Truyện tiểu thuyết

Một thời vụng dại - Nguyễn thị Phi Oanh

chương: 12
Bà vú phải mổ ruột thừa nằm trong bệnh viện cả tuần naỵ Lúc Khả vào lo cho bà, khi về nhà chăm sóc cho mẹ Duy Long. Cô mệt nhừ với sổ sách của công ty, đâu còn thời gian nghĩ đến ai, đến chuyện của mình ngày đó. Trái lại, sự có mặt miễn cưỡng của Út Thắm cho Duy Long sự khó chịu in trọn vẹn trong ánh mắt cho cộ Thắm bắt gặp Long ngồi ngoài băng nhìn ra cửa, như trông đợi, mỗi khi cô cháu gái Thắm chưa về.Thắm khó chịu hơn chồng, nhìn đồng hồ chỉ số mười cô cau mày hỏi:

- Khả Khả về nhà, anh mới ngủ được sao? Vậy anh xem em là gì của mình đây?

- Sao em biết trong lòng anh đang có ý nghĩ đó?

- Sao lại không? Chẳng hiểu lòng nhau sống chung làm gì?

- Sao lúc xưa em biết lòng anh không hề yêu em, anh chỉ muốn cưới Khả Khả, em vẫn không bỏ ý nghĩ chiếm đoạt anh. Khi hồn anh đã thuộc về kẻ khác, em nói đỉ Thắm mở to mắt:

-

- Anh dám nói?

- Không nói để em châm biến, tra gạn cũng vậy thôi. Nhưng cho em haỵ Khả Khả không yêu anh, có ý chiếm đoạt anh như em vậy. Trái lại, cô ấ chẳng xem anh là gì, nếu không nói là khinh thị ghê tởm.

- Anh nói với em lời ấy ngụ ý gì?

- Cho em biết giá trị thật sự của chúng ta trong mắt người khác vậy mà. Để em đừng nghĩ rằng Duy Long rực rỡ trong ước muốn của Khả. Nếu Khả đồng ý, anh đã là của cô ấy trước em những hai năm, đâu để em cướp anh trên tay một cách bình thản. Rồi bây giờ Khả yêu thích cũng thừa khi em đã ngán ngẩm chứ? Nếu ở cương vị Khả Khả em có đồng ý "làm bé " anh không? Thắm trố mắt hỏi với đôi môi run:

-

- Anh và Khả yêu nhau trước em sao?

- Em đừng đóng kịch với anh nữa. Chuyện anh và Khả thầm yêu, cả làng đều haỵ Chỉ tại em cố ý đặt anh vào chuyện đã rồi, để chỉ có một tấm chồng theo phong trào thôi. Thật ra em đâu có yêu anh.

- Sao anh biết em không hề yêu anh?

- Nếu có cũng ít hơn vật chất mà anh có được. Thắm trừng to mắt trước sự thản nhiên của Long:

- Anh nghĩ những tiền tài anh có đủ cho em hy sinh cả đời mình sao? Bộ em không có như anh à?

- Tất cả những gì em đang có, không do công sức của mình tạo ra, mà với em mọi thứ nắm trong tay, đều nhờ ở khối óc sâu sắc, chứa đầy thủ đoạn trong ấy. Nếu có sự công bình trong cách phân chia do thành viên gia đình đồng ý. Cũng như cuộc hôn nhân có sự tự nguyện một cách bình đẳng thì Út Thắm làm gì có được một tài sản trọn vẹn đó. Trong khi ba của Khả Khả là con trai độc nhất, quyền thừa kế ắt phải có. Thế mà, ông chết đi, để lại cho con hai bàn tay trắng và số không to tướng. Điều này, có hợp đạo lý hay không? Thắm nhìn bàn tay mình đang vò lá khô nhầu nát, nét mặt thản nhiên. Giọng lạnh hơn bao giờ hết:

- Duy Long à, sao hôm nay anh đem vấn đề này ra để phân tích với em? Anh muốn trả lại sự công bình cho Khả Khả hay anh muốn dựa vào lý do đó để chia tay với em?

- Em nghĩ về anh thế nào?

- Anh từng cho rằng:

- Lòng em sâu thẳm khó đoán. Trong mắt em cho anh không khác gì. Cho nên, chúng ta cứ nói thẳng, nói thật để mọi vấn đề có thể kết thúc hay có sự thông hiểu giữa hai chúng tạ Em cũng chẳng vui gì khi nằm bên người chồng, hồn bay về phương trời không có hình ảnh của mình. Anh nói ý trong trái tim mà anh cho rằng đau khổ, buốt đau của mình đi anh. Giọng Thắm trầm buồn, có sự chịu đựng, hạ mình chen lẫn trong đó, cho người nghe một chút gì đó thương cảm. Long thở dài nhìn ngoài trời đem thẳm ấy, trầm giọng:

- Anh ngỡ sau khi cưới nhau:

- em sẽ là người vợ biết nghĩ đến hoàn cảnh của chồng, mà hết lòng lo cho má anh. Tuy chúng ta không có tình yêu, nhưng nghĩa nặng mình cũng có thể gắn bó bên nhau suốt đời còn lại. Sự cực khổ của em trong thời gian này sẽ được anh bù đắp. Khi má mãn phần, chúng ta đi xạ Có muộn gì khi trong lòng anh sẵn sàng chờ đợi em chứ?

