Truyện tiểu thuyết

Hạnh phúc xanh - Trần Thị Bảo Châu

chương: 18
Về nhà, mơ? cửa rào, trái tim Phương Tần muốn rơi ra ngoài khi thấy một dáng người quen thuộc ngồi ơ? ghế đá với một đốm lửa trên môi. Cô cứ đứng chết sửng cho đến khi Khai bước đến gần mình. Hai người lặng lẽ nhìn nhau,luống cuống TAn quay đi vì lệ đã tràn mi

Khai cũng xúc động không kém, giọng anh lạc đi:

Em gầy quá

Phương Tần trấn tỉnh lại:

Anh tưởng vậy thôi, chớ thật ra em vẫn thế. Nếu không muốn nói là đang len cân

Hai người ngồi cạnh nhau như ngày nào, nhưng giữa họ là một khoảng cách

Tự nhiên Tần muốn áp mặt vào ngực Khai khóc cho thoa? vô cùng, nhugn cô biết mình kong thê? làm vậy vì bóng dáng mẹ anh to nặng đang đè nặng tim cô

Khai trầm ngâm:

Lâu lắm rồi anh mới được ngồi ở đây. Chỗ này chắc chắn là chỗ của người khác. Bởi vậy anh không ngồi lâu đâu, dù khi nghe ba điện thoại báo tin có em về anh đã đi một mạch không nghĩ từ Vinh Long tới Sai Gon

Phương Tần nghe tiếng mình thật lạ:

Anh vất vả như vậy đê? làm gì ?

Mắt Khai nồng nàn:

Chi? đê? nhìn thấy em dù biết em rất hận anh, hận đến chấp nhận tình yêu của người khác để trả thù anh. Đúng là anh rất đau, nhưng dù vậy anh vẫn chưa nguôi yêu em để có thê? đến với người phụ nữ khác mà lòng thanh thản

Phương Tần ngơ ngác:

Anh nói vậy nghĩa là sao ? Em chấp nhận tình yêu của ai ?

Khai nhếch môi:

Khong lẽ muốn anh phải gọi thẳng tên hắn ra em mới hả dạ ? Dầu sao anh và Thức cũng là anh em mà

Phương Tần nghẹn lời:

Cho tới bây giờ anh vẫn nghĩ rằng em ...em với Thức sao ? Anh thật ác khi đã phủ nhận tình yêu chân thành của em. Nếu anh muốn thế để nhẹ lòng đến với Cát Phương thì em sẽ nhận lời của Thức ngay

Tần cắn chặt môi, mặc cho nước mắt như mưa. Khai nhấp nhỏm ngồi kế ben. Anh kéo cô vào lòng, giọng hối hả:

Khong được làm như thế vì anh còn quá yêu em. Nếu em vẫn là của anh như ngày nào. Anh thề không bao giờ rời xa em. Anh không ngốc nghếch để em bỏ đi nữa đâu

Tần sụt sùi:

Nói thì hay lắm. Nhưng không ai kiêu ngạo hơn anh. Anh yêu em hay làm khổ em chứ ?

Khai lau nước mắt cho Tần:

Vẫn có người kiêu ngạo hơn anh, bởi vậy thà người ta chấp nhận bo? đi chớ không tìm đến anh

Tần đẩy Khai ra:

Sao lại không tìm. ANh không muốn gặp em thì có

Nhưng em tìm gặp anh mỗi một lần thôi, sao em không tìm nữa để anh mềm lòng ?

Xì ! Em vô tội, tìm anh một lần là nhiều lắm rồi đó đồ ...ngạo mạn

Nước mắt ấm ức lại trào ra, Tần để mặc nó tràn trụa tren mặt. Khai khổ sở:

Anh sợ thấy em khóc lắm

Tần hờn tủi:

Nhưng chính anh lại thích làm em khóc. Từ khi biết anh tới giờ, em buồn nhiều hơn vui. chúng ta đã chia tay rồi thì thôi đi

Khai nắm vai cô, giữ chặt lại:

Thoi đi là sao hả Tần ?

