truyện tiểu thuyết - nụ hồng đêm đông - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Nụ Hồng Đêm Đông - Giao Giao

Ông già Noel quần áo trắng như tuyết. Râu tóc bạc như tuyết, chiếc mủ đỏ au như mào con gà. Chấm đỏ khiêm nhường nhưng nổi bật trên phông nền trắng toát khắp cả người thật ngộ nghĩnh.

Chiều trời se lạnh. Bởi đêm nay là đêm Chúa giáng sinh, phố xá chiều nay thật đẹp. Nhiều nhà trang trí cây thông xanh rực rỡ đèn, hoa và quà. Không khí đêm Noel đang nhẹ đến với mọi người.

Nhớ lại công việc của mình, ông già Noel hân hoan lướt xe, vừa chạy vừa hát khẽ bài Đêm đông cầu nguyện :

\" Một thoáng tuổi đời mùa đông lại đến
Môi em ngoan hiền êm giọng cầu kinh
Mừng Chúa giáng sinh ra đời cứu thế
Êm đềm tuổi hồng trong tối Noel
Có cô bé nhỏ quì bên hang đá
Có Chúa hài đồng dực rỡ Belem
Ông già Noel về đây mừng tuổi
Lời chúc hiền hòa trong buổi giáng sinh\"

Bỗng ! Rầm ! Rầm...

Cái gì thế này ? Tưởng như nguyên cả bầu trời giáng xuống đầu. Ông già Noel bị văng ra khỏi xe.

Một người không bây giờ phóng nhanh vượt ẩu, một người tuân thủ luật giao thông mà bị chết vì tai nạn giao thông thì oan ức quá.

Không ! Ông Noel không cam tâm...Chết ! Ông sẽ kiện lên tận thiên đình (không phải địa ngục đâu) nếu chết.

Nhưng thật may mắn cho kẻ nào vừa tông vào ông Noel. Ông không chết ! Thượng đế không để ông chết. Vì ông đang trên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng. Phân phát quà cho những trẻ mồ côi đêm Noel...đâu phải chuyện xoàng.

Nhớ đến mấy bao \"phẩm vật\" ông Noel quên cả đau, lồm cồm bò dậy. Các bao đồ văng đổ tung tóe.

\"Hung thần xa lộ\" có lẽ thấy tội lỗ mình gây ra nên đã tiến lại dựng một bao đồ cho ông Noel rồi giương mắt ngó...ông.

Ông Noel sừng sộ với kẻ ẩu taỷ gây ra tai nạn :

-Không niết luật giao thông sao chạy xe tông vào người khác vậy ?

Gã con trai nhìn ông già Noel giã lã :

-Xin lỗi ! Xin lỗ !

Rồi hắn ung dung nhặt bó hoa với những cánh hồng nhung đỏ thắm lên phủi...bụi.

Ái chà ! Hắn mang hoa hồng tặng cho ai nhỉ ? Chắc người yêu ?

Ông Noel nhìn người con trai rồi hừ giọng bắt bẻ :

-Chạy xe đụng người ta, sao không lo hỏi thăm nạn nhân thế nào ? Định bỏ chạy hả ?

Nghe giọng nói con gái phát ra từ chiếc miệng có hàm râu dài trắng xóa của ông già Noel, gã con trai tinh quái đáy trả :

-Ông Noel là thánh nhân mà thánh nhân đâu có bị thương hay...
chết.

Mắt tròn xoe mở lớn. Đôi mày cau tít lại. Chiếc miệng há tròn. Ông Noel đúng là con gái. Cô gái có tên Đông Thư cất tiếng :

-Hả ? Ai nói ông Noel không...chết.

-Tôi nói !

Gã con trai thản nhiên đáp, rồi thản nhiên nhìn Đông Thư với ánh mắt của vị bác sĩ phẫu thuật đang...mổ bệnh nhân.

Đông Thư tức tối trả lại bằng đôi mắt dài bén ngót.

Môi nở nụ cười gã con trai như muốn giễu cợt Đông Thư :

-Tôi nói đúng phải không ? ông già Noel đâu có...chết.

Chẳng màng xem bộ trang phục của ông Noel có bị nhàu nát hay không, rách bươn chỗ nào không ? Đông Thư nhăn mặt cà nhắc chân đến bên mấy bao đồ, gật đầu tán thành lời gã :

-Phải ông già Noel là thánh nhân thì không bây giờ chết.

Rồi Đông Thư lại xỉu xói :

-Còn anh đáng lẽ phải...chết !

Thường Quân trợn mắt :

-Nè ! Cô không được trù ẻo tôi nghe !

