Truyện tiểu thuyết

Nước Mắt Đêm Tân Hôn - Đỗ Thị Thanh Hương

chương: 7
Cả gia đình ngồi quây quần trên bộ sa lông sơn mài đen nhánh . Nhật Long và Bảo Trân ngồi chung chiếc ghế dài, Bảo Thiện và bà Thủy Tiên ngồi trên hai chiếc ghế . Tướng bà uy nghiêm và giọng nói tuy nhẹ nhàng nhân hậu nhưng đầy quyền lực:

- Bảo Thiện con giao tất cả công việc của xí nghiệp cho Nhật Long và Bảo Trân trông oci . Má rút số tiền này để con đưa Bảo Phượng đi may sắm đồ cưới theo ý thích.

Bảo Thiện thinh lặng rất lâu, chàng nghĩ đến Mi Ni . Từ buổi cha nàng mất, ở trên đời này, nàng không còn ai thân thiết ngoài chàng . Mi Ni đau buồn vì không làm sao cứu cha qua căn bệnh hiểm nghèo, nàng thương cha nhiều nên sầu héo hắt . May mà Mi Ni còn có Bảo Thiện bên cạnh an ủi, động viên nàng vơi bớt đau buồn . Người con gái mồ côi như mất chỗ dựa cuối cùng . Hoàn cảnh nàng chỉ một mình Bảo Thiện biết mà thôi . Sau đau thương mất mát Mi Ni mới thực sự cảm thấy yêu Bảo Thiện tha thiết và nàng tự thấy cần chàng trong đời như cần hơi thở để sống . Và Mi Ni đã bám vào chàng như bám víu lấy tất cả những gì nàng gởi gắm tin cậy . Đời nàng đã là những đau khổ trùng điệp, mà Bảo Thiện chính là niềm vui và hy vọng của nàng thì lẽ nào giờ đây chàng lại bỏ rơi nàng mà đi cưới vợ cho đành lòng . Thấy Bảo Thiện mông lung nghĩ ngợi, Thủy Tiên khẽ châu mày:

- Con có nghe má nói không Bảo Thiện ?

- Dạ, con nghe.

Thủy Tiên tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Con không vui à!

Bảo Thiện nhìn mẹ, mặt chàng đăm chiêu:

- Con không hiểu tại sao má "bắt" con phải làm đám cưới với Bảo Phượng!

- Vậy chứ hai đứa đã lớn rồi, không làm đám cưới thì chừng nào má có cháu nội bồng!

- Nhưng mà... nhưng mà...

Bảo Thiện cảm thấy khó mở lời mở miệng . Chàng biết tánh mẹ rất thương yêu con cái luôn luôn uy tín, tự trọng . Chàng biết không thể đem chuyện của Mi Ni và chàng ra nói trong lúc này nó chỉ làm cho mẹ chàng nổi giận thêm.

Thủy Tiên nhìn Bảo Thiện đăm đăm:

- Con muốn nói gì phải không ?

Bảo Thiện ấp úng, thái độ đó, thường ngày, chưa bao giờ có ở chàng trai phong độ láu lỉnh như chàng.

Bảo Thiện ấp úng:

- Má... má à... con muốn nói với má là...

Sốt ruột nhưng bà Thủy Tiên không chút cáu kỉnh bực dọc với con, bà dịu dàng:

- Con nói tự nhiên.

Bảo Thiện thu hết can đảm nói nhưng không dám nhìn mẹ:

- Con coi Bảo Phượng như em gái, làm sao con cưới Bảo Phượng được má ơi!

Bảo Thiện dứt lời có hai đôi mắt tròn xoe nhìn sững chàng . Bà Thủy Tiên và Nhật Long!

Bà Thủy Tiên hỏi lớn:

- con nói thế nghĩa là sao ?

Bảo Thiện nuốt nước miếng và cắn môi nhè nhẹ như để cũng cố thêm lòng can đảm:

- Ý con muốn nói là con coi Bảo Phượng cũng như Bảo Trân vậy...

- Sao lại như vậy được! Con đùa hay sao ấy mà ăn nói thật lạ lùng . Bảo Trân là em gái mà Bảo Phượng rồi sẽ là vợ con, hai người làm sao có thể... như nhau được kìa!

