truyện tiểu thuyết - hoa tím học trò - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Hoa Tím Học Trò - Hạ Vi

Nhỏ Hường về lớp với vẻ mặt bí xị, buồn thảm.

Vì trong giờ học nên mấy đứa bạn của nó không thể hỏi được gì.

Nhỏ về chỗ ngồi xuống, nét mặt sa sầm, đến nỗi thằng Phạm Quân ngồi cùng bàn với nhỏ cũng không dám hỏi gì.

Trong lớp, thằng Quân được tụi bạn gọi là "du côn hiền lương". Bởi lẽ tính nó cộc lốc, khi giận lên việc gì nó cũng dám làm. Nhưng khi xong việc, nếu việc ấy có ảnh hưởng đến chuyện học thì nó giống như chú thỏ đế.

Thằng Quân hay thích trêu bạn bè ở lớp, thế mà bây giờ trước mặt của nhỏ Hường, nó im phăng phắc không dám hở môi nói lời nào. Bao nhiêu đó cũng đủ hiểu nhỏ Hường đáng nể như thế nào.

Còn về phần mình, An Thi cảm thấy mình có lỗi, vì cô bé cho nên nhỏ Hường mới bị xuống văn phòng.

An Thi đưa mắt nhìn qua nó dò xét. Bên này, Bích Hường cũng nhìn qua An Thi , thấy bạn nhìn mình nhỏ Hường biết An Thi đang lo cho nó, nhỏ nhoẻn miệng cười trấn an.

- Tao hông sao.

An Thi gật đầu đáp lại, vì trong giờ học nên chẳng ai nói năng gì nhiều.

Đến giờ ra chơi, đám bạn chơi thân bèn bu quanh lại nhỏ Hường.

Thằng Quân vừa sáp lại đã bô bô cái miệng:

- Hồi nãy bà Hường xuống văn phòng sau lâu quá vậy ?

Bích Hường hứ nhẹ một tiếng:

- Hồi đầu giờ nếu ông với Ông Phan Ngọc đừng có cản tui là tui dám đánh nhỏ Kiều 11A4 rồi đó.

Trung Hiếu gãi gãi đầu:

- Đàn bà con gái chi mà dữ quá, thiệt tình lần này tui mới thấy bà Hường "chằn" như vậy.

Bích Hường hất mặt:

- Ai biểu nhỏ Kiều ăn hiếp bạn thân của tui làm chi.

An Thi nắm lấy tay bạn có vẻ xúc động:

- Tại tao mà nhỏ bị xuống văn phòng, tao ái ngại quá.

Phan Ngọc thốt:

- Đã là bạn bè sao lại nói năng những lời đó ? Vả lại, Bích Hường cũng vừa nói Thi là bạn thân của nhỏ mà.

Phạm Quân chép miệng:

- Nói thiệt nghe, bà Thi cũng hiền quá, nếu không thì con nhỏ Kiều đâu có ăn hiếp được.

- Thôi bỏ đi!- An Thi xua tay.

- Lần này mình không đoạt giải thì mình chờ lần sau.

Nhìn An Thi dửng dưng nói chuyện huyên thuyên như chưa hề có việc gì xảy ra.

Bích Hường cau mặt khó chịu:

- Vậy mà nhỏ còn vui vẻ, cười nói được à ?

- Gì cơ ?

Nhỏ Hường có vẻ giận, nhỏ biết tỏng là An Thi thừa sức hiểu điều nhỏ muốn nói về vấn đề gì. Nhưng nhỏ thấy An Thi làm ra vẻ ngớ ngẩn. Nhỏ Hường bực dọc bước đi, cũng may Cẩm Lệ đứng cạnh đấy nắm lấy tay nhỏ lại.

Cẩm Lệ nói:

- Nhỏ làm gì giận dữ chi, An Thi có thái độ vậy ắt hẳn có lý do.

An Thi gật đầu:

- Phải đó, nhỏ đừng có nhăn mặt. Cái mặt của nhỏ cau có trông xấu tệ Sở dĩ tao dửng dưng là vì tao không muốn đạt tới vinh quang lại đi bằng... đầu gối, bây giờ thì nhỏ hiểu chưa ?

