truyện tiểu thuyết - mùa thu hoa tím - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Mùa Thu Hoa Tím - Hoàng Thu Dung

Thiên Hương đi thơ thẩn giữa vườn hoa. Cô len lỏi vào các lối đi trải sỏi, vơ vẩn ngắm những bông cúc vàng rực rỡ trong nắng sớm.Mùa thu trời xanh trong mây trắng bay xa xa trên cao. Thiên Hương ngước nhìn bầu trời,rồi nhìn bao qúat cả vườn hoa, ngây ngất cười một mình.Lần đầu tiên cô được đứng giữa cảnh đẹp như vậy.

Cô đã nhiều lần nghe mẹ bảo nhà dì Hân rất đẹp, nhưng không hình dung nó đẹp đến như vậy. Cô cứ nghĩ ở thành phố nhà cửa luôn chen chúc chật hẹp. Thế mà ở đây dì Hân có cả một khoảng sân rộng để trồng hoa. Dì Hân và mẹ giống nhau đều thích hoa cúc. Hình như ý thích của mẹ cũng truyền sang cô nên cô cũng rất mê say hoa cúc.

Lúc nhỏ Thiên Hương cũng thường được mẹ đưa lên nhà dì Hân chơi. Nhưng nhà trước kia không có nhiều hoa như bây giờ.

Cô đi về phía bờ tường và đứng thật lâu mà ngắm nghía. Một chiếc bồn trồng toàn hoa cúc tím có những cành ngả nghiêng theo hướng gió, rơi lơ lửng giữa khoảng tường và mặt đất. Dễ thương không sao chịu được.

Thiên Hương cúi xuống nâng cành hoa lên hôn phớt một cái. Khi cô ngẩng lên thì thấy một phụ nữ đang nhìn mình chăm chú. Bà ta đứng trên ban công một mình không biết đã là bao lâu. Thiên Hương có cảm gíac bà theo dõi cô nãy giờ.Tự nhiên cô rụt rè đứng nép vào một chậu kiểng để che khuất tầm mắt của bà ta và mặt chợt đỏ lên vì mắc cỡ.

Khi cô ngẩng lên nhìn lần nữa thì không thấy người phụ nữ ấy đâu. Cô mạnh dạn đi vào nhà thì lại gặp bà giữa lối đi. Hình như bà muốn nói chuyện với ai. Thiên Hương nhận ra điều đó khi bà chặn cô lại cười ngọt ngào :

- Đi đâu đấy con ?

- Dạ con muốn về nhà.

-Ngồi đây chơi chút nữa đi nào.

Nói rồi,bà tự nhiên cầm tay cô dẫn đến một băng đá gần đó. Thiên Hương ngoan ngoãn ngồi xuống. Cô ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ đang quan sát cô tỉ mỉ. Từ đó đến giờ cô đã quen bị nhìn nhưng chưa có ai ngắm nghía cô kiểu như vậy. Tự nhiên cô lại đỏ mặt,chớp chớp mắt nhìn xuống tay mình.

Hình như đã quan sát cô xong,người phụ nữ chợt lên tiếng :

-Con tên gì vậy ?

- Dạ,con tên Thiên Hương.

-Thiên Hương hả ? Tên cũng dễ thương đấy. Tên hợp với con lắm. Thế con đang làm gì ?

Thiên Hương nói một cách ngây ngô :

- Dạ không làm gì hết ạ. Rảnh nên con chạy xuống nhìn hoa.

Người phụ nữ bật cười lắc đầu :

-Ý dì muốn hỏi con còn đi học hay đi làm đấy ?

- Dạ con đang học lớp 12.

-Vậy à ? Còn nhỏ qúa.

Người phụ nữ lẩm bẩm một mình rồi lại ngẩng lên cười với Thiên Hương :

-Không sao. Như thế cũng tốt.Này ! Con ở đâu tới vậy ?

- Dạ, con ở quê lên. Năm nào,mẹ con cũng cho con lên đây chơi. Dì Hân là em của mẹ con đó dì.

- Dì biết rồi. Dì là bạn của dì Hân con đó.

- Dạ.

Bà ta im lặng không nói gì nữa và lại nhìn cô thật lâu như xem xét cặn kẽ từ mắt đến tay chân. Cái nhìn của bà làm Thiên Hương lúng túng cụp mắt xuống. Tự nhiên cô cảm thấy khó chịu. Dù còn nhỏ tuổi nhưng cô vẫn hiểu được đó là cách nhìn sống sượng như thể đang xem một món hàng.

Nhưng dù cảm thấy không thoải mái, cô vẫn không dám có phản ứng ,cô chỉ cúi gằm mặt tránh cái nhìn của bà ta.

Cô muốn đứng lên vào nhà,nhưng không dám. Chợt dì Hân từ trong đi ra.

-Hai dì cháu nói chuyện vui không ?

Người phụ nữ buông tay Thiên Hương ra,quay lại :

-Cũng chưa nói gì nhiều.

Dì Hân ngồi xuống cạnh Thiên Hương. Cô vội đứng lên :

- Dạ, để con vào dọn cơm.

Nói rồi, cô lễ phép chào người phụ nữ lạ nọ , đi vào nhà. Cô nghe tiếng dì Hân loáng thoáng phía sau :

-Sao chị thấy thế nào ? Nó còn khờ nên nói chuyện vụng lắm.

- Con bé đẹp lắm, lại hiền.Tôi chỉ cần như vậy thôi.

-Nó ngoan lắm.Chị Thanh tôi chỉ có mình nó nên dạy kỹ lắm.

Thiên Hương cúi đầu vừa đi vừa suy nghĩ miên man.Cô không hiểu tại sao người phụ nữ đó lại chú ý tới cô như vậy.Và dì Hân nữa.Tại sao dì lại hỏi bà ta có thích cô không ?Bà ấy là bạn dì Hân thì mắc gì lại phải quan tâm đến cô chứ ?

Hôm sau, Thiên Hương chuẩn bị về thì dì Hân đi vào phòng cô :

-Con định về đó hả ? Ở lại thêm 1 ngày nữa đi con.

- Dạ thôi. Ngày mai con đi học rồi.

-Thì nghỉ 1 ngày, không sao đâu.

-Nhưng con nói với mẹ con là...

Dì Hân ngắt lời :

- Dì đã nói với mẹ con rồi. Lần này, mẹ cho con ở tùy thích. Ở lại,chiều dì dẫn đi chơi.

Thấy Thiên Hương phân vân, dì Hân cầm lấy chiếc áo trên tay cô cất vào tủ. Thiên Hương đành vâng lời. Đối với cô, dì Hân còn có uy hơn cả mẹ. Mẹ thì cô còn dám nhõng nhẽo hay giận dỗi. Chứ với dì Hân thì không. Có lẽ vì từ nhỏ cô đã quen sợ bà dì nóng tánh này rồi.

