truyện tiểu thuyết - người tình dĩ vãng chuong 27 - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Người Tình Dĩ Vãng - Dạ Miên

chương: 27
Dù rất hận Mẫn Nghi , nhưng vô tình gặp lại nàng , lòng Tử Trung bấy lâu nay tạm lắng dịu bây giờ lại bị khuấy động mạnh . Anh nghĩ bây giờ nàng đã có chồng và sắp có con , nên giữa anh và nàng không còn một chút quan hệ nào cả.

Bảo là không muốn gặp lại nàng , nhưng trái tim anh luôn thúc đẩy . Anh rất khao khát gặp lại nàng , dù sự thật có phũ phàng là nàng bây giờ đã là vợ người ta rồi.

Đã mấy ngày giam mình trong khách sạn để kềm chế lòng mình và cuối cùng anh quyết định quay về nhà . Kể từ đây , anh sẽ vĩnh viễn không gặp nàng nữa . Chỉ có như vậy mới tốt cho anh hơn.

Trên đường về , anh chưa muốn về nhà vội , anh định ghé lại thành phố vài hôm để lo công việc . Xe đến thành phố thì trời đã tối . Sau khi đăng ký khách sạn và cất hành lý , anh định tản bộ ra đường để tìm chút gì đó bỏ bụng . Anh lang thang mãi và vô tình đi ngang qua tiệm đồ cưới mà trước đây anh đã đưa Mẫn Nghi vào đây sắm đồ . Thế là kỷ niệm xưa lại ùa về , anh bần thần đứng ngắm khá lâu và nghĩ , nếu Mẫn Nghi không tàn nhẫn phản bội anh thì có lẽ bây giờ anh và nàng rất hạnh phúc . Nhưng không ngờ nàng đã làm cho trái tim anh tan nát . Bỗng Tử Trung thấy dáng một người con gái đi qua mặt anh rất nhanh làm anh phải kêu lên ngạc nhiên :

- Sao mà giống Dạ Thu quá.

Đúng . Người con gái đó chính là Dạ Thu . Cô dáo dác nhìn khắp nơi , nhưng không thấy Tử Trung . Lấy làm lạ là sao giờ này Dạ Thu lại ở đây và hành động có vẻ bí ẩn quá , Tử Trung định gọi , nhưng thấy Dạ Thu rất cảnh giác , dường như sợ ai đó theo dõi , nên anh âm thầm đi theo xem Dạ Thu đang làm gì.

Dạ Thu đi rất nhanh và khuất vào một góc hẻm vắng . Tử Trung như một thám tử chuyên nghiệp theo sát phía sau . Đến một góc vắng , Dạ Thu dừng lại bên một gã thanh niên đang chờ sẵn . Tử Trung nép sát vào bờ tường nghe ngóng.

Tiếng của Dạ Thu :

- Sao , có thuốc không ? Đang đói qua rồi.

Tiếng của gã con trai thì thầm :

- Em đến đây có ai theo dõi không ?

- Trời ơi ! Em mà anh còn nghi ngờ nữa sao ? Thuốc đâu ? Đưa lẹ lên.

Gã thanh niên lấy trong chiếc giày dra một gói nhỏ , đưa cho Dạ Thu . Dạ Thu vồ lấy và cho vào mảnh giấy bạc , đưa lên mũi hít lấy hít để.

Trời ơi ! Là hêrôin . Tử Trung thấy bàng hoàng cả người . Dạ Thu đã sa vào con đường này sao ? Chẳng lẽ thất vọng trước chứng bệnh nan y nên Dạ Thu tìm đến chất ma túy để làm thú vui cho cô sao ? Tử Trung không thể ngờ được.

Hai người bí ẩn kia im lặng khá lâu . Dường như Dạ Thu đang phê thuốc và một lát sau , gã thanh niên lên tiếng :

- Có tiền không ?

- Chỉ có một ít thôi . Lúc sáng mới mượn tạm của bà quản gia - Rồi nàng nói với vẻ hậm hực - Cái tên Tử Trung chết tiệt này . Không biết hắn chết ở chỗ nào rồi mà đi công tác hổm nay vẫn chưa về nữa.

- Có một ít là đủ cho mấy bữa.

