truyện tiểu thuyết - không còn là ngày xưa - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Không Còn Là Ngày Xưa - Dung Sàigòn

Bức điện tín của anh Hải gởi đến với những hàng chữ gọn: “Con sẽ về thăm ba mẹ và các em cùng với 2 người bạn thân vào ngày... tháng... năm... ”

Tin đó khiến các bà chị Uyên xôn xao lên. Chị Nhã cầm bức điện tín của anh Hải đọc lớn cho mọi người nghe rồi cười:

- Tôi dám chắc 2 ông bạn của anh Hải về đây tuyển vợ theo lời mời của anh Hải cho mà xem

Chị Vân đang ngồi gác chân lên bàn salon dũa móng tay, bĩu môi:

- Tôi thà làm gái già còn hơn lấy bạn anh Hải.

Câu nói của chị Vân đã làm cho chị Phượng nhăn mặt. Ánh mắt chị sầm xuống, chị vùng vằng bỏ vào phòng. Nhã nháy:

- Bà Vân tuyên bố làm mất lòng bà Phượng đấy

Vân trợn mắt:

- Có gì đâu mà phải mất lòng

- Chị vừa nhắc đến “sự già nua” của chị ấy

Vân hất mặt, thẩy dũa móng tay xuống bàn:

- Gớm, mặc cảm vặt như thế thì chết rồi. Bộ Ở nhà này chỉ có mình bà ấy già, còn tao trẻ hả ?

Nhã cười:

- Nghe mấy bà than thở tả oán chán quá. Kiếp sau xin cho tôi được làm con gái 1 của gia đình thật giàu có. Như thế tôi tha hồ đắt chồng

- Thế ông Pilot chị Nhã để đâu ?

Uyên hỏi, Nhã nháy mắt:

- Lão ấy lừng khừng quá tao bỏ rồi

- Lừng khừng là thế nào ?

- Là anh chả bao giờ nói chuyện tương lai với em

- Thì chị nói trước

Nhã trừng mắt:

- Tao đâu đã già mà cần hắn thế ?

- Cũng tự ái vặt như thế thì làm sao kiếm chồng

Nhã cười:

- Nhà mình sẽ lập băng gái già hết trơn

Uyên cong môi:

- Ờ ! Còn lâu, em sức mấy chịu làm gái già

- Mày bao nhiêu tuổi ?

- 18

- 18, 19, 20, 21, 22... 28, 29... mười mấy năm nữa mày sẽ bằng tuổi chị Phượng, kén chọn hoài, 10 năm mau lắm Uyên a.

Uyên thu tròn trong ghế salon, trước mặt Uyên quyển sách nằm chơ vơ trên bàn. 10 năm nữa mình sẽ già nua như chị Phượng. Chỉ 1 ý nghĩ ấy thôi cũng đủ khiến tim Uyên se thắt lại rồi. Chỉ tưởng tượng thế thôi lòng Uyên đã chùng xuống. Uyên nghĩ đến những khuôn mặt con trai quen Uyên. Đức, Phú, Long, Tuấn. Những tên con trai chưa đủ khả năng cho Uyên thèm muốn nụ hôn, ánh mắt chưa thu hút lòng Uyên rung động. Bàn tay thì ngờ nghệch dại khờ. Ý tưởng thì nghèo nàn trong sách vở. Làm sao Uyên yêu được. Làm sao Uyên chọn được. Chưa được yêu đã tưởng mình là nhất. Chưa được mời đã nghĩ mình sẽ đến. Uyên chán những đứa con trai đó. Quen như bắt buộc. Con gái lớn chả nhẽ lại không có bạn trai. Chị Nhã có ông bồ Không Quân, vậy mà chị vẫn than. Chị Vân có ông giáo sư già dạy ở Luật mê mết, vậy mà chị vẫn than cô đơn. Chị Phượng thì lỡ thì vì cứ tưởng mình còn đẹp, còn thu hút đàn ông – và vì chị mãi chung tình với người đàn ông chị không lấy được nên quên đi ngày tháng vô tình - tuổi già ập đến. Chị soi gương thoa kem dưỡng da nhưng những nếp nhăn ở đuôi mắt đã tố cáo tuổi già của chị. Bây giờ chị lỡ thì, trông lên thì đàn ông ngoài 30 đều có vợ, nhìn xuống thì toàn là 1 lũ nhỏ nhoi lắt nhắt. Nên chị đành nhún vai buông xuôi – tôi chẳng cần – không lấy chồng thì ở vậy nuôi con thiên hạ để mai sau tuổi già có người chăm nom. Chị vẫn nói như thế. Riêng Uyên, Uyên biết chị quá buồn, đôi lúc Uyên thương chị xót xạ Thương chị nhất trong mấy bà chị. Chị Vân, chị Nhã vẫn còn bạn trai, các chị khéo ăn, khéo nói, các chị khéo trang điểm, khéo che đậy khuyết điểm và phô trương ưu điểm nên các chị vẫn còn người mê, người thích. Chị Vân vẫn còn đủ duyên dáng để ông giáo sư già chết mệt với chị. Chị Nhã vẫn còn trẻ trung đến độ bạn Uyên phải viết thư tỏ tình yêu với chị. Bạn Uyên thua chị 2 tuổi. Dưới mắt các chị, Uyên chỉ là con bé con. Uyên chưa đủ sức để bắt bồ như các chị, mặc dù Uyên đã 18 tuổi. Bằng tuổi Uyên bây giờ nhiều đứa đã lấy chồng và nhiều cô đã có con. Thế mà Uyên bị loại bỏ trong đôi mắt nhận xét của các bà chị Uyên. Uyên bị thiệt thòi và kém nhan sắc, so với chị Vân, Nhã. Uyên kém duyên dáng trước mặt con trai, chị Vân nói thế. Chị thường bảo Uyên:

- Trước mặt con trai mình phải điệu 1 tí, lẳng lơ 1 tí, như thế hắn mới mê mình. Ai như mày, nói chuyện với con trai gì đâu cứ thẳng thừng như thế, chó nó mê

Uyên cãi:

- Những đứa con trai em nói chuyện thẳmg thường thì toàn là những đứa em không thích ca?

- Không thích cũng làm ra vẻ có cảm tình với nó để giữ chân chớ sao

Uyên bảo:

- Mình giả vờ có cảm tình với nó, nhỡ nó mê mình thì sao ?

Chị Nhã cười:

- Ngu ơi là ngu, dốt ơi là dốt – nó mê kệ nó, có thiệt thòi cho mình đâu mà mày sơ.

Uyên lắc đầu, le lưỡi:

- Eo ơi ! Em không chịu nổi

- Cái gì mà không chịu nổi

- Em ghét đứa nào thì đừng hòng em nói chuyện thân mật tử tế

- Thế thì mày ế chồng như chị Phượng, Uyên a.

Uyên lầu bầu trong miệng:

- Thà em ế chồng còn hơn bắt em lẳng lơ với những người em không thích

Tính Uyên như vậy đó, nên thường khi các bạn trai của chị Vân hay chị Nhã đến chơi, Uyên thường bị bỏ rơi. Uyên không buồn, nhưng chị Phượng buồn. Nhật ký của chị viết chi chít hằng đêm, có lần vô tình Uyên lật ra nhưng không đọc kịp vì chị viết chữ quá dầy, quá khít khao – hàng chữ nào cũng nhỏ và bít kín trang giấy trắng - Nhật ký của chị đầy 400 trang khổ lớn – Uyên chưa được đọc, nhưng Uyên tưởng tượng cũng đủ thương chị rồi, tưởng tượng những lời buồn, những tiếng khóc, những than thở âm thầm từng đêm soi nhan sắc thấy mình già, thèm 1 vòng tay ôm rắn chắc đưa mình thoát khỏi tuổi già loáng thoáng. Thèm 1 ân ái vợ chồng cho thịt da căng đầy, hơi thở nồng thắm. Thèm 1 lần sanh nở cho thay đổi thân thể, cho máu huyết điều hòa. Bây giờ còn con gái hết thời da căng, thân thể lụn tàn, những ngón tay khô chắt chiu kỷ niệm cũ, nhìn tuổi trẻ của đám em nở bừng như mùa xuân, ngon ngọt như miếng chả lụa thơm tho mà hồi bé thích cắn nát giữa 2 hàm răng chậm rãi thong thả để thưởng thức hương vị. Bây giờ tuy chị hết thời, tuy nhan sắc còn đẹp nhưng thịt da đã buồn phiền, cô độc quá lâu rồi nên thịt da bắt đầu héo úa khô khan - mắt kém trong, môi nứt nẻ. Ôi nhan sắc ! Ôi thời gian ! Uyên muốn sống vội sống vàng như chị Vân, chị Nhã kẻo thời gian đến nhanh cướp mất tuổi trẻ của Uyên, vậy mà sao Uyên vẫn chần chờ, vẫn dửng dưng với những người con trai Uyên quen, những người con trai săn đón Uyên. Ở trong nhà Uyên thua các chị về nhan sắc, với bạn bè Uyên chẳng thấy mình thua ai – Uyên còn hơn bạn bè Uyên sự hồn nhiên ngay thẳng. Sống giữa những đua chen của các bà chị sống vội, Uyên chưa bị ảnh hưởng. Uyên chưa bị tuổi già làm đầu đề cho câu chuyện của chị Vân. Ở nhà, chị Vân là người hay đem sự muộn màng của đám con gái ra chế riễu nhất. Đôi lúc câu nói của chị Vân khiến chị Phượng buồn hay khó chịu, song chị vẫn thản nhiên, chị đùa cợt với đủ người, với ai, chị cũng chế riễu nổi

- A ! Pilot đến chơi !

