Truyện tiểu thuyết

Tao Loạn - Hồ Linh

chương: 6
Đêm đã khuya, những thuyền chài trên hồ Dâm Đàm đã lên đèn. Đâu đó, những ánh lửa chập chùng ẩn hiện, soi bóng trên dòng nước tịch mạch, thê lương. Không một tiếng động nào, ngoài tiếng sóng nhè nhẹ vỗ vào mạn thuyền. Ngọn đèn chai, thứ đèn dầu lạc một ngọn bấc lồng trong một chiếc chai thủy tinh được cắt cụt đầu và đáy, treo lơ lửng ở một góc mui thuyền. Chiếc thuyền chài không rộng lắm, bề ngang chừng thước rưỡi, dài chừng bốn thước, nhưng lại là một căn nhà nhỏ, với đầy đủ những tiện nghi tối thiểu cho một gia đình dân chài lưới. Có nơi ăn, chốn ngủ, đồ dùng thường nhật cũng như để làm nghề.

Đêm nay, Cả Đông đã gửi vợ con tạm trú bên thuyền một bạn nghề, để cho thuê thuyền mình vài đêm. Số tiền này rất lớn , lớn hơn nhiều so với những đêm làm nghề vất vả. Con thuyền cặm sào dưới một gốc liễu bên hồ.

Anh Cả Đông ngồi bên mạn thuyền từ chập tối. Trên bờ vẫn vắng ngắt.

Anh bỗng giật mình vì ở phía trái cỏ ngọn lửa bốc cao lên trong xóm Đông. Nhà ai cháy vậy? Anh đứng thẳng người như muốn nhìn cho rõ hơn, nhưng thực ra, cũng chẳng trông thấy gì thêm.

Ngọn lửa bốc mỗi lúc một cao. Từ ít lâu nay, quân giặc xâm lăng đốt nhà, cướp của dân xây ra thường ngày ở bên kia sông Tô Lịch, tại những khu phố giầu có trong thành, nhưng chưa có vụ nào xảy ra tại những thôn hẻo lánh như vùng anh ở.

Có thể nào quân giặc đã càn quét tới đám dân nghèo khó. Điều này đã làm Đông sợ hãi, lo lắng cho gia đình một vợ hai con của mình, cho bạn nghề và bà con trong làng chài lưới bé nhỏ này.. Từ đây, sẽ không còn một ngày bình yên.

- Anh Đông.

Có tiếng gọi sau lưng làm Đông giật mình. Người thiếu nữ bạch y thuê thuyền đã ra hồi nào anh không hay.

Trong bóng đêm, Đông nhìn không rõ, nhưng anh vẫn mường tượng được nét oai nghiêm trên khuôn mặt kiều diễm của nàng.

Đông hơi lùi lại phía sau, nghiêng đầu, lễ phép thưa :

- Bẩm tiểu thư đã ra ngoài chơi.

Trong đêm, tiếng nàng nhẹ như hơi gió thoảng :

- Cháy ở thôn nào vậy anh ?

- Bẩm cô, chắc là thôn Đông rồi... thôn này ở ngay bên lộ, quân giặc từ bên kia bến Anh Vũ có thể bơi thuyền sang dễ dàng. Vả lại ở nơi đó mới có một vài trang trại của mấy vị đại quan hồi hưu, có tiền bạc, chứ thôn Tây, chúng con đây, nhà nào cũng nghèo cả.

Thiếu nữ yên lặng suy nghĩ một lát mới hỏi :

- Nhà Lê phu nhân ở thôn đó ?

Đông khẽ reo lên :

- Thưa cô đúng, cô cũng quen bà phu nhân này?

Thiếu nữ khẽ hừ một tiếng, rồi không trả lời vào câu hỏi của Đông, nàng như nói một mình :

- Lạ nhỉ.



Từ thôn Đông, ánh lửa đỏ rực cả một góc trời. Đám cháy đã tới hồi dữ dội nhất. Từng cuộn khói theo ánh lửa ngùn ngụt bốc lên trời. Mặt hồ Dâm Đàm bỗng trở nên huyên náo. Những thuyền chài cắm sào trên hồ như đồng thức giấc. Mọi người đã ra cả mạn thuyền đề xem đám cháy. Tiếng nói lao xao phá vỡ cái không khí tịch mịch cố hữu ở nơi này. Thỉnh thoảng người ta lại cất tiếng gọi nhau ơi ới, trao đổi những câu bàn bạc truyền từ thuyền này sang thuyền khác.

Rất lâu, không thấy người thiếu nữ nói thêm điều gì, anh Đông hơi quay lại nhìn thì nàng đã trở vào trong thuyền từ lúc nào rồi. Bỗng có ba tiếng gõ vào thành thuyền, anh Đông biết đó là ám hiệu nàng gọi anh. Đông vội vã khom lưng, vén chiếc chiếu che cửa, chui vào trong khoang. Nàng thiếu nữ đang ngời dựa bên gối. ánh lửa mờ ảo của ngọn đèn chài làm Đông cảm thấy nàng có nét thần tiên huyền bí lạ thường. Thấy anh, người thiếu nữ khẽ nói :

Bên ngoài ồn ào quá, anh cần phải chú ý những người qua lại trên bờ, xem có thấy người nhà tôi tới không. Anh nhớ ám hiệu rồi chứ ?

- Bẩm cô, con nhớ. Cô cứ yên lòng nghỉ ngơi, con không để lỡ việc cô đâu.

Người thiếu nữ gật đầu :

- Tôi cũng tin như vậy. Thôi anh ra ngoài đi.

Đông trở ra ngoài mạn thuyền. Đám cháy đang lụi dần. Ngọn lửa đã thấp , chỉ còn những tàn lửa chớp chớp trên cao rồi tắt ngủm.

Chẳng mấy chốc, cái vắng lặng trở lại trên mặt hồ.

Người ta đã rút hết cả vào trong khoang thuyền.

Trong đêm khuya, chỉ còn lại mình Đông giữa cảnh bao la, hiu quạnh. Lần đầu tiên trong đời, anh gặp cái cảnh ngộ này, chờ đợi, đón tiếp những người mà mình chưa hề quen biết, trong một khung cảnh đêm hôm mịt mùng đây bí ẩn này chén anh hồi hộp không ít. Nhớ lại dáng dấp của người thanh niên buổi chiều đến thuê thuyền, đến vẻ quý phái của người thiếu nữ đang nghỉ trong khoang,

Đông cũng đoán chừng họ là những vị hoàng thân quốc thích chạy giặc. Điều đó làm Đông thấy việc mình làm trở nên thực có ý nghĩa.

