Truyện tiểu thuyết

Một thời vụng dại - Nguyễn thị Phi Oanh

chương: 10
Bà nội của Hoàng chỉ bị trầy sơ, vết thương không ảnh hưởng đến sức khỏe. Khả đưa ngoại về nhà săn sóc. Thi Đình được Quoc đưa đến gặp Khả Khả. Con bé ngã vào lòng cô giáo bật khóc. Khả vuốt đầu con bé cảm động.

- Con nhớ có biết bao ! Sao cô giận ba mà không đến thăm con chứ?

Nhìn về Kiến Quốc, Thi Đình nghẹn ngào tiếp:

-

- Con muốn về ở với cô hà. Con muốn gọi cô bằng "mẹ" như bé Lan thương mẹ nó vậy. Cô có giận ba thì cứ giận, con cũng ghét ba như cô vậy. Chỉ cần cô đừng bỏ con là cực khổ gì con cũng chịu.

Con bé tự nhiên khi diển đạt tâm tư của mình, qua tiếng khóc, qua vòng tay bá cổ Khả Khả trong ánh mắt thiết tha nồng ấm. Kiến Quốc cảm động cúi đầu, trong khi Hoàng nhìn Khả Khả với ánh mắt khác lạ, khi Thi Đình ôm cô thốt ra những lời chân tình ấy. không biết Khả giận Kiến Quốc ở khía cạnh nào. Và họ có gì với nhau không? Tuy Khả Khả thẳng thừng từ chối tình cảm của Hoàng, và anh cố gắng quên đi tháng ngày âm u cũ, để anh và cả Khả Khả có được tháng ngày tươi sáng mới. Lam Hằng là bức bình phong che chắn, cho nổi lòng của anh dang âm thầm nuôi dưỡng một tình cảm, mà tương lai thế nào cũng không ai biết được.

Trong khi Khả Khả vỗ nhè nhẹ vào lưng Thi Đình ngọt ngào:

- Nín đi, ngoan cô thương. Đừng khóc nữa, cô ở bên con nè.

- Cô không bỏ con thật chứ?

Ngập ngừng Khả khẽ gật đầu. Thi Đình hôn lên má Khả thật kêu, thật nồng. Con bé cười hỏi:

- Cô cho con ở đây luôn chứ? Con không có phá đâu, có cô ở bên cạnh con ngoan lắm. Nha cô?

- Sao con nói vậy. Ngoại vú nhớ con nè, ba cũng thương con nữa. Nghe lời cô về nhà nghĩ ngơi, ngoan ngoãn cô cưng.

- Nhưng cô giận ba, không thèm đến nữa con nhớ cô làm sao?

- Thi Đình nhờ bác tài đưa đến thăm cô.

Thi Đình lắc đầu:

-

- Bà vú bảo cô ít khi có ở nhà lắm. Muốn gặp con làm sao?

Quoc nhìn nét khắc khổ trên khuôn mặt của Khả và sự lo lắng, thương yêu Thi Đình hướng về Khả, lòng xót xa liền bảo:

-

- Thi Đình, cô Khả lúc nào củng yêu thương con. Mình về nhà, khi nào cô giáo rảnh sẽ đến thăm con mà. Đừng đòi hỏi cô phải ở bên con mãi được. Vì cô còn có công việc và cuộc sống của mình chứ. Con hiểu không Thi Đình ?

- Nhưng ba có xin lổi cô chưa? Nếu không, cô giáo con giận ba sẽ không bao giờ đến nhà mình đâu?

Kiến Quốc nuốt giọng, cố gượng cười:

- Sao lại chưa? Cô cũng bỏ qua "cái giận" ấy cho ba rồi. Cho nên, ba mới biết cô sẽ thường đến nhà mình, dạy con học, trò chuyện với con. Nếu con ngoan ngoãn nghe lời cô dặn.

Đưa hai tay buốt cô giáo, Thi Đình thỏ thẻ:

- Cô giận ba, con cũng ghét ba luôn. Con chỉ thương một mình cô thôi. Đừng giận và bỏ con cô nhá?

- Ừ mà, có bao giờ cô thất hứa với Thi Đình đâu. Vậy bây giờ con theo ba về nhà nhá. Để cô có thời gian chăm sóc bà cụ. Mai đi dạy về cô sẽ ghé thăm con. Nhớ nghe lời bà uống thuốc và ăn uống cho đàng hoàng nhá. Nếu không, cô sẽ giận con đó.

- Dạ, cô dặn điều gì con đâu quên. Chỉ sợ ba hay quên làm cô giận cô buồn thôi. Cô dặn ba kỹ lại đi.

Kiến Quốc cười:

-

- Ba đâu có làm gì để cô giáo con giận. Tại hiểu lầm thôi mà. Từ đây, biết ý cô giáo ba không làm phiền nửa. Con chịu chưa?

- Nếu cô thương ba, con mới thương ba. Cô giận con cũng không thèm chơi với ba luôn.

Hoàng xen vào với giọng nửa đùa, nửa thật:

- Thi Đình, bé đừng lo. Lúc trước ba con và cô giáo chưa có gần gũi, nên không hiểu ý của nhau. Bây giờ, ba con đả xin lỗi cô giáo rồi. Cô con và ba có những sự thông cảm, nên hai người đồng lòng thương và lo cho con, ở cạnh chăm sóc con. Con yên tâm rồi chứ?

- Thật hôn chú? Chú gì vậy cô?

Khả liếc về Hoàng, dịu dàng đáp:

-

- Chú Hoàng, Lê Hoàng đó con.

- Chú không gạt con hở cô ! Cô ngủ với con luôn à? Vậy thì sướng qúa.

Thi Đình vỗ tay với gương mặt rạng rỡ.

Hoàng cười thản nhiên đáp lời Thi Đình hỏi:

- Thi Đình à, bao giờ tiện, cô giáo con mới ngủ nhá, đừng có đòi hoài cô giáo giận đó.

- Vậy hả chú? Con không có đòi đâu, con sợ cô giáo lắm.

Trước khi đáp với Thi Đình Khả liếc về Hoàng, ánh mắt đầy ý nghịa Kiến Quốc không bỏ sót cử chỉ nào của Khả và Hoàng.

- Thi Đình à, cô đưa con ra cổng về với ba nhạ Ngày mai đi dạy về cô sẽ ghé thăm cọn Nhất đinh.

- Dạ, con đợi cô.

- Thời gian đợi, con lấy bài tập ra lạm Bệnh nghỉ cả tuần con mất bài không ít đậu Thi Đình nhớ nha.

- Dạ con nhơ.

- Thi Đình bá cổ hôn Khả Khả với nụ cười tươi tắn trên môi.

