truyện tiểu thuyết - nước mắt đêm tân hôn chuong 11 - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Nước Mắt Đêm Tân Hôn - Đỗ Thị Thanh Hương

chương: 11
Bữa ăn với tất cả cao lương mỹ vị, bữa cơm tối đầu tiên Bảo Phượng về nhà chồng . Đây không phải lần thứ nhất nàng cùng ăn cơm với gia đình Bảo Thiện, nhà này nàng đã quá thân quen từ những ngày còn nhỏ . Từ cái sân thượng lộng gió cho đến những bụi quỳnh ngoài vườn Bảo Phượng cũng đều quen thân từ bao giờ . Tuy nhiên hôm nay nàng vẫn thấy mình như mất tự nhiên . Trên bàn ăn đối diện nàng là Nhật Long và Bảo Thiện, hai người con trai đều trầm ngâm im lặng trong lúc ăn . Ngồi hai bên nàng là bà Thủy Tiên và Bảo Trân, bà Mười giúp việc thì chạy tới chạy lui loài với công việc tiếp thêm thức ăn lên bàn . Dù có cảm giác đói nhưng Bảo Phượng ăn rất ít, không biết vì nàng mệt sau một cái đám cưới bận rộn với đủ thứ nghi lễ hay là vì tâm tư người con gái đang quá xúc động trong ngày hạnh phúc của mình . Bà Thủy Tiên âu yếm săn sóc nàng:

- Con phải ăn nhiều nhiều nghe Bảo Phượng, má thấy con phờ phạc đó.

Bảo Phượng chớp mắt lòng đầy cảm kích:

- Cám ơn má, con đang ăn đây.

Bảo Phượng không chú ý đến thái độ hời hợt của Bảo Thiện, nàng cho là Bảo Thiện thấm mệt và say sau đám cưới . Nàng càng không để ý đến sự thầm lặng của Nhật Long, nàng đang vui và tận hưởng niềm vui của mình.

Nhật Long định rót rượu cho Bảo Thiện song Bảo Thiện đã lắc đầu:

- Em không uống trong lúc này được đâu anh Nhật Long.

- một chút thôi mà.

Bảo Thiện vẫn từ chối:

- Anh thông cảm, em không thể...

Bảo Thiện liếc nhìn Bảo Phượng nhưng cô gái đang cúi đầu ăn nhỏ nhẹ nên không tiếp nhận được cái liếc mắt của chồng . Nhật Long thấy vậy thì thầm nghĩ một cách chua chát . "Đêm tân hôn mà, người ta chỉ say tình chứ ai mà say rượu". Nghĩ rồi Nhật Long ngửa mặt uống hết một ly rượu, chàng nhếch miệng cười buồn:

- Anh quên mất... xin lỗi...

Bảo Thiện đỏ mặt, chàng biết anh họ đã hiểu sai ý chàng . Nhưng mà... những toan tính của chàng có ai biết được, thôi cứ để mặc ai muốn hiểu sao thì hiểu, rồi ngày mai mọi người trong gia đình sẽ hiểu chàng thôi.

Thấy Nhật Long uống rượu, bà Thủy Tiên có ý không bằng lòng:

- Nhật Long, bia lon còn ê hề sao cháu không uống! Uống rượu có hại cho sức khỏe.

Nhật Long nhìn bà Thủy Tiên, nhưng sao chàng chỉ thấy bóng hình của Bảo Phượng choáng ngập trước mắt chàng, chàng vội vã quay đi để tránh những tia hoàng hôn còn sót lại sau một tình yêu đã chết.

- Uống rượu đậm đà hơn uống bia cô ạ!

- Nhưng rồi nó cũng sẽ quật cháu nhanh hơn.

Nhật Long vui vẻ giả tạo:

- Cô đừng có lo cho cháu, một vài ly rượu làm sao quật ngã được cháu . Có họa là một bầy voi trong rừng ra đây mới hạ nổi cháu.

