truyện tiểu thuyết - nước mắt đêm tân hôn chuong 19 - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Nước Mắt Đêm Tân Hôn - Đỗ Thị Thanh Hương

chương: 19
Bảo Phượng là một cô gái ngây thơ không mấy khôn lanh, nàng đánh giá con người không sai . Mi Ni quả là một cô gái dễ mến, nàng rất tình cảm và duyên dáng khiến cho ai gần gũi cũng đem lòng cảm thương . Hôm ấy, khi đưa Mi Ni về nhà mình Bảo Phượng nói với mẹ là bạn mình đang gặp hoạn nạn nên trú nhờ ít lâu . Bà Dương Đan vốn là người đàn bà tốt bụng nên hay thương người . Thấy bạn gái của con mình gặp hoàn cảnh khó khăn nên bà vui lòng giúp đỡ không chút ngần ngại . Mi Ni ở trong căn nhà của Bảo Phượng hết sức an toàn . Hàng ngày nàng phụ với bà Dương Đan những công việc lặt vặt trong nhà . Tánh nàng điềm đạm, chịu khó, dễ thương nên chỉ vài ngày là nàng được lòng cả bà Dương Đan lẫn bà Thủy Tiên . Bà Dương Đan tỏ ra thương nàng nên có nói:

-Nếu con không còn người thân con ở đây luôn với dì cũng được.

Mi Ni nhìn bà bằng đôi mắt chan chứa ân tình :

Đì thươn con, con cám ơn dì . Nhưng con cũng chưa biết nữa dì ơi !

Bà Thủy Tiên thì nói với Dương Đan:

-Con nhỏ mặt mũi sáng sủa nhìn dễ gây cảm tình quá . Tội nghiệp nó không còn ai thân thích, vậy Dương Đan hãy giữ nó ở luôn lại đây cho vui, nhà mình không thiếu thốn gì lại cũng không nhiều con cái . Có thêm một đứa con gái dễ thương như thế trong nhà cũng vui chị vui em với Bảo Trân và Bảo Phượng.

Dương Đan cũng đồng ý với Thủy Tiên nhưng lần nào hai người đàn bà gạn hỏi Mi Ni nàng cũng chỉ cười mà không nhận lời hay từ chối . Mi Ni thường tỏ ra dễ thươNg với mọi người nhưng nàng lại rất hay buồn . Khi chỉ có một mình ở nhà nàng thường ngồi lặng thinh hàng mấy giờ đồng hồ để thả hồn theo mây gió . Để gợi nhớ những kỷ niệm buồn vui trong đời, để nhớ nhung bóng hình của Bảo Thiện . Đêm từng đêm Mi Ni trằn trọc thao thức không sao ngủ được, nàng không biết tương lai đời nàng sẽ về đâu !

Bảo Phượng vẫn ở bên nhà bà Thủy Tiên, nhưng nàng thường về nhà với Mi Ni . Có sống bên cạnh Mi Ni nàng mới thấy thương cô gái ca sĩ hơn . Hèn nào Bảo Thiện chết mê chết mệt Mi Ni . Hèn nào mà Bảo Thiện không tha thiết với gia tài mà chàng được thừa hưởng để chạy theo Mi Ni.

Chiều nay, Mi Ni thấy buồn lạ lùng, nàng buồn muốn khóc . Nàng nhớ mắt môi của Bảo Thiện và vòng tay êm dịu của chàng, nhớ giọng nói chìu chuộng ngọt ngào và nhớ những đêm trên sân khấu đèn màu vàng đẹp như một cánh thiên nga giữa bầu trời . Nhớ mỗi đêm sau các giờ "chạy sô" Bảo Thiện thường đưa nàng đi ăn cháo gỏi gà hoặc là bò vía . Về nhà chàng thường lấ khăn nhúng nước nóng cho nàng lau chùi lớp son phấn trên mặt . Xong xuôi cả hai lăn tròn trên nệm và cười khúc khích trong những nụ hôn nồng.

Nhớ thương, thương nhớ đã làm cho Mi Ni trở nên thẫn thờ hát lên khúc nhạc buồn.

