Truyện tiểu thuyết

Hạnh phúc xanh - Trần Thị Bảo Châu

chương: 15
Bà Vân buông điện thoại xuống và ngồi thừ ra trong phòng thương xót.

Mẹ Cát Phương vừa cho bà biết, con bé vẫn nằm liệt giường vì cú sốc do Khai gây ra. Con bà đã từ chối thẳng thừng Cát Phương và tuyên bố sẽ cưới Phương Tần. Hừ ! thứ yêu nữ ấy có gì hơn Cát Phương là ngọc cành vàng chứ ?

Càng nghĩ bà càng tức tối. Rõ ràng Khai ăn phải bùa ngải rồi. Dầu Khai đã giải thích rằng trái tim có lý lẽ của nó, bà vẫn không thê? tin Khai yêu thật tình một đứa như Tần

Khai từng quen nhiều cô gái, nhưng chả tới đâu thì đã bỏ, chưa bao giờ nó đề cập tới chuyện cưới ai trong những đứa nó quen, thế mà bây giơ `...

Rõ ràng Phương Tần là đứa ranh ma, thu? đoạn nhất trong những đứa quen Khai, bởi vậy nó mới nắm giữ được trái tim con trai bà. Cái thằng đã 30 rồi mà vẫn còn nông nổi. Nhưng lỡ Khai và Phương Tần thật tình yêu nhau thì sao ?

Chắc không đâu. Con nho? nghèo kiết xác muôn đời ấy chỉ yêu tiền, nó xem Khai như một nấc thang để trèo len đỉnh danh vọng mà thôi. Phai làm Khai nhận rõ mặt Phương Tần, chắc chắn nó sẽ bo? con nho? ngay

Nhưng làm cách nào đê? Khai nhận ra sự thật đây. Bà Vân bỗng thở dài khi nhớ tới Kha

Hồi ấy, Kha yêu mê mệt một vũ nữ, nó chưa hề nói sẽ cưới cô gái ấy, nhưng vốn người nhìn xa trông rộng bà đã ra tay từ trước. Bây giờ Kha đã vĩnh viễn xa ba rồi, nhưng mỗi lần nhớ tới con, bà vẫn rùng mình trong ám ảnh kh nghĩ cái chết của nó là tại...

Ba Vân đấm nhè nhẹ vào trán. Bà cố hất cái ý nghĩ vừa thoáng qua ra khỏi đầu. Kha chết vì lái xe quá tốc độ khi xay rượu kia mà

Chuông điện thoại khô khan vang len làm bà giật mình

Nhấc máy len, bà hơi bất ngờ khi nhận ra giọng ông Chu. Hai người không điện thoại với nhau bao nhiêu năm rồi, sao hôm nay ông ta phá lệ nhỉ ?

Giọng bà lạnh nhạt:

Có chuyện gì vậy ?

Có. Nhưng là chuyện của Khai

Rồi không đợi bà Vân kịp nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra với con trai, thì ông Chủ đã phủ đầu:

Toi chi? còn một thằng con trai, tôi không muốn nó giống anh nó, chết vì sự nhẫn tâm của mẹ mình. Hãy để Khai tự do chọn vợ theo ý muốn

Ba Vân nói như hét vào điện thoại:

Ông ngậm máu phun người

Gác mạnh máy xuống, bà ôm ngực thở hổn hển. Khốn kiếp ! Tại sao ông ta dám nói với bà như thế nhỉ ? Hồi đó, Kha bị sốc khi thấy ông bố cặp kè với người yêu nên đã lạt tay lái tông xe vào cột đèn. Chuyen đó ai cũng biết vậy mà bây giờ ông ta dámnói Kha chết vì sư. nhẫn tâm của bà. Ông ta thật ác khi giêo tiếng oán cho bà

Đang tức nghẹn cả ngực, bà Vân bỗng nghe tiếng Nghiêm ngoài sân

Thằng cháu kêu len trước khi bước vào nhà:

Dì không khoẻ à ?