Bảo Trân xen vô phá đám:

- Anh Nhật Long xạo, mới nãy anh còn lên sân thượng định gieo mình xuống đòi chết đây nè . Em sợ cái "thất tình" nó cũng đủ "hạ" anh rồi chứ cần gì đến cả một bầy voi lận!

Bà Thủy Tiên trợn mắt nhìn Nhật Long trong khi Bảo Trân cười khúc khích . Nhật Long hoảng hốt trước kiểu đùa chết người của cô em họ tinh nghịch, chàng lắp bắp:

- Bảo Trân... sao... sao nói năng kỳ vậy!

Bảo Trân không lên tiếng mà cứ cười khúc khích trong miệng . Bà Thủy Tiên không hiểu gì liền quắc mắt nhìn con gái:

- Bảo Trân! Con phải đứng đắn một chút chớ!

Bảo Trân sợ mẹ la nên lặng người, bà Thủy Tiên chăm chú nhìn Nhật Long:

- Hình như cháu đang có gì buồn ?

Nhật Long không nhìn bà Thủy Tiên mà ánh mắt nhìn Bảo Trân như muốn van xin cô bé đừng có tiết lộ thêm gì nữa những điều mà chàng đã tâm sự với Bảo Trân lúc ban chiều . Thấy ánh mắt của Nhật Long đầy đau khổ, Bảo Trân nhướng mắt ra dấu đồng ý . Bấy giờ Nhật Long mới chậm rãi đáp lời của bà Thủy Tiên vừa hỏi:

- Cháu có buồn gì đâu cô ? Cháu uể oải là vì cháu hơi mệt . Mấy hôm rày cháu mất ngủ.

Bà Thủy Tiên vẫn áy náy:

- Thế thì vì sao ?

Nhật Long còn đang lúng túng chưa nghĩ ra nói thế nào cho xuôi thì may quá Bảo Trân đã nhảy vào bằng một câu nói đùa:

- Có gì đâu mà má không hiểu, anh Nhật Long thấy anh Bảo Thiện có vợ nên cũng nôn nao muốn... cưới vợ chứ gì!

Nhật Long thấy ngượng nhưng dù sao cũng còn đỡ hơn là chàng có nguy cơ bị phanh phui nỗi lòng trước mặt mọi người, như vậy chàng chỉ có nước chết ngay hoặc là sẽ bỏ nhà mà ra đi chứ mặt mũi nào ở lại nơi đây . Bà Thủy Tiên tin tưởng là thật nên cười hiền lành:

- Có ai bắt cháu ở vậy đâu . Cưới vợ đi! Cô sẽ đứng ra lo cưới cho . Cô nào! Đem về đây để cô xem qua dung mạo và tính tình xem nào!

Nhật Long đỏ mặt:

- Con nhỏ Bảo Trân toàn nói tầm bậy, hơi sức nào mà cô tin nó.

Chỉ trừ Bảo Thiện và Bảo Phượng không có ý kiến còn thì ai cũng mỉm cười khi thấy Nhật Long đỏ mặt khi nói đến chuyện vợ con của chàng . Ở trong nhà này ai mà không biết Nhật Long vốn rất nhút nhát, bạn bè chàng cũng ít có nói gì người yêu . Nhỏ đến lớn ngoài cô Thủy Tiên, dì Dương Đan và Bảo Trân là những người đáng kính và thân yêu . Thì chỉ một người con gái duy nhất làm cho Nhật Long rung cảm xao xuyến, người con gái đầu tiên trong đời khiến cho chàng hằng mơ ước, ước mơ chính là Bảo Phượng . Nhưng chẳng ai biết được chuyện đó ngoài chính Nhật Long, đốm lửa tình không thắp lên được trong tim đã tắt rồi.

