truyện tiểu thuyết - khi biết yêu - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Khi Biết Yêu - Trần Thị Thanh Du

Chương 1


Tôi nói với cô là làm như vầy không ? Cô xem kià ! Tất cả khăn trải bàn, cô trải sai hết . Thời gian đã không còn ... cô thật là báo hại mà !
- Quản lý à ! Không phải là tôi không nghe anh, nhưng theo cách của anh thì phù hợp với bàn vuông, còn đây là bàn tròn mà . Anh nhìn coi, những bình hoa mà anh đưa, tôi cũng đã thay hết bằng bình tròn rồi đó .
- Cái gì ? Trời ơi ! Cô ... là quản lý hay cô làm quản lý đây ? Tai sao cô lại tự ý thay đổi như thế ? Cô có muốn tôi đuổi việc cô hay không ?
- Tôi chỉ làm phù hợp với hoàn cảnh mà thôi . Nếu quản lý không chịu thì cứ việc đổi lại .
Tức muốn cành hông, Hoàng Trung trợn mắt :
- Đổi lại ? Cô nhìn đồng hồ coi mấy giờ rồi , đổi lại một mình cô làm nổi không ? Hừ ! Buổi tiệc hôm nay nếu mà có vấn đề gì, thì cô đừng có trách tôi .
- Quản lý à ! Nhà bếp hỏi là có đem thức ăn lên chưa ?
Hoàng Trung gật đầu :
- Bảo họ đem lên đi, còn nửa tiếng nữa thì khách vào đó .
- Vâng ! Thế còn món tráng miệng ?
- Cái gì ? Chuyện đó còn hỏi tôi . Nhà bếp đâu ?
Phi Yến - nhân viên phục vụ - lắc đầu :
- Hôm qua đã thoả thuận là quản lý lo phần đó mà, quản lý quên rồi sao ?
Muốn bật ngửa ra nền gạch, Hoàng Trung vỗ trán :
- Cô giết tôi rồi ! Sao cô không nhắc sớm giùm tôi ?
- Tôi tưởng quản lý nhớ, trước nay anh đâu có vậy .
Quay sang Mai Liên, anh quát :
- Cái gì cũng tại cô hết cả . Bảo làm cái này, cô lại làm cái kia, cô làm tôi muốn bung cái đầu ra đây này . Hừ ! Không phạt cô thì cô đâu có sợ . Tối nay ở lại xếp hết các khăn lại cho tôi .
Mai Liên không nói gì, cô quay lưng bỏ di . Hoàng Trung nóng cả mặt, anh sải bước, chỉ cần hai giây là án trước mặt cô .
- Thái độ của cô là ý gì đây ? Không phục à ? Được , vậy thì làm luôn những bếp gas đó nhé . Xong tiệc, lau chùi cho sạch rồi để vào chỗ cũ . Tôi kiểm tra nếu mà không hoàn thành, lúc đó sẽ trừ lương .
Nhìn anh bằng đôi mắt tóe lửa, Mai Liên hét :
- Làm thì làm chứ, tôi không sợ đâu . Đồ thứ đàn ông chuyên ăn hiếp phụ nữ !
- Cái gì ! Cô dám mắng tôi ?
- Sao không dám . Anh tưởng anh ngon lắm sao ? Làm quản lý thì được chửi mắng người khác à ? Luật pháp ở đâu vậy ?
- Cô làm sai mà còn cãi . Cô có tin là tôi ...
- \"Đuổi việc cô\" chứ gì ? Câu nói đó ông đã lặp lại hai lần rồi đó . Nhưng tôi nói cho ông biết, tôi không sợ đâu .
Hoàng Trung điểm ngón tay, anh gật gù :
- Cô giỏi lắm ! Dám cãi tay đôi với tôi . Được rồi, xong tiệc hôm nay, tôi sẽ xử cô . Còn bây giờ, cô vào bếp phụ đem thức ăn lên đi .
Không thèm nhìn anh một cái, cô quay lưng bỏ đi . Phi Yến chạy theo cô, vỗ vai bạn !
- Nè ! Làm gì bồ phải cãi với anh ấy như vậy ? Dù sao anh ấy cũng là quản lý .
- Quản lý giỏi lắm sao ? Tối ngày chỉ biết la mắng người khác . Cậu xem đó, mình biết nghiệp vụ mà . Ông ta chỉ sai, mình sửa lại thôi .
- Cấp trên lúc nào cũng đúng. Cãi lại chỉ thiệt thòi cho mình thôi . Nhịn anh ta đi .
- Cậu thì nhịn được, còn mình thì không .
Phi Yến lắc đầu, cô biết tính của bạn mình khi nói là làm nên sẽ chẳng khuyên được gì .
- Để mình tiếp cậu nha, dù gì thì trên kia cũng chưa có khách .
- Không cần đâu . Cậu mà làm, ông ta sẽ có dịp la nữa đó . Cậu lên trên đi, mình làm được mà .
- Vậy cũng được . Nè ! Nhớ cẩn thận nha .
- Ừ .
Nhưng kệ thức ăn đầy và nặng làm trán cô rịn mồ hôi . Cô đưa tay lau nhanh, rồi cắn răng làm tiếp .

