Truyện tiểu thuyết

Một thời vụng dại - Nguyễn thị Phi Oanh

chương: 4
Ngày... tháng... năm

Không biết mình có nên kể lại cho Duy Long biết chuyện ngày xưa ấy không ? Biết đâu anh ấy thương mình mà xóa đi tất cả thì sao? Nhưng nếu Duy Long không có tâm hồn như mình mơ ước, khi biết nỗi đau mình mang mười năm nay, anh đã không chia sẻ, lại đem lý do không đẹp ấy rêu rao thì Khả Khả không còn đường sống! Rồi nội sẽ trách cứ,chê bai mẹ, cô Út càng thỏa mãn bởi ấn tượng về mẹ mình mỗi lúc một tệ hơn. Chừng ấy , mình có chối cũng không kịp...

Thôi thì cố quên Duy Long , dù anh là người con trai mình thương yêu bằng trái tim trong trắng . Bao nhiêu thư tình ngỏ ý , bấy nhiêu lần bạn cùng lớp thương yêu , nhưng sự từ chối chưa bao giờ xui mình đau khổ như chiều này . Nụ hôn anh trao , mình muốn hóa thân dưới vành môi ấm áp ấy . Lần đầu tiên mình biết thế nào là cảm giác ngất ngây , ngọt ngào của tình yêu !

Không biết Duy Long có mang sự thiết tha trong phút trao đổi hay không ? Ngược lại với Khả Khả , không bao giờ quên được phút giây của chiều ấy . Đời mình sinh ra để chịu nỗi bất hạnh ấy dày vò mãi sao ? Nhiều lúc mình muốn hét lên. Tại sao tạo hóa sinh ra Khả Khả để làm gì . Mà trút lên đời Khả Khả dấu ấn khó phai ấy ? Để yêu ai Khả Khả cũng phải quên đi vì vì... nếu người ta lật lại trang nhật ký , tất cả sẽ là con số không to tướng dành cho Khả Khả với dòng lệ mang theo.

Đến bao giờ hạnh phúc mới đến với cô gái mang nhiều bất hạnh như Khả Khả đây hở ? Mẹ Ơi ! Chỉ có mẹ mới hiểu được nỗi ê chề trong tâm hồn con thế nào . Đêm nay , con khóc cho mối tình thơ mộng của mình bay cao . Mẹ có biết , nhìn anh ấy đi mang theo sự thất vọng , trái tim con đau thế nào không? Mẹ Ơi ! Con muốn mình là con bé ngây ngo không biết tình yêu là gì ? Để con đủ can đảm quên đi dấu ấn mình trót mang.

Ngày ấy , con muốn mình học và ra trường , hầu có phương tiện lo cho chính bản thân trong những ngày cô đơn còn lại.

Không ngờ Duy Long chợt đến , cho con biết sự rung cảm như thế nào , môi anh ngọt ngào mềm mại , thương mến thiết tha ra sao ? Giờ làm sao quên đi phút giây ấy đây hở mẹ ? Con muốn được mẹ an ủi, vỗ về trong đêm nay . Dù con biết ngày mai đây con đã về với mẹ rồi , nhưng ước ao vẫn đầy trong con mẹ ạ ! Mẹ của con... ".

Lam Hằng biết được Khả Khả về Sàigòn , cô liền theo bạn cho có tình. Trong nhóm bạn bè, Lam Hằng luôn lo lắng thương yêu Khả Khả.

Ngồi bên nhau trên xe đò lặng lẽ lướt trên đường. Cô gợi chuyện:

- Đêm rồi không biết buồn chuyện gì mà chú Út của tao uống rượu say mèm. Về nhà bà nội hỏi, chú nhừa nhựa đáp là chú đang thất tình. Nội hỏi "ai gây ra nỗi đau ấy".Khả Khả biết chú Long nói gì không ?

Khả nhìn ra khuôn sáo nhỏ của xe , từng mảnh ruộng xanh mướt lướt dần qua . Mắt đăm chiêu cô nhỏ nhẹ hỏi :

- Chú ấy nói gì ?

