truyện tiểu thuyết - hát mãi bài tình ca - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Hát Mãi Bài Tình Ca - Hồng Kim

Ngồi nhâm nhi tách cà phê bốc khói, chuyện trò đủ chuyện không đâu vào đâu. Bỗng dưng Khiết Văn rủ Hà Chương:

-Về Đà Lat nghĩ mát với tao đi mầy !

Hồ sơ xin việc đã gởi nhiều nơi. Trong khi chờ đợi Hà Chương thấy nhàn rổi buồn chán lạ thường. Khiết Văn còn đi đi về về giữa Dà Lat và Sàigòn còn Hà Chương chỉ mãi quẩn quanh thành phố, làm linh tinh cho hết ngày giờ. Vì thế khi nghe Khiết Văn rủ Hà Chương gật đầu hưởng ứng ngay:

-Còn gì bằng, sẳn dịp làm một chuyến du lịch luôn.

Khiết Văn than van:

-Về Đà Lat ngao du xem sao? Ở đây chờ nhận việc chán quá!

Hà Chương ngó Khiết Văn.

-Tao như mày về Bảo Lộc làm ở cơ sở sản xuất trà của gia đình cho rồi.

Khiết Văn nhún vai kêu lên:

-Ối trời làm ở đó có gì vui thích?

-Chứ ở đây mới vui thích?

Khiết Văn lên giọng giải thích :

-Ở thành phố nè! Ai cũng kéo nhau lên đây tìm việc, mình lại bỏ về quê nhà sao ?

Hà Chương phát biểu:

-Ở đâu cũng vậy?

Khiết Văn không chịu:

-Sao cũng vậy? Ở thành phố vui tươi, nhộn nhịp, hấp dẩn hơn nhiều.

Hà Chương cười bảo:

Tao thấy ở Dà Lat cũng vui vẻ Thành phố du lịch rất hấp dẩn mà!

-Khiết Văn nhận định:

- Đà Lat thỉnh thoảng đến tham quan thì thấy lý thú, hấp dẩn chứ ở luôn buồn chán lắm.

Hà Chương châm chọc:

-Vậy ra mày vẩn còn ham vui?

-Tao ở đâu cũng được.

Khiết Văn lại rũ:

-Hay mày về Bảo Lộc làm việc với tao đi!

Hà Chương đáp lửng lơ:

- Để xem! Biết đâu...

-Về đó mày sẽ sấy trà

-Uống trà thì có. Báo hại ghiền như mấy ông cụ.

Làm sao uống nổi. Sấy riết mày ngán luôn đó.

Hà Chương hỏi vui:

-Mày sợ ngán trà nên ngán làm luôn hả?

Khiết Van phân trần:

-Tao học kiến trúc mà mày bảo về làm trà với ông già. Ở Bảo lộc tréo ngoe quá!

-Sao mày xúi tao?

-Thấy mày hạp...

-Hạp gì? Tao cũng phải chọn công việc đúng với ngành mình học chứ.

-Vậy thì cứ chờ !

-Chờ và chán...

Khiết Văn nhắc:

-Chân thì đi! Thôi về chuẩn bị sáng đi sớm nghe!

Thế là Hà Chương khăn gói lên Dà Lat cùng Khiết

Văn. Xe chạy bỏ lại thành phố đầy người, đầy bụi, đầy những âm thanh ồn ào...

Dà Lat thơ mộng tươi mát hiện ra. Da Lat đẹp yêu kiều như cô thiếu nữ tròn xuân sắc. Dà Lat bàng bạc sương mùa, bàng bạc cây xanh. Những hàng thông biêng biếc vi vu, vi vu reo hoài trong gió...

Đã bắt đầu lạnh rồi. Dặt chân đến Dà Lat, Hà Chươnng có một cảm giác nao nao...

Ngồi trong xe, Khiết Văn thục tay vào hông Hà Chương:

-Mày là con trai thành phố...

-Thì về Dà Lat tha hồ mà mơ mộng.

-Bộ Ở thành phố không biết mơ mộng sao?

-Không !

Khiết Văn buông gọn rồi đưa tay chỉ bên ngoài và cất giọng giải thích:

- Ở thành phố trần trụi quá, còn Dà Lat, mày xem kìa thiên nhiên óng ả xanh tươi, có cây hoa lá đủ màu sắc, có thác chảy, thông reo, có rừng rì rào cho mày mộng mơ bay bổng.

Hà Chương chọn lại Khiết Văn :

-Còn mày, con trai Dà Lat chắc mơ mộng dử lắm?

Khiết Văn nháy nháy mắt vớî Hà Chương:

-Có người cùng mơ mới thích hơn.

-Thì hảy đi tìm!

-Khổ nổi tìm hoài mà chẳng được,Hà Chương nhún vai vẻ không tin:

-Mày mà tìm không được?

-Có tìm được ai đâu?

-Thế ai mà mày hò hẹn đi quán xá, đi phố suốt ngày vậy?

-Bạn bè thôi!

-Bạn bè mà vẩn không chọn được một đối tượng để cùng mơ mộng hả?

Kniết Văn phẩy tay:

-Thôi đừng phóng vấn tao nữa! Còn

mày thì sao?

Hà Chương đáp khẻ khàng:

-Tao chưa có nghề nghiệp. Còn long nhong.

-Chưa có nghề nghiệp nên không yêu hâ?

Hà Chương hỏi lại:

Không phải sao? Người con gái nào chẳng mong người yêu mình có tương lai sự nghiệp.

Khiết Văn cười cười:

-Vậy mày chờ có tương lai sự nghiệp rồi mới có người yêu phải không?

- Đúng vậy!

-Thôi đừng nói chắc ông ơi! Tại ông chưa gặp cú sét đấy thôi.

Hà Chương bật hỏi:

-Nếu gặp thì sao?

-Thì chết chứ sao! Hì! Hì!

-Nếu chết thì ai gặp làm gì?

-Bởi vì đến lúc đó, mày đã chao đảo rồi đâu có còn chờ đợi tương lai sự nghiệp gì ghê dữ vậy sao?

-Rồi mày sẽ biết! Không chừng đến Dà Lat này sẽ gặp cú sét đấy!

Hà Chương khẻ lắc đầu:

- Ở Sài Gòn cả đời không có, làm gì mới lên Dà Lat bị sét đánh?

Khiết Văn nhe răng cười:

-Ai biết được. Hì! Hì!

Xe bắt đầu trèo lên dốc. Khiết Văn vui vẻ bảo:

-Sắp đến nhà tao rồi.

-Nhà mày trên đồi hả?

Khiết Văn sửa lại:

Đưới đồi chứ!

Hà Chương đọc nghêu ngao:

-"Nhà anh ở dưới chân đồi

Nhà em trên núi gần trời gần mây"

Khiết Văn cười nhạo:

-Chà đọc thơ tình ướt át nữa hả?

Thơ dành cho mày mà!

-Thôi đi ông! Nhà tôi gần kia kìa chẳng có núi, có em gì cả?