Ba Vân gượng gạo:

Ờ. Cũng tại tức thằng Khai. Dì chả ăn uống, ngủ nghê gì được

Nghiêm ngồi xuống:

Cháu tính nhiều cách rồi, nhưng có cơ hội ra tay

Ba Vân mai mỉa:

Đợi mày có cơ hội, chắc tụi nó con đùm con đề

Nghiêm hạ giọng:

Cón nguồn tin nói ông Chanh và thằng Thức có cảm tình với Phương Tần...

Nghe nhắc tới ông Chanh, bà Vân hơi bối rối, nhưng bà trấn tĩnh ngay:

Thằng Thức có bồ rồi mà

Nhưng nó đã bỏ cô ta để đeo đuổi Phương Tần. Con bé này coi vậy mà cao tay ấn thật. Toàn khuynh đảo các công tử, thiếu gia nhà giàu. Mục đích của nó rõ như ban ngày, khô? nổi các cậu nhà ta lại không nhìn thấy điều đó

Ba Vân nhíu mày:

Nếu không được khỏe, nó sẽ quay sang Thức phải không ?

Có lẽ vậy. Tần từng thú nhận với Khánh Như, phụ tá của cháu rằng, nó thích Thức, chứ không ưa Khai, chỉ vì Khai si tình quá, nó mới động lòng khi nghĩ tới số tài sản mà sau này Khai sẽ thừa kế

Ba Vân tức tối:

Phải làm sao cho Khai biết chuyện này ?

Nghiêm nói:

Nhu đã đánh tiếng với Khai, nhưng cậu ấy đâu thèm tin

Ba Vân nghiến răng:

Đúng là u mê. Làm mẹ, dì phải kéo con mình ra khỏi cõi hổn độn đó mới được

Nghiêm xoa cằm:

Dì không sợ Khai sẽ đi theo vết xe của anh Kha sao ?

Mặt tái mét, ba Vân quát:

Đồ độc mồm ! Tao khogn thích nghe câu hỏi này. Quên chuyện thằng Khai đi

Nghiêm gật gù:

Vậy cháu sẽ mạnh dạn dùng cách của mình. Tuy nó có hơi cũ một chút

Cách gì vậy ?

Nghiêm khoái trá:

Một mũi tên trúng cả hai con chim nhạn, và dì phải bí mật hỗ trợ cháu đấy

Ba Vân thắc mắc:

Nhưng bao giờ mày ra tay ?

Nghiêm không trả lời thẳng vấn đề:

Dạo này Thức hay tới vũ trường nhà mình, nó cũng chịu uống, chịu quậy lắm. Cháu tin là cơ hội đã tới rồi

Ba Vân phân vân:

chắc không nên lôi Thức vào cuộc chơi này

Nghiêm bật cuoi:

Nó đang ở trong cuộc, mình có lôi kéo đâu

Ba Vân ngập ngừng:

Nhưng dì vẫn thấy có gì đó không nen

Nghiêm nhịp tay len thành ghế như một thói quen, bà dì anh không nói ra, nhưng anh thừa thông minh đê? hiểu ra lý do. Ngày xưa, anh em ông Chu đã ...huynh đê. tương tàn vì bà, bây giờ bà không muốn giơ? lại chuyện xưa tích cũ chứ gì. Nhưng 'Cứu cánh biện minh cho phương tiện'. Ngần ngại như vầy còn lâu mới xong chuyện

Nhún vai tỏ vẻ bắt buộc, Nghiêm nói:

Với cháu đây đúng là 'Nhiệm vụ khả thí, khổ khi phải phá bỉnh em mình chớ sướng ích gì. Hay dì cứ để Khai cưới Phương Tần. Chán chê rồi, nó sẽ bỏ, đàn ông mà, đâu có lỗ

ba Vân đanh giọng:

Khogn được. Khai phải cưới Cát Phương, dì đã quyết rồi. Mày nhất định giúp dì

Xoa hai tay vào nhau, Nghiêm gật đầu:

Có lẽ dì cháu mình cần lập lại thỏa thuận trước kia mà ta đã thỏa thuận chuyện của Kha. Cháu sẽ không nghe, không thấy, không biết gì, nếu Khai có hỏi tới

Ba Vân gật đầu. Nghiêm khoan khóai phóng xe đi. Tới vũ trường, không khó khăn gì anh đã tìm thấy Thức. Anh chàng ngất ngưởng bên trai rượu tây đã vơi và một em khá bốc lửa

Lừ mắt ra hiệu cho cô gái...biến, Nghiêm ngồi xuống, giọng thân mật:

Lại mướn rượu quên sầu. Em buồn gì mà mấy tuần nay ngày nào cũng uống hết vậy ?

