Truyện tiểu thuyết

Trăng Non - Stephenie Meyer

chương: 10
*********

Cánh đồng

Jacob không gọi điện thoại.
Vậy là tôi buộc lòng phải làm việc đó. Ở lần gọi thứ nhất, ông Billy bắt máy, ông bảo rằng Jacob vẫn đang còn phải nằm trên giường. Cảm thấy có chuyện chẳng lành, tôi hỏi tới để nắm chắc rằng ông đã đưa Jacob đến bác sĩ. Ông Billy bảo rằng ông đã đưa con trai mình đi khám rồi; nhưng hình như ở đây có điều gì đó không được bình thường, và tôi không thể an tâm. Tôi không tin ông Billy. Bởi vậy, tôi gọi đi gọi lại... những hai ngày liền, mỗi ngày gọi vài bận, nhưng chẳng có ai nhấc máy trả lời.
Thứ Bảy, tôi quyết định xuống La Push thăm Jacob, hừm, hứa với chả hẹn... Thế nhưng trong căn nhà nhỏ màu đỏ kia chẳng có bóng dáng một ai. Tôi bắt đầu thấy sợ - không lẽ Jacob bị bệnh nặng đến độ phải vào bệnh viện? Thế là trên đường về nhà, tôi tạt vào bệnh viện dò hỏi tình hình, nhưng cô y tá ngồi ở bàn hướng dẫn lại cho biết rằg chẳng có ông Billy, lẫn cậu Jacob nào đến bệnh viện cả.
Tôi ngồi thừ ra, chờ đợi. Khi bố vừa bước chân vào nhà, tôi đã nhờ gọi cho ông Harry Clearwater để hỏi thăm về Jacob. Và tôi lại chờ đợi, trong lòng dậy lên trăm ngàn nỗi lo lắng, trong khi ngài cảnh sát trưởng cứ thản nhiên chuyện trò trên trời dưới đất với ông bạn vong niên; cuộc nói chuyện như kéo dài vô tận, vậy mà chẳng thấy nhắc nhở gì đến cái tên Jacob cả. Nhưng có vẻ như ông Harry đã đến bệnh viện... để kiểm tra tim. Cái trán của ngài cảnh sát trưởng đang phẳng phiu chợt nhăn lại, nhưng rồi ông Harry lại nói đùa để làm dịu tình hình, mãi cho đến khi ngài cảnh sát trưởng lại bật cười ha hả mới thôi. Và cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến, ngài cảnh sát trưởng bỗng hỏi thăm về Jacob; lúc này, mọi giác quan của tôi đều đổ dồn về phía bố cùng chiếc điện thoại. Tôi nghe thấy rất nhiều từ ờ ờ rồi thì à vânggg. Càng lúc càng sốt ruột, tay tôi lại bắt đầu gõ gõ lên kệ bếp, được vài cái thì ngài cảnh sát trưởng đặt tay lên tay tôi, ngăn lại.
Cuộc nói chuyện tràng giang đại hải tưởng vẫn còn tiếp tục thì ai dè lại kết thúc một cách đột ngột, ngài cảnh sát trưởng gác máy và quay sang hỏi tôi:
- Ông Harry nói rằng đường dây điện thoại có sự cố nên con gọi mà không ai bắt máy. Ở dưới đó, ông Billy đã đưa Jake đến bệnh viện rồi, hình như nó bị sốt cấp tính hay sao ấy. Gìơ thì thằng bé mệt lắm, nên ông Billy không tiếp ai cả - Ngài cảnh sát trưởng thông báo.
- Không tiếp ai ư? – Tôi hỏi, không dám tin vào điều vừa được nghe.
Bố tôi tức thì nhướng một bên mày lên:
- Bella à, sao bây giờ con không lo làm việc của mình đi. Ông Billy biết điều gì là tốt nhát cho thằng Jake mà. Rồi nó sẽ sớm khoẻ lại và chạy nhảy như cũ cho mà xem. Hãy kiên nhẫn nhé.
Tốt hơn hết là không nên nói thêm gì nữa. Ngài cảnh sát trưởng đang rất lo lắng cho ông Harry. Chuyện ông Harry bị ốm rõ ràng là quan trọng hơn rồi – nên đừng dại dột mà quẩn quanh bên ngài cảnh sát trưởng rồi hỏi han linh tinh những chuyện của mình. Nghĩ như thế, tôi bước thẳng lên lầu, bật máy vi tính của mình lên, vào trang y học trực tuyến và gõ vào bàn phím cụm từ “sốt cấp tính” trong hộp tìm kiếm.
Và tất cả những gì tôi biết được là sốt cấp tính chỉ lây qua đường miệng khi hôn; điều này rõ ràng không phải là trùng hợp với Jake. Một cách may mắn, tôi lướt mắt lên phần triệu chứng của căn bệnh – căn bệnh sốt quái quỷ mà người bạn nhỏ của tôi đang phải gánh chịu – nhưng cái gì thế này? Ít nhất là trước khi từ rạp chiếu phim trở về nhà, Jacob đã không hề bị đau họng dữ dội, hoặc kiệt sức hay nhức đầu gì cả cơ mà. Tôi còn nhớ rất rõ cậu ấy đã bảo rằng “em khoẻ như vâm”. Không lẽ cơn sốt lại đến nhanh như vậy sao? Theo như bài viết này thì những cơn đau, nhức sẽ phải xuất hiện trước tiên...
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, trong lòng dậy lên bao câu hỏi tại sao, đúng vậy, tại sao tôi lại làm như thế. Tại sao tôi lại cứ không thể không... nghi hoặc đến như vậy, cơ hồ như tôi không tin ông Billy? Và ông Billy nói dối ông Harry là vì cớ gì?
Có lẽ là vì tôi quá yếu đuối. Chỉ là do tôi quá lo lắng đấy thôi, và thật lòng mà nói thì tôi sợ sẽ không còn được phép gặp lại Jacob nữa - điều đó khiến bụng dạ tôi không yên.
Tôi tiếp tục đọc lướt qua bài viết, cố gắng tìm kiếm các chi tiết quan trọng hơn. Và rồi tôi dừng lại khi đôi mắt đụng phải hàng chữ ghi rằng sốt cấp tính sẽ diễn ra trên một tháng.
Một tháng ư? Miệng tôi há hốc ra.
Nhưng ông Billy không thể nào từ chối tiếp khách lâu đến như vậy được. Vả lại, Jake cũng sẽ hoá điên khi bị bó chặt vào cái giường mà không được trò chuyện cùng ai cả.
Và rốt cuộc thi ông Billy sợ cái gì vậy nhỉ? Bài viết nói rằng người bị sốt cấp tính cần tránh hoạt động mạnh, chứ có nói gì đến vụ tiếp khách khứa đâu. Bệnh này đâu có phải là dễ lây truyền.
Mình sẽ cho ông Billy một tuần – tôi quyết định - trước khi mình sẽ lại mò đến. Một tuần là hào phóng lắm rồi.