-Có cỏ, cây, hoa, lá chứ?

-Có cả một rừng thông xa kìa!

Chiếc xe dừng lại, hai người đi bộ trên con đường đá sỏi, một khoảng ngắn là đến nhà Khiết Văn. Đó là một căn biệt thự sang trọng kiến trúc theo kiểu pháp tuyệt đẹp trước sân và chung quanh trồng hoa rưc rở. Ngôi nhà khiến Hà Chương ngẩn ngơ nhìn và tấm tắc khen thầm. Nhà Hà Chương ở thành phố cũng khang trang nhưng kém va căn biệt thự lộng lẩy này.

Hà Chương buột miệng:

-Nhà mày đẹp thế này mà không chiệu ở, cứ chen chân lên thành phố.

Khiết Văn phân trần:

-Nhà của ba mẹ chứ của tao đâu.

-Mày cũng có phần.

-Phần mà nói làm gì. Nguyên căn kìa!

-Muốn nguyên căn thì tự xây çất mà ơ?

Khiết Văn cười:

-Tao còn phải kiếm người về cùng xây cất và ở !..

-Ráng tìm đi!

Hai người vừa bước vào trong, con chó Vàng phóng ra sủa inh ỏi.

Khiết Van la:

-Vàng, mày không nhận ra tao sao sủa dử vậy?

Hà Chưong cười chọc:

-Mày đi riết rồi con Vàng không thèm nhớ mặt!

Khiết Văn đáp lại:

-No thấy mày kẻ lạ mặt nên phải sủa chứ.

Rồi Khiết Văn cười với con chó Vàng:

-Sủa đi Vàng, cứ tấn công kẻ lạ mặt!

Hà Chương vừa nhằn vừa cự:

-Mày mời khách đến nhà mà kêu chó sủa, đón tiếp như thế hả? Tao về à?

Vô tới nhà rồi đòi về!

Nghe tiếng chó sủa vang, Thường Châu em gái Khiết Văn chạy vội ra. Thấy anh trai cô kêu lên:

-Ủa anh Khiết Văn maớ về hả? Vậy mà em tưởng khách nào.

Khiết Văn đưa tay chỉ Hà Chương vui vẻ bảo :

-Khách kìa!

Thường Châu đưa mắt sang Hà Chương:

-Chào anh! Vậy mà em không thấy.

Hà Chương pha trò:

-Tôi đường đường một đống vậy mà không thấy?

Thường Châu liến thoáng đáp:

-Mắt em chỉ thấy có anh Khiết Văn hà.

Khiết Vân chiêm vô:

-Bây giờ thấy cững chưa muộn.

Hà Chương bạn anh đó.

Thường Châu cười bảo với Khiết Văn:

-Vừa nhìn là em biết bạn anh ngay.

Hà Chương tiếp lời:

-Cũng như cô vừa nhìn là tôi biết em gái Khiế't Văn ngay.

Thường Châu vờ khen:

-Anh có tài đoán mò cũng giỏi đấy.

Hà Chương nở mủi khoe:

-Tôi có nhiều tài lắm.

Thường Châu liếc Hà Chương thật dài:

-Sao mà thiếu khiêm tốn thế?

Khiét Văn çhen vô.

-Mày bị phê phán rồi đó Hà Chương.

Hà Chương nhe răng cười.

Thường Châu hạ lệnh:

-Hai anh ngồi nghĩ để em báo cho mẹ hay rồi bảo Nhiên Trân làm chút gì ăn.

Nói rồi Thường Châu đi khuất lát sau bà Thường Minh ra đến, bà vui hỏi Khiết Văn:

-Con về sao không báo cho mẹ biết?

Khiết Văn tưoi cười :

-Con đi về tùy hứng báo làm gì mẹ mất công. Lần này con được Hà Chương bạn con về chơi ít hôm đó mẹ.

Bà Thường Minh đáp một cách hiền hậu:

-Hà Chương ở chơi bao lâu mà chẳng được! Nhà mình rộng rải mà.

Bà Thường Minh là một phụ nữ rất vui cởi mở và hiền lành tố't bụng. Ông Khiết Thịnh cha của Khiết Văn đang trông coi sở chế biế'n trà ở Bảo Lộc vài tuần mới về nhà một lần. Bà ở nhà quản lý nhà cửa con cái.

Hà Chương lên tiếng chào bà. Bà ân cầ bảo:

-Cháu ở đây rồi tham quan Dà Lat vui lắm :

-Mẹ lại làm nhà quản cáo rồi!

Mắt bà Thường Minh lấp lánh nét cười khi nghe Khiết Văn nói:

-Ai đến Dà Lat cũng là để tham quan mà.

Hà Chương thiệt tình:

-Cháu ở thành phố buồn quá nên đi chơi cho đở buồn đó bác.

Bà Thường Minh ngó Hà Chương:

-Cháu than ở thành phố buồn. Còn Khiết Văn thì than ở đây buồn cứ kiếm chuyện vô trong ấy mãi.

Hà Chương mỉm cười:

-Vậy buồn vui do lòng người chứ không phải chổ ở? Hén bác?

Bà Thường Minh gật nhẹ:

Đo lòng người mà sao cháu với Khiết Văn còn trẻ mà cứ than buồn hoài vậy?

Khiết Văn hỏi lại:

-Mẹ Ơi bộ còn trẻ rồi không biết buồn sao mẹ?

-Tuổi trẻ mà cứ buồn thì khô héo một đời đấy con ạ!

-Tức là mẹ bảo tụi con đừng buồn để cho tuổi già buồn thôi?

-Cái thằng! Tuổi nào cững dừng nên buồn, mà hảy vui vẻ.

Khiết Văn nháy mắt với Hà Chương:

-Nghe chưa mày, không được buồn Phải vui dù ở bất cứ nơi đâu.

Bà Thường Minh ngọt gîọng giải thích:

-Vui vẻ, yêu đời hăng say làm việc là bí quyết để sống lâu đó con

Hà Chương lên tiéng:

-Nghe bác nói là con thấy vui vẻ yêu đời ngay.

Khiềt Văn châm chọc:

-Nhốn nhao như mày đâu có buồn lâu được.

-Mầy cũng vậy!

Ba người cũng cười vang. Tiếng cười làm cho ngôi nhà trở nên ấm áp và sáng rực hơn.

Rồi bà Thường Minh cất tiếng gọi:

-Nhiên Trân ơi, Nhiên Trân! Bà bảo Nhiên Trân pha cà phê và làm chút gì cho hai người ăn.

Hà Chương nhẹ giọng từ chối:

-Thôi khỏi bác ạ! Chiều ăn luôn. Khiết Văn kêu lên:

-Tao đói rồi, mầy khơng đói sao để chiều ăn?

