Truyện tiểu thuyết

Hạnh phúc xanh - Trần Thị Bảo Châu

chương: 16
Ông Chu hỏi ngay khi Khai bước vào:

Bà ấy thế nào rồi ?

Khai trả lời:

Dạ đã bớt. Mẹ bị mất ngu? liên tục nên dẫn đến suy nhược. May nhờ có Cát Phương ở kế bên

Ông Chu kêu len:

Mất ngủ à ? vậy là lương tâm có điều gì u uất rồi. Chắc bà ấy đã làm chuyện độc ác

Khai khó chịu:

Lúc nào nói về mẹ, ba cũng nói với cái giọng điệu châm chọc, con không thích

Ông Chu nhún vai, mắt nhìn vào màn tivi, Khai cũng thế. Dù rất mê bóng đá, nhưng cả hai cha con đều chẳng thấy hào hứng chút nào, mỗi người đuổi theo một suy nghĩ riêng

Một lát sau, ông Chu lại len tiếng:

Con nhất định tiến tới với Cát Phương à ?

Khai ậm ự:

Vâng. Ý mẹ muốn vậy, hơn nữa bà cần người chăm sóc

Ông Chu cắc cớ:

Vậy con cưới Cát Phương cho bà ấy chứ đâu phải cho mình

Khai thoáng đo? mặt, anh nói:

Cát Phương dịu dàng, đảm đang, thành thật, hợp ý con. Thế là được rồi

Ông Chu bảo:

Hợp ý là cái từ hết sức chung chung. Nó hợp như thế nào ? Phải là nó luôn gật đầu trước mọi ý, mọi lệnh của con không ? Cảnh vâng vâng dạ dạ trong ấm ngoài êm cũng thú vị đấy, tiếc là con khogn yêu nó nên nhàm chán tất yếu sẽ xảy ra

Khai nhếch mép:

Con biết mình phải đối sử với vợ ra sao mà

Ông Chu nhướng mày:

Mày có kinh nghiệm đó à ?

Con rút ra từ chính ba mẹ mình

Ông Chu quắt mắt len và rồi cụp xuống:

Một kinh nghiệm ngu ngốc. Ba cố cưới cho được mẹ vì có mục đích. Đạt được mục đích, ba bị trả giá cũng đáng. Còn con vì hiếu mà chấp nhận lấy người không yêu à ? Hay vì muốn tra? thù Phương Tần ? Cả hai lý do tren đều thật tức cười. Con đã rơi vào bẫy của mẹ mình rồi

Khai nóng mặt:

Con không hiểu ý ba

Giọng ông Chu từ tốn:

Sao con không cho Phương Tần một lời giải thích. Tại con quá tự cao,đúng không ?

Khai khô khan:

tất ca? những gì con thấy là quá đu?

Ông Chu tiếp tục:

Con không thắc mắc tại sao có người gọi điện bảo con tới nhà chú Chanh đê? con mục kích chuyện Phương Tần và Thức sao ?

Khai mím môi:

Thắc mắt làm chi. Con nghĩ chắc họ chướng tai gai mắt vì thói giả dối của cô ta, nên mới cho con biết

Con nhận ra giọng ai không ?

Giọng phụ nữ lạ, rất la.

Ông Chu cười nhạt:

Cô ta được tra? tiền để báo tin đó đấy

Khai thảng thốt:

Sao ba biết ?

Chịu khó một chút, chuyện gì lại không biết. Nhưng con đã chọn Cát Phương rồi, hãy để yen mọi thứ, bươi móc làm chi cho rối tung len

Dứt lời, ông dán mắt vào màn hình đúgn lúc trọng tài chi? ngay chấm phạt đền. Khai bồn chồn bực dọc vì những lời lấp lửng đó. Anh muốn hỏi tới nhưng lại tư. ái. Khi thấy ba mình vỗ tay khoái trá, nhưng không tâm trí đâu coi đá phạt, Khai ra sân đốt thuốc

Đúng là Khai không cho Tần cơ hội giải thích nào hết, dù cô đã tìm đến tận nhà anh, nhưng anh tránh mặt, vì không muốn nghe giải thích. Anh vốn cố chấp, cao ngạo. Cho dù mẹ gọi Tần đến nhà Thức đi chăng nữa, cô cũng đâu đê? thằng khốn ấy ôm hôn nồng nàn, đắm đuối đến mức anh vào tận nơi mà vẫn không hay không bi^'t như vậy. Nếu Khai không xuất hiện thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp ?

