Truyện tiểu thuyết

Tượng gỗ hóa trầm - Trần Thị Bảo Châu

chương: 16
Đang cố tập chung hết sức để ghi bài, Nhi chợt nghe bà giám thị gọi đúng tên mình Hoảng hồn Nhi đứng bật dậy và được biết có người muốn gặp cô, hiện đang chờ dưới văn phòng....

Lòng hết sức hồi hộp, Nhi hấp tấp bước xuống cầu thang và gặp Minh đang đứng rít thuốc trên hành lang Lúc Bảo Nhi còn thắc mắc không biết ai muốn gặp mình, Minh đã lên tiếng với cô giám thị:

- Xin cám ơn cô !

Bà giám thị già cười tít mắt:

- Đâu có chi....

Đến gần Nhi, Minh nhỏ nhẹ:

- Anh phải làm như vậy mới gặp được em . Chúng ta sang quán bên kia đường nhé ! Anh có chuyện quan trọng muốn nói Bảo Nhi gật đầu . Cô hoang mang bước theo Minh Kéo ghế cho Nhi ngồi, Minh nói:

- Anh gặp em với tư cách cá nhân không liên quan gì tới công ty cuả ba anh cả . Nhưng những lời anh sắp nói lại động tới việc làm ăn cuả người lớn Ngưng một chút, anh chép miệng:

- Anh biết được từ bạn bè, xí nghiệp của mẹ em đang gặp khó khăn về tài chánh . Và có thể dẫn đến phá sản hoặc phái? đóng cửa vì thiếu thuế Bảo Nhi miả mai:

- Đó là cơ hội tốt để bác Hiếu mua rẻ lại xí nghiệp cuả mẹ tôi mà ! Trước kia bác chỉ vẻ, hứa hẹn đủ điều . Mẹ tôi vì tin bạn nên đã khuyếch trương cơ sở lớn đến mức không kiểm soát được công việc làm ăn cuả mình . Ông bạn tốt không những quay lưng mà còn lấy lại vốn đã hùn hạp . Mẹ tôi phá sản là phải rồi !

Minh trầm giọng:

- Anh không để chuyện đó xảy ra đâu Bảo Nhi cười nhạt:

- Anh có quyền đó sao ? Khẽ lắc đầu, Minh bảo:

- Anh không có quyền, nhưng anh sẽ cố gắng với hết sức mình Nhi chớp mắt:

- Tại sao anh làm thế ? Minh từ tốn đáp:

- Vì em !

Bảo Nhi xoa mặt:

- Hơi khó tin....Lẽ nào anh xem nhẹ gia đình mình ? Minh nói:

- Từ ngày Tuệ về phụ cô Thuỵ, ba anh đã biết khó nuốt cho trôi miếng mồi ông tưởng dễ ăn, nên đã lấy lại vốn . Mẹ em phải thế chấp xưởng và nhà để vay ngân hàng tiền trả lại cho ba anh . Chuyện làm ăn của đôi bên đà kết thúc không mấy tốt đẹp . Bây giờ cơ sở cuả cô Thuỵ phá sản hay không, không do ba anh quyết định nữa Nhìn Bảo Nhi, Minh ngập ngừng:

- Tuệ đang nhờ Thưởng bán một khu đất khá lớn ở Long An đúng không ? Nhi nghe tức ngực khi nhớ tới những gì đã nghe trộm, cô khô khan:

- Tin anh săn được lúc nào cũng chính xác mà !

Minh có vẻ bâng khuâng:

- Thưởng đang rất thân thiết với em nên những gì liên quan tới anh ta anh điều hết sức dè dặt Bảo Nhi thẳng thắn:

- Anh không cần rào đón . Cứ vào thẳng vấn đề đi !