Dì Hân có hai đứa con trai.Cả 2 đứa đều lớn hơn Thiên Hương và không phải dân hiền.Có lúc còn bắt nạt cả Thiên Hương. Nhưng đứng trước mặt dì Hân thì ngoan một phép.Mà không phải chỉ có uy với con cháu ,dì ấy còn có uy với cả chồng.Dượng Danh vốn hiền nên chiều dì ấy tối đa.Có lẽ vì vậy nên dì Hân không quen bị ai chống đối. Cả Thiên Hương cũng vậy.

Có điều Thiên Hương không hiểu được tại sao lần này dì Hân một mực giữ cô lại như vậy.Cô nghĩ chiều sẽ theo dì ấy đi chơi đâu đó. Nhưng mãi đến gần tối cô cũng không nghe bảo gì.Đến lúc tối nữa thì nhà lại có khách.

Lúc đó Thiên Hương đứng trên lầu. Cô thấy 1 chiếc xe du lịch màu đen chạy vào cổng.Chiếc xe đậu sát bậc tam cấp. Rồi 3 người phụ nữ và một người thanh niên bước xuống đi vào nhà.Nhìn kỹ , Thiên Hương thấy có cả người phụ nữ hôm qua.Kiểu này thì dì Hân sẽ không đi chơi được rồi.Cô nghĩ như vậy.

Cô còn đứng nhìn vơ vẩn xuống sân thì cô bé giúp việc đến bảo dì Hân gọi.Cô đi xuống nhà,dì Hân cũng vừa đi lên.Thấy cô dì đứng lại :

-Con mang nước ra cho khách nhé.

- Dạ.

Đi vài bước,dì chợt đứng lại,nhìn cô từ đầu đến chân.Thiên Hương chưa kịp hiểu gì thì dì ấy gật đầu như có vẻ hài lòng rồi khoan thai đi ra phòng khách.

Thiên Hương đi vào bếp với một dấu hỏi to tướng trong đầu.Bình thường có khách chỉ cần cô bé giúp việc mang nước ra.Sao bây giờ dì Hân lại bảo cô ? Mà lại nhìn một cách đánh gía.Nếu cô lôi thôi, chắc dì ấy sẽ bực mình lắm.

Khi cô đi ra phòng khách,ba người phụ nữ chợt ngừng nói chuyện và nhìn cô chăm chăm không giấu giếm,không cả ý thức được như thế sẽ gây cho cô sự ngượng ngập.Cái nhìn của họ làm Thiên Hương phát hoảng lên.Cô đặt khay nước xuống bàn rồi len lén quệt tay lên mặt như sợ mặt mình bị lem luốc.Cô định rút lui thì người phụ nữ hôm qua chợt kéo tay cô lại :

-Ngồi xuống đây đi con.

Thiên Hương đưa mắt nhìn dì Hân rồi ngượng ngập ngồi xuống.Ngay lúc đó có tiếng chuông điện thoại.Dì Hân đứng dậy đến bên bàn và đứng nói thật lâu.Ở bên salon,người phụ nữ vẫn cầm tay Thiên Hương bóp bóp rồi tấm tắc nói với người phụ nữ bên kia :

-Chị Thu xem nè.Tay con bé mềm mại ghê chưa.

Thiên Hương đỏ mặt muốn rụt tay lại nhưng không dám.Người phụ nữ tên Thu nghe nói vậy bèn đứng lên bước qua ngồi cạnh Thiên Hương và cũng bóp nhẹ tay cô :

-Mềm thật.Con bé có bàn tay đẹp qúa.

-Tướng nó trông sang đấy chứ.

- Da nó trắng tự nhiên thật, cả tóc cũng đẹp.

Thiên Hương cúi gằm mặt ngượng nghịu.Cô ngồi chết cứng,dán mắt nhìn xuống gạch không dám cả ngẩng lên.Dì Thu hơi cười vì vẻ nhút nhát của cô rồi quay qua người thanh niên ngồi phía đối diện :

-Cậu xem,con bé dễ mắc cỡ qúa nhỉ.Dễ thương không ?

Thiên Hương hơi ngước mắt nhìn người thanh niên.Ấn tượng đầu tiên của cô là anh ta có cặp mắt rất dữ.Anh ta nhìn cô hơi lâu rồi "ờ " một tiếng với vẻ thờ ơ.Bây giờ cô mới nhận ra từ nãy giờ anh ta không hề nói gì và có vẻ rất lạnh nhạt với những phụ nữ đi chung.

Ba người kia ngồi quanh Thiên Hương, thay nhau nhận xét về cô.Nào là đôi mắt thơ ngây,ngơ ngác như mắt thỏ. Mũi thon, môi đỏ tự nhiên.Nhìn hoài không ch''an mắt.Họ nói về cô như người ta bình luận một món hàng mua ngoài chợ.Thiên Hươngcảm thấy mình bị coi thường vô cùng.Gần như họ không hề đếm xỉa đến sự khổ sở của cô.Cách họ khen cô như khen một con búp bê trong tủ kính.Nếu tôn trọng cô thì họ đã không nói năng sống sượng như vậy.

Cô đưa mắt tìm dì Hân nhưng dì ấy đã đi đâu đó.Cô lúng túng muốn tìm cách đứng lên nhưng không cách nào thoát khỏi ba người đàn bà kỳ cục ấy.Người thanh niên hình như nhận thấy vẻ khổ sở của cô.Anh ta chợt lên tiếng :

-Mấy dì để cô ấy vô nhà đi.Nhận xét như vậy cô ta không quen đâu.

Ý kiến của anh ta rất được coi trọng. Thiên Hương thấy dì Thu buông tay cô ra mỉm cười dịu dàng với cô nhưng không nói gì nữa. Như được giải thoát, Thiên Hương vội đứng lên chào họ,rồi quýnh qúang chạy vào nhà trong.Cô đi lên phòng mình,đóng cửa trốn biệt.Một lát sau lại có tiếng gõ cửa.Rồi dì Hân bảo cô xuống ăn cơm.Cô rất lạ vì cử chỉ quan tâm của dì Hân nên tò mò nhìn. Thấy cặp mắt ngơ ngác của cô,dì Hân bẹo má cô một cái :

- Mấy dì đó bảo con xuống ăn cho vui.Họ thích con lắm đấy.

Thiên Hương ngẩn người trong giây lát.Rồi hình dung những cử chỉ qúa ưu ái lúc nãy,cô sợ hãi từ chối ngay :

- Dạ thôi.Con chưa đói.Con không muốn ăn.