Bảo Phượng đi vào, nàng quàng tay quanh cổ Mi Ni và chống cằm trên đĩnh đầu Mi Ni:

-Mi Ni hát hay quá, thật đúng là ca sĩ có khác . Nhưng mà Mi Ni hát buồn quá vậy.

Mi Ni ngước lên nhìn Bảo Phượng:

-Bộ bài hát đó buồn lắm hả chị ?

-Ừ, bài hát đã buồn mà giọng Mi Ni cũng buồn nữa.

-Chị Bảo Phượng à... tại sao anh Bảo Thiện vẫn không chịu về nhà hả chị ?

-Bảo Phượng không biết . Nhưng Bảo Phượng nghĩ là anh Bảo Thiện tìm không gặp Mi Ni anh ấy sẽ về.

Mi Ni ưu tư:

-Em thấy dì Dương Đan và dì Thủy Tiên thương em, em cảm động ghê lắm nhưng em e ngại rồi một ngày nào đó hai dì sẽ hết sức ngạc nhiên hụt hẫng khi biết em chính là ca sĩ Mi Ni.

-Mi Ni đừng nói thế . Bảo Phượng đưa Mi Ni về đây cũng chính là mục đích ấy . Mục đích muốn làm cho má Thủy Tiên hết sức thương mến Mi Ni trước khi biết Mi Ni là... vợ của anh Bảo Thiện.

-Chị Bảo Phượng...

Bảo Phượng đặt ngón tay trỏ lên môi Mi Ni:

- Đừng đính chính gì hết Mi Ni ạ.

Mi Ni bỗng hỏi hết sức ngây ngô:

-Chị không muốn làm vợ anh Bảo Thiện sao ?

-Bảo Phượng không yêu anh ấy thì không thể làm vợ anh ấy.

-Nhưng ai cũng biết chị là vợ anh Bảo Thiện, chị và anh ấy có cưới hỏi đàng hoàng...

- Đó là sai lầm lớn lao của cha mẹ hai bên, và có một phần sai lầm của Bảo Phượng nữa...

Mi Ni thở ra yếu ớt:

Đù sao mọi người cũng đã công nhận chị và anh Bảo Thiện là vợ chồng . Chị và anh ấy có hôn thú nữa mà.

Bảo Phượng cười chua chát:

-Tờ hôn thú mà là cái gì hả Mi Ni ! Người ta sống với nhau và ăn đời ở kiếp với nhau vì tình yêu và vì hai tâm hồn hòa hợp tâm đắc chớ đâu phải vì cái tờ hôn thú vô tri kia.

Mi Ni muốn nói thêm một điều gì nữa đó song nét mặt nàng xanh xao quá, nàng nghe nôn nao và lợn cợn giọng nên ôm đầu kêu lên nho nhỏ:

-Ôi, sao bỗng dưng mà em cảm thấy tăm tối mặt mũi...

Bảo Phượng lật đật hỏi Mi Ni:

-Mi Ni làm sao vậy ?

-Em thấy ruột gan nôn nao và người bồng bềnh như đi trên mây.

Bảo Phượng nhận ra nét xanh mướt trên gương mặt nàng và hơi thở từ lồng ngực phập phồng yếu ớt . Bất giác Bảo Phượng đặt bàn tay lên chiếc bụng lum khum nho nhỏ của Mi Ni và nàng nghiêm mặt:

-Mi Ni ! Mi Ni giấu Bảo Phượng làm gì ? Có phải... có phải Mi Ni đã ..

-Chị Bảo Phượng ! Thật tình em cũng không biết nữa.

Bảo Phượng trầm tư một lát rồi nàng hỏi:

-Mi Ni có triệu trứng như vầy đã lâu chưa ?

Gương mặt Mi Ni đỏ hồng, nàng cúi đầu đầy vẻ thẹn thùng:

-Khoảng một tháng nay, thỉnh thoảng em có triệu trứng như vậy.

Bảo Phượng không có kinh nghiêm gì hơn Mi Ni, nhưng dù sao nàng cũng lớn hơn Mi Ni vài tuổi, nàng làm ra vẻ chững chạc và phán đoán:

- Đúng rồi chứ không sai đâu . Chuyện như vậy chắc Bảo Phượng phải thưa thật với Thủy Tiên.

