truyện tiểu thuyết - một giấc mơ hoang - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Một Giấc Mơ Hoang - Băng Tuyết

Băng Tâm bước vào nhà với giỏ đồ trên tay. Cô vừa đi chợ xong. Hôm nay chợ người đông như kiến, thêm vào trời nóng gay gắt. Bà con chen nhau lựa đồ thật mệt kinh khủng. Tâm lo lựa những thứ cần nấu ăn hôm nay rồi cô vội đi về. Lại một bữa cơm không thịt, cá. Tâm thở dài ngán ngẩm, không màng để ý chiếc xe mới toanh của ai đậu trước cửa nhà mình. Đang vo gạo, chợt Tâm nghe giọng má cô từ nhà trên vang lên.

- Băng Tâm ! Lên đây chút con. Nhà mình có khách , má muốn con gặp..

Tâm ngạc nhiên vô cùng. Nhà mình đó giờ có khách nào lạ ngoài các chú bác hàng xóm chung quanh sang thăm bệnh của má và trò chuyện với ba đâu. Sao lại phải kêu mình lên gặp? Dù thắc mắc nhưng Tâm vẫn nhỏ nhẹ.

- Dạ !.

Tâm bước lên nhà trên. Cô thấy ngoài ba má cô còn có một người đàn ông lớn hơn mình độ 6, 7 tuổi. Ông ta ăn mặc thật lịch sự và đẹp. Tuy nhiên, so với thời tiết nóng nực bây giờ mà đi đứng trong bộ đồ sang trọng như vậy thì quả thật buồn cười. Càng nhìn, ông ta càng giống việt kiều. Nhưng sao ông ta lại đến đây làm gì kìa ? Ba Tâm tằng hắng.

- Đây là con bé nhà tôi. Nó là Băng Tâm. Năm nay nó tròn 20 tuổi..

Tâm nghe ba nói mà như muốn độn thổ. Cô nhìn ông có ý định nhăn nhó , nhưng ông chả để ý đến thái độ của cộ Tâm ấm ức trong bụng, ba thật kỳ, sao khi không khai lý lịch mình cho người lạ hươ lạ hoắc à.

Ba Tâm quay sang người đàn ông nói tiếp.

- Còn đây là anh Duy, con của bạn chí cốt của bạ Con qua chào anh đi con, Tâm..

Tâm cười lể phép.

- Chào... anh... Duy..

Người con trai tên Duy cũng gật đầu chào lại sau khi nhìn Tâm chăm chú.

Ông Lý , ba Tâm , nhắc con gái.

- Duy mới từ Mỹ về làm công việc sẵn ghé thăm nhà mình. Con xem ấy làm cơm sớm. Dọn thêm đôi đủa con nhé..

- Dạ... con không biết nhà có khách nên... nãy đi chợ... con....

Tâm ấp úng vì cô biết nhà chẳng có gì đãi khách cả. Nhất là khách việt kiều. Không biết có thêm người chỉ là cái cớ mà thôi. Thật ra có biết trước Duy đến thăm thì cũng chẳng thay đổi được gì. Túi tiền cô đã cạn. Hồi sáng Tâm đã bán đi sợi dây chuyền mỏng manh duy nhất của cộ Mặc dù không đáng bao nhiêu tiền nhưng đó là món quà sinh nhật do ba má cô tặng trong ngày cô 18 tuổi. Và sau đó không lâu cũng là ngày cô phải bỏ học để đi làm lo phụ gia đình. Đã lâu rồi ba cô không còn đi khuân vác thuê cho người ta nữa. Ông đã già và lưng yếu, sau bao năm làm công việc đó bây giờ đã đến lúc ông nghĩ ngơi và dưỡng sức khỏe. Còn má Tâm thì sức khỏe đã kém từ lâu. Trong nhà chỉ còn Tâm. Cô phải bỏ học đi làm vì không có tiền đóng học phí và đi làm phần khác giúp lo cho ba má. Nhưng tiền lương bao nhiêu chỉ đủ mua thuốc cho má Tâm và tiêu sắm trong nhà. Tâm không biết còn được bao nhiêu bữa cơm sau ngày hôm nay.

