Truyện tiểu thuyết

Sau Tấm Màn Nhung - Mỹ Hạnh

chương: 13
- Chị xin cha cho em theo chị về Đà Lạt, sáng mốt xuống đi chị .

Quỳnh nghiêm mặt :

- Đáng không nhỏ ? Gã ấy chẳng có gì sất, quá khứ thì ...

- Chị ! - Châu Minh bịt miệng Nguyệt Quỳnh - Em chỉ cần hiện tại của ảnh, còn nghèo giàu là do đôi tay mình - Cô có vẻ đau khổ - Ba em từng nghèo đói, sao vội quên chớ .

Nguyệt Quỳnh giấu tiếng thở dài :

- Thôi được . Chị hy vọng em không chọn lầm người .

Quyền về, hai chị em đến nhà xe đón anh. Nhìn em gái ríu rít bên Nguyệt Quỳnh, Quyền nghe hạnh phúc tràn trề . Nếu nàng nhận lời lấy anh, thế gian này còn ai hơn Thế Quyền nữa chứ ?

- Hai chị em nhỏ to gì đó, cho anh nghe với được không ?

Châu Minh dẩu môi, Nguyệt Quỳnh \"hồn nhiên\" kéo tay Quyền vừa đi, vừa nói :

- Sắp tới 30 tháng 4 rồi mà em chưa may \"bộ cánh\" nào chuẩn bị ăn lễ cả . Em định bắt cóc nhỏ Minh lên trển hai ngày vẽ kiểu áo, thiết kế cho em.

Giữ tay Quỳnh trong tay mình, Quyền nói:

- Thanh tra xong rồi, anh cũng cần xả hơi, hay để anh đưa em ra shop sắm .

- Chuyện gì ? - Ông Tần ngồi ở ghế salon, liếc nhanh, tay hai người không rời nhau, hỏi .

Quỳnh rụt tay về, ngồi xuống bên ông Tần, nói :

- Anh phải làm gấp phần kế hoạch sáu tháng cuối năm cho em ở đó mà rảnh . Châu Minh thiết kế mẫu áo hợp với em lắm .

Giọng ông Tần đầy vẻ thâm tình :

- Châu Minh giúp chị con đi. Hôm rồi, cha thấy con có mẫu vẽ trên cái áo xanh đẹp lắm .

Cô gái ghìm vẻ vui sướng \"dạ\" nhỏ, nói :

- Để con phụ dọn cơm. Chị Quỳnh ! Trưa nay, em đích thân làm bếp đó .

Bữa cơm ấy, không ai nói về công việc, chỉ nhắc lại những kỷ niệm ngày xưa trong không khí thâm tình .

Nguyệt Quỳnh ở lại nghỉ trưa với Châu Minh một phòng . Đúng hai giờ, Quyền gõ cửa, hai cô đã sẵn sàng rời thành phố . Quyền cùng ông Tần đến công ty, khi tạm biệt nhau, đột nhiên ông Tần hỏi:

- Nếu ba con định cư bên ấy, số tài khoản kia con định thế nào ?

Nguyệt Quỳnh hỏi lại :

- Có phải ngày xưa chú không đồng ý với quyết định của ba con ?

Ông Tần điềm nhiên lắc đâu :

- Là chú nghĩ rằng con có ý nghĩ khác ba con về số tiền ấy .

Bấy giờ Nguyệt Quỳnh gật đầu, nói:

- Nhưng con muốn trao đổi trực tiếp với ba con về vấn đề này . Đợi thu xếp xong, con đi Texas gặp ổng .

- Texas ?

Nguyệt Quỳnh cười khổ:

- Ổng mới fax về, nói dự định ở Texas dự cuộc đưa ngựa lớn nhất năm nay vùng Bắc Mỹ . Chú à ! Chú làm bạn với ba con gần bốn chục năm rồi, có hiểu ổng là người thế nào không ?

Quyền ôm vai nàng, như an ủi vỗ về:

- Dù sao ổng luôn biết em là con duy nhất . Em thấy đó, mọi thủ tục nhận thừa kế ở Xuyên Sơn đã hoàn tất rồi .

Nàng ngồi vào xe, nhìn cha con ông Tần :

- Đồng tiền có thể thay thế được mọi thâm tình sao ?

Lái xe đi, Nguyệt Quỳnh thấy họ nhìn theo, Châu Minh vô tư nói :

- Sướng quá ! Sắp gặp ảnh rồi



Ông Tài đấm mạnh tay xuống bàn, quát:

- Tao không ngờ mày ngu đến vậy . Thiếu gì chỗ ăn chơi kín đáo, mày lại vơ con lễ tân của nó ?

Hiệu ôm đầu:

- Con có ngờ đâu, qua một người trung gian mua bán thôi. Tại con nghe ba nói, nếu làm được ... sẽ đổi xui thành hên. Hôm đó, con lại say, chừng tỉnh lại, biết lỡ rồi, đã cho thêm rất nhiều tiền để nó chữa bệnh cho mẹ nó, ai ngờ nó lấy oán báo ân .

Hiệu dáo dác:

- Bộ Nguyệt Quỳnh biết rồi hả ba ?

- Là thằng cha mày biết thôi - Ông Tài quát - Nhưng ai biết được chừng nào nó phun ra, có thể ngay khi mày cầu hôn và Nguyệt Quỳnh nhận lời .

- Cầu hôn ? - Hiệu chua chát - Con không có ý vọng gì, cả tuần nay, Quyền với cổ một bước không rời .

- Bộ vậy là yêu sao ? Mày không thử làm sao biết ? Cứ tối ngày cắm đầu vô ba cái dịch vụ cỏn con . Vứt hết đi, bám riết nó . Đồ ngu ! Nó đang ở khách sạn ấy .

Hiệu không cãi cha, anh chụp chiếc áo pardesus (???) ở giá, ra lái như bay đến khách sạn . Dọc đường đi, tạt vô hiệu kim hoàn của mẹ, chọn chiếc nhẫn hột xoàn năm kara, cho vào hộp nhung, đút vào túi . Đúng là nàng đang ở khách sạn, ngay lễ tân, đứng bên nàng là Thảo, đang cúi mặt nói điều gì đó .

Hiệu run chân, khựng lại, vừa lúc nàng nhìn ra, tươi cười vẫy tay gọi lại:

- Chào em - Hiệu nói, tránh nhìn Thảo .

Nàng trong bộ váy túm, đẹp mê hồn, chúm môi:

- Chào anh. Đợi em một chút .

Nàng quay sang Thảo:

- Cô cứ làm, chừng nào muốn nói, hãy trực tiếp với tôi. Tôi hứa sẽ đòi lại công bằng cho cô. Vậy nghe.