- Sao anh không nghĩ:

- quản lý đất đai, ruộng vườn ở đó, chiếm cả thời gian của em. Lớp đến trường, phần chăm sóc nhà cửa hai bên. Anh nói đi, em phải làm sao cho vẹn đôi bề chứ?

- Anh kêu em nghĩ dạy, để phụ với anh lo cho má. Mai này theo anh về bên ấy, chẳng lẽ em không rời trường hay sao? Lý do được em nêu lên không chính đáng. Đó chỉ là bức bình phong để em che chắn cho sự tắc trách của mình mà thôi.

- Anh gắn tội cho em để đủ lý do chối bỏ à?

- Nếu má anh không bệnh thì làm gì có chuyện cưới em. Cũng như nếu cơn bệnh không kéo dài đến hôm nay, anh đã bay xa rồi. Mặc cho em ôm gia tài đó mà vui, mà hãnh diện bởi chiến thắng do em đạt được từ những ý tưởng sắp xếp thứ tự trong thực hiện đã thành tốt đẹp.

- Sao anh hay lắp sẵn ý tưởng của mình vào môi người ta quá vậy? Bộ sự suy đoán nào cũng đúng sao?

- Đối với ai có thể sai, nhưng em thì không thể nào. Thắm cười buồn, vẻ thách đố:

-

- Đủ lý do gắn tội sao anh không đưa ra tòa ly dị em đỉ Bây giờ, Khả Khả vẫn còn độc thân, chuyện gắn bó đâu có gì khó khăn khi hai người đã có một thời yêu nhau chứ?

- Đó không phải chuyện dễ dàng như em nghĩ và vấn đề của anh với Khả Khả cũng không liên quan đến em, khi chúng ta không còn là của nhau nữa. Thắm với ánh mắt trũng buồn, giọng chùng thấp nói:

-

- Anh suy nghĩ kỹ chưa mà thốt ra những lời đau lòng ấy với em vậy. Xét cho cùng em có tội gì khi yêu anh chứ? Vấn đề của má, anh nên xét lại kỹ hơn. Và đặt vào cương vị của em, anh sẽ thấy không đơn giản. Khi tất cả mọi việc muốn được chu đáo, trọn vẹn.-Nuốt giọng Thắm nói tiếp:

-

- Anh là người đầu tiên em thương mến và gắn bó. Điều này anh không có lý do gì phủ nhận được. Một cô gái có chồng, có mấy ai thích tài sản hơn hạnh phúc chứ? Em có thể theo anh đi cùng trời cuối đất, không cần giàu sang, chỉ mong tình thắm duyên nồng thôi. Nhưng mẹ em lại già, đâu ai chăm sóc. Nếu em ở bên cạnh má chồng mình, thì nhà của anh ở dưới nhang tàn khói lạnh. Mà em đơn độc giữa căn nhà thênh thang ấy, lỡ nữa đêm bà té như má anh thì sao?

- Em có thể thuê người hay nhờ ba Lam Hằng coi nhà mà.

- Phải, nhưng nhà bên anh có gì trong những chiếc tủ ấy em nào có biết. Lỡ họ lấy đi, thì em nói gì đây khi tình ngay lý gian, giữa sự chứng kiến của họ hàng nhà chồng chứ? Thí dụ:

- giao cho ba Lam Hằng đi, anh ấy chưa phải là đứa con hiếu thảo, lỡ có chuyện mờ ám, liệu anh có tin vợ mình không? Hay dấu ấn về em đậm, càng đậm hơn. Khi bao tội lỗi có lý do phủ kín vai em? Anh nghĩ lại đỉ Ánh mắt của Thắm đong đầy màn sương. Cô vẫn nói tất cả ý của mình, mặc cho Duy Long có nghe hay không:

-

- Khi yêu anh là em biết sự xa cách vợ chồng sẽ có, thời gian không phải là ngắn. Nghĩ đến lúc anh về bên ấy, tim em rất đau, nhưng bỏ hai người mẹ để theo chồng hưởng nồng ấm riêng tư, em không đành lòng. Cho nên em tự nhủ với mình:

- Khi nào hai mẹ mất đi, em mới vui vẻ theo anh, cho trọn tình chồng vợ . Chẳng lẽ anh không thấy tính của mẹ anh sao?

- Em muốn nói gì về má anh? Bà ấy thế nào? Xấu xa ư?

- Em không có quyền, không có tư cách phê phán người đã sinh ra chúng tạ Nhưng tâm lý chung:

- người mẹ nào cũng không muốn con trai mình quá lụy vì dâu của bà. Má anh muốn em luôn ở bên bà, săn sóc như một con ở trung thành với chủ mình. Bà không nghĩ rằng:

- còn bao công việc ngoài xã hội đang chờ em. Thương anh, anh là người duy nhất trong lòng em, nhưng ý sống niềm vui yêu thích cũng cần có, để kéo dài cuộc sống em chứ.