Đêm mỗi lúc một khuya, ánh trăng hạ tuần đã lên chênh chếch phía sau thành Đông Quan. Bóng hàng liễu chập chờn rủ bên bờ hồ. Con đường mòn ẩn hiện, chạy dài về phía xa xa , vắng ngắt. Anh thức khuya, dậy sớm đã quen, nhưng cái tâm trạng xốn xang, bồn chồn vì chờ đợi đã làm anh mệt mỏi vô cùng. Mắt anh như muốn díu lại vì buồn ngủ.

Bỗng có tiếng động đâu đây làm Đông giật bắn người. Anh nhìn lên bờ, dưới gốc liễu, đã thấp thoáng có bóng người.

Đông luống cuống tay chân. Anh vùng đứng dậy nhìn lên dào dác. Từ trên có ba tiếng huýt sáo nhỏ và ngắn. Đông thót người vì đó là ám hiệu mà anh đã được dặn từ trước. Đông huýt lại hai tiếng dài. Trên kia, ám hiệu lại được trao đổi lại. Khi hai bên đã biết chắc là người nhà, Đông đang định cho thuyền sát vào bờ để rước khách thì bỗng con thuyền hơi rung động. Đến khi định thần lại, Đông đã thấy xuất hiện trước mặt mình ba bóng người , hình như có một người bị thương , phải dìu một bên.

Đông chưa kịp lên tiếng thì từ trong thuyền đã có tiếng nói vọng ra :

- Các con vào cả đây.

Đông nhanh nhẹn đến bên cửa, vén lá chiếu che cửa để mấy người mới tới vào trong, rồi lui ra ngoài.

Trong khoang thuyền chật chội, nhưng cũng đủ để bốn người ngồi thoải mái. Nàng ngồi giữa hai cô thể nữ, nét mặt trằm trầm ... Giữa khoang thuyền, Bạch Huệ đang mê man bất tỉnh.

Cúc không để cho cô chủ hỏi, nàng bình tĩnh báo cáo trước :

- Thưa, từ lúc cô rời khỏi nhà Lê phu nhân, chúng con phục bên tàng cây ngoài vườn để dễ theo dõi động tĩnh bên trong, đồng thời chờ bọn chú Quân. Chừng một khắc sau, chúng con nghe thấy nhiều tiếng la hét chửi rủa, tiếng khóc lóc của Lê phu nhân , tiếng van lơn, kêu xin của Lê Ban rất ồn ào vang lên ở trong nhà. Rồi tiếng đập phá đồ đạc và bỗng nhiên tòa nhà bốc cháy dữ dội. Con định cùng Hồng chia nhau vào cứu người trong nhà, thì bọn chú Quân lại. Quân và con đang bàn xem cách nào ổn thoa? nhất thì tụi quan quân Minh cũng vừa tới. Vì phải chia nhau thanh toán tám tên quân kỵ và một thằng phó tướng, đến khi chúng con giải quyết xong thì tòa nhà đã cháy ra trọ Con chạy xuống khu nhà bếp may bắt gặp Bạch Huệ ngất xỉu ở ngoài hè.

Mai Lan hơi vạch mắt Bạch Huệ, rời nhanh tay điểm mấy huyệt đạo trên người cô ta.

Cúc ngưng lại xem Mai Lan cứu Bạch Huệ, xong tiếp :

- Bọn chú Quân còn ở lại một chút để thanh toán mấy cái xác chết, chắc cũng sắp về tới nơi.

Tuy đã hết nguy hiểm, nhưng Bạch Huệ còn rất mệt, nằm nhằm mất thiêm thiếp.

Nghe Cúc báo cáo, Mai Lan khẽ thở dài. Chưa bao giờ nàng cảm thấy ân hận như hôm naỵ Từ lúc rời khỏi nhà Lê phu nhân, nàng băn khoăn vô cùng. Nàng nhỏ nhen quá chăng. Tấm thân trinh bạch, một khi đã bị nhục nhã thì làm sao còn dám sống. Người ta đã xử tệ với nàng thì ngược lại, nàng có quyền trả đũa. Nhưng trả đũa một cách thâm độc như vậy có là một việc xứng đáng với một người như nàng không. Chưa bao giờ Mai Lan phải đương đầu với một vấn đề quá riêng tư đến như vậy Trinh tiết và danh dự của chính mình.

Nàng vội hỏi :

- Còn Lê phu nhân và Ban ?

Cúc nhanh miệng :

- Con chắc họ đã chết cả rồi.

Hồng băn khoăn :

- Họ có thể ra khỏi nhà, sao lại chịu chết một cách vô lý như vậy?

Cúc nói :

- Hồng khờ quá, họ đốt nhà để tự tử thì còn chạy ra ngoài làm gì.

Mai Lan thấy nhói trong tim. Kết quả của một hành động trả thù. Nàng với tay ra sau lưng lấy một bọc vải đưa ra trước mặt Cúc, Hồng : bộ quần áo sang trọng của Lê phu nhân, khẽ nói nhanh :

- Thủ tiêu nó đi. Đừng cho bọn Quân biết việc hôm nay.

Nàng nói xong, cảm thấy rất ngượng, vì từ xưa tới nay, Mai Lan chưa hề làm một việc khuất tất như vậy.

Trong một giây phút nào đó, dù ở một người cương trực, công chính như Mai Lan, cũng không thể tránh được những phản ứng rất đàn bà tính : ghen tương, thù hận, nhất là những khi lòng tự ái và danh dự của họ bị xâm phạm nặng nề. Ngày hôm nay, dù danh dự, trinh tiết của nàng suýt bị xâm phạm, nàng có thể thoát một cách nhẹ nhàng hơn mà nàng không làm, trái lại, với kế "thiềm thừ thoát xác", thay đổi vị trí giữa nàng và Lê phu nhân, khiến cho cả hai, bà ta và Lê Ban bị nhục nhã đến độ không còn dám sống nữa. Giết người cũng đã từng giết, nhưng chưa bao giờ Mai Lan cảm thấy vô cùng ân hận như bây giờ.

Cúc ôm bọc vải trong tay, nói :

- Để con kiếm hòn đá dìm bộ đồ này xuống đáy hồ là xong.

Mai Lan gật đầu đồng ý. Cúc chui ra phía sau lái.

Bỗng thuyền hơi tròng trành.

Mai Lan bảo Hồng :

- Chắc bọn Quân đã tới.

