Truyện tiểu thuyết

Người Tình Dĩ Vãng - Dạ Miên

chương: 24
Những ngày ở lại nhà Trực Nhân , Mẫn Nghi thấy dài đăng đẳng . Trực Nhân thì đi làm suốt ngày , công việc của một luật sư dường như chiếm hết cả thời gian của anh . Còn bà Vân Tường thì dường như không mấy tin tưởng nàng . Nàng biết rõ điều đó , nhưng không hề trách bà , vì nàng rất hiểu và thông cảm với bà khi có người lạ trong nhà . Bởi thế , ngoài những giờ dùng bữa , nàng luôn tìm cách tránh né bà . Nàng kiên nhẫn chờ đợi Trực Nhân xin cho nàng việc làm . Nhưng hầu như ngày nào Trực Nhân cũng nói với nàng là chưa có công việc thích hợp . Thế là nàng đành phải chờ đợi và chờ đợi.

Chiều nay , Mẫn Nghi ngồi soi gương chải tóc . Nàng cảm thấy nhớ Tử Trung da diết . Không biết bây giờ anh đã thế nào rồi ? Khi phát hiện ra nàng bỏ đi , anh có buồn không ? Nàng nhớ những lời anh xỉ vả nàng , đuổi nàng đi và ngậm ngùi nghĩ bên anh bây giờ còn có Dạ Thu bên cạnh , chắc chắn anh không còn nhớ đến nàng nữa . Nhưng làm sao nàng có thể quên anh được . Yêu anh bao nhiêu , nàng cảm thấy hận anh bấy nhiêu . Tại sao anh không chịu tìm hiểu thực hư mà lại sớm buộc tội nàng , không để cho nàng có một lời giải thích ? Nàng kêu thầm : Tử Trung ơi ! Em hận anh vô cùng . Suốt đời em cũng không tha thứ cho anh đâu.

Nàng ngước lên , màn lệ đã làm nhòa cả mắt nàng , rồi những giọt nước mắt đau thương , oan ức thi nhau lăn xuống đôi gò má của nàng rồi rơi trên cổ nàng.

Mẫn Nghi đưa tay lau mặt và lau cổ . Nàng bổng giật mình , mặt biến sắc và hối hả tìm kiếm . Nàng lục tung cả đồ đạc trong phòng , tìm kiếm khắp cả phòng mà không tìm thấy . Nàng hối hả mở cửa phòng và lao xuống cầu thang . Lúc ấy , bà Vân Tường và Trực Nhân đang ngồi nói chuyện . Thấy Mẫn Nghi hối hả chạy xuống , Trực Nhân hỏi :

- Có chuyện gì thế , Mẫn Nghi ?

Mẫn Nghi nói như muốn khóc :

- Tôi bị mất sợi dây chuyền rồi . Anh hay mọi người có nhặt được không ?

- Ồ ! Không . Chúng tôi không thấy sợi dây chuyền nào cả . Cô xem lại xem có rớt đâu đó ở trong phòng không.

- Không . Tôi đã tìm hết rồi . Trời ơi ! Tôi không thể mất sợi dây chuyền này được.

Nãy giờ nghe thấy vậy , bà Vân Tường tỏ vẻ khó chịu lên tiếng :

- Cô xem lại đi . Xưa nay ở nhà này , cái gì để đâu thì còn nguyên ở đấy , chứ không bao giờ bị mất mát gì đâu.

- Nhưng lúc sáng cháu còn đeo trên cổ mà.

- Tôi đã bảo , nếu cô làm rớt ở đâu thì vẫn còn ở đó.

Thấy mẹ căng thẳng nên Trực Nhân nói với Mẫn Nghi :

- À ! Mẫn Nghi này ! Có lẽ là cô bị rớt đâu đó thôi , để chúng ta từ từ tìm lại nhé.

Đến bây giờ , Mẫn Nghi mới thấy mình thật hồ đồ . Đã ở nhờ nhà người ta mà còn la toáng lên là mất đồ . Nàng quay sang bà Vân Tường , vẻ hối lỗi :

- Cháu xin lỗi bác . Cháu vô ý quá , xin bác thông cảm.

Bà Vân Tường không trả lời , quay đi nơi khác , thở dài . Thấy thế , Mẫn Nghi nói với Trực Nhân :

- Thôi , bỏ đi . Chỉ là sợi dây chuyền nhỏ thôi mà . Xin lỗi anh , tôi về phòng đây.

Nói xong , nàng thẫn thờ bước lên cầu thang.

Bà Vân Tường nhìn theo với ánh mắt bực bội . Bà lắc đầu , thở dài . Bỗng chị giúp việc từ nhà sau chạy lên bảo :

- Bà chủ ! Lúc nãy con nghe cô Mẫn Nghi nói mất sợc dây chuyền , không biết phải là sợi này không . Con mới nhặt ở trong phòng tắm.