Băng Tâm nhìn Duy bẽn lẽn. Cô gượng cười như xin lỗi. Duy, dường như hiểu ý, không muống làm Tâm khó xử, anh đứng dậy nói với ông bà Lý.

- Dạ không cần đâu bác. Cám ơn hai bác. Hôm khác cháu tới sẽ ở lại dùng bữa với cả nhà. Giờ cháu có chút chuyện phải đi làm. Cháu xin phép được về trước..

Ông bà Lý cũng đứng dậy.

- Ồ được, vậy hôm nào rảnh tới nhà chơi nha Duỵ.

- Dạ , nhất định trước khi con trở về mỹ con sẽ qua thăm hai bác và... Tâm..

Duy chào hai ông bà rồi bước ra về. Trước cửa , trong khi Tâm chưa kịp đóng lại , anh nheo mắt cười và nói nhỏ với Tâm.

- Và nhất định sẽ sang thử tài nấu bếp của Tâm.

Băng Tâm chưa kịp nói câu nào thì anh đã bỏ đi về. Cô đóng cửa lại chạy vào nhà làm cơm. Trong lòng thắc mắc về anh chàng Duy này. Vừa ngồi lặt rau , Tâm vừa nghĩ. Phải chi mình cũng là việt kiều thì gia đình sẽ không khổ như vầy nữa. Mẹ sẽ có thuốc uống thường xuyên và ba được an hưởng tuổi già. Tâm thở ra khi đó chỉ là một giấc mơ. Giấc mơ của cô thôi. Một giấc mơ hoang. Cô chợt mỉm cười khi nhớ tới cái tướng của anh chàng Duy trong bộ điệu việt kiều.

Lái xe về , Duy thong thả nhìn cảnh vật hai bên đường. Khu này sao mà xơ xác quá. Nhưng nó vẫn có một nét riêng đặc biệt của nó cũng như cô bé tên Băng Tâm. Băng Tâm! Cái tên nghe sao mà lạnh lùng nhỉ ? Nhưng nhìn cô ta thì chẳng có tí nào giống như cái tên. Cúi xuống nhìn bộ suit mình đang mặc, Duy lại tủm tỉm cười. Chắc cô bé nghĩ anh ra vẻ việt kiều về đây ăn mặc như vậy quá. Thật ra đây là lần đầu anh biết bác Lý và gia đình. Từ lâu, ba anh có nói bác Lý là bạn thâm giao, tuy ba anh bên Mỹ nhưng họ vẫn thư từ thăm hỏi. Mặc dù vậy, anh chẳng bao giờ hỏi đến việc làm của ba mình cũng như ba anh không xen vào việc của con trai. Lần này anh về nước làm chút việc cho công ty, ba anh đã nhờ anh một việc. Ông muốn anh đến thăm gia đình bác Lý và sau đó là để gặp con gái bác ấy để bàn công chuyện. Sau khi nghe ý kiến của ba mình, anh đã cãi lại lời ba vì anh chưa muốn bị ràng buộc. Anh thích sống cuộc sống bachelor như hiện tại và làm những công việc anh thích làm. Ông Trần rất tức giận khi anh phản đối nhưng ông lấy quyền làm cha hy vọng anh làm việc này vì ông để giúp đỡ bạn bè trong lúc khốn đốn. Còn nữa, anh có lỗ lã gì đâu ? Tiền bạc ba sẽ lo hết và mình chỉ đóng một vai trò tạm thời rồi đâu cũng trở về đấy thôi. Vì thế, tuy không đồng ý, Duy cũng đành chìu ông Trần. Anh đã bảo đợi lúc anh về nước rồi hẳn hay.