Đông Thư thản nhiên :

-Tôi nói sự thật ! Chạy xe ẩu phóng nhanh vượt ẩu, tông vào người khác như anh có ngày cũng...chết.

Không chịu được khi bị cô gái nguyền rũa, dạy đời. Thường Quân hét lớn :

-Cấm cọ nói bậy nghe !

-Tôi nói đúng.

Thường Quân tức tối :

-Cô dám trù tôi chết hả ? Cô là con gái mà miệng mồm ác độc như loài rắn vậy ?

Môi nở nụ cười, Đông Thư có vẻ triết lý :

-Thói thường là như vậy, sự thật thường hay làm cho người ta mích lòng và không muốn nghe.

Thường Quân lẩm bẩm :

-Cô nguyền rũa mà bảo tôi nghe.

Đông Thư thản nhiên :

-Tôi nói cái kết cuộc của những kẻ không biết chấp hành luật lệ giao thông.

Thường Quân vặn lại :

-Ai bảo cô, tôi không chấp hành luật giao thông ?

Đông Thư gật đầu :

-Tôi nói đó, việc gì anh phải phóng nhanh cho xe tông vào xe tôi chứ ?

Thường Quân đổ thừa :

-Tại cô thì có, chạy xe mà mắt ngó lên trời.

-Không lẽ tôi ngó...anh ?

Ôi ! Thường Quân bị thua đậm, không ngờ anh bị cô gái đốp chát như vậy. Đúng là cô đâu thèm ngó anh. Còn anh thì mãi nhìn...ông Noel nên mới đánh rầm, nhưng không phải lỗi tại anh.

Thường Quân nghiêm giọng bảo :

-Nếu cô ngó tôi thì xe đâu có ngả rầm như vậy.

Bây giờ thì Đông Thư thật sự ngó Thường Quân . Mắt cô như có tia chớp :

-Tôi đi làm nhiệm vụ vinh quang và vẫn chạy xe đúng luật, còn anh...

Thường Quân cắt ngang lời Đông Thư, giọng chế nhạo :

-Hừ ! Cố mà làm nhiệm vụ gì vinh quang ?

Đứng thẳng người trước mặt Thường Quân. Đông Thư dõng dạc với vẻ kiêu hãnh :

-Nhìn tôi như thế này mà anh không biết tôi là ai ? Làm gì ? Ở đâu hả ?

Thường Quân không kịp phản ứng, thì Đông Thư bồi tiếp :

-Phải, anh làm gì biết đến ai. Anh ôm bó hoa đến tặng người yêu, thế nào cũng đến trước đêm Noel hà, có đến sáng đâu mà sợ ? Việc gì gấp mà phải phóng nhanh bất kể người khác.

Tuôn một tràng dài rồi Đông Thư để đồ lên xe, nhấn ga chạy mất.

Thường Quân há hốc nhìn theo\"Ông già Noel\" hòa lẫn trong giòng người xe cộ dập dìu qua lại.

Ôi ! Ông già Noel có phải thầy bói không mà nói trúng phóc, Thường Quân đang mang bó hoa đến tặng người yêu, hay nói đúng hơn Huyền Nhi là vợ sắp cưới của anh, trên con đường đến nhà Huyền Nhi, Thường Quân đã tông vào \"ông già Noel\" để bị \"ông\" lên lớp.

Bị lên lớp cũng đúng thôi. Thường Quân chạy xe mà không nhìn xe, lại nhìn \"ông Noel\".

Con gái nhà ai mà nghịch ngượm quá đỗi ! Cải trang thành ông Noel chạy xe trên đường giữa thanh niên bạch nhật.

Ai chạy xe cũng ngoái đầu...nhìn. Có phải mình Thường Quân đâu. Nhưng không ai tông vào cô ta, chỉ xui cho Thường Quân.

Bộ quần áo trắng như tuyết khiến Thường Quân cứ ngở lạc vào trong băng tuyết...lạnh ! Không tông ? Không trợt ? Không té sao được.

Cô gái giả dạng ông già Noel ngộ nghĩnh nhưng không kém phần đanh đá.

Đời nào Huyền Nhi dám ăn mặc lùng bùng như thế giữa phố phường, Huyền Nhi là một tiểu thư quý tộc sang trọng. Nếu nhìn thấy cô gái vừa rồi, Huyền Nhi sẽ bĩu môi khinh thị ngay.

Thường Quân nhìn lại bó hoa đã văng khỏi xe lúc nãy. tuy có hơi xộc xệch một chút nhưng vẫn còn nguyên vẹn những đóa hồng.

Với Huyền Nhi mọi thứ đều phải hoàn hảo. Huyền Nhi dịu dàng kiểu cách. Huyền Nhi không chấp nhận sự luộm thuộm.

