Truyện tiểu thuyết

Lòng Son Vẫn Trọn - Trần Thị Bảo Châu

chương: 8
Vân Sam nhỏ nhẹ:

- Anh ta không phải là người xấu, lại chững chạc hơn lũ bạn em nhiều

Vân Ảnh bĩu môi:

- Điều này chị nói rồi, nhưng với em anh ta chẳng có gơ-ram nào hết . Thôi, ăn cơm

Hai chị em ngồi vào bàn . Nhỏ Ảnh cho cô ăn trứng chiên, đậu qua xao thịt bò và canh tôm khô nấu với cà chua.

Nó thắc thỏm thật buồn cười:

- Ăn được không?

Sam gật đầu:

- Được, dù trứng có hơi bị khét

Ảnh cười toe:

- Ngày mai em sẽ nấu nữa

- Nhưng không phải ba món này chớ ?

Nó gật đầu:

-Sẽ là món khác, nhưng em vẫn chưa nghĩ ra là món gì

Rồi nó ngập ngừng:

- Chị nhất định tiếp tục làm ở đó à ?

Vân Sam im lặng, một lát sau cô mới mạnh bạo nói:

- Đúng vậy, sẽ không có chuyện gì đâu. Em đừng có lo

Chuông điện thoại lại reo, Vân Ảnh bảo:

- Chị nghe đi!

- Nếu tìm em thì sao? Lại bảo đi vắng à ?

- Chị muốn nói thế nào tuỳ ý, nhưng em không gặp lão ta đâu

Vân Sam nhấc máy, giọng bà Năm vang lên khào khào . Bà lại bị cảm và muốn Sam ở cạnh để đánh gió, xoa lưng. Vội vàng thay quần áo, dắt xe ra, cô che Vân Ảnh càu nhàu:

- Hừ! Cháu ngoại cưng Thuý Hà đâu, sao chuyện gì nội cũng réo chị hết vậy ?

Vân Sam làm thinh, cô rồ ga chiếc Dream của mẹ rồi nhắm hướng nhà cô Thịnh chạy thẳng

o0o

Vân Sam mệt mỏi dắt xe ra khỏi công ty. Sau một ngày kiểm hàng không ngơi tay, Sam đừ quá rồi . Với cô, lúc này không gì hạnh phúc bằng được về nhà tắm rửa, ăn cơm rồi ngủ . Chỉ tưởng tượng đến giấc ngủ thôi, hai mắt Sam đã muốn díu lại . Ngay lúc đó, Sam nghe có người gọi, giật mình cô ngơ ngác tìm

Một chiếc Spacy màu xám bạc thắng kít lại sát bên như muốn ép Sam vào lề rồi một giọng đàn ông vang lên mừng rỡ:

- May quá! Tôi đã gặp lại em rồi

Vân Sam chớp mắt khi nhận ra Dy, anh ta đang nhìn cô với nụ cười hết sức rạng rỡ

Sam chưa kịp nói gì, Dy đã đề nghị:

- Chúng ta vào quán, tôi có chuyện cần nói với em

Nhớ tới buổi tối ở quán Hoàng Hồng, Sam lạnh lùng:

- Tôi không nghĩ chúng ta có chuyện gì để nói với nhau cả

Dy từ tốn:

- Có đấy, chúng ta có chút hiểu lầm và tôi muốn giải thích

- Tôi không quan tâm cũng không thắc mắc gì tới anh hết . Xin lỗi . Hãy để tôi đi

Vân Sam nhấn pê-đan, chiếc xe đạp cọc cạch lăn bánh . Dy lì lợm dè một bên làm cô phát cáu:

- Anh không thấy như vậy là kỳ cục sao?

Dy thản nhiên:

- Có thấy, nhưng vì người khác, tôi không ngại gì hết

Sam ngạc nhiên:

- Vì người khác nào ?

Dy không trả lời, anh ta hỏi:

- Em đã nhận được lá thư tôi gởi ở nhà chứ ?

Vân Sam gật đầu:

- Có

- Từ lúc biết em đã nhận thư, bà nội tôi mong em từng ngày . Như tôi từng nói, bà rất quý em ...

Sam nhếch môi:

- Ngay cả khi những gì đả xảy ra à ?

Dy nhíu mày:

- Em muốn nói vấn đề gì ?