Chị Vân reo, Uyên vội thụt 2 chân xuống ghế tìm đôi dép. Anh Lộc đứng ở cửa, mũ cầm trên tay, ánh mắt tìm tòi hình bóng chị Nhã. Uyên nói:

- Chị Nhã đi chơi rồi anh a.

- Thật không ?

Lộc hỏi, Vân nheo mắt:

- Thật chứ, lại đi chơi với bạn trai đàng hoàng cơ đấy bạn

Lộc ngồi xuống ghế, đối diện Uyên. Vân đứng chải tóc trước gương lớn, Lộc bảo:

- Chị Vân ơi, có mấy ông bạn tôi đòi làm quen chị đó

Vân quay lại cười điệu:

- Thế à, bạn Lộc gặp tôi ở đâu mà đòi làm quen

Lộc cười:

- Gặp chị đi bát phố mấy lần

Vân gật gù:

- Hôm nào đêm đến nhà cho tôi xem mắt nhé

Nhã từ trong nhà bước ra, yểu điệu như con mèo nhỏ:

- Anh !

Tiếng kêu của chị Nhã thiết tha, mời mọc, Lộc đứng vụt dậy:

- Sao Uyên bảo em đi phố

- Nó trêu anh đấy. Thế mà anh cũng tin à ?

Uyên chu môi:

- Cả chị Vân nữa chớ bô.

- Chị Vân cũng ích kỷ luôn. Mấy bà đang buồn vì chiều hôm nay trời đẹp quá mà

không có người đến rủ đi phố, nên khi thấy anh đến, mấy bà ấy ghét đó

Uyên đứng dậy, hất mặt trêu anh Lộc:

- Con mèo nhỏ của anh điệu lắm cơ anh Lộc à. Ở nhà la hét tan nhà. Vậy mà khi anh đến, con mèo hết hơi y như mới đau dậy vậy

Mặt Nhã đỏ nhừ. Vân cười khúc khích vui thú, Uyên tránh đôi mắt gườm gườm của Nhã, chạy vụt lên lầu.

Hôm nay mọi người sửa soạn đi đón phái đoàn của Hải. Phượng trang điểm hơi kỹ- đôi mắt vẽ đậm lên trong buổi chiều buồn, trông Phượng như thiếu phụ cô độc. Vân mặc đầm, khoe đôi cẳng dài xinh xắn. Nhã mặc quần tây với áo thun ôm sát người, trẻ trung và tươi mát. Uyên cũng muốn dự vào phái đoàn ấy, nhưng lỡ hẹn đến dự sinh nhật Thủy nên đành tách riêng. Lúc cả nhà ra xe, phái đoàn thêm sự có mặt của Bạ Ba hỏi Uyên:

- Uyên ở nhà hả ?

- Con đi dự sinh nhật Thủy

- Về sớm nhé, hôm nay có anh Hải về tha hồ vui

Nhã nháy Uyên:

- Về sớm xem mắt bạn anh Hải

Vân xì:

- Ối, con khùng đó mà để ý đến ai

Phượng bênh Uyên:

- Mày đừng có ăn người. Nó “ăn đứt” chúng mày đấy

Ba mắng:

- Thôi, im dùm đi các cộ Đi đâu là cãi nhau đến đấy

Vân gườm gườm nói mỉa Phượng:

- Em đâu có đi dự thi sắc đẹp mà chị chọn con Uyên ăn đứt với lại không ăn đứt - vả lại, em già rồi

Mặt Phượng tím lại sau lớp phấn hồng. Đôi mắt mở trừng trừng nhìn Vân. Vân hất mặt, thách đố. Uyên sợ các chị cãi nhau nên chạy biến vào nhà. Ở ngoài yên lặng và tiếng đóng ập vang lên lạc lõng. Uyên trang điểm sơ sài. Thường thì Uyên trang điểm tùy hứng. Lúc thích, Uyên hăng hái tô đôi mắt hằng giờ vẫn chưa hài lòng. Môi son thoa 2 lần vẫn chưa thích. Nhưng đôi lúc Uyên lại dửng dưng với phấn son – như lúc này chẳng hạn – Uyên thoa nhẹ 1 chút phấn hồng - vẽ thật nhạt lông mi cong – và, Uyên mặc 1 chiếc áo đầm màu phấn hồng mát dịu – các bà chị mà thấy Uyên “ăn diện” kiểu này đi dự Party thế nào cũng kêu thét lên:

- Con nhà quê, mày sẽ chìm lỉm trong mắt mọi người cho mà xem

Hoặc:

- Đừng có lập dị, Uyên ạ - thời buổi này phải lộng lẫy và hấp dẫn mới cua được chồng, cứ như mày rồi thành chị Phượng mất

Chị Vân và Nhã lúc nào cũng khuyên Uyên phải trông gương chị Phượng để nhắc nhở tuổi trẻ của mình và đề phòng tuổi già 1 cách tích cực. Vậy mà cũng chưa có chị nào đi lấy chồng - kể cả chị Nhã là người ăn diện nhất, đẹp nhất và nhiều người theo đuổi nhất rồi đến chị Vân. Sự muộn màng của chị Phượng trở thành 1 cái “tội” cho các chị phàn nàn.

Chị Vân bảo:

- Bà Phượng lớn nhất nhà không chịu lấy chồng để thiên hạ nhòm vào “kẹt” cho l em quá

Chị Phượng cáu kỉnh trả lời:

- Chúng mày đứa nào thích lấy chồng thì cứ việc lấy, tao ế thì mặc xác tao, ai mượn than van

Chị Nhã nhăn mặt:

- Có ai thèm hỏi đâu mà lấy. Tại chị không chịu “xung phong” mở đường nên ế ẩm cả lũ

Chị Phượng bĩu môi nói mỉa:

- Các cô bồ bịch hàng tá, sao không bắt chúng nó cưới xin cho nở mặt nở mày, tôi hết thời để ý đến tôi làm gì ?

Chị Vân vẫn tỉnh bơ cãi:

- Phải chi chị “chịu khó” lấy chồng sớm cho bọn em được trớn cứ thế mà lên xe hoa đều đều, ba khỏi phải tủi thân với hàng xóm

Lần nào cũng thế, Uyên vô thưởng vô phạt trong các câu than thở của mấy bà chị. Chị Vân, chị Nhã là người ăn nói mạnh miệng độc đoán nhất nhà. Chị Phượng hay cáu kỉnh nhưng thường thì chị vẫn phải rút lui trước, chị cãi không nổi chị Vân, lên phòng riêng ngồi khóc âm ỉ tỉ tê hàng giờ. Tuy vậy, vài giờ sau rồi các chị cũng xúm nhau ăn quà, cười đùa và khi nhắc đến sự ế ẩm của mình, mặt bà nào cũng buồn thiu.

Đôi lúc Uyên cảm thấy buồn cười, thương các chị quá lo xạ Chị Nhã 25 tuổi- còn đẹp, còn trẻ, còn xinh tươi, duyên dáng, thế mà chị vẫn sợ, cứ bảo trông gương chị Phượng – thôi, tôi ưng đại 1 ông nào cũng được cho rồi, ế chồng thảm quá. Chị Vân hơn chị Nhã 2 tuổi, 27, chị đang học gần hết mấy chứng chỉ Luật bỗng bỏ ngang, không ai hiểu lý do tại sao. Uyên hỏi chị, chị thản nhiên trả lời:

- Học mãi già người chẳng ai thèm lấy, tao nghỉ ngơi dưỡng sức cho đầu óc tỉnh tảo để lo kiếm chồng

Chị Nhã thì bảo:

- Tại lão Thái (Thái là ông giáo sư ở trường Luật) bám bà ấy quá – lão cấm không cho đi học chứ sao, ghen gì ghen lạ lùng.

Chị Vân hất mặt, mắng Nhã:

- Còn lâu lão Thái mới cấm được tao, chẳng lẽ tao hết người lấy rồi hay sao mà lại đi ưng cái lão già gần xuống lỗ ấy chứ

Chị Nhã cười cười:

- Già kén kẹn hom, coi chừng thành chị Phượng lập băng gái già à

Chị Vân bĩu môi, quay đi. Uyên đỗ xong Tú Tài 2, chị Vân khuyên Uyên:

- Học gì thì học chứ đừng thèm học Luật. Con trai trường Luật toàn dân cù lần đần độn, mê không nổi đâu

Uyên bảo:

- Em đi học là đi học, bộ em đi cua kép đâu mà chị xúi em chọn trường con trai giỏi mà học.

