Truyện tiểu thuyết

Màu Hoa Hạnh Phúc - Hoàng Thu Dung

chương: 3
Cuối cùng thì tiếng chí chóe cũng rời dần. Chỉ còn tiếng mở tập sột soạt .Kèm theo những tiếng thở dài sườn sượt.

Hồng Thảo cắm đầu viết bài cho hai tập. Bên cạnh cô, Anh Thư chống cằm mơ màng nhìn ra cửa sổ.

Không hiểu sao hôm nay, khi nhìn đồi thông ngoài khung cửa sổ, cô thấy một nỗi bức xúc dào dạt. Trên bục giảng, hình dáng rất nghệ sĩ của thầy Khương đứng giảng bài, làm cô xôn xao khó tả. Một thứ cảm xúc mà lần đầu tiên cô vấp phải ở chính thầy của mình.

Anh Thư khẽ thở dài . Những lúc thế này cô thường giải tỏa cả xúc của mình bằng thơ . Quên mất đây là giờ học, cô lôi quyển tập ra, xé bừa một trang. Rồi viết một mạch:

Tôi có những ngày buồn

Mê man

Tóc xõa một mình ngồi hát ca

Tay buông xuôi the niềm tuyệt vọng

Giấc mơ nào đành gởi gió bay xa

Có gì trong tôi đã vỡ từ hôm qua

Giữa đường về buồn như muốn khóc

Một ngôi sao đi lạc cuối trời

Im lặng quá tiếng ai đang gọi

Không - chỉ tiếng lòng tôi gọi - thế thôi

Trong khi Anh Thư cắm cúi viết, thầy Khương đi xuống cạnh cô, và cúi xuống nhìn tờ giấy . Một lát sau thầy lên tiếng :

- Chị Thư không viết bài à ?

Anh Thư giật bắn mình ngước lên. Bối rối dằn tay lên giấy như muốn giấu . Cô hơi xấu hổ khi thấy cả lớp đều nhìn về phía mình. Vẻ dạn dĩ hằng ngày biến mất. Và cô đỏ mặt khi thấy mình trở thành nhân vật nổi đến những hai lần. Mà lần này thì hết sức kỳ cục.

Thầy Khương nói thản nhiên:

- Sao chị không viết bài ?

Hồng Thảo buột miệng:

- Dạ , tại em thua cuộc.

Thầy Khương nhướng mắt:

- Thua cuộc ? Tôi có thể biết các chị đã đặt cuộc gì không?

Anh Thư luồn tay bấm Hồng Thảo một cái . Cô nàng nín thinh không dám trả lời . Thầy Khương bèn quay qua Ngọc Chi:

- Chị có thể cho tôi biết không ?

Ngọc Chi liếm môi khó xử . Cô định trả lời không biết .Nhưng cái nhìn nghiêm nghị của thầy Khương làm cô bị trấn áp. Cô nói một cách khó khăn:

- Dạ, lúc nãy... tụi em... thách nhỏ Thư chọc thầy, Thảo nó thua cuộc ạ.

Cả lớp vỡ ra cười . Thầy Khương có vẻ kinh ngạc thật sự . Thầy không ngăn được cái nhướng mắt khi nhìn Anh Thư . Rồi điềm đạm :

- Chị hãy tự viết bài vào tập . Còn bài thơ nầy tôi sẽ tạm giữ.

Nói xong, thầy cúi xuống cầm tờ giấy đi lên bảng. Anh Thư quay qua Ngọc Chi ,dứ dứ nắm đấm:

- Con nhỏ phản bạn.

- Tại thầy bắt ta nói chứ bộ.

- Vậy bắt mi nhảy xuống lầu mi có nhảy không ?

- Chắc chắn thầy sẽ không bảo ta làm chuyện kỳ cục như vậy.

- Hứ !

Trên bảng ,Thầy Khương chợt quay xuống:

- Chị Anh Thư có thắc mắc gì, cứ nói.

Anh Thư hết hồn nín thinh. Thầy không không hễ quay xuống mà vẫn biết những gì phía dưới . Không lẽ thầy có mắt phía sau ?