Và hôm nay, anh gặp vợ chồng bác Lý và gặp cả Băng Tâm. Hai bác quả là bạn tốt của ba mình. Còn Băng Tâm, cô ấy cũng không tệ, quả là một cô gái duyên dáng thật dễ thương mặc dù khó so sánh với các cô anh quen biết bên mỹ. Và anh đã bắt đầu đồng ý ngầm với ý kiến của ba mình. Còn Băng Tâm thì sao ? Không biết sau khi cô ta nghe quyết định của bác Lý, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Nghĩ đến đây, lòng Duy nao nức không thể chờ đợi được ngày sắp tới.

Cơm nước dọn xong, ông bà Lý và Băng Tâm ăn cơm. Tâm rất muốn hỏi ba má về anh chàng Duy kia xem anh ta là ai. Sao chưa bao giờ nghe nhà nhắc tới. Cô định mở miệng hỏi thì ông Lý đã lên tiếng.

- Băng Tâm, con thấy thằng Duy như thế nào ?.

Bất ngờ với câu hỏi của ba, Tâm ngớ ngẩn.

- Con không biết nữa , có chi không ba ?.

- Thì ba má muốn hỏi xem con thấy nó ra sao thôi..

- Dạ... ừm... Nhìn cũng bảnh trai , cao lớn, to con. Nhưng hỏng biết cách ăn mặc gì hết. Mùa này mà mặc nguyên bộ đồ đó nóng thấy mồ. Làm như sợ người ta nhìn hắn không biết hắn là việt kiều vậy đó..

Rồi cô cười hí hí nhớ lại cái dáng của anh chàng Duy việt kiều. Má Tâm nhìn con gái.

- Ba má có chuyện quan trọng nói với con đây. Đàng hoàng đi con, đừng giỡn nữa. Con gái lớn rồi..

- Tại con thấy hắn mắc cười thôi chứ bộ. Mà chuyện gì mà quan trọng vậy má ?.

Má Tâm hỏi ba Tâm.

- Ông nói hay tôi ?.

Ông Lý bắt đầu vào vấn đề.

- Bà và ba của thằng Duy là bạn thân. Bây giờ gia đình mình lâm vào hoàn cảnh này , bác Trần có ý muốn giúp mình. Bác ấy muốn gởi tiền cho gia đình ta nhưng ba không nhận. Vì chả lẻ mình cứ nhận quà của người ta hoài sao ?.

Ba Tâm ngừng một phút như tìm lời để nói. Băng Tâm ngồi chờ đợi nhưng cô thật hồi hộp. Không biết ba và má định chuyện gì.

- Bác Trần nghĩ cho con sang mỹ sẽ giúp được gia đình mình mà không cần đến sự giúp đỡ của bác ấy sau này nữa. Bác và ba má đã bàn bạc rất kỹ về chuyện này. Ba má quyết định gả con cho Duy. Nó sẽ làm thủ tục đưa con sang bển....

Tâm ngắt lời ba. Cô cảm thấy mình nóng lên.

- Không ! Con sẽ không lấy Duy. Con không lấy một người con không quen biết và chẳng có chút tình cảm !.

- Nhưng tình cảm có thể bù đắp sau. Rồi con sẽ có cảm tình với nó !.

Băng Tâm cải.

- Con không muốn đi mỹ !.

Má cô cất giọng chầm chậm , cướp lời ba cô.

- Nhưng qua đó con sẽ có cơ hội đi học và tìm việc làm tốt. Con sẽ có một tương lai rực rỡ hơn bây giờ. Không phải con rất muốn được đi học trở lại hay sao ?.

- Má à , con không muốn đi mà. Tuy là con còn ham học. Nhưng sang đó rồi ai chăm sóc cho ba má bên đây ?.

Tâm nghĩ là cô đã tìm ra được lý do chính đáng. Không ngờ ba cô quơ tay cười.

- Cái đó con khỏi lo. Thằng Duy nó sẽ mướn người tới lo cho ba má..

Tâm la lên.

- Tiền đâu mà mướn người ta về đây ? Nhà mình....