Huyền Nhi như công Noel búp bê đặt trong tủ kính trong suốt không nhuốm chút bụi. Đã quá quên thuộc với Huyền Nhi kiểu cách, Thường Quân hơi ngạc nhiên trước cố gái \"ông Noel\" phong trần.

Đường đường là một đấng nam nhi bị cô gái trong lớp áo ông Noel lên lớp giữa bàn dân thiên hạ, Thường Quân tức tối vô cùng.

Tuy nhiên tức mà không làm gì được vì cô ta đã chạy mất rồi, Thường Quân tức mà không thể đứng đây giậm chân kêu \"ông Noel\" xuất hiện cho quà !

Ông Noel chỉ tặng quà cho mấy đứa con nít. Còn với Thường Quân thì lên giọng dạy đời.

Được, \"ông Noel\" ơi ! Hãy liệu hồn đấy ! Ráng mà nhớ đấy !

Thường Quân nghiến răng muốn nói, nhưng \"ông Noel\" ở đâu mà nói. Anh đành lên xe phóng nhanh cho hả giận.

oOo

Tranh thủ phát quà cho các em ở lànghiêm giọng SOS, tranh thủ bày những trò chơi vui nhộn với các em. Đông Thư thật thích thú trước những thiên thần nhỏ bé ngây thơ. Hòa mình cùng những em bé. Đông Thư như được sống những giây phút hồn nhiên êm ả.

Đêm Noel, Đông Thư cải trang thành ông Noel nhân ái đem niềm vui cho lũ trẻ mồi côi. Nhìn thấy ánh mắt ngời ngợi hạnh phúc của lũ trẻ, Đông Thư cũng vô vàn hạnh phúc...

Thời gian bị chia sẻ. Đông Thư không thể là ông ông Noel của lũ trẻ suốt đêm nay, Đông Thư còn phải đến với bạn bè.

Thế là \"ông già Noel\" rời làng SOS phóng xe đến điểm hoa.

Đêm giáng sinh trời lành lạnh. Đêm giáng sinh phố xá rực rỡ ánh đèn. Đêm giáng sinh đông nghẹt người đi đường. Đêm giáng sinh xe cộ nhộn nhịp. Giao thông tưởng chừng như ùn tắc.

Căn biệt thử tráng lệ có giàn hoa Quỳnh anh hiện ra dưới ánh đèn màu lung linh.

Người giữ cổng mở rộng cánh cửa mời Đông Thư vào. Mảnh sân rộng trước tòa biệt thư đầy những chiếc Dream, chiếc Ware bóng loáng, Đông Thư đả biết mình đến trễ hơn mọi người. Nhưng không thể làm gì khác hơn. Thảo Trà sẽ thông cảm cho cô, chính Thảo Trà đã biết cô làm gì trước khi đến đây để dự buổi dạ vũ hóa trang.

Đông Thư dựng xe và chỉnh đốn lại trang phục. Vẫn bộ đồ quần áo trắng như tuyết của ông Noel, vẫn chiếc mũ đỏ rực mào gà, vẫn chiếc mặc nạ với đầy đủ mắt mũi, miệng và râu trắng.

Đâu vẫn vào đấy như hồi chiều. Đích thực một ông già Noel đang đứng trước mặt mọi người.

Tiếc rằng trước sâu tòa biệt thự chỉ có xe là xe và rừng rực vườn hoa thơm mà không có chiếc gương để Đông Thư nhìn ngắm...\"ông già Noel\".

Thôi không gò cương được nữa, Đông Thư vẫn thấy mình ông già Noel. Miễn sao đừng ai nhận ra ông già Noel là...Đông Thư.

Tự tin ngẩng cao đầu, Đông Thư ung dung bước vào phòng khách. Đĩnh đạc đúng phong cách của ông già Noel ( dù chưa thấy lần nào)

Vừa bước chân vào phòng khách Đông Thư như bị lóa mắt vì cả gian phòng tràn ngập những nhân vật kỳ quái, những bộ quần áo quái gở với những gương mặt thật nham nhở...

Đông Thư cứ tưởng rằng mình đang lạc vào thế giới giã tưởng hay trong một hậu trường của gánh xiếc...

Trong lúc Đông Thư còn đang tơ mơ ở trước cửa, thì bỗng có những tiếng reo to :

-Ôi ông già Noel xuất hiện rồi kìa !

-Quà đâu ? Quà đâu hả ông già Noel ?

Mỗi người một câu phát ra từ những chiếc miệng không thấy đâu. Đông Thư chỉ thấy những chiếc mặt nạ có nanh, những bộ mặt hung dữ của hổ, sư tử...có cả quỷ sứ, mọi da đỏ nữa. Ôi, thế giới này là thế giới nào ?