- Thưa má, con không biết nói sao cho má hiểu...

Thủy Tiên chưa hết ngạc nhiên, bà chau cặp lông mày vẫn còn nét kiều diễm của một thời xa xưa:

- Con nói sao mà má không hiểu gì hết!

- Con muốn nói với má là con không thể cưới Bảo Phượng.

- Hả ?

Bà Thủy Tiên trợn tròn đôi mắt, lòng đen như muốn chựng lại vì ngạc nhiên:

- Con nói cái gì Bảo Thiện ?

Bảo Thiện hít một hơi thật căng lồng ngực, đó là động tác quen thuộc của chàng mỗi khi gặp trường hợp phức tạp:

- Má tha lỗi cho con...

Giọng bà Thủy Tiên hơi gay gắt:

- Nhưng mà tha lỗi chuyện gì ?

- Con không thể cưới Bảo Phượng theo ý muốn của má.

- Tại sao vậy ?

- Tại vì con chỉ coi Bảo Phượng như em gái của con.

Bà Thủy Tiên quá bất ngờ trước tình huống này, bà lâm vào tình trạng khó xử . Bà không hiểu vì sao Bảo Thiện và Bảo Phượng từng sống và lớn lên thân ái bên nhau mà tình yêu không thể nảy nở trong lòng Bảo Thiện! Bà nhắm hờ mắt để định thần cho tâm trí được sáng suốt hơn . một lát sau, bà mở trừng mắt nhìn thẳng thằng con trai của mình và hỏi:

- Con hãy nói thật, tình cảm của con đối với Bảo Phượng ra sao ?

- Con rất thương Bảo Phượng và quí mến nàng rất nhiều.

- Con đã thương và quí mến, tại sao con từ chối hôn nhân!

Bảo Thiện đáp nhỏ vừa đủ một mình bà Thủy Tiên nghe:

- Má hiểu cho con... tình thương và lòng quí mến đâu có phải là tình yêu.

Cố gằn một cơn sóng cuồn cuộn trong lòng, bà Thủy Thiên hỏi gặng:

- Vậy tình yêu của con là ở đâu ?

Bảo Thiện nghe giọng nói của mẹ vẫn dịu dàng gần gũi, nhưng chàng chợt nhìn thấy trong mắt mẹ là những xáo trộn bối rối không nhỏ . Chẳng hiểu sao chàng lại không thể thú nhận trước những thành viên trong gia đình là chàng đã yêu đắm say một cô gái khác nên không thể nào đáp lại tình yêu của Bảo Phượng . Chàng nói dối trơn tru:

- Con chưa yêu, chưa đặt tình yêu.

- Con có biết má thương con Bảo Phượng như con ruột không ?

- Con biết.

- con có biết con Bảo Phượng nó thương yêu và đặt niềm tin cậy ở con không ?

Bảo Thiện cúi mặt:

- Thưa má... điều đó thì con chỉ nhận biết mơ hồ...

Giọng bà Thủy Tiên trở nên nghiêm nghị khác thường:

- Con cũng quá biết là gia đình mình vừa mang nặng tình nghĩa thâm giao với gia đình dì Dương Đan, vừa thọ Ơn chú Quỳnh Phong lớn lao . Dì Dương Đan thương con và đặt hy vọng ở con biết là bao nhiêu . Bây giờ con từ chối hôn nhân, má mặt mũi nào mà nhìn mặt bạn!

Bảo Thiện hiểu tầm quan trọng trong giọng nói của mẹ, nhỏ nhẹ, thở than nhưng chàng không sao cãi được . Bảo Thiện trở nên thống khổ:

- Nhưng má ơi, má có thể nhận em Bảo Phượng là con gái mà cũng là một cách để trả ơn mà.

