Nụ Hồng Đêm Đông - Giao Giao

chương: 7
Từ quán cà phê với Khiết Phong về, Thường Quân phóng xe về nhà Đông Thư ngay.

Dường như không gặp Đông Thư không nói chuyện với cô là anh chẳng yên tâm. Những lời của Khiết Phong vẫn còn văng vẳng bên tai, Thường Quân không tin Khiết Phong nhưng vẫn muốn nghe chính miệng Đông Thư xác nhận.

Là một gã đàn ông thường tình. Thường Quân cũng chỉ muốn Đông Thư là của anh. Không có người đàn ông nào được đeo đuổi Đông Thư. Thái độ của Khiết Phong làm cho Thường Quân nổi dóa. Con người trơ trẻn nham hiểm như thế mà đòi chinh phục Đông Thư.

Khiết Phong bảo em là của hắn. Hắn không cho anh quan hệ với em, có đúng không ?

Gặp Đông Thư, Thường Quân dồn dập hỏi ngay.

Đông Thư nghiêng đầu nhìn thẳng vào Thường Quân hỏi lại :

-Thế anh có tin Khiết Phong nói không ?

Thường Quân thở nhẹ mỉm cười :

-Anh tin em là một cô gái thông minh.

Đông Thư khẽ chớp rèm mi cong vút mượt mà.

-Vậy mà cũng nói...

Mắt Thường Quân sáng lấp lánh :

-Anh nói có đúng không ? Gã Khiết Phong trân tráo đó mà chinh phục được em thì thế giới này loạn. Em có mắt nhìn, em đâu có chọn hắn.

Đông Thư kể sơ :

Khiết Phong là anh họ của Thão Trà, anh ta đeo đuổi em nhưng em cự tuyệt.

Thường Quân vờ trách móc :

-Sao em không kể cho anh nghe !

Đông Thư vặn lại :

-Chẳng lẽ em kể với anh là em có những cái đuôi bám theo.

-Nhưng anh cũng phải biết là Khiết Phong đang tân công em mà ?

-Anh đâu cần biết điều đó.

-Anh biết để đè phòng.

Đông Thư lắc đầu :

-Anh chẳng có gì phải đề phòng cả.

Thường Quân nói lại :

-Anh biết để tấn công em ráo riết hơn.

Đông Thư phổng mặt lên :

-Nói thế mà nghe được ? Ai ai cho anh tấn công ráo riết.

Thường Quân vung tay lên :

-Nghe Khiết Phong nói anh tức cành hông muốn cho hắn một trận.

Đông Thư nhe răng cười chế nhạo :

-Và thụi không lại nên về thụi lại em hả ?

-Anh không bây giờ có tư tưởng đó.

-Tưởng anh giận cá chém thớt chứ ? Khiết Phong hênh hoang đáng ghét lắm.

Đông Thư chợt hỏi :

-Khiết Phong là bạn anh hả ?

-Bạn nhưng không thân lắm. Nó là hàng xóm với Huyền Nhi...

Đông Thư bật cười bỗng nhớ lần đầu gặp Huyền Nhi :

-Em thấy Huyền Nhi có điểm giống Khiết Phong. Hai người tương xứng đấy !

Thường Quân kêu lên :

-Thôi thôi hãy lo cho thân em đi ! Đừng lo cho người khác.

Đông Thư nhìn Thường Quân mỉm cười hưởng ứng lời anh :

-Em đừng lo không biết mai mốt làm bác sĩ sẽ làm thế nào đây ?

Thường Quân nói với Đông Thư bằng giọng tinh quái.

-Làm bác sĩ em biết học hỏi mà đâu có đáng lo ! Chuyện khác đáng lo hơn.

Đông Thư vô tư hỏi :

-Chuyện gì ?

Thường Quân đưa một ngón tay lên môi rồi hạ giọng bảo :

-Em nên lo xem làm vợ, làm mẹ sẽ như thế nào...

Mặt mũi Đông Thư nóng rần, cô phụng phịu nói với Thường Quân :

-Hứ ! Ai mà thèm làm...vợ ! Em làm bác sĩ hà !

Thường Quân nhe răng cười châm chọc Đông Thư :

-Em không chịu làm hén. Anh sẽ để cho người khác làm nghe !

Đông Thư tức khí đập vào vai anh :

-Để ai. Để ai ?

Thường Quân cười hì hì :

-Sợ rồi hà ?

-Ai thèm sợ ?

Ánh mắt Thường Quân nhìn Đông Thư thật nồng ấm :

-Vậy em làm hoàng hậu nhé ! Chờ vua ! Vua sẽ quay về.

Đông Thư cắc cớ hỏi :

-Vua đi đâu mà phải quay về ?

-Vua làm trong bệnh viện...

Hai người mãi trò chuyện quên cả thế giới chung quanh :

Huyền Nhi bước vào, giọng tru tréo cất lên :

-Trời ơi, anh Thường Quân giờ này không về nhà mà ở đây hú hí với nó à ?

Đông Thư quay ra nhìn thấy Huyền Nhi. Cô ăn mặc cực kỳ mát mẻ. Chiếc áo hở cổ. Hai sợi dây thật nhỏ hờ hửng trên vai. Đông Thư nhăn mặt không quan tâm Huyền Nhi ăn mặt thế nào. Điều cô quan tâm là phải chỉnh câu nói của Huyền Nhi :

Nhìn thẳng Huyền Nhi, Đông Thư nghiêm giọng :

-Yêu cầu cô nói năng cẩn thận hơn !

Huyền Nhi hất mặt lên vẻ như thách thức :

-Tôi thấy sao nói vậy, cô nhột à ? Có tật thì giật mình chứ gì ?

Đông Thư đáp trả ngay :

-Tôi chẳng làm gì phải nhột, phải giật mình.

-Không à ? Cô hỏi lại bản thân mình coi ! Đúng là vô liêm sĩ, không biết điều mà còn phá hoại người khác.

Thường Quân lên giọng trách móc Huyền Nhi :

-Huyền Nhi, cô thật quá đáng. Ai cho cô vào đây làm ầm ỉ thế này ?

Huyền Nhi cong cớn đôi môi tô son đó chót :

-Tôi biết mấy người đâu mà đâm vào đây. Lén lút nên sợ bị bắt gặp.

-Hừm ! Ai làm gì mà lén lút ?

Huyền Nhi khinh khỉnh nhìn Thường Quân chất vấn :

-Tôi hỏi anh, tại sao hết ca trực ở bệnh viện anh không về nhà mà còn mò đến đây hẹn hò với nó ?

Đúng là giọng điệu của kẻ lém văn hoá. Thường Quân bẻ lại Huyền Nhi :

-Cô thật vô lý, nhà tôi, tôi muốn về lúc nào mà chẳng được.