Phương Tần xoay mặt để tránh ánh mắt rực lửa của Khai

Em không muốn tiếp tục đau khổ vì anh. Anh nên cưới Cát Phương cho bác yen lòng

Khai lắc đầu:

ANh không điên đến thế đâu. Cưới mình không yêu à ? Tuổi thơ anh từng là nạn nhân của một cuộc hôn nhân như vậy

Nhưng anh đã tuyên bố sẽ cưới Cát Phương mà

Khai hạ giọng:

Lúc đó anh đang tuyệt vọng vì ghen, vì ghen em hiểu không ?

Phương Tần tỉnh táo:

Em không hiểu lý do của anh, nhưng em hiểu mình đã đau khổ thế nào khi nghe tin đó qua đôi môi rắn rết của Khanh NHu

Vẫn còn hận anh sao ?

Khong. Với anh, em không còn cảm xúc gì ca?

Khai thảng thốt:

Em nói dối. Nếu đúng thế sao em lại khóc ?

Phương Tần từ chối:

Em khóc thương thân đó thôi. Nhưng tất cả qua rồi. Em đã bình tâm sau những ngày tháng sống như đã chết, em không muốn tu.

Về nhà, mơ? cửa rào, trái tim Phương Tần muốn rơi ra ngoài khi thấy một dáng người quen thuộc ngồi ơ? ghế đá với một đốm lửa trên môi. Cô cứ đứng chết sửng cho đến khi Khai bước đến gần mình. Hai người lặng lẽ nhìn nhau,luống cuống TAn quay đi vì lệ đã tràn mi

Khai cũng xúc động không kém, giọng anh lạc đi:

Em gầy quá

Phương Tần trấn tỉnh lại:

Anh tưởng vậy thoi, chớ thật ra em vẫn thế. Nếu không muốn nói là đang len cân

Hai người ngồi cạnh nhau như ngày nào, nhung giữa họ là một khoảng cách

Tự nhiên Tần muốn áp mặt vào ngực Khai khóc cho thoa? vô cùng, nhugn cô biết mình kong thê? làm vậy vì bóng dáng mẹ anh to nặng đang đè nặng tim cô

Khai trầm ngâm:

Lâu lắm rồi anh mới được ngồi ở đây. Chỗ này chắc chắn là chỗ của người khác. Bởi vậy anh không ngồi lâu đâu, dù khi nghe ba điện thoại báo tin có em về anh đã đi một mạch không nghĩ từ Vinh Long tới Sai Gon

Phương Tần nghe tiếng mình thật lạ:

Anh vất vả như vậy đê? làm gì ?

Mắt Khai nồng nàn:

Chi? đê? nhìn thấy em dù biết em rất hận anh, hận đến chấp nhận tình yêu của người khác để trả thù anh. Đúng là anh rất đau, nhung dù vậy anh vẫn chưa nguôi yêu em để có thê? đến với người phụ nữ khác mà lòng thanh thản

Phương Tần ngơ ngác:

Anh nói vậy nghĩa là sao ? Em chấp nhận tình yêu của ai ?

Khai nhếch môi:

Không lẽ muốn anh phải gọi thẳng tên hắn ra em mới hả dạ ? Dầu sao anh và Thức cũng là anh em mà

Phương Tần nghẹn lời:

Cho tới bây giờ anh vẫn nghĩ rằng em ...em với Thức sao ? Anh thật ác khi đã phủ nhận tình yêu chân thành của em. Nếu anh muốn thế để nhẹ lòng đến với Cát Phương thì em sẽ nhận lời của Thức ngay

Tần cắn chặt môi, mặc cho nước mắt như mưa. Khai nhấp nhỏm ngồi kế ben. Anh kéo cô vào lòng, giọng hối hả:

Không được làm như thế vì anh còn quá yêu em. Nếu em vẫn là của anh như ngày nào. Anh thề không bao giờ rời xa em. Anh không ngốc nghếch để em bỏ đi nữa đâu

Tần sụt sùi:

Nói thì hay lắm. Nhưng không ai kiêu ngạo hơn anh. Anh yêu em hay làm khổ em chứ ?