Nhật Long ăn cơm gấp rồi chàng rút lui về phòng để hòng tránh mọi bất trắc có thể làm cho niềm tâm sự sâu kín của chàng thêm đau đón vì những cuộc mổ xẻ vô tình . Bà Thủy Tiên còn dặn với theo chàng.

- Nếu cháu thấy trong người mệt thì nghỉ ngơi và cần bồi dưỡng sức lực...

Nhật Long dạ nhỏ rồi chàng đi thẳng về phòng của mình . Lúc này Bảo Phượng mới quay qua nói nhỏ với Bảo Trân:

- Chị thấy là anh Nhật Long không được vui.

Bảo Trân đồng tình:

- Đúng rồi, ảnh làm sao vui được tron gkhi...

Bảo Trân sực nhớ là mình đã hứa với sẽ không tiết lộ chuyện chàng "thất tình" cho ai nghe . Vì vậy nàng vội bụm miệng:

- Ối trời... suýt tí nữa thì mất danh dự rồi còn gì.

Bảo Phượng nghe không rõ lắm, nàng ngơ ngác hỏi:

- Bảo Trân nói cái gì vậy ?

Bảo Trân chối leo lẻo:

- Không . Em có nói gì đâu . Thôi để em ăn cơm rồi em còn về phòng tính lại một số sổ sách cho má.

Bảo Trân ăn mạnh bạo cốt ý để không ai còn có thể hỏi han gì nàng nữa, song Bảo Trân đã chẳng phải lo xa vì không ai còn đụng chạm gì đến nàng và câu chuyện của Nhật Long.

Bữa ăn tối chấm dứt, bà Mười loay hoay lo dọn dẹp bàn ăn . Bảo Phượng phụ tay với bà nhưng bà Mười bảo:

- Công việc của tôi để cho tôi, cô Bảo Phượng lên phòng nghỉ đi kẻo cậu Bảo Thiện chờ cô kìa.

Bảo Phượng vẫn không ngừng tay:

- Để cháu phụ bà Mười một tay mà.

- Công việc không gì nặng nhọc . Tôi đã làm thường xuyên hàng ngày, cô Bảo Phượng đừng có áy náy mà.

Không làm sao được Bảo Phượng đành để yên cho bà Mười làm những công việc của mình . Nàng lên phòng khách nghe đôi ba câu dặn dò âu yếm của mẹ chồng . Bà Thủy Tiên trao nàng hai cây đèn đỏ có khắc hình long phụng và nói:

- Nếu hai cây đèn cầy cháy sáng song song bên nhau thì má mừng.

Bảo Phượng không hiểu hết ý nghĩa của câu nói nhưng nàng vẫn đưa hai tay nhận đèn cầy và định lui ra thì bà nói thêm, giọng hết sức trìu mến:

- Cháu hai con... hạnh phúc.

Bảo Phượng cười e thẹn, nụ cười làm da mặt nàng hồng lên . Nàng bước chân lên cầu thang, mỗi bước chân nàng là mỗi bước chân hạnh phúc . Phòng của nàng và Bảo Thiện ở ngay lầu hai, căn phòng được trang bị cho co6 dâu chú rể hoàn toàn mới mẻ và tràn ngập cái màu hồng . Hẳn là bà Thủy Tiên là con người rất yêu màu hồng và hiểu màu hồng là màu của hạnh phúc . Bảo Phượng nghe lòng dạt dào xúc động bởi cái màu hồng dịu dàng trước mắt . hai chiếc gối hồng sóng đôi trên mặt nệm trải ra hồng, tấm rèm chắn cửa sổ bằng ren lưới màu hồng viền trắng, khăn trải bàn cũng màu hồng và 4 bức tường quét vôi hồng lạt . Tất cả là một màu hồng của hạnh phúc, màu hồng của cô dâu!

Thấy Bảo Thiện ngồi thừ nơi ghế, Bảo Phượng dịu dàng hỏi:

- Anh mệt phải không ?

Bảo Thiện gật đầu:

- Ừ, anh thấy mệt quá.

