truyện tiểu thuyết - lời yêu thương - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Lời Yêu Thương - Trần Thị Bảo Châu

Cho tay vào túi áo khoác , Bạch Đàn co ro bước đi. Đêm nay trời lạnh , tiếng lá trong vườn xào xạc vì bị gió thổi làm cô chợt rùng mình. Đàn lia vội tia đèn pin vào lùm cây lúp xúp bên bờ tường rồi băng qua bãi cỏ. Tối nào cũng vậy , Bạch Đàn có bổn phận khóa cổng , rảo quanh vườn một vòng trước khi đi ngủ. Nhà không có đàn ông nên dù chẳng thích tuần tra , bảo vệ , cô cũng phải đảm nhận công việc chỉ dành cho phái mày râu. So với mẹ và dì Ngọc , Bạch Đàn vẫn còn trẻ khỏe và nhanh nhẹn hơn kia mà!

Qua hết bãi cỏ , Đàn đã tới cuối vườn , nơi có căn phòng để trống hơn một năm nay , nơi mà đám sinh viên nữ ở trọ rất sợ, họ không dám bén mảng đến ngay cả ban ngày , chớ đừng nói chi phải đi ngang vào giờ như cô.

Tiếng chim ăn đêm bỗng quạnh quẽ vang lên làm Bạch Đàn hốt hoảng. Đêm nay tâm hồn cô thế nào ấy! ? Cô hấp tấp đi nhanh hơn khi nhớ đến Hiền Thục , người đã từng ở trong phòng này hai năm liền.

Hồi đó , Hiền Thục rất thích Bạch Đàn , có chuyện gì Thục cũng kể với cô. Bề ngoài trông Hiền Thục hiền lành , yếu đuối giống như tên của mình. Thế nhưng Thục không yếu đuối một chút nào. Chị ấy dám cả gan...

- Á! Ma... ma !

Bạch Đàn giật thót người vì tiếng la hãi hùng giữa đêm khuya thanh vắng. Cô căng mắt nhìn vào khoảng tối âm u trước mắt rồi quay lưng chạy một mạch vào nhà , mặc kệ những tiếng ồn ào ở dãy phòng đằng kia.

Bà Ngà từ trong buồng bước ra hỏi:

- Chuyện gì vậy Đàn ?

Cô xoa hai tay vào nhau , giọng đứt đoạn:

- Tụi... nó thấy... ma.

- Hừm! Lại rộn chuyện.

Dứt lời , bà hầm hầm đi tuốt qua bên kia sân. Đến dãy phòng còn mở đèn nhưng cửa đóng kín mít , bà Ngà lớn tiếng:

- Khuya lắm rồi , các cô đừng giỡn nữa kẻo hàng xóm người ta phiền.

Rồi chẳng đợi nghe những lời phân trần , thanh minh , bà Ngà hậm hực quay trở lại:

- Con khóa cổng chưa ?

- Dạ rồi!

- Ngày mai khóa sớm một chút , lỡ trộm có vào vườn rồi cũng chẳng ai hay. Phải chi tìm được vài đứa trọ phòng của Hiền Thục thì đỡ lo khoảng vườn vắng đó.

Bạch Đàn buột miệng:

- Con gái chả ai dám ở đâu. Bọn nó đồn ma quỷ tùm lum , mẹ có cho ở không con e cũng... ế ẩm.

Bà Ngà thở dài:

- Làm thân con gái khổ là thế , đến chết rồi còn liên lục tới người khác. Khôn ba năm dại một giờ. Chết như Hiền Thục thật điên khùng.

Đợi mẹ lê đôi dép lẹp xẹp vào phòng trong , Bạch Đàn mới trở lại bàn học , ngồi thừ người.

Ở xóm này rất nhiều người cho rằng ngôi nhà rộng lớn gia đình cô đang ở có ma. Họ đồm rùm lên như vậy cũng chỉ vì cạnh tranh. Khu này sinh viên trọ rất đông , nhưng đâu phải nhà nào cũng có nhiều phòng như nhà Bạch Đàn đang ở đâu.

Bởi vậy , dù nghe đồn đủ chuyện , các dãy phòng dì Ngọc cho mướn vẫn đầy người và toàn là con gái. Trước đây , Hiền Thục một trong các cô gái ấy. Chị xinh đẹp , đa cảm , đa tình , ai thấy cũng thương , khổ nỗi khi chết đi lại làm... ma.

Trước kia , có nhiều lần Hiền Thục nó với Bạch Đàn:

- Nếu có linh hồn , có ma , lỡ bị chết non chắc chắn chị sẽ hiện hồn cho em xem.

Hiền Thục chết đã hai năm rồi và chưa bao giờ Bạch Đàn "được" nhìn thấy hồn ma của chị. Thế nhưng đám sinh viên trọ học tin rằng Hiền Thục còn quanh quẩn nơi căn phòng chị từng ở. Chính vì vậy , họ không chịu thuê nó , góc vườn hẻo lánh ngày càng hoang vắng hơn , ít ai dám bén mảng đến một mình dù là ban ngày. Dì Ngọc sẵn sàng hạ giá thuê phòng đến mức thấp nhất , nhưng tới nay vẫn chưa có... tay sừng sỏ nào chịu ở hết.

Bạch Đàn không sợ Hiền Thục như nhiều người vẫn sợ. Nghĩ tới chị ấy , lòng cô luôn dâng lên sự thương cảm thật tình , dầu cô vẫn chê Hiền Thục dại dột.

Đêm nay , sau một ngày lao vào công việc phụ mẹ , vào chuyện học hành và cả việc làm gia sư , Bạch Đàn mỏi mệt đến mức phải ganh tỵ với người đã chết. Càng nghĩ , cô càng thấy Hiền Thục dại dột.

Là con gái út của một gia đình giàu có ở Miền Tây , chị được cha mẹ cho lên Sài Gòn ăn học , nhưng Thục lại chán học , suốt ngày chị đắm chìm trong ảo tưởng của tình yêu để rồi tuyệt vọng và ngã bệnh chết vì một gã đàn ông không ra gì.

Phải chi Bạch Đàn được ba mẹ lo cho như Hiền Thục nhỉ?

