Truyện tiểu thuyết

Nước Mắt Đêm Tân Hôn - Đỗ Thị Thanh Hương

chương: 5
Bảo Phượng cũng đẹp với mắt phượng mày liễu và mũi dọc dừ . Nhưng nàng đơn sơ và quê mùa quá, lông mày không tỉa gọn cho đôi mắt ngời sắc đa tình . Gương mặt nàng để nguyên lớp lớp lông măng và hình như chưa bao giờ trang điểm . Mái tóc nàng tỏa ra thứ mùi thơm của dầu gội đầu bồ kết chớ không phải là thứ dầu thơm ngan ngát mà Mi Ni của chàng hay dùng . Bảo Thiện so sánh Mi Ni với Bảo Phượng và chàng tự thấy Bảo Phượng hơn hẳn Mi Ni ở nhiều khía cạnh . Bảo Phượng giàu hơn , ngây thơ hơn và có thể là còn đẹp hơn nữa . Nhưng Mi Ni thì quyến rũ hơn ngọt ngào hơn và có sức thu hút chàng hơn . Mặc dù Bảo Thiện biết Bảo Phượng là vợ hứa hôn của chàng mà mẹ chàng đã chọn , nhưng chàng vẫn yêu say đắm Mi Ni và nghĩ rằng mẹ chàng với dì Dương Đan đính ước chàng với Bảo Phượng chẳng qua là cho vui vậy thôi . Nếu lớn lên hai đứa không yêu nhau thì thôi , sẽ làm anh em với nhau . Nghĩ vậy nên chàng không chút bận bịu khi đem trái tim mà trao cho Mi Ni , cô gái xuất thân từ một gia đình cơ hàn không danh vọng và địa vi.

Thấy Bảo Thiện nhìn mình hoài , Bảo Phượng ngượng ngùng nói nhỏ :

- Anh làm gì nhìn em hoài thế ?

Bảo Thiện cũng ngượng , chàng vội khoa? lấp bằng cách đặt một điếu thuốc hêrô lên môi và đưa tay vào túi tìm bật lửa.

- Lâu lâu nhìn em một lần , anh thấy em đẹp

Lại một câu nói nữa làm cho Bảo Phượng không vui “ Lâu lâu nhìn em một lần “ có nghĩ là Bảo Thiện thường ngày đâu có quan tâm gì đến mình , Bảo Phượng thấy hờn giận :

- Cám ơn anh, lâu lâu nhìn em một lần.

Bảo Thiện không chú ý đến nét mặt hờn giận nhẹ nhàng của Bảo Phượng , chàng vừa hút thuốc vừa trò chuyện tự nhiên với nàng cũng như là Bảo Trân vậy . Bản tánh Bảo Phượng hiền lành ngây thơ nên chỉ sau đó nỗi hờn giận tiêu tan hết khi nàng nhìn thấy nụ cười thoải mái trên môi Bảo Thiện . Song đêm về, nàng trăn trở suy nghĩ và cảm thấy nghi ngờ thứ tình cảm của Bảo Thiện dành cho nàng.

Không muốn mẹ Lo nghĩ nhiều về chuyện tình cảm của mình , Bải Phượng trấn an bà:

- Chắc tại con có cảm giác vậy thôi chứ anh Bảo Thiện đối với con tốt lắm má ơi !

Dương Đan vẫn chưa an lòng, bà thắc mắc :

- Chứ vì lý do gì khi nãy con than phiền với mẹ Về thằng Bảo Thiện ?

Bảo Phượng ôm cổ mẹ Nũng nịu :

- Con vờ hỏi má vậy thôi chứ con biết chắc là anh Bảo Thiện yêu thương con lắm.

Bà Dương Đan bắt Bảo Phượng ngồi yên để bà tết tóc nàng thành hai đuôi sam dễ thương . Bà vừa làm vừa trìu mến nói :

- Con không biết thắt tóc lỡ mai mốt lấy chồng rồi cũng bắt mẹ theo thắt tóc cho sao ?

- Con bảo anh Bảo Thiện thắt tóc cho con

Bàn tay bà Dương Đan bắt từng lọn tóc đen nhánh của Bảo Phượng một cách nhẹ nhàng :

- Tóc con gội bồ kết đen quá , nhưng không thấy thơm . Hôm nào con hãy mua chai dầu gội đầu nước ngoài mà xài cho thơm.

Nàng gạt đi :

- Thôi má ơi, con gội đầu bồ kết quen rồi . Giờ xài thứ khác lỡ nó có gàu thì khổ con lắm.