Ngay lúc đó Nhiên Trân bưng khay cà phê lên. Nhiên Trân, một cô em nào nữa của Khiết Văn chắc. Và Hà Chương há hốc mồm khi nhìn thấy Nhiên Trân. Cô gái có dáng vóc mãnh mai. Cùng mái tóc xõa dài, cùng khuôn mặt trái xoan thanh tú, cùng dáng điệu thướt thạ Hà Chương sững sờ đến độ chẳng nói câu nào và cứ trân trối nhìn Nhiên Trân. Yên Sạ Đúng là Yên Sa! Sao lại là Nhiên Trân. Hình ảnh Yên Sa rất quen thuộc với anh, nhưng Yên Sa đang đứng trước mạt với cái tên Nhiên Trân hoàn toàn xa lạ.

Nhiên Trân bối rối đạt khay cà phê lên bàn, khi thấy gã con trai lạ đang nhìn mình chòng chọc, cô nhanh chóng nhìn nơi khác. đặt từng ly cà phê truước mặt mọi người, Nhiên Trân khẻ khàng mời:

-Mời bác và hai anh dùng cà phê!

Bà Thường Minh xởi lởi:

-Uống cà phê đi cháu! ở đây uống trà và cà phê là chính đấy.

Nhiên Trân gọi bà Thường Minh là bác. Lạ thật Hà Chương không sao hiểu nổi.

Mọi người cùng nhâm nhi cà phệ Phải nói là cà phê ngon tuyệt, đặc sánh, thơm ngào ngạt. Tuy đắng nhưng cà phê là món uống khoái khẩu của bọn đàn ông con trai.

Hà Chương vừa hớp ngụm cà phê vừa len lén nhìn Nhiên Trân. Khi cô định quay gót thì bà Thường Minh khẻ giọng:

-Nhiên Trân mang va li của hai anh vào phòng đi!

Nhiên Trân vừa đặt tay xách va li thì Hà Chương ngăn lại:

-Ấy đừng, cô hảy để tôi xách cho!

Khiết Văn'cũng lên tiếng chiếu lệ:

- Để đó cho bọn anh!

Nhiên Trân nở nụ cười thoải mái:

- Để em xách giúp hai anh vào phòng.

Không thể để cô gái mảnh khảnh như thế nầy xách hai chiếc va li to đùng, nặng trĩu trong khi hai gã con trai sức dài vai rộng khỏe mạnh ngồi đây. Hà Chương đứng phắt dậy, giành lấy xách thật gọn trên đôi tay rắn chắc:

phòng đâu Nhiên Trân hãy chỉ cho tôi đi!

Nhiên Trân cất giọng nhỏ nhẹ:

-Anh hãy đi theo em!

Hà Chương xách va li thoăn thoắt đi theo Nhiên Trân. Cô rất lặng lẻ. Hà Chương thật đau đầu khi nhìn cô, anh chợt lên tiếng hỏi:

Cô tên là Nhiên Trân hả?

-Vâng.

Lời Nhiên Trân ngắn ngủn, Hà Chương cố gợi:

Tên hay quá n nhỉ? Nhiên Trân là gì cô có biết không?

Giọng Nhiên Trân không chút âm sắc:

-Em.cũng không biết nữa!

Hà Chương vẩn tiếp tục cuộc truy hỏi:

-Ngoài tên Nhiên Trân ra, có còn cái tên gì nữa không?

Sự ngạc nhiên hiện rỏ trong mắt Nhiên Trân:

-Em chỉ có tên Nhiên Trân thôi.

Hà Chương thoáng băn khoăn :

-Toi nghĩ, cô còn có tên khác nữa!

Nhiên Trân nhìn Hà Chương lạ lùng. Gã đàn ông này lạ lùng thật, cớ sao hỏi Nhiên Trân cái điệu khó hiểu vậy? Lại mất bình thường ư? Hay hằn ta định đùa với cộ Hắn đã nhìn Nhiên Trân khiến cô phát sợ, bây giờ lại bảo cô có thêm tên nữa. Xưa nay cô chỉ là Nhiên Trân. Chỉ một tên duy nhất thôi. Hắn có khùng điên không? Trời ạ! Nhiên Trân sợ sự khùng điên lắm rồi.

Nhìn thẳng vào mắt Hà Chương, Nhiên Trân quả quyết:

-Em chỉ có một tên thôi anh ơi:

Hà Chương vẩn một mực khẳng.định

-Cô phải có một tên khác nữa.

Nhiên Trân hết chịu nổi, giọng cô hơi xẳng.

-Coi kìa, anh từ đâu đến cứ khăng khăng là tôi có hai tên? Thật tôi không hiễu.

Rồi Nhiên Trân đưa mắt nhìn kỷ Hà Chương. Anh chàng đâu đến nổi tệ. Đẹp trai nữa là! Vóc người dong dỏng cao. Khuôn mắt sáng sủa với vầng trán cao, đôi mắt đen, đặc biệt có chiéc cầm chẻ. Hà Chương ăn mặc cũng rất lịch sự. Người như thế này ba nàng sẽ cho là tốt tướng lắm đấy! Thề sao hắn nói những câu khiến Nhiên Trân, phải nghi ngờ đầu óc cửa hắn vậy nhỉ?

Đến phòng rồi mà hai người vẩn còn đứng ngoài. Nhiên Trân chưa mời anh chàng vào được vì Hà Chương cứ nằng nặt đòi cô cho biết tên thứ hai. Anh cứ mãi nhìn cô trong nổi trầm tư.

-Hà Chương hoang mang tột độ. Có phải Yên Sa không? Không lẻ anh nhìn lầm? mà cũng không thể có sự giống nhau tuyệt dị đến thế. Đúng là Yên Sa rồi? Tại sao cô ở đây? Hà Chương cảm thấy nghẹt thở. Sao Yên Sa chẳng có vẻ gì quen biết với anh cả Đầu óc anh muốn nổ tung. Còn ở đây, anh quyết khám phá vụ này. Giọng anh thật rõ ràng:

-Nhiên Trân không muốn cho tôi biết tên nữa đấy thôi!

Nhiên Trân bực mình thật sự:

- Điều anh nói vô lý quá! Tôi không thể có hai tên.

Và bổg nhiên Nhiên Trân tinh nghịch đùa:

-Nếu tôi có hai tên thì tên gì nữa nhỉ?

-Yên Sa!

-Tên gì lạ hoắc!

Hà Chương hấp tấp hỏi:

-Thế em không phải là Yên Sa à?

Giọng Nhiên Trân nghiêm nghị:

-Lần đầu tiên em nghe, nói đến tên Yên Sa đấy!

Nghe Nhiên Trân đáp, Hà Chương càng hoang mang. Yên Sa giã vờ đến thế hay sao? Cô không biết gì à?

Thấy chàng đứng thừ người yên lặng. Nhiên Trân nhắc:

-Mời anh vào phòng sắp xếp đồ đạc để còn nghĩ ngơi nữa chứ!

-Vâng.

-Hà Chương đáp rồi lại hỏi:

-Thế' phòng Khiết Văn đâu?

-Bên kia! Phòng này dành riêng cho khách.