- Đó chỉ là thời gian đầu thôi. Đợi sau này con có công ăn việc làm ổn định rồi thì con lo cho ba má. Lúc đó có thể trả tiền lại cho bác Trần và thằng Duy nếu con cảm thấy ngại xài tiền bên chồng. Qua bển rồi con cũng được sung sướng hơn là bên này..

- Nhưng mà....

- Không có nhưng mà gì cả. Ba má đã quyết định như vậy rồi. Con không nên cải lời. Ba má chỉ muốn tốt cho con và cho cả nhà thôi..

Tâm muốn cải lại , cô ráng lắm mới dằn được sự ấm ức trong lòng. Má Tâm thì im thinh thít. Bà biết chuyện này quả thật đột ngột. Nhất thời Tâm khó chấp nhận. Chỉ riêng ba Tâm, ông là một người nói là giữ lời. Bây giờ có rút lại lời nói cũng chả được. Hôm nay là lần đầu tiên Tâm cải lại lời ông. Thấy còn chưa phục , ông sẳn miệng.

- Con cũng không muốn nhà mình phải mang ơn người ta suốt đời chứ ?.

Nghe ba nói, Tâm biết mình đã thua. Cô dọn chén dĩa đem đi rửa.

- Sao chưa chi đã dọn dẹp rồi ? Con chưa ăn xong mà ?.

Tâm quay lại nhìn má, rồi khẽ liếc sang ba.

- Con no rồi, ăn không vô nữa..

Dứt lời, Tâm bỏ đi một mạch ra đằng sau nhà. Bỏ lại má Tâm với vẻ mặt buồn rầu. Ông Lý thấy vậy lại dìu vợ lên nhà trên. Vừa đi ông vừa ôm bà vào lòng an ủi.

- Bà đừng lo buồn. Chúng ta làm việc đúng mà. Tôi và anh Trần đoán chắc chắn không sai đâu..

Bà Lý thở ra.

- Chỉ mong là vậy..

Ngồi bên đóng chén dĩa dơ , Tâm suy nghĩ. Cô không thể làm gì được nữa. Ba má đã quyết định cho số mạng của cô. Cô cũng không thích mang ơn của ai. Hừ ! Nhất là từ cái gã việt kiều Duy đó. Thật đáng ghét ! Thì ra hắn đã có âm mưu từ trước. Vậy mà mình còn tưởng hắn tốt lành lắm tới thăm ba má. Tất cả đã an bài sẳn. Họ đã gạt cô. Không ai cho cô biết chuyện gì xảy ra cả. Tại sao họ có thể tự quyết định lấy tương lai của cô trong khi...

Nhớ lại gương mặt của Duy làm cho Tâm càng thêm tức giận. Biết vậy hồi trưa không lịch sự với hắn. Làm cho hắn ghét thì chắc hắn đã từ chối hợp tác trong sự giúp đỡ của những người... già... này rồi. Cầm cái chén trên tay, Tâm ước gì đó là Duy để cô có thể đập bể nó ngay lúc ấy.

Ông Trần từ phòng ngủ bước ra. Ở nhà hoài ông cũng chán. Duy đi về Việt Nam làm công việc để ông bên này tối ngày trong nhà thui thủi một mình. Phải chi bên Việt Nam thì ông có thể đi bộ tới nhà bạn bè hàng xóm nói chuyện chơi rồi. Ông lắc đầu chán nản , đi vào phòng ăn. Người làm tên Sarah dọn điểm tâm ra cho ông.

- Good morning sir! How are you this morning ?.

Ông Trần lấy tay che miệng ngáp.

- Ím okay, thank you..

Ông nghĩ bụng , chẳng biết thằng Duy nó mướn con nhỏ mỹ này tới nhà làm chi không biết. Có mướn thì cũng kiếm ai người việt và lớn tuổi một chút chứ. Có đâu đem một con nhỏ trẻ như vầy về coi nhà. Mặc dầu ông đã bảo ông không cần ai chăm nom cho ông trong lúc anh đi vắng , hôm anh ra sân bay, ông về nhà thì đã thấy cô ta quét dọn nhà cửa rồi. Tối ngày nói tiếng Anh làm ông nhứt cả đầu.