Bích Hường có vẻ hiểu, nhỏ gật đầu. An Thi nói đúng.Trong hội thi "học sinh thanh lịch" kỳ này, lẽ ra An Thi phải đứng thứ nhất. An Thi đạt đủ từ hình thức đến kiến thức, vậy mà An Thi chỉ xếp thứ hai, sau nhỏ Mỹ Kiều lớp 11A4.

Bích Hường cảm thấy tức vì câu trả lời của nhỏ Kiều không chuẩn bị mà ngoại hình chưa hẳn là đẹp.

Bích Hường cho là hội thi không trong sạch, ba má của nhỏ Kiều lo lót cho ban giám khảo nên kết quả không công bằng chút nào.

Cẩm Lệ hiểu tâm trạng đứa bạn:

- Nhỏ tức làm gì. An Thi là người trong cuộc mà nhỏ còn không tức, thì mình tức giận chi.

Phan Ngọc chép miệng:

- Có phải tại ba má Mỹ Kiều "hối lộ" nên bà Hường thấy tức chứ gì ?

Bích Hường không trả lời câu hỏi của thằng Ngọc, nhỏ nhìn qua An Thi.

- Có phải ba của nhỏ làm công cho ba của Mỹ Kiều, nên lần này nhỏ mới chịu thua ?

An Thi nhíu mày:

- Trời ạ! Nhỏ nói cái gì vậy ? Chuyện nào ra chuyện đó, mắc mớ gì liên can tới nhau ?

Bích Hường lắc đầu:

- Tao thiệt phục nhỏ ghê, thua cuộc mà cứ cười hề hề hoài.

- Hổng lẽ nhỏ bắt tao khóc ?

Cẩm Lệ chun miệng:

- Nói thiệt nghen, nếu là tui chắc có lẽ tui hổng có bình thường được như nhỏ Thi vậy đâu, cũng tức lắm chứ.

Được dịp, Trung Hiếu liền trêu:

- Tui thấy bà Lệ được đó nghe.

- Được cái gì ? - Nhỏ Lệ hỏi:

Thằng Hiếu nói tiếp:

- Chỉ cần bà bồi dưỡng thêm chút nữa nhé, tui bảo đảm là bà đi thi "học sinh thanh lịch" thì phải "rinh" giải to nhất là cái chắc.

Cẩm Lệ nở mũi:

- Chứ sao, khỏi nói.

Thằng Hiếu cười cười chưa kịp nói tiếp thì Phạm Quân đã lên tiếng đế vô:

- Thì đúng vậy đó. Cỡ như bà lấy ai to bằng mà không nhất được.

Biết mình bị chơi xỏ, nhỏ Lệ trừng mắt:

- Ông Quân nói gì ? Tui "dzầy" mà ông nói tui mập hả ?

Phan Ngọc cười mím chêm thêm:

- Đâu có mập, hơi phì nhiêu chút thôi.

Bích Hường lườm Phan Ngọc :

- Ông Ngọc liệu hồn đó, tui nói nhỏ Thi "xù" đẹp ông bây giờ.

Phạm Quân vờ sửng cồ:

- Hổng dám đâu, An Thi mà xù thằng Ngọc là tui sẽ...

Nó lấp lửng, nhỏ Hưởng hỏi dồn:

- Ông sẽ làm gì ?

- Thì tui sẽ "giựt chỏ... so le" bả chứ chi.

Cẩm Lệ ngẩn người:

- Trời, trời! Người ta là "giựt chỏ phù mỏ" mà sao khi không ở đâu ông lượm được cái từ khó nghe quá vậy ? Gì mà "giựt chỏ so le" ? Nghe "kinh" quá!

Trung Hiếu cười giòn:

- Bà Lệ nói người ta lượm ở đâu ra cái câu kỳ dị, thế còn bà thì sao ? Cái gì mà "kinh" ?

- Ừ, tại tui thích nói vậy đó. Đươc. hông ?