Một tuần thật là quá dài. Mới đến thứ Tư thôi mà tôi đã dám chắc rằng mình không thể chờ đợi được tới thứ Bảy.
Khi quyết định sẽ “để yên” cho bố con ông Billy một tuần là bởi tôi không tin Jacob có thể xuôi theo quy định của bố mình. Mỗi ngày, cứ tan trường về nhà là tôi lại chạy đến cái điện thoại để kiểm tra lời nhắn. Nhưng chẳng hề có một lời nhắn nào.
Và tôi phải... thất hứa; tôi gọi điện thoại đến nhà ông Billy những ba lần, nhưng lần nào đường dây điện thoại cũng vẫn cứ nằm trong tình trạng trục trặc.
Vì thế, tôi chôn chân ở trong nhà, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn. Không có Jacob, không có chất adrenalin cùng những hoạt động ngoài trời với người bạn nhỏ, những thứ bấy lâu nay tôi “đàn áp” được đã bắt đầu trỗi dậy. Những giấc mơ dần dà trở nên khó chịu hơn. Cái kết cục có hậu bao lâu nay tôi chờ đợi lại càng không bao giờ đến. Thay vào đó là những hư vô đáng sợ - phân nửa là khoảng thời gian tôi bị kẹt trong rừng, nửa còn lại là tôi lang thang trong biển dương xỉ mênh mông, nơi căn nhà trắng đã không còn tồn tại ở đó nữa. Thảng hoặc, Sam Uley lại xuất hiện ở trong rừng, vẫn tiếp tục quan sát tôi. Và tôi lờ phắt anh ta đi, không muốn chú ý đến con người kỳ lạ đó - sự có mặt của anh ta chẳng làm cho tôi thoải mái được chút nào, nỗi cô độc cũng chẳng vì sự hiện diện của anh ta mà vơi bớt đi. Để cuối cùng, hết đêm này sang đêm khác, tôi lại tỉnh dậy với một tiếng thét kéo dài.
Tiếp nối theo những điều đó, lỗ thủng trong ngực tôi ngày càng chuyển biến xấu hơn. Bấy lâu nay, tôi những tưởng rằng đã khống chế hoàn toàn được nó rồi, nhưng ngày lại ngày, tôi ý thức được rằng mình đang nằm co quắp, đôi tay tự ôm chặt lấy mình mà thở lấy thở để.
Chỉ một thân một mình thôi, tôi không thể nào xoay xở tốt được.
Vào một buổi sáng thức giấc, tinh thần của tôi bỗng nhiên trở nên rất thoải mái, nhẹ nhõm vô cùng, cứ như là tôi vừa mới trút bỏ được một gánh nặng; tôi lại thét lên rất to... Tất nhiên rồi, làm sao tôi có thể quên hôm nay là ngày thứ Bảy được kia chứ. Hôm nay, tôi có thể gọi điện thoại cho Jacob được rồi. Và giả như đường dây điện thoại vẫn còn trục trặc, tôi sẽ phóng xe thẳng xuống La Push. Dẫu có thế nào đi chăng nữa thì hôm nay vẫn sẽ là ngày dễ thở hơn cả tuần thui thủi một mình vừa qua.
Tôi bấm số điện thoại, bình tĩnh chờ đợi, không còn căng thẳng như trước nữa... và tôi giật nảy mình khi nghe tiếng trả lời của ông Billy sau hồi chuông thứ hai.
- Alô?
- A, điện thoại hoạt động trở lại rồi! Cháu chào bác Billy. Cháu Bella đây ạ. Cháu gọi chỉ để hỏi thăm Jacob thôi. Cậu ấy đã có thể tiếp bạn được chưa hả bác? Cháu tính ghé...
- Ồ, bác rát tiếc, Bella – Ông Billy cắt ngang lời tôi, không biết có phải ông đang xem tivi hay không, nhưng nghe cung cách trong giọng nói ấy thì xem ra ông không chú tâm đến tôi lắm – Nó không có nhà.
- Ồ - Tôi khựng lại đúng một giây – Jake đã khoẻ lại chưa bác?
- Ờ, rồiii – Ông Billy ngập ngừng, cố ngân dài giọng nói – Hoá ra là nó không bị sốt cấp tính. Bị virút gì gì ấy.
- Ồ. Thế... cậu ấy đi đâu rồi ạ?
- Nó chở mấy đứa bạn lên Port Angeles... Bác nghĩ là chúng nó đi xem phim hai xuất hay là gì ấy. Thằng Jake sẽ đi cả ngày.