Mi Ni hoảng hốt:

- Đừng chị Bảo Phượng... em van chị đừng nói chuyện này với ai hết.

-Rồi một mai bụng càng lớn thì sẽ ăn nói làm sao ?

Tiếng của Mi Ni nhỏ như cơn gió thoảng:

-Rồi phải đến lúc em rời khỏi căn nhà ấm áp thân yêu của chị và Dì Dương Đan chứ !

-Không . Mi Ni đừng đi đâu hết . Mi Ni cứ ở lại đây đi, rồi Bảo Phượng sẽ tính cho.

Mi Ni lo lắng bồn chồn:

-Nhưng nếu dì Dương Đan biết em... thế này dì nghĩ sao, dì có bằng lòng cho em ở đây nữa không ?

Bảo Phượng an ủi Mi Ni:

-Mi Ni đừng lo . Để Bảo Phượng tính cho . Nhưng mà Mi Ni phải hết sức giữ gìn sức khỏe để bảo vệ giọt máu của anh Bảo Thiện nghe không ?

Mi Ni gật đầu, mắt nàng rướm lệ:

- Đến cuối đời em, em cũng không biết làm gì để trả cái ơn cho chị.

Bảo Phượng chỉ mỉm cười hiền lành . Đúng lúc ấy Bảo Trân đẩy cánh cửa đi vô, nét mặt Bảo Trân nghiêm trang căng thẳng làm cho Mi Ni cúi gằm mặt trong khi Bảo Phượng lắp bắp mặt nàng muốn toát mồ hôi:

-Ơ ..Bảo... Bảo Trân... em đi đâu... hả ?

Bảo Trân vẫn giữ nguyên nét mặt nghiêm trang pha lẫn chút lạnh lùng, nàng đáp:

-Em chỉ tình cờ qua đây chứ không cố ý.

Bảo Phượng lấy lại bình tĩnh ngay, nàng nhìn vào mắt Bảo Trân với tất cả cầu cứu dịu dàng:

-Bảo Trân... chắc em nhận ra...

Bảo Phượng chưa kịp dứt lời Bảo Trân đã gật đầu và nói:

-Em đã nhận ra chị Mi Ni và em còn biết cả ý định của hai chị nữa...

Bảo Phượng thót dạ:

-Như vậy là em đã nghe...

Một lần nữa Bảo Trân ngắt lời Bảo Phượng:

-Nghe . Nhưng không phải em nghe lén đâu nhé ! Em đến đây lúc hai chị nói chuyện với nhau về "đứa con" của anh Bảo Thiện.

-Bảo Trân ! Em biết tất cả à !

Bảo Trân gật đầu nhưng không nói gì . Mi Ni cất giọng trong tiếng khóc nho nhỏ:

-Tôi xin cô Bảo Trân đừng tiết lộ chuyện này cho ai . Tôi sẽ đi khỏi đây ngay để không làm phiền ai hết.

Bảo Trân đặt bàn tay lên vai Mi Ni, giọng thật nhẹ nhàng và êm ái:

-Chị đừng đi chị Mi Ni . Tôi xin lỗi chị vì trước kia tôi có xúc phạm đến chị . Lúc ấy tôi nghĩ là chính chị làm cho chị Bảo Phượng đau khổ nên tôi đối xử với chị như thế . Nhưng bây giờ thì tôi hiểu, tôi hiểu chị Bảo Phượng không có yêu anh Bảo Thiện và chỉ đang ra sức để vun trồng cho cây tình yêu của anh Bảo Thiện và chị Mi Ni được đơm hoa yêu thương và kết trái hạnh phúc . Tôi cũng là thân con gái như chị lẽ nào tôi có ác tâm làm hại chị sao ! Hơn nữa chị là người đang mang giọt máu của anh tôi, tôi không bảo vệ được chị thì thôi chứ lẽ đâu muốn hại chị . Tôi chỉ tiếc là chị Bảo Phượng đã không tin tôi, đem chị về đây mà giấu tôi từ trước đến nay.