Lam Hằng thở dài , cô đáp thật nhỏ bên tai Khả Khả :

- Chú than với nội "Từ mười năm nay chú chưa hề yêu thương ai như thế. Bây giờ chú mới biết nỗi khổ đau là gì "? Giọng nhừa nhựa cùng nét đau khổ khác thường ấy khiến nội lo lắng. Thương chú , nội bảo: Hãy nói cho nội biết người con gái ấy là ai , bà sẽ đích thân đến nhà gặp gia đình để xin cưới...

- Chú ấy có nói về cô gái ấy hay không ?

Khả chận lời , nét mặt khẩn trương của Khả khiến Lam Hằng im lặng chăm chú nhìn bạn . Khả quay đi hỏi :

- Làm gì nhìn thấy ghê ? Công an điều tra xét hỏi là bà từ lúc nào vậy Lam Hằng ?

Lam Hằng cười nheo mắt :

- Làm công an khi nhìn kẻ đối diện là để dò xét khi đối tượng ấy có phản ứng khác thường . Đó là sự bất ổn của nội tâm , từ ánh mắt sợ hãi , nôn nóng hay gì gì đó , ta suy ra để biết được hành động của họ trong thời gian qua có sai trái hay không thôi . Có gì chứ ?

- Lam Hằng kết luận như thế nào về mình ? --- Khả vặn hỏi.

Cô cười lắc đầu cười :

- Ngu sao nói.

- Vậy kể tiếp đi . Chuyện về chú Long đó.

- Chú Long của Hằng , nhưng với Khả Khả ngôi thứ có thể khác hơn mà . Khả không cần phải gọi Duy Long bằng chú như mình.

Khả cười rút vai :

- Mình là bạn của nhau . Ba má mình không là má ba của bạn sao ?

- Nhưng trường hợp chú Long của mình thì khác .-Lam Hằng có vẻ nghiêm trọng ,

Khả Khả cười :

- Vậy muốn gọi chú Long của Hằng bằng gì đâu cho hợp ý ?

Hằng liếc bạn cười chúm chím gạn lọc :

- Bộ Khả Khả chưa gọi khác từ "chú " lần nào sao ?

Khả Khả cắc cớ đáp :

- Chưa , nhưng ngày mai sẽ gọi theo ý của Lam Hằng , bằng giọng ngọt ngào , êm ái và tình tứ hơn . Đồng ý chứ ?

- Dĩ nhiên , điều này với người nào đó , nhất định Lam Hằng không hề thích , khi phải gọi cô bé ngang hàng với mình bằng "thím " và xưng "con " một cách ngoan ngoãn trước mặt mọi người . Nhưng nếu người chú Long thương yêu là Khả Khả , mình sẵn sàng chấp nhận với sự ủng hộ tuyệt đối.

- Thương Khả Khả và dành đặc ân như thế sao ?

Lam Hằng ngoéo tay bạn , nhưng Khả chối từ

- Dĩ nhiên , vì người ta vui vẻ khi sống với bạn mình trong một mái ấm chứ.

- Khả Khả biết bạn thương yêu mình rất mực , nhưng Khả Khả này không đủ đức để được chú Long thương và chọn trong một lô con gái được chú ấy quen đâu ?

- Vậy là người con gái gây cho chú Long sự đau khổ đêm rồi không phải là Khả Khả sao ? Thật chứ ?

- Có lẽ vậy ?

- Sao lại có lẽ mà không khẳng định ?

- Bởi người biết rõ nhất là chú Long . Sao Hằng không hỏi thẳng chú của mình , mà lại tra gạn con bạn vô tài , vô đức như Khả Khả ?

- Không dám đâu . --- Lam Hằng nghiêng mặt , trề môi ra lắc đầu.

- Chứ gì nữa . Bà đó , chuyên môn đoán già , suy non . Tự nhiên đem chuyện chú Long ra rồi áp đặt mình . Làm như Khả Khả này có giá lắm vậy !

Lam Hằng chu môi , liếc ngang bạn đáp :

- Đủ để ông chú tài hoa của tôi phải ngã gục thôi . Cho cô hay nhá , không phải người ta im hơi lặng tiếng là không biết gì về chuyện của hai người . Nhỏ Hằng có ánh mắt siêu đẳng , nhìn thoáng qua là biết con ruồi đó thuộc giống đực hay cái rồi... Đừng tưởng Lam Hằng là loại bở nhá , bà chị !