Khai lau nước mắt cho Tan:

Vẫn có người kiêu ngạo hơn anh, bởi vậy thà người ta chấp nhận bo? đi chớ không tìm đến anh

Tần đẩy Khai ra:

Sao lại không tìm. ANh không muốn gặp em thì có

Nhưng em tìm gặp anh mỗi một lần thoi, sao em không tìm nữa để anh mềm lòng ?

Xì ! Em vô tội, tìm anh một lần là nhiều lắm rồi đó đồ ...ngạo mạn

Nước mắt ấm ức lại trào ra, Tần để mặc nó tràn trụa tren mặt. Khai khổ sở:

Anh sợ thấy em khóc lắm

Tần hờn tủi:

Nhưng chính anh lại thích làm em khóc. Từ khi biết anh tới giờ, em buồn nhiều hơn vui. chúng ta đã chia tay rồi thì thôi đi

Khai nắm vai cô, giữ chặt lại:

Thoi đi là sao hả Tần ?

Phương Tần xoay mặt để tránh ánh mắt rực lửa của Khai

Em không muốn tiếp tục đau khổ vì anh. Anh nen cưới Cát Phương cho bác yen lòng

Khai lắc đầu:

Anh không điên đến thế đâu. Cưới mình không yêu à ? Tuổi thơ anh từng là nạn nhân của một cuộc hôn nhân như vậy

Nhưng anh đã tuyên bố sẽ cưới Cát Phương mà

Khai hạ giọng:

Lúc đó anh đang tuyệt vọng vì ghen, vì ghen em hiểu không ?

Phương Tần tỉnh táo:

Em không hiểu lý do của anh, nhung em hiểu mình đã đau khổ thế nào khi nghe tin đó qua đôi môi rắn rết của Khanh NHu

Vẫn còn hận anh sao ?

Không. Với anh, em không còn cảm xúc gì ca?

Khai thảng thốt:

Em nói dối. Nếu đúng thế sao em lại khóc ?

Phương Tần từ chối:

Em khóc thương thân đó thôi. Nhưng tất cả qua rồi. Em đã bình tâm sau những ngày tháng sống như đã chết, em không muốn tư. làm đau trái tim mình lần nữa

Khai nói:

Chúng ta khổ vì hiểu lầm, giờ mọi chuyện đã sáng tỏ, tại sao em phải đầy đoa. mình bằng những lời dối lòng ấy ?

Phương Tần nhếch môi:

Vì sao, anh không biết à ?

Khai cao giọng:

Nếu vì mẹ, em không phải lo. Anh tin bà phải nghĩ lại sau những chuyện đã làm. Anh đã bảo không ai có thê? ép buộc anh được mà

Tần buột miệng:

ANh mạnh mẽ lắm. Mẹ nói đúng, người quá mạnh mẽ chi? thấy mình, vì mình nen làm khổ kẻ khác

Khai nhìn Tần trân trối. Lúc anh chưa hiểu ý cô, thế nghĩa là sao thì Tần đã nói tiếp:

Lần này về được gặp anh là em thỏa lòng rồi. Nếu sắp xếp mọi thứ ngoài đó, em sẽ đón mẹ ra, nhà trong này giao cho Nhat, né len đại học rồi, cũng nen tự lo bản thân là vừa, chắc lâu lắm chúgn ta mới...

Khai ngắt ngang lời cô:

Không. Anh không để em đi

Định giữ em lại để làm kế toán cho anh à ? Phải trả lương chuyện gia đấy ?