Trước mặt Hà Chương là một căn phòng thật trang nhả. Tường quét vôi xanh nhả dịu mát. Đồ đạc bày biện gọn gàng. Mở chiếc gường phủ ra mới tinh, chiếc tủ quầni áo bóng lộn, bàn viết và cả một kệ sách xinh xắn Hà Chương sung sướng khi được làm chủ giang sơn quí báu này dù trong thời gian ngắn ngủi.

Nhiên Trân nhanh nhẹn mờ cánh cửi sổ. Căn phòng như sáng hẳn lên. Trước khi Nhiên Trân quay lại, Hà Chương đã nhìn thấy mái tóc của cộ Mái tóc xỏa dài với những ngọn sóng nhấp nhô, nhấp nhô.

-Anh để va li đó, em sắp xếp đồ đạc chọ Anh có thể trở ra với bác và anh Khiết Văn!

Hà Chương làm theo lời Nhiên Trân như cái máy để va li xuống nhưng anh không trở ra mà cứ đứng nhìn Nhiên Trân trân trối. Cô vừa mở va li lấy quần áo của anh ra. Anh bỗng dằng lại:

-Cảm ơn Nhiên Trân! Em để anh sắp xếp được mà!

-Anh để em làm cho anh còn nghĩ ngơi nữa chứ. Đi đường xa mệt lắm, em biết.

Trước sự nhiệt tình của Nhiên Trân, Hà Chương chỉ còn biết làm theo và anh như kẻ mất hồn ngồi nhìn Nhiên Trân đang móc nhhững bộ quần áo của anh trêo vào tủ. Rồi cô lăng xăng xếp gọn các thứ linh tinh khác cho anh:

Chỉ một loáng là xong mọi thứ. Nhiên Trân mỉm cười dặn dò:

-Có cần gì anh cho biết nhé!

Hà Chương mỉm cười tự nhiên:

-Anh là bạn của Khiết Văn mà cứ làm như thượng khách vậy?

Nhiên Trân đáp trả ngay:

-Thượng khách chứ gì?

Cả hai cùng cười thật vui. Hà Chương mang va li cùng Nhiên Trân sang phòng Khiết Văn. Không biết vai trò của Nhiên Trân trong nhà này thế nào mà việc gì cô cũng làm.

Chợt nhớ ly cà phê uống dở. Hà Chương buột miệng khen:

-Nhiên Trân pha cà phê ngon tuyêt!

Nhiên Trân vừa khiêm tốn vừa tin nghịch:

-Tại bản thân cà phê ngon chứ không phải em pha đâu.

-Cà phê ngon mà cứ để trong hủ sao biết ngon được?

Nhiên Trân không nói gì.Hà Chương nhìn cô chăm chú rồi hỏi một cách thân mật.

Em sống ở đây bao lâu rồi?

Nhiên Trân tròn xoe mắt. Rỏ hỏi ngớ ngẩn. Cô đã sống ở đây từ đời nào đời nào. Từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ. Cô sẽ trả lời cho anh chàng biết tay:

-Em bao nhiêu tuổi thì ở đây bấy nhiêu năm.

Hà Chương tư lự mấy giây rồi nói:

-Thế mà anh ngỡ cô chỉ mới ở đây thôi.

Nhiên Trân vặn lại:

- Điều gì khiến anh nghĩ thế?

-Có nhiều lý do.

Nhiên Trân khẳng định:

-Lý do nào của anh cũng không ổn cả. Tại sao em chỉ mãi ở đây thôi? Em ở đây từ lúc mới sinh đến giờ mà.

-Em có chắc vậy không?

-Em biết rỏ hơn anh kia mà!

Rồi Nhiên Trân cắc cớ hỏi:

-Theo anh, em không sống ở đây thì em sống ở đâu?

Hà Chương buông gọn:

-Sài Gòn.

-Sài Gòn.

-Em chưa đến đó bao giờ.

-Hà Chương lẩm bẩm. Thế thì lạ thật!

Lần thứ hai Nhiên Trân cảm thấy gã con trai trước mặt cô cùng lạ thật.

Khi hai người trở ra phòng khách đã có Thường Châu ngồi ở đó. Vừa trông thấy Nhiên Trân. Thường Châu cau mày hỏi:

-Nảy giờ làm gì chưa chuẩn bị thức ăn cho hai anh sao Nhiên Trân?

Thấy vẻ chủ nhân nơi Thường Châu, Hà Chương trả lời thay Nhiên Trân:

-Nhiên Trân bận đưa tôi về phòng. Thường Châu kêu lên:

-Ôi việc đó mà gấp gì? Làm cái gì cho hai anh ăn, đi đường xa từ sáng đến giờ chắc đói bụng lắm?

Hà Chương lắc đầu:

-Tôi không đói đâu, cô khỏi lo!

Khiết Văn lên tiếng:

-Mày không đói nhưng tao đói rồi.

Nhiên Trân nói nhanh:

-Em đi nấu ngay đây.

Nói rồi cô thoan thoát quay đi. Bà Thường Minh dặn với theo:

-Nấu mì cho nhanh đi con!

Hà Chương thấy rỏ thái độ của hai ngườ phụ nữ đối với Nhiên Trân thật khác nhau. Anh cứ thắc mắc mãi Nhiên Trân là gì trong gia đình này. Nhiên Trân không phải là Yên Sa sao:

-Anh Hà Chương ơi, cho em nghĩ học nghe!

Hà Chương cau mày nhìn cô học trò nhỏ:

Không được đâu! Em ráng lên chứ!

Yên Sa chớp mắt nhìn anh nủng nịu:

-Lâu lâu có bạn em đến chơi, anh nở bắt em ngồi học sao?

Hà Chương nghiêm khắc bảo:

-Ban đến chơi chút rồi về, còn em phải học hành tử tế không được lười!

Yên Sa bực tức liếc Hà Chương " hứ làm như anh siêng lắm vậy? Dám chê người ta lười lại chê trước mặt bạn bè ta nữa! Yên Sa quyết tìm cách trả thù anh.

Trong lúc cô còn đang lườm Hà Chương, mấy cô bạn đã đến và nhao nhao lên:

-Lâu lâu cho nghĩ xã hơi một buổi đi thầy!

Hà Chương chưa kịp đáp thì Uyển Chi xuýt xoa:

-Thầy bắt Yên Sa học hoài không cho nghĩ, nó sẽ xĩu cho "thầy" coi. Nó yếu lắm"thầy" không biết sao?

An Thanh vừa cắn miếng ổi vừa bồi thêm.

-Lâu lâu bạn bè mới đến, cần trao đổi, thấy nở nào...

Hà Chương đang ở trong vòng vây của các cô gái. Rỏ khổ! Anh nhàn nhả. Con nhà giàu là như thế đấy- Muốn học thì học, muốn không thì không. Hà Chương quay nhìn An Thanh rồi cương quyết nói:

-Các cô càn trao đổi thì hai tiếng nữa sẽ tiếp tục. Tha hồ. Bây giờ không được xâm phạm giờ giấc của Yên Sa...