- Sao vậy con ?Mấy dì đó cũng như người nhà mà.Đừng có sợ.

- Nhưng mà... nhưng ai cũng nhìn con.Con sợ lắm.

Dì Hân bật cười :

-Họ khen con chứ gì đâu mà sợ.Đi nào.

Thấy vẻ ngần ngừ của cô ,dì nghiêm mặt :

-Họ là bạn của dì. Con đừng làm dì mất mặt nghe.

Thiên Hương không dám phản đối thêm.Cô ngoan ngoãn đi theo dì Hân xuống phòng ăn.Mọi người đã ngồi vào bàn hình như chỉ chờ có cô.Điều đó làm Thiên Hương càng sợ khiếp.Nhất là cái cách dì Thu vỗn vã với cô.Cô không quen được người lạ ưu ái như vậy.Dù không đủ khôn ngoan để nhận x''et về bà nhưng bản năng làm cô thấy sợ.Ở bà có cái gì đó rất đáng sợ.Rõ ràng là sự ngọt ngào đó không tự nhiên.Nó không giống như mẹ cô.

Thiên Hương bị ấn xuống ngồi bên cạnh người thanh niên.Một bên là dì Hồng tức là người phụ nữ đến hôm qua.Suốt bữa ăn,anh ta có thái độ trầm lặng và không hề nói chuyện.Còn bà Hồng thì không ngớt chăm sóc cô.Bà gắp thức ăn nhiều đến nỗi cô không thể nào ăn hết ,chỉ cúi gầm mặt xuống ráng ăn cho hết những thứ trong chén.Lòng cô thấy chán nản kỳ lạ,khi bỗng nhiên dì Hân và những người phụ nữ kia chăm bẵm cô như thế.Mà tại sao mới được chứ ?

Đúng là tất cả không tự nhiên và thay vì sung sướng đón nhận cô lại thấy hoang mang không hiểu họ muốn gì.

Sáng hôm sau cô chuẩn bị về nhưng cô vừa ra đến hành lang thì dì Hân từ trong phòng đi ra. Thiên Hương nói nhỏ rí :

-Con định đến nói với dì là con về.Mai con còn đi học.

Dì Hân khoát tay :

-Ở thêm vài ngày nữa đi con.Dì đã nói trước với mẹ con rồi. Học thì nghỉ vài ngày đâu có sao.

- Dạ nhưng nghỉ nhiều qúa con chép bài không kịp. Con sợ...

-Chậc ! Chuyện học đâu có quan trọng. Dì đang lo cho con đấy.Sau này không cần học con cũng sung sướng. Nghe lời dì đi.

Thiên Hương lặng thinh.Học mà dì ấy bảo không quan trọng à ?Trong khi cô thì sợ rớt muốn chết.Năm nay là năm cuối mà,lơ mơ thì sẽ rớt đại học.Cô sợ lắm.Cô chợt thấy hối hận là đã nghe lời mẹ lên đây chơi.Cô đâu có ngờ lần này dì Hân giữ ở lại lâu thế.

Tự nhiên dì Hân xuống đón cô lên,và cứ bắt cô ở lại.Thật hoang mang không biết chừng nào mới được về.Ý nghĩ đó làm Thiên Hương khóc lên :

-Nhưng ở lại lâu con sợ mất bài.Năm nay là...

Dì Hân ngắt lời,giọng như ra lệnh :

-Thôi đừng nói nhiều nữa.Con về phòng đi.Buồn thì bảo thằng Ninh đưa đi chơi.Bây giờ dì bận lắm.

Thiên Hương thất vọng "dạ" nhỏ một tiếng rồi lủi thủi trở về phòng mình.Bây giờ cô thấy không còn vui vẻ gì nữa,chỉ có cảm giác buồn chán.Thái độ của dì Hân kỳ lạ qúa,cô không sao hiểu nổi.Và chính vì không hiểu nổi nên cô thấy khổ sở.

Suốt buổi sáng,cô ngồi ủ rũ trên giường,thỉnh thoảng lại khóc.Dì Hân mấy lần bảo cô đi chơi nhưng cô từ chối.Cô chỉ muốn về đi học,còn lòng nào mà vui chơi nữa.

Khóc chán, Thiên Hương định đi xuống sân ngắm hoa.Nhưng dến giữa cầu thang cô nghe dì Hân đang nói chuyện qua điện thoại,trong đó có nhắc đến tên cô. Thiên Hương tò mò đứng lại lắng nghe.Dì Hân nói rất vui vẻ :

-Vậy chị thấy được rồi à ? Nhưng chủ yếu cậu ấy có thích không đấy chứ ? Cái đó mới quan trọng.

-...

-Thì cũng đúng thôi.Tính cậu ấy ít nói.Những chuyện như vậy dễ gì chịu bộc lộ.Thế còn "bà ấy " thì sao ?

Chữ "bà ấy " được dì Hân nhấn giọng một cách đặc biệt.

Thiên Hương lén nhìn dì ấy qua khung sắt.Khuôn mặt dì ấy có vẻ chăm chú,mày cau lại.Rồi dì cười nhẹ tênh :

- Hình như thế là chụp ở mọi góc độ rồi đấy.Bà này kén kỹ quá nhỉ.Bả muốn đến hả ?

-...

-Chưa đi được à ? Chị giục nhanh nhanh được không ? Con bé cứ đòi về.Thấy nó khóc lóc tội qúa.

-...

-Í ! Không nói cho nó biết được đâu.Tôi không muốn nó bị ảnh hưởng.Con nhỏ khờ lắm chị ạ.Rủi chuyện không tới đâu mà bắt nó suy nghĩ tội nghiệp.

-...

-Thôi vậy nhé.Chị nói bà ấy sớm sớm cho nhé.

Rồi dì Hân bỏ ống nghe xuống. Thiên Hương vội đi nhanh trở lên vì sợ bị bắt gặp nghe lén.Cô lại trở về phòng ngồi một mình nghĩ ngợi. Câu chuyện lúc nãy càng làm cô thấy hoang mang.Rõ ràng là dì Hân nói về cô. Nhưng có chuyện gì thế ?

Một lát sau lại có tiếng chuông reo. Thiên Hương vội mở cửa ngó xuống nhà dưới.Thấy dì Hân đi đến bàn điện thoại,cô nín thở bước xuống cầu thang. Lần này hình như dì Hân nói chuyện với người khác. Thiên Hương nghe giọng dì ấy vừa vui vẻ vừa có chút gì đó cả nể :

-A ! Cậu Giang hả ? Không ngờ cậu gọi tôi. Có gì không cậu ?

-...