Nàng quay sang Hiệu:

- Anh đi lễ nhà thờ với ẹm

Không liếc mắt . Hiệu sóng bước cùng Nguyệt Quỳnh đi ra. Thảo nhìn theo, ruột gan quặn thắt . Vì sao không thể quên, vì sao yêu thầm, khóc hận ? Tự đáy lòng cô biết, để có tiền chữa bệnh cho mẹ chỉ là cái cớ, trái tim cô từng mơ ước điên rồ được một lần trong vòng tay ấy, một lần đến tận cùng . (no water talk)

Lúc ấy cả hai đã đến nhà thờ . Hôm nay Nguyệt Quỳnh vui lạ lùng . Cô cứ tươi cười hát véo von, thỉnh thoảng cầm tay Hiệu chạy tung tăng trong vườn hoa nhà thờ . Rồi cha Vinh xuất hiện, nói Hiệu chờ, Quỳnh theo cha Vinh đi xưng tội . Còn một mình, Hiệu ngồi mân mê chiếc hộp trong túi với bao toan tính .

Hắn xuất hiện trước mặt Hiệu thật bất ngờ, tựa vào thân cây mimosa, hai tay khoanh trước ngực:

- Anh đang định cầu hôn khách sạn Lâm Viên à ?

Cái lối nói chuyện của hắn dể chọc người ta đấm vô mặt, nhưng Hiệu là kẻ từng trải, thầm suy tính: Tên này từng là thợ sửa xe cho nàng, còn kiêm tài xế hơn tháng, hắn nói vậy là có ý gì ? Từ ngày bị nàng tát tay, đuổi việc, hắn làm gì ?

- Này, anh bạn . Không phảI lúc nào người ta cũng vui vẻ như anh nói giỡn .

- Tôi không nói giỡn - Mặt hắn lạnh tanh - Mà là cảnh cáo anh, bất kể anh mua bán thế nào, thì cô ta đã có con với anh, quyết đẻ con cho anh. Trước khi muốn cầu hôn, anh nên giải quyết cho công bằng, ổn thỏa . Bằng không, đừng trách thằng Việt này sao không báo trước .

Hắn biến mất . Hiệu thừ người, cắn môi suy nghĩ . Đằng sau hàng rào dâm bụt, Nguyệt Quỳnh cũng thừ người suy nghĩ . Hai gã đàn ông nói gì với nhau ? Sao hắn đến đây lại không vào thăm cha nàng ? Hiệu có vẻ suy tư lắm . Là chuyện gì ?

Nàng đứng lên, đi nhanh lại bên Hiệu, tươi cười :

- Cha Vinh nghỉ ngơi rồi, gởi lời xin lỗi anh .

Hiệu nhìn nàng, âu yếm nói:

- Chắc anh phải đi học đạo, má anh nói, tâm linh cùng hướng về một phía, dễ thông cảm và gắn bó nhau hơn.

- Có lẽ - Nàng lửng lơ - Chỗ dựa tinh thần luôn hướng con người đến điều thiện . Anh cùng ăn tối với Quỳnh chớ ?

- Với anh, đó là niềm vui lớn . Xin mời

Hiệu mở cửa xe, trịnh trọnng khom người đưa tay mời . Nàng bật cười, về khoản nịnh đầm, Quyền thua Hiệu xa khướt



Tiếng xe Hiệu xa dần, nàng mở cửa bước vào, chợt dừng lại, nghe ngóng, đầu căng lên thứ linh cảm chẳng lành . Cho tay vào ví đầm, móc cây súng bắn hơi mê Quyền mua từ Mỹ về tặng, khư khư trên tay, nàng nép vào vách, lần tới công tắc đèn .

Tách .

Căn nhà sáng rực, nàng ngỡ ngàng, đầu óc hoang mang nhìn một người nằm sóng sượt . Là hắn, đại ca Tứ Hải . Ôi chúa ! Lẽ nào chính hắn ?

Nàng run run chĩa mũi súng, tay cho vào túi lấy phone cầm tay. Gọi hay không gọi cảnh sát ? Không đâu, bên hắn, nàng luôn có cảm giác an toàn . Quái quỷ ! Nguyệt Quỳnh ! Có nên tin vào cảm giác ? Mày chẳng từng có cảm giác ấy khi bên Quyền từ bao năm sao ? Và giờ đây anh ta đã giở trò rồi đấy thôi .

Nàng rối rắm khép cửa ngồi thừ ở sàn, đưa điện thoại lên rồi thả xuống . Chúa ơi ! Ngay khi anh ta giở trò và nằm mê man ra đây, hấp lực từ anh ta vẫn khiến ta rạo rực . Như mơ, nàng cúi xuống sờ vào mặt hắn, gương mặt bình thản trong cơn mê dài đầy góc cạnh, bật lên sức hút đàn ông . Tay nàng bị nắm chặt, nàng há miệng, bị tay kia bịt chặt . Hắn nhổm lên, nheo mắt:

- Tôi bắt được tại trận rồi nhé .

Hắn buông tay bịt miệng, tay kia vẫn nắm cứng tay nàng . Vùng ra, nàng rít lên:

- Thật ra anh là ai ? Sao dám đột nhập vào nhà tôi ?

Hắn nheo mắt, cười cười :

- Nếu tôi là đối địch, ba cô còn mạng nằm đó sao ? Là tôi muốn thử mạng lưới bảo an thôi.

Hắn nhìn lên nóc nhà, nàng nhìn theo, Lỗ hổng lớn vừa đủ một người chui ngay góc . Hắn gật gù lấy từ trong bụng ra cái mặt nạ phòng hơi độc .

- May tôi chụp lên kịp . Dù sao tôi hoàn toàn yên tâm khi cô ở đây một mình .

Nàng hừ mũi, đi thẳng vào trong rèm phòng . Hắn tỉnh bơ đi theo.

- Yên chí . Trước khi có tin bên kia về, ba cô không gặp nguy hiểm đâu .

- Đi ra ! - Nàng nạt khẽ - Sáng mai phải lợp lại nóc nhà cho tôi.

- Việc gì phải sáng mai, ngay bây giờ thôi .

Hắn như vượn, đu người lên kèo gỗ, chui ra nóc nhà, một lúc đường hoàng từ ngoài gõ cửa . Nàng gắt:

- Còn không về sao ?

Tiếng chân hắn xa dần . Nàng lắng nghe đột nhiên tức tối . Đúng là đồ con lừa, roi đét vào chỉ biết kéo xe. Hậm hực, nàng tung rèm, mở bật cửa và rơi tõm vào tay hắn .

- Anh...

Môi nàng bị môi hắn bịt chặt . Hắn hôn như muốn nghiền nát nàng trong vòng tay rên rỉ :

- Em là đồ chết tiệt sao không nói rằng em mê tôi, yêu tôi, sao cứ kiêu hãnh đáng nghét sà vào tay thằng ấy ?

Nàng không thở được, thở rồi lại không nói được, tay cố nhoài lên ngực hắn đẩy ra. Làm sao thoát ? Hắn gần như xốc nàng vào trong, chốt chặt cửa, ôm mặt nàng kề mặt hắn, nhìn đắm đuối .

