Truyện tiểu thuyết

Mắt Giai Nhân - Hạ Thu

chương: 6
Mười một giờ ba mươi, một cô gái trẻ không rõ họ tên, rất đẹp đến gặp ...

Reng, Reng, Reng ...

Bị tiếng chuông làm gián đoạn, Phi Hùng dừng viết, đứng dậy càu nhàu:

- Lại ai nữa đây ? Trưa rồi, chẳng để người ta nghỉ ...

Cánh cửa mở ra, câu nói một lần nữa bị bỏ ngang . Đôi mắt trợn tròn lên, Phi Hùng lắp bắp:

- Là cô ư ? Xin lỗi ... cô muốn tìm ai ?

Hỏi cho có lẽ vậy thôi, chớ cô gái không cần đáp, Phi Hùng cũng biết . Cô ta đến gặp cậu chủ Nhã Chí đào hoa của nhà mình .

Thế đấy! Nghe cô gái đép đúng dự đoán của mình, Phi Hùng nhẹ thở ra tiếc rẻ . Chẳng ai thoát khoải ma lực của Nhã Chí đâu, cuối cùng rồi ...cô gái mà anh khâm phục, cho rằng khác thiên hạ đâu dám từ chối lời mời của Nhã Chí, cũng tự đem thân đến . Chẳng khác gì lũ thiêu thân, không hay mình sắp làm mồi cho lửa . Thật là tội nghiệp .

- Anh à, anh vẫn chưa trả lời tôi . Nhã Chí có nhà không vậy ?

- Không! -- Phi Hùng nói dối . Nửa không muốn làm phiền Nhã Chí cùng người đẹp đến trước, nửa muốn cứu cô gái trẻ này .

- Không ư ? -- Đôi môi cô gái khẽ chau -- Xe anh ta vẫn còn ở trong nhà kia mà ? À ... Hay là anh không tin tôi -- Như chợt nhớ, cô chìa ra trước mặt Phi Hùng hai tờ danh thiếp .

Ồ! Có cả hai danh thiếp đặt biệt của ông chủ ư ? Phi Hùng sững sờ ngó kỹ Kỳ Duyên . Phải cô gái mới đến chính là Kỳ Duyên, cô đã chạy một mạch từ ngân hàng Nam Á đến đây . Quên cả việc phải nhét vào bụng mình một chút gì để lót lòng .

- Tôi không phải tự đến đâu . Ông chủ của anh bảo tôi đến . -- Sợ lời nói mình không trọng lượng, Kỳ Duyên đưa ông Vinh ra làm chứng .

- Vậy thì mời cô vào -- Mở rộng cánh cửa Phi Hùng bắt đầu nghe nan giải . Không muốn làm mích lòng một trong hai ông chủ của mình, anh đùn hết trách nhiệm này cho Kỳ Duyên .

- Cô lên lầu quẹo trái là đến phòng Nhã Chí . Nhưng tôi nói cho cô biết, cậu ta đang có khách không thích bị ai quấy rầy đâu .

- Không sao đâu -- Kỳ Duyên cười thoải mái -- Tôi chẳng quấy rầy gì . Chỉ nói vài câu là đi thôi anh đừng ngại .

- Tôi không biết! -- Đóng cánh cửa lại, Phi Hùng không bước theo Kỳ Duyên, thầm mong cuộc chạm trán bất ngờ này sẽ làm các cô sáng mắt ra ...

Mở cửa, ung dung bước vào nhà, Kỳ Duyên không vội lên thẳng lầu ngay . Một mình ... cô thỏa thích tham quan tất cả ngóc ngách của căn biệt thự . Trầm trồ khen ngợi, cô thầm hỏi bao giờ cha con mình mới được hưởng thụ những vật chất tiện nghi này dù chỉ một ngày thôi ...