Bà Thủy Tiên buồn bã nhìn Bảo Thiện:

- Ngay chính cái tên con mang cũng là do dì Dương Đan con đặt . Và tất cả những gì con được thừa hưởng hôm nay là do sự dũng cảm đến quên mạng của chú Quỳnh Phong . Con đã lớn khôn rồi, đủ trí khôn để tự suy nghĩ phải sống sao và làm cách nào để khỏi hổ thẹn với lương tâm và vẹn tình vẹn nghĩa . Ép dầu ép mở không ai nỡ ép duyên con cái . Con có thể nhận lời hay từ chối hôn nhân hệ trọng giữa con và Bảo Phượng . Nhưng riêng phần má thì nếu thất hứa lời đính ước thâm giao với bạn bè năm xưa, thì chắc má không mặt mũi nào ở đây ra vô gặp mặt dì Dương Đan được

Nói xong, bà Thuỷ Tiên lầm lũi cất bước về phòng . Bảo Thiện đưa mắt nhìn theo từng bước chân nặng nề của mẹ, chàng biết mẹ buồn và giận chàng . Từ nhỏ Bảo Thiện đã có tánh ngồ nghịch ngang tàng song chàng rất kiêng dè ánh mắt nghiêm khắc và giọng nói lúc nào cũng dịu dàng nhưng dứt khoát của me.

Bây giờ, ở trong tình cảnh này, Bảo Thiện thật là khổ sở khó nghĩ . Con người có đầy đủ trí thức và nhân cách thì không thể quên cái ân, không thể làm thất vọng những ân nhân của mình . Nhưng còn tình yêu thì... đó là thứ tình cảm riêng tư, thiêng liêng , liên quan đến cuộc đời chàng . Lẽ nào chàng vì chữ ân mà phá huỷ cả trái tim của chàng !

Bảo Thiện làm sao quên hình bóng của Mi Ni bé nhỏ và đơn côi như một cánh chim lẻ đàn.

Nàng nép vào ngực chàng như chờ đợi ở người yêu thứ hơi ấm tình yêu . Chàng đã yêu Mi Ni với tất cả tấm lòng . Đêm đêm, Mi Ni trong những bộ đồ mô đen phải nghiêng ngả giữa ánh đèn đem tiếng hát lời ca để đánh đổi chén cơm manh áo . Nàng xem cái nghề đi hát như cái nghề kiê"m cơm , nhưng nàng đàng hoàng không sa ngã . Điều đó khiến Bảo Thiện yêu nàng thắm thiết , hơn nữa chàng đã hứa với cha nàng là chàng không bao giờ bỏ rơi nàng . Bảo Thiện thầm nghĩ dù sao Mi Ni cũng bất hạnh hơn Bảo Phượng nhiều . Bảo Phượng còn có mẹ Ở bên cạnh còn Mi Ni mồ côi cô độc . Bảo Phượng được sung sướng vô tư trên chăn êm nệm ấm, không phải nghĩ về cuộc sống cơm áo . Mi Ni chỉ có hai bàn tay trắng với cuộc sống tự lập đầy lo âu và thiếu thốn . Nghĩ thế , chàng muốn thẳng thắn quyết định là chàng không thể cưới Bảo Phượng để vĩnh viễn xa cách và mất Mi Ni

Nhưng rồi, Bảo Thiện lại thở dài khi nghĩ đến mẹ . Chàng không thể trách mẹ, mẹ chàng xử xự như vậy là đúng . Bà sống có tình, có nghĩa, bà yêu thương Bảo Phượng là điều hiển nhiên dễ hiểu . Ngoài tình bạn tuyệt vời giữa bốn người là Đại Hiệp, Quỳnh Phong, Thuỷ Tiên và Dương Đan ra, ngoài cả cái lời " đính hôn " từ trước mẹ chàng dành tình thương cho Bảo Phượng là vì nàng đã sống cạnh bà như đứa con ruột, từng bú bầu sữa bà, được bà chăm chút lúc còn thơ

