truyện tiểu thuyết - nước mắt xương rồng - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Nước Mắt Xương Rồng - Phương Mai

Không biết tự bao giờ, Duy ghét cay ghét đắng những giọt nước mắt. Thiên hạ kì cục, hơi một tí là khóc ngay được. Nhất là tụi con gái, chỉ cần quát mạnh một câu là mắt đã rơm rớm - khóc. Ngã: khóc. Điểm kém: khóc. Thậm chí đi học muộn bị cô lừ mắt: cũng khóc. Thật là điên đầu, cái lũ con gái èo uột như làm từ bún ấy.

Có người nói Duy giống như một con dao kim cương. Đẹp, nhưng không ai dám rờ tới. Duy thường nhếch môi cười thầm: sao người ta không ví mình giống như bông hồng đầy gai? Có gì khác nhau giữa lưỡi dao và bông hoa? Phải chăng danh từ bông hoa kiêu kì ấy chỉ để dành cho mấy đứa con gái suốt ngày tay gương tay lược cuối lớp? Ôi thật nực cười, chỉ cần trợn mắt và nhe răng là tụi nó đã khóc được rồi. Nước mắt là cái gì sao rẻ rúng quá, dễ dàng quá. Đã bao lâu rồi nhỉ, Duy chẵng còn thấy mình khóc được. Sống băng giá và tàn nhẫn như một lưỡi dao. Mà phải, giọt lệ rơi vào hoa còn có thể làm cánh hoa rung động. Nhưng giọt lệ mà rơi xuống lưỡi dao thì cũng chỉ vậy mà thôi. Thiên hạ khóc nhiều rồi, Duy khóc nữa làm gì cho đời thêm mặn.

Mẹ Duy mất sớm vì bị băng huyết. Ba Duy lúc đó 27 tuổi, ôm đứa con duy nhất vào lòng đứng lặng trước mộ vợ mỗi tuần một lần suốt bốn năm trời. Mãi sau này Duy mới biết tên khai sinh của mình là Trang - Ly Trang - rồi mới đổi thành Duy. Ba Duy sống phong lưu, ông là kẻ luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, có nụ cười khinh khỉnh nhưng quyến rũ chết người. Duy thừa biết bọn đàn bà đổ xô vào ông như thế nào. Phần vì bản thân ông, phần vì gia tài của ông nữa. Tất cả, chỉ trừ con bé lặng như giá băng, lúc nào cũng nhìn họ không biết thương hại hay khinh bỉ nữa. Mà ba Duy thì lại sẵn sàng làm tất cả để đổi lấy nụ cười của con gái. Như một lãng tử tài hoa, ông lướt đi giữa cái mớ bòng bong ấy nhẹ nhàng đến rợn người. Ở đó hàm chứa cả sự thích thú độc địa lẫn khát khao chiến thắng... Duy không trách ông. Bởi chỉ cần đặt chân lên ngưỡng cữa là ông lại trở thành ba Duy - một người ba theo đúng nghĩa của nó, dịu dàng như lòng mẹ, vị tha như lòng cha. Vào bất cứ một ngày mưa nào, Duy cũng thấy ông ngồi lặng bên những kỉ vật con con của mẹ: một chiếc vòng đá trắng, một chiếc khuy đồng đỏ quạch và những lọn tóc hơi quăn, nét bút run run trên trang giấy: \" Thảo Sương! Thế gian này hết phụ nữ rồi - chỉ có em thì em lại đi xa \"... Duy yêu ông cũng là vì điều đó.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 |

truyện Nước Mắt Xương Rồng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nuoc Mat Xuong Rong. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nước Mắt Xương Rồng

- Duy về! Duy về! - Con sáo đen cuống quýt nói khi nghe thấy tiếng giày quen thuộc. Nó cố thò cái đầu bé tí xíu ra ngoài song nan làm cái lồng đung đưa. Như thường lệ, nhà vắng tanh, Duy về phòng mình
3116 lượt đọc

xem thêm