Truyện tiểu thuyết

Người Tình Dĩ Vãng - Dạ Miên

chương: 21
Hôm nay là ngày đi lấy đồ cưới , nhưng Tử Trung lại bận đi lo công việc từ sớm nên Mẫn Nghi phải đón xe đi một mình , nhưng nàng vẫn vui vẻ , không cảm thấy phật lòng chút nào . Khi lấy đồ xong , nàng vội vã quay về và bắt gặp Dạ Thu đang thơ thẫn dạo trong vườn hoa . Thấy thế , nàng gọi :

- Dạ Thu đang làm gì đó ? Giúp mình với.

Dạ Thu bước đến , đon đả :

- Ủa ! Mẫn Nghi đi đâu về thế ?

- Mình đi lấy đồ cưới về.

- Ủa ! Sao Tử Trung không đưa Mẫn Nghi đi ?

Vừa đi, Mẫn Nghi vừa trả lời :

- À ! Hôm nay anh ấy bận . Nhưng một mình mình đi cũng được mà.

Dạ Thu vẫn còn thắc mắc :

- Sao lần trước đi thử đồ , Tử Trung cũng bảo bận , nhưng thấy anh ấy nằm ì ở nhà chứ có bận gì đâu ?

Mẫn Nghi thở dài :

- Thì cũng tại ông khách đó , bảo là một hai phải đợi . Ai ngờ ổng có tới đâu , báo hại Tử Trung phải chờ đến dài cả cổ.

Không hiểu sao Dạ Thu lại mỉm cười một mình rồi hỏi :

- À ! Mọi chuyện Mẫn Nghi đã chuẩn bị xong cả chưa ? Ngày cưới đã gần kề rồi.

Mẫn Nghi cười tươi :

- Tất cả đã xong rồi , bây giờ chỉ còn chờ đến ngày cưới và làm vợ Tử Trung nữa thôi.

- Mẫn Nghi tự tin quá nhỉ . Xem vậy chưa chắc đâu.

- Kìa , Dạ Thu ! Dạ Thu nói gì thế ?

- À ! Thì mình lấy kinh nghiệm của mình ngày xưa ấy mà , cũng như Mẫn Nghi bây giờ đấy . Ngày cưới đã gần kề , nhưng rồi mình và Tử Trung lại chia tay , nếu không thì bây giờ làm gì đến lượt Mẫn Nghi chứ.

Lời của Dạ Thu làm Mẫn Nghi nổi sùng , nàng đáp rắn rỏi :

- Đó là do Dạ Thu , tự Dạ Thu chuốc lấy . Còn tôi và Tử Trung yêu nhau thật lòng , sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.

Dạ Thu cười gằn :

- Ở đời mà , làm sao biết được trước chuyện gì sẽ xảy ra chứ , Mẫn Nghi . Có câu "Bảy mươi chưa gọi là lành" mà . Trong khi đó , bây giờ Mẫn Nghi và Tử Trung vẫn chưa phải là vợ chồng mà.

Mẫn Nghi không còn có thể chịu đựng được cách nói ỡm ờ của Dạ Thu nên xẵng giọng :

- Dạ Thu ! Thật ra , Dạ Thu muốn gì đây ? Muốn chia cách chúng tôi sao ? Không dễ đâu , tôi thách đó.

- Mẫn Nghi ! Sao lại nổi nóng mau thế ? Tôi chỉ nói chơi vậy thôi mà . Nhưng nên nhớ , ở đời không có chuyện gì biết trước được đâu . Vì sự ngẫu nhiên nào cũng có thể xảy ra được cả . Cố mà giữ lấy nhé . Ha... ha

Dạ Thu cười giòn rồi bỏ đi , nhưng tiếng cười vẫn làm cho Mẫn Nghi cảm thấy nhức óc . Nàng vô cùng bực bội . Lúc này , nàng chỉ muốn lấy tư cách chủ nhân đuổi Dạ Thu đi phứt cho rồi . Nàng xách túi bỏ đồ đi nhanh về phòng mình.

Nhưng khi đứng trước những chiếc áo cưới sang trọng , xinh xắn và nghĩ đến ngày nàng sẽ mặc những chiếc áo này , đi bên cạnh Tử Trung nhận bao nhiêu lời chúc tụng của mọi người , nàng cảm thấy cơn bực tức dường như tan biến . Bây giờ , lòng nàng đang mơ đến những ngày được sống bên anh.

Bên ngoài , hoàng hôn đã buông xuống . Nhưng sao đến giờ Tử Trung vẫn chưa về ? Sao anh vẫn chưa đến tìm nàng ? Nàng rất mong chờ anh đến để khoe với anh những chiếc áo cưới của nàng . Sự chờ đợi của nàng cuối cùng đã được thỏa mãn . Khi bóng tối đã bao trùm cả trang trại thì Tử Trung đến . Nàng mừng rỡ đến bên anh , rối rít chỉ vào những chiếc áo treo trên tường :

- Tử Trung ! Em mong anh quá . Anh xem những chiếc áo cưới của em có đẹp không ? Cho anh biết nhé . Ngày cưới của chúng mình , em sẽ là một thiên thần nhỏ cùng đi bên anh.

