Truyện tiểu thuyết

Trăng Non - Stephenie Meyer

chương: 9
*******

Kẻ thứ ba

Thời gian bắt đầu trôi qua nhẹ nhàng và có vẻ chóng vánh hơn. Trường học, công việc, và Jacob – dù rằng không nhất thiết phải sắp xếp theo trình tự đó – đã tạo ra một “chu trình khép kín” quá dễ dàng và đơn giản, tôi chỉ có việc răm rắp làm theo mà không cần phải suy nghĩ gì. Ngài cảnh sát trưởng đã được như mơ ước, còn bản thân kẻ trong cuộc là tôi đây cũng không còn cảm thấy khổ sở như hồi nào nữa. Lẽ tất nhiên là tôi vẫn chưa thể hoàn toàn lừa phỉnh được chính bản thân mình, điều tôi cố gắng không thực hiện quá thường xuyên, tôi vẫn chưa thể hoàn toàn lừa phỉnh được chính bản thân mình. Những lúc quay trở về với con người thật của mình, điều tôi cố gắng không thực hiện quá thường xuyên, tôi vẫn không thể phớt lờ được cái lý do đã đưa đẩy tôi tới lối cư xử như hiện nay.
Tôi như một vầng trăng chết – thiên thể này đã bị huỷ hoại trong cơn đại hồng thuỷ, khắp nơi đều hoang tàn, thê lương - ấy vậy mà vẫn phải tiếp tục quay tròn theo một quỹ đạo nhỏ bé, tù túng, bỏ lại cả một khoảng không rộng lớn ở phía sau, và hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những định luật về lực hấp dẫn.
Tôi cũng đã bắt đầu trị được chiếc xe máy bất kham, nghĩa là đã ít bị băng bó hơn, nên ngài cảnh sát trưởng cũng đỡ lo lắng. Điều đó cũng có nghĩa là tiếng nói trong đầu tôi cũng đã phai nhạt đi, mãi cho đến lúc tôi không còn được nghe thấy nó nữa. Vắng lặng, tôi bồn chồn không yên. Thế là tôi lao vào tìm kiếm cánh đồng. Tôi ép buộc não bộ của mình, bằng mọi cách, phải sản xuất cho ra được chất adrenaline mới thôi.
Ngày nối ngày trôi qua, thế mà tôi lại chẳng chú ý gì – làm gì có lý do để mà chú ý. Hiện tại, tôi chỉ biết mỗi một điều rằng cần phải cố sống, thế thôi; khi đã đánh mất quá khứ, thì tương lai cũng chỉ là một chiếc bóng mờ. Vì vậy, tôi đã được dịp ngạc nhiên đến nơi đến chốn vào một ngày phải làm bài tập, theo thoả thuận của Jacob và tôi. Khi vừa đánh xe vào đến trước cửa nhà của Jacob, tôi mới phát hiện ra rằng cậu ta đang rất sốt sáng chờ đợi mình.
- Chúc mừng ngày lễ tình nhân – Jacob lên tiếng kèm theo một cái mỉm cười, trong khi mặt thì cứ cúi gằm xuống đất...
... Rồi cậu bạn của tôi giơ ra một chiếc hộp nho nhỏ, màu hồng, đặt ở giữa lòng bàn tay. Những viên kẹo hình trái tim in biết bao nhiêu lời nhắn nhủ yêu thương.
- Trời ơi, chị có cảm giác như mình đang từ trên trời rơi xuống vậy – Tôi lẩm bẩm – Hôm nay đã là ngày lễ tình nhân rồi sao?
Jacob lắc đầu buồn bã:
- Sao quý cô lại có thể lơ đãng đến thế được nhỉ. Vâng, thưa quý cô, hôm nay là ngày mười bốn tháng Hai rồi đấy ạ. Vậy nên quý cô nhận lời làm bạn gái của tôi nhé? Bởi lẽ, quý cô đã chẳng thèm mua tặng tôi một hộp kẹo năm mươi xu, là điều tối thiếu mà quý cô có thể làm được.
Tôi bắt đầu cảm thấy bất tiện. Đồng ý rằng những lời lẽ ấy của cậu ta chỉ là đùa bỡn, nhưng thật ra, đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.
- Chính xác thì chị phải làm sao bây giờ? – Tôi tìm cách thoái thác.
- Cứ vẫn như cũ thôi... là nô lệ của cuộc sống này này, đấy, thế đấy.
- Ồ ồ, ừ, vậy thì cứ thế thôi... – Tôi nhận lấy hộp kẹo. Nhưng đồng thời cũng cố gắng tìm cách để vạch các ranh giới cho thật rõ ràng. Hình như ở phía Jacob, chúng bắt đầu mờ dần rồi thì phải.
- Thế ngày mai chúng ta làm gì hả chị? Đi bộ, hay là... vào bệnh viện?
- Đi bộ nhé – Tôi quyết định – Em không phải là người duy nhất hay bị ám ảnh đâu. Chị đang bắt đầu nghĩ rằng mình đã tưởng tượng ra nơi đó... – Tôi chau mày, mắt nhìn mông lung vào không trung.
- Chúng mình sẽ tìm ra nó – Jacob đoan quyết với tôi - Vậy thứ Sáu, mình tập xe há chị? - Cậu đề nghị.
Cơ hội đây rồi... Tôi chớp liền lấy nó mà không cần suy nghĩ lấy một giây.
- Thứ Sáu này, chị sẽ đi xem phim. Chị đã hứa với mấy người bạn hay ngồi ăn chung rằng chị sẽ năng ra ngoài chơi (Mike mà nghe được chắc sẽ hài lòng lắm!)
Nhưng Jacob thì xịu mặt xuống thấy rõ. Tôi cũng vừa kịp nhìn thấy vẻ u ám trong đôi mắt đen lay láy trước khi cậu cụp mắt xuống mà nhìn đăm đăm xuống mặt đất.
- Em cũng sẽ đi cùng, có phải vậy không? – Tôi mau mắn nói thêm – Hay quả là một cực hình khi phải đi chung với mấy học sinh năm cuối chán phèo ấy? – Tôi vận dụng cơ hội thành công, giữa chúng tôi bây giờ đã có khoảng cách khá rõ ràng rồi. Tôi không thể chịu đựng nổi nếu làm tổn thương Jacob; dường như càng lúc, chúng tôi càng gắn bó với nhau. Cái ý tưởng mời Jacob đi cùng cũng vậy, đúng là một sự thử thách không hơn không kém đối với cậu – tôi đã hứa với Mike – dù rằng chỉ nghĩ đến việc sẽ đi cùng với anh ta thôi là tôi đã thấy miễn cưỡng rồi - điều đó cũng làm cho lòng tôi buốt nhói.
- Chị muốn em đi cùng ư, với các bạn của chị hả?
- Ừ - Tôi thật thà thú nhận, đồng thời cũng biết rằng tự mình đang làm tổn thương mình - Chị sẽ vui hơn nếu có em ở đó. Nhớ rủ Quil theo nhé, đi theo nhóm sẽ vui lắm.
- Quil sẽ chết mê chết mệt cho mà xem. Ôi những nữ sinh năm cuối - Cậu phá ra cười giòn giã và chớp mắt liên hồi. Tôi không đả động gì đến Embry, và Jacob cũng vậy.
Tôi cũng phá ra cười theo.
- Chị sẽ cho cậu ta tha hồ lựa chọn.