Khai bừng bừng ghen. Anh đã muốn quên tất cả, khô? sao anh ba khơi lại cho đau. Chịu không nổi những mâu thuẫn sâu xé nhau trong lòng, Khai nhảy len xe. Anh vòng vòng ngoài phố, rẽ ngang ngõ nhà Phương Tần rồi...chạy luôn. Anh vẫn chưa hết ghen, hết giận đê? bình tâm nghe cô giải thích, mà giái? thích gì cơ chứ. Rõ ràng cô có tình ý với Thức chứ không chỉ yêu mình anh như cô từng nói. So ra Tần không yêu anh bằng Cát Phương, cô gái ấy không chỉ yêu mà còn tôn thờ Khai, Phuong chưa bao giỡ dám làm cho anh buồn, ben cạnh Cát Phương, Khai đáng tự hào là hoàng đế độc đoán nhất

Môi nhếch len, Khai cười mà lòng cữ' rũ ra. Anh dối mọi người, nhưng không thể dối mình rằng là chả hề nhớ Phương Tần. Nhớ, ghen, giận ...ba trong một lẫn vào nhau khiến Khai muốn điên, nhưng so ra nhớ chỉ chiếm một phần ba so với ghen với giận cho nên Khai không thê? hạ mình vì Phương Tần được

Tấp xe vào vũ trường, anh đảo mắt tìm nhưng chẳng thấy Nghiêm đâu. Nguoi phục vụ quầy cho biết Nghiêm và Khánh Như đã sang phòng trà Mây Hồng

Anh gọi một ly rượu rồi nhâm nhi, nhìn thiên hạ nhảy. Ngay lúc ấy Khai thấy ai đang đứng sát bào mình

Quay lại Khai cau mày khi nhận ra là một vũ nữ ở vũ trường này. Cô ta mỉm cười hiểm hóc:

Nếu em giải toa? được những ẩn uất anh mang nặng trong lòng, anh có thưởng em không ?

Khai im lặng ực hết ly. Anh lảng đi:

Sao rảnh vậy em ?

Hôm nào em cũng rảnh hết. Thời huy hoàng của em qua rồi.. Hồi đó em, Yên Thảo là đắt khách nhất đó

Nghe nhắc đến tên cô gái trước kia anh Kha từng si mê, Khai chợt khó chịu. Anh xẵng giọng:

Em tên gì ?

Anh gọi em là Lan, Huệ gì cũng được. Thoi thì gọi Huệ đi, em không khoái đi tu nên kỵ tên Lan, sợ cuối đời phải chết yểu như cô Lan trong Lan và Diêp

Khai chưa kịp nói gì. Huệ đã vòi vĩnh:

Bao em ly nhé. Bảo đảm anh không lỗ đâu

Khai phẩy tay:

Cứ gọi đi. Nếu em nói chyen nghe êm tai. Gọi mấy ly cũng được

Huệ cười toe toét:

Cám ơn. Anh cũng hào phóng không thua gì anh Kha. Cũng may tối nay ông Nghiêm và con nhãi Khánh Như đã biến, dễ gì em được tiếp cận anh

Đợi người pha rượu rót cho mình một ly, Huệ uống một ngụm rồi tiếp:

Thú thật với anh từ tối hôm đó tới nay em luôn sống trong ăn năn, lo lắng, em sợ anh cũng chết vì tình giống ông Kha. Nếu vậy, có kiếp sau em cũng khó được làm người

Khai càu nhàu:

Nói không đầu không đuôi, tôi chả hiểu gì hết. Tối hôm đó là hôm nào ?

Huệ lại...tớp một ngụm rượu nữa:

Anh không nhận ra giọng của em thật à ?

Khai nhíu mày, Huệ tằng hắng:

'Nếu ông muốn biết Phương Tần yêu ông hay yêu Thức hãy chịu kó đến số nhà ...ngay bây giờ kẻo muộn '

Mặt tái đi, Khai ấp úng:

Là ...là em gọi à ? Em làm thế với mục đích gì ?

Giọng Huệ trâng tráo:

Tiền. Hôm đó em đang cần tiền, ông Nghiêm và con Như nhờ vả tí chút thế là em ...vô tư

Thì ra Nghiêm bày trò này

Huệ xoay tròn ly rượu:

Khong phải mình lão Nghiêm đâu, còn một người vô cùng quan trọng nữa

Tim thắt lại, Khai thì thào:

Ai vậy ?