Thức cười ra ve? còn tỉnh táo:

Đến đây đê? làm giàu cho mấy ông mà cũng bị tra hỏi nữa. Thiệt tình ...Sao không thấy anh Khai nhỉ ?

Nghiêm vô tư:

Cậu ấy bận tò mò với người đẹp, nên giao chỗ này cô anh lâu rồi

Thức uống hết phần rượu trong cốc:

Phương Tần hả ?

Nghiêm lơ lửng:

Chớ ai bây giờ. Sau bao nhiêu năm chơi cho đã, Khai mới trọn được một em. Cậu ta si đậm lắm, rất tiếc là ...là...

Thức hỏi tới:

Tiếc cái gì ?

Phương Tần không yêu Khai như cậu ta vẫn tưởng

Thức thảng thốt:

Sao anh biết ?

Nghiêm nhịp tay len quầy rượu:

có người nói với anh. Nguoi ta còn cho anh biết Phương Tần yêu ai nữa kìa. Nghĩ cũng tội, con bé xuôi theo Khia vì người mình yêu lại là người yêu của bạn mình

Thức run run rót thêm rượu ra ly. Hơi men làm anh chếnh choáng đôi chút nhưng Thức vẫn nghe rõ từng lời Nghiêm nói

Giọng anh ta hơi trầm xuống:

Em muốn gặp người đó không ? Anh gọi cho. Khánh Như là bạn của Phương Tần, vừa là bạn Nhã Trúc, cô ấy đang là phụ tá của anh

Rồi không đợi Thức trả lời, Nghiêm bảo người phục vụ đi gọi Nhu

Loáng một chớp mắt, cô đã có mặt. Trong cái đầm hai dây tím than, Khánh Như trông già dặn, sắc sảo như một bậc đàn chị lõi đời của vũ trường. Cô khác hẳn Nhã Trúc và Phương Tần, vậy mà là bạn của cả hai, nghĩ cũng lạ. Vừa lừ lừ uống rượu, Thức vưa nghĩ thầm

Chẳng cần rào đón trước sau, Như sà tới ngồi kế bên Thức. Cô biết rõ mình sẽ nói gì với anh ta

Mỉm cuoi, Như mơ? đầu:

Vẫn nghe Phương Tần tâm sự về anh, hôm nay mới được gặp

Thức lãng đạm:

Nhìn em chẳng giống bạn Phương Tần lẫn Nhã Trúc

Khánh Như thản nhiên:

Anh nói đúng. Vì cuộc đời và công việc mỗi đứa mỗi khác, em không ơ? trong môi trường lành, sách như Tần và Truc thì làm sao giống tụi no 'được

Hơi nghiêng đầu ngắm Thức, Khánh Như nói tiếp:

được gặp anh, em mới hiểu tại sao nhỏ Tần điên đảo vì yêu. Nhã Trúc điên đảo vì ghen. Phong độ lắm. Đàn bà chết là phải

Thức nhếch môi:

Điên đảo vì yêu mà lại chấp nhận tình cảm của người khác. Cô em khéo nói lắm

Khánh Như nói:

Phương Tần là đứa biết nghĩ, nó không muốn Nhã Trúc khổ, vả lại...

Thức hất hàm:

Thế nào ? Sao không nói tiếp ?

Vả lại, đã bao giờ anh trực tiếp nói yêu con bé đâu. Nó luôn nghĩ anh đùa với nó

Trời ơi ! Sao Tần lại nghĩ thế ? Tất cả những điều tôi làm vì Tần chưa đu? sao ?