-Xin chào ông già Noel.

Đông Thư hỏng quá lùi lại. Một chú hề từ đâu nhảy ra trao cho cô chiếc bong bóng bay màu hồng.

Đông Thư như máy móc cầm lấy và giữ chặt sợi dây, sợ bong bóng bay mất.

Giọng nói đã làm cho Đông Thư biết chú hề là ai, Đông Thư reo khẻ :

-Hải Vi phải không ?

Hắn gật lia và hỏi :

-Còn ông già Noel ?

Đông Thư đưa một ngón tay lên miệng chiếc mặt nạ :

-Suỵt, bí mật !

Đông Thư vừa dứt thì có một con sư tử có chiếc bờm trắng trên đầu và một tên mọi da đỏ tiến sát bên cô, tên mọi da đỏ gương mặt rằn rện, đôi mắt ngầu hung tợn, vai mang cung tên, đầu gắn lông chim. Tên mọi đua chiếc búa sáng loáng lên sẵn sàng bổ xuống đầu Đông Thư :

Hắn không thèm nhận chiếc bong bóng của Hải Vi đưa, mà hét lớn :

-Ta sẽ lấy đầu ông già Noel.

Đông Thư gật mình né tránh :

Một giọng trong vắt vang lên :

-Không được lấy đầu ông già Noel, để ông đi phát quà !

Giọng nói lạ hoắc, có trời mới biết đó là ai. Một vị thiên sứ xuất hiện trước mặt Đông Thư. Thiên sứ mặc đồ trắng có cả đôi cánh trắng cộng thêm những ngôi sao lấp lánh trên ngực áo, chiếc vương niệm màu bạc trên đầu thật sáng. Dáng dấp đài các, trông vị thiên sứ nhẹ nhàng thánh thoát, như cô tiên nữ trời sai xuống để mang hạnh phúc lại cho trần thế. Thiên sứ mang chiếc mặt nạ búp bê. Đông Thư chịu không thể đoán được ra là ai. Giọng nói không phải là Thảo Trà chủ nhà.

Bạn bè còn hóa trang thành những ai ? Những con gì nữa, Đông Thư không thể nào biết hết. Cạnh thiên sứ là một hoàn tử trong chuyện cổ tích, áo gấm đỏ, đi hài thêu. Hoàng tử tán thành lời thiên sứ :

-Phải đấy ! Để ông già Noel phát quà cho... con nít !

Giọng nói mơ hồ như quen quen. Đông Thư cũng đành chịu, chẳng biết là ai. Đông Thư ngẩn ngơ đứnghiêm giọng lặng đưa mắt nhìn khắp gian phòng.

Một cô thôn nữ mặc đồ thổ cẩm, vai trần. Trên lưng mang chiếc gùi đầy hoa trái. Cô thôn nữ giới thiệu buổi dạ vũ hóa trang, mừng Chúa giáng sinh. Mời mọi người vui chơi thỏa thích. Hát ca, múa nhảy và cuối cùng sẽ dự tiệc Ré veillon.

Giọng của Thảo Trà vang lên, những tiếng vỗ tay rào rào hưởng ứng lời mời mọc của chủ nhân. Bạn bè của Đông Thư và cả khách củ Thảo Trà đều trong lớp áo hóa trang và mang cihiếc mặc nạ đủ hình thù màu sắc. Đông Thư mới nhận Thảo Trà và Hải Vi, còn Tường, Nhã, Cẩm Tiên, Cẩm Sâm...đang trong lớp áo thiên thần, ác quỉ hay thú vật ? Chịu ! Đông Thư không đóan nỗi.

-Xin mời ông già Noel khiêu vũ !

Kẻ nào cả gan thế ? Đông Thư xoay người lại. Con hổ có bộ lông vằn dữ tợn, vể mặt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Hoảng hốt, Đông Thư lùi lại ! Cứ quên đi là hình ảnh của sự hóa trang, thần kinh Đông Thư căng thẳng, kiểu này cô chết mất. Con hổ đưa bàn tay vuốt ông già Noel Đông Thư kinh khiếp hét toáng lên.

-Đừng !

Con hổ cười khì :

-Đừng sợ Đông Thư !

Có kẻ đã nhận ra Đông Thư.

-Thì ra anh chàng long bong !

-Đúng rồi, nhảy nhé !

Vừa lúc đó, cánh tay trần trắng như ngà voi của cô công chúa ngủ trong rừng vừa tỉnh dậy, kéo con hổ về phía mình. Lần đâu tiên Đông Thư thấy có kẻ không sợ...hổ mà còn tỏ ra âu yếm nũng nịu nữa.