Đang trò chuyện Phan Ngọc đổi đề tài. Nó nói thằng Quân:

- Hôm qua tao có tới nhà tìm mày, nhưng mày đi vắng. Ngồi nói chuyện với má của mày, tao nghe bác nói mày dự định cuối năm 12 sẽ thi ngành Y phải không ?

An Thi cười nhe cái răng khểnh dễ thương:

- Ý, mới lớp 11 đã lo xa quá hé!

Thằng Quân xua tay:

- Ngành Y ngành A cái gì hổng biết. Tại mỗi lần tới bữa cơm là má tao cứ hỏi tao, năm sau thi đại học gì hoài. Cho nên tao nói đại là thi ngành Y.

Trung Hiếu chỉ tay vào mặt thằng Quân:

- Mày cũng khôn đáo để. Nói đại mà cũng lựa ngành cho ngon quá trời.

Phạm Quân ma mãnh đáp:

- Tại tụi bây quên đó chớ.

Phương Ngọc làm lạ hỏi:

- Quên cái gì ?

Thằng Quân hạ thấp giọng làm ra vẻ quan trọng:

- Cô gái dạy môn văn tụi mình nói tao thi ngành Y mà.

Bích Hường cau mày:

- Tui cũng chưa hiểu ông đang nói gì ?

Thằng Quân nhăn mặt:

- Vậy mà mấy người nói là bạn thân của tui.

Phương Ngọc xua tay:

- Thôi thì mày nói đại ra đi, cho tụi tao biết. Tại sao mày chọn ngành Y ?

Phạm Quân cười lém lỉnh:

- Thì mỗi lần cô gái dạy môn văn kêu tao lên trả bài nhìn tập của tao cổ hay nói: "Chữ của em giống chữ bác sĩ lắm". Cho nên tao mới nói với mẹ tao là tao thi ngành Y.

Đám bạn cười rần rần. Trung Hiếu lớn tiếng:

- Trời đất! Mày nói nghe tếu quá. Nghe giống chuyện tiếu lâm quốc tế ghê.

Phương Ngọc nói:

- Tụi bây quên thằng Quân là thằng lém lỉnh nhất trong bọn mình hay sao ?

An Thi nhìn qua Phương Ngọc :

- Ngọc làm như Ngọc hiền lắm không bằng.

Trung Hiếu thúc chỏ thằng Ngọc:

- Mới lên tiếng là bị "hê" rồi, tao đã bảo số mày bị con gái nắm... đầu mà hổng chịu tin.

Mấy đứa bạn lại cười. Đến lượt An Thi xoay qua hỏi Cẩm Lệ.

- Ừ, hồi nãy trong giờ học nhỏ nói là lát nữa ra chơi sẽ nói gì đó cho tao nghe mà. Bộ quên rồi sao ?

Cẩm Lệ gật đầu:

- Tất nhiên là không có quên, nhưng bây giờ đông quá làm sao mà kể ?

Bích Hường chống nạnh:

- Có nghĩa là nhỏ định kể cho một mình An Thi nghe thôi hả ? Vậy mà nói là bạn thân.

Thằng Hiếu thốt:

- Trời! Cái câu này sao bà Hưởng nói y chang thằng Quân vậy ? Bộ hai đứa bây có "ăn rơ" trước với nhau hả ?

Bích Hường sấn tới định gõ vào đầu thằng Hiếu, nhưng nó đã tránh kịp, nhỏ nói:

- Chỉ có giỏi nói bậy, tui mà chịu "ăn rơ" ông Quân sao ? Còn khuya.

An Thi trêu:

- Ừ, đúng đó. Lớp của mình có hai người quậy xám hồn, là nhỏ với ông Quân. Nếu hai người mà "sáp vô" chắc lớp mình thành "Lục quốc giao tranh" quá.

- Nhỏ còn nói nữa! - Bích Hường đẩy vào vai An Thi.

Phương Ngọc hỏi Cẩm Lệ :

- Nhỏ có chuyện muốn nói cho An Thi , sao bây giờ hổng nói ?

- Tui đã bảo đông quá sao kể.