- Nếu biết tất cả tình ý đôi bên , còn hỏi làm chi cho tốn hơi ?

Lam Hằng trong lòng có chút xao động , nhưng cô tin ở cảm nhận và sự xét đóan của mình không lầm lẫn . Nên cười đáp :

- Hỏi để xem bạn có thành thật , tin tưởng mình , như Lam Hằng này đã tận tình thương yêu bạn của mình hay không vậy thôi . Vì đây là cơ hội để mình kiểm nghiệm lại , sau mười mấy năm giao tình mà . Đúng không ?

Khả Khả khó thoát thân trước sự trói buộc chặt chẽ ấy của Lam Hằng . Cô im lặng nhìn hàng cây bên đường.

Lam Hằng hỏi nhỏ :

- Bị pháo kích trúng bộ chỉ huy cơ sở , nên đầu hàng vô điều kiện phải không "Thiếm Hai " ? Im lặng không phải là vàng đâu nhé bạn ?

- Thiếm Hai rồi bạn ? Vậy Khả này phải gọi nhỏ bằng gì cho hợp lý đây hở ? Nhiều chuyện ?

Lam Hằng nhướng mắt cười , móm cung :

- Hãy gọi là cháu và xưng mình bằng thiếm Út , đó là cách xưng hô hợp lý nhất . Rồi đây ngôi vị của thiếm sẽ được gia đình và sở nhà đất "công chứng " thôi . Nhất định !

Khả đẩy khuôn mặt thăm dò ấy rời vai mình . Cô liếc ngang và cười bảo :

- Làm cháu bộ có lợi lộc gì sao mà "nói vô " dữ vậy? Nếu người ta cảm thấy đôi bên thuận tình hợp ý, thì chú ấy đâu có buồn chứ?

- Nói vậy là Khả Khả đẩy "bị cáo " xuống vực à ? Ngon nhỉ ?

- Làm gì ngon ? Tại mình không đủ những điều kiện ắt có và đủ , để được mặc áo cô dâu bên ông chú tài hoa của Hằng thôi mà . Mình cũng đâu có vui vẻ gì.

- Tại sao không chấp nhận thành ý đó ? Người ta đâu cần điều kiện nào , chú ấy về vật chất không hề thiếu , chỉ cần có Khả Khả bên đời thôi . Với mẫu người như chú Long , có điểm nào Khả không vừa ý chứ ? Hay sự yêu cầu ở người yêu , một ông chồng của bà cần có những tiêu chuẩn cao cấp hơn ?

Khả bóp nhẹ tay bạn , nạt nhỏ :- Nói bậy cũng ráng hất mặt mà diễn tả cho được . Chơi nhau bao năm qua , nhỏ Khả là người như thế nào ?

- Vậy từ chối là sao ? Nhìn chú buồn trong cơn say , lòng nào đành đoạn chứ ? Phật trên cao còn phải " từ bi , hỉ xả " . Còn bà thì...

Thở dài, chắt lưỡi Khả Khả đáp giọng trùng thấp:

- Mình nói điều này với tấm lòng chân thật,còn Hằng hay chú Long có tin hay không thì tùy . Thật ra , mẫu người lý tưởng như chú , không có con gái nào không mơ ước được làm vợ , sống bên Duy Long suốt một đời còn lại . Nhưng hoàn cảnh của mình , có nhiều chuyện chưa và có thể không bao giờ thố lộ cho ai biết , tại sao mình phải từ chối lời thương yêu chân thành của chú ấy dành tặng riêng mình . Chỉ biết xin lỗi chú ấy thôi.

- Tại sao vậy ?

- Đừng hỏi mình hai chữ "tại sao " ấy . Chỉ biết rằng mình cũng chua xót , đau khổ khi từ chối , để chú Long đau lòng vì tự ái bị tổn thương . Sự thật mình chưa hề yêu ai , chú Long là người đầu tiên mình có thiện cảm . Từ thuở bước vào ngưỡng cửa đại học , sự từ chối được lập lại nhiều lần , nhưng chưa bao giờ mình nghe lòng quặng đau , trái tim se thắt như với chú Long . mong rằng cơn đau ấy như gió thoảng qua , trả lại cho Duy Long sự bình thản như ngày nào vậy.