Một tay cầm thìa ghim miếng bacon, một tay ông cầm tờ báo lên coi. Chợt điện thoại reng. Ông nghe giọng Sarah trả lời điện thoại.

- Hello ?.

Rồi ông thấy con nhỏ vui mừng ra mặt. Ông đoán chắc chắn là Duy gọi về chứ không ai khác hơn.

- Yes, hés here... Yes, I'll call him..

Nói xong cô đem điện thoại đưa ông Trần.

- It's your son..

Ông Trần cầm lấy điện thoại. Đợi con nhỏ đi khuất ông mới lên tiếng.

- A lô !.

Bên kia đầu giây, giọng Duy trầm trầm.

- Hello, ba đó hả ? Hôm nay ba thế nào ? Sarah có chăm sóc cho Ba đầy đủ không ?.

- Ba khỏe, ba tự lo cho mình được mà. Con không cần lo. Còn con thế nào ? Về bên đó vui không ? Công việc ra sao ?.

Duy nghe ba hỏi dồn dập , anh biết ông muốn gì rồi. Anh không trả lời mà hỏi lại ông.

- Ba không muốn biết bác Lý thế nào sao ?.

Như bị nói trúng tim đen của mình, ông Trần hơi quê. Ông gắt.

- Còn không mau nói tao biết ? Ổng vẩn khõe chứ ?.

- Khõe cả. Ai cũng khõe , chỉ có con của ba là không khõe thôi..

Không để ý đến câu sau của con trai, ông Trần hỏi dồn.

- Vậy còn con gái bác Lý thì sao ?.

Duy cười to. Đây mới là câu hỏi chính của Ba anh đây.

- Sao không đợi con cúp máy rồi ba mới hỏi luôn ? Cô ta khõe..

- Mày biết tao không hỏi vụ này mà..

- Ồ... cũng tạm tạm... Ba lo à ?.

Ông Trần chối ngay.

- Tao lo chuyện gì ?.

- Thì lo con không chịu giúp ba vụ này. Ba sẽ bị thất hứa với người ta. Ba sẽ bị mất mặt..

- Mày dám ? Mày đã hứa rồi mà. Giúp ông già mày một lần không được sao ?.

- Vâng. Và con cũng không muốn làm đứa con bất hiếu của ba..

- Vậy được , nhớ cho ba gởi lời thăm ổng bả... và lời chào tới cháu Băng Tâm luôn..

Duy thừa cơ hội chọc lại ba.

- Phải nói là con dâu tương lai của Ba thì đúng hơn..

Ba anh cũng không vừa.

- Vậy thì tao có cháu nội bồng chứ có làm sao đâu ?.

Bên kia đầu giây có người gọi Duy.

- Ba ơi, con tới giờ phải hợp rồi. Có gì con gọi Ba sau. Con đi trước nha. Hợp xong con sẽ qua nhà bác Lý. Bác ấy mời qua ăn cơm..

Ông Trần thúc hối.

- Vậy con đi hợp đi. Nhớ lời Ba dặn đó nhe chưa ?.

- Okay ba. Con biết rồi. Ba take care. Kêu Sarah làm mấy việc trong nhà , ba đừng làm một mình nha..

- Ừ , tao biết mà. Đi đi con..

- Okay, bye bye Ba !.

Ngồi trong phòng hợp , Duy không thể nào tập trung được. Từ lúc cúp máy với ba để vào hợp , trong đầu anh không ngớt nghĩ tới Băng Tâm. Kỳ thật, cô ta có gì hơn các cô mình quen đâu, sao lại cứ nghĩ đến cô ta ? Ngồi ghế với một cách mệt mỏi , tay phải Duy cầm cây bút đưa tới đưa lui. Những người khác đang nêu ý kiến về việc làm ăn. Còn anh, anh đang mơ mộng. Cứ vài phút là Duy lại nhìn đồng hồ. Còn nữa tiếng nữa mới xong cuộc hợp. Duy nhíu mày... với trong đầu một câu hỏi vì sao hôm nay thời gian như ngừng trôi ?