Khi đưa con bé vào xe Quốc hỏi Khả Khả :

-

- Hay là Khả Khả đến công ty tôi nhận việc đi nhe.

- Cám ơn ông. Tôi tự tìm cho mình một việc làm thích hợp với khả nặng không dám nhờ vã ai, kể cả ông. Xin lổi nha.

Kiến Quốc cười nhỏ nhẹ bảo trước khi vào xe mình:

- Tôi biết ấn tượng về mình không mấy đẹp trong lòng Khả Khả. Nhưng tôi tin rằng với thiện ý sẵn có, tôi nghĩ một ngày không xa, Khả Khả sẻ có cảm tình đặc biệt với mịnh

- Tôi cùng hy vọng có được điều dễ chịu vây. Còn bây giờ thì tạm biệt nha.

- Khả vào đi để Lam Hằng không vui đấy. Mặt Khả căng lại, cô lạnh giọng hơn:

- Chỉ cần ông không đến đây nữa, là mọi việc chốn này không có gì đáng nọi

- Tôi quan trọng vậy sao? Lam Hằng nghĩ vậy à?

- Với tôi hay Lam Hằng ông không có gì quan trong. Tại tôi không thích tiếp bất cứ ai ở nhà mình thội Quoc cười nhẹ:

-

- Cô không muốn Hoàng buồn và khó chịu?

- Chuyện ấy đâu có liên quan đến ông, đúng không? Chào ông nhẹ Cô quay vào, Hoàng bước ra nửa sận Ánh mắt Quoc hướng về hai người với nụ cười, trước khi cho xe lăn bạnh.

- Ai mượn "mấy người" xen vào chuyện của tôi vậy?

- Trơn miệng nói không được sao?

- Mắc mớ gì ghép này nọ, một khi tôi đã quyết định, không ai cản được đâu, đừng mớm cung tôi không thích ! Nhớ đọ Hoàng quay lại cười nhẹ:

-

- Chứ không phải trong lòng mở hội trước sự gắn ép đó?

- Rồi sao?

- Có gì đậu Lời ngay nói thật, chỉ sợ người ta có tình ý mà không dám thổ lộ thội Coi chừng đó, lựa qúa có ngày ế a.

- Tức hả? Khả nghiêng mặt thách thực

- Đâu có dạm Một người hết dạ thương yêu lại chối bỏ không thương tiệc Lại phải lòng kẻ đả làm cha từ đời nào? Có phải đây là...

- Là qủa báo chứ gì?

- Anh nói không đúng sao?

Khả gằn giọng, mắt quay đi:

-

- Tôi cũng đã một lần qua ngõ vào đời rồi, đâu còn trắng trong gì nựa Nếu gá nghĩa với kẽ đã có một đời, hai ba đời vợ, cũng đâu có gì qúa đáng, cũng xứng đôi thôi mạ Có gì bận lòng phải nói cho tốn hơi vậy?

- Sao em không nghĩ anh như gã ấy đi? Anh không thương em như ba Thi Đình sao?

- Sao anh biết gã ấy thương tôi?

- Chỉ cần nhìn ánh mắt ấy là biết thôi.

Khả "hứ". Mắt trừng to, quay lại đối diện với Hoàng:

- Nè, ông nghe cho rỏ đây:

- Ba của Thi Đình có thêm lần vợ rồi. Có cần tôi kêu bà ấy đến trình diện cho ông thấy hay không? Người ta là dân "xịn" chánh tông chứ không như tôi đâu.

- Thật ư?

- Ông ta giàu có, sang trọng, có địa vi. Ai thèm hạng gái như tôi chứ? Đừng gỉa vờ để mỉa mai Khả Khả nạy Từ đây, chổ nào có tôi là ông làm ơn cút xéo đi nhá. Nếu không, đừng hòng yên thân với tôi đó. Nhớ chưa?

Khả bước nhanh vào nhà, để mặc Hoàng ngần ngừ ngoài sân một lúc rồi lên xe bay nhanh ra cổng.

Khả nằm vùi trong phòng cả tuần không gượng nổi, bởi cơn buồn ập đến. Hằng đặt chiếc mâm nhỏ bên cạnh bàn nhỏ, cô dịu dàng lay vai bảo:

-

- Gì thì gì, cũng phải ăn để sống chứ. Bây giờ, Khả đâu còn sống cho mình nửa, mà sống cho tương lai của hai ẹm Khả quên điều đó hay sao?

Tiếng khóc rấm rứt nho nhỏ bên tai Lam Hằng. Cô bảo:

- Thôi bỏ qua đi, hãy xem như mình chưa hề biết về chú ậy Khả cam đảm để quên nỗi đau, mà lo cho hai em. Ngoài Khả chúng đâu còn ai chứ? Khả biết điều này hơn ai hết mà.

Nhắc đến hai em mịnh Khả như bình tĩnh, cô ngồi dậy với sự trợ giúp của cánh tay Lam Hằng. Đẩy mâm cơm trước mặt đến với Khạ Cô lặng lẽ ăn, Hằng gợi chuyện:

-

- Nêm vừa ăn không?

- Hằng nấu sao cũng được mạ Giờ ăn đê sống đâu cần gi.

- Có Thi Đình nấu phụ đó, con bé được bà vú đưa đến thăm rồi lại về, ngày nào cũng vây. Khả không tiếp ai, con bé cũng không dám đòi vào, sợ Khả giận nên ngồi buồn xo hạ Thật lâu mới được một câu:

- "Cô Hằng ơi! Cô Khả không nhớ con sao? " Nghe nó hỏi, lòng muốn khóc luôn vậy !

- Thi Đình còn ở phòng khách không?

- Khả quên hôm nay là chúa nhật sao? Con bé đến từ sớm phụ làm bếp nữa.Thi Đình ngoan lặm không ngờ ông Quoc có đứa con đẹp như vậy.

Vừa ăn, Khả vừa gật gù đáp:

-

- Nhờ khuôn mặt dễ thương nên mình mới thương nọ Lam Hằng vui vẻ gợi ý:

-

- Hay là cho Thi Đình vào với Khả nhạ Con bé chắc mừng lặm Khả thở dài, ánh mắt Hàng hồi hộp theo dõi từng diễn biến nhỏ trên khuôn mặt của Khả.

- Hằng ra đưa nó vào đây, nhớ đem theo bài vở để mình dạy. Mấy ngày bỏ qua, chắc có nhiều bài nó không hiểu.

- Thật hả?

- Lam Hằng trố mắt vui mừng hỏi.

- Hằng làm gì vậy?

- Trời ơi ! Tôi mừng cho Thi Đình chứ gì. Con bé sầu tư, cứ trông ngóng hoài, tội nghiệp biết bao nhiêu. Để mình ra báo tin chắc nó mừng lắm đó.