Bà Vân Tường thở phào , bảo :

- Đâu , cô đưa tôi xem sợi dây chuyền bao lớn mà nó làm ầm lên thế.

- Dạ , thưa đây này , bà chủ.

Vừa cầm sợi dây chuyền chị Mai đưa , bỗng mặt bà Vân Tường biến sắc . Mắt bà dán chặt vào sợi dây chuyền , bà lắp bắp :

- Trực Nhân ! Con lên gọi Mẫn Nghi mau xuống đây cho mẹ.

Trực Nhân ngạc nhiên trước thái độ của mẹ , anh gặng hỏi :

- Chuyện gì thế mẹ ?

- Mẹ bảo con mau gọi Mẫn Nghi đi . Con đừng hỏi nhiều nữa , rồi con sẽ biết mà.

Trực Nhân ngơ ngác trước thái độ của mẹ , nhưng anh không dám hỏi thêm mà chạy lên gọi Mẫn Nghi xuống.

Lúc Mẫn Nghi từ trên cầu thang bước xuốngg , đôi mắt bà dán chặt vào gương mặt nàng . Đây là lần đầu tiên , kể từ khi Mẫn Nghi đến đây , bà mới nhìn kỹ nàng như vậy . Cái nhìn lạ lẫn của bà làm Mẫn Nghi cảm thấy hoang mang , nàng hỏi :

- Thưa bác , bác gọi cháu có chuyện gì không ạ ?

Bà bước đến bên Mẫn Nghi , đưa sợi dây chuyền ra và hỏi :

- Mẫn Nghi ! Đây có phải là sợi dây chuyền của cháu không ?

Nhìn sợi dây chuyền bạch kim có hình trái tim , Mẫn Nghi mừng rỡ kêu lên :

- Đúng là của cháu rồi . Cảm ơn bác . Cháu cứ tưởng suốt đời cháu sẽ không tìm lại được nó.

Bà Vân Tường run rẩy , cầm chặt hình trái tim lên mở ra và thấy bên trong được lộng một tấm hình một bé gái mặc chiếc áo đầm đỏ khoảng một tuổi . Bà hỏi :

- Đây là hình của ai thế ?

- Là của cháu đấy.

- Thế ba mẹ cháu là ai ?

- Cháu không có ba mẹ . Từ lúc còn rất bé , cháu đã sống trong cô nhi viện , nên cháu không biết gì về thân nhân của mình.

Bà Vân Tường hỏi dồn dập :

- Nhưng tại sao cháu lại phải sống trong cô nhi viện ?

Mẫn Nghi buồn buồn kể :

- Theo lời sư cô , người nuôi cháu kể lại . Vào một buổi sáng mùa đông của hai mươi sáu năm trước , sư cô vừa thức dậy đã nghe tiếng trẻ em khóc thảm thiết ngoài cửa . Lúc ấy , sư cô chạy ra thì thấy cháu được quấn trong một cái khăn và đặt ngay trước cổng . Người bế cháu lên ,lúc đó trời thì rét mướt nhưng người cháu thì nóng hầm hập . Người mau chóng đưa cháu vào nhà và chở đi bệnh viện . Người bảo cũng nhờ trời thương , chứ không cháu đã chết mất rồi . Và người còn bảo đây là sợi dây chuyền lúc ấy được đeo trên cổ cháu . Lúc đó cháu được khoảng một tuổi.

Giọng bà Vân Tường run rẩy :

- Ngoài sợi dây chuyền này ra , cháu còn giữ một vật gì lúc sư cô nhặt chàu ngoài ngõ không ?

- Dạ , còn cái khăn quấn cháu ngày xưa và chiếc áo đầm đỏ . Chiếc áo đầm giống như chiếc áo cháu mặc chụp trong tấm hình này nè.

Bà Vân Tường dường như nói không ra hơi :

- Mau... mau lấy cho ta xem.

Mẫn Nghi vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của bà Vân Tường , nàng nhìn bà chăm chăm . Bà lại hối :

- Cháu mau đi lấy cho ta xem.

- Dạ... dạ , cháu sẽ đi lấy ngay.

Mặc dù ngạc nhiên , nhưng Mẫn Nghi không dám cãi lời bà . Nàng nhanh chóng chạy lên lầu , và trở xuống với gói đồ trong tay . Nàng đưa cho bà Vân Tường :

- Dạ đây , thưa bác.

Bà Vân Tường vồ lấy , bà mở khăn và chiếc áo đầm màu đỏ bé tí ra xem , bỗng bà khóc ngất :

- Đúng rồi , Vân Phi ơi . Cuối cùng , mẹ đã tìm được con rồi.