Mỉm cười với cái gương nhỏ đặt trên bàn , Đàn bỗng thấy mình ngốc nghếch với những mơ ước viễn vông. Tốt nhất hãy... nhét cho hết ba mớ từ vựng khó nuốt nay vào đầu , chuẩn bị tinh thần cho ngày mai - một ngày mới với hàng đống công việc cũ kỹ.

o0o

Cắm cúi bên đống chén dĩa cao nghều , Bạch Đàn thản thiên nghe những tiếng cười ròn tan , những câu trêu chọc quỷ quái lẫn lời tán tỉnh vô cùng cao siêu của đám sinh viên. Ngày nào cũng vậy , giờ ăn cơm luôn là giờ vui nhộn của họ , nhưng tất bật nhất của cô.

Ngoài việc cho thuê phòng trọ, mẹ Bạch Đàn còn đảm nhiệm việc nấu cơm tháng cho sinh viên nên đi học về là cô phải vội vàng vào bếp phụ mẹ. Trong những người đến ăn ấy chẳng làm Bạch Đàn xấu hổ. "Tay làm hàm nhai. Tay quai miệng trễ" , câu tục ngữ ấy phương châm sống mà Bạch Đàn tự an ủi mỗi khi cô thấy mình quá cực khổ.

Bưng chồng chén úp vào rổ , Đàn chợt nghe Đức cận hùng biện:

- Trong lịch sử tình yêu , không có mối tình nào thơm mùi cháo hành như mối tình Chí Phèo , Thị Nở , chưa có mối tình nào trắc trở bằng tình Lu-ít với Mariana trong "Người giàu cũng khóc" , có tình nào tang tóc bằng tình Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài , chẳng có tình nào kéo dài... tới bây giờ như tình Ngưu Lang Chức Nữ... mỗi năm gặp một lần gặp. Nhưng những mối tình đo chưa ly kỳ bằng mối tình tôi sắp kể. Ai muốn nghe phải trả tiền nha!

Huệ "nhí" đanh đá:

- Đời bây giờ ăn trước trả sau. Ông cứ kể tụi này phải nghe thử cái đã.

Sửa gọng kính lại , Đức cận gật gù:

- Được thôi! Thử... không đã khỏi lấy tiền.

Rồi anh ta quay vào bếp gọi to:

- Bạch Đàn ơi! Làm ơn cho huynh xin ly nước đi muội!

Vớn ghét cay ghét đắng tật nói trây của Đức nên Bạch Đàn làm thinh như không nghe. Cô tiếp tục rửa cái chảo to đùng. Vừa lúc ấy có người bước đến kế bên.

Cứ nghĩ kẻ đến làm phiền mình là Đức , nên Bạch Đàn hất mặt lên cáu kỉnh:

- Chuyện gì nữa đây ?

- Tôi... lãnh phần cơm chiều nay.

Mắt Đàn chớp một cái khi nhận ra gã... lầm lì vừa đến trọ phòng Hiền Thục được một tuần. Cô hơi ngượng vì thái độ của mình , nhưng thay vì im lặng , Đàn lại lạnh lùng:

- Giờ ăn cơm ghi rất rõ trên vách. Anh nên ăn đúng giờ để khỏi làm phiền những người phục vụ như tôi.

Mặt dửng dưng chẳng thèm đếm xỉa tới những lời mắng mỏ của Đàn , gã... lính mới làm thinh bước theo cô tới tủ đựng thức ăn , trong đó còn đúng một phần mà nãy giờ Đàn cứ thắc mắc chả biết của ai.

Đặt tất cả cơm canh , chén đũa lên cái mâm nhỏ, cô đưa cho hắn và nhận được một câu "cám ơn" cứng như đá.

Cuối cùng , dì Ngọc cũng tìm được người để trám vào chỗ trống đã làm dì bị... thất thu cả năm nay. Trước khi quyết định cho "đàn ông con trai" ở trọ , mẹ và dì Ngọc đã gây với nhau một trận. Kẻ thua dĩ nhiên là mẹ , vì làm sao bà cãi lại người luôn có lý lẽ đanh thép sắc bén , đầu óc nhanh nhạy hết sức thực tế như dì Ngọc , Bạch Đàn cũng đồng ý với quyết định của dì. Theo cô , quan trọng là có người chịu trọ căn phòng đó , còn đàn ông hay đàn bà thì đâu có gì đáng nói. Thế nhưng mẹ cô cứ khăng khăng cho rằng: "Rất phiền phức nếu trong đám con gái ở trọ lại lọt tọt vào một thằng con trai".

Nói xong , mẹ liền hướng ánh mắt đầy nghi ngại về phía Bạch Đàn , khiến cô bực bội vì hiểu rằng trong cái phiền phức mẹ lo sợ , có cả cô.

Sự khó chịu đó làm Đàn ác cảm với gã "lữ khách lạc loài" ngay từ đầu. Và gã ta với gương mặt lạnh tanh cũng tỏ ra chả ưa gì cô. Đây là lần giao tiếp chớp nhoáng đầu tiên của hai người , nhưng rõ ràng không hứa hẹn chút thân thiện nào sẽ đến cho cả hai. Điều ấy cũng chả khiến cô bận tâm.

Đàn nhún vai , tiếp tục công việc đang làm. Bên ngoài , giọng Đức vẫn rổn rảng vang lên:

- Chuyện tôi sắp kể mang tên là "Mối tình mông".

- Xời! Tình gì nghe... ê ẩm thế ?

- Tình... iêu chớ tình gì ? Mấy em còn nhớ Tuấn "Bách hóa" không ? Nó là nhân vật nam trong chuyện tình này đó. Ở trường tôi , sinh viên thường phải học nhiều môn ở giảng đường. Muốn có chỗ ngồi ngon lành dĩ nhiên phải giành giật chen lấn , thậm chí cãi vã đòi chỗ. Nhiều tên đã... xí được chỗ ngồi nhưng còn ham vui nên vứt cuốn vở lên chỗ ngồi cho nó làm đại diện , còn mình thì hí hửng vào đấu láo ở căng tin , đến khi trở vào thì hỡi ơi... ! Đại diện của mình bị nằm dưới... mông kẻ khác. Thế là rùm beng lên. Vui kinh khủng...

Cười hì hì , Đức tiếp:

- Tôi lười vào sớm để chen lấn lắm , nên thường gởi vở cho Tuấn , nó muốn để , đại diện của tôi ở đâu thì để , miễn tôi có chỗ ghé... mông là được rồi.