-Vâng.Đúng đấy. Con bé khóc từ sáng đến giờ.

-...

-Về hả ?Thế còn mẹ cậu thì sao ? Bà ấy bảo sẽ đến mà.

-...

-À ! Cũng được.Vâng.Vâng.Chào cậu.

Dì Hân lại cúp máy, gương mặt có vẻ không vui.Thiên Hương vội đi lên.Cô vừa ngồi xuống giường thì dì Hân bước vào :

-Này ! Con còn muốn về không ? Chuẩn bị đi. Dì bảo thằng Ninh đưa ra bến xe.

Thiên Hương mở lớn đôi mắt như không tin.Nhưng cô cũng không dám hỏi gì nhiều,chỉ hối hả lo xếp đồ vì sợ dì Hân đổi ý.

Trên suốt chặng đường về nhà,cô chỉ nghĩ về dì Hân và những gì đã xảy ra hai hôm nay. Cô lờ mờ nhận thấy rằng sở dĩ dì ấy cho cô về là nhờ một người tên Giang nào đó.Cô không biết nhân vật đó là ai nhưng biết anh ta có uy tín rất lớn.Bởi vì chỉ một câu nói của anh ta mà dì Hân nghe lời lập tức. Trong khi cô khóc lóc năn nỉ cũng không làm dì ấy lay chuyển.

Nhưng giữa anh ta và những người phụ nữ kia có liên hệ gì với nhau ?Tại sao họ lại có ảnh hưởng đến dì Hân như vậy ?Tại sao họ đồng ý thì dì Hân mới để cô về ?Cảm thấy mình bị những người lạ chi phối Thiên Hương vừa sợ vừa chán nản vô cùng.Tất cả đều kỳ cục không sao hiểu được.Và cô không muốn lên nhà dì Hân chơi nữa.

Buổi tối cô chuẩn bị đi ngủ thì bà Thanh đến ngồi xuống giường cô :

-Sao dì Hân để con về sớm vậy ?

Thiên Hương ngạc nhiên nhìn mẹ :

-Thì con về đi học.Đáng lẽ con phải về hôm qua mà mẹ.Tại dì ấy giữ con lại đấy.

-Thế... có ai đến nhà dì Hân không ?

Thiên Hương suy nghĩ một chút rồi thở dài :

-Có nhiều lắm mẹ ạ.Mà họ kỳ lắm.Mẹ không biết đâu.Họ cứ xúm lại nhìn con và bảo con đẹp.Mấy người đó làm như con là con nít vậy.

Nhớ lại cảm giác đó,tự nhiên cô rơm rớm nước mắt.Bà Thanh ngạc nhiên nhìn cô :

-Họ khen mình thì mình mừng chứ sao lại khóc ?

Thiên Hương phản đối :

-Nhưng họ kỳ lắm.Con ngồi đó mà họ sờ mó con rồi lại nói chuyện với nhau.Người thì nắm tay,người thì sờ tóc.Họ kỳ cục lắm.

Giọng cô trở nên ấm ức :

-Con là người chứ có phải là con mèo đâu.Con ghét người ta sờ như vậy lắm. Mai mốt con không lên nhà dì Hân chơi nữa đâu.

-Bậy nè.Dì Hân muốn cho con sung sướng chứ đâu có làm gì hại con.

-Nhưng rủi lên đó gặp mấy người đó nữa sao ?

-Con mà được họ thích là có phước lắm đấy.

- Đó đó.Cả mẹ cũng nói như vậy.Đáng lẽ mẹ phải bênh con mà ghét họ mới phải.Đằng này mẹ đồng ý với họ.Con không thèm nói chuyện với mẹ nữa đâu.Giận mẹ luôn.

Nói rồi cô leo lên giường,lấy mền phủ kín cả đầu,giận dỗi và ngúng nguẫy.Cử chỉ trẻ con của cô làm bà Thanh cười một mình ,không hề nao núng.Bà biết chắc chắn ngủ một đêm con bé sẽ quên ngay.Tính cô nhõng nhẽo và rất con nít.Dễ giận và dễ quên.Đồng thời rất bướng.Nên mặc dù rất nóng ruột muốn biết về chuyện ở nhà bà Hân ,bà vẫn không gọi cô dậy để hỏi.Chắc chắn cô sẽ không chịu nói gì đâu.

Bà đứng dậy, tắt đèn cho Thiên Hương rồi lại ngồi xuống gần cửa sổ nghĩ ngợi lan man.

Thiên Hương ngủ ngon lành cho đến sáng.Khi cô thức dậy thì bà Thanh đã mở cửa tiệm.Cô ăn sáng qua loa rồi phóng xe đến nhà Thủy Mai mượn tập.Nghỉ học mới có ba ngày mà bài vở như chất cả núi.Chép lại mỏi cả tay.Vừa chép bài,cô vừa nhớ đến dì Hân mà ấm ức.Và cô hứa đi hứa lại trong bụng là sẽ không đi thành phố chơi nữa.

Vài hôm sau thì cô quên hẳn chuyện bực mình đó và đi học rất bình thường.Nhưng sáng nay,cô đang ngồi học bài thì dì Hân xuống.Thấy bà,Thiên Hương vội đứng dậy chạy ra đón.Cô nói tíu tít :

- Dì Hân xuống.Mẹ Ơi ! Dì Hân xuống nè.

Bà Hân bước xuống xe,dúi vào tay cô hộp qùa :

-Của con đấy.Mẹ đâu rồi ?

-Mẹ con đang nấu cơm.

Cô chạy vào nhà,kêu toáng lên :

- Dì Hân xuống nè mẹ Ơi.

Bà Thanh từ nhà sau đi lên,cười tươi tắn.Nhưng vẻ mặt bà Hân còn rạng rỡ hơn.Bà đuổi Thiên Hương ra ngoài chơi rồi hai chị em vào trong phòng nói chuyện rất lâu.

Thiên Hương không để ý cử chỉ khác lạ của mẹ và bà dì.Cô ngồi xuống bàn học,loay hoay mở hộp qùa.Đó là một chiếc áo đầm rất đẹp.Cô mê tít,mặc ngay vào người rồi chạy đến đứng trước gương ngắm nghía.

Thường dì Hân rất hay mua qùa cho cô.Tất cả đều đẹp và cô đều thích với những mức độ khác nhau.Dì Hân thường chê khiếu thẩm mỹ của mẹ Kim và tự mình may sắm đồ cho Thiên Hương.Cho nên đa số áo quần của cô đều là do bà cho.Toàn là những thứ sang trọng.Nó làm cô thêm xinh đẹp và có vẻ tiểu thư.Thậm chí hơi tương phản với căn tiệm tạp hóa lụp xụp của mẹ cô.