Minh im lặng như cố tìm lời nói sao cho nhẹ nhàng nhưng chính xác:

- Anh biết được . Thương? đang hạ gía xuống để ăn chênh lệch . Nếu mẹ em bán sẽ lỗ nặng đấy Mặt tái đi, Bảo Nhi ấp úng:

- Tôi không tin..... Minh chậm rãi:

- Nhưng đó là sự thật . Anh hoàn toàn chịu trách nhiệm lời mình vừa nói Mắt tối sầm lại, Bảo Nhi chết sững trên ghế . Tuy không yêu Thưởng, nhưng cô vẫn dành cho anh một tình cảm và cố gắng vun đắp cho tràn đầy, để tim cô không còn chỗ để cho Minh . Vậy mà anh ta lại đối sử như thế với gia đình cô . Nhi ê chề, tức tối vì bị phản bội . Đúng hơn Nhi đang bị lừa gạt bởi một người cô tin rằng rất si mê mình Minh lại nói tiếp:

- Nếu muốn biết sự thật, em hãy bảo Tuệ tới gặp Hào . Cậu ta sẽ chỉ cho Tuệ biết người môi giới trong vụ mua bán này Thấy Nhi cau mày, Minh hạ giọng:

- Xin lỗi ! Anh không nên xúi như thế vì sẽ làm tốn thương đến tình cảm của em và Thưởng Bảo Nhi vụt hỏi:

- Anh có thể đưa em tới gặp người đó không ? Minh ngần ngừ:

- Anh sẽ nhờ Hào đưa em đi !

Nhi thở nhẹ:

- Cám ơn anh !

Ngã người ra sau ghế, Minh bảo:

- Em nên cản cô Thuỵ bán đất Bảo Nhi kêu lên:

- Không bán đất tiền đâu để đóng thuế ? Minh nói:

- Công ty tư vấn có thể tính toán được chuyện này . Cô Thuyẹ cũng có tiếng tâm trên thương trường . Thiếu gì người muốn hợp tác làm ăn Bảo Nhi ngờ vực:

- Anh định giới thiệu với mẹ tôi à ? Nếu cô Thuỵ có yêu cầu Mẹ tôi sẽ không tin anh đâu !

Minh thản nhiên:

- Vì anh là con trai ông Hiếu ? Đúng là oan ức ! Bởi vậy điều này em nên nhờ Hào Nhìn Bảo Nhi, anh nói nhỏ:

- Thế em có tin anh không ? Nhi lảng đi:

- Đã muộn để trả lời câu hoi? này Minh tha thiết:

- Nhưng anh rất muốn nghe Bảo Nhi quanh co:

- Anh đã từng khuyên tôi "Tin vào một gã nào đó là ngốc" mà !

Minh cười thật quyến rũ:

- Cám ơn em đã tin lời khuyên đó ! Hãy gọi điện cho anh . Bây giờ trở vào lớp đi Bảo Nhi ngập ngừng:

- Anh gặp tôi để nói bao nhiêu đó thôi à ? Minh lơ lững:

- Còn nữa chứ ! Nhưng không phải lúc này và ở đây....

Đưa tay ra, Minh nhỏ nhẹ:

- Anh luôn khao khát gặp được em Bảo Nhi để tay mình thật lâu trong bào tay ấm áp của Minh Không dằn được tình cảm cuả mình, cô thổn thức:

- Em cũng vậy....

Hai người....mắt trong mắt, tay trong tay thật lâu Minh mới tiếc nuối:

- Anh phải đi ! Nhưng sẽ rất nhớ em Bảo Nhi như say vì những lời nồng nàn của Minh . Cô trở vào lớp học với cảm giác bềnh bồng khó tả Giờ tan học, Ngự Bình hoi? ngay:

- Ai tìm mày thế ? Bảo Nhi đáp nhỏ:

- Minh !

Bình bĩu môi:

- Hắn đúng là một kẻ quấy rối ! Tao chả cần hoi? cũng biết hai đứa bây đã nói gì với nhau Bảo Nhi nhăn nhó:

- Mày dẹp cái ác cảm ấy là vừa rồi Tao chỉ muốn đánh thức mày thôi !

Nhưng Minh là người tốt !

Ừ thì tốt ! Tốt rồi thì sao đi . Thưởng đâu có lỗi gì với mày ? Bảo Nhi im lặng . Ngự Bình chép miệng:

- "Làm sao cắt nghĩa được tình yêu...." Tao không ý kiến nữa đâu Nhi ngập ngừng:

- Chở tao về đi !