- Thế ạ? Thế thì cháu an tâm rồi. Cháu cứ lo lắng mãi. Cháu rất vui là cậu ấy đã khoẻ và đã ra ngoài được rồi - Giọng nói của tôi nghe giả tạo một cách bất ngờ.
Jacob đã khá hơn, nhưng vẫn chưa đủ mạnh để gọi điện thoại cho tôi. Cậu ta đang đi chơi với bạn bè, còn tôi thì giam mình ở nhà; mỗi giờ trôi qua lại càng nghĩ đến người bạn nhỏ nhiều hơn. Tôi cô độc, lo lắng, buồn chán... tinh thần bị bào mòn – và bây giờ là cảm giác bị bỏ rơi khi nhớ lại cả tuần lủi thủi một mình.
- Cháu có cần gì không? – Ông Billy hỏi một cách nhã nhặn.
- Dạ không, không có gì ạ.
- Ờ, bác sẽ nói lại với nó là cháu có gọi – Ông Billy hứa - Tạm biệt Bella.
- Tạm biệt bác – Tôi đáp lại, nhưng ông Billy đã gác máy rồi.
Tôi đứng thừ ra một lúc, chiếc điện thoại vẫn còn giữ khư khư trong tay.
Jacob hẳn đã thay đổi quyết định, và thực hiện cái điều tôi vẫn hằng lo sợ. Ấy là cậu sẽ nghe theo lời khuyện của tôi, không muốn lãng phí thời gian hơn nữa cho kẻ cứng đầu, không chịu hồi tâm chuyển ý trước tình cảm của cậu. Tôi cảm nhận rõ mồn một mặt mình dần dần không còn một hột máu.
- Có chuyện gì thế? - Vừa bước xuống cầu thang, bố tôi vừa cất tiếng hỏi.
- Dạ không có chuyện gì cả, bố ạ - Tôi nói dối, và gác máy – Bác Billy nói rằng Jacob đã khoẻ lại rồi. Không phải là sốt cấp tính. Thế là tốt rồi.
- Thế nó có tới đây không, hay là con sẽ xuống đó? - Bố bắt đầu lục mở tủ lạnh, hỏi một cách lơ đãng.
- Cái nào cũng không hết, bố! – Tôi thật thà “báo cáo” - Cậu ấy đi chơi với mấy người bạn rồi.
Âm điệu trong giọng nói của tôi cuối cùng đã khiến bố chú ý. Bố thoáng giật mình, ngước nhanh mắt lên nhìn rôi, hai cái tay đang ông hộp phômai cắt lát tức thì đông cứng lại.
- Bây giờ chẳng phải là vẫn còn sớm để sửa soạn cơm trưa sao, bố? – Tôi cố sức xoay xở để giọng nói của mình thoát ra thật nhẹ nhàng, mong bố sẽ xao lãng chuyện này.
- À không, bố chỉ chuẩn bị vài thứ để ra sông...
- Ồ, hôm nay bố lại đi câu cá à?
- Ừ, ông Harry gọi điện thoại rủ bố... Vả lại, trời cũng không mưa - Vừa trả lời, bố vừa bày đầy một mớ thực phẩm, gói to, gói nhỏ đủ kiểu ra kệ bếp. Nhưng bỗng đột nhiên bố khựng lại như vừa ý thức được một điều gì đó, ánh mắt lại ngước lên – Nào, con có cần bố ở nhà với con không, khi Jake không tới?
- Dạ, không sao đâu bố - Tôi trả lời, vẫn cố gắng để giọng nói của mình chẳng có gì khác lạ - Thời tiết tốt thì cá sẽ cắn câu nhiều lắm đấy.
Bố nhìn tôi trân trối, vẻ lưỡng lự hiện rõ trên nét mặt. Tôi hiểu rằng bố đang lo lắng, sợ phải để tôi ở nhà một mình, có thể tôi sẽ lại “lên cơn”.
- Con nói thật đấy bố. Có lẽ con sẽ gọi điện thoại cho Jessica – Tôi lại bị thần Nói Dối nhập. Chẳng thà tôi cô đơn một mình còn hơn là để cả ngày bị bố ra vào kiểm tra - Bọn con phải học bài để chuẩn bị làm bài kiểm tra môn “Tích phân – Vi phân”. Có thể con sẽ nhờ bạn ấy chỉ giúp - Thật ra thì chỉ có cái phần sau là sự thật thôi. Phần còn lại thì tôi sẽ phải tự học lấy
- Đúng rồi. Chứ con cứ chỉ chơi với Jacob mãi, những người bạn khác sẽ cho là con bỏ rơi họ đấy.
Tôi chỉ còn nước mỉm cười và gật đầu, như thể tôi cũng quan tâm đến suy nghĩ của các bạn.