- Chỉ vài cữ thôi . Có bao nhiêu đó mà lúc sáng phải năn nỉ bà quản gia muốn gãy lưỡi . Em phải giả bộ đau đớn , bả mới miễn cưỡng đưa đó.

Tiếng gã thanh niên đay nghiến :

- Trời ơi ! Như vậy là chết rồi . Thế cái tên tỉ phú đó chừng nào mới về ?

- Em cũng không biết nữa , nhưng chắc cũng sắp về rồi . Ngày mai , em trở về dưới để đợi hắn.

- Em phải nhớ moi tiền của hắn cho thật nhiều vào . Bây giờ "đô" của chúng ta ngày càng lên , nếu không đủ thuốc thì chết . À này ! Hắn có nghi ngờ gì về chứng bện của em không ?

Dạ Thu cười xòa :

- Anh quá lo xa . Làm sao mà hắn biết em bện giả được . Vả lại , bây giờ hắn đang thất tình vì thành quả của chúng ta . Hắn đâu thèm màng đến chuyện gì cả . Em chỉ hỏi tiền đi tái khám là hắn xí ra ngay.

Một lần nữa , Tử Trung lại bàng hoàng . Thì ra Dạ Thu đã lừa anh . Cô ta nói là mắt bệnh nan y để moi tiền của anh để chích ma túy và nuôi nhân tình . Anh cảm thấy máu nóng bốc lên , anh bước nhanh đến bên Dạ Thu , gằn giọng :

- Dạ Thu ! Thì ra đây là chứng bệnh nan y của cô sao ?

Sự xuất hiện đột ngột của Tử Trung làm cho Dạ Thu và gã thanh niên sững sờ , mặt mày tái mét.

Dạ Thu ấp úng :

- Anh Tử Trung ! Sao anh lại ở đây ?

- Cô không ngờ phải không ? Cô thật là đê hèn !

- Tử Trung ! Anh lầm rồi...

Bốp !

Tử Trung giáng thẳng tay vào má Dạ Thu . Gã thanh niên thấy Dạ Thu bị đánh liền nhào vô , nhưng tướng ta còm nhom của gã xì ke như hắn bị Tử Trung đẩy nhẹ là té chỏng gọng . Anh chỉ thẳng vào mặt Dạ Thu :

- Dạ Thu ! Tôi báo cho cô biết . Tôi đã biết tất cả những máng khóe lừa gạt của cô . Kể từ nay , tôi cấm cô bén mảng đến trang trại Ức Thiên nhé . Nếu cô còn ngoan cố thì đừng trách tôi nhé . Đồ dơ bẩn !

Nói xong , Tử Trung phủi tay và hậm hực bỏ đi . Anh cảm thấy thật ngán ngẩm và cay đắng cho sự đời . Là một nhà kinh doanh lão luyện như anh mà bị lừa gạt hết lần này đến lần khác . Ngay cả lòng tốt của anh cũng bị bọn đàn bà đem ra lợi dụng , họ đã làm tổn thương đến tình người trong anh.

Mà anh cũng khờ thật , hơn một năm qua bị Dạ Thu giả bệnh để lấy tiền đi hít hêrôin mà anh không hề hay biết.

Bây giờ Tử Trung chỉ còn muốn giết người , giết Dạ Thu và giết luôn cả Mẫn Nghi , vì họ đã làm tổn thương quá nhiều cho anh.

Tử Trung chán chường , cứ lang thanh mãi ngoài đường . Bỗng anh nghe một tiếng gọi rụt rè :

- Ông Tử Trung !

Tử Trung quay lại , thấy một thanh niên cũng ốm yếu xanh xao , nhưng khuôn mặt rất quen thuộc . Tử Trung không nhớ ra , anh hỏi lại :

- Anh gọi tôi à ?

Người thanh niên rụt rè :

- Vâng.

- Nhưng tôi không hề quen anh.

- Tôi xin lỗi ông . Tôi đã theo ông từ nãy đến giờ . Tôi có một điều cần nói với ông , mong ông tha thứ cho tôi.

- Tha thứ ? Nhưng là chuyện gì ?

- Rồi ông sẽ hiểu . Hay chúng ta lại băng đá kia ngồi một chút , có được không ?