Bảo Thiện rất thương mẹ, chàng không bao giờ dám làm mẹ buồn . Chàng có nghe nói nhiều về sự hy sinh cao cả của mẹ dành cho mấy anh em chàng . Mẹ Ở goá khi tuổi còn rất trẻ và nhan sắc đang ở độ ngan ngát hương thơm, hy sinh hạnh phúc riêng tư để đảm đang gánh vác trọng trach gia đình con cái . Mẹ đã một mình gầy nên sự nghiệp mà người sau này thừa kế và hưởng thụ chính là chàng . Mặt khác hình bóng ngây thơ trong trắng của Bảo Phượng hiện lên trong chàng . Một cô gái giản dị hiền lành mà lúc nào chàng cũng thấy thương . Dì Dương Đan luôn luôn âu yếm nhìn chàng bằng ánh mắt trìu mến và tin tưởng . Từ chối cuộc hôn nhân, chàng sẽ làm gãy đổ hết tất cả những tình cảm trìu mến xung quanh chàng . Nhưng nếu chàng nhận thì sao ! Chàng sẽ thành kẻ đầu môi chót lưỡi , kẻ phản bội và lừa dối người tình của mình . Rồi thì Mi Ni sẽ ra sao ! Nàng chắc sẽ khóc nhiều lắm, không ai lau mắ6 cho nàng ! Và chàng có dễ dàng quên được Mi Ni không ! Chàng có thể biến tình thương từ một đứa em gái trở thành tình cảm vợ chồng đối với Bảo Phượng được không ? Không biết ! Không biết ! Bảo Thiện vò đầu và cảm thấy tâm tư nặng trĩu những buồn lo . Chàng không màng đến sự có mặt của Nhật Long và Bảo Trân . Vừa đứng lên, chàng vừa lẩm bẩm thở than :

- Thật khổ ! Khổ quá ! Bây giờ biết tính sao đây ?

Bảo Thiện thẫn thờ tiến đến cầu thang để về phòng chàng ở lầu hai ngôi biệt thự, Bảo Trân nhìn theo anh, lầm bầm :

- Rồi đây chị Bảo Phượng sẽ khổ cho mà coi . Đàn ông các người đều na ná giống nhau ở cái khoản làm khổ cho đàn bà con gái

Nhật Long, suốt từ nãy giờ , vẫn im lặng theo dõi câu chuyện của Bảo Thiện . Tâm tư chàng bỗNg nhiên mà mâu thuẫn lạ lùng, dường như chàng nữa muốn cho hôn nhân của Bảo Thiện và Bảo Phượng được vẹn toàn hạnh phúc . Nửa lại như muốn van vái cho hai người tan vỡ dở dang . Nhật Long không có ác ý cũng không phải là kẻ xấu bụng , bởi mối tình đơn phương từ lâu nay của chàng bỗng nhiên le lói một chút hy vọng ở sự từ chối lễ thành hôn của Bảo Thiện và Bảo Phượng.

Bảo Trân quay qua khều Nhật Long :

- Anh Nhật Long nghĩ sao ?

Nhật Long giật mình đứt đoạn dòng suy tư :

- Em hỏi về chuyện gì ?

- Còn chuyện gì ngoài chuyện của " ông " Bảo Thiện nhà mình ?

Nhật Long ý tứ đáp :

- Anh đâu biết nghĩ sao, đó là chuyện riêng tư của Bảo Thiện mà

Bảo Trân cãi :

- Đành rằng chuyện riêng tư của anh ấy . Nhưng mình cũng có ý kiến chứ

Nhật Long nhìn cô em gái họ :

- Vậy ý kiến của em ra sao ?

Bảo Trân nói một cách tỉnh khô :

- Em thấy anh Bảo Thiện " ngu " ghê gớm.

Nhật Long tròn mắt :

- Sao ngu ?

Cái lườm của Bảo Trân sắc lẻm :

- Ông ấy chê chị Bảo Phượng không phải là ngu hả ?

Nhật Long nhận xét :

- Sao em lại vội cho là như thế , lỡ Bảo Thiện nó có lý do riêng thì sao ?

- Chẳng có lý do quái quỉ gì hết . Em biết ảnh chê chị Phượng tầm thường không đẹp sắc sảo kiều diễm như những cô gái khác

Nhật Long nhăn đuôi mày, nghĩ ngợi :

- Em căn cứ vào cái gì mà dám nói ?

Bảo Trân nhún vai :

- KHông căn cứ vào cái gì hết

- Ít ra em cũng phải căn cứ vào cái gì chứ !

Bảo Trân thản nhiên :

- Em cũng có đôi mắt, em biết nhìn và tự nhận xét

Nhật Long cãi :

- Nhưng em làm sao nhìn vào đáy lòng và suy nghĩ của người khác !