Ngài cảnh sát trưởng đã quay đi, nhưng bất thình lình “ngài” quay lại, vẻ mặt lại đầy ắp nỗi lo lắng:
- À, mà con sẽ học ở đây, không thì ở nhà Jess thôi, phải không?
- Dạ, chứ còn có nơi nào khác nữa đâu bố?
- Ờ, chỉ là bố muốn con phải cẩn thận, không được tự ý vào rừng, như bố đã dặn từ trước rồi đấy.
Nãy giờ thần trí của toi cứ lang thang mãi tận phương nào, nên phải mất cả phút sau tôi mới hiểu ra.
- Lại chuyện con gấu nữa hả bố?
Bố gật đầu, đôi lông mày cau lại.
- Chỗ chúng ta vừa có một người đi bộ vượt địa hình được thông báo là đã mất tích... Sáng sớm hôm nay, mấy nhân viên kiểm lâm đã tìm thấy lều của anh ta, nhưng chẳng thấy dấu vết gì của anh ta cả. Thay vào đó là những dấu chân của một con thú lớn... Tất nhiên là chúng có thể có sau, khi con thú đang đi đánh hơi kiếm mồi... Nhưng dù sao đi nữa thì người ta cũng đang đặt bẫy nó.
- Ồ - Tôi bày tỏ thái độ một cách bâng quơ. Kỳ thực, tôi không để ý lắm đến những lời cảnh báo của bố, tôi đang lo lắng về tình cảnh giữa Jacob và tôi hơn là chú tâm đến khả năng con gấu ăn thịt người.
Và tôi cảm thấy vui vì bố đang khẩn trương sắp xếp đồ đạc. Bố không có ý đợi tôi gọi điện thoại cho Jessica, nên tôi không cần phải diễn cái màn kịch đáng chê trách đó. Tôi từ tốn thu dọn sách vở trên bàn ăn, cho tất cả vào túi xách, nhưng chủ yếu là cứ đi tới đi lui không ngừng. Gỉa như ngài cảnh sát trưởng không háo hức nghĩ đến mẻ cá sẽ câu được thì thể nào mấy cái hành động đó cũng đánh động mối nghi ngờ từ phía ngài.
Tôi mải mê làm ra vẻ bận rộn đến độ cõi lòng trống trải vô hạn tạm thời chưa hành hạ tôi, mãi cho đến khi tôi nhìn theo chiếc xe của bố từ từ khuất bóng. Lơ đãng, tôi nhìn chằm chằm vào cai điện thoại lạnh lẽo trong gian bêp, và chỉ sau đúng hai phút, tôi quyết định rằng sẽ không ở nhà ngày hôm nay. Ngay lập tức, tôi đưa ra vài lựa chọn.
Tôi sẽ không gọi điện thoại cho Jessica. Theo như tất cả những gì tôi biết thì Jessica đã “ghi danh” vào nhóm những kẻ ám muội rồi.
Tôi có thể lái xe xuống La Push để lấy chiếc xe máy của mình - một ý tưởng vô cùng hấp dẫn, ngoại trừ một vấn đề nho nhỏ: rủi có chuyện gì thì ai sẽ đưa tôi vào bệnh viện đây?
Hay là... trong chiếc xe tải của tôi vẫn còn cái la bàn và bản đồ địa hình. Tôi đã biết cách sử dụng hai cái đó rồi nên không lo bị lạc nữa. Và biết đâu hôm nay, tôi lại chẳng may mắn gạch bỏ được thêm hai đường đi nữa trên bản đồ mà không cần có sự hiện diện của Jacob... Biết đến bao giờ cậu ta mới quyết định gặp lại tôi đây? Toi không muốn phỏng đoán xem khoảng thời gian đó sẽ lâu, mau thế nào. Cũng có thể tôi và cậu ta chẳng còn bao giờ gặp lại nhau nữa cũng nên.
Từ tận sâu thẳm trong tâm khảm, mặc cảm tội lỗi đã bắt đầu len lỏi ra bên ngoài, nhưng tôi quyết định sẽ lờ đi. Hôm nay, tôi không thể cứ tiếp tục ở nhà.
Chỉ trong vài phút sau, tôi đã vi vu trên con đường đất quen thuộc dẫn đến một nơi cũng chẳng còn xa lạ gì nữa. Hạ tất cả kính xe xuống, tôi cho xe phóng hết tốc lực, ngõ hầu tận hưởng bằng hết thú vui được hoà mình vào làn gió. Trời hôm nay đầy mây, nhưng vẫn khô ráo - thật là một ngày lý tưởng... đối với cái thị trận Forks này.