Nhưng Tử Trung quay đi , lạnh lùng :

- Không có đám cưới hay ngày cưới gì cả.

- Tử Trung ! Anh đang đùa với em đấy à ? Em không thích đùa như vậy đâu.

Tử Trung quay phắt đi :

- Ai đùa với cô ? Tôi không rảnh đùa với cô đâu.

Mẫn Nghi bàng hoàng :

- Tử Trung ! Anh làm sao vậy ? Có chuyện gì xảy ra thế ?

- Chuyện gì à ? Sao cô không hỏi chính bản thân cô đấy ? Cô biết rõ mọi chuyện hơn tôi mà.

Mẫn Nghi run rẩy :

- Tử Trung ! Thật ra , đã có chuyện gì xảy ra vậy ? Em đâu có làm chuyện gì có lỗi với anh , tại sao anh lại nổi nóng với em ?

Tử Trung cười cay đắng :

- Cô bảo là không làm gì à ? Cô có chắc chắn như vậy không ?

- Chắc chắn như vậy.

- Thế cô có dám thề không ?

Mẫn Nghi nhìn Tử Trung , nghẹn ngào :

- Có quan trọng đến nỗi phải thề không anh ? Em không tin lời thề , nhưng em dám lấy sinh mạng của em để bảo đảm với anh rằng em rất yêu anh . Em chưa bao giờ lầm lỗi hay dối gại anh điều gì cả.

Tử Trung ném mạnh một xấp hình trước mặt Mẫn Nghi rồi giận dữ hét :

- Thế những thứ này là gì đây ? Không phải là cô sao ?

Mẫn Nghi run rẩy nhặt những tấm hình . Tất cả những hình ảnh trong những tấm hình làm nàng bàng hoàng tột cùng . Những tấm hình thật to , thật rõ chụp nàng đang trong vòng tay của Bửu Phong . Lúc này , trông đôi mắt Bửu Phong lờ đờ , đê mê của kẻ đang say tình . Cảnh Bửu Phong kéo áo nàng , rồi cảnh Bửu Phong giằng co với nàng và cuối cùng là tấm ảnh chụp nàng đang tươi cười trao tiền cho Bửu Phong . Nàng kêu thầm : Thật là khốn nạn ! Đây là cái bẫy để bẫy nàng sao ?

Nàng nhào đến ôm tay Tử Trung , khóc ngất :

- Tử Trung ơi ! Không phải là vậy đâu anh . Em không hề phản bội anh đâu . Hãy nghe em giải thích.

Tử Trung hất mạnh cáng tay Mẫn Nghi ra làm nàng ngã nhào . Anh gằn giọng :

- Giải thích ư ? Cô còn gì có thể giải thích nữa sao ? Tôi thật là khốn nạn . Tại sao tôi gặp toàn đàn bà như các người thế ? Tôi đối xử với các người như vậy chưa đủ tốt sao ? - Anh nghẹn ngào , đưa tay quệt nước mắt rồi tiếp :

- Thì ra ngoài mặt cô tỏ ra yêu quí tôi , nhưng trong lòng cô không hề yêu tôi . Cô đã ngoại tình , dan díu với người đàn ông khác . Còn đem tiền đi nuôi trai nữa.

Mẫn Nghi hét lên :

- Tử Trung ! Anh lầm rồi . Mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu Tử Trung . Người trong hình đấy là Bửu Phong , là...

- Là người tình cũ của cô chứ gì ? Tình cũ không rủ cũng đến mà . Cô thật là hèn hạ.

- Không . Tử Trung ơi ! Oan cho em quá . Em không hề phản bội anh . Hãy nghe em nói đi . Hãy bình tĩnh nghe em nói đi mà.

- Cô không cần nói gì cả . Mà tôi cũng không muốn nghe nữa đâu . Những tấm hình này đã nói lên tất cả rồi . Trước đây , tôi đã quá ngây thơ , nghe biết bao nhiêu lời ngon ngọt của cô . Bây giờ đã quá đủ rồi . Bài học hôm nay đã làm tôi sáng mắt ra rồi.

Mẫn Nghi đau khổ rên rỉ :

- Tử Trung ơi ! Nếu anh không nghe lời em giải thích thì suốt đời anh sẽ ân hận . Hãy nghe em một lần đi , Tử Trung.

Tử Trung vò đầu đau khổ :

- Vâng , bây giờ tôi rất ân hận vì đã yêu cô . Cô không cần nói thêm gì nữa.

- Tử Trung !

- Cô im đi và hãy nghe đây . Kể từ bây giờ , giữa tôi với cô đã chấm dứt , không còn gì nữa . Tôi không muốn gặp mặt cô nữa . Và tôi không muốn thấy cô lảng vảng ở trang trại Ức Thiên này nữa . Cô mau cút xéo khỏi nơi đây.

- Đừng mà , Tử Trung . Em van anh.

Tử Trung cúi xuống , siết mạnh vai nàng đến đau buốt . Anh đanh giọng :

- Mẫn Nghi ! Hãy nghe đây . Cô mau cút khỏi nơi đây . Nếu không tôi sẽ giết cô đấy . Cô là loại đàn bà mạt hạng !