Nhớ lạ isự ngông nghênh của mình lúc nãy, cô nguyền rủa mình không tiếc lời . Người ta bảo đi đêm có ngày gặp ma . Cô đã từng chọc phá thiên hạ , nhưng bao giờ cũng vô sự . Còn lần này thì chết mất thôi . Sao lúc nãy cô không biết đó là thầy .Thầy thì tất nhiên phải khác với sinh viên chứ . Nghĩ tới cách hạch sách của mình lúc nãy, cô cứ nhắm tít mắt với cả giác khổ sở.

Hết giờ, thầy Khương đi ra . Cả lớp lại bắt đầu lao xao lên:

- Thầy giảng hay quá , môn lý luận mà không khô tí nào.

- Giọng thầy hay ghê, phải nói là nghe không chán , hết giờ mà ta tiếc ghê.

- Thầy đẹp trai thật, cô chắc là phải đẹp lắm.

- Biết đâu thầy chưa có vợ Thầy còn trẻ mà.

- Sao trước đây không gặp thầy nhỉ, hay là thầy mới về trường ?

- Chắc vậy.

Ngọc Chi quay ra nhìn mấy bàn sau, rồi thì thầm với Anh Thư:

- Không biết có gì mà tụi nó lao nhao lóc nhóc đến thế, thì công nhận là thầy dạy hay , nhiều thầy cô khác cũng hay vậy . Làm như gặp hiện tượng không bằng.

Hồng Thảo mỉm cười:

- Thì thầy hay như thế , tụi nó bị sốc cũng đúng thôi.

Cả ba kéo ra khỏi lớp. Đi ra phía cổng . Giữa đường Hồng Thảo chợt đứng lại:

- Lúc nay mi viết cái gì vậy Thư ?

Nghe nhắc chuyện đó, Anh Thư rầu rĩ :

- Ta làm thơ, không biết chứng gì lúc đó tự nhiên ta nổi hứng lên, nghĩ tới chuyện thầy đọc nó ta rùng cả mình.

Ngọc Chi liếc cô một cái:

- Ai bảo lười cho lắm vào, nếu viết bài thì đâu có thời giờ thơ thẩn, cho mi chết.

Hồng Thảo tò mò:

- Mà mi viết cái gì ? Có ca ngợi thầy không ?

Thấy Anh Thư không trả lời, Ngọc Chi cười tinh quái:

- Hay là mi làm thơ tình tặng thầy, mới gặp thầy đã bị choáng váng rồi, ta biết mà, nếu không thì đào đâu ra cảm xúc để làm thơ chứ.

Anh Thư la oai oái:

- Con khỉ, ăn nói vậy đó hả, có biết đó là thầy không , bộ mi không biết chừ lề hả ?

Ngọc Chi tỉnh bơ:

- Thiếu gì chuyện sinh viên yêu thầy, rồi thầy yêu sinh viên, vậy nó mới khác người chứ, mi thích cái gì khác người mà.

Thấy Anh Thư bắt đầu cong môi lên, Hồng Thảo bèn can:

- Đừng có nói bậy mi, ai nghe được là chết nó . Nhưng mi có định xin lại bài thơ đó không Thư ?

Anh Thư vẫn rầu rĩ:

- Thầy đã đọc nó rồi, còn xin gì nữa, lấy lại tờ giấy thì chữ nghĩa cũng đã bị đọc rồi.

- Dù sao mình giữ thì cũng yên tâm hơn, mi không dám xin thì ta nói cho.

Anh Thư lắc đầu:

- Thôi, không cần đâu.

Ngọc Chi im lặng ngẫm nghĩ chuyện gì đó . Chợt cô nàng cười khúc khích:

- Con Thư đã lập được kỳ tích đấy nhé, người thường nó không thèm chọc đâu , chỉ chọc cỡ thầy trở lên thôi.

Anh Thư không trả lời nổi nữa . Bình thường thì cô đã đốp chát tới bến. Nhưng hôm nay có hai sự kiện làm cô bị mất vía . Đầu óc đâu mà trả lời nữa.

Anh Thư mặc thêm áo, khoác ba lô lên vai, rồi lững thững đi ra sân. Buổi chiều mùa đông rét mưót, một mình cô đi trên con đường vắng. Hai bên đường, đồi thông như chìm đi trong sương. Chiếc áo len màu trắng vào chiếc mũ trùm đầu cũng màu trắng muốt của cô như hoà đi trong màn sương mù. Những bước đi nhấp nhô làm cho con đường yên ngủ trở nên sinh động hơn.