Tử Trung lấy làm lạ trước thái độ của người thanh niên , nhưng cũng bước đến băng đá ngồi . Khi hai người đã ngồi , người thanh niên lên tiếng :

- Tôi tên là Bửu Phong.

Nghe đến tên Bửu Phong , Tử Trung đã nhảy nhỏm như chạm phải điện . Anh nói với vả ác cảm :

- Thì ra anh chính là kẻ...

Bửu Phong cắt lời :

- Tử Trung ! Tôi biết ông rất ghét tôi , nhưng xin ông hãy bình tĩnh để nghe tôi kể hết mọi chuyện . Tấm thân tôi bây giờ không còn gì nữa , nghe xong rồi ông muốn làm gì tôi thì làm . Nhưng bao lâu nay tôi rất ăn năn về việc của mình làm , nên lúc nào tôi cũng mong được gặp ông để cho ông biết một sự thật.

- Chuyện gì ? Anh nói mau lên đi . Tôi không có nhiều thời gian.

Bửu Phong ho sù sụ một hồi rồi bắt đầu chầm chậm kể :

- Ông cũng biết đấy , ngày xưa , tôi và Mẫn Nghi đã một thời yêu nhau . Tuy chúng tôi không gần gũi nhau nhiều , nhưng chúng tôi cũng có một tình yêu đẹp . Nhưng không ngờ Dạ Thu lại xuất hiện , cô ấy đẹp và giống như một phù thủy có đầy ma lực đã cuốn hút lấy tôi . Thế là tôi đành phụ Mẫn Nghi , tôi bị cuốn vào sắc đẹp của Dạ Thu . Nhưng thật là khốn nạn , cô ất không hề yêu tôi . Cô ấy chỉ nhắm vào tài sản của gia đình tôi mà thôi , nhưng tôi nào hay biết . Và những lần đi chơi với đám bạn của cô ấy , chính cô ấy đã cổ động tôi hí cái chất bột trắng chết người . Khi đã nghiện rồi thì tôi mới phát hiện Dạ Thu cũng đã nghiện từ lúc nào . Thế là cô ấy bảo tôi bòn rút tiền của gia đình để mua thuốc , nên đồ đạc trong già đình tôi mất dần . Khi sự việc đổ bể , cơ quan cho tôi nghỉ việc , gia đình tôi không thể chấp nhận đứa con hư đốn như tôi nên đã cắt đứt mối quan hệ và tuyệt giao với tôi.

Ông có biết không ? Lúc đó tôi vừa trắng tay thì Dạ Thu cũng quay lưng với tôi và tiế tục săn đuổi những tên đàn ông có tiền khác . Tôi vì đói thuốc phải tò tò theo cô ấy như một con chó ghẻ , để cô ấy ném cho một chút thuốc thừa . Và khi những tên đàn ông khác cạn tiền thì cũng là lúc chất ma túy đã hủy hoại nhan sắc của cô ta . Không còn sức quyến rủ nữa , cô ta bèn nghĩ cách giả bệnh để mua chuộc lòng thương hại của ông và như ông đã biết rồi đấy , cô ấy đã thành công.

Tử Trung hậm hực :

- Đó là chuyện của các người , đối với tôi bây giờ không còn nghĩa lý gì nữa . Anh hãy xéo đi cho tôi nhờ.

- Khoan đã , ông Tử Trung . Lúc nãy , khi ông theo dõi Dạ Thu và tôi cũng đi sau lưng ông , ông có nghe cô ấy bảo "là thành quả của chúng ta" không ? Cái thành quả đã làm cho ông thất tình ấy.

- Thế nghĩa là sao ?

- Ông Tử Trung ! Tôi biết tôi có tội rất lớn với ông và Mẫn Nghi . Ông có biết không ? Khi biết ông và Mẫn Nghi chuẩn bị làm đám cưới , Dạ Thu rất lo . Cô ấy sợ rồi đây Mẫn Nghi sẽ gây trở ngại cho cô ấy trong việc moi tiền của ông , nên tìm cách hại Mẫn Nghi . Ông còn nhớ những tấm hình chụp tôi và cô ấy không ?

Tử Trung bàng hoàng :

- Chẳng lẽ những tấm hình đó cũng do Dạ Thu làm đạo diễn sao ?