Mặt Huyền Nhi vênh váo lên :

-Nhưng anh không được đến đây và đi với nó.

Thường Quân gằn mạnh :

-Cô không được quyền ngăn cản tôi, cô có là gì của tôi chứ ?

Huyền Nhi cao giọng tuyên bố :

-Chúng ta là vợ chồng đã hứa hôn rồi, cò người lớn tác hợp, sao anh lại phủ nhận.

Mặt Thường Quân sa sầm lại. Giọng anh rắn đanh vang lên :

-Chuyện người lớn đã hứa không liên quan đến tôi. Tôi đã nói với ba mẹ tôi, tôi sẽ cưới Đông Thư. Giữa cô và tôi không có quan hệ gì. Cô cứ tự lo cho bản thân cô.

Huyền Nhi hét toáng lên :

-Trời ơi, anh nói với tôi như thế à ? Tôi không cam tâm để anh bỏ tôi theo nó đâu.

Rồi Huyền Nhi quay sang ném cho Đông Thư cái nhìn tóa lửa :

-Cô đẹp mặt đẹp mày thế này sao lại lấy chồng người khác.

Thường Quân vung tay lên gạt nạt Huyền Nhi :

-Cô đừng nói bậy nghe. Tôi là chồng cô hồi nào ?

Huyền Nhi thản nhiên :

-Anh không nhận nhưng hai gia đình nhận, tôi nhận !

-Mặc cô !

-Mặc em sao được. Anh phải có trách nhiệm với em chứ !

Thường Quân lắc đầu vẻ dứt khoát :

-Tôi chẳng có trách nhiệm gì với cô cả ? Cô im đi !

Huyền Nhi ghé sát tai Thường Quân nũng nịu :

-Anh phải có trách nhiệm với em, lo cho em, lo cho con chúng ta.

Thường Quân trợn mắt :

-Cô nói cái gì vậy ?

-Con chúng ta !

-Cô điên à ?

-Em đâu có điên. Chúng mình gắn bó như thế, em có con là chuyện thường tình.

Thường Quân hét lớn :

-Cô đừng nói bậy ! Tôi không hề quan hệ với cô ! Tôi không muốn cô nói gì nữa, cô về đi !

Huyền Nhi bù loa bù la lên :

-Trời ơi, anh tính chối bỏ trách nhiệm ư ? Anh tàn nhẫn quá !

Mặt Đông Thư tái lại khi nghe Huyền Nhi. Họ có con với nhau ư ? Cô thấy trời đất tối sầm lại :

Huyền Nhi nghiến răng nói như tát nước vào mặt Đông Thư :

-Tại vô tất cả, đồ vô liêm sĩ phá hạnh phúc người khác, tôi không thể để cô yên đâu.

Cả người Đông Thư như bị ong chích. Giọng cô lạc đi.

-Yêu cầu cô đừng nói gì nữa, cô ra khỏi nhà tôi ngay đi !

Huyền Nhi thả một chuỗi cười dài ngạo mạn :

-Ai thèm ở đây ?

Rồi cô buông một câu đe dọa :

-Coi chừng giương mặt đẹp của cô trở thành giương mặt phù thủy đó.

Thường Quân bất mãn la Huyền Nhi :

-Cô không được hăm dọa người khác nghe chưa !

Rồi anh quay sang trấn an Đông Thư :

-Đừng lo gì cả Đông Thư ! Anh về rồi anh sẽ lại đến !

Huyền Nhi gằn mạnh :

-Hứ ! Ai cho anh đến nữa ?

-Cô im đi !

Thường Quân đùng đùng lao ra khỏi nhà Đông Thư, phóng xe thật nhanh.

Huyền Nhi cũng chạy theo anh :

Nhưng là một bác sĩ, Thường Quân biết điều khiển tốc độ, biết luật giao thông. Ra đường anh chạy xe chậm lại.

Nghĩ đến lời đe dọa của Huyền Nhi mà anh thấy ghê rợn. Thường Quân thấy lo cho Đông Thư.

Đông Thư bất mãn nhìn theo Huyền Nhi, thở phào khi thấy bóng cô gái kiêu kỳ chua ngoa mất hút.

Nỗi buồn trĩu dâng. Chuyện tình cảm Đông Thư và Thường Quân sẽ ra sao ? Đám mây mù ngày càng giăng dường như bế tắc. Thường Quân không giải quyết được gì. Đông Thư cảm thấy bất ổn, xốn xang...

oOo


Đông Thư có tầm mắt nhìn, có đầu óc suy luận. Chắc chắn cô đã nhận ra chân tướng của Khiết Phong.

Thường Quân nín thinh cho Khiết Phong ba hoa :

Bỗng dưng Khiết Phong cất tiếng hỏi Thường Quân :

-Ai ve vản tấn công Huyền Nhi mày có để yên không ? Có chấp nhận không ? Không chứ gì ? Vậy thì mày đừng làm điều đó với tao !

Thường Quân lắc đầu :

-Nói mãi, mày chẳng chịu nghe ra. Tao không còn gì để nói với mày nữa.

Nói xong Thường Quân đứng dậy gọi người vụ đến tính tiền cà phê thuốc lá.

Khiết Phong bất bình nhíu trán :

-Tao chưa nói hết mà.

Thường Quân hất đầu lên :

-Đủ quá rồi. tao còn về trực bệnh viện nữa.

Khiết Phong đành hậm hực bước theo ra cùng với Thường Quân và thòng thêm một câu răn đe :

-Đông Thư là của tao ! Mày nhớ đấy có gì đừng bảo là tao không nói trước.

oOo

Rời khỏi bệnh viện, Thường Quân lướt nhẹ xe trên phố. Lòng chùng xuống khi nghĩ đến Đông Thư.

Lúc này Đông Thư học ráo riết để chuẩn bị thi ra trường, Đông Thư rất tập trung khi học. Nhưng Thường Quân biết Đông Thư cũng bị chi phối bởi sự quấty nhiễu của Huyền Nhi.

Thường Quân quên căn dặn Đông Thư phải cẩn thận đề phòng. Là bác sĩ anh đã từng chữa trị bao cảnh hành hung vì ghen. Dã man nhất là những vụ tạt át xít gây thương tật chết người.

Thường Quân không tin là Huyền Nhi không dám làm thế nhưn Huyền Nhi có ông anh bán trời không nời thiên lôi.

Lâm Huy cờ bạc, ăn chơi, thường tụ tập với bọn bất lương. Cô vợ Lâm Huy không chịu nỗi đã đâm đơn ly dị. Lâm Huy trông mong dã Huyền Nhi cho Thường Quân để...nhờ. Gia đình giàu có, bản thân Thường Quân là bác sĩ :

Có lẽ vì biết rõ Lâm Huy mà Thường Quân không mặn nồng với anh em họ !