- Sao lại không . Anh Bảo Thiện là anh trai em mà em không biết tánh ảnh hay sao ? Ảnh là người chuộng hình thức nhưng nhẹ dạ, song ảnh không phải là người không biết liều lĩnh

Nhật Long thấy hoang mang, chàng cũng không hiểu tình cảm của những người trong gia đình cô Thủy Tiên . Ngay chính cả Bảo Trân bây giờ cũng thật là khó hiểu, nó đã lớn khoang còn bé nhỏ như những ngày xưa . Bảo Thiện thì chàng càng không hiểu, chàng trai lúc nào cũng bận rộn với công việc làm ăn . Nhật Long không làm sao hiểu nỗi bên trong con người của Bảo Thiện là những gì !

Tiếng của Bảo Trân vẫn đều đặn trong trẻo :

- Em thấy chị Bảo Phượng được . Em muốn chị thành chị dâu của em . Tại anh Bảo Thiện nông nổi không suy nghĩ cho kỹ càng . Chị Phượng hiền lành thật thà, chị lại đẹp mà không cần se sua ăn diện mốt này mốt nọ . Mai mốt, chị về làm dâu sẽ biết giữ của cãi, không xích mích gây gỗ với những ngưo8`i trong gia đình vì tranh giành của cải . Không biết anh Bảo Thiện nghĩ làm sao mà chê chị Bảo Phượng . Mai kia mà léng phéng rước một "bà " miệng rộng bằng cái tô về nhà thì chỉ ba bữa là tan hoang cửa nhà . Lúc đó cho ra đứng đầu đường mà trắng mắt biết thân.

Nhật Long không có ý kiến gì với tràng nói một hơi dài của cô em họ . Chàng còng đang bận kiểm tra lại lòng chàng, tại sao nó lại diễn biến phức tạp thế nhỉ ! Chàng tưởng tượng ra cái đám cưới linh đình trọng thể của Bảo Thiện và Bảo Phượng, đồng thời là đám cưới vui vẻ của chàng và Bảo Phượng . Trời ơi, tại sao chàng lại nghĩ lung tung lộn xộn thế này ! Ôi , ai biết được người on gái yêu kiều kia trời sẽ trao tặng cho ai !

Nhật Long đang miên man suy nghĩ thì bà Thủy Tiên trở ra, đôi mắt đỏ hoe, bà ngồi xuống ghế và căn dặn Bảo Trân với Nhật Long :

- Các con đừng để lộ chuyện của Bảo Thiên ra ngoài . Nhất là phải giấu kín đối với dì Dương Đang và Bảo Phượng . Tội nghiêp con Bảo Phượng, nghe được nó sẽ buồn biết chừng nào . Còn dì Dương Đan mà biết lòng dạ thằng Bảo Thiện như vậy chắc dì buồn và giận lắm . Ta thật không mặt mũi nào mà nhìn ai, nếu như nó không nghe lời mà cứ khăng khăng từ chối thì ta chắc phải bỏ nhà mà đi trốn bạn bè quá !

Bảo Trân lên tiếng trách mẹ :

- Má nuống chiều anh ấy quá nên anh ấy mới vậy

Bà Thủy Tiên buồn bã :

- Nếu nói nuông chiều thì má nuông chiều bốn đứa chớ đâu chỉ riêng mình Bảo Thiện . Má thương con Bảo Phượng cũng như Bảo Trân vậy . Nếu Bảo Phượng mà không về làm dâu má thì má sẽ ân hận suốt đời.

Thấy bà Thủy Tiên quá lo lắng sầu khổ, Nhật Long lên tiếng trấn an bà :

- Cô đừng quá lo lăng mà hao tổn đến sức khỏe . Cháu nghĩ là em Bảo Thiện thương em Bảo Phượng thì tất không thể từ chối hôn nhân . Với lại em Bảo Thiện xưa nay rất mực thương mẹ và kính trọng dì Dương Đan, em không muốn làm cô và dì Dương Đan buồn đâu . Rồi em Bảo Thiện sẽ suy nghĩ lại thôi cô ạ !