- Cả đêm hắn ôm em nhảy nhót, còn tôi nằm chèo queo ở đây tơ tưởng em không thấy vậy là bất công với ân nhân của mình sao ?

- Anh muốn gì ? - Nàng hỏi nhỏ rí, thều thào .

Hắn trắng trợn:

- Anh muốn em - Hắn tiếp tục bằng giọng trầm hơn, đầy đam mê khắc khoải - Chỉ cần có em, anh như có cả thế gian này . Nguyệt Quỳnh !

Hắn hôn nàng, bờ môi thèm khát lướt xuống vùng cổ thanh mảnh nhạy cảm, khiến nàng đờ người ngây dại . Môi hắn lướt sâu hơn, tay luồn vào áo váy vuốt ve. Nguyệt Quỳnh như mê như tỉnh, mũi cay lên, theo thể xác trào ham muốn .

Ách xì ! Nàng nhảy mũi liên tục, mặt bừng đỏ rực . Hai mươi bảy tuổi, bao năm tháng thanh xuân đã qua đi theo những con số, những lời lỗ chốn thương trường . Nàng mệt mỏi và rồi kinh sợ khi biết mình đang là một con cờ trên bàn cờ đầy những âm mưu qua chiêu bài tình yêu .

Bao giờ ta được sống cho ta ? Sẽ không bao giờ . Bởi ta là con của Xuyên Sơn, ta sẽ mang bộ mặt hãnh tiến , lạnh lùng này suốt cuộc đời ta để bảo vệ những gì cha ta một đời tạo dựng . Ta không muốn, nhưng ta làm sao có thể từ bỏ giàu sang, danh vọng, uy Quyền ? Nguyệt Quỳnh ơi ! Thôi hãy tận hưởng đừng trốn chạy .

- Nguyệt Quỳnh ! - Hắn thô bạo hơn, táo tợn hơn, vừa tìm kiếm, phiêu lưu, vừa nghiến ngầm rền rĩ - Em là con mèo phù thủy, đã mê hoặc được tôi. Nói đi. Nói em muốn tôi đi.

Nàng không nói, đôi tay trần vụt đưa lên quấn vào cổ hắn, rướn người, tìm môi hắn . Hắn có một giây sững sờ rồi ngất ngây đón nhận . Nàng hôn hắn . Ối trời ! Nồng nàn, cháy bỏng, điên dại . Cả hai lăn trên sàn gỗ, lăn khắp, cho niềm ham muốn dâng trào không kiềm hãm . Căn nhà như run lên trong cơn bão tình khốc liệt .



- Có một lần, ba em trong cơn say đã nói, em giống má nhất ở tính rất đa tình mà cũng rất vô tình .

- Ba em nói đúng - Hắn nằm sấp, chống tay lên cằm, nhìn nàng qua ánh đèn ngủ mờ ảo, chưa nguội đam mê.

Cái nhìn của hắn lại khiến nàng cay sống mũi, muốn ách xì . Nàng ghìm được, vừa hổ thẹn, vừa sung sướng . Bất giác, nàng đưa tay kéo tấm chăn bông cao chút nữa .

Hắn cười bằng cả mắt môi, dí môi sát tai nàng :

- Nói thật đi tiểu thư. Vì sao cô nhìn tôi là nhảy mũi ?

- Không có - Nàng chối phăng, giả đò dằn dỗi - Muốn nghe kể chuyện không ?

- Muốn - Hắn lại hôn nàng, mãi mới dứt ra được .

Nàng thở hào hển, lại ách xì .

- Anh mới đúng là tên cướp chết tiệt .

- Anh cướp gì của em ? - Hắn cà rỡn .

- Cướp thứ gì thì anh tự hiểu lấy .

Nàng lăn ra muốn ngồi lên và buột miệng: Ối ! Nàng nhăn mặt ghìm nén . Hắn nghe đau theo cơn đau đời con gái của nàng . Nằm sát lại nàng, hắn thì thầm âu yếm :

- Nằm trong tay anh, anh hứa em sẽ được ngủ giấc bình yên nhất trong đời .

Hắn để nàng gối đầu lên ngực, ôm nàng bằng cả đôi tay và thân xác hắn, ru nàng ngủ bằng câu chuyện đời mình .

- Phần đời anh giống cha em, bởi anh cũng không cha mẹ, thời thơ dại sống sót trong chiến tranh, nên chí cầu sống rất mãnh liệt . Anh từng là tay đâm thuê chém mướn, từng là tay buôn lậu, đưa người vượt biên, không điều gì xấu mà ra tiền anh không làm, nhưng một điểm linh hồn anh còn tỏa sáng là nhờ hình bóng xa mờ của mẹ . Người ta nói, mẹ anh chết để cho anh sống, mẹ anh bị đạn nát người mà anh vẫn bình yên trong tay người giá lạnh, nên thời lăn lộn gian hồ anh có ba điều không dám . Một là không tiếp tay phản quốc . Hai là không dính tới thuốc phiện . Ba là không buôn người . Thế rồi anh gặp người đó, anh ấy đã đánh thức phần lớn lương tâm anh tỉnh lại, cùng anh vạch một hướng tương lai để có Tứ Hải bây giờ . Đời anh, coi như không uổng phí vì có em và anh ấy, Nguyệt Quỳnh ạ .

- Còn em sống với má thuở nhỏ rất hạnh phúc, bình yên, vô tư. Tháng ngày ấy không còn từ ngày gặp ba em. Em luôn khoác cho mình một bộ mặt khác để xứng đáng là con gái nhà họ Diệp . Niềm vui lớn nhất từ đó là mỗi khi về thăm má . Nhưng rồi má cũng thay đổi, nhất là khi ba cưới Nhã Trúc .

Hắn chú ý điều này .

- Em nói má em không còn yêu ba em mà ?

- Phải . Nếu không, sao lại từ chối ổng chớ ? Nhưng đúng là má thay đổi từ đó, nhất là sau đợt về Cần Thơ .

- Em chưa kể anh nghe về bên ngoại của em .

- Em không biết gì hết . Cả ba và má đều không muốn nhắc lại . Duy nhất có lần ấy, khi biết má về lại quê sau mấy chục năm, em hỏi ngoại, bà nói: \"bị chết lâu rồi\" .

- Chết vì chuyện gì ? Sao lại là \"bị chết\" ?

- Em cũng lạ vì cách dùng từ của má em. Bà có hơi ngập ngừng khi nói và từ đó không hề nhắc lại, còn cấm em không được nói với ba.

Giọng nàng ríu lại:

- Em chưa hề về quê ngoại, cũng chưa gặp ngoại lần nào . Nhưng thôi, nói chuyện ấy làm gì, điều đáng nói nhất là ... đêm nay em yêu, được yêu và được sống cho mình trọn vẹn . Em không hối tiếc, không hề hối tiếc đâu . Tình yêu của em... em...