Hừ hừ ! Băng Tâm ngồi mần cá. Duy đã nhờ người đem qua để nàng khỏi đi chợ. Hôm nay Duy sẽ qua nhà Tâm ăn cơm. Phập ! Băng Tâm chặt cái đuôi của con cá. Hả giận biết mấy nếu tí nửa hắn mắc cổ.

Duy bước xuống xe đi vào nhà bác Lý. Hợp xong anh đi thẳng tới đây liền, chẳng buồn về khách sạn thay đồ. Mặc bộ đồ vest, anh phì cười. Thế nào Tâm cũng cho rằng anh ra vẻ việt kiều nữa cho mà xem. Ông bà Lý thấy Duy ngoài ngõ, họ đứng dậy đi ra đón Duy.

- Sao trể vậy con ? Trên đường không có gì chứ ?.

- Dạ không. Chỉ là cuộc hợp dài hơn dự định thôi. Xin lỗi đã làm hai bác và Tâm chờ con..

Anh cùng ông bà Lý vào trong. Duy rảo mắt nhìn quanh tìm Tâm. Tâm đang ngồi ở bàn ăn. Cơm nước đã dọn sẳn rồi và cô bé của anh... hình như khác hơn hôm đầu anh gặp. Tâm thấy ba má ra đón Duy, cô ngồi lại bàn không thèm đi. Mắc gì phải ra đón hắn. Chiều giờ ngồi đợi , cơm cũng nguội luôn. Không lẽ còn phải giả bộ ra vẻ vui mừng hay sao ?

- Chào Băng Tâm !.

Tâm vẫn im lặng. Cô cầm đũa lên ăn cơm. Ba cô thấy vậy bèn nói.

- Duy hỏi chuyện con kìa Tâm. Sao không trả lời anh ?.

Tâm dường như mắc nghẹn khi ba cô nói xong. Cố nuốt miếng cơm vào bụng cô nói cộc lốc.

- Chào !.

Ông Lý tức giận trước cử chỉ của con gái. Băng Tâm chờ ba la mình. Cô cúi mặt xuống. Ông Lý định lên tiếng thì Duy đã cười thật to. Anh xua tay.

- Ô kê, anh không hỏi nữa , để cho Tâm ăn cơm. Chắc là đói rồi phải không ? Ăn xong sẽ dễ chịu trở lại há ?.

Biết Duy chế giễu mình , Tâm định trả đủa nhưng thấy sắc mặt của Ba, cô đành mím môi và ăn lẹ cho hết chén cơm trên tay. Duy xắn miếng cá cho vào miệng. Anh tấm tắc khen, nhìn Tâm nheo mắt.

- Chà, Tâm nấu ngon quá. Mai mốt phải ăn món này hoài quá..

Kỳ này Tâm không kềm chế được. Cô cũng nhìn anh và cất giọng chanh chua.

- Được thôi, chỉ sợ anh mắc nghẹn xương cá..

Má Tâm rầy con gái.

- Con... ăn nói gì thế ?.

- Đâu có gì. Mọi người ăn đi, con no rồi..

Tâm bỏ chén xuống bàn, cô đứng dậy, bước ra khỏi bàn mà không thèm nhìn đến Duy. Duy nhìn theo, anh hơi thắc mắc , không hiểu mình đã làm gì cho Tâm giận dử vậy. Có lẽ cô giận vì đợi lâu. Không sao, tí mình đi xin lỗi cô ta là hết chuyện. Nghĩ vậy anh xoá bỏ lo lắng và cùng tiếp tục ăn và trò chuyện với ba má Tâm.