Bà bác ơ? nhà

Mẹ tôi à ?

Huệ gật đầu:

Em nghe Nghiêm gọi điện cho mẹ anh. Lão ấy xui bà cụ hẹn Phương Tần ở số nhà tren đê? bàn chuyện quan trọng liên quan đế tương lai hai người. Nếu Tần không đến thì sau này đừng trách bác ấy vô tình

Vậy là điều Khai tránh né hổm rày là sự thật. Anh đã không hỏi mẹ, và cố không tin bà dính líu đến chuyện này. Anh chua chát nghe Huệ nói tiếp:

Tối hôm đó, Thức ngồi đúng chỗ anh đang ngồi, anh ta uống gần cả chai. Đến lúc say ngà ngà, ông Nghiêm mới đưa về sau khi cùng Như bày mưu tính kế. Chà ! Chẳng biết Phương Tần chống đỡ nỗi gã say ấy không nếu anh chậm đến

Khai rít len vì nhớ tới những gì đã thấy:

Toàn một lũ khốn nạn

Huệ cười buồn:

Anh mắng đúng. Tôi rất khốn nạn. Hồi đó, tôi đã từng bán đứng Yen Thao cũng vì tiền. Giờ tới Phương Tần, con bé ấy rất dễ thương. Có một thời gian Tần ngồi quầy đê? khảo sát thực tế gì gì đó, tôi có chuyện với con bé. Tần là con nhà lành hẳn hoi mà cụ vẫn không chịu, huống hồ chi hồi trước Kha đòi cưới Yen Thao, một cave thực vu.

Khai thắc mắc:

Em nói ' Đã bán đứng Yen Thaó nghĩa là sao ?

Huệ liếm môi:

Em uống một ly nữa nhé

Khai nói:

Tự nhiên

Huệ đều đều:

Lẽ ra em không kể với anh, nhưng giữ mãi trong lòng, cứ nặng như đeo đá. Thoi thì nói phức ra rồi cho nhẹ nhõm

Huệ nâng ly, mặt thản nhiên như uống nước lã. Cô bắt đầu hỏi:

Anh có nhớ đêm Kha bị tai nạn không ?

Khai nhíu mày:

Đêm đó, tôi đang ở Nha Trang. Khi được tin, về tới nhà thì mọi sự đã rồi

Huệ run giọng:

Em lại nhớ rất rõ ...Hôm đó Yen Thao khóc suốt vì bà Vân dứt khoát bắt nó rời xa Kha. Nó uống rất nhiều rượu, Kha cũng thế. Uống xong ca? hai bắt đầu thơ? than trách móc nhau. Yen Thao đuổi Kha về rồi tuyên bố chia tay vì đã tìm được một người hơn hẳn Kha. Ông ta sẽ bao con bé suốt đời. Giận dỗi Kha bỏ sang Mây Hồng và tiếp tục uống ben đó. Lúc ấy ông Chu xuất hiện với mấy người bạn

Tay Khai bóp mạnh lại khi nghe nhắc tới ba mình

Giọng Huệ trầm xuống:

Ông ấy đã uống ở đâu cũng say lắm rồi

Khai ngắt ngang lời cô:

Phần còn lại tôi nghe mẹ mình kê? nhiều lần rồi. Em đừng nói nữa

Huệ cuoi, thương hại:

Khô? nổi, điều tôi muốn nói cho nhẹ lòng chính là phần còn lại bỉ ổi này

Rồi mặc cho Kha tỏ ve? chẳng thích nghe, Huệ nói tiếp:

Anh thừa biết ông Chu là người thế nào. Tuy đã nhiều tuổi, nhưng thói phong lưu vẫn còn, ông vào vũ trường do mình làm chu? tìm một cô gái để vui vẻ qua đêm, cũng là điều thường tình

Khai phẫn nộ:

Thường tình khi cô gái ấy là người yêu của con mình sao ?

Huệ nhẹ nhàng:

Ba anh không vô lương tâm đến thế đâu. Dù ăn chơi, ổng cũng đâu muốn đời phi? nhổ. Thật ra mọi việc do Nghiêm sắp xếp

Khai há hốc mồm:

Lại ông NGhiêm à ?