Uyển Chi chen vào chỉ lên tường:

-Thầy" lạ chưa? Giờ của Yên Sa vẩn còn nằm trên đồng hồ ấy, có ai lấy mất đi đâu.

An Thanh cũng không vừa:

-Thầy" cứ ép Yên Sa học hoài. "Thầy" khó quá! Còn trẻ trung đừng nên khó "thấy" ơi.

Hà Chương trợn mắt với An Thanh , cả ba cô bụm miệng cười khúc khích. Anh gắt:

-Các cô luôn hại bạn. Các cô phá giờ học của Yên Sa.

Yên Sa phụng phịu:

-Bạn em đến chơi, em phải tiếp đón đàng hoàng chứ. Nếu không chúng nó bảo em không có tình nghĩa.

Hà Chương khôi hài chỉ lên tay các cô.

-Tình Nghĩa tràn đầy đấy chứ. Trên tay cô nào cũng có đũ... Ổi, mận, cốc, me...

An Thanh bấm Yên Sa rồi hùng hồn nói:

-Ăn uống là nhu cầu thứ nhất Trò chuyện là nhu cầu thứ hai. Thiếu nó người ta sẽ chết, anh Hà không biết điều đó sao?

Biết gặp những đối thủ chanh chua không vừa, Hà Chương đốp chát lại:

-Biết thế cho nên tôi đã phải giải quyết ổn thỏa cho các cô rồi đó.

Các cặp mắt đều mở to ngạc nhiên. Yên Sa hỏi:

-Giải quyết ổn thỏa thế nào?

Giọng anh thật rỏ ràng:

-Thế nào hả ? thì Yên sa bắt đầu học. Hai cô chờ đợi. Trong khi chờ đợi cứ ra cây Ổi sau nhà vặt hết Ổi, giải quyết nhu cầu thứ nhất. Yên Sa học xong sẽ giải quyết nhu cầu thứ hai.

Ba cô gái đưa mắt nhìn nhau. Yên Sa chống nạnh nghênh mặt hỏi anh:

-Bây giờ anh nhất định không cho nghĩ.

-Không! Tôi đã sắp xếp đâu vào đấy rồi. Yên Sa không thấ'y sao?

-Yên Sa cải lại:

-Bạn bè em tới chơi. Anh bắt ngồi đợi. Sao bất lịch sự vậy?

Hà Chương nghiêm nét mặt:

-Bạn bè cũng phải biết rỏ giờ giấc học tập của Yên Sa chứ. Sao lại đến bừa bãi thế ?

An Thanh tự ái:

-Nè! Có chuyện đột xuất chúng tôi mới đến. Thỉnh thoảng phải có trường hợp ngoại lệ chứ "thầy".

Hà Chương yên lặng. Anh không cải lại với các cô gái làm chuyện này nữa. Nhưng "cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng" Uyển Chi châm chọc anh:

-"Thầy" là người nguyên tắc đầy mình.

Nguyên tắc quá coi chừng...

An Thanh giã vờ ngây thơ hỏi:

-Coi chừng gì Uyển Chi?

-Coi chừng... ế!

Yên Sa được dịp cười thỏa thích:

-Phải đấy, coi chừng... ế đấy anh Hà Chương ơi!

Hà Chương nghe hơi nóng bừng lên mắt, anh phản công:

-Cái gì đắt thì không bao giờ sợ ế phải không các cô?

Ba cái miệng cùng hả ra. Hà Chương thích thú trước đối phương. Anh mỉm cười và lại thúc giục Yên Sa:

-Học chứ Yên Sa! Nhanh lên đi! Trể gîờ rồi đấy!

Yên Sa phàn nàn:

-Anh đừng lạnh lùng sắt đá! Cả ba đứa chúng em đều xin xỏ mà anh chẳng động lòng...

Hà Chương chế giểu.

- Đúng! Xin gì chứ xin bỏ học thì tôi không bao giờ động... lòng

Rồi anh quay qua Uyển Chi và An Thanh.

-Hai cô đã biết "thân phận" chưa? Mời hai cô rút lui cho Yên Sa học hành!.

Hai cô bé nguýt anh, An Thanh buột miệng:

-Người rút lui không phải là hai đứa này đâu "thầy"ạ ?

Hà Chương trừng mắt với An Thanh. Khó chịu trước những lời kém tế nhị đó, anh muốn bỏ mặc Yên Sa nhưng vẩn cố dằn xuống. Trong lúc đó Uyển Chi lại tiếp tục khẩn cầu:

-Học! Học nữa! Học mãi! Học cả đời.

Lâu lâu hảy cho Yên Sa nghĩ một buổi đi "thầy".

Hà Chương cười chế giểu:

-Nghe giọng điệu tôi dám chắc trong lớp các cô không bao giờ là học sinh khá giỏi.

-Tiếc thay "thầy" tuyên bố sai bét. Bọn em không bao giờ biết đến trung bình là gì.

-Vậy thì yếu kém!

-Còn lâu!

Cả ba có vẽ đắc thắng, cô nào cũng hớn hở nhìn Hà Chương. Anh mạnh dạng tuyên bố.

-Tôi không bao giờ tin vào kết quả của những người chỉ có hai "nhu cầu" như các cộ Đó là những người...

Cả ba cái miệng cùng há ra:

-người gì?

-người lười.

Yên Sa đỏ mặt:

-Anh dám xúc phạm đến các nhân tài của lớp 12A1 phải không?

Hà Chương bật cười:

-A ha! Nhân tài! Các cô mà là nhân tài chắc tôi chạy mất.

Uyển Chi tiếp lời:

-"Thầy" không tin cứ đến 12A1 sẽ rỏ. Chớ có khinh khi rồi sẽ ân hận đấy!

Hà Chương làm bô nghiêm nghị.

-Nhân tài thật hả? Tôi cũng nhắm mắt xem tài các cộ À mà các cô có tài gì vậy. Tài ăn... hay nói... ?

An Thanh liếc anh chàng bằng đuôi mắt và yên lặng không nói gì. Hà Chương vẩn không quên nhiệm vụ.

-Thôi mời các cô giải tán cho! Yên Sa lấy tập ra học bài! Làm bài tập hôm qua xong chưa?

Yên Sa vẩn không nhúc nhích. An Thanh và Uyển Chi cùng không nhúc nhích. Cả ba đứa mắt nhìn nhau. Yên Sa nói nhỏ:

-Bài tập hôm qua em chưa làm kịp.

An Thanh phụ họa:

-Phải đấy. Chưa làm bài tập, đâu có sửa được, cho nghĩ đi "thầy"!

Giọng Uyển nhi đầy hứa hẹn:

-Cho nghĩ đi "thầy"! Chủ Nhật học bù.

Mặt Hà Chương nhăn nhó:

-Học bù! Tôi còn lạ gì ngày Chủ Nhật của các cô nữa!

-Vậy khỏi học bù hén "thầy"?

Anh dứt khoát:

- Bây giờ học! Khỏi bù gì cả!