- Đúng . Chính cô ấy đã bắt buộc tôi . Tôi vì bị khống chế và đang ở bước đường cùng , nên đành phải nghe lời cô ấy . Nếu không thì không bị thiếu thuốc làm cho chết , cũng bị bọn người của cô ấy giết chết . Tử Trung ! Ông hãy giết tôi đi để cho hả dạ Ông.

Tử Trung ôm đầu khổ sở :

- Trời ơi ! Mẫn Nghi ơi ! Anh đã trách lầm em rồi . Hãy tha thứ cho anh.

Rồi Tử Trung nhìn sang Bửu Phong , nghi ngờ :

- Nhưng bằng cách nào mà mọi người lại thành công như vậy ?

- Dạ Thu bảo hôm đó là ngày ông và Mẫn Nghi đi thành phố thử đồ cưới . Buổi sáng hôm đó , cô ấy đã cho người gọi điện thoại cho ông , hẹn là có người khách muốn đến hợp tác làm ăn , với mục đích để Mẫn Nghi đi một mình sẽ dễ dàng hành động . Tôi sẽ đón đường Mẫn Nghi và giả bộ lên cơn ghiền . Khi được Mẫn Nghi đưa vào nhà thì không ngờ cơn ghiền thuốc đã lên thật , tôi đã đau đớn vật vã , cấu xé Mẫn Nghi . Lúc đó , tôi đã cố sức mình để không làm tổn thương cho Mẫn Nghi , nhưng không ngờ Dạ Thu đã độc ác chụp những tấm hình đáng sợ đến như vậy.

- Trời ơi ! Mẫn Nghi ơi ! Em bị Oan ức đến dường nào . Vậy mà lúc đó anh không thèm nghe một lời giải thích của em . Anh khốn nạn quá !

Bửu Phong lại đau khổ kể tiếp :

- Và sau đó , tôi nghe Dạ Thu bảo là Mẫn Nghi đã bị Ông đuổi đi , tôi thấy tội mình tày đình và cảm thấy ăn năn vô cùng . Rồi sau sự việc đó , thấy tôi không còn giá trị lợi dụng , Dạ Thu đã ném tôi ra đường như ném một miếng dẻ rách . Tử Trung ! Hôm nay tôi nói với ông sự thật này , mong ông và Mẫn Nghi nối lại tình xưa , và chúc hai người hạnh phúc.

Tử Trung cay đắng nghẹn ngào :

- Bây giờ biết được thì có lợi gì chứ . Tất cả đã quá muộn màng rồi.

- Hả ? Chẳng lẽ Mẫn Nghi xảy ra chuyện rồi sao ?

- Không . Bây giờ tất cả đã an bày , cô ấy đã có gia đình và sắp có con . Nhưng có thể tôi sẽ gặp lại cô ấy một lần để giải oan cho cô ấy.

- Ông Tử Trung ! Nếu có gặp lại cô ấy , xin cho tôi gửi lời xin lỗi . Tử Trung ! Nếu ông không truy cứu tôi , thì tôi thấy mình không nên làm phiền ông nữa . Một lần nữa xin ông tha thứ . Xin chào.

Bửu Phong thiểu não bước đi , bỗng Tử Trung gọi giật lại :

- Bửu Phong !

- Ông gọi tôi à ?

- Bửu Phong ! Chẳng lẽ anh định bỏ phí cuộc đời mình sao ?

- Không bỏ cũng không được , vì tôi đã ở bước đường cùng rồi . Tôi mong mình được chết quách cho rồi để khỏi làm phiền cho xã hội.

- Bửu Phong ! Sao anh không nghĩ đến chuyện đi cai nghiện ?

Bửu Phong chua chát :

- Tôi đã từng nghĩ đến , nhưng liệu có chỗ nào chịu nhận tôi chứ ?

- Bửu Phong ! Nếu anh có đủ nghị lực , tôi sẽ giúp anh.

Bửu Phong tròn mắt :

- Anh không dối tôi chứ ? Tôi đã hại anh và Mẫn Nghi như vậy mà anh còn muốn giúp tôi sao ?