Trong lớp Quốc văn, tôi mon men bắt chuyện với Mike.
- Mike này – Tôi lên tiếng khi lớp học vừa kết thúc - Tối thứ Sáu, cậu có rảnh không?
Người bạn hiệp sĩ ngước mắt lên, đôi mắt xanh lơ tức thì ngập tràn hy vọng:
- Có chứ. Cậu muốn ra ngoài chơi, phải không?
Một cách thận trọng, tôi trả lời:
- Mình đang nghĩ đến chuyện rủ mọi người – Tôi nhấn mạnh cái từ “mọi người” – cùng đi xem phim Đầu ruồi – Toi đã thanh toán hết tất cả bài tập về nhà rồi, thậm chí cũng đã đọc qua những bản đánh giá phim để chắc chắn là mình sẽ không rơi vào thế bị động như lần trước nữa. Đây là một phim tắm máu từ đầu đến cuối. Hiện tại, tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục về mặt tinh thần, nên không thể chịu đựng nổi những bộ phim lãng mạn - Cậu thấy vui không?
- Ờ - Mike gật đầu đồng ý, nhưng vẻ thiểu não lại hiện rõ trên nét mặt.
- Tuyệt.
Sau đó chỉ đúng một giây, Mike lại hoạt bát hẳn lên, tuy không được mạnh mẽ như vừa nãy:
- Vậy chúng mình rủ Angela và Ben nhé? Hay là Eric và Katie?
Thật là đáng ngờ, hình như Mike đang có ý định biến buổi xem phim thành cuộc hẹn hò của cả hai cặp thì phải.
- Mình mời cả bốn bạn ấy nhé? – Tôi đề nghị - Thêm Jessica nữa. Cả Tyler, Conner, à, cũng nên mời Lauren luôn – Tôi miễn cưỡng dùng đến “chiến thuật” số đông. Tôi đã hứa với Quil rồi mà.
- Ờ - Mike lầm bầm, lại rơi vào trạng thái thiểu não.
- Với lại – Tôi tiếp tục đánh tiếp hiệp hai – mình cũng đã mời thêm hai người bạn ở La Push rồi. Có lẽ chúng ta sẽ phải dùng đến chiếc Suburban của cậu để đưa mọi người đến đó.
Đôi mắt của Mike nheo lại đầy nghi ngờ:
- Có phải là hai người bạn mà cậu đang học chung đấy không?
- Ừ, đúng rồi – Tôi trả lời một cách hớn hở - Tuy nhiên cậu hãy hiểu cho rằng mình đang làm gia sư đấy nhé, hai nhóc kia chỉ là đàn em thôi.
- Ồ, thế à – Mike ngạc nhiên. Và sau một giây đăm chiêu nghĩ ngợi, anh bạn mỉm cười.
Nhưng cuối cùng, cũng chẳng phải dùng đến chiếc Suburban.
Jessica và Lauren, ngay khi vừa được Mike cho hay là tôi cũng tham gia vào chuyến đi, đã cùng đồng thanh tuyên bố rằng: “Bận lắm, không đi được!”. Eric và Katie thì đã có những kế hoạch khác – hình như là lễ kỷ niệm ba tuần quen nhau của hai người hay sao đó. Tyler và Conner thì đã bị Lauren “giật dây” từ trước, nên khi nghe Mike rủ, cả hai đều thoát thác là cũng rất bận. Rồi đến cả Quil cũng sẽ vắng mặt - với lý do phải chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh sắp sửa xảy ra ở trường. Vậy là buổi coi phim sẽ chỉ có Angela và Ben, vầ tất nhiên là thêm Jacob nữa đi cùng.
Tuy nhiên, số người tham gia quá ít ỏi này cũng không làm cho Mike buồn lòng. Ấy là theo như những gì anh bạn đã thổ lộ về buổi coi phim tối thứ Sáu.
- Cậu chắc là cậu không muốn xem phim Ngày mai và mãi mãi chứ? – Mike lên tiếng hỏi vào giờ ăn trưa, nói rõ rằng bộ phim hài lãng mạn này đang được khen ngợi rầm rộ trên một trang web thông tin phim ảnh khá nổi tiếng – Trang Cà chua thối đánh giá nó là phim đang được xem nhiều nhất hiện nay đấy.
- Mình muốn xem Đầu ruồi cơ – Tôi vẫn một mực khăng khăng – Mình thích phim hành động, có máu me, tim, gan, phèo, phổi!
- Ờ - Mike quay mặt đi rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy được cái vẻ mặt chẳng hiểu mô tê gì, kiểu như cuối-cùng-thì-cô-ấy-đã-hoá-ra-mất-trí-rồi, của anh ta.
Tan trường, tôi về nhà, sững sờ, một chiếc xe hơi không lẫn vào đâu được đang đậu trước cửa nhà tôi. Jacob đang đứng tựa lưng vào ca-pô, hai khoé miệng cười xếch lên đến tận mang tai.
- Không thể như thế được! – Tôi hét lên và nhảy ào ra khỏi cabin – Em làm được rồi! Chị không thể tin được! Em đã lắp xong chiếc Rabbit rồi, trời ơi!
Người bạn nhỏ hểnh mũi lên, vẻ mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết.
- Em làm xong từ tối hôm qua. Đây là lần lướt gió đầu tiên đấy.
- Thật tuyệt vời – Tôi đưa tay lên, chờ đợi.
Jacob tức thì vỗ vào tay tôi, và vẫn để nguyên như thế, những ngón tay của cậu bạn nhỏ từ từ cong lại, đan vào tay tôi.
- Vậy nên tối nay, cho em lái xe nhé?
- Chắc chắn là thế rồi – Tôi gật đầu đồng ý, rồi bất giác thở dài.
- Chị sao thế?
- Chị chịu thua rồi... Chị không thể hơn em được. Em đã thắng. Em lớn tuổi hơn.
Người bạn nhỏ chỉ nhún vai, không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự đầu hàng của tôi.
- Tất nhiên là thế rồi.