- Anh hiểu, nhưng hoàn cảnh khó khăn em phải thức thời chứ. Đâu thể bỏ má cho Lam Hằng được.

- Nhà mênh mông, hai cảnh, còn những mảnh ruộng vườn với thu hoạch, thất thoát nếu em không chăm chỉ má không vui. Có khi lại so sánh lợi nhuận chênh lệch khi em quản lý. Hỏi anh, phải làm sao cho đúng ý bà đây? Nói cho em, chỉ cho em phương pháp nào để vừa được thương, vừa được lợi nhuận đầy đủ cho má vui và dòng họ anh không ghét đây. Duy Long cũng thấy rõ sự khó khăn của Thắm trong bổn phận ấy. Anh dịu đi:

-

- Thôi bỏ qua đi. Giờ em lo cho má đàng hoàng hơn. Anh về dưới nhà họp anh em lại để tính đâu ra đó.

- Anh phải hỏi ý của má. Nếu đồng ý, mình thuê xe đưa má về nhà kiểm đồ đạc lại xem có thất thoát gì không? Má muốn cho ai tùy ý. Em không cần gì hết, ngoài anh thôi. Chỉ sợ theo chồng hưởng ấm êm hạnh phúc bên phương trời xa lạ ấy. Em bỏ má một mình trong mọi việc, làm dâu, làm con đâu đành lòng. Nếu trong anh em, ai đồng ý nuôi má, chừng ấy mình dễ tính hơn. Duy Long gật nhẹ. Bởi anh biết mẹ mình rất khó tính và bảo thủ không chê được. Bà giận thì mọi vấn đề bắt đầu, nếu muốn kết thúc là vợ chồng của anh chị phải ra đi không điều kiện.

- Anh tưởng em có ý chiếm đoạt tài sản của Khả Khả hả? Đời sống bao lâu mà lo gom góp của không phải thuộc về mình chứ? Anh nào có biết ba của Khả Khả không phải là máu thịt của mẹ ba em. Tuy vậy, má cũng nuôi ăn học đến nơi đến chốn và có chia cho anh ấy một số tài sản giá trị bằng vàng. Anh ấy đã nhận khi lập gia đình với chị Thúy Hương, mẹ của Khả Khả. Má của em còn giữ giấy do anh Khải cảm ơn tấm lòng của má.-Nuốt giọng cô tiếp:

-

- Còn ngôi nhà gia bảo đó, má đã cho con riêng của ba, nhưng em còn ở đây nên anh ấy chưa nhận. Bởi anh ấy có cơ sở làm gạo rất lớn. Không có ai để nhận mà săn sóc cho tốt những gì ba em đã quý yêu. Vả lại, má em bệnh tăng áp huyết, vợ con ảnh quá bận rộn với công việc đó, đâu có ai thích chịu săn sóc một bà già bệnh hoạn. Nên anh chị không đến nhận là vậy đó.

- Sao em không đem vấn đề này phân bày cho Khả Khả biết?

- Nếu đọc nhật ký của ba nó, tức nhiên Khả sẽ biết. Nếu cô bé ấy không có thời gian thì cứ hỏi bà nội. Khi đọc bức thư của ba mình, Khả sẽ được giải tỏa tất cả thắc mắc trong lòng. Em là gái đâu có lý do gì quản lý nhà thờ, cho người ta khinh ghét mình chứ. Bộ Khả Khả đem vấn đề này nói với anh à? Duy Long lắc đầu:

-

- Đời nào. Khả Khả luôn tự phấn đấu không nhờ vào bất cứ ai hỗ trợ tài chính. Chỉ có Lam Hằng hay than với anh. Sao hoàn cảnh Khả Khả bi thảm như vậy, mà gia đình em không ai giúp đở, dù bằng lời khuyến khích an ủi cũng không có. Giờ biết ba của Khả Khả không khác gì số phận của vợ mình thì ra Khả cô độc vậy !

Thắm buồn đáp:

-

- Má anh kể cho em nghe về lời đề nghị cưới Khả của anh. Em cũng tự ái lắm, muốn rút khỏi vòng trói buộc của bà, nhưng lúc ấy em đã thấy, niềm vui, nỗi buồn trong em dù không muốn, cũng không làm sao đẩy hình bóng của anh rời khỏi vòng tưởng nhở ở em được. Cho nên em đành ngậm ngùi khoác áo cô dâu, khi trái tim anh đã có chủ tự bao giờ. Mà đau đớn thay người con gái ấy lại là cháu gái của mình. Giá như là ai đó, chắc em không khóc nhiều như đã lau lệ cho mình ngày ấy. Thắm đưa tay lau mắt mình với cử chỉ bối rối, đau khổ. Duy Long nghe lòng mình xao động nhiều khi biết nỗi lòng của vợ mình. Anh choàng sang vai cô, mới biết sương đêm thấm ướt áo của Thắm. Thật dịu anh bảo:

-

- Tất cả đã qua đừng nhắc nữa em ạ !