Nhu vẻ những đường vô nghĩa len mặt quầy:

Phụ nữ mà. Phải rõ ràng, cụ thê? như Khai chẳng hạn. Ông ta bám riết con bé,lo lắng từng chút, đến đá cũng mềm nhũn ra chớ nói chi tim người

Mặt Thức tối sầm tuyệt vọng. Khánh Như cười cuoi:

Nói vậy đâu có nghĩa anh hết cơ hội, vì em biết Phương Tần vẫn còn nghĩ tới anh. Mới hôm qua, con bé nói với em chỉ cần anh len tiếng, dù trời giông bão nó cũng nhất định tìm tới anh ngay

Thức cười khẩy:

Cải lương vừa thôi. Phương Tần không đa cảm đến thế đâu

Khánh Như thách thức:

Nếu em làm được điều đó hộ anh, anh thưởng em cái gì không ? Chỉ sợ anh đùa chơi với TAn, còn Nhã Trúc mới là đích nhắm thật của anh thì tội nghiệp con nho? lắm

Thức nhếch môi:

Nếu tôi đùa thì đâu khổ thế này

Khánh Như hấp háy mắt:

Em sẽ gọi Tần đến với anh

Thức chua chát:

Giờ này chắc Tần đang ơ? cạnh Khai, đừng làm phiền người ta.

Như nhấn mạnh:

Nếu anh gọi nó sẽ đến ngay. Em bảo đảm

Thức nốc hết rượu trong ly thấy chếch choáng, nhưng không biết vì mình thấm say, hay vì những lời của Khánh Như.

Đối với Phương Tần,thoạt đầu Thức cảm vì cô đẹp, vì giữa hai người như có duyên với nhau, thấy Nhã Trúc ghen, Thức cũng muốn đùa chơi và muốn thê? hiện bản lãnh đàn ông được nhiều con gái yêu mình. Sau đó, anh lại thích Tần thật, thích đến mức Nhã Trúc lồng lộnlen khi biết anh hay điện thoại tới chỗ Tần làm để chuyện trò cả tiếng đồng hồ

Dầu những cuộc trò chuyện ấy chưa đi tới đâu, nhưng mâu thuẫn giữa anh và Truc ngày càng lớn. Anh không chịu nổi thái độ đỏng đảnh của Truc và đã nói lời chia tay

Đêm đó, Thức tới nhà Phương Tần, chứa nói được mấy câu thì Khai xuất hiện. Anh ta đã dập tắt niềm hy vọng của Thức. Anh đành lấp lửng vài ba câu rồi ra về trong ấm ức. Niềm tin Tần có tình ý với mình phụp tắt. Thức buồn tình cứ mượn rượu giải sầu, vậy mà Như lại nói thế nghĩa là sao ?

Giọng Khánh Như ngọt ngào:

Anh Thức quá chén rồi, đê? em bảo anh Nghiêm đưa anh về tận nhà nghen.

Thức khoát tay:

Khong có Phương Tần, tôi chả thiết về

Rồi sẽ có Phương Tần, con bé sẽ tới nhà anh ngay, nhưng như vậy cô phiền không ?

Chả có ai ơ? đó ngoài tôi, phiền gì mà phiền ?

Khánh Như buột miệng:

Vậy thì tốt rồi. Chờ một chút, em gọi anh Nghiêm

Thức gật gù .Nguoi anh bắt đầu lâng lâng, bắt đầu bứt rứt. Ý muốn cô 'Phương Tần lại nhứt nhối trong tim. Anh phải bảo Khánh Như gọi Tần đến với mình mới được

Thức chờ mãi mới thấy Nghiêm ra tới. Anh ta cười toe toét:

Anh sẽ đưa em về tận nhà. Như đang điện thoại cho Tần bảo là em không được khỏe, cô ta sẽ đến ngay

Thức bán tính bán nghi:

Dễ vậy sao ?