Trong không gian bất ngờ vang lên tiếng bình bịch khe khẽ của chiếc Suburban – Mike đang tới gần. Một cách vội vã, tôi rút tay ra khỏi tay Jacob, cậu nhăn mặt, tỏ vẻ bất bình trước việc tôi không muốn để cho ai trông thấy cái nắm tay thân mật ấy.
- Em nhận ra người bạn này của chị - Jacob thì thào khi Mike dừng xe bên kia đường – Đây là người cứ đinh ninh rằng chị là bạn gái của anh ta. Anh ta vẫn còn lầm lẫn như thế hả?
Tôi nhướng một bên mày lên:
- Trong cuộc sống, vẫn còn nhiều người kiên gan lắm.
- Vẫn còn ư - Jacob trở nên trầm ngâm – Đôi khi kiên gan lại đạt được kết quả đấy.
- Nhưng phần lớn là làm cho người ta ngại ngùng mà tìm cách tránh xa.
Mike đã ra khỏi xe, đang chuẩn bị bước qua đường.
- Chào Bella - Cậu bạn hiệp sĩ lên tiếng một cách vui vẻ, nhưng rồi ánh mắt lại chuyển sang đề phòng khi ngước mắt lên nhìn Jacob. Bất giác, tôi cũng hướng mắt lên nhìn người bạn nhỏ. Khách quan mà nói, Jacob chẳng có vẻ gì là học sinh lớp dưới cả. Cậu ta quá cao – cái đầu của Mike cũng chỉ dừng lại lưng chừng ở bả vai Jacob; còn tôi thì... không, tôi không muốn đọ xem mình đứng tới đâu Jacob – Còn vẻ mặt thì già giặn hơn trước đây, dù rằng cậu ta mới chỉ bước qua cái tuổi mười sáu của mình được chừng một tháng.
- Chào Mike! Cậu còn nhớ Jacob Black không?
- Không nhớ rõ lắm – Mike chìa một tay ra.
- Một người bạn cũ của gia đình – Jacob tự giới thiệu rồi chìa tay ra bắt... Tôi trố mắt ra nhìn: đấy là cái bắt tay chặt quá mức cần thiết. Sau đó, cả hai người cũng buông tay nhau ra, Mike co co các ngón tay lại.
“Rengggg”, tiếng chuông điện thoại trong bếp reo vang.
- Chờ mình một chút nhé, có lẽ là bố mình đấy – Tôi nói với cả hai người rồi quáng quàng chạy bổ vào trong nhà.
... Hoá ra là Ben. Angela bỗng dưng bị đau bụng, và Ben thì không muốn đi xem phim nếu như không có cô bạn gái của mình đi cùng. Cuối cùng, Ben xin lỗi vì để mọi người chờ đợi.
Tôi nặng nề lê từng bước chân ra ngoài, lắc đầu ngán ngẩm. Trong thâm tâm, tôi vẫn hy vọng cô bạn của tôi sẽ mau chóng khoẻ lại, nhưng tôi vẫn phải thừa nhận rằng tôi có buồn bực một chút vì tình cảnh lại diễn ra theo hướng này. Chỉ có ba người thôi – Mike, Jacob và tôi - sẽ đi xem phim; sao mà lại tréo ngoe như thế được nhỉ, thật là một bức tranh châm biếm cay nghiệt chưa từng thấy.
Mà cơ chừng hình như trong khoảng thời gian tôi bỏ đi, Jake và Mike cũng chẳng hề có một động thái nào gọi là để thắt chặt tình bạn cả. Hai người đứng cách xa nhau đến vài mét, mỗi người nhìn về một phía mà chờ tôi. Gương mặt của Mike thì vô cùng sầu thảm, còn vẻ mặt của Jacob thì vẫn tươi roi rói như mọi khi.
- Ang bị ốm rồi – Tôi rầu rĩ thông báo - Vậy nên Ang và Ben sẽ không đến đâu.
- Mình nghĩ là bệnh cúm đang bắt đầu hoành hành ở đây đấy. Hôm nay, Austin và Conner cũng đã bị dính rồi. Thôi, chắc tụi mình để khi khác đi – Mike lên tiếng đề nghị.
Và trước khi tôi kịp gật đầu đồng ý thì Jacob đã nhảy xổ vào:
- Tôi vẫn sẽ đi. Nhưng Mike à, nếu anh muốn ở lại thì...
- Không, tôi đi chứ - Mike cắt ngang lời Jacob - Chẳng qua là tôi nghĩ đến Angela và Ben thôi. Chúng ta đi nào - Dứt lời, Mike dợm bước đến chỗ chiếc Suburban.
- À Mike à, cậu để cho Jacob lái xe nhé? – Tôi lên tiếng - Hồi nãy, cậu ấy có hỏi mình và mình đã đồng ý... Chẳng là Jacob mới làm xong chiếc xe. Cậu ấy tự lắp ráp lấy tất cả các bộ phận đấy – Tôi bắt đầu khoe khoang, lấy làm tự hào giống các bà mẹ trong hội “phụ huynh và giáo viên” có con là học sinh ưu tú của trường.
- Được rồi – Mike nạt ngang.
- Vâng, vậy nhé – Jacob trả lời như thể mọi thứ diễn ra đúng theo kế hoạch. Trông cậu có vẻ thoải mái hơn hai kẻ còn lại rất nhiều.
Mike lẳng lặng ngồi vào ghế sau của chiếc Rabbit, vẻ mặt bực bội khó coi không thể tả.
Jacob thì vẫn rạng rỡ như mặt trời, luôn miệng kể chuyện mãi cho đến lúc tôi nguôi ngoai tất cả, trừ việc Mike đang im lặng, hờn dỗi một mình ở phía sau.
Cuối cùng, Mike cũng quyết định thay đổi “chiến lược”. Anh ta nhoài người lên trước, tựa cằm lên vai ghế của tôi; chiếc má chỉ còn thiếu vài xăngtimét nữa thôi là chạm hẳn vào má tôi. Ngại ngùng, tôi thay đổi tư thế, xoay hẳn lưng ra phía cửa sổ.
- Cái radio không hoạt động được à? – Mike hỏi, cố nuốt ngược cục nóng vào trong, cắt ngang lời Jacob đang thao thao bất tuyệt.
- Được chứ - Jacob trả lời – Nhưng mà Bella không thích nghe nhạc.
Tôi ngó sững vào Jacob, hoàn toàn ngạc nhiên. Có bao giờ tôi nói với cậu ấy như thế đâu.
- Bella? – Mike hỏi, bắt đầu bực bội trở lại.