- Anh cần em giúp gì không! Em lấy khăn thấm nước cho anh lau mặt nhé!

- Thôi Bảo Phượng, em nằm nghỉ đi.

Bảo Phượng để cặp nến lên bàn, nàng nói với chồng:

- Má biểu vô phòng thì thắp lên.

Bảo Thiện hững hờ, chàng không buồn hỏi là thắp nến để làm chi nữa, chàng nói:

- Thì em thắp lên đi!

Bảo Phượng cắm nến vào cặp chân đồng còn mới nguyên ai đó đã để sẵn . nàng bật quẹt ga thắp sáng ngọn nến . Căn phòng không lọt gió nhiều mà hai ngọn đèn cứ chao đảo mãi không thôi . Bảo Phượng có để ý và lấy làm băn khoăn, nàng nhớ má chồng có nói:

- "Nếu hai cây đèn cầy cháy sáng song song bên nhau thì má mừng... "

... Nhưng mà... hai cây đèn cầy nó đâu có cháy sáng song song bên nhau . Sao nó cứ mãi chao đảo ngả nghiêng thế kia không biết!

Bảo Phượng còn đang trố mắt nhìn hai ngọn đèn với những ý nghĩ vẩn vơ thì Bảo Thiện chợt nghe tiếng chuông đồng hồ đổ 10 tiếng thanh thản . Chàng biết là không thể chậm trễ nên vội vàng gọi Bảo Phượng:

- Bảo Phượng! Em nhìn gì vậy ?

- Em nhìn hai ngọn đèn cầy...

- Mặc kệ nó... em lại đây!

Bảo Phượng ngoan ngoãn đến cạnh chàng, Bảo Thiện lướt sóng mắt trên thân thể tinh nguyên của nàng . Lòng chàng trai trong đêm tân hôn lạ thật! Không mảy may xúc động và rung cảm, hệt như chàng là người không có cảm giác vậy . Tuy nhiên lòng đã tính toán nên Bảo Thiện không thể không vòng tay ôm ngang eo nàng:

- Em khát nước không ?

Bảo Phượng cười với chồng:

- Anh khát hả ?

- Anh vừa uống xong . Anh có bảo bà Mười đem nước ngọt lên cho mình nè.

Để thêm cử chỉ tình tứ Bảo Phượng nũng nịu:

- Em cũng thấy khát.

- Vậy thì em uống đi nè.

Bảo Phượng tiếp nhận lon nước ngọt từ tay chồng và nàng chẳng chút nghi ngờ gì mà không đặt lên môi uống thật lòng.

Bảo Thiện nghe cơ thể chàng nóng ran tựa hồ như phát hỏa . Không phải chàng bị kích thích bởi đam mê ân ái mà là chàng quá hồi hộp, sự hồi hộp làm cho chàng gần như muốn vỡ tim . Bảo Thiện không ngờ sự việc lại dễ dàng và trôi chảy như thế . Chàng vừa nói chuyện thân mật với Bảo Phượng vừa để ý xem chừng biết chuyển trên nét mặt nàng . Tiếng của Bảo Phượng trong thanh nho nhỏ:

- Anh Bảo Thiện ơi... rồi anh cũng cho em đi làm với anh nhé! Chứ ở nhà thì em buồn lắm em không chịu được đâu.

Bảo Thiện vừa đỡ nàng nhè nhẹ, chàng vừa đáp nho nhỏ cố làm ra vẻ thật trìu mến:

- Vâng . Anh sẽ chìu em tất cả.

- Anh nè... anh ơi... anh bớt vắng nhà nhé, hãy ở nhà với em...

Bảo Thiện ngắm nàng đầy thương hại . Chàng thấy chàng có lỗi và quá gian manh . Bảo Phượng ngây thơ trong trắng quá không biết nàng có đủ sức để chịu đựng và đủ thông minh để hiểu mình không!