-Nhảy với em hà !

Thế là \"con hổ\" bỏ ngay ông già Noel nắm tay nàng công chúa bạch Tuyết tiến ra sàn nhảy bắt đầu quay trong điệu luân vũ.

Đông Thư đứng xớ rớ. Ở đây ông già Noel bỏ quên rồi chắc, chỉ có lũ trẻ nhiệt tình với ông vì được tặng quà. Ông già Noel tặc lưỡi trước nhân tình thế thái.

Được \"con hổ\" mời khiêu vũ, chưa gì đã bị giành mất rồi. Hừ ! Làm như ta thích nhảy lắm vậy.

Đêm Noel, xem mọi người vui ta cũng vui rồi, Đông Thư nghĩ thế nên định tìm chiếc ghế ngồi và tìm ly nước uống. Vừa tìm thì có một chai ướp lạnh được trao tận tay Đông Thư.

-Xin mời...\"Ông già Noel\" !

Kèm theo giọng diễu cợt kéo dài là cái nghiêng mình chào kiểu cách của anh chàng hoàng tử khi nảy. Chiếc mặt nạ không biết tung tích hắn là ai. Nhưng Đông Thư không khách sáo. cấm chai nước ngọt kề môi vào ống hút, hút mấy hơi rồi đặt chai lên bàn.

Chàng hoàng tử rót mật vào tai Đông Thư :

-Chúng ta khiêu vũ nhé, ông già Noel !

Chẳng biết có cô công chúa nào tới kéo hoàng tử nữa hay không ? Đông Thư nhìn quanh quất. Thiên thần ác quỷ, ngưa ma vương, sư tử bờm trắng, hổ vằn...gì gì cũng đang say sưa quay theo điệu nhạc.

Đông Thư chẳng ngần ngại mà bước theo hoàng tử ra sàn nhảy. Dưới ánh đèn màu mờ ảo lung linh, mọi sinh vật đều quay cuồng nhảy nhót.

Bây giờ Đông Thư đã nhìn qua và hết sợ hãi rồi. Nhớ lại chiếc búa lúc nãy mà hết cả hồn, thật ra đó chiếc búa giã làm bằng giấy bạc.

Vị thiên sứ đội vương niệm bạc, có đôi cánh tay trắng, ngực áo lấp lánh những viên kim cương tỏa sáng đang đứng chắn lối hoàng tử và ông già Noel.

Giọng giấm chua cất lên :

-Hai người đi đâu đây ?

Hoàng tử lại rót mật vào tai thiên sứ :

-Anh với ông già Noel khiêu vũ một bản.

Lắc đầu là chắc chắn sau chiếc mặt nạ, thiên sứ giỡ giọng khinh khỉnh.

-Ông già Noel làm gì mà biết khiêu vũ ?

Giọng nói vô tình đã tố cáo ông là...con gái. Đông Thư quên nghĩ đến điều đó vì đều đó làm tăng thêm sự phẫn nộ cho thiên sứ, thiên sứ phán gọn :

-Ông ông già Noel trang nghiêm đạo mạo, đừng khiêu vũ ! Chỉ nên đứng nhìn bọn trẻ nhảy thôi !

-Xí ! Nói thế mà nghe được. Ông già Noel là con gái, con gái có biết vui chơi giải trí chứ !

Có lẽ thiên sứ đang ganh tị vì ông già Noel được mời khiêu vũ. Còn thiên sứ thì không nên tức tối mà tức tối thì Đông Thư càng khiêu khích.

-Ông già Noel chứ bộ thầy tu đâu sao không biết khiêu vũ giải trí ? - Rồi Đông Thư đưa tay ra phía trước :

-Thiên sứ xem có ai khoát áo tu sĩ hay ni cô gì đến đêm dạ hội này đâu. Mọi người muốn hòa nhập vui chơi, thì ông già Noel đâu ngoại lệ.

Câu nói làm thiên sứ ngắc ngứ có lẽ thiên trợn mắt sau chiếc mặt nạ...ngó Đông Thư - \"ông già Noel\".

Hoàng tử hưởng ứng lời ông già Noel :

-Phải đó thiên sứ, ngồi chờ anh nhé ! Anh vơi ông già Noel khiêu vũ trước rồi đến em nhé !

Ôi ! Lần này cũng bị...ghành nữa. Đông Thư không còn hứng thú nhảy điệu luân vũ trong đêm hội hóa trang.

Tuy không hứng thú những vẫn cứ nhảy, Đông Thư phải cho ông thiên sứ biết ông già Noel biết khiêu vũ và khiêu vũ rất đẹp nữa kìa !