Thiên Hương còn qúa nhỏ nên không nhận thức được rằng tất cả những điều đó làm mẹ lệ thuộc rất nhiều vào dì Hân.Thậm chí dì ấy còn có quyền với cô hơn cả mẹ.Và mẹ đã mặc nhiên thừa nhận điều đó.Gần như mẹ giao cho dì Hân lo tương lai của cô.Cô không nhận biết được chuyện đó,nhưng cũng không hề thắc mắc về uy quyền của dì Hân đối với mình.

Thiên Hương ngắm mình chán chê rồi thay áo ra. Cô chuẩn bị đi học. Nhưng cô vừa ngồi vào bàn ăn thì dì Hân nói như ra lệnh :

-Ăn xong, con soạn đồ theo dì đi thành phố. Lấy nhiều đồ một chút nhé. Lần này, có thể con sẽ ở lâu đấy.

-Sao ạ ?

-Thiên Hương kêu lên sửng sốt. Cô hết nhìn dì Hân rồi lại nhìn mẹ. Bà Thanh mỉm cười khuyến khích :

-Nghe lời dì đi con.

-Nhưng con còn phải đi học.

Bà Hân xen vào :

-Nghỉ vài ngày cũng đâu có sao.

-Nhưng con đã nghỉ hết mấy ngày rồi.Ôi ! Lần này mà nghỉ chắc con chết mất.Con chép bài không nổi đâu dì ơi. Con không muốn lên đó đâu.

-Sao vậy ? Con sợ cái gì ?

Thiên Hương làm thinh.Cô sợ gặp phải mấy người phụ nữ kỳ cục , bạn của dì Hân. Cô sợ sẽ gặp lại họ lần nữa. Và họ sẽ săm soi cô như lần trước nữa. Ý nghĩ đó làm cô qúynh qúang lên :

-Con không muốn lên nhà dì đâu. Rủi gặp mấy người đó nữa thì sao ?

-mấy người nào ?

-Bạn của dì ấy.Con ghét họ lắm.

-Hương ! Ăn nói cẩn thận nghen.

Bà Thanh vội lên tiếng mắng cô. Nhưng bà Hân khoát tay điềm nhiên :

-tại sao con ghét mấy dì ấy ?

Thiên Hương nhăn nhó :

-Vì họ cứ xúm lại nhìn con,rồi nói này nói kia. Sờ mó tùm lum làm con nhột lắm. Con ghét ai làm vậy với con lắm.



-Tưởng chuyện gì. Mai mốt không ai làm vậy nữa đâu. Người ta nhìn chứ đâu có ăn thịt con. Sợ vớ vẩn.

Thiên Hương ấm ức làm thinh. Làm sao dì Hân hiểu được ý nghĩ của cô. Cô không thích bị người ta quan sát mình như một món hàng. Nếu nói ra,chưa chắc dì Hân đồng ý. Tự nhiên cô thấy chán vô cùng.Cô mong sao mai mốt dì ấy đừng xuống nhà mình nữa.

Cô không dám cãi dì Hân,nhưng cũng không thể nào vui vẻ.Cô soạn đồ một cách ấm ức,rồi vùng vằng đi ra cửa.Nhưng cô chỉ dám vùng vằng với mẹ,mặc cho bà ra sức dỗ dành.

Trên suốt đường đi,mặt cô ỉu xìu như đưa đám,môi cong lên đầy giận dỗi. Nhưng bà Hân phớt lờ cử chỉ chống đối ấy,bà luôn cười vui vẻ,và nói chuyện với cô không ngớt.Dĩ nhiên là chỉ kể về chuyện ngày xưa bà đi học.Hoàn toàn không nhắc đến mấy bà bạn mà Thiên Hương dị ứng.Nên cuối cùng cô cũng đâm ra thích nghe,và quên hẳn cảm gíac giận dỗi lúc nãy.

Lên đến nhà dì Hân lúc gần chiều,Thiên Hương mệt qúa nên vào phòng ngủ ngay.Mãi gần tối,cô mới thức dậy,dì Hân đang tiếp khách.Vừa xuống đến cầu thang,Thiên Hương đã vội lui trở lên.Bây giờ cô rất sợ khi nhà có khách.Rất may là bà ấy chỉ ngồi một lát rồi về.Và dì Hân cũng không gọi cô xuống đem nước.

Ngồi mãi trên phòng thấy buồn,Thiên Hương đi xuống nhìn hoa.Cô ngồi một mình trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi tối ,vừa hát khe khẽ vừa vẽ những đường vô hình trên mặt đất.Chiều nay,cô cảm thấy buồn vô cùng.Cũng không giải thích được buồn chuyện gì.Chỉ thấy là không vui.

Một lát sau,cô đứng dậy,hái vài bông cúc để đem vào phòng chưng.Cô đang loay hoay bên khóm cúc thì nghe có tiếng xe chạy vào sân.Tiếng xe rất êm.Nếu không có âm thanh rào rào của những viên sỏi nghiến thì khó mà nhận ra.

Thiên Hương đứng thẳng lên nhìn.Những người trong xe đã bước xuống.Ba người tất cả.Trong đó có người phụ nữ tên Hồng và một thanh niên.Hai người đó Thiên Hương nhận ra ngay vì đã đến đây.Còn người phụ nữ lớn tuổi kia thì cô hoàn toàn lạ.

Họ cũng đã thấy cô.Thỉnh thoảng nghe dì Hồng nói với người phụ nữ lạ nọ :

-Nó đó chị.

Nói rồi,bà đi nhanh về phía cô,nắm tay cô kéo lại phiá xe,vừa đi vừa hỏi bằng giọng ngọt ngào :

-Con đang làm gì vậy ?

- Dạ,con hái hoa.

Thiên Hương bị kéo đến đứng trước mặt người phụ nữ nọ.Bà ta nhìn cô chăm chú,cái nhìn giống hệt bà Hồng lần trước khiến cô thấy hơi khó chịu.Cô lí nhí chào bà ta rồi đứng yên,cúi gằm mặt xuống.

Dì Hồng bóp vai cô,thân mật :

-Con làm gì ngoài này vậy ?

- Dạ, con hái hoa.

Thiên Hương trả lời lần nữa.Cô thấy ba người chuyển xuống nhìn mấy cành cúc trên tay cô.Cô ngượng nghịu buông thõng xuống,giấu bên chân.Cử chỉ của cô làm dì Hồng lại cười,rồi kéo tay cô :

-Vô nhà đi con.