- Anh... anh... Bảo Thiện... em thấy mệt và... buồn ngủ quá...

Bảo Thiện thì thầm bên nàng:

- Vậy thì mình đi ngủ nhé, cũng khuya lắm rồi.

Bảo Phượng không kịp gật đầu đồng ý nàng đã rũ rượi trong giấc ngủ mê mệt trên tay Bảo Thiện . Không chậm trễ Bảo Thiện bồng nàng đặt ngay ngắn lên mặt nệm, chàng đứng lặng một phút trước nàng và bỗng chùng lòng trước đóa băng trinh lồ lộ . Mắt nàng nhắm nghiền, hơi thở đều đặn trong giấc ngủ mê man, đôi gò ngực nhỏ nhắn phập phồng sau làn vải mỏng của áo ngủ, hàng lông mi khép kín hết sức vô tình . Nét mặt nàng sáng rỡ nét ngây thơ và niềm hạnh phúc, nàng có gì đó hao hao giống như nàng công chúa ngủ trong lâu đài trong câu chuyện cổ tích . Bảo Thiện thấy thương nàng lắm một tình thương vô tận, nhưng dù sao đó cũng không phải là tình yêu để cho chàng nhắm mắt mà bắt đầu cuộc sống chồng vợ với Bảo Phượng.

Bảo Phượng nằm thẳng, đầu nàng nghiêng về phía ngoài, chân tay duỗi dài thoải mái, môi giống như cười trong giấc ngủ, mặc dù đó là giấc ngủ đến từ những viên thuốc ngủ . Bảo Thiện ép cô dâu ngủ say là vì chàng đã có sẵn mục đích của chàng . Không dám lấn ná lâu Bảo Thiện lấy bức thư đã viết sẵn dằn lên mặt bàn cho Bảo Phượng, chàng mở tủ lấy hộp "của hồi môn" của Bảo Phượng và mở ra . Trong hộp là biết bao nhiêu vòng vàng, vòng cẩm thạch và nhẫn hột xoàn mà bà Dương Đan đã cho Bảo Phượng để làm của hồi môn . Bảo Thiện lấy tất cả những vật quí ấy bỏ vào túi áo và chàng nói thầm với Bảo Phượng:

- Bảo Phượng ơi em hãy tha thứ cho anh.

Rồi chàng bước ra khỏi phòng tân hôn liền, chàng xuống lầu không gặp một ai bèn đi như tên ăn trộm ra cổng . May quá, cổng sắt của biệt thự chưa khóa, có lẽ bà Mười còn lu bu dọn dẹp nên chưa kịp ra khóa cổng hoặc là hôm nay vì mệt bởi cái đám cưới của chàng nên bà ta quên mất cái công việc thường ngày của mình . Bảo Thiện không cần bận tâm, chàng lách mình qua cổng sắt và khép lại như cũ rồi vội vã băng mình đi trong đêm tối.

Ở trên phòng tân hôn đèn vẫn toa? sáng, hai ngọn nến long phụng đã tắt ngấm từ lúc nào không biết . Bảo Phượng vẫn triền miên say sưa trong giấc ngủ vùi nàng không hề hay biết Bảo Thiện đã bỏ người vợ mới cưới ngay trong đêm tân hôn mà đi xa rồi.