Hồng vội kéo Bạch Huệ nằm gọn ở một góc khoang thuyền. Không mấy chốc, Lê Quân từ ngoài lên tiếng :

- Chúng tôi đã về, thưa cô.

- Quân vào đây.

Lê Hoàng Quân nhẹ vén tấm chiếu che cửa khum lưng chui vào. Trong thuyền chật chội, chàng ngồi ngay gần cửa. Thoáng thấy vẻ mệt mỏi của Mai Lan, Quân liền nói :

- Mọi chuyện đều tạm giải quyết xong, có lẽ đêm nay cô nên nghỉ một chút để lấy sức.

Mai Lan lắc đầu :

- Mình phải lo cứu mấy anh chị em bị bắt sáng nay Quân trấn an nàng :

- Cô yên tâm, chuyện này tôi lo được mà. Đâu đến nỗi cô phải thân chinh.

Cúc đã quay trở vào. Lê Quân hỏi :

- Cô gái Cúc cứu được bây giờ thế nào?

Mai Lan đỡ lời :

- Cô ta không sao. Chỉ bị ngất đi. Hiện đang ngủ.

Quân nghĩ ngợi một lúc, rồi nhẹ thở dài, nói :

- Tôi thật không ngờ lai lịch Lê phu nhân lại phức tạp như vậy. Lúc tôi nhận được thư của cô, tôi mới té ngửa ra.

Ngừng một lát, Quân tiếp :

- Nhưng điểm đau lòng nhất là Lê Ban. Tôi thực đắc tội.

Mai Lan an ủi :

- Thôi Quân, việc đã qua thì không cần nhắc tới nữa ân hận cũng vô ích thôi. Việc cần phải tính bây giờ là tình trạng nguy hiểm của các anh chi em đang bị tù tội. Ai đã cung cấp tin, chỉ điểm cho giặc.

Quân nói :

- Chắc Lê Ban rồi.

Mai Lan ngẫm nghĩ, rồi lắc đầu :

- Lúc chúng tôi vờ trúng độc của Lê phu nhân, nghe họ đối đáp với nhau, tôi cảm thấy hình như Lê Ban không biết việc này.

Mai Lan nhìn Quân, nói tiếp :

- Chuyện ngày hôm nay còn nhiều phức tạp, nếu đã có một Lê Ban này, thì cũng có thể còn những Lê Ban khác nữa. Mỗi kẻ phản bội đều có một lý do riêng của nó.

Chúng ta cũng thừa biết những chuyện nây khó tránh được, vì mưu mô của quân giặc quá thâm độc, chúng dùng đủ mọi thủ đoạn để chia rẽ dân tộc mình. Bả vinh hoa làm tối mất bọn ham danh tham lợi. Bọn Hoàng Tử Dương, bọn Lê phu nhân và còn những nhóm nào nữa đây Quân cần phải duyệt lại toàn bộ cơ cấu tổ chức và hoạt động của nhóm chúng ta để kịp thời ngăn chặn những đáng tiếc có thể xây ra sau này nữa.

- Vâng, tôi xin tuân lệnh.

Mai Lan chợt hỏi Cúc :

- Cúc, còn cỗ xe ngựa và người đánh xe.

Cúc ngẩn ra một lúc, đáp :

- Cỗ xe ngựa. Đúng, lúc sau này con không còn thấy nó nữa. Nó đi từ hồi nào kìa?

Mai Lan nói :

- Có lẽ phải hỏi Bạch Huệ cho ra lai lịch của tên đánh xe.

Hồng khẽ lấy vai Bạch Huệ, nàng ta chợt tĩnh giấc, ngồi nhỏm dậy, ngơ ngác nhìn mọi người.

Mai Lan hỏi, nhưng giọng thực nghiêm nghị :

- Bạch Huệ, em thấy khõe chưa?

Bạch Huệ chưa hết ngạc nhiên, vừa nhận ra Mai Lan, nàng phục xuống lạy chào, rồi khẽ nói :

- Bẩm Công Chúa, con đã khõe.Thưa con ở đâu vậy ạ ?

- Em đang ở trên thuyền của tạCúc đã cứu được em về đây hồi đêm.

Bạch Huệ nói, giọng xúc động :

- Xin đa tạ Công Chúa và chị Cúc đã cứu tử con. Công Chúa và các chị được bình an về đây con rất mừng.

Mai Lan khẽ gật đầu, đợi cho đến khi Bạch Huệ lấy lại bình tĩnh, rồi nàng mới hỏi tiếp :

- Tình hình trong nhà Lê phu nhân thế nào trước khi đám cháy xảy ra, em có thể kể cho ta nghe được không ?

Hai giọng lệ từ từ lăn trên má , phải một lúc khá lâu, cô hầu gái của Lê phu nhân mới thốt lên lời :

- Sau khi chúng con dọn dẹp xong, thì bà con cho hai đứa chúng con đi ngủ. Cậu Ban theo xuống nhà rửa mặt, rồi cũng trở lên ngaỵ Tuy nhiên, cứ nghĩ đến hoàn cảnh của Công Chúa, con không sao nhắm được mắt.

Cô ta ngừng một lúc, nói một câu hơi ra ngoài câu chuyện :

- Cám ơn Trời Phật, Công Chúa đã thoát nạn.

Mai Lan gạt đi :

- Em kể tiếp đi.

Bạch Huệ khẽ vâng, rồi tiếp :

- Nằm không gần hết một canh, con bỗng nghe thấy tiếng la hét ở nhà trên. Con vội đánh thức Khuê Bích, rồi hai đứa con lẻn lên trên đó xem chuyện gì. Qua khe cửa sổ buồng cậu Ban, cảnh trước mắt làm chúng con vô cùng sửng sốt. Bà con choàng chiếc khăn mỏng, đầu tóc rũ rượi, đương lồng lộn, xỉa xói cậu Ban, miệng la hét thằng khốn nạn, thằng khốn nạn mày làm chuyện loạn luân rồi. Trời ơi , cạnh đó, cậu Ban quỳ mọp dưới đất, vừa lạy, vừa rên rỉ dưới những cái đá, cái tát của bà con : "lạy thím, oan cho con , con thề là con không biết. Con thực không ngờ ". Mỗi lúc bà con như càng điên lên, bà xé màn, phá đồ đạc trong nhà, miệng chửi rủa. Rồi cuối cùng, như không chiu nổi sự đau khổ, nhục nhã, bà con đổ hết thùng dầu đốt đèn trữ trong phòng, rồi nổi lửa đốt nhà, miệng rít lên : "Nhục, nhục, còn sống làm gì nữa hở trời... ". Khuê Bích lo quá, tung cửa vào bị bà con phang cho một cái chân ghế té xỉu dưới đất. Con nhát gan, đứng chết dí một chỗ, hoang mang không biết phải làm gì. Đến khi lửa lan ra khắp nhà, con bi sặc khói ngất ngư, đến khi chạy được ra ngoài thì bị ngất xỉu, không còn biết gì nữa.