Vân Sam cười nhạt:

- Lẽ nào anh không nhớ mà còn hỏi đố tôi nữa

Dy ngập ngừng:

- Chuyện ở nhà hàng ấy hả ? Thật lòng tôi luôn bứt rứt vì đã vô tình tham dự một chuyện hết sức riêng tư và tế nhị của gia đình người khác

Sam nói:

- Tôi không hiểu cái từ \"vô tình\" của anh. Chả lẽ anh tình cờ có mặt lúc đó ? Mà dù thế nào chăng nữa, tôi vẫn không co phép mình gặp lại bà cụ, mong anh hiểu và thông cảm

Dy gật đầu:

- Tôi hiểu . Nhưng thật lòng tôi buồn và ray rứt vì đã không đáp ứng được mong muốn của bà nội mình

- Mong muốn à ? Anh có thổi phòng vấn đề không vậy ?

- Không hề! Bằng chứng là tôi đã cố tình tìm em và luôn mong được gặp em.

Vân Sam mím môi:

- Nhưng khi gặp lại, anh đã gián tiếp tặng tôi một cú đấm vào mặt

Dy từ tốn:

- Đó là chuyện tôi rất muốn giải thích với Sam

Giọng cô dài ra:

- Anh sẽ bảo là vô tình chứ gì ?

Thấy Dy cứ kè kè theo mình, cô gắt:

- Đừng làm phiền tôi nữa mà

Dy tự ái:

- Vâng, tôi không làm phiền Sam nữa, hy vọng là em sẽ nghĩ lại và đến thăm bà nội tôi, dù chỉ một lần . Chào!

Vân Sam chớp mắt khi Dy phóng vèo qua mặt mình . Gia đình anh ta chắc chắn rất giàu có, bước chân tới nhà họ không phải dễ, cho dù họ nhiệt tình mời mọc Sam

Không biết Dy và gia đình ông Thắng có quan hệ gì . Lỡ tới thăm bà cụ mà gặp vợ con ông ta ở đó, họ la rùm lên chắc là Sam có độn thổ cũng kho6ng trốn được xấu hổ

Mà nghĩ tới điều đó làm gì nhỉ ? Nó không thực tế chút nào

Người mở cửa cho Sam là bà Ngân. Bà vẫn chưa biết cô đang là nhân viên dưới quyền ông Thắng, cô đã nói láo chổ mình đang làm và mẹ cũng chả thắc mắc gì . Nhưng hôm nay sao lại nhìn cô bằng ánh mắt lạ thế nhỉ ?

Vân Sam hơi chột dạ, cô vừa bước lên cầu thang đã bị mẹ gọi giật lại:

- Xuống mẹ bảo!

Ngần ngừ để chuẩn bị tinh thần xong, Vân Sam ra ngồi ở salon đối diện với mẹ

Bà nghiêm mặt:

- Con đang làm việc ở đâu?

Sam liếm môi:

- Con đã nói với mẹ rồi mà

Bà Ngân cười nhạt:

- Mày muốn biến mẹ thành đồ ngốc trước mặt mọi người à ? Nếu bà Kim Em và bà Điểm không nói, mẹ đâu biết mày dang làm ở công ty của ông Thắng

Vân Sam phân bua:

- Vì sợ mẹ bắt nghỉ việc, con mới nói dối

Giọng bà Ngân lạnh tanh:

- Công việc là công việc, sao lại phải nghỉ ? Mẹ chỉ bực mình vì bị con mình qua mặt

Im lặng một chút, bà hỏi:

- Ông ta có nhắc tới mẹ không?

Sam liếc vội bà:

- Ông ta bảo rất tiếc và nhờ con chuyển lời xin lỗi mẹ

Môi nhếch lên, bà Ngân bảo:

- Dối trá! Đàn ông như thế tồi lắm . Ông ta đã không còn là bạn của mẹ nữa

Vân Sam ngập ngừng:

- Thật ra, ông ta là người thế nào, con muốn biết thêm để thuân tiện khi làm việc dưới quyền ông ấy

Bà ngân hơi xa xôi:

- Nói là bạn học cũ của mẹ cũng không chính xác lắm, vì ông Thắng học trên mẹ hai cấp lớp

- Nghĩa là hai người học chung trường ?

- Đúng vậy . Hồi đó ông Thắng có để ý tới mẹ, nhưng vì gia đình quá nghèo, ông ta mặc cảm nên chỉ yêu đơn phương mà không dám nói

Vân Sam tò mò:

- Vậy sao mẹ biết ?

- Sau này gặp lại, ông ta mới thổ lộ

Sam bậm gan hỏi tới:

- Và điều này khiến mẹ cảm động ?

Bà Ngân bật cười chua chát:

- Phụ nữ bao giờ cũng nhẹ dạ . Mẹ không những cảm động mà còn tội nghiệp khi nghe ông ta tâm sự về cuộc sống hiện tại . Thời gian là sinh viên, ông ta phải vất vả làm thêm để có tiền ăn học . Ông ta không yêu, nhưng chấp nhận làm chồng một người lớn hơn mình nhiều tuổi, giàu có . Nhờ vợ, ông ta mới tiến thân. Ông Thắng có nhiều tham vọng . Qua những lẫn trò chuyện, mẹ manh nha hiểu ông ta chưa hài lòng với cương vị giám đốc đâu. Ông Thắng rất muốn nắm gọn cả công ty cổ phần ấy

Vân Sam nhíu mày:

- Bằng cách nào hả mẹ ?