Thiên Hương bị nắm tay như thế,cô rất muốn rút ra,nhưng không dám,cứ đi theo một cách thụ động.Người phụ nữ kia không hề nói gì.Bà ta ngồi xuống salon đưa mắt nhìn phòng khách như đáng giá.Người thanh niên ngồi xuống phía bên kia.Anh ta có vẻ trầm lặng và không hề nhìn đến ai.

Thiên Hương lén nhìn người phụ nữ ấy. Bà ta bệ vệ và có vẻ uy quyền,bề trên chứ không thân mật như dì Hồng.Thấy cái nhìn của bà, cô vội cụp mắt xuống.Bây giờ thì cô thấy ở gần dì Hồng lại dễ chịu hơn.

Thật không hiểu được. Cứ mỗi lần đến đây thì dì Hồng lại dẫn theo người lạ. Và ai cũng quan sát cô như nhau.Thật không hiểu nổi họ muốn gì.

Khi dì Hân đi ra,không khí có vẻ nhẹ nhành hơn. Thiên Hương thấy dì ấy chào bà nọ có vẻ kính nể.Còn bà ta thì gật đầu và cười ra vẻ thân mật. Khi cười,trông bà ta cũng không đến nỗi khó tính lắm.

Cô định đứng dậy đi vào nhà.Nhưng dì Hồng cứ giữ cô lại ngồi bên bà,làm cô có cảm giác mình giống như con thỏ bị mắc kẹt trong bụi gai.Thật là khó thở.

Người phụ nữ bệ vệ chợt hỏi cô :

-Này ! Con có biết đi chợ nấu ăn không ?

- Dạ,con biết nấu nhưng không biết đi chợ.

Tự nhiên mọi người bật cười lên.Thiên Hương ngơ ngác nhìn.Cô không hiểu được họ cười cái gì.Vì cô thấy mình trả lời rất chính xác,nghiêm chỉnh.Trong một thoáng,ánh mắt cô chạm phải tia nhìn của người thanh niên. Anh ta cười như nghe một điều ngộ nghĩnh nhưng sau đó anh ta thôi không cười nữa và trở lại vẻ trầm lặng, thờ ơ như mấy lần trước.

Thiên Hương trả lời những câu hỏi của người phụ nữ bệ vệ, nhưng vẫn có cảm gíac anh ta nhìn mình như quan sát.Cô cũng nhìn lại anh ta với vẻ ngạc nhiên.Cả người lạ này cũng tò mò về cô nữa hay sao.Chẳng lẽ anh ta cũng giống mấy người phụ nữ kia ?

Lần này thì họ không ngồi lâu,và cũng không ở lại ăn tối.Thiên Hương đợi họ ra cửa là lại chạy lên phòng.Cô đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân.Dì Hân đang tiễn họ ra xe,dáng điệu có vẻ khiêm tốn.Cô không hiểu được những nhân vật đó có gì quan trọng mà dì Hân qúa trọng nể đến như thế.

Người thanh niên chợt ngẩng đầu nhìn lên khung cửa.Thiên Hương vội đứng nép một bên.Một lát đoán chừng họ đã lên xe,cô mới dám thò đầu ra nhìn.

Buổi tối,khi cả nhà ngồi vào bàn ăn,Thiên Hương nhìn dì Hân thắc mắc :

-Mấy người đó đến đây làm gì vậy hả dì ?

-Ừ.Đến bàn chuyện làm ăn.Họ là bạn dì mà.

-Bàn chuyện làm ăn sao họ bắt con ngồi lại ?Mà sao con không nghe nói gì về làm ăn cả ?Sao ai cũng hay nhìn con thế ?

-Thì... chuyện người lớn mà.Con hỏi làm gì.

Dì Hân ậm ừ nói cho qua.Nhưng Thiên Hương vẫn cố nói cho kỳ được.

-Tại sao mỗi lần đến thì dì Hồng lại dẫn thêm một người mới và ai cũng hỏi chuyện con cả.Lần trước mấy người khác đâu có như vậy.

Quốc Ninh chợt xen vào,giọng nửa đùa nửa thật :

-Người ta thuộc hàng đại gia,chọn dâu thì phải có ý kiến của dòng họ chứ.

Thiên Hương giương mắt nhìn Quốc Ninh,không hiểu.Cô định hỏi thì dì Hân đã mắng át :

-Con nói gì vậy ?Không được xen vào chuyện người lớn.

Quốc Ninh cố vớt vát :

-Chị Hương nhỏ hơn con một tuổi,coi như con lớn hơn rồi.Con đâu phải là con nít.

-Nhưng cũng không được nói năng lung tung.

Quốc Ninh đành "tắt đài ".Hắn cúi xuống ăn chăm chú như phớt lờ cái nhìn đầy thắc mắc của Thiên Hương.Cô cũng không hỏi gì nữa.Vì biết có hỏi,hắn cũng không dám nói.

Buổi tối khi mọi người về phòng riêng,Thiên Hương đến gõ cửa phòng Quốc Ninh.Hắn đang nằm nghe nhạc,Thiên Hương ngồi xuống bên cạnh hắn,chưa kịp hỏi thì hắn hỏi chặn :

-Chị đến để hỏi chuyện đó phải không ?Không nói đâu.

-Làm ơn nói đi mà.Có phải Ninh đã biết chuyện gì không ?

-Biết chứ sao không,mà biết vanh vách nữa.

-Vậy thì nói đi ,cho chị biết mấy người đó là ai vậy ?

Quốc Ninh hắng giọng :

-Bà mập mập lớn tuổi đó là vợ Ông Vĩnh An.Ổng là trùm buôn bán các đồ nữ trang.Công ty vàng bạc đá qúy của ổng lớn lắm.Đứng nhất nhìn ở đây đó.Nhưng cái đó chỉ là bề nổi,còn bề chìm của ổng là...

Như nhớ ra,Quốc Ninh chợt im bặt rồi khoát tay lia lịa :

-Mà thôi,đừng hỏi nữa.Thiên cơ bất khả lộ.Đừng có hỏi lung tung.Không nói đâu.

Nhưng cách nói lập lờ của hắn càng khiến Thiên Hương tò mò ghê gớm.Cô nằn nì :

-Nói nữa đi mà.

Chị không hiểu tại sao họ hay nhìn chị.Tại sao thế ?

Quốc Ninh cười cười :

-Thì tại thấy chị đẹp nên nhìn.Không cho nữa hả ?

-Không phải thế.Bạn của dì Hân nhiều người không có như vậy.

Quốc Ninh nói lấp lửng :

-Chị mà lọt vào mắt xanh của họ là sướng lắm đấy.Đại công tử nhà họ Trần thừa kế một tài sản khổng lồ,biết bao người mơ ước.

Thằng nhỏ càng nói càng khó hiểu.Thiên Hương chợt giận lên :

-Ninh nói chuyện giống kiếm hiệp qúa.Chán Ninh lắm.