Anh Thư giấu hai tay trong áo cho đỡ lạnh. Cô thả bộ xuống con dốc rồi rẽ qua con đường xuống bờ hồ. Cô đứng bên thành cầu, im lặng nhìn xuống dòng nước xanh biếc, in bóng hàng thông tĩnh lặng.

Hôm nay không có Ngọc Chi và Hồng Thảo. Nếu có hai đứa nó, thế nào cả bọn cũng thách nhau thả chân xuống nước xem nó lạnh đến đâu.

Nhìn mặt hồ, Anh Thư lại nghĩ về thầy Khương. Hình dung lại dáng thầy khi đứng giảng bài. Từ hôm tịch thu bài thơ chết tiệt của cô, thấy không nhắc gì đến nó. Mỗi lần vào lớp vẫn không chiếu tướng như cô vẫn thầm lọ Tóm lại là thầy hoàn toàn không có ấn tượng gì về buổi sáng bị cô dọa nạt trong quán café. Nhưng cô thì bị ám ảnh không dứt. Gần như là tương tư vậy.

Ngắm mặt hồ chán, Anh Thư rời chiếc cầu, đi thơ thẩn lên đồi thông. Đến lúc trời bắt đầu nhá nhem cô mới trở ra.

Anh Thư băng qua đường, vào quán café phía góc vườn hoa. Giờ này quán thật vắng, lơ ngơ vài chiếc bàn không người ngồi. Anh Thư đưa mắt tìm chiếc bàn trong góc, sát với hàng rào gần cửa, vì chỗ này có thể nhìn qua hồ và thấy được cả hai chiếc cầu.

Khi Anh Thư vừa vào cửa thì đã thấy có người chiếm chiếc bàn của mình. Ban đầu cô định tìm bàn khác, nhưng khi nhìn người ấy, cô bàng hoàng đứng ngó sững, vì đó chính là thầy Khương. Hình như thầy cũng đã thấy Anh Thư từ xa, nên cười với cô một cái như chào.

Anh Thư tần ngần một thoáng rồi mạnh dạn đi về phía bàn:

- Thưa thầy.

Thầy Khương mỉm cười:

- Nãy giờ tôi thấy có một cô gái đi dạo thơ thẩn bên hồ, không ngờ cô gái đó là em.

Tự nhiên Anh Thư thấy hơi run. Không phải run vì sợ mà là cuộc gặp bất ngờ này làm cô thấy choáng. Cô liếm môi, nói bạo dạn:

- Em có thể ngồi đây với thầy không ạ?

Thầy Khương khoát tay:

- Em ngồi đi.

- Dạ.

- Em uống gì ?

- Dạ, café ạ.

Thầy Khương quay qua nói với cô phục vụ, rồi quay lại nhìn Anh Thư:

- Em là Anh Thư phải không?

- Dạ.

Không hiểu thầy Khương nghĩ gì mà chợt cười một mình. Như vừa nhớ ra một chuyện gì đó về cộ Nụ cười của thầy làm Anh Thư nghĩ ngay đến chuyện trong quán, và chuyện bài thợ Tự nhiên cô thấy hối hận vì đã dám ngồi với thầy.

Anh Thư lén nhìn qua phía đối diện, và thấy thầy Khương cũng đang nhìn mình. Cô vội ngó xuống bàn như trốn. Cử chỉ của cô làm thầy Khương lại cười:

- Trời lạnh thế này mà em đi chơi, lại đi một mình, thật lạ. Nhưng tôi cũng không ngạc nhiên lắm.

- Sao vậy thầy ?

- Một người như em thì có thể làm những chuyện khác thường, nó cũng tự nhiên thôi.

“Chúa ơi, thầy nói giống như Hồng Thảo và Ngọc Chi thường hay nói mình” – Anh Thư nghĩ thầm một cách ngạc nhiên. Nhưng cô không nghĩ ra được gì để trả lời. Lạy chúa, sao hôm nay con đần độn thế này!

Thầy Khương có vẻ ngạc nhiên khi thấy Anh Thư ít nói. Có lẽ điều đó làm thầy buồn cười. Làm sao mà thầy hiểu được những cảm giác rối bời làm cô xúc động đến không nói được. Mà tất cả cũng vì có sụ tiếp xúc gần gũi thế này.

Cô tập trung tinh thần lại, rồi nói một cách dũng cảm:

- Thưa thầy, cho em xin lỗi.