- Bửu Phong à ! Đánh kẻ chạy đi chứ ai lại đánh kẻ chạy lại . Vả lại , anh cũng bị bắt buộc thôi . Tôi nghĩ nếu Mẫn Nghi biết được , cô ấy cũng không hờn trách anh đâu . Kẻ đáng trách nhất là Dạ Thu , cô ấy thật là độc ác , nhất định sẽ có ngày bị quả báo . Bửu Phong ! Anh còn trẻ , cuộc đời anh còn dài , nếu anh chịu kiên trì lánh xa cái chất làm chết người ấy đi.

Tử Trung mở ví , lấy một mảnh giấy đưa cho Bửu Phong :

- Nơi đây tôi có quen biết , nếu anh muốn trở thành người tốt thì ngày mai đến địa chỉ cai nghiện này , tôi sẽ đến giúp anh.

Bửu Phong nghẹn ngào :

- Tử Trung ! Ông tốt quá . Suốt đời tôi không bao giờ quên ơn ông đâu.

Tử Trung vỗ vai Bửu Phong , cười :

- Là thanh niên , hãy cứng rắn lên . Thôi , anh về suy nghĩ lại đi , ngày mai gặp lại . Tôi muốn ở đây thêm một lát nữa.

Ngồi lại một mình , Tử Trung chỉ muốn gào thét . Chỉ một phút hồ đồ nóng nảy , anh đã làm khổ cho Mẫn Nghi . Nhớ lại những lời anh mắng chửi nàng thậm tệ , anh cảm thấy thương nàng vô cùng.

Mẫn Nghi ơi ! Anh biết em bây giờ đã yên bề gia thất . Anh không biết phải làm gì hơn là cầu chúc cho em được nhiều hạnh phúc . Nhưng nỗi oan của em còn mang mãi . Không . Dù có như thế nào đi nữa thì anh cũng sẽ tìm gặp em một lần nữa , để giải oan cho em và xin lời tha thứ . Mẫn Nghi ơi ! Nhất định anh sẽ tìm lại em , dù chỉ một giây để nói lời xin lỗi.



chương: 27



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

truyện Người Tình Dĩ Vãng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nguoi Tinh Di Vang. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Về Bến Mơ

Nghi Luân mắc cỡ e lệ dụi mặt vào lòng Chấn Nam. Ôm chặt Nghi Luân trong tay, Chấn Nam siết mạnh làm cho cô phải la lên:

- Ui da! Anh làm em đau quá.

- Cho em chết luôn! Ai bảo em bắt anh phải chờ
6586 lượt đọc

Hoa Tàn Hoa Nở

Sau ngày hôm đó, không khí gia đình Hân có vẻ nặng nề hơn . Mẹ nàng thường hay trút giâ lên đầu nàng, khi gặp chuyện không may như đánh bài thua, gặp xui khi đi đường, có khi chỉ là một chuyện
14953 lượt đọc

Thương Giận Đôi Bờ

Nàng không hay mình đã khóc , chỉ đến khi một bàn tay chạm nhẹ lên vai nàng.

- Tự trừng phạt mình như thế chưa đủ hay sao ?

Không cần xoay người lại , Mẫn Quân cũng nhận ra giọng nói thân
12661 lượt đọc

Lấy Chồng Xứ Lạ

Đồng Phi mở choàng mắt ra khi ánh nắng xuyên qua khe cửa rọi thẳng vào phòng và khi có tiếng động mạnh do sự xuất hiện của ông Đồng Thịnh.

- Đồng Phi ! Con về lúc nào ? Sao không cho ba hay ?
18586 lượt đọc

Sắc Màu Nỗi Nhớ

Tiếng chim líu lo ngoài vườn đánh thức giấc ngủ của Ân Vũ.

Ân Vũ dậy sớm hơn mọi khi mặc dù tối qua cô ngủ muộn.

Công việc đầu tiên mà Ân Vũ nghĩ mình phải làm trong ngày đó là tìm
7779 lượt đọc

Người Tình Dĩ Vãng

Những buổi chiều cuối tuần vốn thường rất đẹp trời, nhưng chiều nay, Mẫn Nghi thấy nó còn đẹp hơn rất nhiều . Nàng thấy những sợi nắng chiều còn sót lại mới đáng yêu làm sao . Nụ hồng
11648 lượt đọc

xem thêm