Mai Lan hơi nhăn mặt. Nàng biết là Phu Nhân chắc chắn đã nguyền rủa nàng không tiếc lời, nhưng vì nể mặt nên Bạch Huệ không dám nhắc lại.

Lê Hoàng Quân nói :

- Lê Ban tệ quá.

Mai Lan khẽ thở dài, giọng hơi lạc :

- Không, lẽ ra hắn muốn xử tệ với tôi , chứ không phải Lê phu nhân. Nhưng tôi đã không thểề để cho hắn làm được như vậy.

Câu nói của nàng thực máy móc và mơ hồ. Lê Quân cũng chỉ dám biết tới đó. Tuy nhiên, chàng đã thấy được tất cả sự thương tâm trên nét mặt của nàng. Không khí yên lặng nặng nề bao phủ mọi người. Một lúc khá lâu, Mai Lan hỏi Bạch Huệ :

- Bạch Huệ, tên đánh xe ngựa là người thể nào?

Bạch Huệ như chợt tỉnh cơn mê, cô ta hơi nhíu lông mày, rồi đáp :

- Bẩm Công Chúa, người này không phải là tên đánh xe mướn, mà là người anh con chú con bác với bà của con.

Mọi người đều ngạc nhiên :

- Hắn ta ở đâu?

- Con cũng không được rõ, chỉ thấy lâu lâu ông ta lại chơi, một mình hay với một vài người nữa, hoặc đánh xe tới đưa bà con đi, thường lâu tới cả buổi, có khi qua đêm luôn.

Mai Lan liếc nhanh sang Quân, chàng hội ý, gật đầu.

Biết là có hỏi nữa, Bạch Huệ cũng không biết gì hơn, Mai Lan diu dàng nói :

- Bạch Huệ, bây giờ Lê phu nhân đã mất, nhà cửa đã cháy cả rồi, vậy em muốn về đâu, sáng mai ta sẽ cho người đưa em đi.

Bạch Huệ mặt cúi gầm, nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào đáp :

- Bẩm Công Chúa, con mồ côi từ nhỏ, ở với Bà con bấy lâu, nhiều lúc muốn bỏ đi cũng không biết về đâu. Nay việc đã như thế này, con xin Công Chúa tùy nghi định đoạt.

Nghe lời Bạch Huệ, mọi người nhìn nhau khó nghĩ.

Sau cùng, Mai Lan bảo cô ta :

- Thôi được, ta sẽ lo cho em.

Đến đây, Lê Hoàng Quân xin kiếu từ, Mai Lan không khỏi áy náy, hỏi :

- Quân thực không cần tôi cùng đi cứu mấy anh chị em bị bắt giữ sao?

Lần đầu tiên, Mai Lan thấy Mai Lan thiếu tin tưởng ở chàng, khiến chàng hơi khựng lại một chút, rồi đáp :

- Tôi hứa sẽ đem họ về, chậm lắm là tối mai. Nếu không tôi.

Mai Lan tinh ý, vội gạt đi :

- Quân đừng hiễu lầm tôi. Tôi thấy được sự khó khăn ngày hôm nay, muốn nhắc chừng vậy thôi. Quân đi đi, hãy thận trọng.

Quân khẽ vâng rồi lui ra. Nhưng bỗng Mai Lan gọi giật lại, nói :

- Này Quân, còn tin trong Nam thế nào?

Lê Hoàng Quân buông tấm chiếu che cửa, quay nữa người lại, nói :

- Người đưa tin đầu tiên tới đây vào sáng hôm nay, cho biết anh ấy sẽ tới đây vào đêm mốt. Kẻ này cũng không biết gì nhiều về tình hình chiến sự nên tôi cũng không làm mất thì giờ để hắn đến gặp cộ Tôi đã cắt người theo dõi để đón khách.

Thôi được. a, nếu thiếu người đi Đông Quan, Quân có thể cho Giác Huệ theo.

Lê Hoàng Quân không thấy nàng đả động tới Lê Lai, vì anh này võ nghệ còn tầm thường, cho đi theo chỉ thêm gánh nặng, nên đáp :

- Vâng, tôi cũng còn đủ người, nhưng cũng nên đưa Đại Sư đi để ông ta thêm kinh nghiệm cũng như làm quen với các hoạt động của nhóm mình. Tôi sẽ lo chỗ tạm trú cho Lai. Xin cô an tâm nghỉ ngơi.

Mai Lan đợi cho bọn Mai Lan lên bộ xong, mới bảo bọn Cúc :

- Bây giờ chúng ta chia nhau mà ngủ.

Giữa lúc đó, từ xa bỗng có tiếng gà xao xác gáy. Đã nửa đêm. Trăng hạ tuần lạnh lẽo chiều xuống mặt hồ long lanh. Mai Lan ngồi thẳng dậy, tiếp :

- Đã sang canh ba, ta sẽ lo phiên gác đầu, sau đó đến Cúc, rồi đến Hồng. Bây giờ các con ngủ đi.

Cúc nói mau :

- Xin cô cứ đi nghỉ, con và Hồng sẽ thay phiên gác.

Với lại cho thuyền ra xa bờ thì chắc cũng không có gì đáng ngại.

- Không, mấy con đã vất vả suốt buổi chiều nay rồi, đi nghỉ đi, để lấy sức. Ngày mai còn nhiều việc phải làm.

Biết Mai Lan đã quyết định việc gì thì không thể thay đổi, Cúc vã Hồng đành vâng lời. Hai cô dọn dẹp chỗ nghỉ cho mình và Bạch Huệ.

Mai Lan ra ngoài khoang thuyền. Bốn bề vắng ngắt.

Những con thuyền chài rải rác đó đây, mờ mờ dưới ánh trăng vàng úa ướt sũng sương đêm. Xa xa, thỉnh thoảng vọng lại vài tiếng vạc ăn đêm lạc lõng giữa bầu trời vắng.

Nhìn thấy cả Đông đang ngủ gà ngủ gật ở đâu mũi thuyền, Mai Lan hơi lắc đầu.

Có lẽ bọn Cúc, Hồng đã ngủ say rồi. Càng về khuya, Mai Lan càng cảm thấy rất cô đơn.