Thầy Khương nhướng mắt:

- Xin lỗi chuyện gì ?

- Chuyện trong quán hôm đó, em đã vô lễ với thầy.

Thầy Khương sửa lại:

- Trêu chọc chứ không phải vô lễ, tôi không quan trọng chuyện đó đâu.

- Lúc đó em không biết thầy là thầy.

- Nếu biết em có chọc không?

Anh Thư vô tình nói hùng hồn:

- Dạ, chắc chắn là không.

Thấy thầy Khương không nói gì, cô dè dặt:

- Lúc đó thầy có bực không ạ?

- Không.

- Sao vậy thầy ?

Thầy Khương mỉm cười:

- Có người trêu ghẹo tôi như vậy, chứng tỏ ngoại hình tôi không đến nỗi khó coi lắm, ít nhất là không đạo mạo đến nỗi làm người khác sợ.

- Thầy rất dễ mến, lớp em ai cũng thích học thầy đấy, thầy biết chuyện đó không ạ?

- Nghe em nói tôi mới biết, còn em thì sao?

Anh Thư nói nhiệt tình:

- Em thích học môn thầy lắm. Thầy biến những khái niệm trừu tượng thành những ý niệm thực tế, nó không cứng nhắc theo sách. Nếu thầy mà dạy văn học Việt Nam chắc sinh động lắm.

- Em sợ môn đó lắm hả ?

- Dạ, em không thích lắm, tại nó …

Anh Thư ngừng bặt, không nói nữa. Cô muốn bảo tại cô Lý giảng đơn điệu quá, nhưng nói ra thì có vẻ phê phán, nên cô làm thinh.

Thầy Khương như đoán ra, nên chuyển saong chuyện khác:

- Em làm thơ hay lắm.

Anh Thư mở lớn mắt:

- Dạ ?

- Sao em ngạc nhiên vậy?

- Thầy có đùa không ạ?

Thầy Khương bật cười:

- Sợ tôi nói mỉa hả ?

- Vâng.

- Không đâu, những chuyện như vậy tôi không đùa, nhất là đùa với sinh viên. Có điều, đọc bài thơ đó, tôi nghĩ em viết không phải bằng cảm xúc nảy ra bất chợt, nghĩa là không bị ngoại cảnh chi phối để viết về nó.

- Ôi, sao thầy biết ? – Anh Thư kêu lên ngạc nhiên.

- Nó biểu hiện trong thơ đó thôi, hình như em không viết về cảm xúc nhất thời, mà chỉ diễn tả nỗi lòng sâu kín của mình.

Thầy nói tiếp như nhận xét:

- Ở tuổi của em, cái buồn vu vơ là không tránh khỏi, nhưng sao có vẻ bi quan vậy, em phải vui vẻ từ chính nội tâm, chứ không phải chỉ là sự thể hiện bên ngoì. Đọc thơ em, tôi không tin đó là cô bé đã hạch sách tôi một cách vô tư như con nít.

Anh Thư cười gượng:

- Mỗi lần nhớ lại, em xấu hổ vô cùng.

- Xấu hổ chuyện gì ?

- Dạ chuyện gặp thầy trong quán, rồi lại đến bài thơ, bạn em bảo em xin lại bài đó.

- Vậy sao em không xin?

- Tại em nghĩ thầy đã đọc rồi, em xin hay không cũng vậy thôi. Mà không chừng thầy đã quên mất tiêu, em mà hỏi chẳng khác nào nhắc cho thầy nhớ.

- Hình như chuyện đó làm em lo lắng lắm.

- Thầy không biết chứ, em xấu hổ lắm, em còn mỗi hy vọng là thầy quên mất rồi, vì thầy còn bao nhiêu chuyện khác.

Thầy Khương lắc đầu:

- Tôi có bận rộn thật, nhưng vẫn nhớ bài thơ đó, và thuộc rồi. Tất nhiên tôi đã không phổ biến với ai, em không phải ngại. Mà thật ra có gì phải ngại, thơ là để cho nhiều người thưởng thức mà. Em có thể gởi đăng báo cũng được.

Anh Thư khẽ nhăn mũi:

- Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đưa lên báo. Rủi không được thì quê lắm thầy ạ. Hai nhỏ bạn em bảo không nên cho nhiều người xem.