Bạch Đàn lắc đầu ngán ngẩm khi nghe bọn con gái ré lên cười. Cô chả biết Đức cận sẽ dẫn dắt câu chuyện đi tới đâu. Trong đám sinh viên đến ăn cơm tháng , anh ta già mồm nhất. Mẹ cô thường bảo: "Đàn ông nói nhiều quá không tốt". Nhưng lầm lầm lì lì thì có gì hay ?

Liếc ra dãy bàn ăn , Bạch Đàn thấy gã... lính mới đang cắm cúi ăn , dường như gã chẳng để ý tới sự Ồn ào rộn rã của đám con gái xinh như mộng ở xunh quanh.

Đức cận chép miệng:

- Lúc đầu , tôi thấy Tuấn chịu cực , chịu khó vì mình nên... thương nó vô cùng. Ngày nào tôi cũng bồi dưỡng một chầu cà phê để nó có sức chen vào khi bọn năm thứ nhất hết tiết đang háo hức chen ra. Tôi những tưởng nhờ cà phê của mình Tuấn mới nhiệt tình chen dữ vậy , nhưng...

Đức ngập ngừng:

- Ai ngờ động cơ chính khiến nó tận tâm tận lực không phát xuất vì tình bạn , mà vì... cái mông. Chậc! Tôi nói thật đó. Mãi sau này khi đâu vào dấy rồi , Tuấn mới thú thật là cà phê của tôi không đủ đô để nó liều mình vì chỗ ngồi suốt cả năm trời như vậy. Tuấn siêng chen vào vì nơi dãy ghế nó đã chọn có một cô bé rất mi nhon sẽ chen ra. Mọi động cơ , động lực phát xuất cho ba cái vụ chen lấn giành giật ghế ở giảng đường là từ cô em xinh đẹp này.

Đưa tay lên vuốt tóc , Đức cận phát:

- Ông bà từng dạy "Nam nữ thọ thọ bất thân" , nên khi chen vào chen ra , thằng Tuấn đâu dám chen theo tư thế mặt đối mặt , vì khoảng cách giữa hai hàng ghế chỉ vừa khít cho một người đi. Chen theo tư thế ấy dễ ăn tát lắm.

Huệ thắc mắc:

- Vậy... lão ta chen bằng cách nào ? Leo lên ghế à ?

Đức nghiêm mặt:

- Bậy nào! Người trí thức ai lại leo trèo trong giảng đường.

- Chớ làm sao ? Nói đại cho rồi , kéo cà kéo kê hoài tốn... vàng bạc quá.

Bạch Đàn sốt ruột nhìn gã lầm lì đang ngồi ăn. Tối nay , cô phải đi dạy kèm , vậy mà gã làm cô mất thời gian quá. Cũng may có Đức cận nó dóc nên đám con gái còn ở lại phòng ăn. Nếu không , cô phải ngồi một mình để đợi rửa ba cái chén , nghĩ thật chán. Công việc này không nặng nề , nhưng bắt người ta phải để ý từng chút , cẩn thận như cô vẫn làm vỡ chén dĩa luôn ấy chứ. Mẹ lại kỹ tính , bà muốn mọi thứ trong bếp này phải sạch bong như bếp nhà mình , nên thay vì để người nào ăn nấy rửa , bà... ưu tiên cho Bạch Đàn rửa tất cả. Chiều nay gã... lạc loài này lại cho thêm Đàn một cái ư tiên chờ nữa. Bực mình thật!

Đức cận lại oang oang:

- Vậy mà đoán cũng không ra. Mặt đối mặt không dám thì dành phải lưng đối lưng. Mà khi lưng đối lưng thì e hèm , mông phải chạm mông. Thường thường tình yêu phát sinh khi mắt chàng chạm phải mắt nàng , nhưng với thằng Tuấn lại khác xa. Nó bị trúng tên của thần ái tình khi mông nó quét phải mông nàng. Lần đầu nàng còn nguýt háy , sau đó làm thinh. Dần dà , nàng thông cảm cho cái... sự chen lấn và yêu nó. "Mối tình mông" ngày càng thắm thiết đến mức thằng Tuấn không ăn cơm nữa.

- Ủa ! Sao kỳ vậy ?

- Gì đâu mà kỳ! Tuấn không ăn ở đây nữa vì... Mông muội nấu cơm cho Mông huynh ăn. Đó! Mấy em thấy chưa ? Mối tình này có hấp dẫn , khác đời không ?

- Xì! Vô duyên , bá láp thì có.

Đức cận tỉnh bơ:

- Ấy vậy mà hơn chục cái mồm há hốc ra nghe huynh đây bá láp.

Huệ đứng khoanh tay ngạo nghễ:

- Tôi biết được một chuyện còn hấp dẫn rùng rợn gấp tỷ tỷ lần chuyện ông vừa phịa. Chuyện thật 100% à nghen. Người ta yêu đến mức chết cả năm trời vẫn hiện hồn về sống với người mình yêu. Liêu trai chí... kinh dị chưa ?

Đức cận cười nhe răng chuột:

- Xạo tàn bạo !

Huê nghênh mặt:

- Không tin , tôi chỉ người đang sống với ma cho mà xem. Gần đây thôi

Huệ vừa dứt lời thì một loạt bảy, tám cái miệng đồng thanh kêu lên:

- Ai vậy ?

Tò mò vì lời Huệ nói , Bạch Đàn ngẩng nhìn và thấy cô ta nheo mắt chỉ tay về phía gã lầm lì đang ngồi ăn cơm một mình nơi cuối phòng.

- Nhân vật chính kìa!

Đức trợn mắt nhìn Huệ nhí:

- Thiệt hôn đó ?

- Thiệt hơn mối tình mông của ông là cái chắc.

Sửa dáng đứng lại cho nghiêm nghị , Huệ cất giọng như đường:

- Anh Giang ơi!

Để cái chén vừa ăn xong xuống mâm , Giang cau mày nhìn sang đám con gái , mắt anh ta nhíu mày như tìm xem ai vừa gọi tên mình.

Bạch Đàn bàng hoàng vì cái tên quen thuộc cô từng nghe Hiền Thục nhắc hàng ngàn lần này. Chẳng lẽ anh ta là người đàn ông Thục yêu điên cuồng đến mức chết sớm sao ? Nếu vậy , anh ta thật khác xa với sự tưởng tượng của cô.