- Nhưng con gái đôi khi cũng cần phải có dùng một vài thứ mỹ phẩm . Con giản dị quá mà không sợ hay sao ?

Bảo Phượng trợn tròn mắt :

- Sợ Gì hả má ?

Bà Dương Đan thầm nghĩ ở cái thời buổi hiện đại bây giờ mà con gái bà cứ như là một cô gái đồng nội vậy . Nó không biết kiểu cách chưng diện. không biết làm điệu làm duyên . Trong khi đó Bảo Thiện trái ngược hẳn , chàng trai con nhà giàu rất sành sỏi trong cuộc sống . Bảo Thiện ăn diện rất đúng mốt với những bộ quần áo thời trang rất đắt tiền, đi cúp “đèn vuông” cổ đeo một sợi dây chuyền rất “nặng ký” . Bảo Thiện hoạt bát năng nổ, con người toát lên một sức sống cuồng nhiệt và hào phóng . Chính vì đôi trẻ Khác nhau như vậy , nên đôi lúc , Dương Đan thấy lo lắng một cái gì đó chưa thành hình . Bây giờ lại nghe Bảo Phượng hé môi đôi chút về tình cảm của Bảo Thiện , tuy không nói ra song lòng bà hơi thon thót , bà mơ hồ nghĩ đến đôi mắt đẹp của đứa con gái thân yêu có một ngày nào đó sẽ khơi dòng lệ . Bà nén tiếng thơ/ dài lo sợ Nói trớ đi :

- Má thấy con giản dị quá , má sợ người ta bán mấy thứ mỹ phẩm không ai mua.

Bảo Phượng ép mặt trên lưng người mẹ, nàng cười dòn tan :

- Má chỉ khéo lo chuyện thiên ha.

Bà Dương Đan cũng gượng cười cốc nhẹ lên đầu con gái và mắng yêu :

- Cha mày ….!

- Anh Nhật Long, sao hôm nay cho em nhiều hoa thế này ?

Nhật Long nhìn nàng bằng ánh mắt pha chút trìu mến lẫn đắm say :

- Mấy nụ hoa quỳnh hôm qua chưa thấy gì hôm nay đã thấy nở . Anh ngủ Dậy thấy đẹp nên hái đm qua cho em.

Bảo Phượng mân mê những cánh hoa quỳnh tươi mơn mởn còn ngậm no sương , nàng nghe lòng sung sướng như vừa được tặng một món quà lớn lao :

- Em cám ơn anh Nhật Long . Em rất quí hoa quỳnh nhưng chưa lần nào hái được . Bởi tại Bảo Trân cũng thích hoa quỳnh nên nó chuyên phỗng trước em.

Nhật Long cũng đưa tay vuốt ve cánh hoa mềm mại trên tay người con gái xinh xắn dễ thương :

- Em biết không hoa quỳnh tuy đẹp nhưng rất tội nghiệp . Nó nỡ lẻ loi cô độc giữa đem dài trong giá lạnh

Bảo Phượng xúc cảm theo lời than thở Của anh Nhật Long , nàng chắc lưỡi đồng tình :

- Tội nghiệp hoa quỳnh anh nhỉ ?

- Ừ tội nghiệp.

Nhận thấy Nhật Long có sắc buồn , Bảo Phượng ngây thơ hỏi :

- Nhưng mà nó chỉ là loài cây không tri giá, sao anh Nhật Long buồn quá vậy ?

Nhật Long lại nhìn nàng, cái nhìn thật thiết tha . Giọng nói của chàng bao hàm nhiều ý nghĩa :

- Ai dám chắc là hoa quỳnh không thể có trái tim.

Trước thái độ Của chàng, Bảo Phượng thấy khó hiểu nàng lắc đầu biểu lộ Chịu thua :

- Thôi anh, em không hiểu hết ý nghĩ của hoa quỳnh đâu . Anh vô đây cùng ăn điểm tâm với mẹ Con em nhé !