Đầu óc Thường Quân, trái tim Thường Quân giờ đây dành trọn cho Đông Thư. Chắc phải chờ đến ngày Đông Thư ra trường, Thường Quân sẽ tổ chức đính hôn ngay. Dù biết vấp phải trở ngại là bà Hương Kiều nhưng Thường Quân nhất định tiến tới chứ không bỏ cuộc.

Theo pháp luật, Thường Quân có quyền quyết định cuộc hôn nhân của mình. Vả lại Thường Quân còn được sự hậu thuẩn của ông Thường Văn. Được cha ủng hộ, Thường Quân yên tâm phần nào.

Anh sẽ thuyết phục bà Hương Kiều lần cuối cùng, Thường Quân ấm ức cớ sao bà Hương Kiều lại cứ nghe Huyền Nhi mà không chịu nghe anh. Tiếng nói của con trai không có giá trị gì với bà sao ?

Bà làm cho Huyền Nhi cậy thể dựa vào và hống hách với Thường Quân :

Hôm nọ Huyền Nhi đỏng đảnh tố cáo với bà Hương Kiều về việc anh ghé nhà Đông Thư. Bà la hét gắt gỏng Thường Quân dữ dội, còn xúi bảo Huyền Nhi :

-Con cứ cho nó một trận. Xã hội không ai lên án Hoạn Thư đâu.

Thường Quân ngao ngán trước những lời dao to búa lớn của mẹ :

Bà Hương Kiều chưa tiếp xúc với Đông Thư nên không nhận thấy Đông Thư là c6 gái tốt, Đông Thư hơn Huyền Nhi về nhiều mặt.

Chẳng lẽ vì lời hứa mà bà bắt Thường Quân cưới Huyền Nhi, cô gái không có chiều sâu tâm hồn. Sống với Huyền Nhi hống hách đỏng đảnh làm sao anh chịu nổi.

Bỗng rầm !

Thường Quân chưa kịp hoàn hồn xem chuyện gì đã xảy ra. Có mấy chiếc xe lạng lách phía trước, phía sau Thường Quân và một chiếc tông mạnh vào anh, Thường Quân văng ra khỏi xe không còn biết gì nữa.

Thường Quân được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Các bác sĩ đồng nghiệp tận tình cứu chữa và gọi điện thoại báo tin cho gia đình anh.

Ông Thường Văn và Hương Kiều hấp tấp đến bệnh viện.

Sốt ruột ngồi chờ ở phòng cấp cứu, bà Hương Kiều gọi điện cho Huyền Nhi hai lần vẫn không nghe trả lời. Bực dọc bà trả về phòng ngồi.

Hôm sau bà Hương Kiều tiếp tục gọi cho Huyền Nhi. Lần này cô tiếp điện thoại. Khiết Phong vừa đến rũ Lâm Huy đi ăn nên hắn nghe rõ cuộc trò chuyện.

-Chuyện gì mà Huyền Nhi căng thẳng vậy ?

-Mẹ anh Thường Quân báo anh ấy bị tai nạn giao thông, nhắn em gấp lắm.

Khiết Phong phụ họa :

-Phải đấy ! Em đến bệnh viện nuôi hắn đi.

-Rồi anh chàng nỡ nụ cười nham hiểm :

-Từ nay Thường Quân bác sĩ nằm một chỗ, hắn là của riêng em đó. Em tha hồ ở bệnh viện chăm sóc hắn.

Huyền Nhi trố mắt nhìn Khiết Phong :

-Anh nói cái gì ?

Khiết Phong thản nhiên nói tiếp :

-Thường Quân bị thương liệt cà hai chân nằm một chỗ sẽ không ai giành với Huyền Nhi nữa đâu.

Huyền Nhi lùng bùng hai tai :

-Anh nói gì, Thường Quân là bạn mà sao anh trù anh ấy ?

Khiết Phong ra vẻ nghiêm túc :

-Anh nói thật mà. Anh vừa mới nghe tin Thường Quân bị tai nạn giao thông. Anh định đến báo cho em với Lâm Huy biết nè.

Rồi Khiết Phong chép miệng, vẻ thương xót :

-Thường Quân là bác sĩ, nó chạy xe cẩn thận mà cũng bị xe đụng. Đúng là tai nạn giao thông không chừa ai cả.

Huyền Nhi cất tiếng hỏi Khiết Phong :

-Anh nghe tin thế nào ?

Khiết Phong trả lời rất thản nhiên :

-Anh nghe nói Thường Quân trực ở bệnh viện về. Nó chạy lơ mơ thế nào bị xe tông té bất tỉnh, chắc bị chấn thương sô não, hai chân bị liệt.

-Hả !

Huyền Nhi hét lớn. Khiết Phong còn cố ý châm chọc :

-Huyền Nhi tới bệnh viện lo cho nó đi. Sẽ không ai giành với em đâu.

Huyền Nhi quắc mắt lên nhìn Khiết Phong như nhìn đối thủ :

-Tức là bây giờ Thường Quân trở thành kẻ tàn phế, nằm liệt một chỗ.

Khiết Phong gật đầu :

-Đúng vậy ! Nằm liệt một chỗ mới là Huyền Nhi.

Huyền Nhi lắc đầu cả chục cái :

-Không bây giờ. Lúc anh ta khỏe mạnh bay bướm thì ung dung đi chơi với con quỉ đó. Gìờ nằm một chỗ bắt tôi gáng à ?

Lâm Huy ra đến nghe cuộc nói chuyện đã hưởng ứng lời em gái :

-Đúng ! Huyền Nhi không thể chôn vùi tuổi thanh xuân của nó bên thằng đàn ông nằm một chỗ phải nuôi.

Khiết Phong cà rởn :

-Có lẽ ông trời thương xót Huyền Nhi. Thấy Huyền Nhi khổ sở vì Thường Quân bị tranh giành nên cho hắn bị nạn để thuộc quyền sở hữu chủ Huyền Nhi.

Huyền Nhi tức tối đập vai Huyền Nhi.

-Anh đừng có nói bậy nghe ! Nếu Thường Quân tàn phế, em để cho con Đông Thư nó hưởng.

Khiết Phong kêu lên :

-Đâu có được !

-Sao không được ? Anh đừng hòng chiếm lại Đông Thư.

Khiết Phong hất cao đầu cao ngạo đáp :

-Đông Thư là của anh. Anh phải chiếm lại chứ.

-Hãy để nó cho Thường Quân nằm một chỗ đi.

Khiết Phong phản đối :

-Giửa anh điển trai khỏe mạnh đầy nam tính và một gã bại liệt, chẵng lẽ Đông Thư chọn gã bại liệt đem về nuôi.