Thắm thở dài, trầm giọng:

-

- Em đưa má lên đây điều trị, có hai điều nên làm:

- Thứ nhất trình độ điều trị cao hơn, có kết quả tốt hơn. Có thể rút ngắn thời gian khốn khổ của má. Điều còn lại là:

- anh và Khả Khả có cơ hội tiếp xúc hằng ngày. Nếu lòng anh thật sự yêu, thì chuyện gắn bó phải có thôi. Chừng ấy, em không còn con đường nào để chọn. Thà anh phụ tình em, chứ em không can đảm xa anh. Nuốt giọng, hít hơi thật sâu để lấy lại cho mình sự bình tĩnh, Thắm lặng lẽ tiếp:

-

- Khi nhìn anh hướng về Khả Khả với ánh mắt thiết tha van lơn, thành khẩn. Lòng em quặn đau, em muốn quay về với má mình, sống tháng ngày thanh thản cũ. Khả Khả tuy không được nằm bên anh, nhưng trái tim hai người luôn luôn gần nhau. Như vậy, Khả Khả tuy buồn nhưng hạnh phúc hơn là người vợ bị chồng lãng quên. Có lẽ, em còn nhiều điều không vừa ý anh nên lòng chưa quên được dĩ vãng. Em tuy buồn cho số phận mình, nhưng trách anh thì không.

- Tại sao vậy? Em có quyền mà. Cười buồn Thắm trầm buồn đáp:

-

- Tình cảm là tự nguyện, điều này là đã một lần em sai lầm khi chấp nhận làm vợ của anh rồi. Giờ em không thể van xin anh quay về với vợ con mình, khi lòng anh luôn ước ao gắn bó với Khả Khả. Vì em sợ nhất làgiây phút gối chăn lạnh lùng của chồng. Thà nằm một mình chứ không cần sự miễn cưỡng ấy ở anh. Cho nên, em chờ đợi:

- Nếu anh và Khả Khả có quyết định chung đôi, em sẽ lặng lẽ ra khỏi đời anh không hề trách cứ.

- Giờ em còn ý nghĩ đó không?

- Sao lại không? Em thấy má thích Khả Khả, điều này bà tỏ cho biết qua những lời trao đổi với nhau. Anh thì chưa hề rời bỏ cuộc săn đuổi của mình.Nên đêm nay em có đôi lời trước khi rời khỏi chốn này. Duy Long đến bây giờ anh mới hiểu nỗi đau khổ âm thầm của vợ mình. Trong vấn đề này anh có một phần lỗi lầm, tạo nên sự phẩn nộ của Thắm. Anh nắm tay vợ mình nhỏ nhẹ phân bày:

- Đã là vợ chồng rồi, em nghĩ gì cũng nên cho anh biết chứ. Mình quen nhau trong thời gian quá ngắn làm sao anh hiểu hết về em, để chúng ta thông cảm, thương yêu nhau.

- Em biết anh thích tính vui đùa, trẻ trung của Khả Khả, anh cho rằng em quá nghiêm túc, sống lặng lẽ, không tạo niềm vui cho mình. Nhưng anh có biết đâu ngoài giờ lên lớp em cũng là một cô gái tầm thường, thích đùa, yêu sự lếu láo, giỡn cợt của bạn bè. Với ấn tượng và khoảng cách anh tự vẽ cho em, riêng với em, tự ái bị tổn thương em đâu có đè nén được mà tạo khuôn mặt tươi vui với anh chứ? Duy Long thở dài, Thắm buồn bã tiếp:

-

- Còn với má, bà thích em lo toan mọi chuyện, không muốn em sang phòng anh trò chuyện vợ chồng thương mến. Bà đem chuyện vợ anh Thế, mẹ Lam Hằng như muốn nói với em:

- Bà cưới dâu là để phụng dưỡng mình tuổi về chiều. Mẹ Lam Hằng luôn muốn chồng chiều chuộng, chị thích mặc quần áo đẹp nhưng bản thân thì chưa hề làm ra tiền. Điều này làm cho bà rất đau lòng khi nhìn con trai mình vất vả lo toan mọi thứ. Bà không muốn Duy Long phải lâm vào trường hợp của anh mình. Duy Long cũng không hiểu sao mẹ mình lại có quan niệm hẹp hòi như vậy. Cho nên, khi anh về mọi người lại vui vẻ gặp gỡ vài giờ rồi quay trở về nhà. Không một anh chị nào chịu ở với mẹ dù một đêm. Có lẽ Duy Long đi xa nên không hiểu mẹ nhiều. Thắm chịu đựng những ngày qua so ra không ít. Thì ra những lúc Duy Long muốn Thắm cận kề mình, cô đều có cớ để ra ngoài. Thắm luôn tránh né sự âu yếm của Long trên bàn ăn, hay trong phòng mẹ là có chủ ý. Đến lúc này anh đã biết sự lạnh nhạt của Thắm trước mặt mẹ mình là tại vì sao?