Sau khi uống trà và kể chuyện mình nói điện thoại với ba hồi chiều cho hai bác Lý nghe , Duy chạy đi tìm Tâm. Nảy giờ Tâm lên dọn bàn ăn rồi không thấy cô xuất hiện nữa. Anh muốn nhìn mặt Tâm, muốn được trò chuyện với cô. Trước sau gì cũng ở chung một nhà, tìm hiểu nhau bây giờ chỉ có lợi cho sau này. Duy dừng bước, anh thấy Tâm đang rửa chén. Tội cho vợ tương lai của anh quá. Thế này thì còn gì đôi bàn tay của Băng Tâm. Anh lại gần hơn.

- Mai mốt anh sẽ không để cho em phải rửa chén bằng tay đâu..

Băng Tâm ngước mặt lên. Thì ra hắn tới lúc nào mình không hay. Cô trở lại với công việc của mình.

Duy ngồi xuống bên Tâm.

- Sao không nói chuyện ? Em còn giận anh à ? Anh xin lỗi em vì anh đã tới trể bắt cả nhà chờ..

Tâm vẩn làm thinh. Duy không chờ được, anh hỏi ngay.

- Tâm, có chuyện gì vậy ? Nói anh biết có được không ?.

Rửa xong cái chén cuối cùng, Tâm bưng thao chén dĩa, cô đứng dậy nhìn thẳng vào mắt Duy.

- Tôi không sao cả. Tôi không dám giận anh đâu. Và tôi thích rửa chén bằng tay !.

Tâm định quay đi thì bất ngờ Duy kéo tay cô lại.

- Sao em nói vậy ? Ai lại để vợ mình cực khổ chứ ?.

Tâm nói như hét lên.

- Ai làm vợ của anh ? Anh đừng có hòng !.

Như bị tát vào mặt bạt tay, Duy đứng sửng. Anh thật bất ngờ với sự tấn công bất chợt của Tâm.

Tâm ré lên. Duy bổng giựt mình. Nhìn xuống anh mới thấy mình nắm tay Tâm. Đang giận anh bóp chặt tay cô, làm Tâm đau mà anh không hay.

- Anh xin lỗi đã sơ ý làm em đau..

Tâm bỉu môi.

- Bây giờ đã vậy, rủi sau này qua bển ai biết được anh sẽ làm gì chứ ?.

Đoạn Tâm nhìn lên. Cô thấy đôi mắt nhìn cô thật lạnh lùng.

- Tâm đừng lo. Tôi sẽ không đụng đến Tâm nửa đâu. Nhưng qua mỹ thì nhất định phải sang. Chuyện đó không thể nào thay đổi được !.

Dứt lời anh buông tay Tâm ra, quay lưng bỏ vào nhà. Tâm nghe tiếng máy xe dần dần xa mất. Phía sau nhà chỉ còn lại mình Tâm đứng xoa cánh tay. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Ông Trần ngồi trong phòng khách coi tivi. Ông cầm cái remote control bấm liên tục đổi đài. Miệng ông lẩm bẩm.

- Hôm nay sao chẳng có phim gì coi hết à..

Ông tắt tivi. Đi vào phòng ngủ lấy thư của ông Lý ra đọc. Lá thư này ông đã đọc không biết bao nhiêu lần. Trong thư hai ông đã bàn chuyện cho hai đứa nhỏ. Tới đây ông mỉm cười, cầm tấm hình của Băng Tâm lên nhìn lại. Con bé thật dể thương. Nó mới xứng làm vợ của thằng Duỵ Có con dâu việt thật sự cũng làm cho ông an ủi được phần nào. Còn một tuần nữa Duy mới về lại mỹ, ông rất muốn xem thái độ Duy về Tâm.

- Hmm... phải làm gì cho con bé mới được..

Nói rồi ông thay đồ ngay lập tức. Bước ra ngoài đi thẳng vào nhà bếp ông kiếm Sarah. Đây là lần đầu ông cần tới cô. Ông định gọi Samantha, bạn Duy tới giúp ông trong công việc này. Nhưng ông không mấy gì thích cô ta. Việt không ra việt, mỷ không ra mỷ, cả tuần nay cô ta cứ gọi lại kiếm Duy làm cho không những chỉ mình ông bực mình mà cả Sarah củng không thấy gì vui vẻ.