Lâm Huy chen vô :

-Biết vậy, sao mày còn xúi Huyền Nhi.

Khiết Phong vô tư một cách đáng ghét :

-Vì Thường Quân là của Huyền Nhi, ông trời giành lại cho cô ấy.

Lâm Huy sừng sộ :

-Mà đừng nói ông trời giành lại cho Huyền Nhi mà tao phát tức.

Huyền Nhi đế vô :

-Anh ấy có tình yêu, có ngó ngàng gì đến em đâu. Bây giờ nằm một chỗ là của em à ? Còn lâu !

Lâm Huy nói tiếp :

-Giành lại như vậy là ông trời bất công. tao còn không đồng ý, nữa là Huyền Nhi.

Khiết Phong cười hềnh hệch :

-Chưa gì mà coi bộ anh em mày quýnh lên, bất mãn dữ !

Huyền Nhi nỗi dóa :

-Không bất mãn sao được. Suốt ngày Thường Quân cứ đi du hí tình tự với con quỉ đó, giờ nằm một chỗ tàn phế như đống thịt đó. Đưa cho em làm gì. Em đâu có ngu mà hy sinh cuộc đời mình.

Khiết Phong trấn tráo :

-Hưởng gia tài của hắn.

-Em không ham, gia tài của ba mẹ hắn có phải của hắn đâu.

-Họ sẽ đền bù cho cô khi lấy thằng con bại liệt của họ.

Huyền Nhi trừng mắt với Khiết Phong :

-Giàu có em cũng không ham ! Trời ơi hầu hạ tên bại liệt đó suốt đời, thà em chết còn sưóng hơn.

Khiết Phong cười nham nhở :

-Phải vậy thôi, Huyền Nhi phải hầu hạ chăm sóc cho tên bại liệt còn hơn lo cho đứa bé nữa.

Huyền Nhi hét toáng lên :

-Anh đừng nói nữa châm chích :

-Của em thì ông trời trả lại cho em. Giống như Hàn Mặc Tử vậy. Lúc vàng son thì bao cô gái giành giật, khi trở bệnh phong cùi là của Mai Đình, khỏi ai giành.

Huyền Nhi giậm chân :

-Anh nói nghe ghê.

Khiết Phong hạ một câu :

-Đâu có gì ghê, Huyền Nhi lấy tên bại liệt nằm một chỗ, muốn làm gì thì làm, nó có biết đâu. Trước sau gì nó cũng chết, cô luôn tự do làm chủ đời mình.

Lâm Huy giơ tay ngăn :

-Mày thật là độc mồm đó Khiết Phong !

Khiết Phong nháy mắt với Lâm Huy :

-Tao tính cho anh em mày, còn là tao à ?


-Thôi đi ông, để tôi tính, Thường Quân bại liệt nằm một chỗ, không điên gì để Huyền Nhi gánh chịu.

Khiết Phong còn phát biểu ác độc hơn :

-Tao nghĩ nó bị chấn thương sọ não, mất trí nhớ suốt đời luôn rồi.

Rồi Khiết Phong xúi giục :

-Huyền Nhi đến bệnh viện lo cho nó đi !

Huyền Nhi hoảng hốt bịt chặc tai lại :

-Ghê lắm ! Em không đến đó đâu. Hai anh đi đi !

Lâm Huy lên tiếng :

-Tao với mày đến đó xem sao.

Khiết Phong cao giọng :

-Khỏi nói tao cũng biết nó sao rồi. Ông trời phải công bằng chứ. Nó đâu hơn mình mà gặp vận đỏ mãi được.

Lâm Huy chép miệng :

-Gia đình có tiền, nó sẽ qua tất cả.

Khiết Phong nhún vai triết lý :

-Chưa chắc ! Có những thứ đồng tiền cũng không giải quyết được, phải đành chịu chết thôi.

Nói rồi Khiết Phong rũ Lâm Huy :

-Tao với mày đi ăn...

Định nói ăn mừng, nhưng hắn kịp ngưng lại, Huyền Nhi bảo :

-Cho em đi với, ở nhà buồn chết được.

Khiết Phong lắc đầu :

-Bọn anh còn đến bệnh viện nữa.

Huyền Nhi thoải mái đáp :

-Thì các anh cứ đến đo. Em đi chỗ khác.

Lâm Huy lên tiếng :

-Cho Huyền Nhi đi chung đi. Giờ này không ghé nhà thằng Thường Quân, nó cũng chẳng biết đi đâu. Thằng Quân đã nằm viện rồi...

Huyền Nhi nhăn mặt :

-Anh làm như em không có điểm.

Khiết Phong tươi cười :

-Huyền Nhi có điểm cứ đi ! Anh với Lâm Huy còn bàn nhiều chuyện và đi linh tinh đi lắm.

Huyền Nhi thắc mắc bẻ lại :

-Hai anh bàn chuyện, em không nghe được sao ?

-Chuyện bí mật của đàn ông. Em nghe chi ?

-Em góp ý cho !

Khiết Phong nhún vai :

-Cám ơn ! Em hãy góp ý cho chuyện của em đi.

Huyền Nhi lắc đầu :

-Chuyện của em đã ổn, có gì phải góp ý đâu.

-Em không vào bệnh viện với Thường Quân thật à ?

-Không !

-Ít ra là vào thăm.

Huyền Nhi tức tối :

-Anh ta có tình nghĩa với em đâu.

-Thì phải vào thăm để thấy mình bao dung rộng lượng.

-Em không rộng lượng với kẻ bỏ rơi em chạy theo người khác. Đồ có mới nới cũ.

Khiết Phong phì cười :

-Em sợ bị bắt nuôi Thường Quân hả ?

Huyền Nhi trề môi :

-Xí ! Ai thèm nuôi anh ta.

Khiết Phong vẫn chọc :

-Nó nằm một chỗ rồi phải nuôi chứ.

-Bây giờ anh ta có giỏi chạy theo cô ả Đông Thư nữa đi.

-Bây giờ hết chạy mà nằm rồi, và cần đến Huyền Nhi !

Khiết Phong buông câu pha trò nhưng Huyền Nhi thì tức tối :

-Đừng nói cần Huyền Nhi ! Con người vô lương tâm đó để cho con quỉ Đông Thư đáng nguyền rũa đó nuôi. Em căm thù nó muốn biến cái mặt nó thành mụ phù thủy gớm giếc.

Khiết Phong ngăn lại :

-Ối đừng làm !

Huyền Nhi nhìn Khiết Phong bằng ánh mắt chế giễu :

-Anh sợ nhìn thấy bộ mặt phù thủy gớm giếc của nó hả ?

-Mặt phù thủy ai mà không ghê.