Nàng ngủ say rồi, mặt úp vào lồng ngực rộng của hắn, tay choàng ôm ngang bờ hông hắn . Nàng ngủ giấc bình yên trong đời, môi hé cưới với hạnh phúc .

---------------------------------------------

Hắn không dám động đậy, sợ nàng thức giấc, chỉ đưa mắt nhìn xuống và dùng tay với tìm chiếc quần jean, mò lấy máy phone, bấm số gọi :

- Toàn hả ? Anh đây . Ngay bây giờ chú mày giao ở đó cho thằng Thạch, xuống thế chỗ cho thằng Hoàn .

- Nó đi đâu ?

- Đừng hỏi . Anh sẽ gọi cho nó . Thôi nghe.

Hắn gọi cuộc khác, nói vắn tắt:

- Em biết tối nay anh trực nên làm phiền . Em muốn có hồ sơ về gia đình bà Nguyệt Quế ở Cần Thơ . Nhờ anh giúp . Em sẽ cho thằng Hoàn về đó, có gì anh biểu nó chuyển về . Tạm biệt .

Hắn gọi cho Hoàn:

- Toàn xuống, em đi Cần Thơ ngay. Tìm hiểu dư luận về gia đình bà Nguyệt Quế. Anh Huấn sẽ gặp em. Bye.

Hắn thả máy, thở phào nhìn xuống . Nàng ngủ thật say, mái tóc phủ kín ngực hắn, mùi thơm da thịt sau ân ái càng tỏa hương nồng nàn . Hắn mê mẩn siết chặt miền da thịt đã là của hắn, thuộc về hắn với niềm hạnh phúc vô bờ, say tỉnh thì thầm:

- Tình yêu của anh .



Người đàn ông nhấp nháy đôi mắt, từ từ chậm rãi đảo nhìn quanh những người đứng quanh mình :

- Nguyệt .... Quỳnh ! - Ông khó khăn gọi nhỏ .

- Ba ! - Nàng mừng rỡ đến ngộp thở, a vào ôm lấy cha.

- Ơn Chúa lòng lành, Người đã nghe thấu lời cầu xin của những con chiên ngoan đạo dưới chân người - Cha Vinh thốt lên lời tôn vinh Chúa, làm dấu thánh, dần lùi bước .

Những vệ sĩ vẫn ở vị trí cố định, trừ hai bác sĩ, hắn và Nguyệt Quỳnh.

- Ba ! Ba nghe rõ, thấy rõ con không ?

- Sao lại ... hỏi vậy .... con ? Đây là đâu ?

- Nơi an toàn nhất cho ba. Ba có nhớ số ...

- Ba muốn gặp ... ông... Thành .

- Chưa được đâu ba. Chú Thành đi đến đâu, đều bị theo dõi cả . Con sợ gặp ba sẽ nguy hiểm .

Người bệnh như cố hiểu điều gì xảy ra với mình, ông ta nhắm mắt rồi mở ra, nói khó nhọc:

- Ba .... thấy ... mệt .

Viên bác sĩ trẻ lắc đầu khi thấy Quỳnh muốn hỏi, anh ta chích liền mũi thuốc vào tay bệnh nhân, ông Sơn thiếp ngủ ngay. Nguyệt Quỳnh nhíu mày :

- Sao anh...

- Cô Quỳnh ! Không nên làm trí óc ông ấy căng thẳng . Lần lần từng bước một, sẽ có kết quả tốt hơn.

- Tôi hiểu . - Quỳnh giấu vẻ thất vọng, nôn nóng .

Nàng ngồi mãi tới lúc lên đèn mà ông Sơn vẫn ngủ . Việt đứng khoanh tay tựa vào tường, mắt lim dim, không nói gì, chỉ thỉnh thoảng nhìn đồng hồ . Nàng đứng lên nhìn Tố :

- Tôi phải về . Tố coi sóc giùm ba tôi nghe .

Tố đều tay xoa bóp chân ông Sơn, miệng nhoẻn cười :

- Chị Hai đừng lo. Em sẽ chăm sóc ba chị tốt, như chị chăm sóc cho ... đại ca em vậy .

- Nhiều lời !

Hắn gắt gỏng, mặt lạnh tanh khiến Tố rụt cổ không dám hó hé . Nàng đỏ mặt và có chút tức tối, đi nhanh ra khỏi nhà hầm . Hắn theo sát, chỉ dừng lại khi nghe Tố gọi .

- Đại ca !

Nàng cũng dừng lại, Tố tới gần, nói nhanh:

- Bảo vệ mang mã số 6 với số phone 0919... hôm nay gọi ra ngoài hai lần lúc 11 giờ và lúc 17 giờ . Bảo vệ số 2, số phone 09195... gọi sau hai giờ nói trên độ năm đến bảy phút .

- Cám ơn em.

- Là em mong đại ca lè lẹ cưới người ta thôi.

Tố chạy ù qua ngõ ngách rẽ vào toilette. Hắn liếc nhìn thấy nàng đỏ mặt thì rùn vai, đưa tay vẻ bất lực:

- Em thấy đó . Chúng nó rất mê có một bà chị dâu, còn anh lại không nỡ nói thẳng ra rằng: \"Đừng có mơ, người ta là lá ngọc cành vàng đó\".

Nàng bặm môi, quay phắt, nện chân thật mạnh rời nhà hầm tu viện . Hắn đuổi kịp khi ra đến hàng hiên và khựng lại khi thấy nàng đứng nói chuyện với Châu Minh và Đếm . Nên hay không nên gặp ? Hắn suy nghĩ . Nếu bốn cuộc điện thoại kia gọi về cho họ Võ, họ Tạ, nghĩa là họ đã biết mình đang quan hệ với Nguyệt Quỳnh, vậy gặp hay không chẳng quan trọng gì .

Hắn móc phone gọi đi hai cuộc gọi, xong tiến ra ngoài . Đếm thấy hắn, tươi rói reo:

- Đại ca !

Hắn lầm lì nhìn Châu Minh lấm lét, nói với Đếm:

- Mày hết chỗ đi chơi sao đưa bồ vô nhà thờ ?

Châu Minh vọt miệng:

- Anh cũng đưa chị Quỳnh vô đây mà .

Con bé không biết gì sất, thằng em mình đúng hàng cao thủ rồi . Hắn nói lửng lơ:

- Là tôi theo tới đây thôi. Cô thấy đó, Diệp tiểu thư thích làm chị dâu cô thì phải .

Thấy hắn bớt ngầu xì, Châu Minh hớn hở khoe toẹt:

- Nếu chỉ có chút xíu thích anh Hai em, em đã không giới thiệu chỉ đến gara Tứ Hải . Tụi em chơi với nhau từ nhỏ, gì ở chỉ mà em không biết . Anh Đếm còn cá rằng, chỉ có đại ca mới hợp với chị Quỳnh .