Hơn 3 giờ sáng Bảo Phượng tỉnh lại . Cảm giác đầu tiên là nàng thấy chói mắt và lành lạnh . Nàng mở bừng mắt ngơ ngác một giây rồi bật nhỏm người dậy đưa mắt tìm kiếm Bảo Thiện . Không có Bảo Thiện, căn phòng im vắng và nệm gối lạnh lẽo chưa hề có dấu người nằm . Bảo Phượng định thần và nàng nhớ lại là đêm qua nàng đã cùng chồng trò chuyện đôi ba phút trước giờ đi ngủ . Rồi Bảo Thiện có mời nàng uống nước ngọt... rồi nàng buồn quá, và... hình như là nàng có nhớ mang máng là Bảo Thiện có bồng nàng . Sau đó... nàng không nhớ gì nữa . Bảo Phượng nghĩ là có lẽ Bảo Thiện dậy sớm và xuống dưới nhà uống cà phê, tuy nhiên nàng cũng không chắc lắm vì nàng biết Bảo Thiện không thường hay thức dậy sớm bao giờ . Bảo Phượng lăn người trên mặt nệm và nàng chợt thẹn thùa khi nghĩ là bây giờ, kể từ giờ phút này nàng không còn là con gái nữa, nàng đã trở thành... người đàn bà chính cống, nàng đã có chồng được một ngày rồi.

Bỗng Bảo Phượng tái mặt khi mắt nàng đụng chiếc hộp đựng của hồi môn bị ai đó mở nắp tan hoang . Nàng bật dậy như lò xo và gần như là phóng xuống khỏi giường, tự nhiên mà nàng phát run và bật kêu thất thanh khi thấy rõ ràng tất cả của cải quý báu mẹ nàng cẩn thận đặt vào trong hộp cho nàng mang theo về nhà chồng bây giờ không còn nữa, nó đã không cánh mà bay ngay trong phòng cưới của nàng.

- Trời ơi! Hộp của hồi môn sao thế này!

Nàng kêu thất thanh nhưng không một ai nghe tiếng, tất cả mọi người trong căn lầu 4 tầng đang chìm trong giấc ngủ . Mà một mình nàng lại ở giữa căn phòng lầu rộng thênh thang, nàng không biết làm gì hơn là tự cắn môi mình mà tìm lấy sự bình tĩnh cần thiết . Vật thứ hai đập vào mắt Bảo Phượng là hai cây đèn cầy còn nguyên trơ tim đứng im lặng trên bàn . Tiếp theo là bức thư Bảo Thiện để trên bàn cố tình cho Bảo Phượng dễ dàng nhìn thấy . Nàng bước đến cầm bức thư và run rẩy mở ra xem.

"Bảo Phượng... em!

Anh thành thật xin lỗi em và mong em hết sức tha lỗi cho anh.

Đây là những điều mà đáng lẽ anh phải nói với em trước khi có đêm "tân hôn" này, nhưng anh đã không nói lên được nên bây giờ đành phải giãi bày cùng em qua bức thư này đây...

Bảo Phượng chớp mắt mấy lần để cố xem sự kiện này là thực hay là mộng ảo . Nhưng không... nàng rõ ràng đang đối diện với hiện tại, cảm giác của nàng nhoi nhói như muốn kêu thành lời:

- Chuyện gì! Chuyện gì đã xảy ra ?

Nàng lại cắn môi, và mắt cúi xuống bức thư dày đặc những dòng chữ của Bảo Thiện.

... Như em biết đó, má thương em và anh cũng rất thương em nữa . Nhưng tình cảm trong lòng anh dành cho em và đối xử với em từ nhỏ đến giờ là thứ tình cảm của một người anh dành cho em gái của mình . Thật đó Bảo Phượng ơi... anh chỉ coi em là đứa em gái dịu hiền, chưa bao giờ anh nghĩ rằng anh là người yêu của em và làm chồng em.

Sỡ dĩ anh phải chấp thuận có cái đám cưới này là vì anh thương má nên phải nghe lời má . Má thương em, má muốn em là con của má vậy qua cái đám cưới này em hiển nhiên trở thành con của má, má hài lòng rồi nên bây giờ anh phải hành động theo tiếng gọi của trái tim anh...