Khả trong theo dáng cuống quýt của Hằng cô nghe lòng thương biết bao nhiêu. Tình bạn ngày thêm sâu nặng, làm sao rời ra để quên đi hình bóng dĩ vãng ấy đây chứ. Không ngờ Duy Long trở về cưới vợ. Nhưng người đó không phải là mình. Buồn thay cho số kiếp long đong. Khả nhận được hình ảnh của Út Thắm vui vẻ gởi cho Khả, đó là trái đắng dù muốn dù không cô cũng phải đối diện với sự thật.

Trong mỗi tấm ảnh, nét vui mừng, sự hớn hở của cô Út diển mổi lúc một khác. Từng chiếc áo cưới được thay đổi theo từng bàn, không chê vào đâu được. Nét đẹp hào hoa của chú rể nổi bật hơn. Càng nhìn khuôn mặt điển trai ấy, Khả căm ghét số phận mình cao hơn. Buồn đau, khóc hận luôn dày vò trái tim nóng bỏng của cô trong từng đêm, từng đêm đi qua rồi dòng lệ.

- Cô ơi ! Nước ngọt con đem đến cho cô nè.

Tiếng Thi Đình thỏ thẻ, kéo Khả trở về với thực tế. Cô ôm Thi Đình với những nụ hôn, bù đắp cho những giây phút mong chờ của đứa học trò thương yêu nhất của mình.

- Con nhớ cô không?

- Con nhớ khóc hoài, ba giận la con.

- Vậy à ! Tội nghiệp chưa?

Thi Đình hôn Khả xong hỏi:

-

- Cô có nhớ con không vậy?

- Sao lại không?

- Vậy sao không cho con vào phọng Ở ngoài con buồn thấy mồ hà.

Khả cười nhỏ nhẹ đáp:

-

- Tại cô đang buồn

- Phải giận ba con không?

- Làm gì có. Bộ ba nói với con như vậy hả?

Thi Đình lắc đầu:

-

- Dạ đâu có. Con tưởng tại giận ba nên cô ghét con luôn. Con trách ba "dữ hoài" không chịu hiền, nên cô giận dữ như vậy. Ba nói:

- Chắc cô bệnh, hay giận ai đó, nên muốn giam mình vào phòng để suy nghĩ và tìm cách giải quyết. Chứ ba không làm gì cho cô giận. Ba lúc nào cũng muốn cô vui, vì đời cô gặp qúa nhiều chuyện buồn rội Có phải như ba nói không cô?

Khả gật đầu và bảo:

-

- Bỏ qua đi, con lấy tập ra cô dạy cho.

- Ba con dạy mỗi đêm như cô vậy. Lúc này ba hiền và thương con lặm Ba nói:

- Ba phải chăm sóc con kỹ hơn xưa để bù lại.

- Vậy thôi cô đến đó làm gì. Thi Đình có ba theo dõi và chỉ dẫn bài vở rồi.

- Con không chịu đâu. Con muốn có ba và có cả cô thương mình hà.

Khả cười buồn; trẻ con luôn thương cô bằng trái tim của riêng nó. Nhưng đời Khả, chưa có người đàn ông nào nghĩ đến cô, lo lắng những buồn vui khổ sở của bản thân cô. Âu cũng là số phận không may của mình. Có than thở thế nào cũng vậy thôi.

- Tháng này, hạng trọng lớp có lên không Thi Đình.

Mắt nhỏ sáng lên, vui vẻ khoe:

-

- Dạ kỳ này con đứng bảng danh dự đó. Cô tin không?

Khả gật đầu mĩm cười hỏi:

-

- Con đứng hạng mấy?

- Dạ hạng nhì. Còn chút xíu nữa là hạng nhất. Kỳ sao con được hạng nhất, ba sẽ thưởng con và cả cô.

- Ba con hứa à.

- Dạ, ba bảo:

- Cô tốt lắm, ba cho gì cô cũng không lấy. Sao vậy?

Khả cười ngọt ngào bảo:

-

- Có nhiều chuyện của người lớn. Con không hiểu đâu.

Thi Đình rất ngoan khi được ở bên cô giáo. Từ ánh mắt cử chỉ đều dành sự thương yêu tặng Khả Khả. Vì thế, cô không làm sao từ chối sự gần gũi với Thi Đình được là vậy.

* * * Cả tháng nay, từ khi nhận việc với bao sự ngỡ ngàng, xa lạ, Khả Khả thật vất vả và mệt nhoài; bởi thực tế không phải đơn giản như trong tư liệu đã học. Cũng như nhìn hình thức bên ngàoi không làm sao biết được những gì tiềm ẩn trong nội dung sâu thẳm ấy. Trưa nắng, băng qua mấy đường dài hun hút, Khả về đến nhà với khuôn mặt đầy mồ hôi. Trong sân đầy xe, nhìn bảng số, cô ngạc nhiên, lòng có chút lo lắng và giận hờn trong mắt. Nhưng rồi đôi chân chậm buồn ấy cũng dẩn cô vào nhà.Phòng khách đủ mặt, bà nội của Khả khả đưa mắt nhìn cô giọng vui vẻ, khi Khả ngã đầu chào mọi người.

- Khả Khả ! Lại đây, nội có chuyện muốn nói với con nè.

Ánh mắt của Út Thắm và Duy Long hướng về cô. Khả cố gượng giữ mặt tự nhiên, đến bên bà, nhỏ nhẹ hỏi:

-

- Nội lên đây hồi nào vậy? Nội khỏe chứ?

Bà nội vui vẻ đáp:

-

- Nội bao xe lên đây từ sóm, đã gặp ngọai của con rồi, giờ con về thôi.

- Chuyện gì phải chờ con vậy? Nội làm như con là nhân vật quan trọng, có con mới quyết định mọi việt không bằng !

- Chứ sao? Nhà này của con mà.

Khả cười nhìn lên trần nhà ngọt giọng:

-

- Không nhờ ba mẹ con đổ công sức ra làm, thì đâu có nhà tụi em con nương náu chứ? Nội là mẹ của ba mọi thứ nội có quyền quyết định mà. Bộ nội tính bán nó hả?

- Đâu có, nội lên đây là muốn nhờ con.

- Chuyện gì hả nội? Nếu không ngoài khả năng con sẽ không để nội thất vọng đâu. Nội nói đi? Mình là bà cháu mà.

Bà Hội nắm tay Khả Khả vuốt ve.

- Là vầy, má chồng của cô Út Thắm con bệnh, bác sĩ bên khoa vật lý trị liệu bảo rằng:

- Mỗi ngày trở lại phòng khám ấy để tập dần dần cho bà quen, sau thời gian điều trị dài, sẽ có khả năng đi lại bình thường. Nội muốn nhờ con cho bà nằm đây và mỗi ngày đến đó tập cho tiện. Chứ thuê khách sạn qúa tốn kém, vả lại, nhà mình cũng còn phòng trống. Không biết ý con sao?