"Non sông bồn mặt ngủ mơ màng

Thức tỉnh mình ta dạ chẳng an !"

(Thơ Hàn Mặc Tử)

Nước đang mất dần vào tay ngoại bang, không còn cách nào cứu vớt. Cả dân tộc như đang ngủ vùi trong tuyệt vọng, buông xuôi. Nàng bỗng thấy cái yên lặng của đêm khuya nó nặng nề làm sao , như ngộp thở, như uất nghẹn. Nàng muốn gào lên, những tiếng thống thiết nhất đế thức tỉnh mọi người hãy chỗi dậy khỏi cơn mê để cùng nhau hợp sức đánh đuổi quân thù. Tiếng nàng chưa thốt ra được đã như tan loãng trong cái vô tình cay nghiệt của hoàn cảnh đau thương chung của đất nước.

Đêm nay, đã mấy ai đang thao thức để lo nghĩ cho tiền đồ đất nước như nàng bây giờ. Mấy ai đang lao mình vào vòng hiểm nguy vô vàn để cứu vớt anh em khỏi tay quân thù tham tàn như bọn Quân. Biết đâu, trong lúc nàng đang thơ thẩn nơi đây, lại là lúc các bạn của nàng đang đợi chờ cái chết trong gang tấc. Mai Lan bỗng thấy lòng không yên.

- Anh Đông, anh Đông.

Cả Đông đang chập chờn trong cơn ngủ gật, nghe tiếng gọi, choàng thức giấc. Thấy nàng đã đứng bên tự lúc nào, bóng áo trắng xóa, anh lật đật đứng dậy, vội lên tiếng:

- Bẩm cô dậy việc ?

Mai Lan đưa tay ra hiệu, miệng nói :

- Anh cho thuyền ra xa bờ một chút. Tôi đi có chút việc rồi sẽ trở về ngay.

Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng rời thuyền không một tiếng động nhỏ. Khi cả Đông cho thuyền ra xa bờ thì đã không còn thấy bóng nàng ở dưới gốc liễu nữa.

Không biết đã nghĩ được bao lâu, Cúc bỗng tỉnh giấc. Cô thể nữ vội ra vén mảnh chiếu che cửa. Một góc trời mầu tím sẫm, lấp lánh sao đêm hiện ra ở trước mặt.

Kìa, sao Thần Nông đã cúi xuống giữa lưng trời như hình dáng ông cụ già chít khăn ngang đầu đang khom lưng gặt lúa. Thì ra trời đã sang canh tư rồi còn gì. Cô ta áy náy vì đã nghĩ quá giấc để cô chủ phải thức canh gác quá lâu.

Không chậm trễ, Cúc vội bước ra ngoài. Trăng đã gác non đoài lúc đó Mai Lan đang đứng quay lưng lại phía nàng, sừng sững như một vị thần. Dưới chân nàng, cả Đông ngủ quay, ngáy phọ Nghe thấy tiếng động, Mai Lan không quay lại, khẽ hỏi :

- Cúc hả ?

- Thưa vâng, con thực có lỗi , mời cô vào nghỉ.

Cúc lại gần, đứng bên Mai Lan, nhắc :

- Trời sắp sáng rồi. Rước cô đi nghỉ.

Lời Cúc nói coi như thừa, vì điều đó Mai Lan đã quá biết rồi. Nhưng bỗng giọng nàng trở nên trầm buồn vô cùng :

- Cúc, đêm rồi, bọn ta thiệt mất một người , hình như là Chí Bảo bên Giám.

Phút đâu, Cúc hơi bỡ ngỡ, nói :

- Bọn chú Quân đã về rồi, thưa cô ?

Mai Lan lắc đầu :

- Không, họ về một nơi nào đó để an định mấy anh em vừa được cứu thoát và chăm sóc cho vài người bị thương.

Cúc chợt hiểu. Lúc các cô ngủ say trong thuyền là lúc cô chủ của họ đã về nội thành Đông Quan. Cúc thấy nhói trong tim niềm thương cảm cô chủ tuyệt vời của mình , tình thương và lòng hy sinh của nàng là mạch sống cho mọi người chung quanh.

Cúc nghẹn ngào :

- Cô đâu cần phải như vậy. Giá chập tối, cô cho con theo chú Quân có phải cô đỡ khổ thân hơn không.

Giọng Mai Lan xa vắng :

- Người thiệt mạng không phải do bên mình yếu, nhưng do sự bất cẩn của anh ta lọt vào cạm bẫy của địch. Ta muốn tự mình đi, một là để tận mắt thấy anh em hành động ra sao, hai là phòng khi họ gặp bất trắc thì kịp thời hổ trợ. Cứu được năm người thì lại mất một.

Cả hai đều im lặng.Cúc nhẹ thở dài :

- Cô có nghĩ đó là lỗi của người chỉ huy không ?

Mai Lan lúc đầu :

- Nói là lỗi của Quân thì quá đáng. Có chăng là người của mình còn thiếu kinh nghiệm thôi.

Nàng an ủi :

- Hễ đụng độ là không tránh được mất mát. Mình coi đó là cái không may của anh bạn vậy.

Bỗng nàng đổi giọng, ân cần hỏi :

- Cúc, con cũng đã chính chắn khá rồi. Từ mai, ta giao Bạch Huệ cho con uốn nắn nó, nhất là giữ cái miệng không được bép xép. Những lúc rảnh rỗi, dạy cho nó võ nghệ, cách đi đứng nhanh nhẹn, những thế phòng thân khẩn cấp.

Cúc khẽ nói :

- Cô định cho Bạch Huệ theo ta sao?

- Đành vậy, chứ bây giờ biết đưa nó về đâu. Nó không có đến một thân nhân, không có nơi làm nhà.

Ngưng một lúc, nàng tiếp :

- Tuy nhiên, vì an toàn của tổ chức, an toàn của chính chúng ta, con cần luôn luôn phải để tâm theo dõi hành vi của nó. Lai lịch của con nhỏ này cũng thật là mập mờ.

Cúc nhắc chủ :

- Có điều chắc chắn cô ta là con cháu nhà họ Dương.

- Đúng như vậy. Nhưng bây giờ Lê phu nhân đã chết. Chỉ còn bọn tên đánh xe. Mình phải tìm cho ra tung tích của chúng.

Sương xuống như mưa bụi. Mặt hồ vắng lặng đến sầu thảm. Trăng đã khuất sau dãy núi bèn kia hồ. Trời sắp hừng đông.