Bà Ngân nhún vai:

- Thiếu gì cách . Mua thêm cổ phần, lợi dụng sự tín cẩn của tổng giám đốc để làm những việc mờ ám, thu lợi về cho cá nhân rồi hất cẳng cấp trên. Nói chung, ông Thắng là một kẻ thủ đoạn trong công việc

Môi nhếch lên tự đắc, bà Ngân nói tiếp:

- Nhưng rong tình yêu lại là một gã si tình chung thuỷ . Ông ta rất còn yêu mẹ

Vân Sam trố mắt nhìn mẹ, cô chợt ngượng thay cho bà . Mẹ biết nói \"phụ nữ bao giờ cũng nhẹ dạ\", nhắm phải bà là người dẹ dạ nhất không, mà đi nói với con gái những lời như thế ?

Cô liếm môi:

- Không phải mẹ vừa bảo ông ta là đồ tồi, đồ dối trá, không còn là bạn mẹ nữa sao?

Bà Ngân hơi khựng lại giọng xìu xuống:

- Ờ ... ở góc độ nào đó thì đúng là như vậy



chương: 8



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 |

truyện Lòng Son Vẫn Trọn được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Long Son Van Tron. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Buổi Yêu Em

Đào vừa giảm ga máy Kôle, vừa chỉ Lưu Ly thấy chỗ con sông tẻ làm hai nhánh:

- Bắt đầu vào nhánh song chẻ này là đất của nhà bà Hà Lưu Ly hỏi ngay:

- Vậy cay xoài va cái miếu nằm chỗ nào ?
9617 lượt đọc

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Chương 2

Nhã bước vội theo khi Đan Tâm kéo anh tới trước để giới thiệu với 1 người mà cô quảng cáo là "xa lạ hoàn toàn nhưng đảm bảo khó ai rời được khi gặp và trò chuyện "

Anh đã
19286 lượt đọc

Hạnh phúc xanh

Dừng xe trước một ngôi biệt thự cổ xưa, Tần chậm rãi nhấn chuông và bình thản ngắm những nụ tầm xuân xanh biếc buông lơi tren hàng rào

Đã chuẩn bị tinh thần, nên cô sẽ chả thất vọng
10849 lượt đọc

Lời Của Gió

Lan Khuê nhăn nhó uống hết ly sữa trong khi mẹ cô đang càu nhàu chì chiết ba cộ Khuê có cảm tưởng mẹ không chấm được ở ông bất cứ điểm nào, nhưng chẳng hiểu sao lại chịu làm vợ Ông. Nghe
8560 lượt đọc

Ước mơ xanh

Lãm uể oải nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia có tiếng ngập ngừng nhưng anh vẫn thừa biết là ai.

Lãm nhỏ nhẹ:

- Tâm hả ?

- Vâng.

Phải gần một phút sau cô mới nói tiếp:

- Anh chở em
17972 lượt đọc

Phố Cũ Hoa Vàng

**********


Bưng ly Ice tea theo, Bích đẩy cửa phòng Net. Một người khách trả máy. Bích mừng rỡ xí chỗ. Cô kiểm tra hộp mail, ngoài những lá thư lâm li sướt mướt của Nghĩa ra, Bích chỉ nhận mỗi
8756 lượt đọc

Tình Như Sương Khói

- Thôi, thôi, đừng có trách móc nửa, vào đây sấy tóc dùm tao coi.

Vi bưỚc theo Hoa vô nhà, miệng cằn nhằn:

- Con nhỏ này... hễ thấy mặt là đặt tên, không có tao mày sai ai chớ ?

Hoa cuòi khúc
18311 lượt đọc

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
12829 lượt đọc

Mênh mông mây trời

Diệu Lan xụ mặt giận dỗi:

Dạo này sao mày tránh tao hoài vậy Thanh ?

Lam Thanh giữ giọng bình thản:

Công việc nhiều qúa, tao không rảnh, với lại mày cũng đang bận rộn về chuyên lên Sài Gòn,
8316 lượt đọc

Mắt Thuyền Xưa

Lăng đưa tay tìm gói thuốc nhưng nó đã biến mất từ đời nào. Anh chép miệng nhạt thếch. Thèm thuốc quá Lăng đành quay sang hỏi gã thanh niên có bộ mặt lưỡi cày đi cùng.

- Có thuốc không?
11281 lượt đọc

xem thêm