Huệ gằm mặt xuống:

thật mà. Em không dối anh đâu. Chính ông ấy bảo em điện thọai cho Khạ..và cũng chính em đưa bác Chu vào phòng Yen Thao, thay vì vào phòng mình. Lúc ấy con bé cũng say như chết có biết trời trăng gì. Trong tranh tối tranh sáng ông Chu có nhận ra ai đâu

Giọng Huệ đều đều như xựng tội:

Khi nghe em điện thoại tới phòng Yen Thao gấp vì con bé xảy ra chuyện, Kha đã đến ngay. Anh ấy chịu không nổi nên đã phóng xe đi

Khai đấm tay xuống bàn làm rượu văng tung toé:

Đừng nói nữa. Thì ra ba tôi cũng là nạn nhân. Nhưng tại sao Nghiêm lại nhúng tay vào chuyện yêu đương của anh em tôi ?

Huệ thông tha? buông từng câu:

Cũng giống như em, anh ta tham tiền. Mẹ anh cho Nghiêm khá lắm, đổi lại bà được nổi đau mất con. Vậy mà bây giờ bà tiếp tục làm khô? đứa con còn lại. Đôi lúc em thắc mắc cha? hiểu tim bà ấy bằng gì

Khai ôm đầu. Câu hỏi của Huệ đáng cho anh suy nghĩ. Lâu nay, anh quen nếp nghĩ mẹ là người thiệt thòi, đáng thương. Bà không hạnh phúc vì bị ép lấy người không yêu. Ba anh lại ăn chơi vô độ. Sau khi lấy được bà, ông đã bo? nghề buôn gạo đê? nhảy qu akinh doanh phòng trà, vũ trường. Nghiệp này hợp với một đại ca như ông. Công việc làm ăn phất len đấy, nhưng hạnh phúc riêng hoàn toàn đổ vỡ. Ông bà chính thức ly dị khi anh được mười sáu tuối. Tài sản chia đôi, con cái chia đôi. Ông đã chuyền hết bí quyết nghề nghiệp cho Kha, trong khi mẹ lại muốn Khai khi học xong sẽ quay trở về nghề buôn gạo của ông ngoại khi xưa. Dĩ nhiên là ơ? mức đô. cao hơn, như một công ty xuất khẩu gạo chẳng hạn

Mọi thứ chưa tới đâu thì Kha chết. Tất cả đều thay đổi. Ba anh suy sụp hoàn toàn sau cái chết của Kha. Ông phải vào bệnh viện tâm thần một thời gian vì chứng trầm cảm nặng. Khi trở ra, ông trở thành người khác, không thiết tha với công việc trước đây và Khai phải gồng gánh tất ca? thay ong

Vì chưa có sự chuẩn bị cũng như thiếu kinh nghiệm, Khai phải nhờ toàn bộ vào Nghiêm. Thật không ngờ...

Kha nhói đay khi nghĩ tới mẹ. Sau khi Kha chết, bà tối ngày kinh kệ và ăn chay trường. Anh từng xót xa khi thấy bà ép xac tu hành. Thật ra, bà đang giác ngộ hay sám hối vì những qủa mình đã giêo nhân ?

Kinh kệ, chay tịnh có khiến mẹ thay đổi nếp nghĩ đâu. một lần nữa bà lại làm con mình rơi vào khổ lụy. Hôm đó, nếu anh và Thức không nhịn mà lao vào nhau, nhất định một sống một chết thì sao ?

Huệ bỗng chuyển tông đột ngột:

Chắc tim mẹ anh bằng đá rồi. Riêng tim em là máu thịt nên nó tham lam vô độ. Em đã nói những gì cần nói. Anh thưởng em bao nhiêu đây ?

Khai hỏi hơi ngớ ngẩn:

Em cần tiền thật à ?

Huệ bật cuoi:

Sao lại không thật ? Em sắp đói vì thuốc rồi. Anh làm ơn đi

Khai nhếch môi khinh bỉ. một con nghiện như Huệ thì chuyện gì lại không làm để thỏa mãn cơn nghiền

Tháy ra mặt quầy một xấp năm chục ngàn, Khai đanh giọng:

Đừng bao giờ để tôi trông thấy lần nữa

Huệ đếm những tờ giấy bạc, cô trơ tráo:

Cũng không đến đổi keo bẩn. Coi như chưa gặp nhau bao giờ nhé cậu chu?