Tất nhiên, chỉ với một mình tôi thì bước đầu tiên bao giờ cũng mất nhiều thời gian hơn Jacob. Sau khi đậu xe xong, tôi loay hoay những mười lăm phút mới hiểu được mối liên hệ giữa cây kim nhỏ xíu trên mặt la bàn và những cột mốc được dựng sẵn trên bản đồ. Đến khi đã chắc chắn được hướng cần phải đi, tôi bắt đầu dấn bước vào rừng.
Khu rừng hôm nay mang đủ các sắc thái của sự sống, dường như toàn bộ cư dân nhỏ bé của cánh rừng đều ló mặt ra hết để thưởng thức bầu không khí khô ráo, dễ chịu lâu lắm mới có được này. Nhưng không hiểu sao, vang vọng khắp trong không gian, những con chim đang ríu rít gọi nhau liên hồi, bầy con trùng thì kêu râm ran không ngừng nghỉ; ở dưới đất, thảng hoặc lại thấy mấy con chuột đồng hối hả rúc vào bụi. Tất cả đang hãi sợ điều gì chăng. Quang cảnh đang diễn ra trước mắt chợt khiến tôi nhớ lại cơn ác mộng xuất hiện gần đây nhất. Sẽ chẳng có gì đâu, có lẽ là vì tôi đang cô độc đấy thôi, tôi đang nhớ đến cái dáng thảnh thơi, vô tư lự của người bạn nhỏ Jacob, nhớ tiếng huýt sáo cùng tiếng lóc bóc của hai đôi chân bước đi trên nền đất ướt át.
Càng tiến sâu hơn vào khu rừng, cảm giác rưng rưng trong tôi lại càng dâng lên. Việc hô hấp cũng theo đó mà trở nên khó khăn, chẳng phải do bản thân sự bất trắc của cánh rừng đang lần lượt tái hiện qua hàng ngàn các hoạt động, âm thanh xung quanh tôi, mà là do cái lỗ thủng vô hình trong ngực tôi lại bắt đầu dở chứng. Như một phản xạ tự nhiên, tôi tự vòng tay ôm lấy thân mình thật chặt, lý trí đồng thời lên tiếng ra lệnh cho cơ thể trục xuất cơn đau ấy đi. Đầu óc tôi hốt nhiên quay cuồng, nhưng tôi vẫn không dừng lại, tôi ghét việc phải lãng phí sức lực đang càng lúc càng bị cơn đau bào mòn này.
Cố gắng lên, cố gắng lên... tôi chậm chạp lê từng bước, từng bước một, dần dà, nhìn chân cũng làm chủ được tâm trí và chế ngự được nỗi đau. Hơi thở của tôi cũng theo đó mà điều tiết một cách nhẹ nhàng hơn – mình giỏi thật đấy, mình đã không bỏ cuộc – tôi tự khen ngợi mình. Việc đi bộ khiến tôi cảm thấy thoải mái, nhịp chân của tôi mỗi lúc một tăng nhanh...
... Và tôi hoàn toàn không thể xác định được là sự chuyển động này đã có tác dụng đến tâm trạng của bản thân như thế nào. Hình như tôi đã vượt qua được bốn dặm đường rồi thì phải, nhưng chưa đâu, vẫn chưa đến nơi, theo trí nhớ của tôi thì còn phải... Kia rồi, sự thảng thốt trong phút chốc khiến đầu óc tôi váng vất, hai cây gỗ thích quen thuộc đứng đan vào nhau, tôi hăm hở bước vào vòm lá xám um ấy - hồi hộp len qua đám dương xỉ cao ngang ngực - để vào với cánh đồng.
Vẫn là chốn xưa, tôi dám đoan chắc điều đó. Chưa bao giờ tôi thấy nơi nào lại có bố cục hình học hoàn hảo đến như vậy. Toàn bộ cánh đồng tròn vành vạnh, cơ hồ như tạo hoá đã cố tình vẽ nó là một vòng tròn hoàn mỹ, cây gỗ nào vô tình xâm phạm vào vòng tròn ấy cũng bị nhổ bật rễ, tuy vậy, lại không hề có bất cứ một dấu vết nào của hành động can thiệp bạo lực cả, từng làn sóng cỏ cứ rập rờn, rập rờn... Ở phía đông, thoảng nghe có lời ca của tiếng suối chảy, thì thầm, thì thầm.
Không có ánh sáng mặt trời, đồng cỏ hôm nay chưa thật lộng lẫy như trong tranh, nhưng vẫn rất đẹp và yên bình. Hiện thời chưa phải là mùa của những bông hoa dại; mặt đất đầy những thân cỏ mọc cao thản nhiên đu đưa theo làn gió thoảng trông giống như sóng gợn trên mặt hồ.