Yên Sa tiu nghỉu:

-Xí! Vậy mà cũng nó! Đầ ó em không tập trung, không học được đâu.

-Tại sao không tập trung?

- Tại lo ra.

-Hà Chương gằn giọng:

-Tôi không cho phép lo ra. Cây thước nầy sẽ trừng trị những ai lo ra, không học! An Thanh lè lưởi:

- Eo ôi, ghê thế! Thôi học đi Yên Sa ơi, kẻo bị đòn đấy!

Yên Sa quả quyết:

-Hôm nay nhất định không học! Ai đời bỏ bạn ngồi đó mình lại lo chuyện học hành riêng tự Coi sao được. Em luôn vì bạn bè!

Hà Chương thách thức:

-Vì bạn thì bạn cũng vì mình. Hai cô sẽ ra vườn chơi cho Yên Sa học! Hay là hai cô sẽ cùng học với Yên Sa?

An Thanh khoát tay:

-Thôi Khỏi! Bọn tôi không có tinh thần... học chung như vậy đâu. "Thây" đừng xúi giục.

Hà Chương nheo mắt với An Thanh:.

-Các cô chỉ có tinh thần... ăn chung thôi phải không.

Uyển Chi lý luận:

-Ăn để ma sống, có sống mới học được chứ "thầy"!

Hà Chương được dịp nhấn mạnh:

-Bởi ăn nhiều nên Yên Sa và các cô mới sống nhăn đó. Mà sống thì phải học!

An Thanh che miệng cười:

-"Thầy" không bao giờ quên nhiệm vụ của "thấy" sao?

Uyển Chi nài nỉ:

- "Thầy" tha cho Yên Sa bửa nay đi "thầy"!

Hà Chương nghiêm nét mặt:

-Các cô đừng giởn nữa!

Anh cau mày nhìn đồng hồ:

-Các cô là những người phung phí thời gian, rồi các cô sẽ ân hận cho xem!

Anh nhìn kỷ cái miệng vừa phát ra tiếng nói ấy, Yên Sa bổng nói đột ngột:

-Anh Hà Chương cho em nghĩ hén! Mẹ sẽ không biết, không la đâu. Và tiền thù lao của anh, mẹ sẽ tính đũ chứ không trừ đâu.

Hà Chương sa sầm nét mặt. Không ngờ Yên Sa dám ăn nói với anh như thế. Yên Sa thật kiêu kì, cô bé luôn ỉ vào sự giàu sang của gia đình. Thì ra bắt buộc Yên Sa học, cô bé lại tưởng anh sợ bị trừ lương. Yên Sa không hề thấy được tinh thần trách nhiệm của anh. Anh luôn lo lắng đến việc học của Yên Sạ Cô nào có hay? Mỗi ngày Yên Sa đều được Hà Chương dạy kèm. Một tuần cô hoc hai buổi toán, hai buổi lý và hai buổi anh văn. Cô yế'u môn ngoại ngữ. Những lúc dạy Yên Sa học, Hà Chương rất nghiêm khắc. Anh thật sự là một vị thầy mẫu mực.

Có lúc Yên Sa chăm học nhưng có lúc cô rất lơ là và Hà Chương cũng hay la khi cô không chú ý. Hôm nay thì quá lậm rồi. Yên Sa chủ động đòi nghĩ học. Hà Chương cảm thấy chán ngấy khi dạy các cô tiểu thư các cậu quí tử. Họ muốn thầy dạy thêm chỉ cốt để khoe khoang và điểm trang cho sự giàu sang của mình.

Máu nóng dồn lên mặt Hà Chương anh nhìn chăm chăm Yên Sa rồi lên giọng.

-Cô muốn nghĩ học cứ nghĩ. Còn nhiệm vụ tôi dạy cứ dạy. Tôi không nghĩ không phải vì sợ bị trừ lương.

An Thanh bấm tay Yên Sạ Rồi cả ba cô cùng chạy biến vào trong. Hà Chương nói với theo!

-Yên Sa lấy tập ra ngay nhé!

Không có lời đáp. Hà Chương chỉ còn nghe tiếng cười giòn giẵ rồi tan loáng xa dần:

Ngồi chờ một lúc không thấy Yên Sa trở ra, Hà Chương cắm cúi ghi ghi chép chép vào trang vở trắng:

Yên Sa đưa các bạn ra vườn. Các cô đua nhau hái mấy chùm mận đỏ trên cây. Đi ngang qua phòng học thấy Hà Chương vẩn còn ngồi viết. Tò mò Yên Sa ghé mắt vào. Không biết anh chàng viết gi nhỉ? Chắc là những lời giáo huấn rầy la, Tha hồ cho anh chàng ghi nhũng bài học dáo dục, Yên Sa cùng các bạn vào phòng cô đùa nghịch thoải mái.

Hà Chương hết kiên nhẩn. Nhưng lần khác thấy thái độ nhẩn nha của Yên Sa khi vào học, anh đã bực mình nhưng chưa bao giờ anh bực mình bằng lần này. Thân phận của người dạy kèm tại tư gia là thế đấy!

Hà Chương đứng dậy ra về lòng nao nao buồn.

Ăn hết mấy chùm mận, Yên Sa cùng các bạn trở ra phòng học:

-Về rồi! Ông ấy không chế nổi Yên Sa đâu.

-Tao bảo chờ đó! Dù hóa đá "Ông ấy '. cũng phải chờ".

- Cá không?

- Cá đó!

Yên Sa phì cười trước những lời bàn tán xôn xao của An Thanh và Uyển Chi vì anh chàng Hà Chương. Bạn bè nói gì cũng được, miển cô thoát khỏi buổi học hôm nay, cô quá đổi vui mừmg:

Uyển Chi kéo tay Yên Sa:

Yên Sa cá không? Theo mày thì ông thầy của mày còn ở hay về rồi?

Yên Sa nhanh miệng:

-Về từ khuya.

Uyển Chi ra vẻ thất vọng:

-Vậy mày đồng minh với con An Thanh rồi. Chắc tao thua quá!

An Thanh cười khoe hai hàm răng trắng.bóng:

-Bây giờ mày dám cá không Uyển Chi.

Uyển Chi không hề nao núng:

An Thanh hào hứng:

-Nếu ông thầy của mày ủa của Yên Sa đã... ra đi thì mày thua gì?

Thua năm trái ổi:

An Thanh trợn mắt:

-Sao lại năm trái? Chia hai thì được?

Uyẻn Chi lên giọng:

Đù một trái là phần tao. Không biết chia mà cũng tự hào giỏi toán.

Yên Sa chen ngang:

-Không ngờ Uyển Chi tính toán đầy mình. Đã thua mà còn chia phần.

-Ừ tao vậy đó! Còn mày nếu thua thì sao?

Yên Sa nhìn An Thanh, cô bé nheo nheo mắt nói:

-Thua năm hột vịt lộn.

Uyển Chi giẩy nẩy:

-Tao không ăn thứ đó!