- Sao vậy ?

- Nó bảo không nên khủng bố tinh thần người ta.

Thầy Khương bật cười:

- Bạn em mới là khủng bố tinh thần em đó. Đọc thơ em tôi thích lắm, tôi nghĩ em làm thơ thường lắm phải không?

- Dạ . Em làm từ nhỏ lận, và có hẳn một quyển thơ riêng của em.

Thầy Khương nhướng mắt:

- Một tập thơ riêng à ? Vậy là nhiều đấy, hôm nào có thể cho tôi xem không?

Đến lượt Anh Thư thấy ngạc nhiên. Cô cảm nhận được là thầy Khương không nói xã giao. Cô tò mò:

- Hình như thầy thích nghiên cứu thơ lắm hả thầy ?

Thầy Khương trả lời bằng một cái gật đầu. Cử chỉ đó làm Anh Thư hưng phấn hẳn lên:

- Vậy nếu đọc thơ em, thầy sẽ không cười chứ ạ ?

- Tôi không bao giờ cười sinh viên của mình. Cứ mạnh dạn cho tôi đọc, biết đâu tôi có thể giúp em điều gì đó.

- Dạ.

Anh Thư không ngờ thầy Khương cùng ý thích với mình. Điều đó làm cô xúc động khó tả. Giống như có một sự gần gũi vượt qua những hàng rào chắn. Khiến cô không dám nói gì, vì sợ mình láu táu.

Thấy chợt im lặng, thầy Khương như muốn gợi chuyện giúp cô khỏi bối rối:

- Lớp các em là một trong những lớp quậy nhất mà tôi gặp.

Anh Thư tò mò:

- Vậy thầy có ngán lớp em không thầy ?

- Không, mà tại sao tôi ngán?

- Vì nhiều người quậy quá, nhớ lại lúc thầy mới bước vô lớp, ai cũng có ấn tượng cả . Không phải thầy cô nào mới vô các bạn cũng ồn vậy đâu. Đó là cách thể hiện tình cảm đó thầy.

Thầy Khương mỉm cười:

- Tôi thấy thật hân hạnh. Nhưng quá mức như vậy sẽ ảnh hưởng đến lớp khác, cho nên thể hiện ít ít thôi.

Thầy ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:

- Lúc bàn giao lớp, cô Minh có nhắc tôi một số sinh viên phải chú ý. Trong đó có một cô tên Anh Thư, cô này thích làm chuyện khác trong giờ học, hay ngủ và thích hát, đặc biệt là nổi tiếng về thành tích chọc phá người khác.

Anh Thư tròn xoe mắt:

- Ối trời!

Thầy Khương điềm đạm nói tiếp:

- Cho nên lúc gặp em ngoài quán, tôi hơi đoán ra.

- Ôi lạy chúa – Anh Thư vô tình thì thào.

Rồi cô ngồi im suy nghĩ, phân tích từng chuyện thầy Khương nói. Mấy chuyện khác không nói gì, nhưng chuyện ngủ gục làm cô thấy quê không thể tưởng. Mặt cô chợt đỏ lên:

- Lâu lâu em tranh thủ chợp mắt một tí, chứ đâu phải lúc nào cũng ngủ đâu ạ.

- Rất may là em không phát huy nó thường xuyên, và rất may là em chưa bị thi lại lần nào.

Anh Thư không ngốc đến nỗi không nhận ra cách giễu cợt kính đáo của thầy Khương. Đâu phải lần đầu tiên cô nghe nói về mình như vậy. Tụi Hồng Thảo nói thì không thấy gì, nhưng đến lượt thầy Khương nói thì cô thấy mình vô cùng dị hợm.

Anh Thư quê quá nên đâm ngại khi ngồi với thầy Khương. Cô bèn nhìn ra ngoài, rồi đứng dậy:

- Xin phép thầy, em về.

- Tôi cũng định về đây, ra xe đi, tôi sẽ đưa em về.

Anh Thư nhìn chiếc xe duy nhất đậu phía bên hồ. Lúc nãy cô có thấy nó, nhưng nghĩ đó là xe của du khách nên không để ý.

Nghĩ tới chuyện ngồi trong xe một mình với thầy Khương, tim Anh Thư đập như trống đánh. Vừa sợ vừa thích, nhưng sợ nhiều hơn. Thế là cô từ chối:

- Dạ, em tự về được rồi ạ, cám ơn thầy.