Chị Nhã trêu:

-Tại bà Vân sợ con Uyên học Luật, lão Thái mê chị không được lại mê em thì khổ cả đám

- Còn lâu, em chê

Uyên nói. Chị Nhã nghỉ học từ ngày đậu Tú Tài 1, chị khéo xoay xở nên xin được vào làm trong nhà băng – lương đủ cho chị phấn son may mặc và ăn quà. Chị Vân đi dạy tư 1 tuần 3 buổi 6 tiếng, lương đủ cho chị đi xe lam. Chị Phượng làm cô giáo lớp nhì, dạy học 1 lũ loi nhoi hổn tạp, nghịch ngợm, chị đóng vai nghiêm trang đạo mạo đến là buồn cười. Trong nhà chỉ còn mình Uyên là chưa đi làm. Anh Phước, trên Uyên vừa vào Thủ Đức tuần trước. Anh nhắn người về nói với Uyên là anh buồn lắm - chủ nhật nhớ lên thăm anh và rủ thêm Thảo. Tuyệt đối đừng đèo theo 3 bà chị lắm mồm lên làm loạn bọn sinh viên sĩ quan trong này mất. Uyên kể cho chị Vân, Phượng, Nhã nghe, mấy bà la chói chang:

- Thuê tiền tao cũng không thèm lên thăm nó. Đồ cái thứ em “bất hiếu”

Nhà con gái chiếm đa số, con trai khiêm nhường, thường xảy ra những vụ cãi nhau tương tự. Phước không hợp với mấy bà chị, chỉ có Uyên được Phước thương nhất nhà và hay thủ thỉ tâm sự. Anh chàng mê Thảo, bạn Uyên – mê mà không dám nói. Yêu mà chẳng dám tỏ tình. Uyên thường xúi Phước:

- Anh tán nó đi kẻo rồi hối hận. Thảo nhiều chàng “xin bàn tay” lắm đấy

Phước nói:

- Anh sợ tình yêu hết đẹp khi anh có được Thảo cho riêng anh. Tình yêu phải nhẹ, phải mong manh như tơ trời mới mong nuôi dưỡng được những nét dễ thương của nàng trong anh được

Chị Nhã chê Phước hèn, Phước cải lương. Uyên cũng cảm thấy Phước có cải lương 1 tí thật. Nhưng, tính anh như vậy, chả ai nói Phước nghe - chả ai khuyên cho Phước hết lãng mạn gàn bướng nổi. Uyên thì biết thừa Thảo chê anh Phước. Biết từ lời nói đến cử chỉ của nó, tuy thế Uyên vẫn không nói gì về tình yêu “cao thượng” của anh Phước cho Thảo nghe – cũng như chẳng bao giờ Thảo hỏi thăm anh Phước của Uyên bằng 1 giọng lo lắng cả. Nó phớt tỉnh sự si mê của anh chàng Phước mà dưới đôi mắt của cô bé 18, anh con trai 23 vẫn chưa là người lớn. Anh chưa hết tuổi ngẩn ngơ học trò. Mặt anh chưa hết những mụn trứng cá dậy thì, giọng nói anh ồn ào còn vỡ tiếng. Tuổi 18 của Uyên, của Thảo phải yêu những người lớn hơn, chững chạc hơn. Ánh mắt bạo, bàn tay thô, nụ cười quyến rũ, lời nói nồng nàn. Tuổi Thảo, tuổi Uyên chỉ yêu những người trong trí tưởng tượng. Chàng phải cao lớn đẹp đẽ, chàng phải oai vệ hùng dũng, nhưng chàng cũng phải thật tình tứ, thật dịu dàng – chàng là mơ mộng, chàng là gió là sương, là mây là núi, chàng ở đâu đó, trong tất cả tuổi mới lớn của Uyên, của Thảo. Chàng phải như thơ của Nguyên Sa, Nguyễn Bính, chàng trong tưởng tượng thật tuyệt vời – chàng như thế làm sao mà anh Phước lọt đến chiếm giải trong trái tim Thảo được.

- Uyên ơi !

Thảo đến. Tiếng gọi như chim bay cao, nhắc nhở Uyên đã quá giờ hẹn hò. Uyên xách ví chạy ra, dặn chị Hai khóa cửa

- Xinh quá ! Em ngây thơ như chưa biết gì vậy

Thảo tán, Uyên cười, ánh mắt long lanh. Thảo kéo tay Uyên:

- Nhanh lên, ra tao giới thiệu

Uyên chùn bước chân, dừng lại:

- Cái gì thế nhỏ ?

- Tao giới thiệu

- Ai ?

- Ông anh họ muốn làm quen Uyên.