Bích Hường nhìn nhỏ bạn:

- Bộ bí mật lắm hả ?

- Đâu phải, tại tao sợ kể ra thì mấy ông này cười tao.

Phạm Quân giục:

- Kể đi, tui hứa là hổng có cười bà đâu.

- Ai hứa thì tui còn tin, chứ ông Quân hứa thì "hổng dám đâu".

Phạm Quân chống nạnh ngó Bích Hường :

- Trời, trời! Làm gì bà chà đạp danh dự của tui dữ vậy ? Làm tui tự ái đó nghen.

Trung Hiếu chơi luôn một câu:

- Bản mặt của mày dày thấy mồ, đạn bắn còn hổng lủng, ở đó mà tự ái.

Thằng Quân nhướng mày nhìn bạn, nó kéo thằng Hiếu tới gần nhỏ giọng:

- Mày làm quê tao mày ? Đã không bênh vực cho tao mà còn hùa theo mấy bà chơi tao sát ván vậy ?

Phương Ngọc an ủi:

- Nói vậy chớ mày an tâm đi, thằng Hiếu nó hổng bỏ mày đâu.

Bích Hường nói với Cẩm Lệ :

- Bây giờ nhỏ có chịu kể ra không ? Nếu hổng kể tao đi à ?

Cẩm Lệ nhanh nhẩu:

- Được rồi, để tao nói. Nhưng mấ ông con trai không được cười tui à nghen.

Phạm Quân thốt:

- Bà chưa nói làm sao tụi tui biết mà cười.

Nhỏ Lệ chép miệng:

- Hôm tuần rồi tui về quê, xui gì đâu.

- Sao mà xui ?

Nhỏ Lệ nhìn thằng Hiếu trả lời:

- Hồi đó giờ mỗi lần tui về dưới quê ngoại đều có xuồng đưa tới nhà. Nhưng lần này tui phải lội bộ.

Trung Hiếu lắc đầu:

- Chuyện kể nhạt quá, thêm chút muối đi.

Bích Hường gắt giọng:

- Đồ vô duyên, thì cứ để cho nhỏ Lệ kể tiếp coi sao ?

Cẩm Lệ tiếp tục:

- Tới con mương nhỏ, trời đất! Hổng biết ai chơi kỳ quá, rút mấy chiếc ván cầu đâu mất tiêu.

Phương Ngọc có vẻ chăm chú lắng nghe:

- Vậy thì làm sao đi qua được ?

- Bởi thế mới nói! - Nhỏ Lệ cao giọng: - Tui liền hỏi một thằng nhóc vừa đi tới.

Phạm Quân nôn nóng:

- Thế bà đã hỏi nó cái gì ?

- Tui hỏi nó: "Cái mương đó có đỉa hông ?" Tui sợ đĩa dữ lắm. Mấy ông biết thằng nhỏ đó trả lời ra sao không ?

An Thi lắc đầu:

- Tất nhiên là làm sao tụi tao biết được, vậy mà nhỏ cũng hỏi.

Cẩm Lệ cười nói:

- Để tui kể tiếp cho nghe. Thằng nhóc đó trả lời :" Không có con nào đâu".

Thằng Hiếu chép miệng:

- Vậy thì tốt rồi.

Nhỏ Lệ say sưa kể:

- Để chắc ăn, tui gặng hỏi: "Này, chắc hông nhóc ?" Nó gật đầu quả quyết "chắc mà".

- Thế là nhỏ lội qua ?

Cẩm Lệ nhìn An Thi , gật đầu:

- Chứ còn cách nào khác hơn. Nhưng thiệt tình tao đâu có ngờ bị thằng nhóc bằng tuổi em mình nó gạt.

Nhỏ Hưởng cau mày:

- Vậy là ở dưới mương đó có đỉa hả ?

- Tui cũng hổng biết nữa.

Phương Ngọc lấy làm lạ:

- Ủa, vậy lúc bà lội qua thì sao mà nói hổng biết ?