Bình nói:

- Định tránh mặt Thưởng hả . Mày phải đối diện với sự lựa chọn cuả mình chứ ! Tao không chở mày được Dứt lời, con bé dằn gót bỏ đi . Bảo Nhi đứng thừ người trên vỉa hè . Thưởng lại đến trễ . Dạo này anh rất bận rộn . Cũng phải thôi, anh đang nỗ lực kiếm tiền mà, tiếc rằng anh lại móc túi của gia đình, người sẽ là vợ anh sau này Bảo Nhi chợt căm phẫn, cô cố nén giận khi Thưởng ngừng xe trước mặt mình:

- Xin lỗi ! Anh đang bận ghê gớm, nhưng phải bỏ ngang để đón em Nhi ậm ự:

- Nếu thế bắt đầu ngày mai em đi một mình Không được . Tuệ đã giao em cho anh mà ! Anh có bổn phận đưa đón chứ không sơ suất như hôm trước được Bảo Nhi mai mỉa:

- Em thấy mình giống tội phạm ghê Thưởng thở dài:

- Lại dỗi rồi, khổ ghê Thấy Thưởng rẻ phải, Nhi ngạc nhiên:

- Anh đi đâu vậy ? Thưởng nói:

- À quên ! Anh phải làm việc tiếp với Tuê và một người mô giới mua đất . Tuệ bảo đưa em tới luôn . Ở gần đây thôi Bảo Nhi dò dẫm:

- Nhưng nếu được quyền có ý kiến em mới đến Thưởng chắc chắn:

- Dĩ nhiên em được quyền . Nếu không Tuệ gọi em làm gì ! Anh cũng muốn lo cho xong để dốc hết tâm trí cho tương lai sau này Nhi lơ lững:

- Chuyện gì tới sẽ tới . Anh nôn nóng đến mức buồn cười Ngừng trước quán Mắt Biếc . Thưởng đẩy cửa cho Nhi vào . Cô bất ngờ khi thấy Tuệ ngồi với cô gái từng đi với Minh Qua giới thiệu, Nhi biết cô ta tên Bích Ly, đang làm cho một công ty tư vấn, nhưng Ly rất chịu khó chạy thêm dịch vụ khác để tăng thu nhập Bảo Nhi lơ đảng ngồi nghe như một người vô tâm không để ý gì tới việc làm ăn gì của đàn ông, nhưng thật ra cô nghe không xót lời nào Thoạt đầu, ba người bàn tán chuyện bâng quơ . Từ thành công cuả giám đốc này, đến thất bại của công ty nọ . Nhi phái? khen thầm Bích Ly là một phụ nữ sắc sảo, ăn nói gãy gọn khôn ngoan . Anh Tuệ khó lòng vượt qua nếu Bích Ly cố tình bày ra nhiều rào chắn để hạ giá đất xuống Đang nói chuyện thương trường, Bích bỗng chăm chú nhìn Nhi, giọng như ganh tỵ:

- Em gái anh xinh thật, thảo nào cậu Hai nhà ông Hiếu không si mê Lúc Nhi đang chết trân trên ghế, Thưởng đã xụ mặt hỏi:

- Chị cũng biết chuyện này nữa à ? Bích Ly khẽ cười:

- Biết chứ ! Tôi và Minh là đồng nghiệp mà !

Tuệ pha trò:

- Chỉ là đồng nghiệp thôi sao ? Tôi thấy hai người xứng đôi lắm đó Bích Ly chúm chím đôi môi tô nâu:

- Anh Tuệ kheó đùa !

Bảo Nhi khó chịu như người vừa uống thuốc đắng . Cô ta từng ở nhà Minh ban đêm....Giọng nói này Nhi đã nhận ra qua điện thoại Bích Ly lên tiếng:

- Nhưng anh đừng lo, công việc là công việc, Minh không biết được công việc của tôi đâu Tuệ lại nói:

- Tôi hỏi thật ! Cô có ghen với em gái tôi không đấy !

Ly che miệng:

- Trời ơi ! Bảo Nhi là người yêu của anh Thưởng . Anh hỏi vậy không sợ Ông em rể tương lai buồn hay sao ? Thưởng nheo mắt:

- Vậy chị với Minh định bao giờ ? Bích Ly xua tay:

- Ôi thôi ! Mời hai ông trở lại vấnd đề chánh Bảo Nhi ù cả hai tai . Cô giận anh Tuệ và cả Thưởng vô cùng . Dường như cả hai cố tình lôi cô tới đây để diễn trò này Sao anh Tuệ lúc nào cũng bị người khác giật dây thế kia Giọng Thưởng phấn chấn:

- Xem như đã thoa? thuận xong về giá cả . Chúng tôi cần gặp bên mua càng sớm càng tốt Nhi chợt buông miệng:

- Nhưng ít ra phái? có ý kiến của mẹ chứ !