- Ừ, đúng vậy – Tôi lầm bầm, mắt vẫn chú mục vào gương mặt sáng ngời của Jacob.
- Làm sao mà cậu không thích nghe nhạc được? – Mike hỏi gặng.
Tôi nhún vai:
- Mình không biết nữa. Chỉ là nó khiến mình... không vui.
- Hừm hừm – Mike lại ngả người về đằng sau.
Và rồi chúng tôi cũng đến được rạp chiếu phim, Jacob dúi vào tay tôi tờ mười đôla.
- Cái gì thế này? – Tôi phản đối.
- Em chưa đủ tuổi xem phim này - Cậu nhắc tôi.
Tôi bật cười thành tiếng.
- Tuổi tác rắc rối quá nhỉ. Nếu chị lén cho em vào, chắc bác Billy sẽ giết chết chị quá hả?
- Ồ không. Em đã nói với bố rằng chị sẽ “lót tay” cho người ta để người ta cho em vào.
Tôi bật cười khúc khích, còn Mike thì sải nhanh chân bước về phía trước để theo kịp chúng tôi.
Thật lòng mà nói thì tôi cũng có mong muốn rằng Mike sẽ chào tạm biệt tôi rồi ra về. Lúc này, anh chàng vẫn buồn thỉu buồn thiu - vậy thì làm sao có thể nói rằng đây là một nhóm bạn theo đúng nghĩa được. Nhưng mà đồng thời, tôic ũng chẳng mong muốn một kết cục rằng cuối cùng, tôi và Jacob đi chơi riêng với nhau. Điều đó cũng lại là chuyện tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa mà thôi.
Bộ phim diễn ra đúng theo những gì đã quảng cáo. Ngay trong đoạn mở đầu phim, đã thấy bốn người bị thổi tung lên cao, và một người thì đầu lìa khỏi cổ. Cô gái ngồi trước tôi ngay lập tức che mắt lại, đầu gục vào ngực của người bạn đi cùng. Chàng trai ấy vỗ nhè nhẹ vào vai cô bạn, nhưng thỉnh thoảng, chính anh ta cũng phải nhăn nhó trước những cảnh bạo lực trong phim. Mike thì trông chẳng có vẻ gì là đang xem phim cả. Gương mặt của anh chàng cứng đờ, mắt cứ đăm đăm nhìn vào mấy cái dây tua rua của tấm màn treo bên trên màn ảnh.
Còn tôi, ngồi rất ngay ngắn trên ghế, mắt chú ý đến hình ảnh và những chuyển động trên phim hơn là theo dỗi cốt truyện, hình ảnh con người, xe cộ và nhà cửa – tôi quyết tâm sẽ chịu đựng bằng hết hai tiếng đồng hồ. Bỗng đột ngột, tôi nghe thấy tiếng Jacob đang cười thâm.
- Sao thế? – Tôi thì thầm hỏi.
- Ồ, không sao - Cậu cũng thì thầm đáp lại – Máu trên người anh kia văng xa tới sáu, bảy mét. Xạo ơi là xạo.
Nói xong, Jacob lại phá ra cười khinh khích khi một cây cột cờ đâm xuyên qua một thân người rồi găm cứng ngắc vào một bức tường bêtông.
Khi ấy, toi mới thực sự chú ý đến diễn biến của bộ phim, và không khỏi phì cười cùng với Jacob. Cảnh hỗn loạn, chết chóc trên phim càng lúc càng lố bịch. Chợt... Làm sao tôi có thể kiên quyết chống lại những ranh giới giờ đã mờ nhạt giữa hai chúng tôi đây, nhất là khi tôi lại đang thích ở bên Jacob như thế này?
Ở hai bên cạnh của tôi, Jacob và Mike đều cùng “tận dụng” bằng được tay ghế. Tay của cả hai người đều để rất nhẹ, nhưng lòng bàn tay lại ngửa lên - một tư thế không tự nhiên chút nào. Hệt như cái bẫy thép bắt gấu đã mở sẵn để thộp con mồi. Jacob thì đã quá quen với việc nắm tay tôi rồi, ấy là khi hoàn cảnh phù hợp với việc đó; nhưng ở đây lại là rạp chiếu phim, đèn đóm lại tắt hết, vả lại, còn có Mike, cái nắm tay của cậu tất nhiên sẽ mang một ý nghĩa khác – tôi dám chắc cậu thừa hiểu như thế. Còn Mike thì tôi không tin rằng anh chàng cũng nghĩ như vậy, nhưng tại sao bàn tay của Mike lại để giống y hệt như tư thế bàn tay của Jacob thế nhỉ...
Tôi khoanh tay thật chặt trước ngực, hy vọng rằng hai bàn tay ở hai bên cạnh mình sẽ chán nản mà tự rụt về.
Cuối cùng, đã có kết quả... Mike rút lui đầu tiên. Phim mới chiếu được một nửa nhưng Mike đã giật phắt tay lại, cả thân người đổ ra trước, hai tay đưa lên che lấy mặt. Ban đầu tôi cứ nghĩ đó là phản ứng của Mike trước cảnh bạo lực hãi hùng đang diễn ra trên màn ảnh rộng, nhưng rồi tôi chợt nghe thấy những âm thanh rên rỉ phát ra từ cổ họng của Mike.
- Mike à, cậu không sao chứ? – Tôi khẽ hỏi.
Nhưng đáp lại câu hỏi của tôi là một tiếng rên rỉ khác. Hai người ngồi đằng trước bắt đầu quay xuống nhìn Mike.
- Không – Mike thở hổn hển – Mình nghĩ là mình ốm rồi.
Trong thứ ánh sáng chập chờn, mờ ảo của màn hình, tôi bỗng nhận ra những giọt mồ hôi đang lấp lánh trên gương mặt của Mike.
Mike rên rỉ thêm một chút nữa rồi bổ nháo bổ nhào chạy ra ngoài cửa. Ngay lập tức, tôi đứng dậy, lao theo, rồi Jacob cũng hành động y như tôi vậy.
- Không, em ở lại đi – Tôi thì thầm - Chị chỉ muốn biết là anh ấy có bị làm sao không thôi.
Nhưng vô ích, Jacob vẫn nằng nặc đi theo tôi.