Thầy Khương vô tình:

- Gần tối rồi, mà ngoài trời cũng lạnh lắm, em về trễ coi chừng ba mẹ em lo đấy.

- Dạ, chắc không sao đâu, em sợ phiền thầy lắm.

- Bỏ học trò mình đi lang thanh ngoài đường mới là đáng phiền, không nên ngại với tôi.

Anh Thư lưỡng lự một chút, nhưng rồi tình cảm mạnh hơn. Cô đi theo thầy Khương băng qua đường. Lòng thầm choáng ngợp vì sự gần gũi vô tình này. Có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi mình có thể gần thầy như thế.

Cô lén nhìn qua thầy Khương. Chắc chắn là thầy vô tư chứ không khắc khoải như cô, nên vẻ mặt rất bình thản. Trong khi cô thì thấy tim đập như trống đánh.

Buổi tối, Anh Thư mở cửa nhìn xuống bồn hoa ngay trước chân cửa. Trong bóng tối ngập đầy hơi sương, cô có cảm giác tất cả những hoa hồng đều nở ra vì rạo rực.

Bất giác cô đọc khẽ một mình:

“Im lặng quá tiếng ai đang gọi

Không - chỉ tiếng lòng tôi gọi - thế thôi”

Cô ngước mắt nhìn lên trời, mơ màng nhớ hình bóng của thầy Khương. Cô biết rồi đây , mãi mãi cô sẽ không quên được buổi chiều naỵ Trong ánh sáng nhập nhoạng ngập đầy hơi sương, trong rét mướt run rẩy, cô đã ngồi một mình với thầy Khương. Được thầy đưa về như sau một cuộc hò hẹn. Dù thầy Khương chỉ vô tình, nhưng nó vẫn là khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong đời cô.

Hôm sau Anh Thư đi học rất sớm. Trời còn mờ mờ là cô đã ra khỏi nhà. Bây giờ ở trường có sức hút không thể dùng lời bình thường để tả.

Từ khoảng sân vắng đến những con đường nhỏ dẫn lên lớp học, từ đồi thông thơ mộng đến khung cửa sổ binh yên … Tất cả đều gắn liền với bóng dáng thầy Khương. Tình yêu của tuổi hai mươi đầy bồng bột. Nhưng không phải vu vơ hoặc tựa trò đùa. Nhất là khi người ấy là thầy của mình.

Anh Thư tưởng mình đi học sớm, nhưng Ngọc Chi cũng đi sớm như cộ Qua con dốc là gặp nhau. Thấy cô, Ngọc Chi mở to mắt. Câu đầu tiên của nó là châm chọc:

- Hôm nay ta mới hiểu vì sao mấy hôm nay trời bỗng nhiên lạnh.

Anh Thư hỏi vô tư:

- Sao vậy ?

- Tại mi đi học sớm.

- Hứ.

- Vô lớp không còn ngủ gục, đặc biệt là giờ lý luận.

- Hứ.

- Không còn bắt nhỏ Thảo chép bài giùm, đặc biệt cũng là giờ lý luận.

Anh Thư chột dạ làm thinh, nhưng cũng cố vớt vát bằng cái nguýt, chứ không trả lời. Lúc sau này đầu óc bận mơ mộng nên cô kém nhạy bén hẳn đi. Chứ nếu là trước kia thì cô đã dập tắt ngay từ lâu mầm mống châm chọc, nói gì đến im lặng nghe con nhỏ ba hoa chích chòe.

Lúc đi ngang văn phòng khoa, Anh Thư thấy thầy Khương đang đi ra. Lạ thật, sao thầy vào trường sớm thế. Ước gì thầy cũng có tâm lý giống cô.

Hôm nay thầy Khương mặc áo lạnh màu tối, có những đường viền trông rất haỵ Thầy bao giờ cũng có phong cách lịch sự pha chút nét nghệ sĩ. Sao thầy có thể tạo cho mình phong cách hay như thế chứ.

Trong buổi sáng tinh mơ, nhìn thầy hay lạ thường. Và Anh Thư không thể nào không nhìn thầy bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Quên mất cả cặp mắt cú vọ của Ngọc Chi.

Ngọc Chi kéo Anh Thư đi nhanh tới trước:

- Thưa thầy.