Bảo Phượng rất tự nhiên nắm tay Nhật Long mời vào phòng ăn . Nàng đã cùng sống với Nhật Long từ thưở nhỏ , đã nhận của chàng biết bao là nhường nhịn trìu mến từ những miếng ăn cho đế những trò chơi . Nàng hiển nhiên coi N. Long như một người anh trai kính mến và đối xử thân mật với chàng không khác một đứa em gái . Bảo Phượng không bao giờ hay biết và ngờ vực trong ánh mắt của người con trai điềm đạm là một ngọn lử nhỏ ấm áp của ái tình , một ái tình mọng mơ, đơn phương . Ái tình nhóm lên ngọn lửa lửa xuất phát từ con tim nhưng còn e ấp chỉ hiển hiện trong đôi mắt . Bảo Phượng không ngờ được . Không phát hiện được nơi tâm hồn của người con trái ấy là tất cả những hy sinh và gởi gắm về nàng

Bảo Phượng ấn Nhật Long ngồi xuống ghế nàng quay qua khoe với Dương Đan những đóa hoa quỳnh nàng cầm trên tay :

- Má thấy đẹp không ?

- Đẹp lắm, hoa quỳnh mà, tất nhiên là phải đẹp . Nhật Long đem qua cho con đó hả ?

- Dạ . Anh Nhật Long cho con đó . Má ơi Nhật Long ở lại ăn đểm tâm với má con mình , má làm thêm thứ ăn giùm con để con đi cắm hoa đây.

Nói rồi , nàng nhỉ Nhảnh chạy đi kiếm bình cắm hoa . Dương Đan âu yếm nhìn theo dáng con gái , bà nói với Nhật Long :

- Cháu coi, sắp về làm dâu chị Thủy Tiên bên đó mà nó cứ như con nít ấy.

Một thoáng mây buồn lướt qua trong mắt Nhật Long, nhưng chàng cố bình thản lại ngay :

- Cháu thấy Bảo Phượng ngây thơ, đó là tất cả sự Kiều diễm nhất của người con gái, nói lên một con người có tánh tình chất phác và tâm hồn rộng lượng

Bà Dương Đan nở một nụ cười kiêu hãnh :

- Cháu nói tốt cho nó quá . Thôi cháu cứ tự nhiên nghe Nhật Long ! hãy coi nhà dì cũng như nhà cô Thủy Tiên của cháu vậy

Nhật Long đỡ lời bà :

- Dạ cháu tự nhiên mà

Bà Dương Đan đẩy về phía chàng đĩa bánh mì nóng dòn với trứng ốp la . Ba đứng lên đi pha một ly cà phê sữa nhưng không quên trò chuyện với Nhật Long :

- Sao cháu không lấy vợ đi Nhật Long ?

Nhật Long bị Chựng lại một phút trước câu hỏ Của Bà Dương Đan . Nhưng rồi nàng cố cười cười đáp :

- Cháu cũng muốn nhưng không ai thương cháu dì ơi !

Bà Dương Đan vui vẻ Đùa :

- Nếu cháu muốn dì sẽ làm mai cho

- Cháu nghèo quá . Từ nhỏ đến lớn nhờ có cô Thủy Tiên bảo bọc nên mới sống đến ngày hôm nay . Sự nghiệp thì chưa có gì nên tuy lòng muốn nhưng không dám làm phiền cô Thủy Tiên thêm nữa đó dì

- Cháu cứ nghĩ thế nên đến bây giờ cũng cứ còn độc thân hoài.

Nhật Long cười buồn :

- Biết làm sao hở dì ! Tại cái số cháu nó vậy mà.

Bà Dương Đan không đồng ý với lời thố lộ Tâm sự của Nhật Long :

- Số gì mà số ! tại cháu không chịu cưới vợ chứ đâu phải tại số mà đổ Thừa tại cái số !

Bảo Phượng trở Xuống với bình cao cổ cắm những đoá hoa quỳnh, nàng đặt giữa bàn ăn và nói :

- Hoa đẹp quá . Con để đây mình vừa ăn vừa ngắm hoa chắc là má phải mua thêm bánh mì quá !

- Bà Dương Đan cười hiền hậu :

- - Được rồi má sẵn sàng đi mua ngay.

Ba nhướng người định bước đi thật thì Nhật Long vội vàng ngăn :

- Thôi dì đừng đi mua thêm . cháu biết Bảo Phượng chỉ đùa thôi.