Huyền Nhi nói một câu đầy ẩn ý :

-Đáng sợ nhất là mặt phù thủy do người khác làm nên kia.

Lâm Huy kêu lên :

-Thôi hai người đừng nói chuyện đâu đâu nữa.

Huyền Nhi trả lời anh trai :

-Nói chuyện quan trọng mà anh.

-Quan trọng là chuyện trước mắt kìa.

-Chuyện gì ?

-Đi ăn với Khiết Phong !

Lâm Huy trả lời em gái rồi phân công.

-Khiết Phong chở Huyền Nhi đi. Tao đi một mình cho khỏe.

Khiết Phong vặn lại :

-Anh em sao không anh không chở Huyền Nhi.

Lâm Huy vỗ vai Khiết Phong một cái mạnh :

-Tao để Huyền Nhi cho mày chở là có ý tốt đó.

Khiết Phong chưa kịp hỏi thì Lâm Huy thẳng thừng bảo Khiết Phong :

-Lâu nay cứ nghĩ Huyền Nhi là của thằng Thường Quân mà không tính gì cả. Tao với mày thân thiết, tao gã Huyền Nhi cho mày đó.

Khiết Phong cười hì hì :

-Đùa hả ông ?

Lâm Huy nghiêm giọng :

-Thật đó ! Ưng nó đi !

Huyền Nhi bẻn lẻn đập lưng anh trai :

-Anh kỳ quá !

Lâm Huy bật hỏi Khiết Phong :

Mày nghĩ sao hả Khiết Phong ?

Khiết Phong nham nhở đáp :

-Để xem tao với Huyền Nhi có cảm tình không ?

-Tao thấy mày với Huyền Nhi rất hợp nhau.

Nháy mắt với Huyền Nhi, Khiết Phong hỏi :

-Mình có hợp không Huyền Nhi ?

Huyền Nhi cười, ánh mắt tình tứ ngó Khiết Phong :

-Ai biết !

Lâm Huy giục :

-Thôi đi ăn đi rồi biết có hợp không ?

-Di thi đi !

Ba người cùng phóng xe lên đường. Không cần quan tâm đến Thường Quân đang nằm ở bệnh viện, tình hình như thế nào ?

oOo

Đông Thư vừa chuẩn bị đi công việc thì Khiết Phong lù lù xuất hiện, hắn im hơi lặng tiếng bấy lâu, nay ngang nhiên đứng đó nhìn Đông Thư với ánh mắt khác thường.

Nụ cười nửa miệng vừa như ngạo nghễ vừa như chế giễu khiến Đông Thư thấy bất an :

Giọng hắn pha đường dẻo quẹo :

-Đi đâu đó để anh đưa em đi.

Đông Thư trả lời cộc lốc :

-Tôi không đi đâu cả.

Khiết Phong tiến tới bên Đông Thư nhìn xoáy vào mắt cô :

-A ! Anh biết rồi, em ở nhà chờ đợi Thường Quân đến hả ?

Rồi hắn trịnh trọng nói chậm từng tiếng :

-Báo cho em biết bác sĩ Thường Quân bị xe tông nằm bệnh viện mấy hôm nay. Nặng lắm, bị chấn thương sọ não liệt rồi, bất tĩnh hôn mê, nó không biết gì nữa cả.

Đông Thư bủn rủn tay chân trước những lời thông báo rùng rợn của Khiết Phong. Giọng Đông Thư run run hỏi :

-Anh nói sao ? Anh Thường Quân bị tai nạn à ? Hồi nào ? Sao tôi không biết ?

Khiết Phong ngồi xuống bên Đông Thư :

-Anh không nói sao em biết ? Anh cũng mới biết đây hà ?

Đông Thư lại hỏi như cái máy :

-Thường Quân đang ở bệnh viện nào ?

Khó mà hình dung Thường Quân đang bị tai nạn phải nằm bệnh viện. Cũng không thể hình dung nỗi Thường Quân bị liệt nằm bất động hôn mê. Bác sĩ Thường Quân từng chữa trị cho bao nhiêu người. Giờ nằm đó để người khác chửa trị.

-Tôi phải xem anh ấy bị ra sao.

Đông Thư đứng bật dậy nói với giọng quả quyết :

Khiết Phong vung tay chận cô lại :

-Em đừng chờ đợi hy vọng, lo lắng gì cho Thường Quân uổng công.

Đông Thư lừ mắt với Khiết Phong :

-Anh nói gì lạ vậy ?

Khiết Phong nhếch môi cười nhạt :

-Thường Quân nằm một chỗ có trời đất gì nữa mà em hy vọng.

Đông Thư bất bình nhìn Khiết Phong với ánh mắt lạnh tanh :

-Anh đừng nói những lời ích kỷ quá. Tôi yêu Thường Quân, anh ấy bị nạn thì tôi sẽ chăm sóc anh ấy.

Khiết Phong nheo mắt với Đông Thư :

-Đừng có điên ! Em định chôn vùi tuổi xuân, chôn vùi nhan sắc xinh đẹp mỹ miều bên cạnh nó sao ?

Đông Thư kêu lên :

-Anh đừng nói với tôi những điều đó ! Tôi biết tôi phải làm gì rồi.

-Thường Quân bất động sống đời thực vật, em có biết không ? Em không được phí cuộc đời bên cái xác chết đó.

Khiết Phong phả hơi thơ nồng nặc mùi rượu bia bên tai Đông Thư. Mắt ngầu đục của hắn nhìn Đông Thư hau háu, làm cô phát khiếp.

Từ lâu Khiết Phong theo đuổi Đông Thư mà cô cứ cự tuyệt, từ chối Khiết Phong chỉ vì Thường Quân, Khiết Phong ấm ức, trả thù Thường Quân và nhất định phải chiếm đoạt Đông Thư.

-Có anh lành lặn, điển trai bên em mà em thì cứ nghĩ đến Thường Quân. Lo cho nó làm gì ?

Đông Thư trừng mắt nhìn Khiết Phong. Hắn tiến sát bên cô khiến cô hoảng hốt lùi lại.

Giương mặt đỏ bừng của Khiết Phong kề sát mặt Đông Thư lảm nhảm :

-Anh yêu em ! Anh sẽ cho em cuộc sống tốt đẹp. Đừng nghĩ đến Thường Quân nữa. Làm sao nó đem hạnh phúc đến cho em.

Đông Thư phản kháng mạnh mẽ :

-Anh nó bậy quá, anh im đi !

-Anh yêu em ! Đừng lẩn tránh anh. Thường Quân đâu có hơn anh, nó là xác chết em biết không ?

Đông Thư sợ hải nhìn Khiết Phong, nhưng giọng vẫn cứng cỏi :

-Anh không được đến gần tôi ! Anh định giở trò gì vậy ?