Uyên so vai:

- Thôi, kỳ lắm, ta không thích giới thiệu

- Sinh nhật Thủy có anh Tường đến dự luôn mà. Chúng mình sẽ đi xe của anh ấy

Chân Uyên bước líu lo theo chân Thảo. Ra khỏi ngõ Thảo đẩy Uyên đến cạnh tên con trai đang dựa cửa xe hút thuốc đợi chờ:

- Bạn xinh của Thảo đó, anh Tường

Gớm, con nhỏ này ăn nói thật màu mè. Uyên thầm nghĩ và khẽ gật đầu chào tên con trai

Tường nhìn Uyên hơi sổ sàng, nhưng nó cười kèm theo đó có nhiều nét dễ thương cho Uyên thở nhẹ - tha thứ - Thảo nói tiếp với Uyên:

- Nè, anh Tường của Thảo đó, ái mộ Uyên từ lâu lắm cơ, hôm nay Thảo mới cho anh ấy gặp mặt

Uyên cười nhẹ nhàng, mắng Thảo nhỏ:

- Bồ làm như người ta là minh tinh màn ảnh không bằng vậy. Cái gì mà “ái mộ”

Thảo vênh mặt:

- Bộ cứ minh tinh màn ảnh mới được ái mộ sao. Nè, Uyên hỏi anh Tường xem anh ấy có ái mộ Kim Cương, Thẩm Thúy Hằng gì gì nữa không nào, anh ấy chỉ ái mộ có mình Uyên thôi

Uyên cấu lên vai Thảo, nói:

- Thôi, Thảo lanh quá ta nói không kịp mi rồi

Thảo cười, đẩy Uyên lên xe, Thảo ngồi cạnh Uyên. Uyên ngồi cạnh Tường. Tên con trai ít nói, khác với ý nghĩ của Uyên cứ tưởng hắn phải lém, phải nhanh mồm nhanh miệng lắm chứ. Không ngờ hắn cũng lầm lì. Thỉnh thoảng lắm Tường mới nói đùa với Uyên hoặc với Thảo 1 vài câu, nhưng những câu nói đùa không có vẻ gì ăn nhập đến cái điều mà Thảo nói là “ái mộ” Uyên – cái gì mà ái mộ. Uyên nghĩ- con nhỏ Thảo này chuyên môn sáng tác chữ hoặc dùng chữ lung tung, vô trật tự, không đâu vào đâu cả. Nhưng mà đi bên cạnh hắn, ít ra Uyên không phải bực mình như những tên bạn trai của Uyên - đứa thì láu cá lém lỉnh, đứa thì lừng khừng ông cụ non - đứa thì học được mấy câu triết lý tối mòn trong sách vở đem ra “dọa dẩm” Uyên, làm như ông trời con, sách vở chữ nghĩa bao nhiêu ta giữ trọn trong đầu óc hết trơn

Uyên mệt, nhiều lúc Uyên buồn ngủ mỗi lần phải tiếp xúc với mấy ông tướng ấy

Thảo chợt hỏi Uyên:

- Nè Uyên, nhà Uyên sao hôm nay vắng hoe vậy ?

Uyên nheo mắt:

- Ờ các bà ấy đi đón “phái đoàn hành quân” về

Thảo trợn mắt:

- Cái gì mà phái đoàn hành quân

- Phái đoàn của ông Hải đó. Anh ấy đánh điện tín nói hôm nay về cùng với 2 người bạn, khiến mấy bà rục rịch sửa soạn y như là đi choàng vòng hoa cho các anh chiến sĩ tiền tuyến vậy

- Có ông bà bô đi theo không?

- Có chứ

- Ở nhà Uyên đông vui nhỉ ?

Uyên nhăn mặt:

- Vui gì mà vui, cãi nhau chí chóe cả ngày chung qui cũng vì trêu nhau là gái già

hết trơn

Thảo phì cười:

- Mấy bà chị Uyên bà nào cũng đẹp, cũng hấp dẫn còn hơn cả minh tinh màn ảnh nữa mà sợ già cái nỗi gì

- Thế mà mấy bà vẫn than ế chảy ế thúi ra đấy

- Tại kén quá

Thảo nói. Uyên không trả lời, xe ngừng trước cửa nhà Thủy. Khách khứa bạn bè đã chật cả căn nhà. Thảo hướng dẫn Tường, Uyên đi tìm Thủy. Tường kéo Uyên ngồi xuống 1 góc bàn vắng:

- Thảo đi đi, anh ngồi đây với Uyên

Uyên lặng nhìn Tường. Tường nhìn lại Uyên. Hai ánh mắt giao nhau, ánh mắt Uyên bối rối. Tường cười:

- Uyên có hay đi dự những Party như thế này không ?

Uyên gật đầu nhẹ:

- Thỉnh thoảng thôi

- Hôm nào anh mời Uyên đi nhé

Uyên mỉm cười:

- Để xem đã

Tường cười cười – ánh mắt vẫn nhìn Uyên - sổ sàng hơn, ánh mắt và nụ cười trái ngược hẳn nhau. Con trai sao kỳ lạ quá

Thảo đến cùng với Thủy. Nó trách:

- Chúng mày đến trễ quá chả giúp tao được việc gì cả, chắc tại anh Tường bắt cóc 2 đứa đi ăn kem rồi mới đến đây chứ gì

Tường nói:

- Thủy tưởng “bắt cóc” dễ lắm sao ?