Duy Long nhìn Khả Khả một lúc rồi tiếp lời:

- Nếu Khả thấy tiện thì cho má tôi ở nhờ, mọi chi phí tôi sẽ phụ lo. Khả thấy sao?

Út Thắm xen vào:

-

- Nếu con không vừa ý thì cô thuê phòng cho bà đây nằm, tất cả tính sòng phẳng, không để con thiệt đâu. Sỡ dĩ, co đưa "mẹ chồng" mình lên đây là nghĩ chúng ta là người một nhà, có thể để mắt lo lắng cho nhau. Chứ không phải thuê khách sạn không đủ khả năng. Con hiểu không?

Khả nhìn Duy Long, ánh mắt dừng lại khuông mặt đầy phấn son của Út Thắm. Khả tự nhiên đáp:

- Cô Út à, vấn đề tiền bạc đôi lúc cũng cần cho sinh hoạt hằng ngày, nhưng không hẳn vì thế mà con đánh mất tình cảm và những quan hệ trong cuộc sống gia đình, lẫn xa hội. Nội lên đây một điều hiếm có trong suốt những ngày con lớn lên, chưa một lần nội có mặt ở căn nhà này. Thì dù thế nào, con cũng đâu bỏ mặc má của "dượng út" ở chổ khác được chứ.

- Cám ơn Khả Kha?

- Long dịu giọng lên tiếng.

- Có gì "dượng" phải cám ơn. Tôi chỉ sợ Ở đây thiếu phương tiện, sẽ gây bực bội cho bà thôi. Chứ má của "dượng" cũng giống nội của tôi thôi. Là người một nhà, tính tiền bạc so đo chi phí, thì đâu có nghĩa gì nửa.

Duy Long cất giọng trầm ấm:

-

- Khi lên đây không có Khả, Lam Hằng đưa bà vào phòng khách ở, nếu Khả không tiện, có thể dời má tôi ở nơi nào tiện hơn nhé. Vài hôm tôi về Mỹ rồi, cô Thắm cũng hết phép thường niên, cho nên mọi sự sinh hoạt của má tôi, Khả bật rộn công việc cứ để Lam Hằng đưa đón, lo lắng trong việt nhà. Ở đây được đã là qúa tốt rồi, tôi không muốn làm bận rộn Khả thêm nữa.

- Dượng nói vậy, tôi đâu còn lời gì để bác bỏ chứ. Cứ để Lam Hằng lo cho bà. Đây cũng là cơ hội cho Lam Hằng trả hiếu, tôi phụ giúp đâu có nghĩa gì. Vậy nghe lời dượng là tốt hơn.

Bà Hội xen vào:

-

- Nội có đem lên một tạ gạo cho con đó.

- Nội à, bao nhiêu năm không có gạo ở quê con vẫn sống vậy. Nội đem chi cho cực khổ. Con đi làm có tiền mà, nội lo gì.

Út Thắm nhỏ nhẹ bảo:

-

- Cho con thì không dám, vì bây giờ nghe nói con làm nhiều tiền lắm. Bấy nhiêu đó đâu có là bao, nội sợ bà đây và bà con bên chồng cô đôi lúc ghé thăm ở lại sẽ tốn kém cho con. Nên phụ vậy thôi. Chứ con nào cần đến đó.

Khả Khả cười nhìn Duy Long:

-

- Vậy dượng đưa tiền cho Lam Hằng mua thực phẩm cho "con" đỡ tốn luôn đi. Vậy là không ai vay mượn, nợ nần với ai cả. Tốt thôi.

Duy Long gượng cười. Bà nội nắm tay Khả Khả bảo:

-

- Cha mẹ mất sớm, một mình con vất vả lo cho các em, nội cảm động lắm. Nhưng nội già rồi, đâu có gi giúp cho con. Nghĩ đến tụi con nội cũng buồn.

- Nội có lòng nghĩ đến là được rồi. Tiền bạc khó kiếm nhưng chịu làm ắt phải có. Cái gì do chính sức lao động của mình làm ra mới đáng quý, nội à. Còn ỷ lại tài sản của người khác, mà xài cho thỏa mãn sự yêu thích của mình. Điều đó con không thích, không trọng bản thân. Cho nên, con không hề đòi hỏi nội phải nghĩ tới ba con mà chia chác phần nào đó mà nội có. Con thích nuôi em bằng sức lao động của mình thôi, nội ạ. Như vậy không phiền ai cũng không một ai có quyền kể lể, ơn nghĩa với con cả.

Bà Hội lặng im, trước sự trách móc, dịu dàng của Khả. Cô cười nắm tay bà vuốt nhẹ hỏi giả lã:

- Chừng nào nội về?

- Nội tính về liền trong ngày, nhà cửa ở dưới không ai coi, nội sợ.

Khả Khả cười ngọt ngào hơn:

-

- Nội à, ở lại chơi mai hãy về, chiều nay con chở nội đi chỗ này chỗ nọ cho biết. Đời sống bao lâu, mà nội lo toan đủ thứ hết vậy. Chết như ba mẹ con đó, có đem theo được gì đâu. Nội kệ nó đi, lâu mới lên ở với con một đêm nghe nội.

Bà hội đưa mắt nhìn Út Thắm thăm dò ý. Khả Khả biết liền lên tiếng:

- Nội sợ cô không bằng lòng chứ gì. Có anh Hùng coi nhà, mất mát gì nội lo. Vả lại, cô Út có chồng giàu nội sẽ sống những ngày còn lại, no ấm đủ đầy, sợ gì đói nội phải về chứ?

Duy Long nhìn Út Thắm, cô hiểu ý liền đáp:

- Con Khả nói vậy, má ở lại cho vui đi, mai về với con cũng được mà.

Bà Hội cười, Khả Khả vui vẻ:

-

- Vậy giờ mình dùng cơm nhá nội. Không biết Lam Hằng cho ăn món gì đây. Con vào trong phụ Hằng một chút nghe nội.

- Ờ, con đi phụ Lam Hằng để con nhỏ một mình cực lắm đó.

Khả Khả vào phòng đưa tay lên tim, mắt ngước cao, cho cảm xúc đong đầy ấy lắng xuống. Ánh mắt đong đầy yêu thương, môi anh ngào ngày nào cho em. Giờ trước mặt mọi người như hai kẻ lạ, ngôi thứ cách chia, như biển rộng ngăn đôi mình mỗi đứa một phương.

