Truyện tiểu thuyết

Ngàn Năm Mong Chờ - Trần Thị Bảo Châu

Chiều đã tắt, buổi tiệc đã tàn, những người khách cuối cùng đã đến chào và ra về trong trạnh thái ngà ngà, nhưng ông Thuần vẫn còn ngồi lại ngoài vườn phong lan với tâm trạng hết sức phấn chấn.

Cũng như mọi năm, đúng ngày một tháng năm, ông Thuần tổ chức sinh nhật của mình tại nhà thật lớn. Bạn bè, bà con gần xa khắp nơi về dự, dù bầu không khí náo nhiệt nhưng không kém phần trang trọng từ sáng cho đến bây giờ vẫn chưa làm ông mệt. Có chăng cái cảm giác lâng lâng vì rượu khiến ông cao hứng hơn với mọi người.

Trong phòng khách, Phước, con ông, và đám bạn chúng vẫn còn say sưa với dàn karaoke hiện đại nhất. Hôm nay ai cũng vui. Bây giờ đã vắng khách, ông Thuần tự cho phép mình uống nhiều hơn. Men rượu bắt đầu khiến ông cảm thấy cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo. Khu vườn như chìm trong mùi thơm của những chùm dạ lan trắng chi chít hoa và ông cũng chìm vào những hoài ức cũ về những mối tình, những người đàn bà đã đi qua đời mình thời trai trẻ.

Và cũng ngay lúc ấy ông chợt thấy một cô gái mặc áo đầm trắng từ cánh cổng còn mở hé lững thững bước vào với một món quà trên tay.

Ông Thuần chợt bỡ ngỡ, không thể nhớ ra cô gái ấy là ai. Đặt ly rượu xuống bàn, ông đứng dậy với tất cả cảm kích. Dù ai đi nữa cũng là một người đến với ông trong một ngày sinh nhật ở tuổi sáu mươi gần đất xa trời. Sao ông lại không trân trọng đón chào vào phút chót thế này nhỉ ?

Bỗng dưng ông Thuần có cảm giác mình sung mãn nhu thời hai mươi. Với cử chỉ hết sức lịch lảm, ông đáp lại nụ cười hồn nhiên như trẻ thơ của cô gái bằng một cái gật đầu thật nhẹ.

Cô ta nói giọng hơi ngập ngừng :

- Dì cháu gởi quà sinh nhật ông.

Ông Thuần ngạc nhiên :

- Dì cháu à ?

Cô gái gật đầu :

- Dạ ! Dì Út của cháu.

Vừa nói cô gái vừa lễ phép đưa quà cho ông bằng cả hai taỵ Ông Thuần đỡ gói quà được gói bằng giấy màu ngọc bích, phía trên kèm một cành cẩm chướng đỏ rực thoảng hương thơm rồi nhướng mày hỏi :

- Xin lỗi. Dì Út của cháu tên gì ?

Cô gái hay đúng hơn là một cô bé chừng mười tám đôi mươi, tủm tỉm cười vừa lém vừa ngây thơ :

- Cháu... không biết ạ ! Dì Út nói rằng nếu ông đã quên thì dù dì ấy tên gì cũng vô nghĩa.

Lúc ông Thuần còn sững sờ thì cô bé đã gật đầu chào rồi quay đi. Ông ngồi xuống cầm đóa cẩm chướng lên và xoay nhẹ nó trong tay.

Ai thế nhỉ trong những người đàn bà đẹp đã đi qua đời ông ?

Nụ cười trong sáng đến nhói lòng của cô bé áo trắng bỗng đánh thức ký ức đã ngủ kỷ dưới tận đáy của tâm hồn ông. Bất chợt ông kêu lên. Men rượu đã tan, lớp sương mờ lãng đãng cũng biến mất. Ông đã nhớ ra rồi...