Khiết Phong ông choàng Đông Thư một cách thô bạo :

-Làm vợ anh đi !

-Buông tôi ra !

Đông Thư hét lớn rồi dùng tất cả sức mạnh đẩy Khiết Phong ra :

Khiết Phong càng siết chặt cô hơn. Càng muốn chiếm đoạt Đông Thư làm cho hắn hứng khởi hơn nhiều, cảm giác hưng phấn hơn với Huyền Nhi.

Khiết Phong đã chiếm đoạt Huyền Nhi thật dễ dàng. Nói chung là Huyền Nhi dâng hiến cho hắn, Huyền Nhi tức Thường Quân, cô ta bảo Thường Quân ngu không biết hưởng của quí. Và của quí đó thuộc về Khiết Phong.

Tuy nhiên Khiết Phong chưa hài lòng. Hắn còn tức Thường Quân. Mi là cái thá gì ? Tại sao Huyền Nhi, Đông Thư đều hướng về mi. Mi là thỏi nam châm thu hút sắt hay ánh đèn mà công già Noel thiêu thân bay tới.

Là cá gì cuối cùng Thường Quân cũng chẳng được gì, của Thường Quân nhưng Khiết Phong sẽ hưỡng tất cả.

Khiết Phong thật hưng phấn khi nghĩ đến điều đó, Khiết Phong nói với Đông Thư :

-Làm vợ anh nhé, anh sẽ cho em niếm mùi vị của cuộc đời.

Đông Thư hét lớn :

-Anh im đi ! Buông tôi ra !

Đông Thư không biết làm sao chống cự với con quỉ dữ Khiết Phong. Hắn như con thú hung hản tấn công cô.

Đông Thư cố gắng sức ghì kéo chiếc bàn khi Khiết Phong cô ý lôi cô vào trong. Hắn xô chiếc bàn ra, Đông Thư dùng móng tay cào cấu vào mặt hắn và hét lớn.

Vừa lúc đó bà Nguyên Xuân về nhà cùng ông Tần Cảnh. Nghe tiếng hét thất thanh của Đông Thư, ông Tần Cảnh lao tới tát cho Khiết Phong một cái trời giáng.

-Buông Đông Thư ra, làm gì vậy hả đồ đê tiện xấu xa. Tao gọi cảnh sát đến đây đó.

Nghe gọi cảnh sát, Khiết Phong lủi mất ra khỏi nhà.

Bà Nguyên Xuân run rẩy chạy lại bên Đông Thư :

-Có sao không con ?

Mặt Đông Thư vẫn còn tái xanh :

-Con không sao ! Mẹ và bác Tần Cảnh về thật đúng lúc.

Bà Nguyên Xuân căn dặn :

-Cái thằng thật là ti tiện. Ti nay con ở nhà phải cẩn thận.

Ông Tần Cảnh cất giọng ôn tồn :

-Đông Thư không sao là mừng rồi. Thằng đê tiện đó không đến đây nữa đâu.

Đông Thư ấm ức kể :

-Hắn ta đến đây báo cho con biết là Thường Quân bị tai nạn rồi giở trò sàm sở với con. Con đã biết hắn là kẻ không ra gì nhưng đâu có ngờ.

Bà Nguyên Xuân bỗng hỏi :

-Nó nói Thường Quân thế nào ?

-Thường Quân bị tai nạn, anh ta bảo nặng lắm.

Đông Thư trả lời bà Nguyên Xuân :

-Con phải đến bệnh viện xem anh Thường Quân thế nào.

Ông Tần Cảnh lên tiếng :

-Thằng bất lương đó nói, chẳng biết hư thực thế nào, có đáng tin không ? Để bác đi với cháu.

Đông Thư đồng ý. Cô đang rất lo cho Thường Quân nên muốn nhanh chóng đến bệnh viện :

Thế là hai bác cháu lấy xe lên đường Đông Thư đòi chở ông Tần Cảnh. ông cười bảo :

-Cháu cho là bác không biết lái chiếc xe máy của cháu sao ?

Đông Thư nghịch ngợm :

-Cháu nghĩ là bác chỉ lái xe con mà đi taxi thôi.

Ông Tần Cảnh cười :

-Chuyện đó là trước kia. Giờ đây cháu không thấy bác đi bộ đó sao ?

-Bác đi bộ là để dưỡng sinh. Sức khỏe tốt là có lợi cho bác. Nói chung tập thể dục là cần thiết cho mọi người, mọi lứa tuổi.

Nghe Đông Thư nói một hơi, ông Tần Cảnh bật cười :

-Bác nói không lại cô bác sĩ tương lai rồi.

-Cháu nói theo những điều đã học.

Ông Tần Cảnh vỗ đầu Đông Thư :

-Thuộc bài như thế là tốt.

Mắt Đông Thư sáng lên :

-Phải chi bác là giáo sư của cháu nhỉ ?

Ông Tần Cảnh lắc đầu :

-Bác không có hân hạnh đó đâu.

Đông Thư đề nghị :

-Vậy bác làm quân sư cho cháu nhé.

Ông Tần Cảnh gật đầu pha trò :

-Rồi ! Quân sư quạt mo tư vấn tình yêu cho cháu phải không ?

Đông Thư chép miệng :

-Cháu đang lo cho anh Thường Quân. Chạy nhanh lên bác.

-Xe cộ đầy đường từ từ thôi cháu.

Ông Tần Cảnh đáp rồi hỏi Đông Thư :

-Cháu có biết vì sao mẹ cháu đồng ý để cháu đến bệnh viện thăm Thường Quân không ?

-Mẹ cháu biết anh Thường Quân chưa vợ nên yên tâm.

-Bác nói cho mẹ cháu biết và trấn an bà ấy đó. Tình yêu của tuổi trẻ phải tìm hiểu và tác hợp chứ không ngăn cản làm gì. Người lớn đã chịu đau đớn vì sự dỡ dang rồi.

Đông Thư nhìn ông Tần Cảnh đầy cảm kích. ông luôn tìm cách giúp đỡ, vun đắp tình cảm của cô với Thường Quân :

Đông Thư chợt hoang mang :

-Cháu không biết những lời Khiết Phong nói có đúng không ?

-Hắn nói gì.

-Khiết Phong nói anh Thường Quân bị nặng lắm, chấn thương sọ não...

Ông Tần Cảnh trấn an :

-Tại sao giao thông không biết đâu mà nói. Cũng có thể Khiết Phong phóng đại quá mức. À mà sao hắn biết Thường Quân bị nạn ?

-Hắn ở gần Huyền Nhi, Huyền Nhi biết thì hắn biết.