An Thanh đáp tỉnh bơ:

Đừng lo! Tao sẽ ăn giùm mày!

-Tao không chịu!

Yên Sa la lên:

-Thôi đừng cải nữa haï bà. Vào phòng học xem "thầy" còn ở đó hay đã ra đi rồi?

An Thanh nhanh nhẩu:

-Lạy trời cho chàng đã ra đi, cho Yên Sa được nhiều cái lợi.

Khi ba cô gái vào phòng thì chổ ngồi của Hà Chương đã trống vắng. Uyển Chi thắc mắc khi thấy mãnh giấy để trên bàn được giằn bởi cây thước:

-Không biết anh chàng viét gì cho Yen Sa nhỉ?

An Thanh phụ họa:

-Chắc là thư tình ướt át.

Yên Sa đập lưng bạn:

- Đừng nói bậy!

An Thanh nghiên đầu:

-Coi chừg thiệt đấy!

Rồi cô bé chỉ tờ giấy bảo Yên Sa:

Thư kìa đọc nhanh đi Yên Sa!

-Mày đọc đi!

-Vô duyên! Gởi cho mày sao bắt tao đọc.

-Thì đọc cho cả bọn nghe!

Không được, rủi chuyện thầm kín riêng tư:

Yên Sala oai ói:

-Lại nói bậy nữa!

Uyển Chi tiếp lời:

-Không chừng An Thanh nói đúng đấy ! Thôi mày lấy thư đọc đi Yên Sa!

Yên Sa bối rối rồi cầm mãnh giấy lên rồi nói:

-Cả ba cùng đọc!

Uyển Chi vẩn chăm chọc:

Thôi mày cứ âm thầm đọc đi.

Yên Sa bổng khiêu khích:

-Một lát nữa mầy đừng có đòi đọc ké nhé!

Anh Thanh cũng ghé mắt vào tờ giấy Yên Sa đang đọc chưa kịp phản ứng.An Thanh trợn tròn mắt :

-Trời ạ! thư tình của hắn hả ?

Uyển Chi chợt tò mò:

-Hắn viết gì thế nhỉ ?

An Thanh làm ra vẽ bí mật:

- Để Yên Sa đọc cho mầy nghe! Lâm ly chưa từng có trong những cuộc tình.

Nghe An Thanh quảng cáo.Uyển Chi không dằn được dựt ngay miếng giấy trên tay Yên Sạ Liếc mắt đọc xong cô bé hét lên:

-Trời.

Thì ra trong lúc ba cô gái đang đùa giởn ngoài vườn hái mận. Hà Chương đã viết toàn bộ bài giảng tiếng anh lên giấy cho Yên Sa kèm theo mấy bài tập với lời dặn dò Yên sa phi cố gắng làm cho xong ngày mai, nếu ngày mai Yên Sa không học hành nghiêm túc thì Hà Chương sẽ có biện pháp.

An Thanh ôm bụng cười:

-Ôi đúng là ông thầy vĩ đại. Hoan hô.

Rồi cô bé ngiên đầu nhìn Yên Sa:

-Mày nghĩ sao Yên sả Ông thầy quá chu đáo phải hông?

Uyển Chi hất hàm:

-Còn nghĩ gì nữa? Còn Yên Sa phải lo làm bài để không phụ lòng "thấy"

Yên Sa véo Uyển Chi:

-Việc ấy hạ hồi phân giảî Bài tập hở... Tao chỉ làm một loáng là xong ngay khỏi lo! Bây giờ đi xem phim đồng ý không?

- Đồng ý cả hai tay!

An Thanh và Uyển Chi vô cùng thích thú. Hai cô riu rít nói cười:

-Yên Sa không ngán "thầy" hén. Coi chừng ngày mai lãnh đũ!

-Bất quá lảnh hột vịt chứ gì? Đừng chê nghe hột vịt vừa ngon vừa bổ. Chỉ có kẻ ngu mới không thích nó.

Cả bọn cười sặc sụa trước câu nói khôi hài của Yên Sạ Cô bé thật vô tâm. Đúng là Yên Sa rất lơ là trước việc học. Cô luôn bị mẹ rầy la rồi nhắc nhở, chứ không tự giác học chút nào.

Chờ Yên Sa thay đồ. Một lát sau ba cô tung tăng rời khỏi nhà. Yên Sa chừ đang náo nức chờ xem bộ phim mới. Cô rất mê phim và đọc tiểu thuyết tình cảm. Hai việc ấy chiếm hết thời gian của cô.

Thái độ học tập của Yên Sa làm cho Hà Chương vô cùng bất mản. Anh không muốn dạy cho Yên Sa học chút nào nữa. Buổi đầu nhận việc hâm hỏ bao nhiêu, bây giờ anh lại chán nản bấy nhiêu.

Hôm nay Hà Chương gặp bà Toàn Bích để xin nghĩ dạy. Biết rằng nghĩ rồi lại phải chật vật tìm chổ khác. Khó khăn mất thời gian. Đành vậy chứ anh cảm thấy khó mà dạ Yên Sa đến nơi đến chốn.

Khi đối diện với bà Toàn Bích phải ngập ngừng mất mấy phút Hà Chương mới dám nói:

-Chắc cháu không thể dạy Yên Sa được nữa bác ạ!

Bà Toàn Bích ngạc nhiên?

-Sao vậy? Cậu đã hứa với tôi dạy nó hết năm học này mà? Mới vào học cho đến thi tốt nghiệp cũng còn lâu lắm.

Hà Chương bối rối:

Đạ! Nhưng...

Bà Toàn Bích nhìn Hà Chương nghi ngờ?

-Hay là cậu tìm được chổ khác rồï bỏ mẹ con tôi?

-Ồ không đâu bác!

-Chứ lý do gì, cậu không chịu dạy Yên Sa nữa?

Hà Chương lưởng lự rồi cuối cùng nói thẳng:

-Cháu thấy Yên Sa không quan tâm học hành nên cháu khó kèm cô ấy lắm.

Bà Toàn Bích tỏ vẻ thông cảm:

-Tôi biết rồi, tại Yên Sa quá lười phải không? Vì nó lười nên tôi mới nhờ cậu. Cậ cố gắng giúp cho.

Hà Chương than phiền:

-Cháu đã cố gắng dạy nhưnig Yên Sa không chịu học thì cũng vô ích thôi.

-Tôi cũng biét nó không được chăm học. xin cậu vui lòng kiên nhẩn với nó!

Hà Chương gải đầu nhăn nhó:

-Cháu cũng rất kiên nhẫn với Yên Sa nhưng cô ấy làm cho châu khổ tâm. Bác biết cho đến giờ học là cháu cứ phải chờ để Yên Sa, cô ấy mãi mê xem truyện. Cháu bỏ học thì cô ấy giận, không tập trung nghe giảng bài, còn bài tập cũng không thích làm.