- Em không cần phải làm thế đâu. Em phải xem bằng hết các cảnh chiến địa cho bõ tám đôla chứ - Tôi vẫn khăng khăng khi chúng tôi bước đi giữa các dãy ghế.
- Được rồi. Chắc chắn chỉ có chị mới chịu nổi mấy cảnh đó thôi, Bella ạ. Phim này quả là kinh dị quá – Đang thì thào, giọng nói của Jacob bỗng chuyển sang âm điệu the thé.
Ngoài hành lang cũng chẳng thấy bóng dáng của Mike đâu, và tôi bỗng thấy biết ơn khi Jacob đã quyết định đi theo mình - cậu ta xộc vào nhà vệ sinh nam để tìm kiếm người bạn của tôi.
Chỉ độ vài giây sau, Jacob đã quay trở lại.
- Anh ta đang ở trong đó, yên tâm rồi – Jacob lảo đảo mắt thông báo – Đúng là công tử bột có khác. Lần sau, chị nhớ rủ người nào khoẻ bụng hơn đi nhé. Mấy tên yếu như sên, khi nghe người nào mà cười trước cảnh máu me, thì sẽ nôn thốc nôn tháo ra đấy.
- Từ giờ, chị sẽ mở to mắt ra mà nhìn cho rõ những người như vậy.
Ngoài hành lang, chỉ trơ trọi có mỗi chúng tôi. Cả hai rạp xinê đều chỉ mới chiếu được phân nửa phim, không gian thật hiu quạnh - vắng lặng tới mức chúng tôi có thể nghe thấy cả tiếng bắp rang đang nổ “lốp bốp” trong mấy quầy bán thực phẩm.
Jacob mon men tiến đến chiếc ghế dài bọc nhung kê sát chân tường, cầu ngồi phịch xuống, tay vỗ vỗ vào phần ghế trống bên cạnh.
- Nghe như anh ta sẽ ở trong đó cả lúc nữa - Người bạn nhỏ vừa nhận xét vừa duỗi đôi chân ngoẵng ra, rồi thu chúng lại.
Thở dài, tôi cũng bước đến và ngồi xuống bên cạnh Jacob. Có vẻ như cậu đang nghĩ đến những ranh giới giờ đây đã mờ nhạt hơn. Tôi đúng rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, ngay khi tôi vừa ngồi xuống, Jacob đã quàng tay khoác lên vai tôi.
- Jake à – Tôi phản đối, lảng người ra xa. Jacob vội vàng bỏ tay xuống, vẻ mặt không tỏ bất kỳ một thái độ nào cho thấy là đang phiền lòng trước cử chỉ né tránh đó. Nhưng rồi thật nhẹ nhàng, Jacob nắm lấy tay tôi, tay còn lại của cậu nắm lấy cái cổ tay ấy; vẫn kiên quyết, tôi rụt tay lại. Cậu ta lấy đâu ra cái sự tự tin ấy chứ?
- Nào Bella, chỉ một phút thôi mà – Jacob lên tiếng, giọng nói vô cùng bình tĩnh – Nói gì với em đi.
Tôi nhăn mặt. Tôi không thích cái sự việc này một chút nào. Không chỉ là không thích bây giờ, mà là không bao giờ thích. Hiện tại, cuộc sống của tôi không có một điều gì khả dĩ quan trọng cho bằng Jacob Black. Nhưng xem ra, cậu ta đang có ý định huỷ hoại mọi thứ.
- Nói gì? – Tôi làu bàu một cách gắt gỏng.
- Chị thích em, đúng không?
- Em biết mà.
- Nhiều hơn cái tên đang nôn ra mật xanh mật vàng trong kia, phải không? – Jacob đưa mắt về phía nhà vệ sinh.
- Ừ - Tôi thở dài.
- Nhiều hơn tất cả những người bạn gái của chị - Tôi nói thêm.
- Nhưng chỉ có thế thôi – Jacob thì thầm, đó hiển nhiên không phải là một câu hỏi...
Nhưng cũng rất khó trả lời, khó bật môi để nói ra một từ nào đó. Ngộ nhỡ người bạn nhỏ sẽ bị tổn thương rồi tránh mặt tôi thì sao? Làm sao tôi có thể chịu đựng nổi điều đó cho được?
- Ừ - Tôi thì thào.
Jacob nhìn tôi, cười hớn hở:
- Thế là được rồi, chị biết không. Chỉ cần chị thích em nhất là được. Mà chị còn nghĩ là em điển trai nữa... à ừm, phần nào là như vậy. Em sẽ không ngại kiên gan đâu.
- Chị sẽ không thay đổi – Tôi trả lời, và dù rằng đã cố gắng giữ giọng nói của mình thật bình thường, nhưng rồi rôi vẫn nhận ra một nỗi buồn man mác lẫn vào trong đó.
Jacob chợt trở nên suy tư, không còn tỏ vẻ bông đùa như trước nữa:
- Vẫn là vì một người khác, phải không?
Tôi co rúm người lại. Kỳ lạ thay... Làm sao cậu ta lại biết được mà không nói ra cái tên ấy – cũng giống như lúc ở trong xe hơi, cậu ta biết rằng tôi không thích nghe nhạc. Cậu ta đã để ý, quan tâm đến từng chi tiết nhỏ về tôi, về cả những điều tôi không bao giờ nói ra.
- Chị không cần phải nói về điều đó cũng được – Jacob nói thêm.
Tôi gật đầu, cảm thấy biết ơn người bản nhỏ vô hạn.
- Nhưng đừng lấy làm khó chịu khi em vẫn quanh quẩn bên chị nhé? - Vừa nói, Jacob vừa vỗ nhè nhẹ vào mu bàn tay của tôi - Bởi lẽ, em không đầu hàng đâu. Em có rất nhiều thời gian.
Tôi thở dài.
- Em không nên lãng phí thời gian vì chị - Tôi trả lời, và tin rằng lòng mình cũng mong muốn như vậy. Đặc biệt là khi cậu bạn này vẫn muốn tôi là con người của chính mình, một kẻ đầy những khiếm khuyết.
- Em muốn làm như vậy, miễn là chị vẫn còn thích ở bên cạnh em.
- Chị không thể tưởng tượng nổi rằng mình lại không thích ở bên cạnh em – Tôi thật thà thú nhận.
Nụ cười trên đôi môi của Jacob càng trở nên rạng rỡ hơn.