Tuệ hơi gượng:

- Mẹ đã giao việc này cho anh rồi . Chắc chắn ý của anh cũng là ý của mẹ Thưởng vội xen vào:

- Bảo Nhi lo xa nên mới nhắc như thế . Đương nhiên ý của mẹ cũng là ý cuả mày rồi Bích Ly nhìn đồng hồ:

- Tôi sẽ điện thoại để hai bên mua bán gặp nhau . Giờ tôi xin phép Thưởng đứng dậy:

- Trăm sự cũng nhờ chị Bích Ly nhún nhường:

- Đó là việc của tôi mà Bảo Nhi làm thinh nhìn hai người đưa đẩy . Cô sẽ không để yên chuyện này đâu . Chắc Thưởng và anh Tuệ sẽ tức chết được khi biết cô sắp xếp ton hót nhỏ to với mẹ những điều hết sức bất lợi cho việc mua bán này



chương: 16



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 |

truyện Tượng gỗ hóa trầm được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tuong go hoa tram. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
7499 lượt đọc

Lòng Son Vẫn Trọn

Chuông điện thoại reo liên tục nhưng Vân Ảnh vẫn thản nhiên ngồi xem tivi .

Đợi Sam dưới bếp cau có bước lên, nó mới nói :

- Dám cá là bà nội . Em với nội kỵ rơ nên chị chịu khó bắt
14139 lượt đọc

Tình Trong Cuộc Sống

Nhon chan, Khanh co buoc that nhe ngang phong khah, cho ong Phi dang ngoi doc báo . Toi cua, co hí hung mung vi nghi ba khong thay minh . NHung vua dat chan xuong tam cap, khanh da khung lại vi giong ong vong ra:

- con di dau vay ?

Khanh
17194 lượt đọc

Giọt Nắng Thiên Đường

****

− SU À... SU À!
Đang ngủ gà ngù gật với quyển vở trên tay, Khuê Tâm giật mình vì kiểu gọi giật ngược của ông .
Vứt quyển vở xuống chiếu, Tâm mím môi làm thinh. Nửa tiếc giấc ngủ
7302 lượt đọc

Ngàn Năm Mong Chờ

Nhìn ông anh trai và cô em gái bằng cái nhìn vừa soi mói vừa ganh tỵ, Phong hỏi :

- Sao bỗng dưng dì Út lại cho hai người thêm một trăm đô nhỉ ?

Phớt lờ như không nghe hỏi, Quang tiếp tục dán
21573 lượt đọc

Hoa Vàng Mấy Độ

Thấy Quang bước về phía mình, Lam Uyên bắt đầu ở vào thế thủ. Gã đàn ông có gương mặt đẹp trai này tỏ vẻ quan tâm chăm sóc cô ngay ngày đầu trình diện dầu không thích, cô cũng phải gặp anh
8188 lượt đọc

Cỏ biếc

Vừa bước vô nhà, Khanh đã nghe giọng bà Ninh đắng nghét:

- Cuối cùng cũng lết về đây. Hừ ! Bộ trong thành phố này còn chỗ nào khác chứa mày sao ?

Im lặng ngồi xuống salon, Khanh tiếp tục nghe
11376 lượt đọc

Lời Hát Cho Anh

Thanh Lam vừa lau mặt vừa bối rối hỏi Mai:

_Mọi người đi hết rồi sao?

Mai gật đầu:

_Đi lâu rồi!

Lam nhăn nhó:

_Sao chị không gọi em dậy ?

Mai nói:

_Cô Thư bảo cứ để cho em ngủ
7050 lượt đọc

Mênh mông mây trời

Diệu Lan xụ mặt giận dỗi:

Dạo này sao mày tránh tao hoài vậy Thanh ?

Lam Thanh giữ giọng bình thản:

Công việc nhiều qúa, tao không rảnh, với lại mày cũng đang bận rộn về chuyên lên Sài Gòn,
8375 lượt đọc

Có Em Bên Đời

Giọng Ngạn trêu chọc :

- Có lúc khác chứ ! Thí dụ như bây giờ nè, ăn nhỏ nhẹ, uốn tí tí như mèo trông nét lắm, dễ yêu lắm chớ bộ...

Hợp Phố thản nhiên :

- Em chưa lấy hột sa phô chê
8594 lượt đọc

xem thêm