- Một khi chú yêu thì chú chấp nhận dĩ vãng, hiện tại cũng như những tật xấu, tính tốt của Khả Khả mà.

- Chú nói với Lam Hằng à ?

- Chứ gì nữa . Sau cơn say kéo dài , chú tỉnh dậy trút tất cả nỗi lòng của mình cho Lam Hằng nghe . Dù cơn buồn ngủ bám lấy thế nào , mình cũng bừng dậy để nghe người say kể chuyện tình yêu một cách thẳng thừng , không giấu diếm . Thật đáng thương làm sao !

Nuốt giọng , Hằng tiếp :

- Vì vậy , nhỏ Lam Hằng mới biết Khả Khả bay về Sàigòn nên ra bến xe đón nè.

- Chú Long đưa Hằng ra bến đón Khả để đi cùng à ?

Thú nhận Hằng gật đầu :- Chú cũng có mặt lúc chúng ta gặp nhau và khi đưa Khả vào quán ăn sáng để vững bụng đi xa , cũng là ý và tiền của chú đưa cho Lam Hằng để lo cho Khả Khả đấy !

- Cả hai vé xe luôn chứ ? --- Nhỏm người Khả hỏi nhanh.

- Dĩ nhiên rồi . --- Hằng nhướng mắt rồi gật đầu.

Khả Khả kêu lên :

- Hằng à , bà nhận tiền của chú Long làm gì chứ ? Hết nói nổi bà rồi . Bộ khinh Khả Khả này không có tiền hay sao , phải cần đến sự hỗ trợ của chú đó chứ ?

Lam Hằng nghiêng người cự nự :

- Bà biết gì mà trách ?

- Làm chuyện tào lao không trách à ? Khùng điên , làm tài lanh còn nói.

Hằng càng cau có hơn :

- Hứ , xí xọn chưa từng có . Nghe đây bà thiếm : Chú Long nói rằng "Chú biết nhỏ Khả cũng yêu mình , tình cảm rất chân thật và trong trắng . Nhưng không biết lý do gì , cô ấy không đồng ý kết hôn khi chú mở lời . Chú thầm biết bên trong có vấn đề nghiêm trọng nào đó , Khả Khả không tiện phơi bày . Cả tuần không gặp , chú nào có ngờ Khả Khả ốm như vậy . Cho nên , chú muốn có Lam Hằng bên cạnh , vấn đề ăn uống được nhắc nhở , Khả Khả có thể khá hơn . "

- Chú Long biết cháu mình có tâm hồn ăn uống nên chọn người , đúng việc , kết quả mỹ mãn hơn ; chứ gì nữa nhìn gì ?

- Người ta âm thầm lo lắng như vậy , bộ không cảm động sao , bày đặt đổi tông ? Hay không muốn tâm trạng đang ngả nghiêng đó bị người ta phát hiện ?

Khả Khả đáp nhỏ :

- Chẵng lẽ xúc động rồi la lên cho cả hành khách trên xe biết, bộ "mát" dây hay sao?

Lam Hằng nheo mắt :

- Nhờ nó tửng tửng vậy mà có người ăn phở đặc biệt miễn phí đó . Ăn cho no rồi quên mất người ta . Vô ơn bạc nghĩa còn ráng nói ?

- Nếu nôn ra được cũng trả cho xong nợ đời đó . Bộ người ta thích vay nợ lắm sao hả ?

- Đàn ông người ta khi yêu là tự nguyện mà. Có người muốn chú để ý đến , nhưng không được thì sao?

- Hỏi người ta ấy , nói với nhỏ này làm gì ? Điên khùng vừa thôi.

- Đừng giả lả , trở lại vấn đề chính đi . Có phải bà cũng "để ý " chú Long không ?

Liếc ngang Khả Khả hỏi để tránh né :

- Bà phụ trách mục "gỡ rối tơ lòng " hồi nào mà tôi không hay ?

- Từ lúc biết chú Long và bà đá long mi với nhau , được không ?