Cả hắn và nàng bật ngửa . Thì ra họ bị đôi tình nhân này cho vào xiếc . Hắn thích thú nheo mắt nhìn nàng, nàng bừng đỏ mặt, ngoảnh mặt đi, tức tối đe Châu Minh :

- Cô giỏi lắm . Từ nay đừng hòng về Đà Lạt .

Đôi tình nhân hết hồn . Châu Minh níu tay Quỳnh:

- Là em nói giỡn thôi, chị đừng giận mà .

Hắn hớt lời, phớt tỉnh:

- Muốn Diệp tiểu thư hết giận, tình nguyện làm cầu Ô Thước, Châu Minh phải hứa hai điều .

- Mười điều em cũng hứa - Châu Minh quýnh quíu, giật tay Đếm .

Đếm choàng eo cô, thì thầm:

- Đừng sợ . Đại ca \"hù\" thôi. Chỉ cần em OK là được .

Hắn ngoắc tay, Châu Minh riu ríu lại gần . Hắn nói nhỏ một hồi, Châu Minh gật đầu lia lịa, cười khúc khích:

- Em hiểu rồi . Tóm lại, trong thời tình như cây non bén chậu, không nên để người thứ ba phá đám, càng không nên để ba em thất vọng, khi biết vuột mất cô dâu vàng, đợi khi nào gạo nấu thành cơm...

- Giờ anh hiểu tại sao Võ tiểu thư có học thức, xinh đẹp, giàu có lại quyết lòng làm em dâu anh - Hắn đứng thẳng lưng, nói lớn - Em đúng là ... bá chấy .

Châu Minh nức lòng, hởi dạ . Gì chớ chuyện tình yêu dứt khoát không miễn cưỡng . Anh Hai học rộng, tài cao, gì mà không hiểu ra .

Cô gái vui sướng tới gần Nguyệt Quỳnh, nắm tay giật giật, không thấy đại ca và Đếm trao đổi thật nhanh bằng ánh mắt, cái gật đầu . Hắn thở phào, nói lớn :

- Anh đưa Nguyệt Quỳnh về, hai đứa khỏi tiễn .