Phòng của Nhã Chí đây -- Kỳ Duyên nhận ra ngay qua đôi giày của hắn đặt trước cửa phòng . Cạnh bên còn một đôi giày nữ nữa . À ... nhớ rồi, lúc nãy ... anh tài xế bảo Nhã Chí đang có khách .

Bạn gái của hắn ư ? Kỳ Duyên bỗng thấy tò mò . Cô ta có đẹp không ? Hai người đang làm gì trong ấy thế ? Có hôn nhau như trong phim không nhỉ ?

Mặc dù ... rất nhiều lần ... nhỏ Như Nguyện kể về nụ hôn của mình với Duy Thành cho cô nghe, nhưng Kỳ Duyên vẫn không sao hình dung nổi . Tại sao yêu nhau là phải hôn nhau . Để hai bờ môi chạm vào nhau như vậy có gớm không ? Lỡ người ta có bịnh gì ? Ôi ... thật là kinh dị . Nhắm đôi mắt lại, Kỳ Duyên rùng mình ghê rợn với cảm giác bị ai đó vừa ăn mắm xong lại hôn mình ... Cô không biết ăn mắm tôm đâu ...

- Phải nói bao nhiêu lần nữa cô mới hiểu đây ? Tôi sắp cưới vợ rồi, sao cô cứ đeo dai như đỉa vậy ?

Vừa kê mắt vào, chưa kịp định thần nhìn kỹ, tai Kỳ Duyên đã bị dập ngay vào một tràng dài chát chúa . Chà! Không ngờ khi nổi giận lên, giọng Nhã Chí ghê vậy . Làm cô phải giật bắn cả người lên .

- Thì anh cứ cưới vợ, em không quấy rầy hay đòi hỏi anh một điều gì . Chỉ cần như trước đây, thỉnh thoảng anh đến thăm em . Ban cho em chút tình thương là em toại nguyện rồi ...

Vậy mà cũng được sao ? Kỳ Duyên ngơ ngẩn hỏi . Cô gái đẹp kia sao ngu ngốc quá! Bị phụ tình chẳng những không giận dữ còn hạ mình van xin nữa . Tên Nhã Chí này, có gì hấp dẫn mà cô phải mù qúang thế ?

- Xưa nay, Nhã Chí không có thói quen sài lại đồ đã dùng rồi -- Giọng Nhã Chí lạnh băng cắt ngang dòng suy tưởng của Kỳ Duyên -- Cô thừa biết, xưa nay với đàn bà ngoài việc mua vui, tôi chẳng đặt tình cảm với bất kỳ ai . Cũng chẳng vướng bận gì . Quy luật của cuộc chơi . Ngay từ đầu tôi đã nói rồi, sao cô còn làm bận phiền tôi bằng những giọt nước mắt vô nghĩa chứ ?

Hắn dám nói thế ư ? Kỳ Duyên nghe bất bình thay cô gái . Dám so sánh người yêu cùng vật dụng đã xài rồi . Hừ! Nếu hắn dám nói cô những lời như thế . Cô đã cho hắn ăn tát lâu rồi .

- Em biết, nhưng ... -- Như chọc tức Kỳ Duyên, cô gái tiếp tục van xin cầu lụy bằng một giọng nghẹn ngào đầy nước mắt -- Em không thể cấm được trái tim mình . Em yêu anh, em không thể sống thiếu anh .

- Yêu tôi -- Nhã Chí bỗng phá ra cười -- Đó là việc của cô . Ai bảo cô ngốc nghếch tự chuốc khổ làm gì ?

- Nhã Chí, hãy ban cho em một chút tình, dù chỉ là tình thương hại .

- Đến mức này sao ? -- Nhã Chí lại cười giòn -- Hoài Trâm, cô đún glà không biết thẹn chút nào . Hạ mình, quỳ luỵ van xin ... cô có biết càng làm tôi thêm kinh thêm lợm giọng không ? Cút đi ... Đồ đàn bà các người là một lũ hạ lưu, vô liêm sĩ ... không nhân cách chút nào ...