- Chỉ cần như vậy thôi là em đã mãn nguyện lắm rồi.
- Nhưng em đừng chờ đợi gì hơn – Tôi cảnh báo người bạn nhỏ và cố rút tay mình ra. Song, Jacob vẫn kiên trì giữ lấy nó.
- Em làm thế này, chị không bực đâu, phải không? – Jacob hỏi gặng, siết chặt lấy mấy ngón tay của tôi.
- Không – Tôi thở dài. Mà sự thực cũng đúng như vậy thật. Tay cậu ta ấm hơn tay tôi rất nhiều; dạo này, tôi vẫn thường hay cảm thấy lạnh lẽo.
- Chị cũng không hề quan tâm xem anh ta nghĩ gì – Jacob trỏ ngón cái về phía nhà vệ sinh.
- Chị nghĩ là không.
- Vậy thì tại sao...?
- Vấn đề là – Tôi trả lời - với chị, điều đó có ý nghĩa khác, chứ không giống như em tưởng đâu.
- À – Jacob vẫn không hề thả lỏng tay tôi ra một chút nào - Vậy ra vấn đề là ở em, phải không nào?
- Ừ - Tôi lầm bầm – Em đừng quên điều đó.
- Em sẽ không quên. Gìơ thì với chốt an toàn của quả lựu đạn đã bị tháo ra rồi, có đúng như vậy không? – Jacob thúc vào sườn tôi.
Cả hai con mắt của tôi đều trố ra. Không biết có phải là cậu đang đùa hay không, nhưng dù sao thì thà như vậy cũng còn tốt hơn.
Jacob phá ra cười khúc khích đến cả phút, ngón tay út của cậu lơ đãng mân mê bàn tay tôi.
... Rồi đột ngột cậu lên tiếng:
- Vết sẹo ở đây lạ qúa - Cậu ta lật tay tôi lại để kiểm tra – Làm sao mà chị bị như vậy được?
Nói xong, Jacob lướt nhanh ngón tay trỏ theo hình dáng mảnh trăng lưỡi liềm trắng toát của vết sẹo, đã gần như trùng màu với làn da của tôi.
Tôi lập tức cau có:
- Em muốn chị phải lục tung lại trí nhớ về kỷ niệm của từng vết sẹo à?
Và tôi chờ đợi, chờ đợi cái ký ức của mình sẽ lại hoạt động trở lại - sẽ mở bung cái lỗ hổng đang tạm thời khép miệng ở ngực ra. Nhưng rồi vẫn như thường lệ, sự có mặt của Jacob đã đem sự yên bình tĩnh tại đến cho tôi.
- Lạnh thật đấy - Cậu ta lầm bầm, khẽ ấn tay lên vết răng đầy nọc độc mà ngày ấy, James đã “tặng” cho tôi.
Và kia, Mike đang chuệnh choạng lê bước ra khỏi phòng vệ sinh, gương mặt tái mét đầm đìa những mồ hôi. Trông anh ta thật khổ sở.
- Ôi Mike - Miệng tôi há hốc.
- Cậu có buồn không nếu chúng mình về sớm?
Mike thì thào tiếng được tiếng mất:
- Không, tất nhiên là không rồi.
Tôi rút ngay tay lại và đi về phía Mike, sẵn sàng giúp đỡ. Anh ta lảo đảo, đứng cũng còn không vững.
- Bộ phim này quá sức chịu đựng của anh ư? – Jacob hỏi một cách tàn nhẫn.
Cái nhìn của Mike dành cho Jacob tất nhiên cũng chẳng có chút thiện cảm nào.
- Sự thật thì tôi chưa bao giờ xem loại phim này – Anh ta lẩm bẩm – Tôi đã muốn lôn mửa từ trước khi người ta tắt đèn lận.
- Thế tại sao cậu không nói gì? – Tôi trách móc trong lúc chúng tôi cùng lảo đảo bước đến cửa ra vào.
- Mình đã hy vọng rằng phản ứng ấy sẽ qua nhanh – Mike trả lời.
- Chờ một chút – Jacob sực nhớ ra điều gì đó khi chúng tôi vừa ra đến cửa. Cậu ta ba chân bốn cẳng chạy đến quầy bán thực phẩm.
- Cho em xin một cái bao không nha chị? – Jacob nói với cô gái bán hàng. Cô ta liếc nhìn Mike, rồi đưa cho Jacob một cái bao.
- Nhưng hãy đưa cậu ta ra ngoài nhé - Người bán hàng đề nghị một cách lịch sự. Có lẽ cô ta cũng đồng thời là người phụ trách luôn việc lau sàn thì phải.
Tôi dìu Mike ra ngoài trời, trở lại với bầu không khí lạnh giá, đầy hơi nước. Mike cố gắng hít thở thật sâu. Jacob ở ngay đằng sau chúng tôi. Cậu ta giúp tôi đưa người bạn của mình vào xe, ở hàng ghế sau, rồi đưa cho anh ta chiếc bao với một cái nhìn nghiêm nghị.
- Anh cầm lấy – Jacob chỉ nói có thế.
Xong, chúng tôi hạ tất cả cửa kính xuống, hy vọng bầu không khí rét mướt của buổi tối lùa vào trong xe có thể sẽ giúp Mike được phần nào. Còn tôi thì ngồi thu người lại, hai tay bó gối để giữ ấm.
- Lạnh ư? – Jacob hỏi, rồi không đợi nghe câu trả lời, cậu ta quàng ngay tay sang ôm lấy tôi.
- Em không thấy lạnh sao?
Jacob lắc đầu.
- Chắc chắn là em bị sốt hay bị gì rồi – Tôi lầm bầm. Trời đang rất lạnh. Tôi đặt nhẹ tay lên trán người bạn nhỏ. Rất nóng!
- Ôi trời ơi, Jake, em sắp... cháy thành than rồi!
- Em thấy mình vẫn ổn mà - Cậu ta nhún vai – Em khoẻ như vâm ấy.
Chau mày, tôi đặt tay lên trán người bạn nhỏ một lần nữa. Làn da của cậu hừng hực nóng dưới những ngón tay của tôi.
- Tay chị lạnh như đá ấy - Cậu ta phàn nàn.
- Chắc là do chị thật – Tôi chấp nhận giả thiết này.
Ở băng ghế sau, Mike lại rên rỉ nôn ra cái bao. Tôi nhăn mặt, hy vọng cái bụng của mình có thể chịu đựng được âm thanh cùng cái mùi chua loen loét khó chịu ấy. Bên cạnh tôi, Jacob cũng ngoái lại đầy lo lắng, áng chừng cậu bạn muốn chắc chắn rằng chiếc xe của mình không bị làm vấy bẩn.