Bánh nóng dòn, trứng ốp la béo ngậy làm tăng thêm cảm giác ngon miện cho cả ba người . Bữa ănd diểm tâm càng thêm vui vẻ , thân mật bởi sự có mặt của Nhật Long và có giọng cười tươi trẻ của Bảo Phượng . Dương Đan thấy vui trong khung cảnh ấm áp của gia đình . Đây không phải là lần đầu tiên Nhật Long đến với gia đình này, chàng vẫn thường xuyên luôn thăm hỏi bà và Bảo Phượng . Và cũng thường xuyên giúp đỡ bà những việc lặt vặt trong nhà . mà khi cần đến bàn tay đàn ông . Dương Đan coi Nhật Long như con cháu trong nhà, bà quí mến chàng với tình cảm của người làm mẹ , Bảo Phượng cũng vậy , nàng mết Nhật Long vì chàng là người tốt , đứng đắn và tế nhị . Nàng kính trọng Nhật Long như anh ruột của nàng , Bảo Phượng ngây thơ quá, vô tình quá, không làm sao hiểu được bên trong tâm hồn của Nhật Long là một nổi buồn của những người không có phần số để hưởng niềm hạnh phúc mà mình mơ ước . Bảo Phượng ăn nhẹ , đó là thói quen của nàng . Nhật Long nhìn thấy trong ánh mắt nàng thấp thoáng bóng hình của Bảo Thiện . Tiếng của Bảo Phượng trong thanh bên tai của Nhật Long :

- Anh Nhật Long nghĩ gì mà có vẻ mông lung lắm vậy ?

Nhật Long nói dối :

- Anh có nghĩ gì đâu

- Em thấy anh thẫn thờ

- Nhỏ này ghê quá , anh thẫn thờ hồi nào ! Anh đang thưởng thức món bánh mì kẹp hột gà ốp la ngon miệng quá chừng

Bảo Phượng cười mím miệng :

- Nếu anh hạp món ấy thì mỗi sáng qua đây em để dành phần cho nhé !

Nhật Long lấy làm sung sướng , ánh mắt kèm theo một nụ cười ;

- Anh chỉ sợ Bảo Phượng quên phần anh là anh đói meo đấy.

Nàng nũng nịu dễ thương :

- Đời nào em quên phần sáng cho anh trai của em …

“ anh trai của em ..” Nhật Long nuốt trôi câu nói vô tình của nàng mà chàng có cảm tưởng nhu tim chàng ứa lê.

Tiếng nàng ríu rít như chim :

- anh Nhật Long sao anh không ăn nữa !

Chàng gượng gạo :

- À ừ ..anh đang ăn nè . Mà thôi anh no lắm rồi

Bà Dương Đan đẩy càphê sữa đá đến gần chàng :

- Cháu không được bỏ thừa lại món gì đâu nhé !

Cháu ở nhà chơi với Bảo Phượng để dì đi chơ.

Nhật Long không biết nói gì hơn là im lặng thay cho sự đồng ý . Bà Dương Đan uống xong nốt ly cà phê sữa là bà vội vàng về phòng riêng thay đồ chuẩn bị Đi chợ . Nhật Long và Bảo Phượng ăn xong hai người ra ngồi dưới giàn hoa thiên lý . Cái giàn hoa mà Dương Đan tốn bao công phu để đi trồng lại nhiều lần cho khỏi mất dấu tích giàn hoa thân thương mà ngày trước Quỳnh Phong rất thích nên đã tạo dựng đầu tiên . Nơi đây , chính dước cái giàn hoa này , đã từng là kỷ niệm thơ ấu của bốn đứa trẻ Ngày xưa . Những bữa ăn được bày dọn nơi đây, những buổi trưa nắng gắt lũ trẻ bị nhốt dưới giàn hoa này không cho chạy lông rông ngoài phố . Những lần đùa chán lũ trẻ thấm mệt và năm lăn bên nhau vòng tay ôm nhau ngủ ngon lành . Tất cả những kỷ niệm êm đềm thời thơ ấu ấy may ra chỉ còn có một mình Nhật Long còn nhớ rõ vì Nhật Long là đứa trẻ lớn hơn hết . Ngồi dưới giàn hoa bên cạnh Bảo Phượng , lòng Nhật Long càng xao xuyến . Chàng nhó ngày còn nhỏ có lần chơi năm mười , Bảo Trân thì bị nhưng nó rất khôn lanh không bao giờ chịu bị đừ . Nó bắt được một lượt cả Bảo Thiện và Bảo Phượng , còn Nhật Long thì may mắn “tùng” được nên còn “sống” . Btrân la toáng lên hỏi :

- Anh Nhật Long cứu bồ đi, anh cứu chị Bảo Phượng hay anh Bảo Thiện !

Bảo Thiện lắc mạnh tay Long, cho nhỏ Phượng “bị” nghen !