Mọi cử chỉ của cô, tất cả không thoát khỏi ánh mắt của Tuấn Ngọc - anh là bếp phụ trong nhà hàng . Anh bước lại gần .
- Để tôi giúp cô một tay nhé .
Khẽ lắc đầu, cô từ chối :
- Không cần đâu . Anh còn bận nhiều việc dưới bếp mà , tôi làm là được rồi .
- Tại sao lại có một mình cô làm vậy ? Mấy người kia đâu ?
Vừa hỏi, anh vừa đưa tay bê tiếp cô :
- Người bị phạt là tôi mà, nên mọi người đâu thể giúp được .
Tuấn Ngọc nhíu mày, anh gặn hỏi :
- Bị phạt ? Ai lại phạt con gái làm những chuyện nặng nhọc này ? Đúng là không có tình người .
- Anh đừng nói lớn tiếng quá, quản lý mà nghe được là không hay đâu .
- Cái gì ! Là cái thằng quản lý đó phạt cô à ? Tôi phải cho nó một bài học mới được .
Hoảng hốt, Mai Liên chụp lấy tay anh :
- Đừng ! Anh đừng gây chuyện mà . Ông chủ sẽ không tha đâu . Với lại, tại tôi phạm lỗi mới bị phạt thôi .
Tuấn Ngọc tức tối :
- Cô còn nói cho hắn . Hắn đúng là độc ác, ai lại phạt một cô gái làm những chuyện này . Nếu không dạy cho hắn một bài học, thì hắn sẽ hại tiếp người khác .
- Tuy quản lý hơi khó, nhưng nhờ sự khó tính đó, nhân viên mới làm được tất cả việc . Chỉ tại ...
- Đúng, tôi chấp nhận là hắn giỏi, nhưng cũng đừng lên mặt quá chứ . Tưởng giỏi là không có người khác giỏi hơn sao .
- Bỏ đi, việc này cũng đâu có khó khăn gì , tôi quen rồi .
Tiếp tục bê tiếp cô, anh nói :
- Được, hôm nay tôi bỏ qua cho hắn . Nhưng lần sau mà hắn còn chèn ép cô, cô nói với tôi, tôi sẽ xử hắn giúp cho .
- Cám ơn anh .
- Không có gì . Làm chung với nhau dù gì cũng là đồng nghiệp, giúp đỡ nhau thôi .
- Anh thật là tốt ! Bạn gái của anh chắc hạnh phúc lắm .
Tuấn Ngọc xoa đầu, híp mắt :
- Không giấu gì cô, tôi chưa có bạn gái .
Mai Liên lắc đầu:
- Tôi không tin . Người toàn diện như anh chẳng lẽ không một cô gái nào để ý hay sao ?
- Cô không tin thì tôi cũng không biết làm gì hơn . Thôi được, lúc nào tôi có, sẽ báo cho cô biết .
- Là anh nói đó nha .
Cả hai bật cười vui vẻ, bao mệt nhọc dường như tan biến . Mai Liên thấy vui hẳn lên, cô không ngờ được trút bầu tâm sự lại nhẹ nhàng đến như vậy .
Cô quay nhìn anh, anh cũng nhìn cô, nhưng ánh mắt anh lại có một cái gì đó khác lạ . Cô tránh tia nhìn đó đi .
- Hôm nay, các món ăn đều lên sớm, có lẽ anh được nghỉ mệt rồi .
- Cũng mong được như lời cô nói .
- Nè ! tôi bảo cô làm việc chứ đâu có bảo cô làm \"bà Tám\" . Bộ cô muốn bị phạt thêm hả ?
Tuấn Ngọc quay lại nhìn người vừa phát ra câu nói đó, mắt anh trợn lên :
- Lại là mày . Mày không có chuyện làm sao, lại đi ăn hiếp phụ nữa hả ?
- Cái gì ! Mày nhìn lại coi, cô ấy là con gái chứ không phải phụ nữ đâu nghen .
Cung tay định đấm vào mặt thằng bạn mắc dịch, nhưng không ngờ Mai Liên tưởng hai người gây chiến với nhau, nên cô hốt hoảng ôm cánh tay Tuấn Ngọc .
- Đừng ! Tôi xin anh ... đừng có gây chuyện nữa, anh sẽ bị đuổi việc đấy .
Hoàng Trung nhướng mắt :
- Cô ấy lo cho anh kià . Bị đuổi việc đấy nhé, không phải chuyện chơi đâu .
- Được, tối nay về, tao sẽ cho mày một trận, để mày biết thế nào là lễ độ . Luôn thể, cho mày biết thế nào là con gái .
Giơ đấm tay lên, Hoàng Trung lao tới thụi vào bụng bạn :
- Đừng có lên mặt trước phái nữ nhé, tao sẳn sàng ứng chiến ... ngay cả lúc này .
Ôm bụng, Tuấn Ngọc la lên :
- Ối da ! Chết tôi rồi ... Thằng khốn ! Sao mày nặng tay vậy ?
Chứng kiến cảnh đó , Mai Liên lúng túng quá chẳng biết làm gì . Thấy Tuấn Ngọc nhăn nhó đau đớn và Hoàng Trung đang dấn tới, cô lấy hết can đảm giơ chiếc khay trong tay lên đập vào anh .
Hoàng Trung không ngờ tới, nên anh hứng trọn cáikhay vào đầu . Anh ngã bật ra, ôm đầu :
- Ối trời ơi ! Có người ám sát tôi ... Họ bảo vệ nhau, đánh tôi này, bớ người ta ...
Nháy mắt với bạn , Hoàng Trung tiếp tục rên rỉ :
- Đau quá ! Chở tôi đi bệnh viện đi . Đau quá .... bớ người ta ...
Mai Liên run rẩy, cô buông rơi cả cái khay . Cô không ngờ lại xảy ra điều này , đôi mắt cô rớm nước mắt :
- Tôi không cố ý đâu ... tôi không cố ý ... Xin lỗi ...
Cô ngồi sụp xuống bên Hoàng Trung, giọng gần như lạc đi :
- Quản lý ! Quản lý à ! Anh có sao không vậy ? Tôi ... tôi chỉ đập nhẹ thôi mà .
Hoàng Trung trợn mắt :
- Như thế mà nhẹ à ? Cô xem nè, tét đầu chảy máu ào ào rồi đâu . Hu ... hu ... Chuyến này tôi phải đi bệnh viện khám . Lỡ như bị chấn thương sọ não thì .. Ui da ...
Tò mò, Mai Liên cúi xuống sát đầu anh . Anh lợi dụng bật ngồi dậy, môi anh đi phớt qua má cô .
- Á ... anh ...
- Cái gì ! Cô đánh tôi giờ còn định la làng nữa ư ? Bộ muốn ăn cướp rồi la làng hả ?
Ông Tùng - bếp trưởng của nhà hàng bước ra :
- Lại là hai cái thằng này . Bộ muốn ăn dao phải không ?
Mắt ông trợn nhìn Hoàng Trung :
- Cậu lại kiếm chuyện với người ta chứ gì ? Phải cho cậu một bài học mới được . Cái thằng kia nữa ! Huà theo nó cũng bị luôn .
Cả hai anh bỏ chạy ngay sau đó . Mai Liên chẳng hiểu gì cả, cô tròn mắt nhìn ông Tùng trân trân .
- Nhìn gì vậy con gái ? Tụi nó là bạn thân của nhau đấy , khi nào mà đánh nhau như vậy . Chúng gạt con thôi .
Mai Liên hiểu ra, cô mím môi :
- Hừ ! Được rồi, thù này không quên đâu . Chờ đấy !