Cảnh vẫn như xưa... nhưng chẳng lưu lại những gì tôi đang cất công tìm kiếm.
Nhận thức được điều đó, nỗi thất vọng nhanh chóng ùa đến, chẳng mấy chốc đã tràn ngập khắp cõi lòng tôi. Váng vất, tôi đổ sụp người xuống, quỳ ngay bên mép cỏ và bắt đầu hổn hển thở.
Sau bao nhiêu kiên trì, nhẫn nại để đến được đây, cuối cùng, tôi thu hoạch được gì? Không có gì cả, nơi này không có gì cả. Không có gì ngoài những ký ức mà tôi có thể nhớ lại bất cứ khi nào muốn cũng được; giả như nãy giờ tôi đã khống chế được nỗi đau, thì giờ đây, nỗi đau đã nuốt trọn được tôi, toàn thân tôi hoàn buốt giá. Nơi này chẳng có gì đặc biệt nếu không có anh. Tôi không thể ý thức được rằng mình đang trông chờ điều gì, nhưng cánh đồng trống trải quá, trống trải trong bầu không khí thoáng đạt, trống trải giữa những thân cây, ngọn cỏ, làn gió mát và tiếng suối chảy rì rầm... Cánh đồng hoá ra cũng chẳng khác gì những nơi khác. Nó cũng y hệt như những cơn ác mộng của tôi mà thôi. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.
Nhưng ít ra thì tôi cũng đã đến một mình. Nhận thức được điều đó, lòng tôi có nhẹ nhõm hơn đôi chút. Nếu như tôi và Jacob cùng tìm lại được cánh đồng này... Ừ, chắc chắn chẳng thể nào tôi có thể lấp được cái vực thẳm mà bản thân đang lao đầu xuống như thế này. Làm sao tôi có thể giải thích về nỗi từng khớp xương trong người tôi đang gãy rời ra từng đoạn, và vì lý do gì đã khiến cho tôi phải co quắp người lại như thể là muốn bịt túm lấy cái lỗ hổng trống hoác đang xé nát người tôi ra đây? Không có “khán giả” nào lúc này, âu lại hoá hay biết bao.
Và nữa, tôi sẽ không thể giải thích với bất kỳ ai vì sao tôi lại hối hả bỏ đi như thế này. Jacob chắc hẳn phải nghĩ rằng, sau bao cố gắng tìm ra cái nơi ngớ ngẩn này, tôi sẽ muốn ở lại lâu hơn, chứ nào phải chỉ là vài giây ngắn ngủi như thế này. Đúng, tôi muốn bỏ đi, bỏ đi thật nhanh... Tôi cố huy động bằng hết sức lực còn lại trong người để dồn cho đôi chân, buộc bản thân phải lơi người ra mà đứng dậy. Cái nơi trống trải này đang gây nên nỗi đau quặn thắt trong lòng tôi; không thể chịu đựng thêm một giây, một phút nào nữa - nếu cần, tôi sẵn sàng trườn, bò, lết đi cũng được, miễn là thoát khỏi chốn này càng nhanh càng tốt.
May mắn làm sao, tôi chỉ trơ trọi một mình.
Trơ trọi một mình. Tôi lặp lại với một sự toại nguyện gần như thái quá, rồi gống mình đứng dậy, bất chấp mọi cơn đau... Chính vào thời khắc ấy, ngay trước mắt tôi, cách tôi khoảng ba mươi bước chân, một người cũng vừa bước ra khỏi lùm cây...
Chỉ trong đúng một tích tắc, vậy mà tôi đã trải qua hàng ngàn cung bậc khác nhau của cảm xúc. Ban đầu là ngạc nhiên; tôi đang cách xa mọi con đường mòn (hầu như không có khả năng người bình thường có thể tìm được đến đây), và thật tình, tôi cũng không mong mình có một người bạn đồng hành. Nhưng rồi sau đó, mắt tôi dán chặt vào cái dáng người bất động, chú mục vào cái vẻ trầm tĩnh, nước da xanh xao... thất thần, bao hy vọng chợt vùng dậy trong tôi. Nhưng rồi cái hy vọng ấy đã bị giết chết không thương tiếc. Tôi giống như một kẻ dđng vùng vẫy chống chọi với những đợt sóng khổ đau sắc lẻm như dao đang khứa vào từng thớ thịt của mình, khi mắt tôi nhận diện ra khuôn mặt bên dưới mái tóc đen... Không phải là gương mặt của người tôi ao ước được gặp lại... Và rồi tiép theo đó là nỗi sợ; đây không phải là gương mặt của người đã khiến tôi đau khổ, nhưng cũng đủ quen để tôi ý thức được rằng đây không phải là vị du khách đi lạc.