Bà Thủy Tiên cũng không biết làm sao hơn là nhìn Nhật Long như cầu cứu :

- Cháu Nhật Long lựa lời mà khuyên nhủ điều hay điều dở cho em nó nghe giùm cô nghen cháu !

Nhật Long bối rối nhìn lảng đi nới khác, miệng chàng ấm ới nho nhỏ trong cổ họng :

- Dạ... dạ... da...

Bà Thủy Tiên vẫn gịng trầm buồn :

- Cháuu là con trai lại lớn hơn Bảo Thiện nên có thể cháu nói nó nghe . Nhưng cháu hãy nghĩ xem con Bảo Phượng nó có xấu xa gì cho cam . Không biết vì sai mà nó không thích con nhỏ !

Nhật Long điếng lòng . Thật là trớ trêu cho chàng quá sức ! Cô Thủy Tiên ơi làm sao mà cô hiểu được nỗi lòng tái tê của cháu . Làm sao mà cháu mở miệng khuyên nhủ Bảo Thiện hãy vui lòng cưới cô gái mà cháu yêu tha thiết !

Nhận thấy nét mặt của đứa cháu ẩn hiện nồi đau khổ thầm lặng, bà Thủy Tiên vội hỏi :

- Cháu Nhật Long ! Cháu làm sao vậy ?

Nhật Long gượng bình thản nên trong giọng nói của chàng pha lẫn sự giả tạo :

- Thưa cô, cháu đang nghĩ sẽ làm cách nào để khuyên em Bảo Thiện...

Bà Thủy Tiên nhìn chàng tin tưởng :

- Ồ, cháu ráng giúp cô, cô không quên ơn cháu

Nhật Long đỡ bàn tay của bà Thủy Tiên, chàng có cảm giác lạnh nhưng không biết cái lạnh từ bàn tay bà Thủy Tiên hay chinh từ bàn tay chàng . Chàng mấp máy môi :

- Cô ơ, cô đừng nói như thế !

- Cô thấy hình như cháu không được khỏe phải không ?

Nhật Long chối bay biến :

- Cháu vẫn khỏe... như voi mà cô

- Cô thấy cháu không được tươi vui cho lắm

Nhật Long nở một nụ cười trên làn môi mỏng đỏ hồng như môi con gái, chàng khéo đùa :

- Cháu tươi như hoa chớ có héo rũ hồi nào đâu cô

Bảo Trân xen vào tinh nghịch :

- Đúng đó má ơi, anh Nhật Long như hoa thiệt nhưng mà là hoa... thiếu nước ấy !

Nhật Long chồm qua tính cốc đầu Bảo Trân

- Nhỏ này chọc ghẹo anh hoài !

Bảo Trân ôm đầu rụt cổ và ré lên :

- Thôi thôi .. em xin đầu hàng...

Bà Thủy Tiên mĩm cười trước tình cảm anh em của Nhaật Long và Bảo Trân . Bà bỗng nghĩ :

- Mỗi đứa là một thế giới khác nhau . Mà những người mẹ cũng không sao hiểu nỗi !



chương: 7



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |

truyện Nước Mắt Đêm Tân Hôn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nuoc Mat Dem Tan Hon. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Em Về Trên Xác Lá Khô

- Hừm mày chọc nghẹo tao thì bây giờ dừng trách tao nha.

Cười một lúc hảy cả nước mắt, Tố Nữ bất chợt nghĩ ra thêm một kiểu nữa để chọc Bội Ngọc, nàng tức tốc đứng lên phóng hai
4616 lượt đọc

Sỏi Đá Cũng Biết Yêu

Bội Ngọc với Tố Nữ cười đến chảy cả nước mắt :

- Thế là hai tên "đi tong" hai cái áo !

- Về nhà má nó giặc thế nào má nó cũng cho một trận.

Thu Hà nhún vai :

- Cho tụi nó biết
3363 lượt đọc

Nước Mắt Đêm Tân Hôn

Thủy Tiên nằm trên võng, mắt nàng lim dim suy nghĩ những công việc hàng ngày . Số tiền lớn Dương Đan rút ra từ ngân hàng trao hết cho Thủy Tiên . Có vốn lớn Thủy Tiên mạnh tay bung ra làm ăn lớn,
11530 lượt đọc

xem thêm