- Ông đừng có gấp nghe tui kể tiếp. Tui vén quần lội ra đến giữa con mương, (#26) bất chợt thấy có cái gì nhồn nhột dưới chân, làm tui hoảng quá trời.

Bích Hường lầm thầm:

- Chắc chắn là đỉa rồi chứ gì ?

- Sao nhỏ hông hỏi thằng nhóc đó coi sao ? Chứ nếu là tao, chắc lúc ấy té xỉu luôn quá.

Cẩm Lệ nhìn An Thi nói xong, nhỏ mới lên tiếng:

- Thì tao có hỏi: "Nè nhóc tí, mày chắc là không có đỉa chứ ?"

Trung Hiếu háo hức:

- Thằng nhóc ấy đã trả lời sao ?

- Thằng nhóc tí đó nói: "Chị yên tâm đi, lúc trước thì nhiều lắm. Còn bây giờ htì hết rồi.

Cẩm Lệ ngưng lại lấy hơi, nói tiếp:

- Rõ ràng là tui thấy nhồn nhột dưới chân, vậy mà nó nói "hết rồi". Thiệt tức hết sức. Tui liền gắt giọng. Tại sao lúc trước nhiều mà bây giờ hết ?

Cẩm Lệ lại im lặng, Phạm Quân càu nhàu:

- Tiếp đi chớ, sao tự dưng lại im bặt ?

Biết tụi bạn nóng ruột, nhỏ Lệ nói liền:

- Thằng quỉ "mắc toi" đó cười hề hề đáp: "Tại vì bây giờ mấy con đỉa đó bị rắn ăn mất tiêu hết rồi".

- Hả ?

- Cái gì ?

Ba, bốn cái miệng cùng một lượt há to và thốt một tiếng sửng sốt. Tiếng thằng Hiếu vẫn to nhất:

- Trời đất! Rắn còn quá cha đỉa nữa.

- Rồi sau đó thế nào ? - Thằng Quân hỏi.

Cẩm Lệ thở khì ra một cái:

- Lúc đó tay chân tui bủn rủn hết trơn, muốn nhào xuống mương chết cho rồi.

Phan Ngọc gục gặc đầu:

- Thiệt đó. Chết còn sướng hơn. Hổng dè thằng nhóc ở dưới quê mà cũng láu cá quá hé.

Cẩm Lệ cất giọng:

- Ý, ông đừng có nghĩ vậy mà lầm chết. Tụi con nít ở dưới quê bây giờ thông minh, ma mãnh không thua gì đám nhóc ở thành phố đâu.

Trung Hiếu tròn xoe mắt:

- Đây cũng là một kinh nghiệm, mai mốt tui có về quê nhất định sẽ không tin vào đám con nít nữa.

Phạm Quân lớn tiếng:

- Mày mà tin tụi nhóc đó, coi chừng tụi nó đem mày đi cầm hồi nào mày hổng hay luôn đó.

Đám bạn cười giòn, kế đó trống đổ vang báo hiệu giờ học kế tiếp bắt đầu.

Đám bạn tản ra, thằng Ngọc nói nhanh với An Thi.

- Trưa mai Ngọc tới nhà Thi có chút viêc. nghen ?

- Chừng nào ?

Thằng Ngọc đáp:

- Đã nói là trưa mai rồi.

- Biết rồi, nhưng mấy giờ ? Thi sợ lúc Ngọc tới hổng có nhà thì sao ?

Thằng Ngọc chớp mắt, rồi suy nghĩ một chút.

- Độ ba giờ chiều mai. Được không ?

An Thi gật đầu:

- Được, hổng có gì hế t.

Thầy giáo bước vào lớp, mọi chuyện tạm thời dừng lại để trả về cho giờ học mới bắt đầu.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Hoa Tím Học Trò được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hoa Tim Hoc Tro. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hoa Tím Học Trò

An Thi có vẻ khó chịu khi nhìn thấy thái độ của ba cô bé khi ngồi nói chuyện với ông chủ Công ty, nơi ba cô bé làm việc.

Trong đời An Thi , cô bé ghét nhất phải quỳ lụy người khác . Chính vì
4926 lượt đọc

xem thêm