Qua lời trân trọng , âu yếm , si mê của Hiền Thục khi nói về thần tượng , Bạch Đàn từng hình dung Giang là một anh chàng có vẻ đẹp ẻo lả, với đôi môi mọng lúc nào cũng sẵn lời ngọt ngào làm mềm lòng con gái. Đôi mắt anh ta to đen luôn tìm kiếm những ý tưởng cao siêu để làm thơ , vì Thục nói anh ta là một nhà thơ, chị ấy từng đọc cho cô nghe nhiều bài thơ của Giang thuộc trường phái siêu hiện thực , anh ta nổi tiếng ghê lắm. Nhưng khổ nỗi , Bạch Đàn chưa hề nghe đến tên tuổi của anh ta bao giờ. Bây giờ gặp Giang rồi , cô thấy anh ta rất khác. Bề ngoài anh ta không dong dỏng cao , cũng không chút gì nghệ sĩ như cô đã khéo nghĩ. Trái lại Giang có cái vẻ của một người bận rộn vì công việc. Mắt anh ta không mơ màng đầy vẻ lãng mạn mà trông khó đăm đăm rất hợp với đôi mày rậm hay cau và đôi môi luôn mím chặt. Nét toát ra nổi bật nơi Giang là vẻ tự tin , mạnh bạo. Anh có hơi khinh đời ở cái nhìn phớt tỉnh xung quanh. Hình như Giang không chú ý tới ai , anh đi suốt ngày , tối về đóng kín cửa.

Dù có tật tò mò , Bạch Đàn vẫn chưa dám hỏi dì Ngọc về con người lầm lì , ngạo mạn này. Cô không muốn mẹ phải chép miệng than: "Phiền phức" khi biết cô... bày đặt quan tâm đến một người đàn ông lạ.

Giọng Huệ ngọt lịm vang lên:

- Anh Giang quên em rồi phải hông ?

Không hề nở nụ cười xã giao trước bầy con gái , Giang nhếch môi:

- Xin lỗi! Thật tình tôi không nhớ...

- Cũng đâu có sao , gặp anh ở đây , quả thật em thấy bất ngờ ghê.

Giang nhún vai:

- Ai cũng cần nơi ăn chốn ở. Tôi cũng thế , đâu có gì đáng ngạc nhiên.

Đan hai tay vào nhau kiểu các cô gái nhà quê e thẹn , Huệ cười cười:

- Ngạc nhiên vì anh Giang dám ở một mình trong căn phòng đó. Bộ anh định tối ngày đóng cửa để sám hối à ?

Giang không trả lời , anh thản nhiên đứng dậy bưng mâm cơm đi.

Huệ ráng ném theo một câu:

- Làm như vậy là đúng , vì người ta thương anh quá trời mà.

Quay phắt ngược lại , Giang trừng mắt nhìn Huệ như định hỏi điều gì , rồi không hiểu sao anh ta lầm lì mím môi bước ra sàn nước.

Bạch Đàn vội nói:

- Anh để đó , tôi rửa.

- Việc này tôi làm được.

- Nhưng... nhưng...

- Nhưng đây là... bổn phận của em chớ gì ? Tại tôi ăn trễ, cứ để tôi... thanh toán ba mớ chén bát này , em nghỉ tay đi.

Ngần ngừ một chút , Đàn nhún vai bước đi. Giằng co làm chi việc cỏn con ấy , cô còn khối chuyện để làm , cứ để mặc xác hắn.

Bọn Đức và Huệ cũng đã kéo hết ra sân. Lũ dơi ăn đêm từ căn lầu kế bên bắt đầu bay túa đi từng tốp đen trời. Chiều rồi! Và hình như buổi chiều nào cũng buồn như nhau.

Đàn nhớ trước đây Hiền Thục hay than thế vì chiều nào chị cũng đến băng đá trước sân ngồi và ngóng trông , nhưng Giang của chị không đến bao giờ. Những lúc đó trông Thục tội dễ sợ. Đàn từng ái ngại nhìn chị lầm bầm chửi rủa: "Thằng người yêu" rồi chịu không nổi phải bật dậy hăm hở dắt xe đạp phóng vèo tới quán cà phê riêng của hai người. Hôm nào cũng tới giờ đóng cổng chị mới về. Có đêm , Hiền Thục yêu đời ca hát , ngâm thơ ồn cả dãy nhà trọ , có đêm lặng lẽ rút vào giường nằm khóc thút thít.

Hồi đó các chị Ở chung xầm xì với mẹ và dì Ngọc là Hiền Thục điên tới nơi vì thất tình. Đâu ai ngờ Thục không điên mà lại chết mới kinh hoàng.

Đang cười ha hả vì câu nói trây của Đức cả bọn chợt im lặng khi thấy Giang sừng sững đi qua.

Đợi anh ta khuất sau hàng cau kiểng , Đức mới hểnh mũi nhận xét:

- Tay này coi bộ lối dữ! Cái mắt cứ khinh khỉnh vác hất lên trời như người cõi trên.

Giọng ai đó rụt rè hỏi:

- Mà có phải bà Hiền Thục chết vì anh ta không ?

Huệ bĩu môi:

- Mày không tin cứ tới phòng hắn phỏng vấn. Không nghe ông Đức vừa nhìn nhận hắn giống người cõi trên hay sao ? Đêm nào mà hắn không thắp nhang cầu hồn bà Thục về cho có bầu có bạn.

Nhìn gương mặt hoang mang của những cô gái sợ ma , Bạch Đàn bực quá. Cô lạ gì Huệ trong khoa Anh văn , tụi bạn đã đặt hỗn danh cho Huệ là "Huệ xạo", "Huế nhí" kia mà.

Đàn nghiêm nghị:

- Huệ xạo ơi! Xạo vừa vừa thôi , coi chừng bị thụt lưỡi đó! Tao sẽ mời anh Giang ra cho mọi người phỏng vấn chuyện cầu hồn mày vừa kể.

Huệ giả lả:

- Tao đùa mà! Làm gì dữ vậy Bạch Đàn ?

- Đùa như mày chắc nhà tao hết làm ăn quá.

Đức chen vào bằng giọng hết sức kiếm hiệp:

- Coi bộ muội lo cho tên tiểu tử đó chớ không phải lo nhà mình bị sập tiệm. Huynh nói thật , chẳng đáng đâu những thằng họ Sở. Nó giả vờ ăn năn sám hối với ma để đánh động trái tim của người trần thế. Muội phải tỉnh hồn đi. Hơi đâu phải đứng chờ nó ăn xong để... phục vụ nước nôi vậy?