Mắt nàng tự nhiên mà long lanh nước nhưng lòng bỗng bình tĩnh đến lạ lùng:

... Thú thật với em anh đã có người yêu, anh yêu cô gái ấy và cô ấy yêu anh . Anh nghĩ là em cũng đồng ý với anh là tình yêu chỉ bắt đầu xuất phát từ hai trái tim, nó không thể có được từ sự sắp đặt của mẹ cha . hai chúng ta được đính hôn từ lúc còn trong thai, đó là một cuộc hôn nhân tưởng tượng cho vui chứ không thể bắt buộc nó trở thành hiện thực . Vì nếu bắt buộc chuyện đính hôn của mẹ cha phải trở thành sự thật thì rõ ràng là hai chúng ta cùng bị ép duyên khi chưa biết suy nghĩ và chưa biết cảm nhận về tình yêu hay sao!

Bảo Phượng ơi, em trong trắng lắm nên anh không thể nào mà không dùng đến một liều thuốc ngủ để gạt em vào giấc ngủ rồi bỏ trốn ngay trong đêm tân hôn . Anh đâu lòng dạ nào mà "cướp" đời con gái của em, lúc nào anh cũng nghĩ em là đứa em gái của anh.

Anh vẫn mong sau này khi mọi chuyện đã qua rồi thì em sẽ có một tương lai khác, một hạnh phúc khác trọn vẹn hơn . Biết là làm như vậy em sẽ bị mang tiếng oan là con gái có chồng nhưng anh không còn cách nào . Với lại có làm như vậy thì sau này em mới được thừa kế tài sản của má để lại, anh chỉ mượn em hộp nữ trang làm kế sinh nhai hẹn một ngày sẽ hoàn lại đầy đủ, Bảo Phượng đừng buồn giận anh, anh biết ơn Bảo Phượng nhiều lắm . Nếu má có buồn giận anh, Bảo Phượng năn nỉ má giùm anh, anh đã nặng tình với một cô gái và anh không thể bỏ mặc cô ấy mà đi cưới vợ!

Bảo Phượng hãy quên anh, hãy coi anh như một người anh trai . Khi nào má không buồn giận anh thì anh sẽ đưa cô gái ấy về ra mắt má...

Bảo Phượng cắn răng cố ngăn tiếng khóc.

... Đám cưới của hai chúng mình anh coi như đó là một vở kịch để má vui lòng . Nhưng anh không đủ can đảm để kéo dài vở kịch, anh không thể sống dối trá với con tim của mình, vì vậy em đừng ngạc nhiên khi anh bỏ ra đi...

Anh mong em tha lỗi, mong dì Dương Đan tha lỗi...

Bảo Phượng chết trân, mắt mở thao láo và lặng lẽ để rơi những giọt lệ . Đầu óc nàng lung bung lùng bùng những câu của Bảo Thiện:

Em chỉ là đứa em gái của anh!... Anh đã nặng tình với một cô gái khác!...

Anh đã có một yêu!... Hôn nhân tưởng tượng!... Em sẽ có một tương lai khác, một hạnh phúc khác!... Sau này em mới được thừa kế tài sản!... Đưa cô gái ấy về ra mắt má!... Đám cưới như một vở kịch!...

Trời ơi, vậy là sao! Vậy là sao!

- Má ơi... sao đời con lại rơi vào cảnh trái ngang này!

Bảo Phượng khóc như mưa như gió, nàng khóc không phải vì tiếc hộp nữ trang quí giá đã bay theo Bảo Thiện mà nàng khóc vì chới với hụt hẫng bởi dưới chân nàng là xoáy biển khủng khiếp mà nàng biết chắc nàng sẽ không tránh khỏi thương đau . Nước mắt Bảo Phượng thấm ướt mặt gối thêu màu hồng còn thơm mùi vải mới, nàng bỗng thổn thức tức tưởi một mình:

- Anh Bảo Thiện sao nỡ tàn nhẫn với em! Em yêu anh với tất cả mối tình đầu đời con gái chứ đâu hẳn bởi mẹ cha ngày xưa đã ước . Anh Bảo Thiện sao nỡ bỏ em bơ vơ một mình giữa phòng loan đêm hoa chúc!