Nói xong , bà nhào đến ôm chặt Mẫn Nghi . Mẫn Nghi ngơ ngác :

- Bác ! Bác làm sao thế ? Cháu không phải tên là Vân Phi , cháu tên là Mẫn Nghi.

- Không . Con chính là Vân Phi lạc loài của mẹ hai mươi sáu năm trước . Trực Nhân ơi ! Cuối cùng thì mẹ cũng đã tìm được em con rồi . Mẹ hạnh phúc quá.

Nãy giờ Trực Nhân chứng kiến toàn bộ câu chuyện và anh đã hiểu ra tất cả . Nước mắt anh cũng ràn rụa , anh kêu lên :

- Mẹ Ơi ! Cuối cùng con đã làm được rồi , con làm được rồi . Con đã mang em về cho mẹ rồi . Vân Phi ơi ! Anh mừng quá.

Mẫn Nghi gỡ tay bà Vân Tường ra , nói :

- Có lẽ hai người đã lầm rồi . Tôi không phải là Vân Phi đâu . Tôi tên là Mẫn Nghi.

Bà Vân Tường lắc đầu :

- Không . Mẹ không thể nào lầm được . Con chính là đứa con gái bị thất lạc của mẹ . Ngày xưa , lúc bị mất con , đúng là trên cổ con đang đeo sợi dây chuyền này , còn tấm hình được lồng trong trái tim nhỏ này là chụp lúc sinh nhật con tròn một tuổi . Chiếc khăn và cái áo này là lúc đó mẹ quấn cho con , còn nữa trên mặt trái tim còn khắc hai chữ V.P. là viết tắt tên con mà lúc sinh nhật con , mẹ đã thuê thợ kim hoàn làm đó . Mẫn Nghi ! Nếu thật sự những thứ này của con thì con chính là con gái của mẹ.

Mẫn Nghi bàng hoàng nhìn bà Vân Tường rồi nhìn Trực Nhân . Nàng nghẹn ngào :

- Trời ơi ! Con có mơ không ? Con đã thật sự tìm được mẹ sao ?

Bà Vân Tường khóc ngất :

- Con không mơ đâu . Là mẹ đây con.

Mẫn Nghi nức nở ngả vào lòng bà , thốt lên :

- Mẹ Ơi ! Con cứ tưởng không bao giờ còn gặp được mẹ . Con không biết mình đang mơ hay đang tỉnh nữa . Nếu là giấc mơ thì con muốn nó được kéo dài mãi . Con rất muốn được ở mãi trong vòng tay mẹ . Mẹ Ơi ! Con tha thiết mong có ngày này lâu rồi.

Rồi nàng khóc ngất , vùi đầu vào lòng mẹ . Bà Vân Tường cũng nấc lên từng cơn :

- Trời ơi ! Tội nghiệp cho con tôi quá . Vân Phi ơi ! Từ đây , mẹ sẽ không không bao giờ xa con đâu . Mẹ yêu con quá.

- Vân Phi ! Anh là anh Hai của em nè.

Mẫn Nghi rời mẹ , nhìn Trực Nhân . Mắt nàng sáng nhưng đầy lệ , giọng nghẹn ngào :

- Em thật sự có một người anh như anh sao , Trực Nhân ?

- Đúng . Anh là anh Hai của em đây , Vân Phi.

Một lần nữa , nàng lại ngả vào lòng anh trai . Trực Nhân ôm siết em vào lòng như truyền tất cả tình thương và sức mạnh cho em , rồi dỗ dành.

- Vân Phi ! Em đã gặp lại mẹ và anh . Kể từ đây , anh sẽ hết lòng lo cho em , không để cho em phải vất vả nữa đâu.

- Anh Hai ơi ! Em không cần gì cả , gặp lại mẹ và anh là em mừng và mãn nguyện rồi . Kể từ nay , em không phải là kẻ mồ côi nữa rồi . Em đã thật sự có một gia đình rồi.

- Trời ơi ! Vân Phi tội nghiệp của mẹ !

Nàng quay sang ôm mẹ :

- Mẹ Ơi ! Được gọi tiếng mẹ thân thương , con thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời . Mẹ Ơi ! Con yêu mẹ quá . Mẹ có biết không ? Khi con mười tám tuổi , sư cô cho con ra đời để tự lập và nuôi lấy thân . Người đã trao cho con những kỷ vật này và bảo rằng , con hãy cất kỹ những thứ này , nó có thể giúp con tìm lại cha mẹ mình . Vì thế , bao năm nay , con đã cất giữ sợi dây chuyền , chiếc khăn và cái áo như một báu vật với hy vọng mong manh là sẽ có ngày tìm được ba mẹ . Ông trời đã không phụ con , đã đưa con về với mẹ rồi . Mẹ Ơi ! Con đã toại nguyện quá rồi . Con không còn ước mơ gì thêm nữa.