Cúc khẽ nhắc :

- Trời sắp sáng, mời cô đi nghỉ.

Mai Lan gật đầu :

- Thôi được. Những gì ta đã dặn phải nhớ kỹ.

- Thưa vâng.

Cúc vội vàng đi trước, vén cao tấm chiếu che cửa thuyền để Mai Lan vào trong.

Cúc lặng lẽ cài lại tấm phiếu cho kín đáo, rồi trở ra mũi thuyền.

Trên trời sao đã thưa. Về phía Đông cánh sao mai lấp lánh. Đã có sợi mây hồng vương vương cuối chân trời.

Bấy giờ, khắp mặt hồ như bừng tỉnh giấc ngủ saỵ Hàng trăm ánh đèn lấp lánh gần xạ Những tiếng lao xao gọi nhau, tiếng bì bõm của mái chèo khua nước. Đã đến lúc dân chài trên hồ bắt đầu một ngày làm việc. Thường dân nghề trên hồ từng bọn ba bốn thuyền họp nhau bắt đầu giăng lưới từ chập tối và đầu canh tư thì vớt lưới thu cá tôm để kịp mang ra chợ vào lúc mờ sáng. Những thuyền đánh lẻ thì từng chiếc có những khu vực sẵn quăng lưới bắt cá ven theo bờ. Những người này thường chỉ bắt được những loại cá nhỏ, hoặc tôm, chứ ít khi được những thứ cá lớn. Từ rất lâu, qua nhiều thế hệ, họ làm ăn trong cái không khí quen thuộc và yên bình, kể cả những thời loạn lạc như hiện thời. Không lâu, những đốm lửa chài xa dần rồi mất hút trong sương đêm, cảnh vật lại trở nên yên tĩnh, trơ lại chỉ còn độc nhất chiếc thuyền của cả Đông với mấy cô khách lạ.

Cả Đông đã quen mắt thức giấc vào đúng giờ này, nhưng hôm nay anh nghỉ làm vì thuyền đã cho thuê, nên nhàn rỗi ngồi thừ bên lái, mắt nhìn ra xa, như mường tượng tới cảnh sinh hoạt nghề nghiệp mà bỗng nhiên anh thấy nó quá tầm thường và nhàm chán. Vì từ bữa qua, cả Đông may mắn có dịp biết được ngoài đời sống bình thường của xóm chài lưới quanh đây, còn có những con người kỳ bí với những việc lạ lùng, vĩ đại mà từ trước đến nay, những người dân chất phác như anh chưa bao giờ nghĩ tới : việc chống quân thù xâm lăng. Giới dân nghèo như anh thường rất thụ động, đến vô tình trước

những thảm họa của đất nước. Những biến động như thay đổi triều chính, chiến tranh, nước còn nước mất đối với họ chỉ là những tai ương do trời giáng xuồng, họ chỉ biết chịu đựng, hoặc tìm cách lẩn tránh cho qua tai họa mà thôi. Nhưng từ lúc chứa chấp nhóm người lạ trên thuyền, những người chỉ gặp một lần cũng không thể làm ai quên được tâm tình anh đã thay đổi. Vào lúc đầu gặp mặt người thiếu nữ cho anh biết một cách mơ hồ là bọn cô là những người đang lo việc chống quân Minh xâm lược, cả Đông cũng chưa ý niệm được tầm quan trọng của công việc đó. Nhưng qua một ngày một đêm , được ở cạnh bên họ, nghe được phần nào câu chuyện họ trao đổi, công việc họ làm, cả Đông bỗng bồi hồi trong dạ. Anh như bừng tỉnh một cơn mê, lờ mờ thấy mình như cũng có bổn phận đóng góp vào công việc của những người này đang lo toan, nhưng anh không biết mình phải làm gì, hoặc có thể làm được gì. Anh chợt nghĩ tới hai Nhiêu, cu Tính, cả Nhơn là những người bạn nghề thân thiết của anh. Nếu có làm gì, anh sẽ rủ họ cùng giúp một taỵ Cả Đông định bụng sẽ đem ý mình trình bày với người thiểu nữ áo lụa bạch.

Giữa lúc cả Đông đang miên man với những ý nghĩ rất xây dựng đó thì Lê Hoàng Quân và Giác Huệ vừa nhảy xuống thuyền.

Cúc đón hai người bằng câu hỏi thăm :

- Thưa chú, mọi việc tốt đẹp cả chứ ?

Lê Hoàng Quân khẽ thở dài :

- Thiệt một bạn bên Giám.

Cả ba ngồi xuống bên mũi thuyền để dễ nói chuyện.

Quân lắc đầu, nó nhỏ :

- Lỗi là tôi không nắm vững địa hình khu nhà giam để lưu ý anh em.

Quân ngưng nói, mọi người vội đứng lên vì lúc đó Mai Lan đã vén tấm chiếu, khoan thai bước ra.

Cả ba lễ phép cúi đầu chào nàng.

Mai Lan đáp lễ, rồi khẽ hỏi :

Xong cả rồi chứ Quân ?

- Thưa, chú Chí Bảo con Doãn đại nhân tên Giám bi trúng tên độc và đã hy sinh. Tuy nhiên cả năm anh chị em đều đã được cứu thoát bình yên. Tôi đã đưa họ về tạm trú ở một nơi an toàn.

Không nhắc tới việc thiệt hại, Mai Lan nói :

- Quân phải lưu ý, tất cả những nơi trước đây mình nghĩ là an toàn, nay có thể chẳng an toàn nữa.

- Thưa cô, tôi đã biết điều đó.

Ngưng một lát, chàng tiếp :

- Chí Bảo thiệt mạng là do tôi không huấn luyện kỹ cho anh em về kỹ thuật trinh sát. Quanh khu nhà giam, những chỗ có địa thế cao như ngọn cây, bờ tường là những nơi mà chắc chắn quân phòng thủ phải đặt cạm bẫy để hạ những người dùng đó để do thám bên trong. Tôi đã dùng phương pháp khoét gạch để đột nhập, không ngờ Chí Bảo lại hấp tấp vội nhảy lên một ngọn cây để quan sát, thay vì đợi đào xong đường hầm , nên đã trúng một loạt tên độc được thiết trí sẵn ở đó.

Mai Lan yên lặng nghe, nhưng tới đó vội ngắt lời :

- Cũng không thể trách Quân được, vì chúng ta bị bắt buộc hành động trong những trường hợp quá khẩn cấp, thì giờ đâu cho phép chúng ta nghiên cứu, huấn luyện anh em một cách toàn hảo. âu đó cũng là cái giá chúng ta phải trả. Sự hy sinh của Chí Bảo là một đóng góp lớn lao của anh ta đối với Giang Sơn Dân Tộc Việt.