- Nếu vậy thì bà đã quên một điều . một khi ai đó cần bà làm "quân sư " thì người ta tự động trải lòng mình lên trang giấy gởi đến mong nhận một lời khuyên . Còn như ngược lại , bà đâu thể tra gạn phụ nữ mở phong the cho mình , để có cơ hội bình luận "thời sự " chứ đúng không ?

Lam Hằng nhăn mặt nhướng mày , hỏi :

- Có nghĩa là đèn bị tắt không phải vì hư , mà là cúp điện . Cũng được thôi , vì điện còn khi thăng khi giáng mà . Nhà không có đèn pin phải chịu vậy . Biết trách ai đây chứ ?

Khả Khả nắm tay bạn lắc nhẹ vì Lam Hằng chợt lặng lẽ từ ấy . Cô chọc lại :

- Ê nhỏ ! Chương trình bị gián đoạn vì lý do kỹ thuật , sao lâu quá vậy ? Khán giả truyền hình đang nóng lòng đấy.

-...

- Thì ra cô xướng ngôn viên đau amidal mà tôi không hay điều quan trọng ấy ù . Thất lễ ! Thất lễ!

Lam Hằng nhìn ra xa , nhưng Khả Khả lại ẹo mình kêu lên . Tay xuýt xoa vào chỗ đau , mắt liếc Hằng nhăn nhó :

- Trời ơi ! Sao không bỏ tật vậy bà Hai . Nhéo đau muốn khóc luôn hà . Ai kêu đi theo mà hết tra gạn đến hạch hỏi , còn hành hạ ng` ta nữa !

Lam Hằng hất mặt , nhép môi :

- Mỗi khi muốn trị bệnh á khẩu ng` ta phải hành xác kẻ cạnh bên . Đó là phương pháp di truyền ấy . Nếu muốn tránh mang tội vạ phải thành thật khai báo , nhà nước khoan hồng cho ~ ai thành tâm hối hận . Ngược lại , chỉ có sựi? chấp nhận thương đau thôi em gái ạ.

- Định ép ng` lấy cung hả . Còn lâu à . Cà chớn à ? Gậy ông đập lưng ông ấy . Bà chị đừng kêu ca khi phải nhận hình phạt đích đáng ấy nhé.

Lam Hằng cười , bởi ánh mắt trêu chọc của Khả Khả . Tiếng xôn xao , của hành khách trên xe cho cô biết , cuộc tranh luận tạm kết thúc , vì xe vào bến đổ . Khả Khả hít hơi thở ra như vừa trút đi gánh nặng trên vai mình vậy . Nụ cười thoải mái mới có dịp nở trên môi cô , từ khi rời khỏi vùng quê thân thương ấy .



chương: 4



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |

truyện Một thời vụng dại được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mot thoi vung dai. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lục Bình Tím

******

Chương 1b

- Ỷ Bình!
Hôm nay thì không thể trốn vào đâu, khi ngày thứ 7 chỉ có vài người khách. Gia Thiều lôi cô lên lầu 2 và anh "tấn" cô vào 1 góc:
-
5285 lượt đọc

Một thời vụng dại

Khả Khả Lặng im suôt khoảng đường dài, Duy Long gợi chuyện the nào, cô vẫn không hề đap trả. Anh mỉm cười cho xe vọt mạnh, bâÃt ngờ, Khả Khả hôt hoảng ôm lâÃy chiêÃc bụng răĂn chaĂc của
8152 lượt đọc

Lối Mòn Rêu Phủ

Dung Nghi giống Vũ Nghi như tạc . Tính cứng rắn và có sức chịu đựng để tiến đến mục đích nàng cần đến . Nhưng lịch lãm trong giao tế, ý tưởng sâu sắc khi nhận xét về một người nào đó,
18407 lượt đọc

Không Dễ Gì Quên

Tiểu Nguyện ngước mắt, nghiêm giọng như ra lệnh:

-Ông có năm im cho người ta may lại vết thương hay không ? Rên la, lăn lộn có hết đau đâu . Nếu sợ đau thì đừng lái ẩu, lạng lách, đánh vông
7108 lượt đọc

xem thêm