Anh không đùa với em đâu

Mặt Tần nghiêm lại:

Em cũng không đùa. Chúng ta hãy là bạn tốt của nhau thì hơn

Khai cười buồn:

Cuối cùng em lại từ chối anh như em đã từng từ chối. Điều đó chứng tỏ người kiêu ngạo, tự cao không phải là anh. Vì sau những ngày xa cách, anh đã hiểu ra sai lầm của mình, nhung em thì không

Giọng trầm xuống, Khai nói:

Dù em thế nào, anh vẫn yêu em. Em càng chối từ, anh càng yêu. Hôm nay hay ngày mai, lòng anh vẫn không đổi. Bởi vậy đừng bắt anh xem em là bạn. Ác lắm

Im lặng một chút, Khai nho? nhẹ:

Đuoc trông thấy em, anh rất hạnh phúc. Ngày mai anh không tiễn em được vì anh sợ mình phải khóc. Anh sẽ quay lại Vinh Long ngay bây giờ. chúc em vui, khỏe và mau chóng tìm được người đàn ông yêu em như anh từng yêu

Rất cẩn trọng, Khai nâng mặt Tần len trong hai tay, anh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh ngấn nước của cô. Phương Tần ngước len, cô tưởng mình sắp tan biến trong đôi mắt nhìn của anh. Dịu dàng, Khai cúi xuống hôn trán Tần rồi đang tay ôm siết lấy cô

Giọng anh nghèn nghẹn

Hãy cắn mạnh vào vai anh như lần nào đi Tần. Anh muốn mãi nhớ em

Cô lắc đầu. Khai hít lấy hít để mùi hương tóc quen rồi đột ngột buông Tần ra và đi như chạy ra cổng

Còn lại một mình, Tần ngồi chết trân trên ghế. Từ đầu ngõ bước vào, Nhat ấm ức:

Em chưa thấy cô gái nào ác như chi.

Tần quẹt nước mắt:

Em biết gì mà nói

Phải. Em đâu biết gì. Nhưng chắc chắn em biết yêu, còn chị thì không. Nếu để thử lòng Khai, em thấy chị quá đà rồi. Ảnh sẽ không trở lại nữa đâu

Tao thật chớ trả thư? lòng ai hết

Nhat nhún vai:

Nếu vậy đúng là ngốc. Chị đã đánh đu với tình yêu bằng sợi dây mục. Biết tới chừng nào chị mới tìm được người thứ hai như anh Khai chứ. Có tìm được cũng là bản sao, mờ nhạt. Vì tự ái lẩm cẩm chả ra gì nào đó mà đáng mất hạnh phúc cả đời mình. Đúng là dại dột. Cũng may Nhã Trúc không cứng ngắc như chị, cũng không quá quắt như chị Nhã Trúc nen em không phải khô?

Chống tay dưới cằm, Phương Tần cố cãi:

Suy cho cùng, anh Khai đâu có yêu chi.

Sao mới là yêu. Phải quỳ xuống cầu xin khẩn thiết à ? Nếu cứ cao ngạo thế này, suốt đời chị phải cô đơn

Tần liếm môi:

Nhugn chị phải làm sao đây khi Khai đi Vinh Long rồi. Đi trước khi chị nói lời từ giã kìa

Nhat tài khôn:

Ảnh nói vậy mà cũng tin. Em cam tâm ổng còn đứng ngoài đường tìm chìa khóc xe kìa. Đem ra đưa ổng hay giữ lại là tuỳ chi.

Vừa nói, Nhat vừa thảy cho Tần chùm chìa khoá có hình trái tm mà cô đã mau cho Khai đúng lúc anh quay trở vào

Khai hỏi:

Chìa khóa xe của anh đâu Nhật ?