- Giờ anh hiểu tại sao có những khoảng cách giữa chúng tạ Tuy anh có nghĩ về Khả Khả trước khi chấp nhận cuộc hôn nhân với em. Nhưng tất cả đã lùi về quá khứ và anh xét lại mình cũng không xứng đáng và không có quyền kéo Khả Khả vào đời mình nữa. Thắm thở dài, không hề có phản ứng gì, Long tiếp:

-

- Là vợ chồng, kết hợp trong thời gian quá ngắn, anh không có cơ hội để hiểu em, thương em như những người chồng khác. Bây giờ hiểu em rồi, anh không để má đẩy em mỗi lúc mỗi xa anh đâu. Với Khả Khả hay với những mối tình đã qua trong đời anh, thời gian sẽ dần phai, để hạnh phúc của chúng ta trọn vẹn. Em nghĩ sao? Cắn môi thật lâu Thắm đáp nhỏ:

-

- Em là vợ của anh, sống chết gì cũng là người của anh. Thật mà nói là em không hề nghĩ về tiền bạc, địa vị. Vì từ ngày mình thật sự gắn bó, em chưa hề xài tiền của anh và hỏi anh về cuộc sống cũng như việc làm bên ấy thế nào. Em thương chính anh mà thôi, dù trái tim trống rỗng đó là quà cưới anh dành cho vợ của mình.

- Ai chẳng có những tình cảm đi qua đời mình. Chỉ cần anh biết giới hạn thế nào để hạnh phúc chúng ta không lung lay thôi. Nếu như em không tâm sự, anh cũng chẳng biết gì về em, về mẹ của anh.

- Chuyện về mẹ, anh nên khéo léo khi tra gạn anh Thế. Nếu không mẹ nghe được sẽ sinh ra nhiều rắc rối khó tránh.

- Anh hiểu mình phải làm sao để thôi liên lụy đến em và cả anh Thế.

- Nếu má đồng ý cho anh chị Thế về ở cùng, để em đủ tự do theo anh về bên ấy dù có chết em cũng vui. Ngày nào lệ thuộc nếp sống nghiêm túc cho má hài lòng, là mình không còn là mình nữa. Duy Long nghe mấy lời than thở dịu dàng với vẻ chịu đựng ấy của Thắm, lòng anh xao động mạnh. Long vỗ nhè nhẹ vào vai vợ, với giọng thật âu yếm:

- Sương xuống nhiều rồi em ạ. Mình vào nghỉ kẻo lạnh sẽ bệnh đấy. Mai anh đưa em đi phố nhá. Thắm liếc chồng, sung sướng:

-

- Đến bây giờ anh mới biết thương em sao? Dưới ánh đèn bên kia phố lấp lánh, nhạt nhòa Long mới thấy khuôn mặt Thắm thật dễ thương. Anh ngọt ngào cười:

-

- Bây giờ vẫn chưa muộn phải không? Vì anh còn những hai tuần nữa mới bay về bên ấy. Thời gian còn lại cũng đủ cho anh bù đắp cho vợ mình mà. Duy Long đặt tay ngang eo vợ mình dìu đi, với nụ hôn đằm thắm gởi lên tóc. Bóng họ khuất dần theo dãy hành lang hun hút ấy. Duy Long nào biết những lời tình tứ êm đềm của hai người đã lặng lẽ áp vào tai của Khả Khả ngay từ lúc bắt đầu.... Chiếc cúp của Khả vừa về đến ngã ba lại bị pan, nên cô gởi cho chú Xồi sửa lại dùm, mai sáng đi làm ghé lấy luôn.Thả bộ về nhà trong nỗi buồn vây kín từ bên nhà của Thi Đình vẫn chưa phai. Khả Khả chẳng gấp phải về nhà, nơi mà nỗi chán chường càng cao hơn bên ấy nữa. Nhưng khi đến cổng nhà, Khả nghe cô mình tỏ bày mọi nỗi khổ từ khi dấn thân vào vòng tay chồng vợ. Khả xót thương thân phận của cha mẹ và bản thân mình, đồng thời Khả cũng thông cảm cho duyên phận của Út Thắm không ít.Bây giờ Khả mới thấm thía vai trò tình nhân, cố nhân ra sao? Nếu gia đình không êm ấm, người đàn ông sẽ tìm đến người yêu xưa với bao lời tự tình của sự hối hận ray rứt. Để mong tìm phút thư thả tâm hồn trong nụ hôn vội vã, thầm lén trao nhau. Nhưng khi ái ân cùng vợ nồng ấm, họ sẽ bỏ lại sau lưng những lều nhỏ bên đường mà họ từng trú ẩn trong cơn mưa buồn ấy. Không một chút ngần ngại, tiếc thương ! Lệ trên mắt không rơi, nhưng môi Khả vị đắng chiếm tự bao giờ không hay biết. Gẫm lại đời của mình, chưa bao giờ Khả có được niềm vui nào ! Tại sao? Có lẽ cái số phận cô mang chưa bao giờ biết đến chữ "may mắn " và hạnh phúc là gì?

- Sao cô chưa vào nhà Khả Khả? Ngước lên nhìn vầng mây xám buồn trên cao để suy tư về cuộc đời mình, Khả tựa vào tường cổng nhà, hai tay khoanh tròn, lặng lẽ, thản nhiên. Không ngờ giọng quen thuộc của Quốc gọi bên tai, đưa Khả về thực tại. Ngã đầu nhìn ba Thi Đình không đáp, cô hỏi:

-

- Sao ông lại đến đây? Có chuyện à? Kiến Quốc nhỏ nhẹ hỏi:

-

- Tôi có chuyện nhờ cô, không biết ý cô thế nào?