Anh chàng hoàng tử kéo tay Đông Thư ra sàn nhảy. Cô để yên bước theo hắn. Hắn thản nhiên bá cổ ông già Noel. Đúng là trơ tráo. Đông Thư nóng mũi, nóng mặt. Chưa kịp lên lớp hắn thì hắn đã tỉnh rụi đưa tay ôm hông Đông Thư làm như chính là ông già Noel thật vậy.

Mặt Đông Thư nhăn lại như quả bóng xì hơi. Khổ nỗi hắn có thấy cái mặt nhăn sau chiếc mặt nạ đâu.

Đông Thư đẩy gả hoàng tử ra :

-Nè ! Anh tưởng tôi là ai ?

Thường Quân tĩnh queo :

-Là ông già Noel !

Đông Thư nghiêm giọng :

-Tôi là ông già Noel thì anh không được chạm vào thánh nhân đấy.

Thường Quân phá một chuổi cười dài ngộ nghễ :

-Cô tưởng cô là ông già Noel, là thánh nhân hả ?

Đông Thư sừng sộ :

-Tôi không tưởng ! Mà thật sự đấy !

Thường Quân thản nhiên :

-Sự thật, ông già Noel là một cô gái ! ha ha !

Đông Thư hất mặt. Tiếc rằng gã hoàng tử không thấy cái mặt kiêu kỳ của cô :

-Thì sao ?

-Thì khiêu vũ !

Đông Thư phản ứng :

-Hứ ! Ai mà khiêu vũ với anh.

Thường Quân bẻ lại :

-Thế sao cô ra sàn nhảy với tôi ?

Đông Thư dõng dạc đáp :

-Tôi muốn cho gã Bạch Tuyết và công chúa và thiên sứ của anh biết là ông già Noel cũng biết khiêu vũ.

-Vậy sao cô không chịu nhảy ?

-Tôi không thích !

Gã hoàng tử chép miệng phê phán Đông Thư :

-Cô đúng là sinh vật mâu thuẩn ?

-Hứ !

Nhưng rồi sợ gã hoàng tử không hiểu rõ cái hứ dài của mình, Đông Thư cao giọng lý giải :

-Ở đời là như thế đấy ! Có những người giành giật đòi khiêu vũ với hoàng tử . Cứ chực chờ nhào vô sợ người ta cướp mất vậy. Còn tôi thì chẳng giành cũng chẳng muốn nhảy với anh đâu. Tôi chỉ muốn chứng minh cho mấy cô của anh thấy là ông già Noel cũng biết nhảy. Anh nghe rõ chưa !

Thường Quân từ tốn bảo :

-Thì ông già Noel cứ nhảy theo tôi, nhạc du dương dìu dặt nãy giờ.

Đông Thư hừ mũi :

-Nhưng anh không nghĩ tôi là ông già Noel.

Ném cho ông già Noel Đông Thư một cái nhìn tinh quái, gã hoàng tử bảo :

-Tôi không nghĩ ông già Noel là may cho cô đấy.

Đông Thư tức tối giậm chân như đạp phải ổ kiến lửa.

-May cái gì ?

-Cô còn lộ nguyên hình là cô gái.

Đông Thư ậm ực :

-Lộ đâu ?

Thường Quân ranh ma chỉ vào chiếc miệng mặt nạ của Đông Thư.

-Cái giọng con gái trong vắt, thanh tao, ngọt mềm và cũng rất chanh chua đanh đá của cô đâu có hóa trang được. Ha ha ! Giọng ông già Noel phải khàn khàn.

Đông Thư nóng mũi nóng mặt, nói như thách thức :

-Dù giọng có nói thế nào tôi vẫn là ông già Noel.

-Nhưng cô đã bị phát hiện là con gái.

-thì sao \'

Thường Quân thản nhiên :

-Thì cô phải khiêu vũ với tôi.

-Là con gái tôi càng không thích khiêu vũ với anh.

-Tại sao ? Tôi đâu phải hung thần hay ác quỷ ?

-Anh là hoàng tử !

Thường Quân cười đắc ý :

-Hoàng tử càng hấp dẫn.

Đông Thư nhận định :

-Hoàng tử chỉ mê hoặc hấp dẫn mấy nàng công chúa ngủ mê thôi, hoàng tử chỉ biết ăn chơi, chỉ biết chưng diện dỏm dáng bảnh bao thôi !

-Trời đất.

Thường Quân kêu ré lên, Đông Thư xoay một vòng theo điệu nhảy rồi bồi tiếp một câu phê phán dành cho anh chàng hoàng tử :

-Hoàng tử như anh chẳng có chút lòng nhân đạo từ thiện nào cả.