Thầy Khương cười thân mật:

- Hai chị đi học sớm vậy à ?

Anh Thư chưa kịp trả lời thì Ngọc Chi đã lên tiếng trước:

- Thầy cũng vào sớm hả thầy ? Tụi em cứ nghĩ các thầy cô thường vào trễ, không ngờ thầy thường đến sớm.

- Tôi có việc phải giải quyết, chào hai chị nhá.

- Dạ, chào thầy.

“Hôm qua thầy đã gọi mình bằng em chứ không phải tiếng chị khách sáo như thế. Có nghĩa là khi không có người, thầy thân mật với mình hơn” – Ý nghĩ đó làm Anh Thư chợt vui sướng kỳ lạ. Bất giác cô áp tay lên mặt cười một mình.

Ngọc Chi nhìn cô gườm gườm:

- Mi cười gì vậy ?

Anh Thư giật mình ngậm miệng lại:

- Cười đâu mà cười.

- Lúc này mi lạ lắm nghe, suốt ngày cứ thẩn thẩn thơ thợ Nhiều lúc cười một mình giống nhỏ điên. Không biết mi điên hay đang yêu nữa. Ta với nhỏ Thảo nghi lắm.

Anh Thư hếch mặt lên, đường hoàng:

- Nghi cái gì ?

- Nghi mi mến thầy Khương.

Anh Thư giật thót cả người. Mặt đỏ nhừ đến tận chân tóc. Làm sao mà cô nghĩ ra nổi, điều bí mật của mình có thể bị khám phá dễ dàng như thế chứ.

Bất giác cô kêu lên:

- Nói bậy.

- Mà có không ?

- Đó là thầy cô chứ không phải bạn bè, đừng có ăn nói lung tung.

Ngọc Chi tỉnh bơ:

- Thầy Khương chỉ hơn tụi mình vài tuổi, với lại từ đó đến giờ thiếu gì chuyện sinh viên và thầy quý mến nhau. Thầy Khương hay như vậy, thiếu gì đứa thích, có mi nữa cũng đâu có gì đáng ngạc nhiên.

- Để ta suy nghĩ lại xem.

- Suy nghĩ cái gì ?

- Nghĩ xem có nên nói với con nhỏ làm ở đài phát thanh như mi không.

Nói rồi cô đi thật nhanh, làm Ngọc Chi đuổi theo hụt cả hơi.

Hai tiết đầu là giờ lý luận. Khi thầy bước vào, cả lớp đứng lên, tự nhiên Ngọc Chi quay lại nhìn Anh Thư, rồi cười mím một cách tinh quái. Còn cô thì đứng thẳng người chứ không ngó nghiên như mấy giờ khác. Cũng không hay Ngọc Chi đang luồn tay qua lưng cô, bấm Hồng Thảo một cái như lưu ý.

Hết giờ, khi thầy Khương đi ra, Ngọc Chi kéo Anh Thư và Hồng Thảo ra hành lang, giọng nghiêm trang:

- Bây giờ có mặt đủ ba đứa, mi phải nói thật ra , không được giấu, có phải mi mến thầy Khương không?

Anh Thư hết hồn nhìn quanh. Thấy không có ai, cô yên tâm hơn, nhưng cũng quát khẽ:

- Nói nhỏ giùm, con khỉ , bộ mi muốn cả lớp nghe hả ?

Hồng Thảo cười tủm tỉm:

- Công nhận nhỏ Chi nhạy bén thật, lúc sau này ta thấy nó kỳ kỳ mà không hiểu tại sao, thì ra là vậy.

Anh Thư nhăn nhó:

- Ta chưa thấy ai vô duyên như mi, tự nhiên bắt người ta nói ra điều bí mật của mình, mi là con nhỏ trơ trẽn.

Ngọc Chi cười khì:

- Vậy là mi thừa nhận rồi nhé.

- Tụi mi phải thề là không nói với ai, cũng không được để thầy biết, nếu không ta nghỉ chơi luôn. Good bye no see you đấy.

Cả hai cô nàng kia cùng gật đầu:

- OK.

Hồng Thảo thắc mắc:

- Mi thích thầy lúc nào vậy Thư ?

Anh Thư đành thú nhận:

- Ta cũng không biết nữa, hình như từ lúc đầu thầy bước vô lớp, lúc đó ta thấy kỳ lắm, muốn bay lên, rồi muốn làm thơ, vậy đó.