Lam Hằng vào phòng tự bao giờ, cô lặng người nhìn Khả Khả đưa tay lên lau lệ cho khô, như tình yêu ngút ngàn ấy chết đi trong lòng đời. Hằng vỗ nhẹ lên vai bạn gọi nhỏ:

-

- Khả Khả ! Đừng vậy mà.

Khả mặc cho khuôn mặt mờ lệ, cô cúi đầu bảo:

-

- Biết rồi, ra ngoài lo cho họ đi.

- Ráng bình tĩnh, đừng để cô ta biết nỗi đau trong lòng mình. Nếu không gương mặt kia sẽ ngẩng cao đầu như ngạo nghễ, thách đó, thỏa mãn khi đối diện với chúng ta. Khả hiểu mình phải làm gì mà.

Hít hơi thật dài, đưa tay lau nước mắt cho khô đi, Khả Khả lắc lắc đầu nhiều lần, như muốn tạo nghị lực cho mình vượt qua tất cả buồn vui giận ghét trong đời. Khả lấy giọng:

- Hằng đừng lo lắng. Khả Khả không để cô ấy có dịp cười mình nữa đâu.

- Hồi sáng, lúc đưa bà nội lại đây, chú Long có vẻ ngượng ngập, không dám khuấy động nếp sống bình lặng của Khả Khả. Chú muốn thuê khách sạn cho nội mình ở, để tránh cho sự chạm mặt thường xuyên của ba người. Nhưng...

- Nhưng gì?

- Vợ chú không muốn tốn kém, cũng không muốn mang tiếng để bà nội ở đó một mình. Dù sao ở đây cũng có Hằng và Khả quan tâm, chăm sóc khi bà thiếm ấy chẳng buồn lên đây, cận kề bà má chồng mình. Xem ra vợ chú Long cũng biết tính toán, tiện và lợi lắm !

- Vậy là mừng cho nội và chú Long của bà chứ. Cằn nhằn gì?

Lam Hằng trề môi, ánh mắt liếc về phòng của nội mình:

- Khả biết không? Ba viết thư cho mình nói rằng:

- Cha mẹ muốn Út Thắm đưa bà về nhà mình săn sóc và lo cho bà đầy đủ hơn. Nhưng Út Thắm không cho.

- Sao kỳ vậy?

- Làm sao cho được. Vì nếu đưa về nhà mình, Út Thắm thản nhiên lãnh phần gia tài dành cho chú Long coi sao được. Còn để nội ở nhà, bà ta chăm sóc sao chu đáo khi phải đi dạy mỗi ngày chứ?

- Cũng phải.

- Cho nên "Nhất cử, lưỡng tiện " bà ta viện cớ lên thành phố cách trị liệu tốt hơn. Bèn đưa nội lên cho Lam Hằng chăm sóc không ai trách cứ. Vì Út Thắm có nhiều lý do để biện hộ. Và bà ta đương nhiên được thảnh thơi, đi sớm về trưa, ăn ngon mặc đẹp trong ngôi nhà đầy đủ tiện nghi đó, mà không một ai có lý do để tranh đoạt với bả cả. Xem ra cô Út của Khả Khả, mưu trí hơn người. Còn chú Long là con nai vàng ngơ ngác, ngoan ngoãn chui vào cái bẫy của hùm xám vây sẵn chờ con mồi đến để hốt ổ.

Khả Khả cười cười giọng chán nản hơn:

-

- Đợi lâu, thì bắt được con cá lớn, đó là phần thưởng cho những ai có tính nhẫn nại mà. Hãy lấy đó làm bài học để có dịp sử dụng, chứ trách họ làm gì? Đời mà, mạnh được yếu thua. Tất cả mọi kết quả đẹp nhất thời, đều dành cho người tài trí đầy thủ đọan mà. Mình vô tài, vô đức ắt phải lãnh phần thua thiệt sẵn dành. Kêu ca gì chứ?

Lam Hằng cau mày hất mặt:

-

- Chú Long bây giờ mới hiểu "tấm chân tình " của Út Thắm, chú buồn lắm. Nhưng tất cả đâu cũng vào đó, còn nói gì được nữa.

- Bỏ qua chuyện của họ đi. Từ đây trước mặt họ hay trong phòng mình, Hằng đừng bao giờ nhắc đến hai nhân vật ấy nữa. Cứ xem họ như khách đi, đối xử tử tế ngọt ngào. Bao giờ họ muốn đi thì đi.

- Khả giận nội mình hả?

- Giận bà mà được chồng, Khả Khả này cũng giận ra mặt. Còn với một người nằm trên giường bệnh, oán giận có ích gì? Tại số mình khổ, thì yêu ai chả khổ?

Lam Hằng thẳng thắn tỏ ý mình:

- Nội nằm một chỗ cũng là cái giá bà phải trả cho sự sai lầm trong nhận xét về đám dâu con do bà cưới xin:

- Với mấy bác và mẹ mình, nội luôn gắt gỏng, nghiêm khắc. Ngược lại, với Út Thắm bà móc ruột dâng cho với nụ cười thõa mãn. Giờ cô ấy đem bà bỏ giữa chợ, sau khi lấy hết tài sản ấy. Có dịp nằm một mình suy nghĩ, bà mới kiểm lại đời mình mà thấy điều gì đúng, sai chứ?

- Bỏ đi, việc gì tới sẽ tới. Nói gì cũng vậy thôi.

Lam Hằng thở dài hỏi:

-

- Khả ra đó dùng cơm hay ăn với mình dưới bếp?

Khả Khả cười đưa tay vuốt mũi bạn:

-

- Thấy mặt chú Long mình no rồi, ăn chi nữa.

- Nhưng thấy mặt cô Út của bà, muốn xỉu vì bệnh tim phải không?

Khả cười, nắm tay bạn rời khỏi phòng:

-

- Ra ăn đi, để đói cái môi hay bị giựt, nên nói bậy bạ ai chịu nổi.

Khả mang bộ mặt vui vẻ, Lam Hằng mừng thầm. Đi bên Khả, lòng Lam Hằng dâng lên tình cảm thân thiết nhất dành cho bạn mình. Đời Khả bất hạnh bao nhiêu, Hằng càng thương bấy nhiêu không hối tiếc chút nào là vậy đó.

Kiến Quốc trong theo Tùng với sự suy nghỉ về Khả Khả khác đị..

Trong khi ấy, trên đường đến nhà Lệ Thanh, Khả Khả thật buồn, ấm ức bao ngày tưởng đả thôi nghỉ đến. Nay đụng mặt với Kiến Quốc và Ánh Tuyết, cô khó mà quên đi nhửng đều không đáng nhớ ấy.