Quân yên lặng nghe Mai Lan an ủi, sau đó chàng tiếp, với một giọng đây thắc mắc :

- Nhưng có một điều lạ là cái chết của Chí Bảo đã làm kinh động đến tụi giặc phòng vệ nhà giam. Một số quân canh gác bên ngoài đã phát giác ra có biến động, một vài tên có bản lãnh cao cường đã phóng nhanh lên bờ tường, nhưng không hiểu vì lý do gì, chúng đều bi hạ rớt ngay xuống chân thành, không kịp la một tràng. Tôi chắc là chúng ta đã được một kẻ nào đó trong hàng quân giặc bí mật hỗ trợ.

Cúc nghe đèn đây khẽ a lên một tiếng. Cô thể nữ biết người đó không ai khác hơn là Mai Lan. Với tình hình này, bọn Quân đã không ngờ được nàng yểm trợ.

Trong khi đó, Quân tiếp :

- Điều nhận đinh trên càng đúng khi chúng tôi theo đường hầm tiến vô khu nhà giam thì không bị một trở ngại nào ngăn trở. Tới cửa nhà giam tôi lại phát hiện ra xác của những tên quân giữ ngục , khóa cửa đã bi bẻ gấy từ lúc nào. Chúng tôi chỉ việc cấp tốc đưa các tù nhân thoát thân, an toàn như chỗ không người.

Đến đây, chính Mai Lan lại thốt lên tiếng ngạc nhiên, Cúc cho là Mai Lan giả bộ để bọn Lê Hoàng Quân không nghi ngờ người đó là nàng. Nhưng riêng Mai Lan, nàng biết kẻ giết bọn cai ngục không phải là nàng.

Như vậy chắc chắn là đã có cao nhân trong bóng tối trợ giúp tạ Thôi được, chuyện này để chúng ta sẽ dò xét sau.

Mai Lan trầm ngâm một lúc, rồi tiếp :

- Quân này, sáng sớm hôm nay, bọn mình nên trở lại nhà Lê phu nhân lo việc chung sự cho họ tử tế. Có thể chính tên đánh xe ngựa cũng trở lại và nhân dịp này chúng ta tìm ra tung tích của hắn. Vì những nhóm như vậy rất nguy hiểm cho cuộc chống giặc Minh của chúng ta.

Nàng hướng về phía Cúc, nói :

- Cúc. Vào gọi Hồng dậy, dặn nó ở lại thuyền và coi chừng Bạch Huệ, rồi trở ra đây.

Cúc khẽ dạ, rồi bỏ vào trong khoang. Ngoài này, Mai Lan quay lại phía lái, gọi :

- Anh Đông.

Được gọi tới, cả Đông dạ lên một tràng nhỏ, rồi lật đật men theo mạn thuyền để đến đầu mũi thuyền :

- Cô gọi con ?

Mai Lan gật đầu, rời nói :

- Anh cho thuyền vào gần bờ để chúng tôi lên, xong anh lại đậu thuyền ra xạ khi nào chúng tôi trở về sẽ gọi.

- Bẩm cô có trở về ăn cơm sáng không, để con nấu?

Mai Lan cười :

- Cảm ơn anh, tôi đi không lâu đâu. Cô Hồng còn ở lại thuyền, cô ta sẽ lo cơm nước nhé. Anh khỏi lo chuyện đó.

Lúc đó, Cúc đã trở ra, cả Đông vâng lời dùng sào chống thuyền vào gần bờ đê bọn Mai Lan đổ bộ.

Đứng trên bờ nhìn theo con thuyền chài trở ra xa bờ. Mai Lan mới ra hiệu cho mọi người lên đường.

Trời đã bình minh. Sương sớm bay là là trước mặt.

Bọn Mai Lan lầm lủi theo con đường mòn quanh co trở lại khu trang trại của Lê phu nhân. Không lâu, cả bọn đã đến trước ngõ trẹ Nhìn cảnh vật vầng lặng lờ mờ trong sương, Mai Lan không khỏi ngậm ngùi nhớ lại đêm hôm trước, khi nàng mới đến. Đâu đây như còn thấp thoáng bóng áo trắng của Lê phu nhân trong buổi gặp mặt lần đầu.

Mai Lan khẽ nói :

- Mình nên thận trọng. Quân vào trước xem.

Lê Hoàng Quân tuân lệnh đi nhanh lên trước. Một lúc sau, có tiếng huýt gió của Quân, mọi người mới tiến vào sân. Tòa nhà đã cháy rồi, chỉ còn trơ nền. Đó đây, tro than vương đầy. Mọi người dễ dàng nhận ra được vị trí những căn phòng. Phòng phía chái Đông, nơi bọn Mai Lan trú ngụ, phòng khách, phòng Lê Ban, phòng Lê phu nhân. Bên kia nền nhà chính là khu nhà bếp còn đứng chơ vơ hiu quạnh.

Mai Lan đứng lặng nhìn cảnh hoang tàn mà nàng cảm thấy chính là do nàng gây nên. Ngậm ngùi, ân hận.

Nhưng một phút sau đó, lấy lại bình tĩnh, nàng bảo bọn Quân :

- Giác Huệ đứng trấn cửa ngõ , hễ phát giác người lạ tới thì phải ra hiệu bằng tiếng ếch kêu. Cúc lên cây nhãn kia trấn sân trước. Quân và tôi lên nền nhà lục soát tìm xác của Lê phu nhân và Lê Ban.

Mọi người tản ra. Mai Lan và Lê Hoàng Quân nhảy lên nền tòa nhà.

Những bức tường cháy xém loang lỗ sừng sững trước mặt. Đó đây, những kèo cột còn âm ỉ bốc khói, thỉnh thoảng có tiếng than nổ đì đẹt, bắn ra những tia lửa đỏ nhoáng lên rồi tắt. Quanh đây, còn hừng hực hơi nóng.

Trời chưa sáng rõ. Mai Lan và Lê Hoàng Quân rón rén bước dọc theo dãy hành lang phủ đày tro tàn, dưới ánh sáng mờ mờ của buổi bình minh và những tia lửa bập bùng đâu đó còn sót lại của gỗ đang cháy dở dang.

Quân đi trước Mai Lan thận trọng theo sau.

Bỗng nàng gọi giật Quân :

- Này Quân, có dấu chân người trên tro.