Bảo Phượng mừng rỡ trước những lời chân tình của Bảo Trân, nàng hôn Bảo Trân một cái để bày tỏ sự biết ơn :

-Bây giờ có nói lời gì khen Bảo Trân cũng bằng thừa . Chị không ngờ Bảo Trân thông minh và tuyệt vời . Qủa chị có hiểu sai về Bảo Trân một chút xíu, chị xin lỗi Bảo Trân nghe !

Bảo Trân nhoẻn miệng cười thật xinh:

Đdược rồi . Em tha lỗi cho chị lần này, lần sau chị phải tin em . Chị và em đã sống bên nhau từ thuở nhỏ, em hiểu tánh chị mà sao chị không hiểu tánh em vậy kìa !

-Chị đã nhận là chị sai lầm mà.

Bảo Trân quay qua Mi Ni:

-Chị hãy tin em cũng như chị tin chị Bảo Thiện vậy đó.

Mi Ni nắm chặt tay Bảo Trân, phút giây này ba cô gái bỗng thấy gần gũi nhau quá và thắm thiết tình cảm đến lạ lùng . Mi Ni để bàn tay trái lên ngực mình, mắt nàng khép hờ miệng lẩm bẩm :

-Không biết tôi đang ở đâu đây ?

Bảo Trân nhanh miệng vọt đáp:

- Đang ở giữa tình cảm của con người đối với con người.

Mi Ni chợt khóc . Những giọt lệ của nàng là những giọt lệ của người đang có niềm vui trào dâng lên trong lòng . Dù là niềm vui của nàng chưa trọn vẹn nhưng nàng vẫn hết sức hy vọng có một niềm vui chan chứa sẽ đến trong đời nàng ..

Suốt một tháng ròng rã tìm kiếm Mi Ni khắp nơi mà không gặp, Bảo Thiện như phát điên lên . Chàng vừa thương nhớ người yêu quay cuồg vừa tức giận muốn cuồng dại . Không một tụ điểm ca nhạc nào mà chàng không tìm tới hỏi thăm . Không một nhà quen nào mà chàng không ghé qua để mày mò tăm tích của Mi Ni . Nhưng mọi cố gắng của Bảo Thiện đều vô ích, chàng thì mệt mỏi bơ phờ vì mất ăn mất ngủ trong thương nhớ mà nàng thì như cánh chim tung cánh bay không để lại dấu vết . Mệt mỏi thương nhơ" kết lại thành nỗi căm tức . Bảo Thiện thấy căm tức Bảo Phượng chính vì sự xuất hiện của Bảo Phượng mà Mi Ni mới bỏ nhà ra đi . Bảo Thiện nghe cơn giận dâng lên đến nghẹt lòng . Chàng biết Mi Ni rất yêu chàng mà phải đành đoạn cất bước ra đi chỉ vì sự áp bức của Bảo Phượng mà thôi . Chàng muốn gào lên:

-Bảo Phượng cô tàn nhẫn lắm ! Tại sao cô phá vỡ tình yêu của người khác !

Chàng oán trách Bảo Phượng và đắm đuối gọi tên người yêu :

Mi Ni bây giờ em ở đâu

Có nghe tiếng lòng anh thổn thức

Đêm dài trôi qua sầu bóng le?

Em ở đâu rồi em ở đâu !

Trong men rượu chếch choáng . Bảo Thiện mơ màng thấy nàng mỉm cười vẫy tay, nét mặt tươi vui như đang đón chờ hạnh phúc . Bảo Thiện nhắm mắt lao đến với nàng thì chàng đụng ầm vô vách nhà té ngồi trên nền xi măng lạnh lẽo . Mặt mũi chàng tối sầm lại nhưng hình bóng của Mi Ni vẫn không phai trong tâm trí, chàng như còn thấy mãi bàn tay đẹp của nàng vẫy vẫy không thôi . Định thần lại Bảo Thiện mới hay mình vừa té, chàng đưa tay rờ trán thấy một cục u và nhìn xuống thấy quần áo lấm lem đất cát thì cơn giận dữ như vỡ ra trong chàng không cách gì kềm hãm kịp . Bảo Thiện đã có chút men trong người nên chàng hơi say . Không đắn đo nghĩ ngợi lâu Bảo Thiện lấy xe hoanda phóng trên đường về biệt thự Thủy Tiên . Gió lùa trên mái tóc, gió mơn man bồng bềnh trên da thịt chàng, nhưng chỉ làm dịu đi niềm đau chứ không làm dịu cơn giận dữ . Bảo Thiện về đến nhà chàng bấm chuông liên tục và gấp gáp . Bà Mười ra mở cổng vừa thấy Bảo Thiện bà đã trố mắt và mừng líu lưỡi :