Bà Vân Tường vuốt nhẹ mái tóc con , giọng hối lỗi :

- Con gái ơi ! Mẹ xin lỗi con . Chỉ một phút sơ ý mà mẹ đã làm cho con khổ.

- Ờ phải . Tại sao mẹ lại bị thất lạc con vậy hở mẹ ?

Bà Vân Tường lau mắt :

- Tất cả là do mẹ , tại mẹ hư quá . Năm đó con vừa một tuổi , ba mẹ và hai con đang sống yên vui , bỗng ba con bị bệnh tai biến mạch máu não chết đột ngột . Lúc đó , mẹ chới với hụt hẫng , không biết nương tựa vào ai , đành bán hết tài sản định về nương tựa vào bà ngoại . Mẹ còn trẻ với một nách hai con đưa nhau lên tàu , nhưng không may con bị sốt nặng cứ co giật và khóc nằng nặc . Mọi người trên tàu ai cũng bảo mẹ nên đi mua thuốc cho con vì bên ngoài gió quá mạnh , nên mẹ mới gởi con cho một người đàn bà ngồi ở ghế cạnh bên và dẫn Trực Nhân đi mua thuốc . Mẹ nhớ lúc đó mẹ dẫn Trực Nhân chạy trên một sân ga rất đông người . Khi mua được thuốc về thì chuyến tàu trên đó có con đã rời sân ga từ bao giờ . Lúc đó , mẹ chỉ còn biết kêu gào và gọi tên con con thảm thiết . Nhưng chuyến tàu đã mang con đi xa vời vợi . Và sau đó , mẹ đã đi khắp nơi mà con tàu đã đi qua để tìm lại con , nhưng vô vọng . Không ngờ người đàn bà đó đã mang con bỏ trước cô nhi viện . Cũng may là vị sư cô kịp phát hiện và cứu sống con của mẹ . Vân Phi ! Tha lỗi cho mẹ nhé.

- Mẹ ! Con rất hiểu nỗi khổ của mẹ . Dù chúng ta có gặp nhiều bất trắc , nhưng bây giờ gia đình mình cũng đã hội ngộ . Mẹ hãy quên hết chuyện cũ đi . Con cũng không bao giờ dám hờn trách mẹ đâu . Phải không anh Hai ?



chương: 24



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

truyện Người Tình Dĩ Vãng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nguoi Tinh Di Vang. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Người Tình Dĩ Vãng

Những buổi chiều cuối tuần vốn thường rất đẹp trời, nhưng chiều nay, Mẫn Nghi thấy nó còn đẹp hơn rất nhiều . Nàng thấy những sợi nắng chiều còn sót lại mới đáng yêu làm sao . Nụ hồng
13946 lượt đọc

Lấy Chồng Xứ Lạ

Đồng Phi mở choàng mắt ra khi ánh nắng xuyên qua khe cửa rọi thẳng vào phòng và khi có tiếng động mạnh do sự xuất hiện của ông Đồng Thịnh.

- Đồng Phi ! Con về lúc nào ? Sao không cho ba hay ?
20193 lượt đọc

Thương Giận Đôi Bờ

Nàng không hay mình đã khóc , chỉ đến khi một bàn tay chạm nhẹ lên vai nàng.

- Tự trừng phạt mình như thế chưa đủ hay sao ?

Không cần xoay người lại , Mẫn Quân cũng nhận ra giọng nói thân
14804 lượt đọc

Về Bến Mơ

Nghi Luân mắc cỡ e lệ dụi mặt vào lòng Chấn Nam. Ôm chặt Nghi Luân trong tay, Chấn Nam siết mạnh làm cho cô phải la lên:

- Ui da! Anh làm em đau quá.

- Cho em chết luôn! Ai bảo em bắt anh phải chờ
7069 lượt đọc

Sắc Màu Nỗi Nhớ

Tiếng chim líu lo ngoài vườn đánh thức giấc ngủ của Ân Vũ.

Ân Vũ dậy sớm hơn mọi khi mặc dù tối qua cô ngủ muộn.

Công việc đầu tiên mà Ân Vũ nghĩ mình phải làm trong ngày đó là tìm
9250 lượt đọc

Hoa Tàn Hoa Nở

Sau ngày hôm đó, không khí gia đình Hân có vẻ nặng nề hơn . Mẹ nàng thường hay trút giâ lên đầu nàng, khi gặp chuyện không may như đánh bài thua, gặp xui khi đi đường, có khi chỉ là một chuyện
17129 lượt đọc

xem thêm