Nàng cứ khóc và khóc mãi như đêm mưa ngâu tháng bảy . Có ai hay và ai hiểu đêm tân hôn mà người con gái đáng lẽ hạnh phúc lại giọt ngắn giọt sầu khóc cho duyên tình ngang trái, khóc bởi đoạn trường oái oăm.

Bảo Phượng đau đớn đến tận cùng của sự đau đớn . Từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng biết khóc và chưa từng biết nếm mùi đau khổ . Lần đầu tiên trong đời nàng phải chịu nổi đau khổ lại là nỗi đau khổ lớn lao quá, khủng khiếp quá . Không những nàng đã mất Bảo Thiện mà nàng còn mang tai tiếng là bị chồng bỏ ngay trong đêm tân hôn rồi nàng sẽ phải sống ra sao ? Bảo Phượng cố nghiến hàm răng trên đôi môi để kiềm chế tiếng khóc không vỡ òa ra . Nàng muốn hét lên gọi thấu trời cao hỏi xem nàng có làm gì nên tội mà bắt nàng phải chịu cảnh này . Nàng thấy buồn Bảo Thiện thật nhiều, nếu như anh chỉ coi em như đứa em gái sao anh không nói từ trước . Nếu anh nói từ trước thì dù em có yêu anh đến chết em cũng thà là chịu đựng sự hững hờ lạnh nhạt của anh chớ không bao giờ em để có cái đám cưới mà như anh nói đó chỉ là vở kịch . Nếu má em có buồn, nếu má Thủy Tiên có buồn thì rồi cũng có thể tha thứ cho anh được . Anh gian dối làm gì mà mới sáng nay là ngày cưới tưng bừng nhộn nhịp, bây giờ anh vén tấm màn bi kịch để một mình em thương sầu khắc khoải khóc gọi anh trong đêm thảm thiết . Anh Bảo Thiện ơi, anh tàn nhẫn, anh ác lắm anh có biết không! Lúc còn nhỏ em cũng gởi gấm nơi anh niềm vui tuổi thơ ấu, khi lớn lên tình cảm em đặt trọn nơi anh . Em yêu anh, yêu tất cả mối tình đầu trong sáng mà sao anh nỡ xử tệ bạc với em, hở anh! Hở anh!

Tiếng khóc bật thành tiếng, Bảo Phượng cố nuốt trở lại tim lòng . Mặt gối hồng ướt đẫm và mặt nàng thì nhòe nước mắt . Nàng tức tưởi khóc cho đến lúc đôi mắt sưng húp và nặng trĩu, nàng mê man rơi vào cơn ác mộng nghẹn ngào khi bên ngoài cửa sổ trời đang dần trở sáng...



chương: 11



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |

truyện Nước Mắt Đêm Tân Hôn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nuoc Mat Dem Tan Hon. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Sỏi Đá Cũng Biết Yêu

Bội Ngọc với Tố Nữ cười đến chảy cả nước mắt :

- Thế là hai tên "đi tong" hai cái áo !

- Về nhà má nó giặc thế nào má nó cũng cho một trận.

Thu Hà nhún vai :

- Cho tụi nó biết
3420 lượt đọc

Nước Mắt Đêm Tân Hôn

Thủy Tiên nằm trên võng, mắt nàng lim dim suy nghĩ những công việc hàng ngày . Số tiền lớn Dương Đan rút ra từ ngân hàng trao hết cho Thủy Tiên . Có vốn lớn Thủy Tiên mạnh tay bung ra làm ăn lớn,
11893 lượt đọc

Em Về Trên Xác Lá Khô

- Hừm mày chọc nghẹo tao thì bây giờ dừng trách tao nha.

Cười một lúc hảy cả nước mắt, Tố Nữ bất chợt nghĩ ra thêm một kiểu nữa để chọc Bội Ngọc, nàng tức tốc đứng lên phóng hai
4761 lượt đọc

xem thêm