-Chán thì thôi không thèm nói nữa.

Thiên Hương ngồi im ngó hắn.Mặt hắn câng câng lên như chọc tức.Cô nổi sùng lên thêm nhưng bị sự tò mò lấn áp.Cô đành hạ giọng năn nỉ :

-Nói đi mà.Chuyện mấy người đó thì liên quan gì đến chị ?

Quốc Ninh cười toe mắt bị thuyết phục ngay.Hắn ngồi ngay ngắn lên :

-Tại thấy chị khờ qúa nên em nói cho biết.Cái ông đi chung với hai bà hồi chiều là Thiếu Giang đó.Đại công tử đấy.Tại vì ổng quen với bà bồ dữ như bà chằn nên...

Ngay lúc đó có tiếng dì Hân vọng vào :

-Sao giờ này còn ngồi đây Hương ?

Thiên Hương quay lại.Dì Hân đang đứng ở cửa nhìn cô :

-Hai đứa nói chuyện gì đó ?

Quốc Ninh lập tức lên tiếng :

-Chị Hương rủ con ngày mai đi chơi.Tụi con nói chuyện phiếm chứ có nói gì đâu mẹ.

Dì Hân như có vẻ không tin.Dì lừ mắt nhìn cậu con trai bép xép nói như đe doa. :

-Mẹ cấm không được nhiều chuyện nghe.Còn Thiên Hương nữa,về phòng ngủ đi.

Thiên Hương không dám cãi.Cô đứng lên,đi ra cửa.Dì Hân còn ở lại nói gì đó với Quốc Ninh ,hình như là mắng.Cô không nghe rõ được.

Cô đi về phòng mình trong đầu muốn rối tung vừa tò mò vừa hoang mang.Cái cách Quốc Ninh nói về gia đình đó làm cô thấy họ rất xa vời,ghê gớm.Nhưng điều làm cô lo sợ nhất là không biết họ muốn gì ở cô.Tại sao họ có vẻ chú ý cô như thế ?

Bỗng nhiên,cô thấy nhà dì Hân trở nên đầy đe dọa ,giá như Quốc Ninh nói hết với cô.Cô bỗng ước sao mình không phải 18 tuổi,mà là hai mươi tám hoặc hơn nữa.Khi đó,cô sẽ khôn ngoan và sẽ biết phán đoán.Cô nghĩ như vậy.Làm người lớn sung sướng biết bao.Cái gì cũng biết nên không phải sợ gì cả.

Chiều hôm sau,Thiên Hương đi chợ một mình.Cô đang chuẩn bị băng qua đường thì thấy một chiếc xe du lịch thắng lại ở một quãng đường gần đó.Rồi một thanh niên lạ bước xuống xe đi về phía cô :

-Em là Thiên Hương phải không ?

-Vâng.

-Anh Giang muốn nói chuyện với em.

Thiên Hương quay lại,nhìn theo hướng anh ta chỉ.Đàng kia Thiếu Giang cũng đã xuống xe.Anh ta đứng tựa cửa nhìn cô giây lát,rồi đi về phía cô :

-Hương đi đâu vậy ?

Thiên Hương ngước lên nhìn anh ta,rồi cúi nhìn xuống đường.Giọng cô nhỏ xíu :

Đạ,đi chợ.

Đdi một mình à ?

Đạ.

-Xong chưa ?Lên xe anh đưa về.

Đạ thôi.Tôi thích đi bộ.

Cô nói thế mà Thiếu Giang vẫn không bỏ đi.Cô thấy anh ta cứ đứng nhìn cô.Khoảng cách thật gần.Mấy lần anh ta đến nhà dì Hân,cô không nhìn rõ mặt.Nhưng bây giờ cô có thể quan sát rất rõ.Anh ta có đôi mắt thật đen,nhìn rất dữ.Khuôn mặt không đẹp trai kiểu tài tử mà có vẻ cương nghị,có cá tính.Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu tối,mang kính cũng màu tối.Toàn bộ con người toát lên một cái gì đó rất dễ sợ nhưng mạnh mẽ.Nhất là khi anh ta nhìn ai thì tia nhìn đầy vẻ áp đảo.

Tự nhiên Thiên Hương đứng nhích ra,mặt cúi gầm nhìn xuống đường.

Thiếu Giang có vẻ phật lòng về cử chỉ của cô nhưng giọng anh ta vẫn nhẹ nhàng :

Đdi bộ xa lắm để anh đưa về.

Cô định lắc đầu thì anh ta nói tiếp,giọng như ra lệnh :

-Lên xe đi.

Thiên Hương không dám làm trái ý anh ta ,cô rụt rè đi đến chỗ đậu xe.Người thanh niên lúc nãy gọi cô đã ngồi vào trước tay lái,nổ máy sẵn.Thiếu Giang mở cửa xe cho cô rồi cũng ngồi ở băng với cô ra lệnh :

-Chạy đi.

Chiếc xe lướt đi.Thiên Hương ngồi nép sát vào cửa.Sự gần gũi với anh ta làm cô cảm thấy căng thẳng đến mức khó thở.Anh ta không làm cô khó chịu vì cái cách nắm tay sờ mó như dì Hồng mà là ở cách khác.Thiên Hương đã nghe Quốc Ninh nói về anh ta.Cô đã có ấn tượng sợ về uy lực đó.Giờ ngồi cạnh anh ta cô cảm thấy một áp lực đè nặng đến không sao chịu nổi.

THiếu Giang hình như rất ít noi.Anh ta tựa lưng vào nệm,tay đặt hờ hững trên thành cửa,nhìn thẳng phía trước như suy nghĩ.Chợt anh ta quay lại nhìn cô :

-Sao em không nói gì hết vậy ?

Thiên Hương lắc đầu làm thinh,mặt vẫn cúi gầm nhìn xuống tay mình.Cô thấy giữa cô với anh ta hoàn toàn không có gì để nói.Vừa xa lạ,vừa có khoảng cáh qúa lớn.Nhất là cô không quen nói chuyện với người lạ,mà người đó đã làm cô sợ vì gia đình thế lực của mình.

Thấy cử chỉ rụt rè của cô Thiếu Giang nhắc lại :

-Sao em không nói chuyện với anh ?

-Tôi không quen nói chuyện với con trai.

Thiếu Giang bật cười,và không nói gì nữa.Anh ta nghiêng đầu nhìn cô chăm chú đến nổi cô phát sợ và giấu mặt trong tóc để trốn cái nhìn của anh ta.Cử chỉ của cô hình như làm Thiếu Giang hơi bực.Anh ta cũng lặng thinh không nói gì nữa.