Nhat cuoi:

Chị Hai em giữ chứ không phải em. Đàn bà là thế đấy. Vậy mà không phải vậy. Anh mà đi Vinh Long tối nay nhà em ngập lụt mất

Đợi thằng ranh Nhat tếch mất, Tần mới đưa chìa khóa cho Khai. Anh bóp chặt qủa tim có hàng chữ 'I love Yoú trong tay và hỏi:

Em vẫn muốn anh đi ngay bây giờ phải không ?

Phương Tần gật đầu:

Vâng. Nhưng đi ban đêm một mình buồn lắm, em muốn đi cùng anh

Khai thơ? hắt ra:

Phiền quá đi chứ. Nhưng anh muốn được em làm phiền suốt đời. Hãy đi với anh suốt những năm tháng còn lại nhé Tan

Phương Tần chớp mi. Cô không muốn bị thằng nhóc Nhat chê ngốc, cũng không muốn suốt đời phải cô đơn nen chỉ biết gật đầu thay câu trả lời. Chuyen của Tần cũng như một câu chuyện của một người đàn ông yêu một người đàn bà khác, nhung cô lại thấy như mình vừa đi hết một vòng đời và đang quay lại buổi ban đầu


Hết



chương: 18



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Hạnh phúc xanh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hanh phuc xanh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Chương 2

Nhã bước vội theo khi Đan Tâm kéo anh tới trước để giới thiệu với 1 người mà cô quảng cáo là "xa lạ hoàn toàn nhưng đảm bảo khó ai rời được khi gặp và trò chuyện "

Anh đã
18771 lượt đọc

Ấm mãi lòng ta

Bích Chiêu nhìn đồng hồ, nhìn trời rồi rồ ga, chiêc Dream vọt nhanh như muốn chạy đua với cơn mưa sắp ập tới .

Lại mưa . Áp thấp nhiệt đới hết đợt này đến đợt khác khiến thành phố
10175 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
7147 lượt đọc

Tình Khúc

Đang khom lưng xếp lại tủ kem cho gọn, Bảo Khuyên bỗng thấy có người đứng kế bên mình. Không thèm ngẩng lên nhìn, cô hỏi trỏng:

Rau câu hay yaourt?.

Vẫn chả nghe trả lời, cô hất mặt lên và
17891 lượt đọc

Mênh mông mây trời

Diệu Lan xụ mặt giận dỗi:

Dạo này sao mày tránh tao hoài vậy Thanh ?

Lam Thanh giữ giọng bình thản:

Công việc nhiều qúa, tao không rảnh, với lại mày cũng đang bận rộn về chuyên lên Sài Gòn,
7942 lượt đọc

Một thời đã yêu

Tuấn lom khom cúi xuống . Anh đang sắp xếp quần áo, mền vào balô . Ngước lên nhìn Tường Vi , anh nói như trấn an chị:

- Coi vậy chứ nửa tháng lao động qua cũng nhanh thôi.

Tường Vi chép miệng:
14838 lượt đọc

Mắt Thuyền Xưa

Lăng đưa tay tìm gói thuốc nhưng nó đã biến mất từ đời nào. Anh chép miệng nhạt thếch. Thèm thuốc quá Lăng đành quay sang hỏi gã thanh niên có bộ mặt lưỡi cày đi cùng.

- Có thuốc không?
10675 lượt đọc

Để Gió Cuốn Đi

Vứt cây cọ vào lon sơn rồi để cả hai lên bậc tam cấp, Mỹ Xuyên đứng dậy, vươn vai cho đỡ mỏi. Suốt mấy tiếng đồng hồ vật lộn với tấm pa-nô quảng cáo cao gấp đôi mình, cô thật sự
15549 lượt đọc

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
12169 lượt đọc

Tình Như Sương Khói

- Thôi, thôi, đừng có trách móc nửa, vào đây sấy tóc dùm tao coi.

Vi bưỚc theo Hoa vô nhà, miệng cằn nhằn:

- Con nhỏ này... hễ thấy mặt là đặt tên, không có tao mày sai ai chớ ?

Hoa cuòi khúc
17939 lượt đọc

xem thêm