- Chưa biết được nội dung, làm sao tôi có thể biết khả năng mình có hay không mà nhận chứ. Quốc nhìn trang phục cùng chiếc giỏ còn lủng lẳng trên vai của Khả. Anh hỏi:

- Cô đi dạy về, vẫn chưa vào nhà à? Sao vậy? Nhìn Kiến Quốc với ánh mắt không mấy thiện cảm:

-

- Ông làm công an bao giờ, mà có vẻ điều tra tôi vậy. Ở trong bộ luật hình sự có điều cấm người ta ngắm trời mây sương gió trước cổng nhà mình sao? Quốc cười trước gương mặt sẵn sàng chiến đấu của Khả Khả. Anh nhỏ nhẹ hơn:

- Có chuyện nên tôi cho xe ngang đây. Trời khuya rồi tôi đâu dám phá sự yên tĩnh của ngôi nhà vốn dĩ trang nghiêm của cộ Tại thấy cô ngắm trời mây với gương mặt bất thần, tôi sợ nên cho xe dừng lại, xem có vấn đề gì không thôi. Quốc vẫn ngồi trên xe, tay tựa vào khung cửa nhỏ mắt nhìn Khả. Cô cười nhẹ:

-

- Tôi đang bị chứng tâm thần hoành hành đây, ông sợ không? Có sẵn lòng đưa tôi lên Biên Hoà nghĩ mát không? Đáp lại sự căng thẳng trên gương mặt Khả, Quốc mở cửa xe bước xuống đến bên Khả nhỏ nhẹ bảo:

- Tôi thật sự lo lắng khi ánh mắt buồn lặng người của cô hướng lên bầu trời đen thẳm ấy. Tôi muốn chia xẻ nỗi buồn vây kín mà cô cố tình che chắn bằng mọi hình thức, để mọi người xung quanh nghĩ rằng:

- Khả Khả của họ vô tư, vui vẻ sống.

- Ông nói hết chưa?

- Không bao giờ trong lòng tôi thôi nghĩ về cô, Khả Khả. Khả cười nhẹ, đầu cúi thấp nhìn chân mình đá những hạt sỏi trên đường vào nhà, cho âm thanh phá đi nét lặng lẽ của đêm.

- Tôi nghĩ người ông nên để tâm không phải là tôi. Và Khả Khả cũng không thích ông để ý đến những sinh hoạt hằng ngày của mình. Chẳng lẽ, ông có thừa thời gian như vậy sao? Quốc nhướng mắt hướng về cô hỏi nhỏ:

-

- Sao lúc nào Khả Khả cũng có sẵn tư thế "phản pháo " tôi hết vậy? Khả Khả không tin rằng tôi có thành ý hay sao?

- Tôi đâu có để ý ông thế nào. Với ông, tôi chỉ biết đến nhà dạy Thi Đình hết giờ về nhà. Còn tất cả không liên quan đến tôi.

- Sao lại không?

- Tự Ông nghĩ, tôi không có ý kiến. Chép môi Quốc thở dài:

-

- Khả Khả à ! Mọi chuyện xui xẻo ở nhà tôi, nếu không có Khả Khả làm sao gia đình được như ngày nay chứ. Từ những bất trắc xảy ra đó, tôi có ánh mắt nhìn Khả một cách khác hơn. Khả Khả không thấy sao?

- Đứng trước mặt ông, tôi là kẻ mù lòa. Làm sao thấy ánh sáng từ ông thay đổi như thế nào chứ. Bây giờ tôi có thể vào nhà nghỉ được chưa? Kiến Quốc nhìn Khả Khả ánh mắt dịu dàng hơn:

- Tôi biết nói thế nào khi Khả không muốn nhìn và tiếp xúc tôi. Khả Khả quay đi bước chậm và đáp nhỏ:

-

- Đôi khi người ta dìm mình trong đêm vắng:

- Tâm tư trải rộng chỉ mình nghe. Lời than thở một mình gậm nhấm. Thời gian lặng lẽ đi quạ Đêm sẽ tàn, nỗi đau sẽ vơi và ánh bình minh bắt đầu ló dạng ; như sức sống trợ lực cho mình tiếp tục từng ngày, từng ngày dần quạ Đời tôi thích thế, nỗi buồn từ đó dần phai.-Hít một hơi thở nhẹ vào lòng. Khả Khả tiếp thấp giọng:

-

- Tôi không thích người khác phái xen vào phần đời sâu kín ấy. Bởi nó là bí mật của riêng tôi. Bao giờ tôi tìm được một người nào đó thích hợp và đúng lúc tôi cần sự cảm thông, chia xẻ. Tự động tôi đem trái tim mình dâng hiến, phơi bày cho người ấy hiểu. Và tôi sẽ nhờ cách vai, vòng tay ấy để tựa nương suốt khoảng đời còn lại, ông hiểu không? Giọng Khả Khả thật buồn, nét ưu tư in trên gương mặt hài hòa ấy, cho Quốc một cái gì đó khó tả. Anh biết chưa phải lúc để thu ngắn khoảng cách theo dự định của mình. Quốc nhỏ nhẹ bảo:

-

- Ai cũng có khoảng đời đau khổ, có những lúc mình cảm thấy không còn hơi thở để tiếp tục kéo lê cuộc sống đang nằm trong khúc quanh nghiệt ngã ấy. Nhưng rồi suy tư về mình, nỗi buồn cho thân phận, đêm qua đêm.... Tất cả dần phai.... nhường cho con đường vừa đủ để mình qua, dù lòng còn vướng chút muộn phiền. Khả đã qua hơn nửa đoạn đường chông gai rồi. Hãy cố lên, tôi tin rằng:

- Khả Khả đủ nghị lực để chiến thắng với định mệnh. Khả Khả chậm bước, chân nhẹ nhàng lướt trên sỏi đá vào nhà. Quốc lặng lẽ đi cạnh cộ Khi Khả ngồi vào băng đá, Quốc đưa tay tựa vào thành ghế, nghiêng mặt nhìn cộ Anh thì thầm tâm sự:

- Ngày đó, Mai Đình và tôi yêu nhau. Cuộc hôn nhân tự nguyện ấy đã cho tôi tháng ngày hạnh phúc. Tôi muốn la hét cho cả công ty do ba tôi để lại biêt rằng chúng tôi yêu nhau, hạnh phúc hơn tất cả cặp vợ chồng nào trên thế gian này.... !-Thở nhẹ Quốc trầm giọng tiếp:

-

- Thời gian nồng ấm ấy tưởng chừng không bao giờ dừng lại. Tạo hóa đẩy mình tiến về phía trước, đâu có ai cho phép kéo thời gian dừng lại, dù vui sướng hay đau buồn cũng vậy. Cho nên.... lúc Thi Đình ra đời, mọi thứ đều thay đổi.

- Ông hay Mai Đình?

- Công ty của tôi luôn tìm thị trường ở các nước Đông Nam Á, cho nên sự giao tế qua lại, buộc tôi phải xa nhà liên tục. Đi rồi về một vài ngày rồi phải ra đi, để Mai Đình ở nhà một bóng với vú. Tháng ngày dần qua bao nhiêu là khoảng cách giữa tôi và Mai Đình chừng ấy. Đến một ngày tôi bất ngờ về đến nha Mai Đình theo bạn đi Vũng tàu đã hai hôm không về. Tôi nhớ vợ, thương con và lo lắng. Tôi đến Vũng Tàu tìm Mai Đình theo các nhà quen cũ. Cuối cùng tôi thuê phòng ở khách sạn Thiên Thần, lại gặp vợ mình với gã đàn ông rất quen với mình! Điều đó thật đau khổ, ngỡ ngàng và tức giận dân cao trong tôi. Khả Khả chuyển người quay lại hỏi:

-

- Rồi họ nói gì với ông?

- Nếu trên gương mặt ấy của hai người có chút gì sợ hãi, có lẽ giá trị của tôi cũng còn chút ít trong lòng họ. Nhưng thái độ thản nhiên của Mai Đình và nụ cười tươi tắn, lịch sự trong giao tế của gã ấy, khiến tôi muốn quỵ đi vì thất vọng, chán nản lẫn oán hận, sự ngu ngốc tiềm ẩn trong mình tự lúc nào !

- Rồi ông làm gì? Thái độ ra sao? Chẳng lẽ ông lại mỉm cười với họ sao? Vẻ Khả Khả nôn nóng, khiến cho Quốc muốn kể tiếp, anh muốn trút ẩn lòng mình cho vơi đi phần nào sự tích tụ từ những năm đi qua.

- Họ tự nhiên giới thiệu về mình như tôi là người bạn từ xa trở về, tình cờ gặp nhau vậy. Nhiều lúc ôn lại, tôi cũng không thể tin rằng, hai người họ có thể tạo cho mình sự tự nhiên điêu luyện ấy trước mặt một người chồng, người bạn như vậy?

- Lúc đó đúng ra, ông phải cố bình tĩnh, để đối phương không thấy sự bất ổn trong lòng. Có như thế ta mới dồn họ vào thế bí được. Kiến Quốc thở dài, ngước mắt nhìn lên không gian đen thẳm ấy như ôn lại tháng ngày đau khổ. Anh đáp, giọng thật thấp:

-

- Một người chồng yêu vợ bằng trái tim trọn vẹn, đùng một cái Mai Đình rời xa tôi ngã vào vòng tay của người khác. Làm sao tôi có thể cười khi lòng tan nát. Con người của tôi rất thật, không thể là nghệ sĩ đa dạng, biến hóa theo từng nhân vật được. Cho nên, sự bối rối, đau khổ của tôi, tạo sự ngạo nghễ trên môi thằng phản bạn ấy. Càng nhớ lại tôi càng thấy mình khờ khạo đáng ghét hơn.