Bạch Đàn tức cành hông , cô lạnh lanh:

- Ăn nói đàng hoàng một chút đi. Ai thèm huynh huynh muội muội với anh ? Đừng thấy tôi nấu cơm rửa chén rồi muốn nói gì thì nói.

- Anh đâu dám! Em là dân Tổng hợp Anh văn mà! Chọc giận , em chửi toàn tiếng ăng-lê nghe chắc điếc luôn quá.

Liếc Đức một cái sắc hơn dao cạo , Bạch Đàn bước vô nhà và đụng ngay đôi mắt dò xét của bà Ngà.

- Lại cãi cọ với đứa nào à?

Cô chối phắt:

- Đâu có... mẹ.

- Mẹ nghe rõ ràng mà. Chuyện gì vậy con ?

Bạch Đàn ấm ức:

- Tụi nó bày đặt phịa chuyện ma quỷ nữa. Con Huệ nói cái ông Giang gì đó đêm nào cũng đóng cửa kín mít để cầu hồn Hiền Thục về ở chung. Mẹ nghe có động trời không ?

Bà Ngà chắc lưỡi:

- Chúa ơi! Sao nó dám đùa với người đã chết vậy?

Bạch Đàn im lặng , không hiểu sao cô lại giấu chuyện Giang là người làm Hiền Thục thất vọng đến mức tự tử chết.

Cô nghe mẹ ca cẩm:

- Thằng Giang nghe được nó không thuê phòng nữa dì Ngọc lại xót.

- Ai giới thiệu anh ta đến vậy mẹ ?

- Nó quen biết gì đó với thằng Triết.

Đàn ngạc nhiên:

- Ủa! Sao con chưa hề nghe ảnh nhắc đến cái tên Giang lần nào hết vậy ?

- Ôi! Bạn thân của nó , mày còn chưa biết hết , huống hồ chỉ là người quen. Anh Triết mày nói thằng này tử tế đàng hoàng nên dì Ngọc mới cho ở.

Nhìn cô bằng đôi mắt hoài nghi, bà Ngà chợt nói tiếp:

- Sao tự nhiên lại quan tâm tới nó?

Bạch Đàn đứng dậy:

- Nghe tụi nó nói bậy , con chỉ muốn biết về anh ta thôi.

Nhìn đồng hồ , cô kêu lên:

- Tới giờ con đi dạy rồi. Hồi nãy anh ta ăn cơm trễ , báo hại con phải chờ. Thấy ghét thật! Bữa nay là ngày dạy đầu , đến muộn đâu có được.

Nói xong , Đàn bước vội và nhà tắm. Nghĩ đến tên đệ tử mới , cô chợt lo lắng. Từ trước đến giờ , Đàn chỉ làm gia sư cho bọn nhóc học lớp 7 , lớp 8 là hết mức. Lần này cô "xâm mình" nhận đại học sinh lớp 12, lại là con trai nữa mới dội. Đàn nghe đứa bạn giới thiệu cô tới đây nói rằng: "Thằng bé cô sẽ dạy thuộc dạng cá biệt , nó vốn có họ hàng với Lưu Bị nên là chuyên gia... lưu ban, dạy cho nó lương hậu hĩnh lắm , nhưng cầm chắc phần bầm dập trong tay".

Bạch Đàn thở dài. Cô đang cần tiền , nếu không "xâm mình" làm sao có bạc triệu để đóng học phí. Nhiều hôm, đi học về , cô lao vào bếp , ăn qua loa ba hột cơm rồi lên xe, đạp một hơi tới nhiều nơi dạy chẳng khác nào ca sĩ chạy sộ Công việc xoay vòng làm cô mệt muốn đứt hơi , nhưng Đàn vẫn phải cố gắng.

Hai mẹ con cô ở đậu nhà dì Ngọc , cô không được may mắn như những sinh viên trọ học tại đây. Đa số họ là con nhà giàu , gia đình chu cấp tiền ăn học hàng tháng dư xài , họ đâu phải chạy đua với thời gian , vật lộn với sách vở như cô. Ngày ngày , họ thoải mái đến trường , hồn nhiên cười đùa và vô tư yêu đương bồ bịch.

Bạch Đàn không ganh tỵ vì mỗi người có số phận riêng , cô nghĩ mình còn may mắn hơn nhiều người ở chỗ còn được đi học.

Đạp xe một mạch tới biệt thự sang trọng với những mái vòm cong cong nóc tròn kiểu Ả Rập , y như trong truyện Ngàn lẻ một đêm , Đàn rụt rè đưa tay bấm chuông.

Không phải đợi lâu , cánh cổng sắt có nhiều hoa văn uốn lượn được mở ra.

Người đàn bà đứng tuổi mau miệng hỏi:

- Cô là cô giáo phải không ? Bà chủ chờ cô trong nhà.

Đang đi phía trước , bà ta chợt quay lại nhận xét:

- Trông cô trẻ quá! Lại đẹp nữa chứ.

Bạch Đàn im lặng mỉm cười , cô không hiểu bà ta khen mình đẹp hay chê mình... nhí đây nữa.

Bước vào phòng khách , đàn nhìn thấy người đàn bà đang ngồi đọc báo với dáng vẻ bệ vệ của một bà chủ quyền uy. Bà ta hờ hững đáp lại lời chào của cô và chắc lưỡi phán một câu thật bất ngờ.

- Chà! Bé tí thế kia làm sao dạy dỗ đây ?

Bạch Đàn bối rối kinh khủng. Lần đầu tiên cô gặp phải cảnh ngộ này. Tự ái... nghề nghiệp phải khiến cô phải nâng uy tín... gia sư của mình lên.

Bình tĩnh ngồi trên ghế dựa thật êm , Bạch Đàn cao giọng:

- Em làm công việc này dã ba năm rồi và chưa ai phàn nàn hay chê trách gì em cả.

Bà chủ gật đầu:

- Tôi biết! Người giới thiệu cô tới đây đã hết lời khen. Cô ấy bảo cô tận tâm , có kinh nghiệm và rất thương yêu học trò. Lúc ấy tôi nghĩ chắc cô phải ngoài ba mươi. Thú thật , thằng cháu nhà tôi ngỗ nghịch vô cùng. Khó lắm mới mời được người hết lòng , hết sức đến tận nhà dạy giúp nó học. Nhưng khổ quá , đã có bốn thầy cô nghỉ dạy vì không chịu được mấy cái trò phá phách của nó rồi. Tôi nghĩ cô khó đảm nhiệm được công việc này.