Bà Toàn Bích bổng trở nên thân mật:

-Bác thật khổ tâm vì nó. Lo cho nó ăn học bác chẳng nề hà gì cả còn nó thì cứ lười biếng. Mọi việc bác trông cậy vào thầy cô của nó.

Hà Chương thở dài.

-Cháu không biết Yên Sa học ở lớp như thế nào chứ ở nhà cô ấy lười quá!

Bà Toàn Bích chợt hỏi:

-Thật ra Yên Sa lưòi học thêm chứ nó không chán học phải không cậu?

-Chắc cháu không có khả năng nên cô ấy không thích học.

- Không phải thế đâu, chỉ tại Yên Sa ham chơi. Tôi sẽ bảo bạn nó. Cậu hãy tiếp tục dạy nó dùm tôi. Nghe cậu!

Hà Chương làm thinh, nghĩ đến Yên Sa, anh muốn nghĩ dạy nhưng nghĩ đến bà Toàn Bích anh khó từ chối. Hà Chương rất cảm động dối với những bà mẹ luôn quan tâm đến những đứa con mình.

Cháu chỉ sợ Yên Sa vẩn chứng nào tật nấy, cháu khó dạy cô ấy lắm.

Khi nghe Hà Chương nói với giọng băn khoăn, bà Toàn Bích đã động viên:

-Tôi nhất dịnh bắt Yên Sa phải siêng học không quậy phá cậu nữa và cậu cũng phải mạnh dạng với nó. Nó rất cần cậu. Đừng bỏ đi trong lúc này? Tôi sẽ không bao giờ quên cậu đã chịu khổ vì mẹ con tôi.

Trước những lời lẻ khan khoán của bà Toàn Bích, anh cảm thấy ái ngại. Thật ra Yên Sa vẩn không đến nổi nào. Là con một khá giã nhưng cô không có vẽ kiêu căng, không chạy theo mốt như nhiều cô gái choai choai con nhà giàu khác. Yên Sa chỉ có một cái là lười học. Tội này chưua hẳn là bất trị!

Đắn đo mãi cuối cùng Hà Chương nói với bà Toàn Bích.

-Thôi được cháu sẽ cố gắng lần nữa xem sao!

-Bà Toàn Bích vui vẻ.

-Cám ơn cậu đã giúp tôi!

-Thầy yên tâm nhé, hôm nay em học hành nghiêm túc cho thầy xem!

Kèm theo câu nói là cái liếc xéo Hà Chương dài cả cây số với nét mặt đầy dổi hờn. Vờ như không thấy Hà Chương nghiêm nghị nói.

-Tôi tin tưởng những điều em nói.

Rồi tỏ vẻ thản nhiên, Hà Chưong nồng nhiệt giảng bài cho Yên Sạ Phải công nhận suốt buổi cô học rất tốt. Không cười giởn, không nói chuyện lung tung và cũng không lo ra. Hà Chương phấn khởi. ước gì ngày nào cô cũng chăm học như thế nhỉ.

Đang giảng bài thao thao bất tuyệt bổng Hà Chương ngưng lại, anh vừa phát hiện Yên Sa đang nghịch cây thước trên bàn, mắt lơ đảng nhìn đâu đâu. Anh nghiêm giọng:

-Yên Sa!

Đôi mắt sắc của Hà Chương ném về phía cô:

-Nghe giảng bài đi chứ! Còn làm bài tập nữa đó.

Giọng Yên Sa như muốn gây sự?

-Em vân nghe đây. Bộ "thầy" không thấy sao?

Tôi chỉ thấy cô lo ra.

Cô nguýt Hà Chương một cái và cải lại:

-Em lo ra hồi nào đâu. Thầy đừng có nói oan nghe!

Hà Chương muốn phì cười nhưng vẩn làm nghiêm "Hừ rỏ ràng như thế mà còn kêu oan". Nhưng anh chưa kịp nói lên điều anh nghĩ thì Yên Sa cay đắng nói:

-Lo ra làm gì cho bị rầy hả thầy?

-Ai dám rầy cô?

-Ai cũng dám cả.

Anh đấu dịu:

-Cô nói sai rồi. Thôi nghe giảng bài để lát làm bài tập được dể dảng hơn!

Rồi Hà Chương tiếp tục bài giảng. Yên Sa cau mày nhìn theo, nét mặt cô phụng phịu với đôi mắt ráng buồn. Hà Chương chợt nghe nao nao mềm lòng. Yên Sa vẩn ngồi đó. Với tháï độ dổi hờn, cô ấm ức, không chịu nghe nữa. Hà Chương thỏ dài Sự cố gắng chỉ đến đây thôi sao? anh buột. miệng nói nhanh:

-Tôi mong cô sẽ học tốt như ban nảy! Yên Sa vênh mặt lên:

-Em lúc nào cũng học tốt.

-Không chắc đâu. Tại sao cô không chú ý?

Yên Sa cựa quậy trong ghế:

-Em vẩn đang chú ý đây. Bộ "thầy" không thấy sao?

Hà Chương kéo dài giọng:

-Nếu Yên Sa chú ý thì tôi đã không nhắc!

-Phải rồi, vừa nhắc vừa méc... "Thầy" lúc nào cũng nghĩ em tệ lắm!

Hà Chương im lặng ngó Yên Sa một lúc:

-Nếu cô siêng học thì tôi sẽ không nói nhiều và chắc mẹ cô çũng sẽ không phiền.

Yên Sa vẩn ấm ức:

-"Thầy" không nói thì sao mẹ em biết?

Hà Chương tỏ vẻ thách thức:

-Học hành như cô thì cần phải cho gia đình biết chứ!

Yên Sa trề môi:

-Hừ! Làm như người ta còn con nít lớp một không bằng.

Giọng anh vang lên đềeu đều:

-Con cái lớn nhỏ gì cha mẹ cũng phải quan tâm. Cô tưởng cô lớn rồi bác Bích không "được" để mắt tới nữa phải kh





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 |

truyện Hát Mãi Bài Tình Ca được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hat Mai Bai Tinh Ca. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ánh Mắt Đa Tình

- Thạch vẻ biết lỗi:
Chi Hai à, em xin lỗi . Hồi sáng, em đi Vũng Tàu với nhỏ bạn . Đi xa bằng chiếc Future em sợ nó trở chứng, tốn tiền đã đành, e quê mặt với bạn . Nên đã mạo muội đổi xe
8851 lượt đọc

Hát Mãi Bài Tình Ca

Bây giờ người ngồi trước mặt Hà Chương là gương mặt giống hết sứcYên Sa nhưng lại không phải Yên Sạ Tại sao? Hà Chương không thể nào hiểu nổi. Người giống ngưòi đến thế ư? Anh đâu có
3436 lượt đọc

Nắng Chiều Chưa Tắt

Khép cửa lại, Hương Duyên bước nhanh vào nhà . Tại phòng khách, ba nàng đang tiếp khách cũng không khỏi cau mày.

Hương Duyên làm vội động tác cúi chào rồi vào trong ngay . Đang lo vì sợ bị la cái
9672 lượt đọc

xem thêm