Hai người cúi xuống quan sát. Những dấu chân lúc ẩn, lúc hiện dọc theo dãy hành làng phía Tây, và chỉ có dấu chân đi ra mà không thấy dấu chân đi từ ngoài vào.

Mai Lan nói nhỏ đủ cho Quân nghe :

- Chỉ có dấu chân đi ra.

Quân nhìn dào dác, rồi nói :

- Có người vào đây trước chúng ta , có thể họ đi lối khác.

Mai Lan ngắt lời Quân :

- Và cũng có thể chẳng có ai tới đây trước.

Không để cho Quân lên tiếng vì ngạc nhiên về lời nói của nàng, Mai Lan nói tiếp :

- Vì Lê phu nhân vẫn còn sống. Và đây chính là dấu chân của bà ta từ trong đi ra.

Quân vừa nhận ra dấu chân in trên lối đi nhỏ nhắn, chứng tỏ đây là dấu chân của một phụ nữ.

Quân thoáng hiểu. Chàng góp ý kiến :

- Bà ta ra sau khi toà nhà bi thiêu rụi , vậy chắc chắn bên trong tòa nhà này phải có một chiếc hầm.

Cả hai đứng dậy. Mai Lan nói :

- Điều nhận xét của Quân rất hữu lý. Chúng ta phải tìm cho ra manh mối. Nếu đúng thế, thì tên đánh xe sẽ không trở lại đây nữa.

Hai người nhìn theo dấu chân để cố xem nó xuất phát từ đâu, nhưng có lẽ bên trong tro tàn nhiều nên khi có gió dấu chân bị tro phủ lại, không còn thấy rõ nữa.

Lê Hoàng Quân đi trước, Mai Lan theo sau, chầm chậm tiến vào phòng của Lê Ban.

Trời đã sáng rõ , cảnh vật thê lương bầy ra trước mắt. Căn phòng bị cháy không còn vật gì.

- Quân kiểm soát xem có thấy thi thể của Lê Ban và Khuê Bích không.

Không lâu, hai xác chết cháy thành than quả thực đã tìm thấy.

Quân lật đi lật lại hai cái tử thi, nhưng không thể nhận diện được ai với ai.

Chàng lầm bẩm :

- Bà này thực ghê gớm , đốt nhà, giết người để giữ nhẹm câu chuyện xấu xa của mình.

Mai Lan chặn ngang :

- Và dễ bề ở trong bóng tối tìm cách trả thù tôi. Đó mới là mục đích tối hậu của mụ này.

Lê Hoàng Quân yên lặng biểu đồng tình với Mai Lan về nhận định của nàng.

Mai Lan nói tiếp :

- Nhưng rồi mụ ta sẽ thất bại ê chề , vì tôi là Mai Lan mà.

Nghe câu nói đầy cao ngạo đó của Mai Lan, Quân cũng không cho là quá đáng , vì quả thực nàng có chỗ hơn người.

Quân đứng thẳng người, nói :

- Mình thử tìm xem quanh đây có căn hầm bí mật nào không ?

Mai Lan không đáp, yên lặng cùng Quân chia nhau tìm kiếm. Họ lấy chân nện lên nền nhà rồi nghe tiếng dội lại từ lòng đất. Không thấy gì là ở căn phòng Lê Ban ở.

Hai người kiên nhẫn kéo nhau sang phòng bên, căn biệt phòng của Lê phu nhân. Đồ đạc đều bằng đá cầm thạch còn trơ giữa gạch, gỗ ngổn ngang. Một chiếc gương đồng lớn sừng sững ở một góc phòng khiến Mai Lan phải sửng sốt, vì tấm gương của Hoàng Hậu ngày trước cũng to đến thế là cùng. Mai Lan nghĩ bụng : "Mụ này có nép sống như một bà hoàng. Những loại đồ đạc ở căn phòng này, các mệnh phụ của các quan trong triều cũng không làm sao có được. Đang nghĩ lan man, Mai Lan nghe thấy tiếng Lê Hoàng Quân gọi từ một góc nhà :

- Thưa cô, đây rồi.

Mai Lan vội đến bên Quân. Lúc này Quân đã ngồi xuống, lấy tay mở nắp hầm. Quân lấy trong người ra một mẫu bạch lạp, đánh lửa. Một làn ánh sáng yếu ớt, lung linh soi mờ một bậc thang đi xuống. Cả hai thận trọng đi vào căn hầm.

Căn hầm thực sự rất nhỏ hẹp, chỉ bằng một chiếc buồng con dùng làm nhà kho, chỉ có một chiếc tủ đứng, chắc là dùng để chứa đồ cũ.

Lê Hoàng Quân ra hiệu cho Mai Lan lưu ý đề phòng cạm bẫy, rồi cẩn thận mở một cánh cửa tủ. Một tiếng kẹt nhỏ vang lên, không có nguy hiểm, nhưng cả hai đều thốt lên ngạc nhiên. Bên trong tủ để ngay ngắn một chiếc vương miện và một ít bộ áo đại trào màu vàng tươi của bậc hoàng đế.

Mai Lan giải thích :

- Vương miện và áo chầu của Nhật Lễ , Quân ạ, đây chính là sào huyệt chính của nhà họ Dương rồi. Bọn chúng nó lưu giữ những vật này mong có ngày được dùng tới. Chắc chắn mụ ta tránh hỏa ở trong căn hầm này.

Lê Hoàng Quân hỏi :

- Mình tính sao với các vật này?

- Để nguyên vậy, y như không có ai vào đây đụng tới. Bọn nó sẽ còn trở lại lấy đi.

Cả hai trở ra. Họ kỹ lưỡng xóa những dấu chân của mình.

Qua cửa căn phòng Lê Ban, Lê Hoàng Quân khẽ lắc đầu khi bắt gặp hai cái xác chết nằm cong qucó ở một xó nhà.

Mai Lan khẽ nói :

- Mình phải để nó trở lại vi trí cũ.

Quân nhanh nhẹn làm theo. Sau đó, cả hai từ trên thềm nhà nhẹ nhàng nhảy xuống sân.

Cúc



chương: 6



Chương: 0 | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 |

truyện Tao Loạn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Tao Loan. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tao Loạn

Từ cửa Tướng Phủ phía Đông kinh thành Thăng Long, đi ngợc về hướng Đông Bắc chừng ba dậm, khách bộ hành sẽ tới bến đò Anh Vũ trên cửa sông Tô Lịch, nơi con sông này tiếp giáp sông Nhị.
6570 lượt đọc

xem thêm