A! ... Bốp!

Nghe đến đây ... Kỳ Duyên nổi nóng lên ... Không kìm chế nổi mình, cô cúi nhặt chiếc giày cao gót dưới chân lên đẩy bậc cửa bước vào ném mạnh .

Không phòng bị, Nhã Chí lãnh nguyên cái đế nhọn vào đầu . Đau quá, anh ôm mặt lảo đảo ngồi xuống ghế, trong đôi mắt mở tròn kinh hãi cúa Hoài Trâm .

- Cho bỏ tật xúc phạm người vắng mặt . Thời gian này ... chẳng phải đàn bà nào cũng trơ trẽn, vô liêm sỉ ... cam tâm đứng yên cho anh thóa mạ đâu ...

- Là cô ... -- Phút choáng váng qua mau, nhận ra kẻ vừa ném mình là Kỳ Duyên, Nhã Chí hét to -- Ai cho phép cô vào ? Còn dám chọi tôi ư ?

- Sao không dám ? -- Kỳ Duyên bật cười -- Dù là cái gì, giàu tới đâu ... anh cũng chỉ là người thôi . Việc quái gì ... tôi phải sợ anh kia chứ ?

- Cô! -- Mất phong độ trước Hoài Trâm, Nhã Chí giận điên lên . Anh đập mạnh tay xuống bàn dằn mặt ... nhưng lại không tìm được từ trả đũa .

- Chẳng việc gì chị phải van xin, cầu cạnh hắn ... -- Cái đập tay hù dọa chẳng tác dụng gì, Kỳ Duyên thản nhiên bước đến cạnh Hoài Trâm cất giọng dạy đời -- Thế gian này, còn vạn đàn ông cho chị tha hồ chọn . Lưu luyến làm gì hạng Sở Khanh điểu giả như hắn chứ ?

- Nhưng ... -- Hoài Trâm toan cãi lại .

Kỳ Duyên vội cắt ngang:

- Em nói thật đấy . Hắn chẳng đáng cho chị yêu đâu . Chị cứ về nhà, bình tâm suy nghĩ lại, tương lai chị còn dài, chị lại trẻ đẹp dường kia, lo gì không kiếm được người hơn hắn chứ ? Yên tâm đi, nếu chị không kiếm được người, em sẽ giúp cho .

Xấu hổ vì những lời van xin cầu lụy của mình lúc nãy đã bị Kỳ Duyên nghe trộm, Hoài Trâm thẹn thùng quay lưng, bước vội . Giọt nước mắt không ngăn được, ngân dài . Dù biết những lời Kỳ Duyên phân tích là đúng . Nhưng ... Hoài Trâm biết mình sẽ không quên được Nhã Chí đâu . Cũng như biết mình sẽ còn quay trở lại .

- Thật tuyệt vời, không ngờ chỉ với mấy câu đắc nhân tâm, cô ta đã đuổi tình địch của mình một cách dễ dàng . Đáng khen, đáng khâm phục lắm ...

Sau phút bất ngờ vì tức giận, Nhã Chí lập tức lấy lại phong độ của mình . Như quên mất cục u to tướng trên đầu cùng những lời xúc phạm của Kỳ Duyên, anh bình thản như không . Cười tươi, anh vỗ tay khen .

- Tình địch của tôi ? -- Quay lại, Kỳ Duyên nhướng đôi mày rồi phá ra cười -- Anh tự đánh giá mình cao quá đấy .

- Cao hay thấp, xin nhường cho cô quyền nhận xét . Anh ... thì ... vậy thôi ... -- Rất bình thường, nhún vai một cái tỏ vẻ bất cần, Nhã Chí châm một điếu xì gà rồi ngã đầu ra sau ghế salon, mơ màng nhả khói thành những vòng tròn bay lơ lững ...