Cuối cùng...
- Ông Laurent! – Tôi thét lên với một tâm trạng nhẹ nhõm đáng nhạc nhiên.
Đó là một phản ứng cực kỳ phi lý! Lẽ ra, tôi nên biết thế nào là nín thở vì sợ mới phải.
Lần đầu tiên tôi biết đến Laurent là khi ông ta đang cùng hội cùng thuyền với James. Nhưng Laurent không hề tham gia vào chuyến săn mồi diễn ra ngay sau đó - chuyến đi săn mà tôi là con mồi duy nhất - chỉ vì ông ta sợ; lúc đó, tôi đang nằm trong vòng bảo vệ của một nhóm ma-cà-rồng khác có số đông áp đảo nhóm của ông ta. Giả như sự vụ không diễn ra như vậy thì có lẽ ông ta đã khác – ông ta sẽ săn đuổi tôi không thương tiếc, và tôi cũng đã là món ăn của ông ta rồi. Nhưng cũng có khi ông ta đã thay đổi, bởi lẽ, ông ta đã đến Alaska, sống chung với một nhóm ma-cà-rồng khác đã được “giáo hoá” - một gia đình ma-cà-rồng đã chấp nhận những chuẩn mực đạo đức mà từ bỏ lối sống hút máu người. Gia đình này cũng giống như... không, mình không được nhớ đến cái tên ấy, tôi tự nhủ với lòng.
Và, quả nhiên là thế, nỗi sợ hãi đã kích thích cho mọi giác quan trong tôi hoạt động mạnh hơn, nhưng tất cả những gì tôi có thể cảm nhận được lúc này là một sự hài lòng, một sự hài lòng nhanh chóng tràn ngập khắp cơ thể của tôi. Cánh đồng cỏ lại trở nên đẹp một cách lạ lùng, một vẻ đẹp chỉ có ở trong tranh, trong truyện cổ tích, đẹp hơn cả những gì tôi mong đợi, để có thể tin được rằng nó có thật... Đẹp quá, huyền ảo quá. Đây chính là điều mà bấy lâu nay, tôi vẫn cất công lặn lội tìm kiếm. Chẳng cứ, phải, đấy là chứng cứ, tuy có xa xôi thật, nhưng tôi vẫn có thể tin rằng - ở đâu đó dưới vòm trời tôi đang hít thở không khí này đây – anh vẫn đang tồn tại.
Thật không thể tưởng tượng được, trông Laurent vẫn y như ngày xưa... Ôi trời, mình thật ngớ ngẩn lắm thay, tôi thầm nhủ, khi không, mình lại đem thuộc tính của con người để áp đặt vào những nhân vật đặc biệt. Nhưng dường như vẫn có một cái gì đó mà mình đang mong đợi... Hiện thời, tôi vẫn chưa thể nhận ra được.
- Bella? – Laurent hỏi lại, vó vẻ như ông ta còn ngạc nhiên hơn cả tôi nữa.
- Ông vẫn còn nhớ sao? – Tôi mỉm cười. Thật ngớ ngẩn hết chỗ nói, tôi hoan hỉ hẳn lên chỉ vì tên mình vẫn còn nằm trong trí nhớ của một ma-cà-rồng!?!
Ông ta cười hể hả.
- Tôi không nghĩ là mình sẽ được gặp cô ở đây - Vừa nói, ông ta vừa bước chậm rãi lại phía tôi, trên mặt hãy còn vẻ sửng sốt.
- Chẳng phải là trái đất quay tròn đó sao? Hơn nữa, tôi cũng đang sống ở đây mà. Nhưng tôi nghĩ là ông đã đi Alaska rồi kia.
Chỉ còn cách tôi khoảng mười bước chân, Laurent đột ngột dừng lại, đầu hơi nghếch về một bên. Ông ta có một gương mặtđẹp toàn bích, một vẻđẹp sắn sàng đốiđầu cùng thời gian (và bao giờ cũng thắng). Tôi chú mục vào dáng vẻ của Laurent với một tâm trạng nhẹ nhõm nhưng tha thiếtđến khó hiểu. Đây là người tôi không phải đóng kịch – đây là người biết hết mọi điều, kể cả những điều mà tôi không bao giờ dám hé môi cùng ai.