- Với anh thì dễ thật đấy

- Thế mà anh không biết

Thủy cười, Uyên hỏi Thủy:

- Mày muốn chúng tao tới sớm để làm gì ?

- Để làm đẹp bàn tiệc

Uyên kêu:

- Thế thì mày lợi dụng tụi tao tức quá

Thủy nheo mắt:

- Ờ ! Tại chúng mày đẹp tao mới lợi dụng chứ sao. Những đứa khác tao có chờ đâu

- Cho tôi xin

Thảo nói. Nó ngồi cạnh Uyên:

- Thôi, mày đi đâu thì đi đi, cho tao mấy chai nước

- Chờ tao 1 chút

Thủy nói và chạy biến vào trong. Thảo nhìn Uyên hỏi:

- Nãy giờ anh Tường có nói gì với Uyên không ?

Uyên gật đầu:

- Có

- Máy bắt đầu nói ấy à

Tường chỉ tay lên trán Thảo:

- Con bé này càng lớn càng hỗn, coi chừng tôi à ?

Thảo nói nhỏ:

- Đừng làm tàn, em “đòi” Uyên lại cho anh xem

Uyên trợn mắt:

- Mày nói gì kỳ vậy Thảo !

Thảo tỉnh bơ:

- Tao đòi mày lại, không cho ông Tường mở máy tán nữa

- Nhảm quá, bồ làm người ta như món đồ không bằng

- Tao dùng chữ như vậy đó

- Như con khùng

Thảo hất mặt:

- Bênh há !

Uyên chớp mắt, Tường đang cười với Uyên, Uyên nói:

- Bênh ai ?

Thảo chỉ Tường:

- Chứ còn ai nữa

Uyên nhăn mặt. Đôi má chợt hồng lên:

- Lại nhảm nữa

Thủy mang nước ra cho bọn Uyên. Nó đứng bên cạnh Tường choàng tay lên cổ chàng. Tường ngồi im trong dáng chịu đựng. Thủy nói:

- Anh vui không ?

Tường gật đầu, chàng ngước nhìn Thủy trìu mến:

- Vui lắm, sinh nhật Thủy không vui sao được

- Em thì buồn buồn, không hiểu tại sao thế nữa

Thảo nháy mắt:

- Tao hiểu tại sao rồi

Thủy hất mặt:

- Tại sao ?

- Nhớ chàng chứ gì

Thủy cong môi:

- Tầm bậy, chàng đâu mà nhớ

- Chàng ở quân trường ấy – Nha Trang mùa này hấp dẫn lắm Thủy nhé. Người ta ra nghỉ mát hằng đàn, coi chừng chàng dám bắt bồ với 1 cô nào đó trong khi xa nàng lắm à

Uyên cười. Tường nhấp nháy đôi mắt trêu Thủy. Thủy bĩu môi nói với Thảo:

- Mày chỉ có tài tưởng tượng. Tao có quen, có biết tên chó chết nào đi học ở Nha Trang đâu mà phao tin loạn lên thế. Con Uyên nó tưởng thật nó lại cười tao

Uyên nói:

- Tao cười mày làm gì, con gái lớn có bồ là thường chứ sao đâu

- Thế mày đã có bồ chưa ?

Thảo hỏi Uyên. Uyên so vai:

- Chẳng ai thèm ưng tao

- Mày kén kỹ nhỉ ?

- Kén ở đâu chỉ tao với

- Ở ngay bên cạnh còn vờ

Uyên cười nhẹ:

- Nàng cũng giỏi tưởng tượng y như con Thảo. tao chưa biết yêu bao giờ

Thủy cũng cười:

- Mày 18 rồi đấy nhé ! Yêu muộn hơn tao những 1 năm – sinh nhật này tao mới 18 tuổi

Thảo kêu lên:

- Tụi bây nói chuyện nghe chán đời quá, con Thủy làm ơn đi tiếp các bạn bè khác đi, chúng nó gọi mày ơi ới kia kìa.

Thủy tát lên má Thảo, mắng đùa:

- Mày nhiều lắm nhé. Hôm nào phải phạt mày 1 chầu kem mới được

Tường lên tiếng:

- Cho anh bị phạt ké với Thủy

Thủy cong môi:

- Còn lâu ạ. Anh có đôi rồi, Thủy ghét

Tường chối:

- Ai đâu ? Anh vẫn như ngày xưa

Thủy nhún vai, buồn buồn:

- Anh không còn là ngày xưa nữa Tường a.