-Trời ơi ..cậu... cậu Bảo Thiện ! Cậu đi đâu... đâu mà thấy tháng trời mới về nhà vậy ?

Chàng cộc cằn đáp:

-Tôi đi đâu kệ tôi, bà hỏi làm gì ?

Bà Mười chưng hửng :

-Kìa cậu ..cậu giận ai hay sao vậy ?

Bảo Thiện không trả lời mà chàng đằng hắng rồi hỏi:

-Bảo Phượng có ở đây không ?

Bà Mười thật thà đáp:

-Bảo Phượng vẫn ở đây từ ngày cậu đi.

Bảo Thiện hừ giọng mũi nhưng bà Mười vô tình không hay biết tâm trạng của Bảo Thiện . Bà huyên thuyên kể:

-Cậu Bảo Thiện về người mừng nhất là Bảo Phượng . Cậu biết không từ ngày cậu đi Bảo Phượng khóc rất nhiều, tội nghiệp lăm cậu ơi !

Bảo Thiện bực mình nạt lớn:

-Thôi đi, bà Mười đừng có nói gì hết tôi chán lắm không muốn nghe.

Bà Mười ngạc nhiên nhưng nhận ra Bảo Thiện đang bực bội cau có, bà không muốn nói gì thêm nhưng lòng thì muôn vàn thắc mắc . Bảo Thiện khật khà khật khưỡng đi vào phòng khách, chàng không biết nhà có ai hay không nhưng chỉ thấy Bảo Phượng đang loay loay sửa lại bộ bình trà . Bảo Thiện thấy Bảo Phượng thì cơn tức giận lại sôi lên, bao nhiêu kỷ niệm đẹp thời thơ ấu bỗng tiêu tan hết . Chàng đứng nghênh ngang ở cửa phòng trong tư thế tay chống hông hai chân dạng ra rồi hất mặt gọi lớn:

-Cô Bảo Phượng !

Bảo Phượng ngẩng lên, đôi mắt nàng sáng lấp lanh khi nhìn thấy Bảo Thiện:

-Anh Bảo Thiện... anh đã về...

Bảo Thiện lườm lườm nhìn người con gái từng thân thiết với chàng bao nhiêu năm thời thơ dại và gằn giọng:

-Hừm ..tôi về đây và tôi về để hỏi tội cô.

Bảo Phượng tròn mắt ngơ ngác:

-Em đã làm gì nên tội !

Bảo Thiện nổi khùng trước cái ngơ ngác đáng yêu của nàng:

-Cô còn khéo giả mù sa mưa nữa sao ?

Bảo Phượng nhẹ nhàng đi đến cạnh Bảo Thiện và dịu dàng nói:

-Coi chừng anh hiểu lầm em rồi đó anh Bảo Thiện !

Bảo Thiện dằn dọc, mặt chàng đỏ ngay:

-Lầm ! Hừ... lầm ! Tôi tức cười khi thấy cô là một con cáo thành tinh mà cứ cho mình còn là con thỏ ngọc ngây thơ và trong trắng.

Biết Bảo Thiện hiểu lầm điều gì đây, Bảo Phượng liền nghiêm nét mặt:

-Anh nói gì mà em không hiểu, sao mới về mà đã gây gổ với em !

Bảo Thiện trừng mắt:

-Tôi không thèm gây gổ với cái thứ như cô . Nhưng tôi hỏi cô ..

Lòng Bảo Phượng quá sức đau đớn những lời nói thô lỗ nặng nề của Bảo Thiện, nàng cắn môi mắt rơm rớm lệ . Bảo Thiện nhấn mạnh câu hỏi:

-Tôi hỏi cô... cô đã nói gì với Mi Ni ?