Ôi! Sao hắn lại đẹp trai đến thế ? Kỳ Duyên nhẹ cắn môi mình thầm công nhận . Qua làn khói, gương mặt Nhã Chí nhìn nghiêng trông quyến rũ lạ thường . Để cô phải nhìn vào chiếc mũi cao thẳng của hắn .
- Cao hay thấp, đó là chuyện của anh -- Cố gắng nhìn sang hướng khác, Kỳ Duyên nghiêm giọng -- Tôi đến đây chẳng phải để nhận xét anh . Xin anh vui lòng thanh toán số tiền thiệt hại hôm đụng xe . Tất cả là tám trăm ngàn có đầy đủ hóa đơn thanh toán .

- Ồ, anh nhớ chứ -- Ngẩng đầu lên, Nhã Chí cười niềm nở -- Tám trăm ngàn ư ? Được rồi, anh sẽ đền cho em gấp đôi . Còn bây giờ ngồi chơi, để anh đi lấy nước . Em uống gì ? Anh pha cho em ly cocktai nhé! Ngon lắm đấy ...

Trời không gió, mà Kỳ Duyên nghe tóc trên đầu mình dựng cả lên, khắp người nổi gai ốc với tiếng em quá ngọt ngào kia . Trống tim đập dồn, hai má nóng bừng lên ... Lần đầu tiên trong đời ... Kỳ Duyên được một người khác phái săn đón thế!

- Uống đi cưng! -- Ly cocktai lạnh ngắt chạm vào tay, Kỳ Duyên ngẩn ngơ đưa mắt nhìn lên . Hắn lại mỉm cười, mắt long lanh tình tứ -- Làm gì mà nhìn anh ghê vậy ?

Ồ không! Như chợt tỉnh, Kỳ Duyên hốt hoảng kê ly nước vào miệng uống nhanh . Một vị cay nồng sộc nhanh vào cổ làm cô phải bật lên, ho sặc sụa ...

- Từ từ thôi ... Anh quên nói với em . Cocktai hết rồi, anh pha cho em ly chanh rum uống tạm . Em có sao không ?

Với thái độ rất quan tâm, Nhã Chí lo lắng ngồi xuống cạnh Kỳ Duyên, bàn tay nhẹ vuốt lên sống lưng cô nghe rờn rợn .

- Mặt mũi tèm lem như mèo vậy . Để anh lau cho . Một chiếc khăn tay thơm lừng mùi nước hoa được rút ra, chấm xuống mặt Kỳ Duyên lau nhè nhẹ . Rồi như vô tình, bàn tay Nhã Chí chạm vào làn da mịn khẽ mân mê ...

Tri giác mất dần ... Kỳ Duyên bỗng nghe cơ thể bồng bềnh ngây ngất ... Bàn tay Nhã Chí như nguồn điện, truyền vào cô những rung động mơ hồ ... Những cảm giác lạ lùng như làn sóng, từng đợt cuốn trôi cô xa mãi, xa mãi không ngừng, êm đềm ... lơ lửng ...

Bàn tay lại như chiếc lược, cài vào mái tóc cô lần xuống cổ làm tê dại toàn thân . Kỳ Duyên rúm người lại như con thỏ rồi bỗng bật ra ngơ ngác:

- Anh làm gì vậy ?

- Ờ không! -- Bàn tay vội rút ra ngay . Nhã Chí thì thào -- Em đẹp quá, hút cả hồn anh .

Thật ư ? Vừa tin theo lời Nhã Chí, Kỳ Duyên lại tỉnh ngay . Ngồi xích ra một chút, cô cảnh giác:

- Anh đừng hòng tán tỉnh tôi . Mau trả tiền để tôi về . Trễ lắm rồi .

- Đợi anh một chút -- Đứng dậy, Nhã Chí cười cười, mất hút sau cánh cửa .