Thường Quân hầm hực :

-Hừ !

Vào lúc đó thiên sứ lướt đôi cánh trắng ào tới kéo tay Thường Quân khiêu vũ. Những ngôi sao trên ngực áo lấy la lấy lánh.

Hoàng tử rực rỡ áo gấm giày thêu, thiên sứ trắng ngần thướt tha, vòng tay siết chặt. cả hai dìu nhau lướt em trong điệu luân vũ, trong tràng pháo tay tán thưởng của mọi người.

Sau màn vũ, Thảo Trà chủ nhân giới thiệu tiết mục văn nghệ. Mở đầu ông già Noel trình diển bài \" Đêm giáng sinh\".

Đông Thư xuất hiện trong trang phục ông già Noel cất cao tiếng hát ngọt ngào :

\"Mùa đông lặng lẽ qua đi
Mang theo nét ngơ ngác trong mắt nai cô bé
Để để đôi mắt tròn xoe mở lớn
Đón mùa đông đến
Rộn rã như tiếng chuông nhà thờ
Trong đêm sinh nhật Chúa
Mùa đông đến ! Mùa giáng sinh
Buổi tối...
Cô bé thức thật khuya trong thánh lễ nữa đêm
Quì bên hang đá cơ hồ như tìm lại
Thưở xưa chiên lừa phà hơi cho Chúa
Để thấy mùa đong không còn lạnh trong tiệc Reveillon
Nghe lòng ấm lại trong bản thánh ca
Và khuya lắm cô bé mới ngủ
Trong giấc mơ có ông già huyền thoại Noel\"

Tiếng ca dứt, lời trầm trồ vang lên :

-Hoan hô ông già Noel xuất hiện.

-Ông già Noel phát quà đi !

Mọi da đỏ, quỉ dạ xoa, thiên sứ, sơn nữa, hổ sư tử ... cả thế giới hóa trang tiến gần lại bên ông già Noel đòi quà !

Đông Thư gật mình lùi lại, Thảo Trà tiến lên sân khấu cầm mico cứu mạng cho ông già Noel :

-Quà, ông già Noel đã phân phát hết cho trẻ em ở làng SOS Gò Vấp rồi, sẵn, sẳn dịp ông già Noel còn ở trần thế trước khi chui ông khói trở về...trời, chúng ta hãy mời ông nhập tiệc Reveillon.

Tiếng cười ngả nghiêng, tiếng vỗ tay vang dậy theo câu pha trò có duyên của Thảo Trà.

Buổi tiệc Reveillon bắt đầu...

oOo

Sau đêm vũ hội hóa trang, Thường Quân bị Huyền Nhi hạch hỏi :

-Con nhỏ hóa trang ông già Noel là ai ? Bộ có quen với nó hay sao mà đeo như sam vậy ?

Thường Quân đáp qua loa :

-Anh có biết cô ta là ai đâu.

Không biết mà dám theo mãi ! Cô ta cũng thích bám theo anh nữa chứ.

Huyền Nhi càu nhàu phê phán :

Thường Quân lộ vẻ thản nhiên :

-Đêm vũ hội hoá trang, ai muốn làm gì thì làm.

Huyền Nhi tức tối :

-Làm gì thì làm à ? Cô ta ưỡn ẹo với anh, em thấy mà ngứa mắt.

Thường Quân phì cười :

-Đó là ông già Noel mà !

Huyền Nhi tặng cho Thường Quân cái liếc mắt dài cả cây số :

Con gai sờ sờ ra đó chứ ông già Noel nào.

Thường Quân châm chọc :

-Sao em biết là cô gái ?

-Em có mù đâu mà không thấy không biết giọng con gái rành rành ra đó, thái độ thì ỏng ẹo kiểu cách, bám theo anh như mèo thấy mỡ.

Thường Quân phật ý nhìn Huyền Nhi :

-Em còn gì để nhận xét nữa không ?

Huyền Nhi bình thản nói tiếp :

-Cái mã hoàng tử vàng son của anh đã cuốn hút cô ta, em nghĩ cô ta biết anh là ai nên đeo dính đó.

Thường Quân phản bác :

-Em suy diễn tầm bậy không hà. Anh chẳng biết cô ta, cô ta cũng chẳng biết anh. Trong đêm vũ hội hóa trang ai cũng vui chơi vậy thôi.

Ánh mắt Huyền Nhi sắc như dao lườm lườm Thường Quân :

-Phải vui chơi vậy thôi ! Anh cũng không vừa, cứ bám riết cô ta mời khiêu vũ . Thuở nay ai mà mời ông già Noel khiêu vũ chứ !