Tay run run ông mở gói quà. Trong hộp giấy là một bức tượng thiên thần nhỏ bằng thủy tinh và những giòng chữ thật bay bướm nhưng khó hiểu :

"Gởi lại anh những gì là của anh, nên anh không nhận ra, nó sẽ là của người khác."

Phía dưới không ghi tên, mà chỉ có hình vẽ một chiếc lá.

Ông Thuần buột miệng :

- Ngọc Điệp !

Rồi ông như thừ ra mặc cho những hình ảnh cũ kéo đến vây bủa, réo gọi ông bằng một giọng vừa giục giã vừa rủ rệ Cái thời hạnh phúc mà ông tự chôn vùi từ lâu bỗng ngang nhiên hiển hiện...





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 |

truyện Ngàn Năm Mong Chờ được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ngan Nam Mong Cho. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Tiếng lòng ngân vang

Dựng xe đạp dựa vào chuồng bò, Nhiên mau mắn đẩy cửa lách vô nhà. Gã đàn ông đang ngồi trên giường với vẻ ngóng chờ.

Gã thở nhẹ nhõm :

- Có em bên cạnh tôi thấy an toàn hơn.

Út Nhiên
15478 lượt đọc

Những Ngăn Tim Hồng

Nhìn Doanh Doanh ngồi ăn khế ngon lành, dì Năm rùng mình:

-Con nhỏ này ! Thấy con nhai mà ê răng . Một lát đừng than xót ruột nhé !

-Ngọt chớ đâu có chua dì Năm ! Ăn với con.

Lắc đầu quầy
23834 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
7141 lượt đọc

Phố Cũ Hoa Vàng

**********


Bưng ly Ice tea theo, Bích đẩy cửa phòng Net. Một người khách trả máy. Bích mừng rỡ xí chỗ. Cô kiểm tra hộp mail, ngoài những lá thư lâm li sướt mướt của Nghĩa ra, Bích chỉ nhận mỗi
8373 lượt đọc

Cỏ biếc

Vừa bước vô nhà, Khanh đã nghe giọng bà Ninh đắng nghét:

- Cuối cùng cũng lết về đây. Hừ ! Bộ trong thành phố này còn chỗ nào khác chứa mày sao ?

Im lặng ngồi xuống salon, Khanh tiếp tục nghe
11041 lượt đọc

Theo Gót Chân Tình

***

Gia Uyên rón rén đi dọc hành lang băng ngang qua phòng ông Đạt . Cô thấy an tâm vì ông đang say sưa với quyển tạp chí trên tay.
Uyên thở phào nhẹ nhõm . Bước đầu thế là ổn . Cầm cái máy
11785 lượt đọc

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Chương 2

Nhã bước vội theo khi Đan Tâm kéo anh tới trước để giới thiệu với 1 người mà cô quảng cáo là "xa lạ hoàn toàn nhưng đảm bảo khó ai rời được khi gặp và trò chuyện "

Anh đã
18759 lượt đọc

Hai Bờ Thương Nhớ

Đến khi nhận biết được xung quanh thì cái đầu tiên Tùng Chi nhìn thấy là gương mặt lo lắng và đôi mắt nhíu lại, căng thẳng của Thức. Tiếp theo đó là gương mặt quýnh quáng của Luyện và lố
8281 lượt đọc

Lòng Son Vẫn Trọn

Chuông điện thoại reo liên tục nhưng Vân Ảnh vẫn thản nhiên ngồi xem tivi .

Đợi Sam dưới bếp cau có bước lên, nó mới nói :

- Dám cá là bà nội . Em với nội kỵ rơ nên chị chịu khó bắt
13331 lượt đọc

Lời Hát Cho Anh

Thanh Lam vừa lau mặt vừa bối rối hỏi Mai:

_Mọi người đi hết rồi sao?

Mai gật đầu:

_Đi lâu rồi!

Lam nhăn nhó:

_Sao chị không gọi em dậy ?

Mai nói:

_Cô Thư bảo cứ để cho em ngủ
6644 lượt đọc

xem thêm