Hú hồn! Nhã Chí đi rồi, Kỳ Duyên mới như người bừng tỉnh mộng . Hai tay vuốt mặt, cô trách mình lơ đễnh quá . Suýt tí đã bị hắn làm cho mê mẩn . Không được ... từ nay với hắn cô phải luôn cảnh giác . Phải tự nhắc nhở mình . Hắn là tên Sở Khanh, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của hắn đều giả dối, đều là thủ đoạn .

- Đây ... anh đền cho em tờ chi phiếu hai triệu . -- Nhã Chí đã trở ra, rất nhã nhặn anh đặt tờ chi phiếu lên bàn -- Và đây nữa, đây là chút quà mọn . Anh muốn chuộc lỗi của mình lần đó . Em nhận cho anh vui nhé!

Giọng Nhã Chí thật đều, êm êm như làn gió gọi vào lòng cô bao xúc cảm . Nên ... dù đã dặn mình phải dè chừng, Kỳ Duyên vẫn không khỏi nghe lòng nao nao, xao xuyến:

- Tôi không biết cái chi phiếu, xin vui lòng đưa tiền mặt cho -- Hai tay bỗng trở nên thừa thãi, Kỳ Duyên đành phải nhặt hộp quà lên -- Tôi chỉ xem thử, chứ không lấy đâu -- Cô thanh minh một cách vụng về .

- Cứ tự nhiên -- Nhã Chí chìa tay, cười thoải mái .

- Ôi! Là nhẫn hột xoàn ư ? -- Kỳ Duyên bổng nhảy nhỏm lên, la lớn -- Là thật hay giả vậy ?

- Thật trăm phần trăm đó -- Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, Nhã Chí nghe thu vị vô cùng . Trong số các cô gái bị anh đưa vào bẫy, chỉ có cô là phản ứng khác hẳn thôi . Như trái ớt lẫn trong cơm anh vô tình cắn phải, cay xé lưỡi nhưng tuyệt -- Em biết không, chiếc nhẫn này trị tương đương bốn cây vàng đó .

- Bốn cây vàng! -- Nhìn mặt Kỳ Duyên ngẩn ra, Nhã Chí biết lần đầu tiên cô được nắm trong tay số tài sản to như vậy . Cả đời đẩy xe bò viên chiên đi bán cô cũng không dành dụm mua nổi một phần mười chiếc nhẫn này .

- Sao hả ? Có thích không ? Để anh đeo cho em nhé . Đeo rồi vào trong ấy với anh một chút . Xong việc ... anh sẽ tặng em một chiếc đồng hồ trị giá hai cây vàng .

- Cái gì cơ ? -- Kỳ Duyên như người tỉnh mộng -- Cái gì "xong"?

- Thì ... cái việc ngày trước anh đề nghị đó ... -- Bàn tay quẹt nhẹ lên má Kỳ Duyên, Nhã Chí cười ngả ngớn .

- Hả ? -- Chợt hiểu ra, Kỳ Duyên đứng bật dậy ngay . Trừng mắt, cô hét to giận dữ -- Đừng nói bậy . Tôi không phải hạng gái làm tiền .

- Vì không phải nên anh mới ra giá cao như vậy -- Dùng tay hất tung mái tóc bồng lên . Nhã Chí cười quyến rũ -- Sao hả ?

- Đồ khốn nạn, vô liêm sỉ ... -- Ném vèo chiếc nhẫn hột xoàn vào mặt Nhã Chí, Kỳ Duyên hét lên -- Hạ lưu, đê tiện .

- Cứ chửi đi, thoải mái -- Hai tay xòe rộng sau cái nhún vai, Nhã Chí cười thích thú -- Anh thích nghe em chửi lắm . Càng thích hơn khi thấy một ngày nào đó . Em tự nguyện ngã vào vòn gtay ấm của anh .