Khai như gục hẳn xuống mặt quầy. Anh muốn tung hê, đạp đô? cái gì đó nhưng không đủ sức. Mẹ nào cũng yêu con, nhưng tình yêu thương của mẹ anh thật độc đoán, thật mê muội. Có thể anh khogn thê? làm vừa lòng bà bằng cuộc hôn nhân với Cát Phương được

Nước mắt hiếm hoi của đàn ông chợt ứa ra, Khai tội nghiệp mình khi nghĩ tới cha rồi mẹ, cả hai người đều làm anh khổ tâm

Đưa tay quẹt ngang mặt, Khai đứng dậy với vẻ dứt khoát, anh chạy xe đến nhà Tần và hồi hộp chờ người ra mơ? cổng

Thằng nhóc Nhat reo len khi thấy anh. Thái độ chân tình của nó làm anh cảm động

Nhat nói:

Anh không tới chơi, em với chị Hai buồn hiu

Khai nhin vào nhà:

Đê? anh chào...me.

Nhat xua tay:

Mẹ em ngủ rồi. Hôm nay anh ghé trễ quá

Khai nuốt nước bọt:

Gọi chị Hai cho anh đi

Nhat tròn mắt:

Chị Hai đâu có ơ? nhà. Bô. anh hỏng biết hả ?

Khai ấp úng:

Biết cái gì ?

Nhat liếc Khai rồi nói:

Sau khi hai người giận nhau vì lý do gì em hổng biết, đêm nào chị Tần cũng ra sân ngóng anh tới 12 giờ khuya. Anh mất tiêu nhưng người khác lại tới. Anh Thức mồm mép ngọt như đường, trước sau gì chị em cũng siêu lòng vì lúc cô đơn, buồn bã nhất có người cận kề an ủi. Nhưng đế bình tâm nhằm hiểu mình yêu ai, cần ai nhất, chị em đã theo lời giớ'i thiệu của anh Chiên, ra Đà Nẵng làm việc rồi. Trước khi đi, chị em có ghé nhà anh, tiếc là không gặp đê? nói lời từ biệt

Sững sờ vì những gì vừa nghe, Khai hỏi tới:

Tần có ...có nhắn gì anh không ?

Nhat lắc đầu:

Khong hề, dù em có hỏi. Mà sao hai người giận nhau vậy ?

Khai liếm môi:

Khong phải giận. Tất cả điều do hiểu lầm. một sư. hiểu lầm thật đáng tiếc

Nhat gật gù như cụ non:

Thường hiểu lầm dễ dẫn đến chia tay lắm

Ngập ngừng một chút, Nhat nói:

Anh sắp cưới vơ. đúng không ? Nếu đã biết giận nhau vì hiểu lầm màanh lại cưới vợ thì ...thì ...Xin lỗi. Thiếu bản lĩng để em tiếp tục khâm phục

Khai nhột nhạt vì những lời của Nhat, anh hỏi:

Ai bảo em anh sắp cưới vợ ?

Nhat cao giọng:

Chị Khánh Như. Chị ấy khiến chị Hai em khóc hận hết mấy ngày. Chị em hận anh lắm

Khai thở dài:

ANh không biện hô. cho mình, nhưng em phải tin, anh rất thật lòng với TAn

Anh Thức cũng thật lòng vậy. Dù trước đây ảnh quen với chị Truc, nhưng bây giờ ảnh quyết đeo đuổi chị Tần. Em thuong anh, nhưng tất cả tại anh, nếu chị em có thay đổi, em cùng chả giúp gì cho anh duoc

Khai ngậm tăm vì những lời trách cứ của Nhat

Anh xuống nước:

Em cho anh địa chi? của Tần nhé ?

Em không có địa chỉ, không có điện thoại. Anh chịu khó đợi, cuối năm chị TAn về

Khai hối hả:

Anh không thê? đợi lâu đến thế. Em hỏi anh Chiên chỗ Tần làm hộ anh với

Nhat ra ve? miễn cưỡng:

Em sẽ hỏi, nhưng anh Chiên đi lung tung, tìm ảnh khó lắm

Khai ngồi thừ người ra rồi nói:

Anh sẽ đến tòa soạn tìm anh Chiên cho bằng được

ANh cần gặp chị em gấp làm gì ? đê? đưa thiệp mời à ?