Chà rắc rối nữa đây ! Đông Thư đến bệnh viện không biết có gặp Huyền Nhi không ? Nhưng mà không sao. ông Tần Cảnh thầm nhủ. Những đối thủ gặp nhau nơi giường bệnh nhân có thể giải quyết mọi chuyện và vấn đề của Đông Thư với Thường Quân sẽ ổn thôi.

oOo

Thường Quân bị vẹo mũi và gãy xương hàm mặt. Phải chờ phẩu thuật chỉnh hình sắp xếp xương lại.

Mặt mày sưng húp, đau đớn phải băng kín, Thường Quân không muốn tiếp xúc với ai cả.

Tự hào có giương mặt điển trai giống các nam diễn viên điện ảnh, bây giờ Thường Quân bức bối khi bị nạn. Giương mặt của anh sẽ biến dạng như ma.

Cũng may Thường Quân bị chứ không phải Đông Thư. Anh cứ lo sợ Đông Thư bị bọn bất lương tạt ác xít. Thế rồi chính anh lại bị nạn. Làm sao Đông Thư hay biết nếu cô không đến bệnh viện.

Thường Quân nhớ như in lúc bị tông xe. Anh không tin mình bị tông xe đơn giản :

Tĩnh dậy thấy nằm trong bệnh viện. Thường Quân kể cho ông Thường Văn nghe có mấy chiếc xe tấn công anh dường như là bọn đua xe cố ý.

Lời Thường Quân trùng hợp vời lời người đi đường đã đưa Thường Quân vào bệnh viện. Ông Thường Văn đã báo cảnh sát.

Mấy ngày nằm bệnh viện với Thường Quân dài như bao thế kỷ. Bây giờ Thường Quân mới cảm thấy cảm thông cho những người phải nằm bệnh viện lâu ngày.

Đây là bệnh viện Thường Quân điều trị nên y tá, bác sĩ đều thân thiết. Người nào cũng đến thăm Thường Quân. Nhưng không phải ai cũng có thời gian rảnh rang mà ở bên anh mãi.

Ông Thường Văn vừa vào đến bệnh viện thì bà Hương Kiều bảo tài xế đưa bà về nhà. Bà về tắm rửa, lấy các thứ và mang súp vào cho Thường Quân ăn.

Ông Thường Văn ngồi xem tờ báo nhưng đầu óc bực dọc nên chữ nghĩa cũng chẳng vào.

Khi ông Tần Cảnh và Đông Thư vào phòng thì ông Thường Văn đã ồ lên ngạc nhiên :

-Ủa Tần Cảnh đi đâu đấy !

-Ồ Thường Văn hả ?

Hai người đàn ông reo lên đầy ngạc nhiên thích thú rồi mới trả lời nhau.

-Đông Thư vừa mới vừa hay tin Thường Quân bị tai nạn nên vào thăm. tôi đâu ngờ Thường Quân là con anh.

Ông Tần Cảnh không có thời gian đính chính, và Đông Thư đã cất tiếng hỏi ríu rít :

-Anh Thường Quân bị thế nào hả bác ? Mấy ngày rồu ? Có sao không ?

Ông Thường Văn đưa tay chỉ Thường Quân đang nằm trên giường :

-Nó nằm kìa, cháu đến mà hỏi chuyện nó.

Rồi ông kéo tay Tần Cảnh đi ra ngoài :

-Ra đây, hai ông bạn già mình nói chuyện.

Đông Thư đến bên Thường Quân, lo lắng bồn chồn. Ông Thường Văn chưa nói cho cô biết Thường Quân thế nào.

Thường Quân không hay Đông Thư đến. Anh nằm đó im lặng, bất động. Có đúng như Khiết Phong nói ? Vậy là anh ta không phóng đại chuyện Thường Quân bị thương rồi.

Đông Thư cất tiếng gọi :

-Anh Thường Quân ! Anh có sao không ?

Mặt Thường Quân quấn băng trắng toát, Đông Thư đưa tay sờ khắp người Thường Quân. Là một bác sĩ tương lai, Đông Thư biết xem xét, cô tin là Thường Quân không bị tê liệt, mất cảm giác.

-Anh Thường Quân có nghe em nói không ?

Bàn tay Thường Quân siết nhẹ tay Đông Thư :

Đông Thư mừng rỡ :

-Anh không sao chứ Thường Quân ? Nói chuyện với em đi.

Thường Quân đưa tay chỉ vào chiếc miệng đau. Đông Thư gật đầu ra vẻ hiểu biết :

-Anh không nói được phải không ? Để em lấy giấy cho anh.

Thường Quân gật nhẹ mở túi xách lấy giấy bút đưa cho Thường Quân và đỡ anh ngồi dậy.

Thường Quân thuật lại cho Đông Thư nghe diễn biến cuộc đụng xe, rồi nhận định :

-Anh nghĩ là có những kẻ cố tình hại anh. Mấy chiếc xe lượn lờ ép sát xe anh, có chiếc tông anh.

Đông Thư nghiêm giọng :

-Mặc kệ chúng đi ! Anh bình yên là tốt lắm rồi, cả nhà đều mừng.

-Anh rất mong em đến đây.

-Em mới vừa biết tin nhờ Khiết Phong nói.

Giương mặt trắng toát của Thường Quân động đậy và hàng chữ hiện ra trên giấy :

-Khiết Phong cho em biết à ? Hắn đến nhà em à ?

Đông Thư gật nhưng không dám thuật lại chuyện Khiết Phong sàm sờ tấn công cô.

-Chừng nào anh mổ ?

-Ba hôm nữa.

-Em sẽ vào với anh.

-Bác sĩ đồng nghiệp bảo sẽ chuyển anh qua trung tâm chỉnh hình.

Thường Quân thông báo rồi biết tiếp:

-Giương mặt anh sẽ trở thành mặt quỷ dạ xoa , mặt phù thủy chứ không còn là mặt hoàng tử nữa đâu.

Đông Thư nhìn Thường Quân, cười trấn an :

-Không sao đâu, anh chỉ bị gãy xương hàm thôi. Nếu có méo mó lệch lạc gì, bác sĩ thẩm mỹ sẽ chỉnh hình lại cho anh.

-thật ra anh không lo gì cho anh mà rất lo cho em. Nghe Huyền Nhi hăm dọa anh sợ em bị bọn bất lương hành hung tạt ác xít.

Đọc xong dòng chữ viết tháo nhằng nhịt của Thường Quân, Đông Thư ré lên :

-Anh nói gì nghe ghê vậy !

-thật đó, em đừng để ý mấy lời Huyền Nhi nói sao ?

-Em chỉ nghĩ cô ta nói cho hả trong cơn giận.

-Huyền Nhi có ông anh đáng gờm lắm.