- Hey! Shopping?.

Sarah ngước lên thấy ba của ông chủ gọi. Hmm... shopping à ? Cô vui vẻ đồng ý. Ra ngoài một chút cũng đỡ hơn ở trong nhà hoài. Không có Duy ở đây, không ai mua sắm đồ cho mình cả.

- My pleasure, sir !.

Thế là một già , một trẻ ra xe đi shopping. Lên xe, để mặc cho Sarah lái, ông Trần ngồi ngẩm nghĩ không biết con dâu tương lai của mình mặc đồ nào mới thích hợp.

Cầm chiếc khăn lông, Duy choàng ngang vai. Anh vừa từ trong hồ bơi bước ra. Trời nóng thật ! Từ sáng đến giờ anh không biết làm gì. Nằm không trong phòng thì lại nhớ tới Băng Tâm. Con bé bướng bỉnh làm sao. Từ hôm tới nhà ăn cơm tới giờ, anh không ghé Tâm nữa. Duy không phải là giận Tâm mà chỉ không muốn làm cho cô thêm giận dử với sự có mặt của mình. Anh cũng đoán trước thế nào cô cũng phản đối vụ ba anh và bác Lý nêu ra. Thở dài, anh trở về phòng đi tắm. Có lẻ tắm xong anh sẽ được ngủ một giấc ngon. Trời ơi, một tuần nửa mới về mỷ. Làm sao ta có thể ngủ ngon trong tuần này nếu không được thấy Băng Tâm ?

Duy cất giấy tờ vào cặp táp. Anh không thể chú ý đến công việc của mình được dù anh mới tắm xong. Ngồi xuống sofa, anh bật tivi lên. Ay da, không có gì hấp dẫn. Chỉ có cải lương tuồng Lan và Điệp và anh không mấy gì thích cái ý nghĩ anh là Điệp còn Tâm là Lan. Tắt tivi , Duy phóng lên giường trùm mền kín mít. Thò tay ra tắt cái đèn ngủ, Duy ngao ngán.

- Ước gì được ăn canh chua cá lóc của Tâm nấu !.

Mấy ngày rồi không thấy Duy tới, Tâm mừng thầm. Nghĩ rằng anh đã giận và đả quên đi quyết định dẫn cô sang mỹ. Hừ ! Làm vợ hắn ư ? Làm sao được ? Anh ta thì như mỹ còn mình thì việt 100% , ở chung làm sao hợp ? Đó là nếu như cô chịu lấy hắn mà thôi.

- Thưa cô... tính tiền chưa ạ ?.

Tâm giựt mình trở lại hiện thực. Anh chàng bán thuốc hỏi cô. Mãi mê suy nghĩ cô quên cả trả tiền thuốc cho má. Ngần ngại Tâm đưa cho anh ta số tiền còn lại và lấy thuốc. Duy trên xe chạy ngang thấy Tâm từ trong tiệm thuốc tây bước ra. Anh không kịp cho xe dừng lại để hỏi thăm. Sao Tâm lại đi mua thuốc vậy kìa ? Không lẽ bác Lý... ? Anh phải đi tìm hiểu cho rõ mới được. Tiền đâu mà Tâm lấy đi mua thuốc ? À, thế nào tối nay anh cũng ngủ không ngon. Không gặp thì thôi, gặp rồi thêm nhớ.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 |

truyện Một Giấc Mơ Hoang được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mot Giac Mo Hoang. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Một Giấc Mơ Hoang

Duy ngồi trên xe, thò tay anh vặn volume nhỏ lại, bài hát Cherish You của 98 Degrees mà anh thích nhất trong lúc này cũng chẳng có làm cho anh vui tí nào . Dừng lại nơi chốt đèn đỏ, Duy liếc nhìn hai bên
4183 lượt đọc

xem thêm