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |

truyện Khi Biết Yêu được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Khi Biet Yeu. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Như Màu Hạnh Phúc

"If I had to live my life without you near me.

The day would all be empty . The night would seem so long... with you... "

- Hù ! Trời ơi ! Chị Ba đang nhớ chàng.

Thái Vy quay lại :

- Nhới cái đầu của mi á .
8870 lượt đọc

Tờ Hứa Hôn

- Thì ra ...

Ông Dũng hỏi :

- Chàng thanh niên ấy nợ cháu bao nhiêu tiền ?

- Đáng lý ra là năm trăm ngàn, nhưng ông ta đã đưa trước cho cháu hai trăm ngàn rồi.

Ông Nam không thể yên lặng :
4451 lượt đọc

Khi Biết Yêu

- Quản lý ơi! Quản lý!

Đang cài lại nút áo trắng, Hoàng Trung quay lại:

- Chuyện gì vậy ? Mới sáng ra đã réo um sùm rồi .

- Ông khách ở phòng 302 không biết tại sao sáng nay khi tôi vào dọn
9104 lượt đọc

Sương Đêm

Đám tang của ông Tô Tịnh không đông đúc như các đám tang khác, nó không xứng đáng với một nhà tỉ phú như ông . Suốt hai ngày tang lễ, luật sự Chí Tâm nhận rất nhiều bức điện tín chia buồn
9265 lượt đọc

xem thêm