Đông Thư chép miệng :

-Ôi ! Em đâu có biết.

-Anh rất lo cho em. Anh quên dặn em phải cẩn thận đề phòng bọn bất lương. Chúng có thể hãm hại mình bất cứ lúc nào. Ở bệnh viện ra, anh định về dặn em điều đó. Đi giữa đường thì gặp nạn, không ngờ lo cho em mà lo cho em mà anh bị. Dù sao anh bị cũng đỡ hơn em.

-Ai bị cũng là điều khổ tâm.

-Thà để anh chịu đau đớn hay mặt anh có bị biến dạng cũng không sao. Anh lạy trời cho em đừng gặp tai nạn gì cả.

Khi không Thường Quân nói đến tai họa, Đông Thư thấy ghê ghê, cô chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên phẳng lặng không có bị biến cố gì xãy ra.

Đông Thư rất xúc cảm trước sự quan tâm của Thường Quân. Nằm trên giường bệnh mà Thường Quân vẫn lo lắng cho Đông Thư. Cô nắm bàn tay anh xiết nhẹ :

-Anh hãy lo tịnh dưỡng cho mau lành vết thương. Em biết anh phải chịu đau đớn nhiều lắm. Mặt mày sưng húp, mắt tím bầm, ăn uống không được.

Thường Quân cà rởn :

-Em ăn uống thế cho anh nhé !

-Anh còn giởn được à ?

-Giởn cho quên đi. Em nên nhớ bác sĩ phải lạc quan yêu đời.

Đông Thư lo lắng nhắc :

-Anh còn phải phẩu thuật để xếp xương lại nữa.

Thường Quân nhìn Đông Thư với ánh mắt nồng ấm :

-Có em ở bên cạnh anh sẽ không thấy đau đớn gì cả.

-Bác sĩ Lâm mổ cho anh phải không ? Em sẽ xin bác sĩ cho vào phòng mổ.

Hào hứng nói nhưng rồi Đông Thư đặc ân cho em vào phòng mổ không nữa. Bác sĩ rất nguyên tắc.

Thường Quân lại viết :

-Nguyên tắc nhưng bác sĩ sẽ du di chiếu cố đến em, vì sao em biết không ?

-Vì sao ?

-Vì bác sĩ biết em đang yêu...anh.

Đông Thư chun mũi lại :

-Anh đừng quá tự tin.

-Trong chuyện này anh rất tự tin. Nhất là tin tình yêu của em.

Tình yêu của em. Liệu em có được ở bên anh không ? Hay cuối cùng Huyền Nhi là của anh, Huyền Nhi mới là người phụ nữ được giữ anh bên mình.

Đông Thư muốn nói điều đó với Thường Quân, nhưng mấy hôm nay hẳn là Huyền Nhi đã ở đây chăm sóc anh. Khắp bệnh viện này mọi người đều biết, anh với Huyền Nhi có quan hệ. Đông Thư muốn ở đây chăm sóc anh. Mọi người nghĩ thế sao \'

Đưa mắt nhìn quanh, Đông Thư cất tiếng hỏi :

-Bác trai bác gái đều bận. Ai ở đây chăm sóc anh ?

-Mẹ anh trúc trực, Thỉng thoảng chị bếp Hậu vô thay. Ba anh thường xuyên chạy vô thăm. Buổi tối anh bảo ba mẹ về nhà nghĩ ngơi. Ở bệnh viện không ngủ được. Mệt lắm.

-Buổi tối anh chỉ có một mình à ? Buồn không ?

-Buồn và nhớ nữa.

Đông Thư sốt sắng đề nghị :

-Tối nay em ở đây trò chuyện để anh đở buồn và đở nhớ nhé !

Thường Quân từ chối :

-Không được ! Em phải về, ở đây mẹ em không yên tâm đâu.

-Nghĩ đến đêm tối anh ở bệnh viện có một mình, em áy náy quá.

Có bác sĩ trực đồng nghiệp đến trò chuyện với anh. Anh không sao đâu.

Đông Thư tò mò hỏi :

-Có bác sĩ nữ, y tá nữa không ?

-Tất nhiên là có. Bệnh viện đâu thể chỉ có bác sĩ và y tá nam không ?

Câu trả lời của Thường Quân rất tự nhiên, nhưng Đông Thư ngỡ như là anh châm chọc cô.

Đông Thư chun mũi lại :

-Như vậy là anh đâu có buồn và nhớ ?

Thường Quân trả lời thật gọn :

-Có em, anh hết buồn và nhớ rồi.

-Em sẽ đi về.

-Cũng không sao. Em sẽ đến nữa mà ?

-Anh có cô bác sĩ , cô y tá lo và trò chuyện. Em khỏi đến.

-Anh không tin em bỏ anh ở bệnh viện mà ở nhà. Em sẽ không chịu nổi.

-Đó là chuyện của em.

-Thế mà anh biết ! À ba anh đâu rồi. Em vào có gặp ổng không ?

Đông Thư nheo mắt với Thường Quân :

-Ba anh gặp người bạn xưa. Hai người đang hàn huyên tâm sự.

Không hiểu sao Thường Quân lại viết :

-Em đừng có nói là gặp bà chủ cửa hàng hoa Lưu Ly nha.

Đông Thư trợn mắt với Thường Quân :

-Hứ ! Làm gì gặp bà chủ cửa hàng Lưu Ly. Là bác Tần Cảnh, anh có biết không ? Không ngờ bác ấy và ba anh là bạn thân.

-Em đến đây với bác Tần Cảnh hả ?

-Bác ấy vừa đến nhà, nghe Khiết Phong nói anh bị xe tông là bác ấy đòi đi với em ngay.

-Ôi tuyệt quá ! Bác ấy thật tốt với anh, lại là bạn của ba nữa.

-À ! Khiết Phong có ghé thăm anh không ?

-Ối ! Nó mà thăm anh à ? K



chương: 7



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Nụ Hồng Đêm Đông được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nu Hong Dem Dong. Để có thể đăng và đọc thêm cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Nụ Hồng Đêm Đông

Nhận ra ông Noel là ông Noel. Ông Noel là một cô gái. Nhưng Thường Quân vẫn mù tịt về cô. Cho đến bây giờ anh đâu biết cô gái ấy là ai ? Tên gì ? Ở đâu ?

Giống như cô ta từ trên trời rơi
7630 lượt đọc

Nghị Lực Của Em

Phượng Cầm cố nén sự chua chát:

- Nội sẽ hiểu thôi, thím đừng lọ Cô cầm cuốn văn phạm lên như muốn chấm dứt câu chuyện. Bà Linh đi rồi, đầu Phượng Cầm bỗng rỗng không. Hình như lẩn
6541 lượt đọc

xem thêm