------------------------------------------------------------------------

Đếm trố mắt lo ngại . Hắn lắc đầu trấn an, chỉ tay vào phone :
- Đã cho thằng Côn và thằng Thạch làm hộ pháp rồi .
Hắn lái xe ra khỏi nhà thờ, Nguyệt Quỳnh truy liền :
- Lúc nãy anh nói gì với nhỏ Minh ?
- Những điều liên quan tới an toàn của cha con em .
- Anh không sợ ...
- Con nhỏ không biết gì đâu . Sáng mai, Đếm sẽ theo nó về Sài Gòn đến hết \"chiến dịch\" .
Nàng bối rối sững sờ nhìn hắn . Thì ra mỗi giây phút, mỗi con người cạnh hắn, đều được hắn xếp vào như một bàn cờ, mà hắn là người cầm quân . Chính vì vậy, nửa tháng nay, cảm giác bất an trong nàng biến mất, bây giờ nàng hoàn toàn rin rằng, hắn thừa khả năng làm bất cứ điều gì .
Hắn cắt ngang điều suy nghĩ của nàng bằng câu nói đi tận vào gan ruột Diệp tiểu thư .
- Đừng vội tin một trăm phần trăm, như vậy không phải là Diệp tiểu thư đâu .
Nàng lại sực nhớ, đăm đăm đôi mắt .
- Hôm tuần trước, vì sao anh lộ diện nói chuyện với Hiệu và anh nói gì với hắn ?
- Đây là chuyện khác, tôi không nói đâu, dù có liên quan đến em đó .
- Tại sao không nói ? - Nàng nằn nì .
Hắn liếm môi, nói lửng lơ đầy ẩn ý .
- Vì với tôi, bất cứ thứ gì cũng có giá cả .
Nàng nóng mặt, định nói, vụt ghìm lại . Bây giờ đâu phải lúc hỏi đến những điều riêng tư ấy . Nàng có trực giác nhanh và mạnh, còn là người đàn bà tinh tế trong đam mê và những đêm đam mê trong vòng tay hắn, luôn luôn lưu lại trong nàng đủ để hiểu những gì hắn cho nàng, lấy được ở nàng hoàn toàn phát xuất từ tim óc . Vì sao hắn chối bỏ chân tình dành cho nàng bằng lời nói đầy tính con buôn đểu cáng ? Rồi nàng sẽ có câu trả lời, còn hiện tại ...
Máy phone hắn reo, hắn đưa mắt nhìn xuống, rẽ một vòng cua về hướng Diệp Mộc Trang . Hiểu ý, nàng cho tay vào túi quần hắn, lấy máy ra, kề vào tai hắn :
- Út Tỏa à ? Nói đi - Hắn ra hiệu biểu nàng nghe .
Nàng để vào tai, giọng Út Tỏa ríu rít :
- Đại ca ! Em kiểm tra rồi . Cả hai máy gọi về tổng đài công ty Trí Dũng . Nhưng để chắc ăn, em đã gọi anh Hoàn và anh Tiến, kiểm tra cuộc điện đàm . Có gì ảnh sẽ gọi cho đại ca . Chúc anh và chị Hai một đêm vui trọn vẹn .
- Nó nói gì ? - Hắn hỏi, thầm thích thú khi thấy nàng đỏ mặt .
Nàng thuật lại nội dung vẻ cảm kích, chỉ giấu câu sau cùng và nói :
- Thì ra anh cho Tố giám sát tổ bảo an .
- Tổ từng làm nằm vùng với tụi buôn hàng trắng giúp anh phá nát cả đường dây mà không hề bị phát hiện . Có cô ấy bên ba em, tôi rất an tâm .
- Ngoài ra ...
- Ngoài ra ... Tố rất giỏi nhu đạo và là tay bắn súng cừ, phóng dao giỏi, chớ không đơn thuần là cô y tá tầm thường .
Nàng không có gì để nói trừ nỗi ấm ức . Thật ra, ta là người hạnh phúc vì đã có Việt bên đời . Bỏ đi, Nguyệt Quỳnh . Hãy sống cho niềm vui hiện tại .
Nàng ngước nhìn lén hắn qua ánh đèn xe, lòng dậy lên niềm khao khát được nằm trong vòng tay hắn . Xe dừng ở cổng nhà mà nàng không hay biết . Hắn mở cửa xe, bước xuống chìa tay . Như máy, nàng đưa chùm chìa khóa, hắn mở rộng cửa, nàng xê qua ghế kia lái xe vào . Lúc trở ra, thấy hắn đứng vẻ như sẵn sàng ra về, liền nói :
- Anh vô nhà đi .
Hắn lừ đừ nhìn nàng :
- Lại muốn giao dịch à ?
Hắn kéo ập nàng vào mình, hôn mê mãi, đầy vẻ thèm khát không dứt, rồi bồng xốc nàng tuôn vào nhà . Ngay khi cánh cửa khép lại, hắn đã quấn chặt nàng . Cả hai tuôn trào đam mê cho nhau trên tấm thảm lót sàn, dai dẳng bất tận .
Và đàn bà bao giờ cũng là đàn bà, nàng hỏi ngay khi còn rời rã :
- Nói em nghe đi .
Hắn đau nhói lồng ngực . Đúng là con nhà họ Diệp, để đạt được mục đích, không từ thủ đoạn .
Nhưng lý trí hắn lại lên tiếng . Không đâu, là tình yêu đó, cô ta như mày thôi, luôn ngạo thị với cái tôi chính mình . Không ai đi mua bán sự trong trắng một đời . Có đấy . Có những điều lớn hơn, là giàu sang, thế lực và cái chết . Đúng vậy . Nhưng như vậy, cô ta có thể bán cho Hiệu, cho Quyền chớ đâu đến lượt mày ? Hãy suy nghĩ đi \"đại ca\".
Hắn xoay người, luồn tay vào tóc nàng, dịu dàng :
- Anh nghĩ em sẽ bất ngờ đấy - Hắn kể nàng nghe và kết luận - Cũng khó trách Hiệu, anh chỉ thương Thảo . Cô ta cương quyết giữ đứa nhỏ, mà Hiệu thì không bao giờ hiểu được Thảo yêu anh ta đến thế nào .
Nàng thừ người với bao ý tưởng trong đầu . Thương cô lễ tân dại khờ . Tức giận Hiệu và nghe tự ái đầy lòng . Đàn bà là vậy đó, không yêu, nhưng kẻ theo đuổi bị người khác chinh phục, dù chỉ phút giây cũng nên chuyện rồi . Điều ấy khiến lửa đam mê nguội lạnh ở nàng .
Hắn thấy rõ, chỉ là ở chiều hướng khác . Hắn đau khổ vẫn che giấu, cười cợt với chút mỉa mai :
- Việc quái gì cô phải ghen tức ? Cô ngoắc tay là hắn như con cúm nhảy vào lòng cô thôi . Lúc ấy, hai chọi một, nhà họ Võ thua chắc, mà cô cũng chẳng cần gì đến tôi hay tổ bảo an .
Nàng không tức tối như mọi khi bị hắn chọc tức . Nàng ngẫm nghĩ, tư lự nói:
- Em nghĩ ra cách làm giảm áp lực một bên rồi . Nếu họ, ta cũng không chủ mưu cũng chẳng hại gì, nếu có, sự \"đau khổ\" của em, sẽ khiến hắn còn hy vọng, chùn tay .