Dường như đường về trở nên dài hơn.
Lần đầu tiên tôi mới được trông thấy Jacob im lặng, trầm tư đến như vậy. Cậu ta cứ để yên cánh tay đang giữ ấm cho tôi, cánh tay thật ấm áp, cơn gió lạnh buốt như đang lùa vào trong xe bỗng trở nên dễ chịu hơn.
Tôi nhìn chằm chặp ra ngoài ô kính chắn gió, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn vì cảm giác có lỗi.
Thật là sai lầm khi cứ để Jacob xử sự như vậy. Đó là ích kỷ. Mọi nỗ lực nhằm phân định rõ vị trí của tôi xem ra chẳng đã công cốc rồi hay sao. Giả như cuối cùng, cậu ta lại ấp ủ hy vọng rằng giữa tôi và cậu ta có thể sẽ là một mối quan hệ đặc biết hơn tình bạn, thì rõ ràng là tôi đã chưa hoàn toàn dứt khoát và quyết liệt với cậu ta rồi.
Làm sao tôi có thể giải thích cho Jacob hiểu đây? Rằng tôi chỉ là một cái vỏ ốc trống rỗng, giống như một căn nhà bị bỏ hoang hàng tháng trời chẳng có ai thèm ở vậy. Hiện giờ thì tôi đã gượng dậy được một chút rồi, giống như căn phòng đằng trước đã được sửa sang lại. Nhưng chỉ đến mức ấy mà thôi - chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ căn nhà đồ sộ. Trong khi cậu bạn thì lại xứng đáng hơn thế - xứng đáng có nhiều phòng tốt hơn, hơn là phải cam chịu là một người thất bại ê chề khi cố công tu sửa lại toàn bộ căn nhà. Mọi nỗ lực của Jacob không thể nào kéo toàn bộ con người tôi trở lại được với cuộc sống bình thường.
Tuy nhiên, tôi sẽ không thể xua đuổi người bạn nhỏ của tôi, tôi thừa hiểu điều đó. Tôi vẫn còn rất cần đến cậu ấy, và tôi là một kẻ ích kỷ. Nhưng có lẽ tôi sẽ phải xử sự rõ ràng hơn, để cậu ấy hiểu mà tự động rời bỏ tôi. Ý nghĩ này đã bất chợt làm cho tôi rùng mình, vòng tay của Jacob ở quanh vai tôi lại siết chặt thêm.
Tôi lái chiếc Suburban để đưa Mike về nhà, còn Jacob thì vấn lái chiếc Rabbit bám theo tôi. Suốt quãng đường về nhà tôi, Jacob vẫn không nói không rằng, chẳng biết có phải cậu ta đang có cùng suy nghĩ với tôi hay không nữa. Có lẽ người bạn nhỏ đã thay đổi suy nghĩ rồi.
- Em muốn vào nhà chị chơi lắm, bởi lẽ chúng mình về sớm quá – Jacob lên tiếng khi dừng xe ngay bên cạnh chiếc Chevy của tôi – Nhưng em nghĩ rằng chị nói đúng về vụ sốt. Em bắt đầu cảm thấy trong người mình... lạ lắm.
- Ôi trời ơi, hoá ra không chỉ có Mike! Em có cần chị đưa về nhà không?
- Không - Người bạn nhỏ lắc đầu quầy quậy, đôi lông mày nhíu sát lại vào nhau – Em vẫn chưa cảm thấy muốn bệnh. Chỉ có hơi... khác thường một chút thôi. Nếu có gì không hay, em sẽ tấp xe vào lề đường.
- Em sẽ gọi cho chị ngay khi về đến nhà chứ? – Tôi hỏi một cách lo lắng.
- Vâng, vâng, tất nhiên rồi – Jacob cau mày, mắt nhìn chằm chặp vào bóng đêm, môi bặm lại thật chặt.
Tôi mở cửa xe bước ra ngoài, nhưng chợt... người bạn nhỏ chộp ngay lấy tay tôi, giữ lại. Và tôi nhận ra, làn da của cậu ta nóng ran một cách khác thường.
- Có chuyện gì vậy Jake? – Tôi hỏi.
- Có một chuyện em muốn nói với chị, Bella ạ... nhưng mà, em nghĩ là nó uỷ mị lắm...
Tôi thở dài. Chắc chắn nó sẽ giống mấy vở diễn trên sân khấu lắm đây.
- Em cứ nói đi.
- Chỉ là như thế này thôi, em biết chị buồn như thế nào. Và... có lẽ sẽ chẳng giúp ích được gì cả, nhưng mà em vẫn muốn chị biết rằng em sẽ luôn ở đây. Em sẽ không bao giờ bỏ rơi chị... Em xin hứa rằng chị có thể đặt niềm tin vào em. Ừm, nghe uỷ mị quá. Nhưng chị biết mà, phải không? Rằng em sẽ không bao giờ, không bao giờ khiến chị bị tổn thương.
- Ừ, Jake ạ. Chị biết. Chị vẫn luôn tin ở em, nhiều hơn là em nhận thức được đấy.
Nụ cười lại chớm nở trên gương mặt của Jacob, hệt như mặt trời lúc bình mình, xua tan đám mây mù lạnh lẽo, và tôi im bặt, trong lòng lại giận bản thân mình ghê gớm. Những lời tôi nói ra, không hề có bất cứ một từ nào dối trá, nhưng tôi nên nói dối mới phải. Rằng sự thật không phải như vậy, để rồi cậu ta sẽ bị tổn thương. Và rằng tôi sẽ bỏ rơi cậu ta.
Gương mặt của Jacob bỗng xuất hiện một thái độ khó hiểu.
- Thôi, em nghĩ đã đến lúc em nên về nhà rồi - Người bạn nhỏ nói một cách gấp gáp.
Thật lẹ làng, tôi bước ra khỏi xe.
- Nhớ gọi cho chị nhé! – Tôi nói to với theo khi Jacob phóng xe đi.
Rồi cứ thế, tôi đứng nhìn theo chiếc Rabbit, có vẻ như Jacob vẫn làm chủ được chiếc xe, ít ra là như vậy. Người bạn nhỏ đi rồi, con đường lại vắng vẻ, một cảm giác nao nao dậy lên trong lòng tôi, tôi như muốn bệnh, nhưng không có triệu chứng nào gọi là cảm hay sốt thông thường cả.