Bảo Phượng không vồ vập Nhật Long như Bảo Thiện, song đôi mắt nó mở to nhìn Nhật Long không chớp xem thái độ của chàng . Không hiểu sao ánh mắt non nớt ngây thơ của con bé làm cho Nhật Long thấy thương lạ . Sợ Bảo Phượng bị dừ tội nghiệp nên Nhật Long không suy nghĩ lâu bèn lên tiếng quyết định cứu bồ Bảo Phượng . Lúc ấy Bảo Thiện giận dữ dậm chân ầm ầm :

- Tại sao anh Long không cứu em ! Anh Long khoái nhỏ Phượng nên mói cứu nó phải không ?

Nhật Long đâm ra lúng túng trước cái giọng “moi gan móc ruột” của Bảo Thiện , nên vội vàng la lên :

- Bảo Thiện nói tầm bậy . Còn nhỏ mà nói tầm bậy không tốt . Cô Thủy Tiên nghe đước chắc là Bảo Thiện ăn đòn.

Bảo Thiện không phải là đứa bé lì lợm và ngang tàng , nó phụng phịu :

- Ai biểu anh Nhật Long cứu nhỏ Phượng để em bị làm chi

Nhật Long vỗ về nó ngọt ngào :

- Bảo Phượng là con gái . Mình phải chơi quân tử với con gái mới đáng làm con trai chứ!

Bảo Thiện nghe nói có lý nên nó mới chịu để yên cho Nhật Long cứu bồ Bảo Phượng . Chiều hôm ấy, Bảo Phượng được mẹ cho một trái bắp nướng thoa mỡ hành và quét nước mắm thơm phức, nó chạy tìm Nhật Long và cho chàng trái bắp ấy:

- Em cho anh Nhật Long đó.

Nhật Long ngạc nhiên:

- Sao em không ăn ?

- Em không ăn . Em đem đến để tạ Ơn anh Nhật Long.

Nhật Long trợn mắt:

- Tạ Ơn cái gì ?

- Cái ơn anh cứu bồ em đó!

Nhật Long phì cười trước tấm lòng chất phác của cô bé Bảo Phượng . Chàng đã nhận phân nửa phần đuôi trái bắp để phần đầu cho Bảo Phượng, hai đứa nắm tay nhau ra vườn vừa ăn vừa nhìn nhau cười hợp ý . Những ngày ấy đã trôi xa trong dĩ vãng ấu thơ, những ngày ấu thơ là những ngày vô tư và trong sáng . Nó như ngọn đèn soi lối cho tuổi đời mai sau . Nhưng rồi thời gian không giữ lại được kỷ niệm và tuổi ấu thơ . Khi đã đến tuổi biết suy tư và mơ mộng thì Bảo Phượng lại thân thiện với Bảo Thiện hơn Nhật Long . Nàng biết yêu và yêu Bảo Thiện với thứ tình yêu đã có sẵn từ mẹ cha se định . Bảo Phượng đã bỏ quên hay vô tình quên đi những ngày xưa thân ái mà Nhật Long thường nhường nhịn và hy sinh cho nàng.

Tự nhiên mà Nhật Long buồn da diết:

- Bảo Phượng nè... có khi nào em nghĩ là giàn thiên lý cũng biết buồn không ?

Bảo Phượng tròn mắt, nét ngỡ ngàng của nàng thật đáng yêu:

- Giàn thiên lý mà biết buồn ư ?

Nhật Long mỉm cười thật buồn:

- Mai mốt em lấy chồng giàn thiên lý sẽ buồn biết bao nhiêu.

Nàng hồn nhiên:

- Mỗi ngày em về nhà 3 lần, giàn thiên lý sẽ không buồn đâu anh.

Biết là Bảo Phượng chẳng bao giờ hiểu hết ẩn ý của mình . Nhật Long thở dài não ruột:

- Ừ, em nhớ về thăm giàn thiên lý mỗi ngày kẻo nó nhớ em nó buồn mà héo rủ tội nghiệp.

Đôi lông mày của nàng khẽ cau lại, nàng nhỏ nhẹ:

- Anh Nhật Long hôm nay lạ quá, nói toàn những gì đâu không mà nghe thật buồn.

Nhật Long buột miệng:

- Anh buồn thật đấy Bảo Phượng ơi.

- Anh buồn! Anh buồn gì vậy anh Nhật Long! Anh nói cho em nghe với được không hả anh!