- Màn kịch bị người chồng tương lai phản bội à ? Hay đấy . Nhưng sẽ chọc Thế Quyền trở mặt nhanh .
Cô nhổm lên, chiếc chăn tuột xuống, lộ phần ngực trần trắng ngần, khiến hắn ngẩn ngơ . Nàng vô tư, lắc đầu nói:
- Không đâu . Hắn sẽ nghĩ không còn đối thủ, nhất định chinh phục ...
- Nhưng cha hắn không phải là hắn, ông ta nhớ rất rõ thời hạn nào, tài sản kia thuộc về cô . Chỉ còn hai tuần thôi, tôi nghĩ chậm nhất một tuần nữa, khi có tin hoặc không có tin báo về, họ sẽ hành động .
- Mặc xác . Em cứ làm, không chừng giúp được Thảo .
Hắn vẫn nằm ngửa, nhìn nàng, không nói, tay kéo nhẹ tấm chăn phủ lên vai nàng . Chợt một tiếng động nhẹ khiến hắn ngồi phắt lên, ra hiệu cho nàng rồi nghiêng tai lắng nghe . Cái tai từng trải giang hồ giúp hắn biết có người đột nhập . Suy nghĩ nhanh, hắn thì thào :
- Tắt hết thiết bị bảo an, dùng súng gây mê tự vệ .
- Còn anh ? - Nàng căng người .
Hắn chụp chiếc áo khoác lên cho nàng :
- Không nên để ai biết ta quen nhau, nhưng đừng lo, tôi luôn ở bên em - Hắn ngưng ngang khi nghe tiếng xì nhỏ.
Vói tay chụp áo quần tròng đại vô người, lăn vội đến ngách cửa, chụp cái mặt nạ phòng hơi độc, tròng vào mặt nàng rồi lăn tiếp đến ngăn cửa dẫn vào toilette . Hắn ụp nguyên mặt xuống thau nước nín thở, tai dỏng lên, tập trung tinh thần lắng nghe, vụt mỉm cười đứng lên . Kẻ đột nhập đã nghiên cứu kỹ căn phòng ngủ thiết kế bằng rèm của nàng, nên chỉ dùng hơi mê trong khuôn rèm, mà chừng ấy thôi không đủ ảnh hưởng đến hắn, chắc nàng thừa biết điều ấy để xử trí thế nào .
Hắn bước chân như mèo, nép sát lớp vách ngăn, nghiêng tai lắng nghe . Chỉ một người thôi, người ấy chui vào qua ô cửa kính sau rèm .
Hắn đi lần sát đến, nhìn qua khe rèm, thấy gã đàn ông không hề xa lạ đang quỳ bên nàng, nằm dã dượi trong tư thế thật hở hang, khêu gợi . Gã đàn ông nắm tay nàng hôn tha thiết, lẩm bẩm :
- Nguyệt Quỳnh ! Anh yêu em . Vì sao bỗng dưng em thay đổi, hờ hững với anh ? Em nhớ không ? Bao nhiêu kỷ niệm đẹp ở đêm Noel năm ấy, em đã hôn anh, cả đêm ấy với anh như là một thiên đường . Chẳng phải ta sắp là của nhau sao ? Nhưng em nói, dù em sống bên Tây vẫn coi trọng tiết trinh, em chỉ trao nó khi ta cưới nhau, nên anh nén lòng chờ đợi . Giờ phải chăng em đã chọn Quyền ? Không . Anh không thể mất em, anh sợ mất em lắm Quỳnh . Hãy tha lỗi cho anh, vì quá yêu em, anh mới làm thế .
Gã hấp tấp cho tay vào túi lấy ra chiếc nhẫn lấp lánh, lấy luôn một miếng vải trong đó chụp vào môi Nguyệt Quỳnh . Gã lẩm bẩm :
- Xin lỗi . Căn nhà thoáng quá, anh sợ em tỉnh lại .
Gã cởi nhanh áo quần, lăn vào ôm nàng, hôn vồ vập, tay lần cởi chiếc áo ngủ ngắn cũn, mỏng toanh, mặt lần xuống ... Gã chợt nghe choáng váng rồi gục xuống bên nàng .
Hắn thở phào, chưa yên tâm, bắn một lần hơi mê vào mũi gã đàn ông . Xong, cho súng vào túi quần, đi lấy nước vỗ vào mặt nàng .
Hơi lạnh ướt sũng khiến nàng tỉnh dậy, nhổm lên nghiến răng vung tay tát mạnh vào gã đàn ông nằm mê không một manh áo quần . Hắn rùn vai, cười ruồi :
- Cho dù hắn không có ý định hiếp cô, nhưng thấy cô nằm kiểu ấy, hắn sẽ không nhịn nổi đâu . Sao không bắn ngay để hắn chụp thuốc mê lần nữa vậy ?
Nàng giận run, nói chẳng nên câu :
- Tôi muốn nghe hết điều hắn nói, không ngờ ...
- Công tử Hiệu chơi thuốc mê liên hoàn - Hắn nối lời, vươn vai đứng lên - Có máy ảnh chớ ?
- Anh định làm gì ?
- Thế cô định làm gì ?
Nàng nghiến răng trèo trẹo, ngoảnh mặt :
- Anh trói nó lại xong, mặc đồ giùm, tôi phải trả hận này .
- Ấy ấy ! - Hắn cười cợt - Không được . Hắn chưa làm gì cô mà . Nếu có cũng như lúc xưa, từng âu yếm nhau, từng cho nhau những đam mê .
- Anh im đi ! - Nàng giận run, chỉ tay - Cút đi !
Hắn thản nhiên nhưng không còn cười cợt :
- Chưa được . Và cô đừng nên trả đũa hắn kiểu đó, hắn nhục tất sinh hận, hai đối thủ liên kết, cô sẽ nguy hiểm . Tốt nhất, nên loại trừ một trong hai ra khỏi cuộc chơi này .
- Bằng cách nào ? - Nàng biết hắn nói đúng .
- Cái máy ảnh .
- Anh ...
- Chụp vài tấm, và sau đó là chuyện của tôi .
Nàng đi lấy máy, hắn móc phone cầm tay bấm số gọi xong, kéo lê Hiệu ra sàn ngoài . Trong năm phút, hắn làm xong mọi việc kể cả tròng áo quần cho Hiệu . Móc luôn máy ảnh vào vai, hắn nhìn đồng hồ, nói :
- Đêm nay dài quá, tôi phải từ biệt em rồi . Có điều, tôi thấy em nên trả ơn tôi một cách thiết thực .
- Anh ...
Mắt hắn như có lửa, nhìn chằm vào mắt nàng . Nàng bước tới, nhón chân choàng tay ôm cổ hắn, môi tìm môi . Một nụ hôn dài, thô bạo đốt cháy nhau . Nàng càng dính vào hắn, gần như ngạt thở mới rời nhau . Nàng lại nhảy mũi, hắn cười ngạo mạn .
- Gã công tử này không nhắc đến cái nhảy mũi nào của em trong cuộc tình ngắn ngủi giữa em và hắn, thật tội nghiệp .
Hắn xốc Hiệu lên vai, thản nhiên ra cửa, nàng chạy theo . Hắn gắt, nhưng không thấy mặt nàng đỏ nhừ .
- Đóng chặt cửa và ngủ đi, thưa tiểu thư .
Hắn biến mất ra khỏi ngôi nhà gỗ, nhưng lại hiện diện trong lòng nàng qua cửa đêm thao thức . Nàng đợi sáng bằng tâm trạng căng thẳng bồn chồn, lẩn khuất sự ngọt ngào men tình âm ỉ từ đêm . (141)