-Em đúng là thiển cận !

-Em như vậy đó. Em phải giữ anh chứ !

Mặt Thường Quân nhăn nhó như chiếc lá héo. Nghe Huyền Nhi tuyên bố mà anh ngao ngán. Chưa là gì cà mà cô như muốn trói buộc anh.

Huyền Nhi còn tiếp tục lên giọng phê phán :

-Cô ta phải biết là có em bên anh cớ gì giữ rịt lấy anh đòi khiêu vũ ?

Thường Quân bẻ lại :

-Nói như em thì mọi người đến vũ hội hóa trang để làm gì ?

Huyền Nhi buông gọn :

-Để vui chơi.

-Sao em không để anh vui chơi ?

-Anh có em rồi, phải biết hạn chế tiếp xúc với các cô gái khác.

Thường Quân rắn giọng đáp :

-Không có luật pháp nào cấm anh giao tiếp với những cô gái khác.

Huyền Nhi tuôn rành rọt từng tiếng :

Luật pháp đó là đạo đức, là luân lý nề nếp gia đình.

Như bà cụ non đang lên giọng giáo huấn, Huyền Nhi làm cho Thường Quân khó chịu :

-Em đừng có quá đáng với anh !

Huyền Nhi nghiêng đầu nũng nịu :

-Em không quá đáng. chỉ lưu ý anh nhớ thôi. Có anh bên cạnh mà anh chẳng mời em khiêu vũ lại mời ông già Noel chết tiệt đó. Anh biết lão ta là con gái ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh giỏi thật đấy !

Nhăn mặt như quả bóng xì hơi, Thường Quân bẻ lại :

-Điều đó không có gì sai trái để em lên án anh.

-Anh cố tình quên em cũng đủ em lên án anh rồi.

Thường Quân dằn mạnh :

-Anh có quyền vui chơi giải trí em đừng có xen vào !

Huyền Nhi choàng tay qua vai Thường Quân ngọt giọng :

-Vui chơi phải có giới hạn, anh quên em là ý trung nhân của anh à ? Em làm sao chịu được khi ngồi nhìn anh khiêu vũ với người khác. Dù đó là ông già Noel cải trang thì cũng mang hơi hướng con gái.

Thường Quân gỡ tay Huyền Nhi ra, giọng tĩnh queo :

-Không chịu nỗi thì em đừng nhìn.

Huyền Nhi giận dỗi :

-Sờ sờ trước mặt mà bảo đừng nhìn.

Rồi Huyền Nhi mỉa mai hỏi :

-Kể cũng lạ ! Ả ta cải dạng ông già Noel, ăn mặc lùng bùng xấu xí, có gì thu hút mà anh mời mọc khiêu vũ ?

Thường Quân chế diễu Huyền Nhi :

-Em thì đời nào dám ăn mặc lùng bùng, hóa trang ông già Noel như cô ấy.

Môi Huyền Nhi nở nụ cười ngạo nghễ :

-Tất nhiên em làm thiên sứ đẹp tuyệt trần chứ có xấu xí như cô ấy đâu.

Thường Quân buông gọn câu nhận xét.

-Thế mà cô ta mặc trang phục ông già Noel lùng bùng đi khắp đường phố. Cô ta đâu có sợ xấu.

Huyền Nhi bĩu môi :

-Xí, cô ta mà dám !

-Thì anh đã...

Tiếng \"thấy\" không kịp phát ra vì Thường Quân đã im bặt. Anh không muốn kể cho Huyền Nhi biết những gì anh đã thấy về ông già Noel và lúc tông vào ông ta. Để rồi gặp lại trong buổi hóa trang.

Thường Quân đã nhận ra ông già Noel buổi trang phục. Còn ông già Noel chẳng hề nhận biết anh là ai hay biết cũng lờ đi. Có ai muốn nhớ kẻ đã tông vào xe mình đâu.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Nụ Hồng Đêm Đông được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nu Hong Dem Dong. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nghị Lực Của Em

Phượng Cầm cố nén sự chua chát:

- Nội sẽ hiểu thôi, thím đừng lọ Cô cầm cuốn văn phạm lên như muốn chấm dứt câu chuyện. Bà Linh đi rồi, đầu Phượng Cầm bỗng rỗng không. Hình như lẩn
4710 lượt đọc

Nụ Hồng Đêm Đông

Nhận ra ông Noel là ông Noel. Ông Noel là một cô gái. Nhưng Thường Quân vẫn mù tịt về cô. Cho đến bây giờ anh đâu biết cô gái ấy là ai ? Tên gì ? Ở đâu ?

Giống như cô ta từ trên trời rơi
5258 lượt đọc

xem thêm