Nói xong , anh hầm hầm bỏ đi . Mẫn Nghi nghẹn ngào gọi theo :

- Tử Trung ! Anh đừng đi . Đừng đi mà . Em không hề có lỗi với anh đâu.

Nhưng tiếng gọi của nàng rơi vào khoảng không mịt mù . Nàng khóc ngất , bước đến ôm những chiếc áo cưới vào lòng , chiếc áo mà bao ngày nay nàng nao nức nhưng chưa được mặc . Trời ơi ! Nàng cứ ngỡ như một ác mộng , nhưng đó lại là sự thật vừa xảy ra với nàng . Tử Trung ơi ! Em phải làm gì để cho anh tin là em trong sạch đây ?

- Sao , mọi chuyện đã lỡ dở hết rồi à ?

Mẫn Nghi quay phắt lại nơi có tiếng nói , thì ra là Dạ Thu . Nàng lau nhanh những giọt nước mắt , hỏi :

- Dạ Thu làm gì ở đây ?

- Ờ , thì mình đi dạo ngang đây , nghe ồn ào nên ghé xem có chuyện gì vậy mà.

Chả lẽ chuyện này do Dạ Thu nhúng tay vào . Nàng đanh giọng :

- Dạ Thu ! Có phải tất cả là do cô không ?

- Mẫn Nghi nói điên gì vậy ? Tôi có biết chuyện gì đâu . Sao , bị Tử Trung bỏ rồi à ?

Biết không thể đôi co với hạng phụ nữ này , vì càng nói chỉ càng thêm tức mà thôi , nên nàng rắn giọng :

- Không sao . Đây đâu phải là lần đầu tiên tôi bị bỏ rơi đâu . Dù sao tôi cũng quen bị thất tình rồi , chẳng hề gì đâu . Còn cô , cô luôn luôn làm những việc xấu , coi chừng có ngày bị quả báo đấy.

- Tô ấy à ? Tôi có làm việc gì xấu đâu nào . Thật là buồn cười.

Sự trơ trẽn của Dạ Thu làm cho Mẫn Nghi không chịu được , nàng gắt :

- Dạ Thu đã thỏa mãn rồi phải không ? Mau ra khỏi đây mau . Hãy để cho tôi yên.

- Ờ , đi thì đi chứ ! Hừ !

Dạ Thu đi rồi , Mẫn Nghi nức nở gục xuống . Tất cả đã hết thật sự rồi.

Và đêm đó , nàng đã âm thầm ngậm ngùi rời khỏi trang trại Ức Thiên . Mãi mãi vĩnh biệt Tử Trung , vĩnh biệt mối tình đẹp nhất của đời nàng . Từ đây , cuộc đời của Mẫn Nghi sẽ rẽ sang một lối khác . Ngoài kia , màn đêm vẫn mịt mù .



chương: 21



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |

truyện Người Tình Dĩ Vãng được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Nguoi Tinh Di Vang. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lấy Chồng Xứ Lạ

Đồng Phi mở choàng mắt ra khi ánh nắng xuyên qua khe cửa rọi thẳng vào phòng và khi có tiếng động mạnh do sự xuất hiện của ông Đồng Thịnh.

- Đồng Phi ! Con về lúc nào ? Sao không cho ba hay ?
18880 lượt đọc

Thương Giận Đôi Bờ

Nàng không hay mình đã khóc , chỉ đến khi một bàn tay chạm nhẹ lên vai nàng.

- Tự trừng phạt mình như thế chưa đủ hay sao ?

Không cần xoay người lại , Mẫn Quân cũng nhận ra giọng nói thân
13321 lượt đọc

Người Tình Dĩ Vãng

Những buổi chiều cuối tuần vốn thường rất đẹp trời, nhưng chiều nay, Mẫn Nghi thấy nó còn đẹp hơn rất nhiều . Nàng thấy những sợi nắng chiều còn sót lại mới đáng yêu làm sao . Nụ hồng
12246 lượt đọc

Sắc Màu Nỗi Nhớ

Tiếng chim líu lo ngoài vườn đánh thức giấc ngủ của Ân Vũ.

Ân Vũ dậy sớm hơn mọi khi mặc dù tối qua cô ngủ muộn.

Công việc đầu tiên mà Ân Vũ nghĩ mình phải làm trong ngày đó là tìm
8120 lượt đọc

Hoa Tàn Hoa Nở

Sau ngày hôm đó, không khí gia đình Hân có vẻ nặng nề hơn . Mẹ nàng thường hay trút giâ lên đầu nàng, khi gặp chuyện không may như đánh bài thua, gặp xui khi đi đường, có khi chỉ là một chuyện
15328 lượt đọc

Về Bến Mơ

Nghi Luân mắc cỡ e lệ dụi mặt vào lòng Chấn Nam. Ôm chặt Nghi Luân trong tay, Chấn Nam siết mạnh làm cho cô phải la lên:

- Ui da! Anh làm em đau quá.

- Cho em chết luôn! Ai bảo em bắt anh phải chờ
6673 lượt đọc

xem thêm