- Cô nói đúng – Ông ta gật đầu đồng ý – Tôi đã đến Alaska. Tuy nhiên, tôi cũng không ngờ... Chỗ ở của Cullen trông không, chắc họ đã chuyển đi rồi.
- Ồ...
Tôi bắt buộc phải bặm chặt môi lại, cái tên vừa nghe ấy đã khiến cho những vết thương đang tạm thời se mặt trong tôi bỗng rung lên bần bật. Tôi lấy lại bình tĩnh chỉ vọn vẹn đúng một giây. Laurent vẫn chờ đợi bằng một đôi mắt tò mò không hề che giấu.
- Họ chuyển đi rồi - Cuối cùng, tôi cũng đã có thể thông báo với kẻ đang đối diện với mình như thế.
- Hmmm – Ông ta lầm bầm – Tôi lấy làm ngạc nhiên là họ đã bỏ lại cô. Chẳng phải là họ đã rất quý cô đó sao? – Trong đôi mắt của ông ta chợt ẩn hiện một nỗi niềm mong đợi khó hiểu.
Tôi mỉm cười, một nụ cười méo mó đến tội nghiệp:
- Cũng gần gần như vậy.
- Hmmm – Ông ta lại lầm bầm, vẻ mặt trở nên trầm ngâm. Vào đúng thời khắc đó, tôi mới nhận thức được chính xác điều không thay đổi ở ông ta - rất, rất không thay đổi. Sau khi bác sĩ Carlisle báo cho chúng tôi biết rằng Laurent đã ở lại với gia đình bà Tanya, tôi đã bắt đầu mường tượng về ông ta – trong những lần hiếm hoi tôi nghĩ đến con người này - rằng ông ta có một đôi mắt màu hổ phách giống như... nhà Cullen – tôi buộc lòng phải nghĩ đến cái tên ấy và không khỏi nhăn mặt lại. Đó là điểm nhận biết về ma-cà-rồng tốt.
Một cách vô ý thức, tôi lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu của ông ta vẫn bám sát từng cử động của tôi.
- Họ có vẫn hay về đây không? – Ông ta lại hỏi, rất tự nhiên, nhưng thân hình của ông ta bỗng di chuyển tới phía tôi.
- Em hãy nói dối đi - Giọng nói êm mượt chợt xuất hiện, thì thào trong đầu tôi.
Tôi chú tâm vào âm điệu của giọng nói ấy, nhưng nó không còn khiến cho tôi ngạc nhiên nữa. Tôi đang ở vào thế nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc. So với tình thế này thì cái xe máy chỉ bé bằng cái móng tay mà thôi.
Và tôi làm theo điều anh vừa nhắc nhở.
- Thỉnh thoảng vẫn về - Tôi cố giữ cho giọng nói của mình thật nhẹ nhàng, tự nhiên - Với tôi thì thời gian ấy hơi lâu. Ông không biết là họ quẫn trí thế nào... đâu... – Tôi lại bắt đầu trệu trạo. Đầu óc tôi đang hoạt động hết công suất.
- Hmmm - Laurent lại nói – Hình như căn nhà bị bỏ hoang lâu rồi...
- Em phải nói dối hơn thế nữa, Bella – Anh lên tiếng với vẻ khẩn khoản.

(Xem tiếp trang kế...)



chương: 10



Chương: 1 | 2 | 3 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Trăng Non được đăng bởi daisy, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Trang Non. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Trăng Non

************

Những nỗi đau

Bác sĩ Carlisle là người duy nhất còn giữ được bình tĩnh. Giọng nói không bị pha cảm xúc của ông là bằng chứng rõ rệt nhất cho thấy ông đã có hàng thế kỷ
78760 lượt đọc

Chạng Vạng

************

Quyển sách để mở

Ngày hôm sau có khá hơn... nhưng cũng tệ hơn.
Khá hơn vì trời không mưa, dù cho các đám mây có tụ lại và đục ngầu. Điều này thuận tiêẹ hơn cho tôi, bởi
17356 lượt đọc

xem thêm