Giọng la hét của Kiến Quốc cùng vang lên khi bàn tay đập liên tục lên bàn của ông.Khả đưa tay lên ngực như trấn an mình, bởi cơn giận bừng dậy ở Quoc rất đáng sợ. Tiếng khóc của Thi Đình như tức tuổi gây cho Khả sự xúc động. Cô thương Thi Đình, sợ con bé cuống quít run rẩy khi đứng trước mặt sự tra gạn của Quộc. Hình ảnh của khuôn mặt hối hoảng ấy xui cô mạnh dạn bước vào phòng, trước ánh mắt trừng to của Quốc:

-

- Nghỉ chán rồi sao đến đây? Sang văn phòng tôi có chuyện nói với cô.

Khả vuốt ve Thi Đình, rồi bước theo Quốc cô đáp khi đối diện ông:

- Tôi đả gởi tho Thi Đình trao ông. Tôi phải nghỉ vài ngày thăm nội tôi kia mà. Sao ông lại trách vậy?

Giọng Quốc càng to hơn:

- Ai cho cô nghỉ? Cô xin, nhưng có sự đồng ý của tôi chưa mà tự ý nghỉ theo sự vui chơi của mình. Cô nói đi?

- Ông làm gì lớn chuyện vậy? Đâu phải ông thuê là người ta không có quyền nghỉ. Có người nào không có chuyện riêng tư không. Ông nói đi?

- Nhưng cô có chạm mắt nói tôi một lời không?

- Chẳng lẻ nội tôi hấp hối củng phải đợi ông cho phép mới về hay sao? Và công việc của ông có giờ giất nhất định không mà chờ, mà đợi? Không cho dạy thi nghỉ, bộ có dạy tôi mới có tiền hay sao?

Quốc đập bàn, Khả củng đập bàn. Ông trừng mắt hướng về cô, Khả củng không hề nhượng bộ. Cô hất mặt thách thức, chống trả không nhân nhượng. Quoc càng cáu hơn:

-

- Nghỉ thì về đi, cô dạy giỏi lắm sao mà tôi phải qùy lụy, có tiền mười cô tôi củng thuê được mà. Muốn làm cao với tôi hả. Đừng hòng.

- Ông nói tôi dạy sao? Ông xem học bạ của Thi Đình chưa mà chê bai tôi? Từ hạng yếu đến khá, lên giỏi là thế nào?

Quoc cười nhẹ, sừng sộ chỉ vào Thi Đình :

- Đó cô hỏi xem:

- Bài tập mười câu làm đúng câu nào đâu. Hỏi gì củng không biết là sao?

Khả đứng dậy tựa mình vào cửa sổ quay lưng lại Quoc, Khả cười gằn khi Quoc nhìn mình trân trối:

- Nếu ông chịu nhỏ nhẹ, hỏi trong thương yêu thì làm sao Thi Đình không trả lời được. Ngược lại, ông tra gạt một cách cộc cằn, thô lổ, đánh con như đánh tù vậy? Con bé nào không đứng tim trước khuôn mặt "hình sự" của ông?

- Hứ ! Cô đừng biện hộ cho sự bê bối của mình. Tôi không thương con thì thương ai?

- Nhưng ông không hề trìu mến, thương yêu, dịu dàng của một người cha. Hình như Thi Đình là nợ nần, là cái gai ông cần bỏ đi vậy.

- Cô thương Thi Đình bằng tôi sao? Nhiều chuyện !

- Làm gì có ! Tôi chỉ là cô giáo tạm bợ của con ông thôi. Nhưng tôi thương sự cô độc của đứa trẻ trong căn nhà thênh thang này. Còn ông có chịu nằm một mình trong nhà chưa? Có bao giờ ông an uỉ và hiểu sự thèm khát tình cảm dịu êm của con gái mình chưa?

- Tôi thuê cô dạy cho Thi Đình học, chứ không phải tôi mướn cô về đây để xen vào chuyện riêng tư của nhà này. Cô đến dạy, hết giờ về. Con tôi thế nào ai cần cô lo?

- Hừ! Con người ai không có sự thương ghét trong lòng dành cho kẻ tiếp xúc với mình hằng ngày. Nếu tôi không thương, không có cảm tình với Thi Đình, tôi chịu đựng nổi tính mưa nắng bất thường của ông sao? Nếu có người cha nóng nảy, thô lổ như ông thà không có, để ấn tượng về cha của mình tốt đẹp hơn.

Quoc bước lại gần Khả, ông nắm vai Kha kéo lại cho mặt đối mặt. Khả củng hất mặt trừng khi Quoc gằn giọng:

- Cô nói gì?

- Không đúng sao? Mổi lần nghe tiếng xe ông vào cổng, là mắt con bé hiện ra sự sợ hãi, mắt tái đi vì lo lắng. Ông không thấy đó là điều không nên có giửa tình cha với con sao?

- Ai mượn cô lo? Nói đi?

Mắt Kha long lanh, giọng vẩn cứng cỏi:

- Thi Đình mất mẹ nên tất cả niềm tin và sự sống đều nương tựa vào ông. Nhửng trận đòn ông để lại dấu tích tàn ác đó đúng hay sao? Tôi nói nhửng gì cần phải nói. Còn dạy ở đây hay 0, đâu cần thiết. Bây giờ tôi về, ông thuê ai đó, mặc ông. Tuần sau hết tháng tôi nghỉ dạy.

Cô gạt tay Quoc thật mạnh để bước khỏi phòng, nhưng Quoc xiết tay cô gầm gừ:

- Cô tưởng nói đi là đi dể dàng sao?

- Ông thật sự muốn gì?

- Cô cút khỏi ngay bây giờ không cần đến nửa. Một giây củng không muốn thấy cô ở đậy Biết chưa?

Biết rằng sức mình, Khả đẩy Quoc xa hẳng vai cô.

- Một khi tôi nhận tiền là tôi làm hết bổn phận mình. Ông cần hay xua đuổi tôi củng dạy Thi Đình hết tuầu sau tối mới nghỉ. Nhà của ông đẹp nhưng chủ nhân tính tình trái ngược, không đủ điều yêu thích cho tôi lưu lại đâu. Tôi không là ông và ngược lại, ông hảy hiểu điều này cho rỏ đả. Đồ điên khùng !

Cô trừng to mắt hướng về Quoc trước khi bước về phòng Thi Đình. Con bé ôm cô khóc thút thít. Khả vổ về với dòng nước mắt long lanh chạy Cô thương Thi Đình như Quốc Hương. Mổi lần có chuyện gì buồn, Quốc Hương ôm lấy cô và bảo:

- Em nhớ mẹ qúa ! Nếu có mẹ em đâu có buồn và chị đâu phải vất vả vì chúng em.