Bảo Phượng thấy từng mảnh tim lòng tan ra theo dòng nước mắt . Đã lâu lắm rồi nàng không có yêu hoặc là tự khẳng định lại tâm hồn là nàng chưa yêu Bảo Thiện . Nhưng nàng khóc đây là khóc nỗi tủi hờn xót xa thường về một kỷ niệm ai đó đã không còn giữ lại chút dư hương để làm hành trang cho tuổi trưởng thành . Trong khi nàng... nàng vẫn khư khư ôm ấp vuốt ve những kỷ niệm ấy, cái kỷ niệm mà có đầy áp bóng hình và những tiếng cười của cả Bảo Thiện.

Bảo Thiện gay gắt lên:

-Hả ! Cô nói đi ! Tại sao cô không nói ?

-Anh hỏi tôi đã nói gì với Mi Ni à ! Tôi nói những gì cần thiết phải nói.

Bảo Thiện bật cười chát chua:

-Khá lắm ! Cô trả thù tôi khá lắm !

-Trả thù ! Tôi có thù oán anh đâu mà tôi phải trả thù.

-Cô chối à ! Cô không trả thù tôi mà cô đã làm cho Mi Ni bỏ tôi để ra đi à !

Bây giờ Bảo Phượng đã hiểu vì sao Bảo Thiện hậm hực gây gổ với mình . Nàng bối rối nhìn Bảo Thiện bằng đôi mắt đầy ý nghĩa thâm sâu:

-Mi Ni đã bỏ đi rồi sao ? Tôi thành thật xin lỗi anh.

Không dằn được cơn nóng, Bảo Thiện đưa tay tát bốp vô má Bảo Phượng khiến nàng sững sờ:

-Cô phá đám tình yêu của tôi rồi cô xin lỗi suông như thế hả ? Tôi thù cô, cô Bảo Phượng ạ, nếu tôi không gặp Mi Ni tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô . Cô thật tàn nhẫn, tôi đã chấp nhận ra khỏi nhà để cái sản nghiệp của gia đình tôi cô có phần . Vậy mà cô vẫn tìm cách phá đám tôi . Cô làm như thế để làm gì ? Tôi đã nói thẳng trong thư là tôi không yêu cô, tôi chỉ coi cô là bạn hoặc em gái . Vậy thì cô làm như vậy để làm gì chứ ?

Bảo Thiện hỏi một thôi một hồi dài nhưng Bảo Phượng không trả lời . Nàng xoa xoa gò má bị đánh thấy ran rát, cảm thấy ê chề.

Bảo Phượng đứng dựa lưng vào vách tường, mắt nàng ngước cao nhưng nàng không thấy gì hết ngoài một chân trời trắng xoá và mờ nước . Mái tóc huyền buông trên đôi vai gầy, môi nàng run run tim lòng thổn thức . Bảo Phượng cố chịu đựng cơn đau nhứt tột cùng của tâm hồn nhưng sự chịu đựng vẫn biến thành cơn nức nở nghẹn ngào . Bảo Thiện đã hiểu lầm nàng, bây giờ nàng cũng không biết giải thích làm sao !

Hình như Bảo Thiện có hơi hối hận vì hành động lỗ mãng của chàng . Gương mặt Bảo Thiện có dịu lại, giọng cũng có chút dịu lại:

-Bảo Phượng... tại sao cô không hiểu cho tôi chứ ?

Bảo Phượng thẫn thờ:

-Tôi không hiểu anh ư ! ..mà có lẽ tôi không hiểu anh thật.

Bảo Thiện buông lời ai oán :

-Tại sao Bảo Phượng muốn tôi đau khổ ?

Bảo Phượng nhìn vào mắt Bảo Thiện bằng ánh mắt buồn thê thiết :

-Lúc nào tôi cũng muốn anh sung sướng và hạnh phúc.

Bảo Thiện hét lên:

-Vậy tại sao cô làm cho Mi Ni bỏ tôi mà ra đi !

-Mi Ni đi là ý của Mi Ni chứ không phải là ý của tôi.