- Nếu tôi ở trong hoàn cảnh đó, chưa hẳn khác hơn ông. Nhưng chủ yếu là vợ Ông kìa. Bà ấy ra sao?

- Giới thiệu với tôi:

- Đây là người yêu của Mai Đình ngày đó, họ tình cờ gặp lại. Tưởng tình không còn, nào ngờ sự thương yêu vẫn còn bừng dậy. Đình không thể tiếp tục làm vợ anh, sống bên anh mà tâm hồn gởi trọn cho cố nhân được. Nên Đình chia tay với anh ngay phút này.

- "Còn Thi Đình thì sao? " --

- Tôi ngớ ngẩn hỏi, theo nỗi lo, theo phản ứng tự nhiên của mình. Tưởng nhắc đến con Mai Đình xúc động. Không ngờ cô ta thản nhiên lắc đầu:

- Tính em không thích trẻ con, vú và anh thích nên cưng chiều, em không mang theo đâu. Vừa vướng bận, vừa làm vú và anh buồn vì nhớ đến con bé. Kiến Quốc cắn môi, điếu thuốc trên tay anh cháy đỏ, theo từng hơi thở hít dài từ nỗi muộn phiền ấy.

- Hắn có nói gì không?

- Không, hắn mỉm cười nhìn anh bảo:

- "Mai Đình không hề yêu anh, lúc tôi đi xa Đình buồn nhờ anh trú ẩn. Không ngờ Thi Đình lại có cơ hội ra đời. Bấy nhiêu đó quá đủ rồi, tôi không thể nào chịu được. Nên tôi nhất định theo cùng Mai Đình đến chân trời xa lạ. Anh cảm phiền nhé ".

- Rồi hắn kéo Mai Đình đi luôn à? Đáp lời Khả Khả, Quốc cười buồn:

-

- Cô ấy về rồi đi, tôi mắng thế nào vẫn không trả lời. Và lần ấy cô lái xe của công ty cùng gã nhân tình ấy, gom tất cả những gì có thể lấy đi xa.

- Không trở lại lần nào ư? Vậy sao ông bảo rằng:

- Bà ấy chết? Quốc thở dài nhìn cô bảo:

-

- Khuya rồi. Khả vào nghỉ để mai còn đi làm nữa, tôi về. Quốc bước ra cổng. Khả Khả kéo tay anh cằn nhằn:

- Ông biết gợi tính tò mò của tôi từ bao giờ vậy? Khuôn mặt âu sầu ban nãy bay đi. Còn ở Quốc nụ cười trêu ghẹo trên môi:

- Cô không từng bảo rằng:

- muốn vào ngủ sớm hay sao? Tôi, sau phút bốc đồng ngẫu hứng đi quạ Giờ trở lại bình thường, tôi lúc nào không chiều Khả Khả chứ? Bất chợt Khả Khả dồn sự tò mò thành tức giận lên hai bàn tay mình. Cô đẩy lưng Quốc thật mạnh, trong lúc không có tư thế chuẩn bị, Quốc theo bàn tay ấy bay ra cửa. Cánh cổng được Khả Khả ập lại và khóa cẩn thận. Quốc chống tay vào cửa cười:

- Làm gì hung hãn vậy? Tự nhiên giận hà. Từ từ không được sao? Khả hất mặt bảo vẻ gầm gừ:

-

- Về phòng mà gậm nhấm đoạn kết bi thảm ấy đi, sẽ thú vị nhiều hơn. Tôi không muốn nghe giọng dở hơi của ông nữa đâu nhé. Khả bay vào nhà, để lại hơi gió một mùi hương dìu dịu. Quốc hít thật nhẹ, thật sâu như muốn giữ mùi hương ấy vào lòng mình vậy.



chương: 12



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |

truyện Một thời vụng dại được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mot thoi vung dai. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lục Bình Tím

******

Chương 1b

- Ỷ Bình!
Hôm nay thì không thể trốn vào đâu, khi ngày thứ 7 chỉ có vài người khách. Gia Thiều lôi cô lên lầu 2 và anh "tấn" cô vào 1 góc:
-
5146 lượt đọc

Không Dễ Gì Quên

Tiểu Nguyện ngước mắt, nghiêm giọng như ra lệnh:

-Ông có năm im cho người ta may lại vết thương hay không ? Rên la, lăn lộn có hết đau đâu . Nếu sợ đau thì đừng lái ẩu, lạng lách, đánh vông
6829 lượt đọc

Lối Mòn Rêu Phủ

Dung Nghi giống Vũ Nghi như tạc . Tính cứng rắn và có sức chịu đựng để tiến đến mục đích nàng cần đến . Nhưng lịch lãm trong giao tế, ý tưởng sâu sắc khi nhận xét về một người nào đó,
17931 lượt đọc

Một thời vụng dại

Khả Khả Lặng im suôt khoảng đường dài, Duy Long gợi chuyện the nào, cô vẫn không hề đap trả. Anh mỉm cười cho xe vọt mạnh, bâÃt ngờ, Khả Khả hôt hoảng ôm lâÃy chiêÃc bụng răĂn chaĂc của
7821 lượt đọc

xem thêm