- Không thèm chửi nữa -- Thấy Nhã Chí cứ trơ trơ, Kỳ Duyên tức điên lên . Không còn lời lẽ nào độc địa hơn mắng hắn, cô hét lớn -- Lẽ ra chỉ lấy tám trăm ngàn . Nhưng anh đã xúc phạm tôi . Tôi lấy hết .

Nói xong, cô chụp nhanh tờ chi phiếu trên bàn vụt chạy ra đường . Phía sau, giọng cười Nhã Chí giòn tan cứ đuổi theo . Sớm muộn gì ... Kỳ Duyên cũng phải trở lại gặp anh thôi . Tờ chi phiếu ấy ... hãy còn thiếu một chữ ký mới rút được tiền ...

o0o



chương: 6



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Mắt Giai Nhân được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Mat Giai Nhan. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mùa Cỏ Thơm

Gây xong với viên phó Tổng giám đốc một hồi, ông Quốc nghe nóng ra cả mặt. Hai hàm răng cắn chặt vào nhau, mặt hầm hầm. Kiềm lắm ông mới không tung một cú đấm vào mặt hắn.

Sức người có
8567 lượt đọc

Về Với Tình Thương

Nghe Mai Ka tả, Đức đã biết ngay là ai rồi. Nhưng chưa vội trả lời, anh hỏi:

- Bé là bà con của anh ta hả?

- Dạ không có - Mai Ka đáp thật thà - Em muốn trả tiền cho anh ấy. Hồi sáng ảnh cho
7382 lượt đọc

Nợ Tình

Theo chỉ dẫn của nhiều người, cuối cùng Tiểu Băng cũng tìm ra địa chỉ cô luật sư danh tiếng đương thời. Đó là một căn biệt thự nhỏ nằm xa ngoại ô thành phố, rất nên thơ, tĩnh lặng và
7182 lượt đọc

Thiên Thần Không Cánh

Úi da! Đau lưng quá . Lại thêm cái bụng đói như cào . Dùng tay chơi, Tâm Như vừa đấm đấm vào lưng, vừa than thầm trong bụng . Mổi sáng chưa ăn giá làm sao cô quét nỗi cái chung cư rộng thênh thang,
10247 lượt đọc

Chữ Trinh

Khi chỉ còn lại hai ngườI không khí bỗng ngập ngừng e thẹn . Trinh Trinh tần ngần đứng giữa phòng khách ngỗn ngang bàn nghế , bỡ ngỡ chẵng biết mình phảI làm gì . Thiên Trang bước lại gần nàng
31226 lượt đọc

Mắt Giai Nhân

- Được, Anh đi đi ...
Hải Tâm chưa đi khỏi, cô gái đã bật lên cười thành tiếng, lè lưỡi và soi bóng mình trong tấm gương. Cô biết chắc, thế nào cũng bị nhỏ Như Nguyện chửi cho. Dám trù mẹ
11237 lượt đọc

Mơ hoang

- Ngân Đài à, hôm nay tôi có k hách, phiền cô... - Đẩy cửa bước vào, Phan An nói một hơi d`i . Chợt nhìn thấy Ân Bình, anh gật đầu không biểu lộ chút ngạc nhiên nào: - À, Ân Bình , cô đến rồi
9489 lượt đọc

Hạnh Phúc Từ Đâu Tới

...
-Thôi đừng lo , tao có cách rồi - Tim cũng nhói lên vì một nỗi lo , nhưng Khả Doanh trấn tĩnh ngay.
-Cách gì ?
Nín ngay cơn gây cãi hai đứa sáng mắt nhìn lên chờ đợi . Không phải lần đầu ,
10132 lượt đọc

Hoa Hồng Trên Thảm Cỏ Hoang

Hơm một năm rồi, chiều thứ bảy nào ông cũng đến đây. Ðến đúng bàn số bốn nằm khuất sau hàng cây kiểng gọi một chai whichky loại nhẹ, một dĩa đồ nhắm như đã thành thông lệ.

Nhìn cách
8991 lượt đọc

xem thêm