-Tôi không tin . Mi Ni rất thương yêu tôi . Chúng tôi đang sống với nhau rất là hạnh phúc mà Mi Ni tự dưng bỏ đi thì không thể là ý muốn của nàng.

Bảo Phượng nhếch môi cay đắng:

-Anh cho là tôi cưỡng bức Mi Ni phải ra đi ?

Bảo Thiện làm thinh không hề chối điều Bảo Phượng vừa nêu ra . Bảo Phượng gượng cười như mếu:

-Anh tin hay không là tùy anh . Rồi mọi chuyện sẽ rõ ràng khi nào anh gặp lại Mi Ni.

-Làm sao tôi gặp lại Mi Ni ! Đã hơn một tháng tôi tìm kiếm nàng khắp nơi . Nàng như cánh chim nhỏ bé mà bầu trời thì quá thênh thang.

-Anh đã tìm kiếm Mi Ni khắp nơi mà có một chỗ anh chưa tìm.

-Không . Không có một chỗ nào mà tôi chưa tìm . Có thể nàng đã đi xa rồi.

Bảo Phượng vần kiên quyết:

-Tôi biết chắc chắn có một chỗ anh chưa hề tìm mà.

-Chỗ nào ?

Bảo Thiện hỏi bằng giọng mất hết sinh lực và chàng cũng không thiết tha chờ nghe Bảo Phượng trả lời . Nhưng câu trả lời của Bảo Phượng làm cho Bảo Thiện chưng hửng:

-Ngay chính trong nhà này.

-Hả ! Bảo Phượng nói sao ?

-Tôi nói anh quên tìm Mi Ni ngay chính trong nhà này.

Bảo Thiện nhăn mặt và quát lớn:

-Tôi cấm cô đùa giỡn với tôi.

-Tôi đùa giỡn với anh à ! Thôi được rồi tôi xin lỗi anh.

-Phòng của anh tôi trả lại cho anh đó, anh lên phòng anh đi tôi về nhà tôi đây.

Bảo Thiện chợt nắm tay Bảo Phượng :

-Bảo Phượng, cô muốn cho má mắng tôi à ?

-Tại sao vậy ?

-Cô bỏ về bên nhà làm sao má tôi để cho tôi yên !

-Vậy bây giờ anh muốn tôi làm gì ?

-Nhà tôi thiếu gì phòng bỏ trống . Cô hãy cứ ở nguyên trong phòng tôi ở lầu hai ấy . Còn tôi sẽ chọn một phòng khác hoặc là lên ở chung với anh NL cũng được.

Dù lòng buồn héo hắt Bảo Phượng vẫn mỉm cười:

-Tối nay anh sẽ gặp điều ngạc nhiên thú vị.

Bảo Thiện khoanh tay lắc đầu:

-Không có gì làm cho tôi ngạc nhiên hết.

Bảo Phượng không cần tiết lộ nàng chỉ khẽ nói:

-Rồi anh sẽ biết, nhất định là anh sẽ ngạc nhiên.



chương: 19



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |

truyện Nước Mắt Đêm Tân Hôn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nuoc Mat Dem Tan Hon. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Em Về Trên Xác Lá Khô

- Hừm mày chọc nghẹo tao thì bây giờ dừng trách tao nha.

Cười một lúc hảy cả nước mắt, Tố Nữ bất chợt nghĩ ra thêm một kiểu nữa để chọc Bội Ngọc, nàng tức tốc đứng lên phóng hai
4761 lượt đọc

Sỏi Đá Cũng Biết Yêu

Bội Ngọc với Tố Nữ cười đến chảy cả nước mắt :

- Thế là hai tên "đi tong" hai cái áo !

- Về nhà má nó giặc thế nào má nó cũng cho một trận.

Thu Hà nhún vai :

- Cho tụi nó biết
3420 lượt đọc

Nước Mắt Đêm Tân Hôn

Thủy Tiên nằm trên võng, mắt nàng lim dim suy nghĩ những công việc hàng ngày . Số tiền lớn Dương Đan rút ra từ ngân hàng trao hết cho Thủy Tiên . Có vốn lớn Thủy Tiên mạnh tay bung ra làm ăn lớn,
11896 lượt đọc

xem thêm