Khai gượng gạo:

Đừng mỉa mai nữa mà. nếu không cưới được Phương Tần, anh dứt khoát không cưới ai khác

Nhat cao giọng:

Thật à ? Tiếc là chị Tần không nghe được những lời chí tình này. Bởi vậy em sợ anh trễ đò rồi

Khai nhíu mày:

Nghĩa là sao ?

Nhat chép miệng:

Biết giải thích thế nào đây ? Nếu trước khi đi Đa Nang, chị Tần nghe được lời anh vừa nói thì chắc đã không đáp lại tình ý của anh Thức và không đê? ảnh cùng đi tàu hỏa ra tận nơi làm việc

Khai kêu len:

Sao Tần lại nong nổi thế ?

Nhat tủm tỉm:

Chị em giống anh, thích làm khổ bản thân vì tư. cao tự đại

Khai lắc đầu:

Khong thể nào, không thê? nào. Tần yêu anh mà

Chính vì yêu anh, nên chị em mới như thế đấy. Anh muộn rồi

Khai ôm đầu. Đêm nay với anh qua? là một cơn ác mộng, là một đêm đầy tuyệt vọng, nhưng anh sẽ khogn bỏ cuộc đâu

Dứt khoát Khai phải làm lại tất cả. Từ công việc kinh doanh cho đến chuyện yêu đương, hạnh phúc của riêng mình, dù có thể hạnh phúc ấy vĩnh viễn không có Phương Tần



chương: 16



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Hạnh phúc xanh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hanh phuc xanh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Cỏ biếc

Vừa bước vô nhà, Khanh đã nghe giọng bà Ninh đắng nghét:

- Cuối cùng cũng lết về đây. Hừ ! Bộ trong thành phố này còn chỗ nào khác chứa mày sao ?

Im lặng ngồi xuống salon, Khanh tiếp tục nghe
10595 lượt đọc

Tượng gỗ hóa trầm

Minh nhìn đồng hồ rồi nhấp một chút cà phệ Vị đắng không đường của chất nước nâu đen sóng sánh làm anh tỉng táo hơn. Tắt máy vi tính anh đứng dậy làm vài động tác thể dục cho đỡ mỏi.
17948 lượt đọc

Lòng Son Vẫn Trọn

Chuông điện thoại reo liên tục nhưng Vân Ảnh vẫn thản nhiên ngồi xem tivi .

Đợi Sam dưới bếp cau có bước lên, nó mới nói :

- Dám cá là bà nội . Em với nội kỵ rơ nên chị chịu khó bắt
11924 lượt đọc

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
10836 lượt đọc

Mênh mông mây trời

Diệu Lan xụ mặt giận dỗi:

Dạo này sao mày tránh tao hoài vậy Thanh ?

Lam Thanh giữ giọng bình thản:

Công việc nhiều qúa, tao không rảnh, với lại mày cũng đang bận rộn về chuyên lên Sài Gòn,
7296 lượt đọc

Những Ngăn Tim Hồng

Nhìn Doanh Doanh ngồi ăn khế ngon lành, dì Năm rùng mình:

-Con nhỏ này ! Thấy con nhai mà ê răng . Một lát đừng than xót ruột nhé !

-Ngọt chớ đâu có chua dì Năm ! Ăn với con.

Lắc đầu quầy
22369 lượt đọc

Phố Cũ Hoa Vàng

**********


Bưng ly Ice tea theo, Bích đẩy cửa phòng Net. Một người khách trả máy. Bích mừng rỡ xí chỗ. Cô kiểm tra hộp mail, ngoài những lá thư lâm li sướt mướt của Nghĩa ra, Bích chỉ nhận mỗi
7565 lượt đọc

Hai Bờ Thương Nhớ

Đến khi nhận biết được xung quanh thì cái đầu tiên Tùng Chi nhìn thấy là gương mặt lo lắng và đôi mắt nhíu lại, căng thẳng của Thức. Tiếp theo đó là gương mặt quýnh quáng của Luyện và lố
7391 lượt đọc

Lời Hát Cho Anh

Thanh Lam vừa lau mặt vừa bối rối hỏi Mai:

_Mọi người đi hết rồi sao?

Mai gật đầu:

_Đi lâu rồi!

Lam nhăn nhó:

_Sao chị không gọi em dậy ?

Mai nói:

_Cô Thư bảo cứ để cho em ngủ
6072 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
6596 lượt đọc

xem thêm