Nhửng lúc ấy Khả Khả chỉ biết vuốt tóc em, áp mặt em và lồng ngực mình để khóc. Cô ôm em bằng vòng tay ấm áp của mình, như thay mẹ đêm hơi ấm ấp đứa em sớm mất tình thương của cha me.

Thi Đình tuổi lên bảy, cô đơn lạc lỏng hơn Quốc Hương biết bao ! Em của Khả còn có ngoại, có anh chị, cả nhà đều một lòng thương yêu săn sóc Quốc Hương. Thi Đình ngoài Khả Khả ra, con bé đâu có ai trò chuyện vui vẻ. Thân phận của nó thật đáng thượng Chính vì thế mà Khả Khả luôn gần gủi cô bé. Có nhửng buổi chiều cuối tuần, cô từ chối bạn bè để đến vui với Thi Đình củng là muốn tuổi thơ nó không tẻ nhạt, lặng thầm. Chứ thật lòng, sau cuột tình để lại nổi đau chưa phôi pha, Khả Khả đâu nghỉ đến ai, nhất là gả đàn ông nóng nảy như Quoc vậy.

Từ lúc ấy, cô lặng lẻ đến củng như ra về. Khả không hề chào Quoc, dù chạm mặt nhau tại hành lang hay sân nhà của ông. Quoc mỉm cười, nheo mắt nhìn cô nhưng Khả phớt lờ không phản ứng. Dạy Thi Đình trong ngày cuối. Quoc bước vào phòng thản nhiên đề nghi.:

- Tôi đi công tác ở Đà Lạt một tuần mới về. Cô cứ dạy cho Thi Đình, bao giờ tôi về hảy tính nhé.

Khả vừa lắc đâu, Quoc củng vừa quay nhanh ra cửa. Vẻ ông hấp tấp, Khả lại cửa sổ nhìn ra sận Thì ra, Ánh Tuyết ngồi ngoài xe đợi, ông vội vàng vì sợ Khả từ chối hay ngại Ánh Tuyết đợi lâu sẻ giận?

Cô khó chịu trước thái độ áp đặt của Quoc, nhưng Thi Đình nắm tay cô thỏ thẻ:

- Vậy là con được tự do bên cô rồi -

- Gía mà con được ngủ với cô thì vui biết mấy?

- Học đi đừng để ý chuyện bền ngoài, con có nghe không?

- Dạ nghe -

- Thi Đình lấm lét nhìn cô.

- Bộ cô ghét ba rồi giận đến con sao? Con đâu có giống ba đâu mà cô giận?

Khả dịu dàng hơn:

-

- Cô đâu có giận cọn Cô muốn con không nên lãng phí thời giạn Ráng học đi, mai nầy ba đổi ý cô đâu còn ở bên con dạy dổ nửa.

- Con sẻ nhờ bà vú kêu xe đến thăm cộ Vắng cô con nhớ lắm.

- Thôi học đi, nhiều chuyện cô ghét.

Thi Đình cười ngả đầu vào cánh vai cô hỏi nhỏ:

- Kỳ này con lãnh thưởng cô cưng Thi Đình nha.

- Ừ, cô sẻ có qùa cho con. Ráng học, đừng để ba chê con học kém.

- Đâu có, tại ba nạt con sợ, nên không nói được, chứ bài tập con giảng qua rồi, con biết mà.

Khả gật gù, căn dặn:

-

- Cho nên cô dặn:

- Mổi khi ngồi gần ba, đừng nhìn khuôn mặt ngầu đó ấy mà sợ, hảy bình tỉnh xem bài, đáp lời ba hỏi thật rỏ ràng. Chứ con nghe ba đập bàn rồi hốt hoảng, tinh thần đâu còn mà suy nghỉ nựa Nhớ không?

- Dạ nhớ, nhưng con vẩn sợ làm sao đó. Mổi lần ba nhìn con là muốn run lên. Chứ ở gần cô, bài tập nào con không làm đươc. Ba hét lên con muốn khóc vậy đo '. Cô nói ba dùm con đi. Nếu ba như cô, con sẻ học giỏi lắm đó.

Dù không muốn gặp mặt Quoc nhưng Khả vẩn hứa:

- Để cô bàn với ba, nhưng Thi Đình phải lể phép và ngoan ngoãn với ba lẫn co Tuyết nữa à.

- Dạ, cô dặn đâu có gì con quên. Chỉ sợ ba quên thôi hà.

- Con ngoan nhất định ba phải nhớ thôi. Giờ cô về nhá. Chúc ngủ ngon.

Khả hôn con bé với tình cảm đông đầy. Thi Đình bịn rịn tiển Khả ra cộng Hôm sau cô bận chuyện đến trể mới hay con bé bị sốt từ sáng. Khả Khả liền đưa Thi Đình vào bệnh viện, thì ra con bé sị sốt xuất huyết. Bệnh viện Nhi Đồng buộc nằm lại để y bác sỉ theo dổi. Bà vú phải ở nhà, ngoài Khả Khả đâu còn ai ở cạnh, chăm sóc cho Thi Đình. Sợ con bé gặp nguy hiểm, Khả ở suốt trong thời gian điều trị của Thi Đình. May gặp Tùng là chồng Thiên Hương, bạn cùng khóa với Khả. Anh tận tình giúp đở mọi việc Thi Đình qua cơn sột Khả thật nhẹ nhõm. Nếu Thi Đình có bề gì cô sẻ buồn và sợ sự trách cứ phẩn nộ từ ba con bé.

Từ lúc Kiến Quốc cùng Ánh Tuyết trở về sau chuyến đi Đà Lạt, Khả Khả không vào viện thăm hay ở đêm cùng Thi Đình nửa. Dù bà vú nhiều lần đến cầu viện, cô nên nhín chút thời gian vào thăm, bởi Thi Đình thường hay khóc vì nhớ cô. Nhưng Khả không vào, cô dịu dàng đáp lời bà vú:

- Vú à, con thương vú và Thi Đình, nhưng tuần này là hết bổn phận của con rồi. Vả lại, có cô Tuyết và ba con bé, con đâu có trách nhiệm gì phải đến. Cho nên, vú đừng nhọc công đến động viên con. Bây giờ rảnh, con sẻ lựa thời gian đến nhà thăm vú.

- Thi Đình không chịu ai ngoài cọn Mổi lần Ánh Tuyết đến gần, nó đều sợ. Khả Khả à, hay là con đến một lần nửa thôi. Mai Thi Đình xuất diện rồi.

Thật lâu Khả hứa:

-

- Con sẻ đến nhưng không biết lúc nào, vú đừng trông. Vì con sắp dạy chổ mới, nên thời gian không biết trước được.

- Con không dạy Thi Đình nửa sao? -

- Bà vú ngỡ ngàng hỏi.