Bạch Đàn nói không kịp nghĩ ngợi:

- Em có phương pháp và kinh nghiệm riêng đối với những học sinh cá biệt. Em đảm nhận được.

- Vậy cô cứ dạy thử. Nếu thằng bé nhà tôi chịu , cô sẽ dạy thật. Còn không , mong cô đừng phiền chúng tôi...

Quay vào phòng trong , bà chủ nhà gọi:

- Chị Tám! Đưa cô giáo vào phòng học.

Bạch Đàn đứng lên và buột miệng hứa:

- Em sẽ cố gắng hết sức.

Cô thoáng thấy bà ta mỉm cười , nụ cười mai mỉa làm Bạch Đàn ân hận vì đã bộp chộp để lộ yếu điểm của mình. Bà ta biết cô rất cần công việc , nhưng thái độ thờ ơ kẻ cả kia không hứa hẹn điều gì tốt đẹp. Trái lại , Bạch Đàn linh cảm cô sẽ gặp nhiều khó khăn. Cơ may kiếm tiền ở gia đình này không dễ chút nào. Chắc chắn cô sẽ bầm dập như Bích Đông đã dọa.

Vừa bước lên lầu , Đàn vừa bắt chuyện:

- Dì Tám ơi! Cậu bé cháu sắp dạy tên gì vậy ?

- Tên Đại ! Cậu lớn lắm rồi chớ không phải bé như cô tưởng. Mà cô dạy hổng nổi đâu. Tôi nói thật đó! Cậu ta hết thuốc chữa rồi.

Đẩy cửa một căn phòng khá lớn , bà Tám tiếp:

- Cô giáo vào đây , để tôi đi gọi cậu ấy.

Bạch Đàn đặt túi xách lên bàn gỗ , cô đảo mắt một vòng và ngẩn ngơ nhìn những hàng kệ đầy sách chạy dọc hai bên tường.

Thì ra đây là thư viện gia đình. Đúng là nhà giàu có khác. Sách của họ đóng bìa đỏ , chữ mạ vàng ở gáy xếp lớp lớp trông phát mê. Cô bước tới gần , dí mắt vào kệ , lòng thích thú như trẻ con đứng trước quày bánh kẹo.

Đang nghiêng nghiêng đầu nhìn cho rõ tên sách , tên tác giả, đèn bỗng tắt tối om. Bạch Đàn hoảng hồn đứng yên tại chỗ. Căn phòng lạnh tanh lạ lẫm lại hươ này làm cô sợ. Đưa tay quơ quơ phía trước để trở lại bàn ngồi , Đàn hét lên thất thanh khi đụng phải một người.

- Á! Ai vậy ?

Cô vừa gào lên vừa lùi vội ra sau. Vấp phải cái ghế , cô té ngồi xuống đất và nghe có tiếng cười khoái trá đâu đây.

Mấy bóng đèn néon trên trần vụt sáng cùng một lúc. Bạch Đàn chớp chớp mắt khi thấy gã thanh niên to lớn đang đứng dựa tường , một tay gã chống nạnh , tay kia còn lại đặt trên công tắc điện miệng cười toe toét. Cô vừa sợ vừa khó chịu:

- Anh... anh làm gì vậy ?

Khác với thái độ hầm hè của Bạch Đàn , gã kia lại cười mỉm chi:

- Dạ thưa cô... em vào để học ạ!

Trời đất ơi ! Suýt chút nữa Bạch Đàn đã buột miệng gọi trời. Nếu đây là học trò thật , chắc cô "trúng số" thật rồi!

Đàn chưa kịp định thần để lên mặt sư phụ thì gã đệ tử đã lách chách:

- Ủa! sao cô lại ngồi dưới đó kỳ vậy ? Bàn học ở đây mà.

Bạch Đàn vội đứng bật dậy:

- Em... em là Đại hả?

Gã thanh niên nghiêng người rất lễ phép:

- Dạ! Em là Đỗ Ngọc Đại. Còn cô là... là... cô giáo. Có đúng không ?

Biết lần này gặp phải quỷ sứ nên Đàn hết sức cẩn thận. Cô nghiêm trang ngồi xuống ghế rồi đưa tay chỉ cho Đại ngồi đối diện.

Tằng hắng một tiếng để thị uy , Bạch Đàn bắt đầu... khai giảng bằng giọng khá hùng hồn:

- Dù không học ở trường nhưng nơi nào có người học và có... giáo viên dạy thì nơi đó là lớp. Trước khi bắt đầu , tôi muốn... công bố một số điểm gọi là nội quy về học và dạy của tôi và em.

Đại hết sực hiền lành , nhỏ nhẹ:

- Dạ... xin cô cứ công bố ạ.

Hụt hẫng vì mình thì gân lên trong khi... thằng bé lại bất ngờ ngoan ngoãn , Bạch Đàn bối rối trước đôi mắt chờ đợi được nghe lời chỉ giáo của Đại.

Giọng cô hơi xìu xuống:

- Học phải đúng giờ , nghiêm túc và hết sức cố gắng. Trong lúc học không được đùa giỡn hoặc bỏ đi nếu chưa được phép của cô.

Nói đến đây , Bạch Đàn chợt cắn môi vì thấy những điểm gọi là nội quy của mình ngớ ngẩn thế nào ấy. Nó chỉ đủ sức hù dọa bọn trẻ học lớp 6 lớp 7 cô thường dạy thôi , chớ đối với thằng quỷ đầu có sạn , mép lún phún ria này chắc chắn chẳng ép-phê chút nào , không chừng nó đang cười cô trong bụng cũng nên.

Còn đắn đo chả biết sẽ nói gì tiếp , Đàn nghe Đại nói:

- Đó là phần dành cho trò. Còn cô thì sao ạ ?

Tránh nhìn đôi mắt rất lém của "nó" , Đàn nói:

- Tôi luôn làm tròn trách nhiệm của mình... lúc nào tôi cũng...

- Tới sớm về trễ , lãnh lương đúng ngày quy định chớ gì ?

Bạch Đàn nổi khùng lên vì câu nói móc ngoéo của Đại. Cô gằn giọng:

- Đâu có gì sai. Chẳng lẽ bỏ công sức mà không hưởng thành quả lao động của mình sao ? Bây giờ bắt đầu học , tôi không có thói quen câu giờ và rất ghét ai... câu mình. Tôi muốn xem tập Anh văn của em.