Hai mái tóc bạc đối diện nhau qua bàn, họ từng đồng cam cộng khổ, từng chia sẻ giàu sang, quyền thế, giờ nhìn nhau như hai kẻ thù . Ông Tài quắc mắt, rít giọng :
- Tôi không làm, anh có bằng cớ gì ?
- Anh phải làm, nếu không, anh sẽ trắng tay . Người của tôi cho biết, đó là một cái bẫy, ảnh như Lưu Bang thôi, xưng đế hiệu, giết công thần . Nếu anh không tin, cứ đi với tôi đến đó .
- Tôi sẽ đưa cho anh - Ông Tài vuốt mặt, ông như già đi hàng chục tuổi - Nhưng không có đạn đâu, ảnh dù bất nghĩa, tôi không thể cạn tình - Ông Tài vụt cười khan, đứng lên bỏ đi, lảm nhảm - Cát bụi trở về cùng cát bụi thôi .
Nhìn ông đi khuất, ông Tần thở dài, lẩm bẩm :
- Tôi cũng có cần đạn đâu, miễn rằng ảnh chịu đưa tay cứu anh và tôi qua buổi khó khăn này .
Ngay sau đó, ở Đà Lạt, Việt nhận cú điện thoại . Nghe xong, hắn gọi lại nhiều cuộc khác, rồi ra xe với Tứ Hải, ra khỏi thành phố . Ở đoạn đường đèo vắng vẻ, hắn gặp nàng trên chiếc Nissan, nhưng không dừng lại, không chuyện trò . Hắn chạy bằng tốc độ không được cho phép . Sau đó, đến thẳng ghế đá bờ sông . Người chờ hắn là Hoàn . Hoàn chìa tờ giấy, nói :
- Tất cả được xác minh, đại ca xem đi .
Hắn đọc, mày nhăn tít, thở dài . Hoàn lại đưa tờ giấy nữa, nói :
- Bản này em ghi tại ... là nhờ chú Huấn giúp . Còn tin chính thức, chắc phải hai ngày sau .
Hắn đọc, mặt sa sầm, đứng lên :
- Hy vọng là Nhã Trúc biết phải làm gì .
- Là sao đại ca ?
- Trong thời hạn bảy ngày này, nếu tin từ Mỹ đưa về ông Sơn chết, có nghĩa là công cốc cho Tứ Hải và Nguyệt Quỳnh nghĩa là ổng bị khai tử dù chưa chết . Đúng không ?
- Giờ làm sao ?
- Chỉ hy vọng gia đình Nhã Trúc giúp được .
Hắn lên xe, nhìn Hoàn :
- Tiếp tục nhiệm vụ đã chia, anh đi đây .
Đối diện nhà bà Nguyệt Quế có tiệm ăn khá sang dù nhỏ . Đếm chờ hắn ở đó, không tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe hắn nói :
- Anh có việc gặp Châu Minh, chú mày ngồi đây đừng bỏ sót hành động gì của người trong ngôi nhà màu trắng kia, có gì cứ gọi báo anh . Khi Út Tỏa tới, chú mày về xưởng thiết kế Châu Minh và được tự do .
Đếm gật đầu, nói :
- Em mới thấy Nguyệt Quỳnh đi với Quyền .
Hắn không nói gì, đi ra xe . Năm giờ chiều, hắn đến Kim Môn . Mấy cô tiếp viên thấy hắn chào hỏi ríu rít . Hắn vuốt má cô này, vỗ mông cô kia, hôn má cô nọ, dẻo quẹo cái miệng, khen các cô đẹp nhặn xị, duy đôi mắt cứ lạnh tanh . Khi còn một mình với cô kế toán, hắn mới hỏi :
- Hôm nay có người bao cả tầng nhà hàng ư ?
- Sao anh biết ? - Cô kế toán ngạc nhiên .
Hắn nhún vai, vẻ thờ ơ :
- Gì không biết, chắc khách sang mới lăng xăng vậy, lại còn toàn hoa hồng, định rải cả đường đi à ?
- Khách quen, anh biết tập đoàn Xuyên Sơn không ? Là con gái độc nhất ông giám đốc và con trai ông phó giám đốc, hình như kỷ niệm gì đó, lãng mạn lắm .
Rõ rồi . Hắn đứng lên, tửng tửng nói khi tới thang máy :
- Anh lên thăm bà chủ em, lâu quá thấy nhớ .
Cô kế toán cười tít mắt :
- Bả mừng phải biết . Coi như tụi em trúng số rồi .
Hắn ở trên đó đến tối, ngồi trong phòng bà chủ nhà hàng Kim Môn, chăm chú nhìn vào màn hình camera .
Cô gái ngồi bên hắn trạc ngoài ba mươi, đẹp lộng lẫy trong bộ sườn xám Thượng Hải, điếu thuốc kẹp ở bàn tay đỏ chót móng sơn . Cô không hỏi gì hắn, chỉ thỉnh thoảng đưa cho hắn ly rượu hoặc miếng bánh mì kẹp jăm-bông, thỉnh thoảng sờ vào hắn, hôn hắn, để lại trên mặt hắn vết son môi .
Cho đến mười giờ đêm, hắn mới tắt màn hình đứng lên . Cô gái hỏi :
- Anh không nghỉ lại sao ?
- Anh phải về Đà Lạt ngay đêm nay .
- Theo cô ta ử - Cô ta chỉ vào màn hình đã tắt .
Hắn không trả lời, cúi hôn cô ta xong, bước đi . Cô ta nhìn theo buồn rũ . Biết sao được, anh ấy không bao giờ là của ta .
Hắn về đến Tứ Hải đúng hai giờ sáng, mặc nguyên bộ jean bụi đi đường, ngồi vào bàn, lấy giấy ra vẽ rồi xóa, rồi vẽ .
Điện thoại reo, hắn nghe tiếng nàng căng thẳng :
- Em đã từ chối .
Hắn điềm nhiên :
- Tôi biết . Chỉ ngạc nhiên tại sao giờ này em mới gọi, em từ chối và ra về lúc mười giờ kia mà .
- Sao anh biết ? - Nàng sửng sốt .
- Tôi có ở đó .
Nàng nói nhỏ lại :
- Em đang ở khách sạn, Quyền vừa mới về, anh đến đây đi .
- Không được .
- Tại sao ?
- Tôi đang ở Đà Lạt, và cô nên có mặt ở đây càng sớm càng tốt . Nhớ ghé thăm má cô trước khi về . Tạm biệt .
Hắn cắt máy, lên giường ngủ ngay .
Tờ mờ sáng, điện thoại cầm tay lẫn điện thoại bàn của hắn reo suốt . Khoảng mười giờ trưa, ở Tứ Hải tề tựu không sót một người .
Đếm nói đầu tiên :
- Châu Minh nói sáng nay ông Tần đi rất sớm, bằng chiếc Suny M230 màu trắng bốn chỗ, trên xe có người khách lạ . Quyền ngủ ở nhà trong tình trạng quá say .
Toàn nhìn Hoàn, Hoàn nói :
- Hôm qua ông Tài đến phòng ông Tần nói chuyện nửa giờ đại ca biết rồi, nội dung em không kiểm tra được, nhưng sáng nay ông Tài về Đà Lạt sớm, đi một mình .
Tiến sáu ngón đưa tay :
- Đêm qua, Quyền đưa chị Hai về khách sạn lúc hai mươi hai giờ mười lăm, hắn ra về lúc hai giờ sáng, say mèm . Nhân viên khách sạn phải lái xe giùm . Chị Hai về Đà Lạt trước em một giờ .
Bê nối lời :
- Ông Tần gặp luật sư Thành, khi ra về, vẻ mặt có vẻ tức giận, lúc ấy độ mười một giờ đêm .
Cô đưa thêm mảnh giấy nhỏ cho hắn .
- Tố báo về, cho đến chín giờ đêm nay, mọi việc diễn ra bình thường, cô Quỳnh đang ở đó, ông Sơn tỉnh lại nhưng không nói được gì .
Thạch, Côn lùn nhìn nhau . Thạch nói :
- Hiệu uống rượu từ bữa đó tới giờ, không giờ nào tỉnh . Thảo vẫn chăm sóc hắn chu đáo . Không ai ngờ hắn ở đó cả, dù người nhà hắn đi tìm suốt .
Hắn lẩm bẩm :
- Chứng tỏ hắn không liên quan .
Một người bước vào làm hắn sửng sốt :
- Út Tỏa ! Em ...
- Em theo bà Nguyệt Quế về đây có hai điều báo anh . Một là bà ấy đi có vẻ bí mật, lại có người thế thân trong nhà . Hai là khi đi, bà mặc đồ maseur như các sơ ở dòng tu .
Một người nữa tiến vào, là Thảo . Cô nói gấp :
- Hiệu bỏ đi và gặp ông Tài, họ nói gì đó rồi cãi nhau, ông Tài bỏ đi, Hiệu vụt khóc rồi chạy như điên . Tôi tìm ảnh không ra . Anh Việt ! Giúp tôi ...
Bê nhỏ xì dài :
- Hạng đó cho nó chết . Đại ca đã trả thù, rửa nhục cho chị, sao chị còn quấn quýt ?
Thảo ứa nước mắt :
- Ảnh nhục nhã lắm rồi, tôi thật không nỡ .
Hắn khoát tay :
- Cô về đi . Hắn không sao đâu . Tôi sẽ cho người đi tìm và nói cho hắn biết, hình và phim ảnh



chương: 13



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |

truyện Sau Tấm Màn Nhung được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Sau Tam Man Nhung. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sau Tấm Màn Nhung

Là những giây phút này đây, o còn vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, tự do mơ mông, hồn nhiên trong thế giới riêng tư . o như nới ấy, sang trọng, đồ sộ, sừng sững với cơ man là người, như robot suốt ngày
13967 lượt đọc

Bông Hoa Bên Hẻm Vắng

Giai Thoại Ăn:
Càng lớn, Ty Ty càng khoái ăn, nhất là chất ngọt. Có lẽ vì lúc nhỏ thiếu sữa mẹ, nhà có mỗi hũ đường là tài sản đáng giá. Ty Ty thèm lắm, nhưng ngoại nói: \"Ăn ngọt nhiều có
7223 lượt đọc

xem thêm