Uyên ngẩn người nhìn nụ cười buồn của Thủy, ngẩn nghe tiếng cười êm ái của Tường và ngẩn ngơ nhìn trong ánh mắt Thảo. Nỗi buồn phảng phất đâu đây. Nỗi buồn vừa như 1 đám mây phủ đến, cuốn hút tia mắt Uyên, chìm trong nụ cười gượng. Hình ảnh này không lôi cuốn được nỗi thích của Uyên. Uyên lạc lỏng như con mèo trong ánh mắt mọi người dù Tường thật điềm đạm ít nói nhưng không kém phần trìu mến săn sóc Uyên. Uyên chỉ cảm thấy được vui được thoải mái hoàn toàn khi ở nhà - giữa mấy bà chị hay làm dáng, ưa cãi nhau nhưng thân thuộc cần thiết bên nhau biết chừng nào. Giữa không khí này, bỗng chốc Uyên trở thành ngớ ngẩn, bỗng chốc Uyên lạc lỏng. Nơi đám mây buồn vừa đọng lại trong tia nhìn, ánh mắt, nụ cười che dấu của mọi người, Uyên nghe mình thừa thải. Tường châm thuốc hút nhả khói miên man trên tóc rối của Thảo, của Uyên.

- Cái gì là ngày xưa, bỏ hết đi anh a.

Thảo nói nhẹ mà buồn. Tường cười, cũng buồn, cũng nhẹ.

Chàng hỏi Uyên:

- Uyên về khuya được chứ Uyên ?

Uyên ngước nhìn ánh mắt Tường mời mọc, vẫn thoáng vẻ sổ sàng. 1 mời mọc sổ sàng. Uyên nghĩ thế

- Lần khác thì có thể được, nhưng lần này thì không được

- Tại sao thế ?

- Tại Uyên hứa với Ba Mẹ và các chị là hôm nay về sớm

Thảo hỏi:

- Để ra mắt phái đoàn hả ?

- Không biết được

- Sáng mai, nếu không có gì bận bất ngờ, tao sẽ đến “xem mắt” các ông anh mày

Uyên cười:

- Thật nhé ! Sáng mai tao yêu cầu các bà chị đi chợ làm chả giò đãi cả bọn

Thảo gật đầu, Uyên nhìn Tường:

- Anh Tường có muốn nhập bọn với tụi Uyên không ?

- Nếu Uyên mời

- Uyên sẽ mời

Tường cười nhỏ:

- Sẽ mời chứ không mời bây giờ phải không ?

Uyên gật đầu:

- Lúc nào gần về, Uyên mời anh

- Sao lạ vậy ?

- Tại Uyên thích thế

- Thích buồn cười nhỉ ?

- Sao lại buồn cười ?

- Ờ ! Không sao hết, vậy Uyên đã muốn về chưa ?

Uyên nhìn đồng hồ:

- Đã, nhưng chờ Uyên 10 phút nữa. Thảo về không ?

Thảo lắc đầu:

- Anh Tường đưa Uyên về xong trở lại đây đón Thảo

Uyên lắc đầu:

- Anh Tường ở lại đi, Uyên về 1 mình được mà

Thảo nói:

- Để anh ấy đưa Uyên đi, Thảo có chút chuyện riêng muốn nói với Thủy

- Thế à

Uyên nói và chợt buồn.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Không Còn Là Ngày Xưa được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khong Con La Ngay Xua. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Bầy con gái

Khanh đến vừa Lúc Quỳnh tắm xong, những giọt nước mát khiến Quỳnh thoải mái và dễ chịu làm sao!

Khanh ngồi chờ Quỳnh trên những quần áo bừa bãi của căn phòng vắng.

Quỳnh cười với
11397 lượt đọc

Không Còn Là Ngày Xưa

Khi Uyên với Tường lách mình ra khỏi bàn tiệc thì nhìn thấy Thủy trong bóng mờ của 1 góc phòng, ly nước trên taỵ Thủy giả vờ nhìn đi chỗ khác không thấy Uyên vẫy taỵ Tường thì đi thẳng,
4878 lượt đọc

Từ Dạo Biết Buồn

Minh đứng cạnh Uyên . Mái tóc chàng hớt cao, thật ngắn . Chàng mặc chemise vàng nhạt, quần nâu đậm, hơi thời trang 1 tí thôi . Chàng không mang giày cao, nhưng chàng vẫn cao hơn Uyên nửa cái đầu . Uyên
4464 lượt đọc

Ngày Tháng Trôi Qua Tình Yêu Còn Lại

Trên lầu ba của công ty Đúc luyện và nhập cảng máy móc Lâm Thời ồn ào những tiếng chào hỏi, cười đùa của đám người trẻ tuổi. Oâng cụ đã tổ chức party này cho con gái cưng rồi lánh mặt
3867 lượt đọc

xem thêm