Đạt rung đùi vênh váo:

- Vội vàng chi cho cực cô ơi! Hôm nay cô trò mình làm quen cái đã.

- Chúng ta sẽ làm quen qua việc học.

- Vậy cô chờ em đi lấy vở nhé ?

Đàn chưa kịp gật đầu. Đại đã ra tới cửa. Cậu ta vừa đi vừa huýt sao rất vui. Căn phòng rộng lại chìm trong im lặng. Cô nghe tiếng tích tắc của kim đồng hồ và nhận ra lòng mình đang rối bời.

Cô đã leo lên lưng cọp rồi. Lúc này muốn xuống vẫn chưa muộn. Nhưng không lẽ từng có kinh nghiệm dạy trẻ tư gia như cô lại bỏ cuộc ? Thằng Đại ma đầu này không đơn giản chút nào , trông nó đáng làm anh Hai cô mới khổ. Thứ vừa già tuổi lẫn già đời này phải theo phương pháp giáo dục nào đây ?

Con nhà giàu , ngang bướng và có lẽ rất lì như Đại chắc phải lấy độc trị độc. Cương nhu xử trí linh hoạt tùy trường hợp cụ thể thôi.

Ngồi thẳng người lên cho oai , Bạch Đàn thấy tự tin hơn. Cô lật tới lật lui mấy cuốn sách mang theo và bắt đầu sốt ruột...

Năm phút... rồi mười lăm phút trôi qua vẫn chưa thấy Đại vào , Bạch Đàn tức muốn khóc vì... thằng quỷ sứ ấy lừa cô rồi. Đàn vừa đứng lên thì bà Tám khệ nệ bưng cái khay đựng hai ly cam vắt vào.

Thấy chỉ mỗi mình Đàn trong phòng , bà Tám ngạc nhiên:

- Ủa ! Cậu Đại đâu rồi cô giáo ?

Bạch Đàn chán nản lắc đầu:

- Nói với cháu là đi lấy tập , nhưng hơn mười lăm phút rồi mà vẫn mất tăm. Chẳng biết Đại làm gì lâu dữ vậy.

Bà Tám ái ngại:

- Cậu ấy lại đùa dai nữa rồi. Để tôi đi nói với bà chủ mới được. Tôi bảo đảm cậu ta trốn trong phòng xem vidéo chớ không chạy đâu cả. Nãy giờ , bà chủ tưởng đang học nên sai tôi mang nước lên. Thật hết biết !

Bạch Đàn nhỏ nhẹ:

- Dì đừng nói với bà chủ làm gì , chịu khó gọi Đại tới giùm cháu đi!

Bà Tám ngần ngừ:

- Tốt hơn tôi đưa cô đến phòng cậu ấy , chớ tôi không dám gọi đâu.

Bạch Đàn gật đầu và theo bà Tám leo thêm một tầng lầu nữa. Cô khen bâng quơ:

- Nhà rộng quá.

- Nhưng có mấy người ở đâu. Tương lai sẽ cho Việt kiều thuê đó.

Nhớ tới nhà mình , Bạch Đàn buột miệng:

- Một dạng quán trọ cao cấp.

Bà Tám chỉ một căn phòng ở cuối hành lang rồi nói nhỏ:

- Ở trỏng á! Cô cứ gọi đi! Tôi xuống dưới trước.

- Không! Dì ở đây với cháu.

Dứt lời , Đàn nắm tay bà Tám cứng ngắc. Thái độ của cô làm bà già phì cười:

- Nhát như vậy làm sao dạy với dỗ.

Đưa tay gõ cửa , Bạch Đàn vẫn chưa tính được mình sẽ nói gì với Đại nếu cậu ta thẳng thừng bảo cô "cút xéo đi" như có lần cô đã bị con nhóc học lớp 7 đuổi , chỉ vì cô dứt khoát không làm cho nó bài văn , sau khi đã hướng dẫn hết sức cặn kẽ.

Muốn có tiền phải kiên trì , nhẫn nhục thôi. Vả lại mình kiếm tiền bằng sức lao động chớ có xin ai đâu mà sợ?

Tự làm công tác tư tưởng với mình xong , Đàn lại thấy vững lòng.

Cô mỉm cười thật tươi khi cánh cửa vụt mở ra một cách giận dữ.

Đại khoanh tay nhìn Đàn với vẻ giễu cợt:

- Cô giáo vẫn còn đợi sao ?

- Chưa bắt đầu buổi học , tôi vẫn đợi. Nhưng thời gian thì vô tình lắm , nó chả đợi ai đâu , dù người đó là vua hay tổng thống.

Đại cười khẩy:

- Nhưng giờ này mới bắt đầu thì đã muộn rồi.

- Muộn vẫn còn hơn không. Thế nào , Đại tìm ra vở chưa ? Chúng ta làm quen với nhau được rồi chứ ?

Nheo nheo mắt , Đại lơ lửng:

- Làm quen tại đây thì được , còn trong phòng học thì xin miễn. Nếu đồng ý , mời cô vào.

Bạch Đàn mạnh dạn bước vô phòng , cô đưa mắt nhìn quanh rồi nói:

- Ở đây cũng tốt , nếu Đại thấy thoải mái.

Đợi bà Tám bước đi , Đại đóng cửa lại. Bạch Đàn thảng thốt:

- Sao lại đóng cửa ?

Đại nhún vai:

- Không thích ai nhìn vào cõi riêng của mình hết. Cô không ngại chứ ?

- Ồ , không !

Kéo chiếc ghế mây được đan rất tỉ mỉ , khéo léo ra mời Đàn ngồi , Đại có vẻ kẻ cả:

- Phòng đàn ông bề bộn lắm , đừng cười nhe cô giáo. Bây giờ chúng ta bắt đầu bài vỡ lòng. What's your name ?

Bạch Đàn cười tươi:

- Vừa học vừa xem phim à ? Tôi thích sự nghiêm túc. Và thường chỉ nhượng bộ kẻ... yếu hơn mình một lần thôi.

Đại trừng mắt ngó Bạch Đàn rồi lừng khừng bước tới tắt tivi. Việc làm của anh chàng khiến cô thấy nhẹ nhõm , khi nghĩ tên đệ tử này không đến nỗi hết thuốc chữa như bà Tám nói.