- Vậy chứ vú không thấy ông ta đuổi con như đuổi tà, tống binh hay sao? Còn kêu con đưa mặt đến để nhận cơn bốc đáng ghét của con trai vú? Con chán mặt ông Quoc ấy lên tới cổ rồi vú à.

Cô vừa nói vừa diển tạ Vú cười:

-

- Làm gì hai bên căng thẳng với nhau qúa vậy. Vú nuôi nó từ nhỏ, vú biết:

- Tuy thằng Quoc nóng nảy nhưng mau nguội và củng biết lý lẻ ở đời lắm. Nếu nó như người ta, vú bay mất rồi đâu còn ở săn sóc nó như ngày còn bé.

- Vú nói với con điều tốt lành của con trai vú làm gì? Con không thích thì không đến, tìm chổ khác dạy, tiền củng như vậy. Có gì phải tiếc chứ.

- Khả Khả à, hôm ở Đạt Lạt về, nó nghe vú kể, nên có ý xin lổi con về chuyện ở nhà hôm nọ.

- Ông ta mà có thành ý đó, chắc cơn bão số năm thổi tới nhà vú ạ Khả công moi lên gầm gừ.

- Thật mà.

- Vú ơi ! Vú tưởng con không biết tính ông trời con của vú sao? Nếu có, đó chỉ là sự miển cưởng thôi. Vì ông trời ấy, thấy con săn sóc Thi Đình trong khi ông ta vui chơi bên người đệp ấy thôi. Để rồi vú xem:

- Một bao thư tặng cho con, sau khi bàn tay bảo con "Cút Xéo" không cho một giâu chần chừ, lưu lại. Tính ông ta, trời sập củng không thay đội Vú cho con xin đi.

Vú cười, đưa mắt nhìn Khả thấp giọng nài nỉ:

-

- Nó củng nóng nảy như ngày nào, tính con lại hay chấp nhứt vú thật là khồ à. Thằng Quoc kêu năm lần, bảy lượt vú mới đi. Chứ vú biết, con dể gì bỏ qua cho nó. Rốt cuộc chỉ có Thi Đình là khổ sở vì nhớ con thôi. Nó có tội, con thẳng tay gây gổ với thằng Quoc. Còn Thi Đình nó chỉ biết nhớ thương con, có tội gì chứ?

- Thôi vú về đi, tối con vào. Con sợ vú luôn. Sao vú không giảng oral cho ông trời nhỏ đó, bớt nóng nảy, để Thi Đình vui vẻ bên cha. Mổi lần con bé có gì đó, là vú gọi con, làm như con nợ Thi Đình và vú không bằng vậy?

- Thì cứ cho là vậy đi, có ngày nào đó, vú sẻ có cơ hội lo lắng săn sóc con thì sao?

- Không dám đâu.

- Thì cứ nghỉ vậy đi. Vì ngày mai ai biết chuyện gì xảy ra phải không? Giờ vú về nhà, lo nấu souple cho Thi Đình đả.

- Vú đi bằng gì? Hay để con kêu xe cho vú về.

Bà cười cười nắm tay cô nói nhỏ:

-

- Con củng lo cho vú qúa còn gì. Vậy mà nói...

- Chứ gì nửa. Lỡ vú đến thăm con, có xảy ra chuyện, con không lo sao được.

Bà nhìn ra đường, đưa tay chỉ chiếc xe bên kia đường, mắt nhìn Khả nhỏ giọng:

-

- Thằng Quoc nó đưa vú đến thuyết phục con. Nó sợ vào gặp mặt, con cho một trận nên đành ngồi ngoài xe đợi vú.

Liếc về xe, Khả quay đi, mặt căng lại:

- Vú nói với ông Quoc con không vào thăm Thi Đình đâu. Để ông ta tự chăm sóc con mình đi. Con nói thật đó, vú đừng có trông.

- Thôi mà, người ta biết lổi, nhận lổi, con làm khó chi vậy không biết nửa?

- Con không quên khi ông ta sỉ nhục con nặng nề, vú đâu có nghe mà vú biết. Có dịp con trả lại cho con trai vú, phần lãi sẻ tính sau. Vú về nhá.

Cô quay vào nhà để bà vú trong theo lắc đầu:

- Mặt trời gặp mặt trăng. Củng vừa cho thằng Quoc, ai kêu sinh sư chi, phải chịu thôi.

Nhìn cách nói chuyện của Khả Khả và bà vú ở bên đường, Quoc thầm biết thái độ của Khả dành cho mình. Anh lắc đầu cười một mình. Vú bước vào xe, bắt gặp Quoc cười bà hỏi:

- Chuyện gì vui con cười vậy?

- Thì cô giáo đọ không thèm vào bệnh viện thăm Thi Đình, cô ta để mặc cho con lo phải không vú?

- Sao con biết?

- Nhìn nết mặt "chợ trời" của cô ta là câu trả lời dành cho con rội Đàn bà, con gái gì dử thấy ghê.

- Vậy mà còn chưa lại con nửa à. Chín chống chín mà. Có gì phải tránh né chứ?

- Cho nên con đâu có vạo Nếu không, cô ta la oái lên như gặp phải đĩa vậy. Dữ không ai bặng

- Nó giống con, đâu khác chút nào mà chê. Đàn ông gì đụng một chút là la hét, đập



chương: 10



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 |

truyện Một thời vụng dại được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mot thoi vung dai. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lối Mòn Rêu Phủ

Dung Nghi giống Vũ Nghi như tạc . Tính cứng rắn và có sức chịu đựng để tiến đến mục đích nàng cần đến . Nhưng lịch lãm trong giao tế, ý tưởng sâu sắc khi nhận xét về một người nào đó,
18407 lượt đọc

Không Dễ Gì Quên

Tiểu Nguyện ngước mắt, nghiêm giọng như ra lệnh:

-Ông có năm im cho người ta may lại vết thương hay không ? Rên la, lăn lộn có hết đau đâu . Nếu sợ đau thì đừng lái ẩu, lạng lách, đánh vông
7108 lượt đọc

Một thời vụng dại

Khả Khả Lặng im suôt khoảng đường dài, Duy Long gợi chuyện the nào, cô vẫn không hề đap trả. Anh mỉm cười cho xe vọt mạnh, bâÃt ngờ, Khả Khả hôt hoảng ôm lâÃy chiêÃc bụng răĂn chaĂc của
8148 lượt đọc

Lục Bình Tím

******

Chương 1b

- Ỷ Bình!
Hôm nay thì không thể trốn vào đâu, khi ngày thứ 7 chỉ có vài người khách. Gia Thiều lôi cô lên lầu 2 và anh "tấn" cô vào 1 góc:
-
5285 lượt đọc

xem thêm