Bờ môi Nhật Long vương chút đắng cay, lòng chàng thì say đắm quá trong khi nàng lại quá hững hờ . Bảo Phương ơi, em không biết nỗi buồn của anh thật sao! Ờ nhưng làm sao em biết được, em ngây thơ và trong sáng quá chỉ biết có một mình Bảo Thiện trong đời em thôi . Em đơn sơ và hiền dịu quá, giống như đóa hoa tỏa hương nhè nhẹ . Anh thấy em đẹp cái đẹp hiền dịu tinh khiết . Giữa vườn hoa với đủ hồng, mai, cúc, huệ, em vẫn đẹp bởi dáng mộc mạc hiền hòa nhưng khả ái đoan trang, không đòi chưng diện trong khi nhiều thanh niên đang ồ ạt chạy theo mốt thời trang, em bình dị đáng yêu khiến lòng anh không còn đứng vững . Nhưng Bảo Phượng ơi, trái ngang cho anh quá! Em là cô gái mà cô Thủy Tiên đã chấm chọn để làm dâu . Anh chỉ là đứa cháu sống nép mình dưới lòng tốt của cô, sự nghiệp của anh vẫn chưa có gì nhiều . Anh luôn mang ơn cô Thủy Tiên cho đến bây giờ vẫn chưa đền đáp được Anh làm sao khi yêu em mà m thì là \"vợ\" của Bảo Thiện . Anh có cảm giác tình yêu của em với Bảo Thiện hơi vô lý nhưng anh biết làm sao khi chính em đã trao hết trái tim yêu đương cho Bảo Thiện! Em chỉ coi anh như một người anh trai! Chua xót cho anh quá.

Bảo Phượng nắm tay chàng lắc lắc:

- Anh Nhật Long buồn gì ? Hay anh buồn em hả ?

Nhật Long chớp chớp mắt, không hiểu sao chàng lại tiếp tục nói dối cả mình:

- Sao anh lại có thể buồn em! Em gái ngoan hiền của anh ạ!

Nàng nũng nịu:

- Thế thì hãy nói cho em biết, điều gì đã làm cho anh trai của em u buồn ?

Nhật Long cúi mặt tránh ánh mắt của Bảo Phượng, chàng bóp nhẹ bàn tay ấm áp của nàng:

- Anh nói dối em vậy chứ anh có buồn gì đâu.

Bảo Phượng nhõng nhẽo:

- Em không biết đâu, anh nói dối em phải bắt đền em đi!

- Em muốn anh đền gì ?

- Đền... đền...

Bảo Phượng ấp úng và nàng nhìn quanh tìm một thứ bắt đền đích đáng song không biết phải bắt đền Nhật Long thứ gì . Nàng nhoẻn miệng cười:

- Thôi tha cho anh trai đó!

Nhật Long chàng đưa tay vuốt nhẹ tóc Bảo Phượng . Bảo Phượng không chút bận tâm, nàng cho đó là cử chỉ thân thiết của một người anh trai dành cho em gái, rất bình thường, tự nhiên . Nhưng Nhật Long cứ mỗi một cử chỉ thân thiết của chàng đối với Bảo Phượng đem đến cho chàng cái cảm giác sung sướng rung cảm lẫn tái tê . Chàng làm sao biết được ngày mai cái vòng lẩn quẩn của cuộc đời này sẽ ra sao!



chương: 5



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |

truyện Nước Mắt Đêm Tân Hôn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nuoc Mat Dem Tan Hon. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nước Mắt Đêm Tân Hôn

Thủy Tiên nằm trên võng, mắt nàng lim dim suy nghĩ những công việc hàng ngày . Số tiền lớn Dương Đan rút ra từ ngân hàng trao hết cho Thủy Tiên . Có vốn lớn Thủy Tiên mạnh tay bung ra làm ăn lớn,
12538 lượt đọc

Em Về Trên Xác Lá Khô

- Hừm mày chọc nghẹo tao thì bây giờ dừng trách tao nha.

Cười một lúc hảy cả nước mắt, Tố Nữ bất chợt nghĩ ra thêm một kiểu nữa để chọc Bội Ngọc, nàng tức tốc đứng lên phóng hai
4991 lượt đọc

Sỏi Đá Cũng Biết Yêu

Bội Ngọc với Tố Nữ cười đến chảy cả nước mắt :

- Thế là hai tên "đi tong" hai cái áo !

- Về nhà má nó giặc thế nào má nó cũng cho một trận.

Thu Hà nhún vai :

- Cho tụi nó biết
3563 lượt đọc

xem thêm