Hai người bỗng rơi vào im lặng , Đại thản nhiên ngắm Bạch Đàn bằng đôi mắt soi mói sỗ sàng. Cô lì lợm nghênh lại và thấy có nhiều điểm cô cần sửa nếu muốn... được nhận làm gia sư.

Nhìn kỹ , anh chàng trông quá già. Ở tuổi này anh ta xứng đáng ngồi ở thứ vị phụ huynh chớ không phải là học sinh. Gọi anh ta là em , hoặc gọi tên như nãy giờ cô vẫn gọi nghe trái tai lắm. Chả biết anh ta ở lại lớp bao nhiêu lần , và mỗi lần mấy năm đây nữa. Nhận dạy một học trò... râu , lại quá "đát" như vầy quả là họa nhiều hơn phúc. Tốt hơn hết là rút lui trước khi hắn ta...

Mãi ngao ngán trước đối tượng của mình , Đàn chợt nghe Đại hỏi:

- Cô chưa xong Đại học phải không ?

Bạch Đàn gật đầu , giọng hơi tự ái:

- Tôi đang học năm thứ ba. Nếu để hướng dẫn thêm cho người học lớp 12 , tôi thấy không khó...

- Với người như tôi , càng dễ cho cô hơn. À quên! Tên cô là gì nhỉ ?

- Bạch Đàn !

- Tên một loài cây trông mảnh mai yếu đuối nhưng khó gãy trước gió bão.Một loại cây thích ứng với nhiều môi trường khắc nghiệt , ở đâu sống cũng tốt tươi.

Nhếch môi một cái , Đại mai mỉa:

- Tên cô cũng hay ! Nên thích ứng với xung quanh , nếu điều ấy có lợi.

Tự nhiên Bạch Đàn có cảm giác mình là học trò bị lên lớp không bằng. Nhìn đôi mắt sắc lẻm của Đại , cô quyết định thật chớp nhoáng:

- Tôi thích ứng với nhiều chỗ , vì vậy tôi mới dạy được nhiều nơi. Nhưng nơi này chắc không hợp với tôi. Anh nên tìm người đã tốt nghiệp cao học về dạy mình. May ra , họ bổ sung kịp kiến thức cho anh. Nếu không , cả thế giới , bước vào thế kỷ 21 , chỉ còn mỗi mình anh loay hoay với thời kỳ đồ đá. Chào và mong đừng bao giờ gặp lại.

Mặt Đại đỏ lên. Anh ta đứng phắt dậy , mở rộng cửa ra , không nói một lời.

Bạch Đàn lẳng lặng bước xuống lầu. Thế là hỏng bét mọi việc. Nhỏ Bích Đông sẽ lại mắng cô ngu khi đi chọc giận tên học trò lếu láo này. Chả là con bé từng tiếc phải chi không kẹt giờ và nhà gần , nó sẽ kèm cho Đại.

Nhưng nếu gặp trường hợp vừa rồi , chắc chắn Bích Đông cũng đã bỏ về từ lúc bị hắn gạt ngồi một mình trong phòng đọc sách. Ai không có lòng tự trọng. Nhất là Bạch Đàn , một con bé háo thắng , hay gây sự với người khác.

Đang lúc chán nản , Đàn chợt nhớ tới anh Triết. Anh ấy thường nói với cô : "Càng thấy cái tôi của mình nhỏ , càng dễ thành công trong cuộc sống". Điều ấy có đúng không , Bạch Đàn không hiểu. Nhưng với cô , cái tôi là cái bất khả xâm phạm.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |

truyện Lời Yêu Thương được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Loi Yeu Thuong. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mênh mông mây trời

Diệu Lan xụ mặt giận dỗi:

Dạo này sao mày tránh tao hoài vậy Thanh ?

Lam Thanh giữ giọng bình thản:

Công việc nhiều qúa, tao không rảnh, với lại mày cũng đang bận rộn về chuyên lên Sài Gòn,
6210 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
5892 lượt đọc

Ngàn Năm Mong Chờ

Nhìn ông anh trai và cô em gái bằng cái nhìn vừa soi mói vừa ganh tỵ, Phong hỏi :

- Sao bỗng dưng dì Út lại cho hai người thêm một trăm đô nhỉ ?

Phớt lờ như không nghe hỏi, Quang tiếp tục dán
17803 lượt đọc

Hoa Vàng Mấy Độ

Thấy Quang bước về phía mình, Lam Uyên bắt đầu ở vào thế thủ. Gã đàn ông có gương mặt đẹp trai này tỏ vẻ quan tâm chăm sóc cô ngay ngày đầu trình diện dầu không thích, cô cũng phải gặp anh
6081 lượt đọc

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
8729 lượt đọc

Một thời đã yêu

Tuấn lom khom cúi xuống . Anh đang sắp xếp quần áo, mền vào balô . Ngước lên nhìn Tường Vi , anh nói như trấn an chị:

- Coi vậy chứ nửa tháng lao động qua cũng nhanh thôi.

Tường Vi chép miệng:
11433 lượt đọc

Để Gió Cuốn Đi

Vứt cây cọ vào lon sơn rồi để cả hai lên bậc tam cấp, Mỹ Xuyên đứng dậy, vươn vai cho đỡ mỏi. Suốt mấy tiếng đồng hồ vật lộn với tấm pa-nô quảng cáo cao gấp đôi mình, cô thật sự
13269 lượt đọc

Hạnh phúc xanh

Dừng xe trước một ngôi biệt thự cổ xưa, Tần chậm rãi nhấn chuông và bình thản ngắm những nụ tầm xuân xanh biếc buông lơi tren hàng rào

Đã chuẩn bị tinh thần, nên cô sẽ chả thất vọng
7008 lượt đọc

Cỏ biếc

Vừa bước vô nhà, Khanh đã nghe giọng bà Ninh đắng nghét:

- Cuối cùng cũng lết về đây. Hừ ! Bộ trong thành phố này còn chỗ nào khác chứa mày sao ?

Im lặng ngồi xuống salon, Khanh tiếp tục nghe
9609 lượt đọc

Tháng Sáu Trời Mưa

**************

Đang bưng tô cơm ngồi trên xa-lông coi Tam ca Áo Trắng hát, Nghi bỗng ngạc nhiên khi thấy Kiên hầm hầm từ ngoài đi vào . Cô chưa kịp hỏi, đã nghe anh chửi đổng :
- Đồ chó chết !
8500 lượt đọc

xem thêm