Hồng Thảo buông một nhận xét:

- Cho nên thầy bảo hát là mi hát liền, ngoan vậy đó.

Ngọc Chi thắc mắc:

- Không biết thầy có vợ chưa nhỉ ?

Câu nói của cô như kéo cả bọn trở về thực tế, khiến ai cũng ngẩn ra. Anh Thư nhìn xuống sân, buồn hiu. Cô cảm thấy điều đó trần trụi quá, và không muốn thế giới lãng mạng của mình bị rơi vỡ.

Hồng Thảo trầm ngâm:

- Chắc thầy không có vợ đâu, thầy còn trẻ mà.

- Nếu không vợ thì có người yêu.

Tự nhiên ai cũng lặng thinh. Điều đó thì gần như là chắc rồi. Một người dễ mến như thầy Khương làm sao mà chưa có người yêu được chứ.

Anh Thư chống cằm ủ rũ:

- Thôi đừng nói chuyện đó nữa.

Hồng Thảo an ủi:

- Nói vậy chứ làm sao mà chắn chắn được, có thể thầy vẫn chưa có người yêu. Một người hay như thầy, tìm đâu ra người xứng đáng, cho nên có thể vẫn chưa chọn được ai.

Ngọc Chi đồng tình:

- Đúng, có thể thầy chưa chọn được ai.

Hồng Thảo hừ một tiếng:

- Nói đi cũng mi, nói lại cũng mi, mệt quá.

Ngọc Chi chỉ cười trừ chứ không nói. Một lát sau cô nói như thú nhận:

- Mi làm ta kinh ngạc thật đó Thư, không ngờ mi yêu thầy, nghe mi nói ta mới bật ngửa ra.

Anh Thư quay phắt lại nhìn cô nàng:

- Mi nói gì ? Bộ đợi ta nói mi mới biết hả ?

- Tất nhiên, nếu không làm sao ta biết, ta có phải là thánh đâu.

Hồng Thảo kêu lên:

- Vậy sao lúc nãy mi nói nghe chắc vậy ? Mi là đồ chụp mũ.

Ngọc Chi tỉnh bơ:

- Tất nhiên rồi, nếu không chụp mũ thì làm sao bắt nó khai ra, muốn biết phải làm vậy thôi.

Anh Thư tức kinh khủng. Cô lườm Ngọc Chi một cái:

- Đồ chết tiệt.

- Còn mi thì sao, chuyện như vầy mà giấu bạn bè, mi nói ta với nhỏ Thảo là đồ nhiều chuyện chứ gì.

Anh Thư chống chế:

- Nói bậy, tại ta chưa ổn định tinh thần chứ bộ. Nói ra sợ tụi mi cười.

- Hứ, vậy mà cũng gọi là bạn.

Anh Thư vô tình nhìn ra phía đầu cầu thang. Thấy cô Trúc đi lên, cô vội kéo Ngọc Chi và Hồng Thảo vào lớp. Và câu chuyện phải tạm gác một bên.

Nhưng Anh Thư không thể nào tập trung nổi. Sự thổ lộ lúc nãy làm cô có cảm giác bồn chồn. Cô xé mảnh giấy nhỏ, hí hoáy viết rồi đẩy qua Ngọc Chi:

“Theo mi thì ta có nên đưa tập thơ của ta cho thầy đọc không? Thầy có bảo ta đưa .”

“Vậy thì cứ đưa, như vậy thầy sẽ hiểu mi hơn .”

“Ta phân vân lắm, sợ thơ dở thầy cười .”

“ Mi làm thơ không tệ đâu, ta nói thật, với lại ta thấy thầy Khương không phải mẫu người thích phê phán, thầy có vẻ là người vị tha .”



chương: 3



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |

truyện Màu Hoa Hạnh Phúc được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mau Hoa Hanh Phuc. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
11871 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
7432 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
14881 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
7949 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2708 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
7693 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
9220 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
4716 lượt đọc

Có Một Ngày Biển Tím

Cô ngồi bên cạnh Huệ Linh mà có cảm giác như mình là con nha đầu bên cạnh vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Dĩ nhiên cảm giác đó rất khó chịu. Nhưng không thể trốn tránh, vì cô còn nợ Huệ Linh
4849 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
12340 lượt đọc

xem thêm