Xe ngừng trước nhà dì Hân.Thiên Hương loay hoay sửa lại chiếc giỏ.Cô định mở cửa xe thì Thiếu Giang đã nghiêng người qua mở cho cô.Thiên Hương bước xuống nói lí nhí :

-Cám ơn anh.

-Không có gì.

Cô chào anh rồi quay vào nhà.Nhưng Thiếu Giang đã gọi lại :

-Thiên Hương !

Cô quay lại im lặng đứng chờ.Thiếu Giang bước xuống,một tay vịn cửa.Anh ta nhìn cô hơi lâu :

-Nghe nói em thích hoa cúc lắm phải không ?

Thấy cặp mắt ngơ ng''ac của cô ,anh ta cười khẽ :

-Không có gì đâu.Em vào nhà đi.

Rồi anh ta lên xe,đóng cửa lại.Thiên Hương chậm chạp đi vào sân.Cô không hiểu sao anh ta hỏi vậy.Một người "đại công tử " như anh ta mà quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt của cô thì thật lạ.

Tối hôm sau,dì Hân bảo Thiên Hương chuẩn bị đi chơi.Còn bắt cô phải mặc chiếc áo dì mới cho.Cả dì Hân cũng trang điểm thật sang trọng.Khi hai dì cháu xuống sân,dì Hân tự mình lái xe,đưa cô đến một nơi hoàn toàn lạ.

Đó là một biệt thự thật rộng,đẹp đến cuốn mắt.Thiên Hương chưa thấy một nơi đẹp như thế bao giờ.Dì Hân cho xe chạy theo bực thềm vòng cung rẽ về phía bên phải rồi bảo Thiên Hương xuống.Cô đứng chờ dì Hân,tò mò nhìn quanh trong sân.Phía bên kia là cả một vườn kiểng,có trồng hoa,nhưng nhìn cũng rất đẹp.Tự nhiên Thiên Hương liên tưởng đến những tòa lâu đài của giới qúy tộc mà cô hay thấy trong phim.So với đây nhà dì Hân thật là bình thường.

Thiên Hương đến gần dì Hân tò mò hỏi :

Đdây là nhà hàng hả dì ?Hay là cơ quan ?Đẹp qúa.

-Cơ quan đâu mà cơ quan.Một lát gặp ai con cũng không được hỏi lung tung nghe.Người ta cười chết.Đi một đọan,dì Hân dặn thêm :

-Gặp ai,con cũng phải chào hỏi lễ phép nghen.Và ai hỏi gì cũng phải trả lời không được làm thinh như mấy lần trước.Nhớ không ?

Đạ.

Thiên Hương đi theo một cách ngoan ngoãn nhưng cảm thấy thắc mắc vô cùng.Cô không hiểu nổi tại sao dì Hân có vẻ trịnh trọng thế.Và đây là đâu ?

Vừa lên đến bậc tam cấp,Thiên Hương thấy dì Hồng đi ra.Tự nhiên cô thấy hoang mang lo sợ.Cô rất sợ phải gặp bà... và tất cả những gì có liên quan đến bà ta.

Không để ý đến vẻ rầu rĩ khổ sở của cô,hai người nói chuyện rất vui vẻ với nhau.Thiên Hương ngồi im bên dì Hân tay mân mê quai giỏ.Cô chỉ ngước lên trả lời khi dì Hồng hỏi rồi lại cúi nhìn xuống.Dì Hồng cứ luôn miệng bảo cô nhát.Bà ấy không biết là cô chán vô cùng khi đến đây.Và cô chỉ chờ dì Hân đứng dậy về mà thôi.

Đang nói chuyện thì Thiếu Giang đến.Anh ta như có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy Thiên Hương.Dì Hồng vội giải thích :

-Mẹ con bảo chị Hân đưa Thiên Hương đến chơi.Hôm nay ba con về đấy.

Thiếu Giang không trả lời.Thiên Hương thấy anh ta cau mặt như khó chịu.Nhưng anh ta không nói gì mà chỉ lặng lẽ ngồi xuống một góc,im lặng nhìn cô.

Cử chỉ của anh làm cô thấy hoang mang thêm.Cô có cảm giác anh ta không đồng ý việc làm của mẹ anh ta.Điều đó c'' nghĩa là anh ta không thích cô đến đây.

Ý nghĩ đó làm Thiên Hương thêm sợ.Cô ngước lên rụt rè :

Đì Hân ơi ! Mình về bây giờ chưa ?Tối rồi.

Nghe cô nói bà Hồng vội khóat tay :

-Ở l.ai đây đi con.Ăn tối rồi hẵng về.

Thiên Hương hơi hoảng trong bụng.Phải ăn ở đây nữa sao ?Điều này thật là qúa sức.Cô đưa mắt nhìn dì Hân như xin bà từ chối.Nhưng bà phớt lờ cái nhìn của cô.Hình như mọi người đã bàn trước rồi nên dì Hân mới xem chuyện đó hiển nhiên như vậy.

Hình như cử chỉ của cô không lọt khỏi mắt Thiếu Giang.Anh ta lên tiếng :

-Nếu Thiên Hương không thích thì anh sẽ đưa em ra ngoài chơi.Mình sẽ đến chỗ nào đó thoải mái hơn.

Bà Hồng có vẻ khó nghĩ.Bà quay lại Thiếu Giang e dè :

-Mẹ con bảo đưa Thiên Hương đến ăn cơm.Chị ấy đã sắp xếp trước rồi.Con nên để nó ở nhà chơi.

Thiếu Giang quay mặt chỗ khác có vẻ bực dọc ,nhưng không nói gì nữa.Hình như anh ta khó chịu về sự sắp xếp này và không đồng ý bất cứ những gì lên quan đến mẹ anh ta.Lần thứ hai anh ta bộc lộ ra như vậy.

Lát sau,có người đến báo đã chuẩn bị xong.Dì Hồng kéo tay Thiên Hương đưa vào phòng ăn.Thiếu Giang đứng dậy,bỏ đi





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |

truyện Mùa Thu Hoa Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mua Thu Hoa Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
7743 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
5585 lượt đọc

Màu Hoa Hạnh Phúc

Hồng Thảo cũng gật đầu:

- Xin lỗi anh nghe.

Rồi hai cô kéo Anh Thư đi. Ra khỏi căn tin Anh Thư cự nự:

- Ta nói chưa hết, tự nhiên kéo đi à, chưa biết tên ổng chứ bộ.

- Mi nói kiểu đó
7202 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
3919 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
9402 lượt đọc

Một thời ta đuổi bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý
14015 lượt đọc

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
9271 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
6767 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
14055 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2334 lượt đọc

xem thêm