Tôi mong ước làm sao Jacob Black là người do chính mẹ tôi sinh ra, là người em cùng chung máu mủ, ruột rà với tôi, để tôi có thể đường hoàng nói rõ trong lòng. Có trời chứng giám, tôi không bao giờ muốn lợi dụng Jacob, nhưng trong lòng tôi lúc này không có gì khác ngoài một cảm giác tội lỗi, rằng chính tôi, chính tôi đang lợi dụng cậu ấy.
Và trên hết, tôi không hề có cảm xúc yêu đương với Jacob. Điều tôi biết rõ ràng nhất - biết từ tận cùng đáy lòng tôi, từ tận xương tuỷ của tôi, từ đỉnh đâu cho đến tận gót chân, từ cái lồng ngực trống rỗng nữa - rằng sức mạnh từ tình yêu có thể khiến mình bị huỷ hoại như thế nào.
Tôi đã bị huỷ hoại vô phương cứu chữa rồi.
Nhưng tôi đang rất cần Jacob, tôi cần cậu ấy như bị nghiện vậy. Jacob đã trở thành cái nạng của tôi từ lâu lắm rồi, càng lúc tôi càng dấn sâu vào mối quan hệ với cậu ấy, sâu hơn tất cả những gì tôi đã dự tính khi quyết định hoà nhập trở lại với bạn bè. Gìơ thì tôi không thể chịu đựng được nếu như người bạn nhỏ của tôi bị tổn thương, nhưng đồng thời, tôi lại không thể không làm tổn thương cậu ấy được. Jacob vẫn một mực nghĩ rằng mưa dầm sẽ thấm lâu, nhưng tôi biết chắc một điều rằng cậu ấy đang sai, hoàn toàn sai, vậy mà... tôi cũng biết rằng tôi cứ sẽ để cho cậu ấy... cố gắng.
Jacob là người bạn thân nhất của tôi. Tôi sẽ mãi mãi yêu quý cậu ấy, và không bao giờ, không bao giờ dừng lại điều đó.
Tôi bước chân vào nhà để trực điện thoại, và để... cắn móng tay.
- Phim chiếu nhanh vậy? – Ngài cảnh sát trưởng ngạc nhiên khi thấy tôi về. “Ngài” đang ngồi bệt dưới đất, cách cái tivi vỏn vẹn đúng một bước chân. Chắc hẳn trận đấu có nhiều kịch tính lắm.
- Mike bị ốm, bố ạ - Tôi giải thích - Bụng dạ cậu ấy có vấn đề.
- Con không sao chứ?
- Con thấy vẫn ổn – Tôi đáp một cách hồ nghi. Chứ còn sao nữa, nếu không, tại sao bố lại hỏi thế.
Tôi đứng tựa lưng vào kệ bếp, cánh tay chỉ cách cái điện thoại có vài xăngtimét, cố gắng kiên nhẫn chờ đợi. Nhớ đến vẻ mặt khác lạ của Jacob trước khi phóng xe đi, những ngón tay của tôi hốt nhiên gõ liên hồi xuống kệ bếp. Lẽ ra, tôi phải kiên quyết đưa cậu ta về nhà mới phải.
Từng phút, từng phút trôi qua, ánh mắt của tôi cứ chú mục lên chiếc đồng hồ. Mười. Mười lăm. Với cái kiểu lái xe như bò ra mặt đường thì tôi cũng chỉ mất mười lăm phút, đằng này, Jacob lại lái xe nhanh hơn tôi. Mười tám phút. Tôi nhấc ống nghe và bấm số.
Reng, reng, chuông đổ liên hồi. Hình như ông Billy đang ngủ. Mà cũng có khi là tôi quay số sai. Tôi thử lại lần nữa.
Reng... reng. Đến lần “reng” thứ tám, đúng lúc tôi định gác máy thì ông Billy trả lời.
- A lô? – Ông Billy lên tiếng. Trong giọng nói của ông chứa đầy vẻ cảnh giác, như thể ông đã chuẩn bị tinh thần để lắng nghe tin dữ.
- Bác Billy, cháu Bella đây ạ... Jake về nhà chưa hả bác? Cậu ấy rời nhà cháu được hai mươi phút rồi.
- Nó đây nè – Ông Billy trả lời một cách buồn bã.
- Jake bảo sẽ gọi cho cháu – Tôi bắt đầu bực bội – Lúc về, Jake không được khoẻ nên cháu lo lắng.
- Nó... mệt quá nên không thể gọi được. Hiện thời, nó không ổn chút nào - Giọng nói của ông Billy nghe có vẻ lạnh nhạt. À, hẳn là ông muốn trở lại với cậu con trai.
- Bác có chuyện gì cần giúp đỡ thì cho cháu hay nhé – Tôi đề nghị - Cháu sẽ lái xe xuống ngay - Bất giác, tôi nghĩ đến cảnh ông Billy đang kẹt cứng trong chiếc xe lăn, còn Jake thì phải tự xoay xở lấy một mình...
- Không, không, đừng có xuống – Ông Billy đáp một cách khẩn cấp – Nhà bác không sao cả. Cháu cứ ở yên trong nhà nhé.
Cách ông Billy trả lời không được lịch sự cho lắm.
- Vâng – Tôi đồng ý.
- Tạm biệt Bella.
Títtttt... Ông Billy đã cúp máy.
-



chương: 9



Chương: 1 | 2 | 3 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Trăng Non được đăng bởi daisy, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Trang Non. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Chạng Vạng

************

Quyển sách để mở

Ngày hôm sau có khá hơn... nhưng cũng tệ hơn.
Khá hơn vì trời không mưa, dù cho các đám mây có tụ lại và đục ngầu. Điều này thuận tiêẹ hơn cho tôi, bởi
15668 lượt đọc

Trăng Non

************

Những nỗi đau

Bác sĩ Carlisle là người duy nhất còn giữ được bình tĩnh. Giọng nói không bị pha cảm xúc của ông là bằng chứng rõ rệt nhất cho thấy ông đã có hàng thế kỷ
77187 lượt đọc

xem thêm