Nghiêm hấp háy mắt:

Cứ chờ xem. Anh uy tín mà

Chở Thức đến trước nhà xong, Nghiêm quay xe lại với một nụ cười bí hiểm:

Nguoi đẹp tới tận nhà, chiếm được hay khogn là do bản lãnh của cậu. Đừng tư. ti rằng ngày xưa ba cậu thua ba Khai trong cuộc tình tay ba thì bây giờ cậu cũng sẽ thua. Dù gì anh cũng ủng hộ cậu hết mình. Cô len nhé

Thức mở cổng ngồi phịch xuống ghế đá .Hơi sương lành lạnh khiến anh tỉnh táo hơn. Nhất định anh phải thắng Khai trong tình trường. Tần sẽ là của anh vì cô yêu anh chớ không hề yêu Khai. Lẽ ra Thức phải nhận thấy điều này khi Tần nhất nhất nghĩ làm cho Khai để đi làm ở những công ty do anh giới thiệu chứ. Lúc đó, sao Thức lại u mê đến thế ? Tội nghiệp Tần, lâu nay em phải khổ vì anh, từ giờ trở đi, anh sẽ bảo bọc em, từng giờ từng phút không đê? em buồn hay cực khô?

Thức đang sật sừ với bao nhiêu ý nghĩ trong đầu thì có tiếng xe dừng lại ngay cửa. Anh nhìn ra và thấy Tần đang rời khỏi chiếc Honda ôm. Cô ngơ ngác nhìn vào khoảng sân tối nhà anh

Thức lao ra với tâm trạng trẻ con được món quà ưa thích. Niềm vui sướng oà thoe tiếng anh gọi cô

Phương Tần ngỡ ngàng:

Anh ơ? đây à ?

Thức say sưa nhìn cô:

Ơ? đây và chờ em. Nào, mời công chúa vào nhà

Tần ríu ríu bước kế ben anh, Thức muốn ôm ngay cái dáng mảnh dẻ ấy vào lòng, nhưng anh cố dằn lại vì biết chỉ một chút vụng về của mình thôi, đêm sẽ hết sắc màu lãng mạn

Ngồi xuống salon, Tần khen xã giao:

Nhà anh đẹp thật

Thức cuoi:

Nhugn mãi đến giờ em mới tới trong khi anh chờ giây phút này lâu lắm rồi

Phương Tần ngập ngừng:

Bác ...bác đâu ?

Thức không trả lời, anh hỏi:

Uống nước ngọt nhé ?

Tần lắc đầu:

Cho tôi xin nước lọc được rồi

Thức nghiêng mình:

Xin tuân lệnh

Dứt lời anh đi ngay vào nhà bếp. Tần loay hoay trên ghế với tất cả hồi hộp. Dường như Thức có rượu, cô nhìn đồng hồ rồi suốt ruột. Lẽ ra giờ này Tần không nên đến, nhưng cuộc hẹn quá quan trọng, cô đâu thê? không đi khi nó liên quan tới cô và Khai

Bước ra với trai nước lọc, hai cái ly, Thức nói:

Anh thật sự vui dù nghĩ lại anh đúng là ngốc khi đã phí phạm biết bao nhiêu thời gian vì một lời yêu chưa được nghiêm túc nói ra

Phương Tần chớp mi. Cô chưa hiểu Thức muốn gì anh dã siết chặt tay cô:

Có thê? em trách anh khogn biết rào đón, nhưng lòng anh ngay thẳng, tim anh chân thành, anh chỉ muốn nói rằng anh yêu em

Tần thoáng rùng mình bởi đôi mắt hơi dại vì rượu và cả vì sau tình của Thức. Cô rút tay lại, đứng len, giọng nghiêm nghị:

Xin lỗi, tôi tới đễ gặp bác Vân. Bác ấy đến chưa ?

Thức ngớ ra mất mấy giây rồi anh nói ngay:

Bác Vân tới đây làm gì ? em đâu cần viện lý do. Anh hiểu em không muốn làm Nhã Trúc buồn, nhưng không có anh, cô ấy sẽ tìm ngay người khác, em không cần phải lo

Phương Tần nho? nhẹ:

Nếu bác Vân không tới, tôi xin phép vì giờ này không còn sớm nữa

Vừa nói, Tần vừa quay đi, Thức nắm tay cô kéo mạnh. Tần hốt hoảng khi hơi thở nóng hổi mùi rượu của anh phả vào cô?

Giọng anh vừa da diết vừa mạnh mẽ:

Đừng bo? anh một mình, Phương Tần. Hơn bao giờ hết, anh cần có em

Tần ấp úng:

Nhugn mà tôi...

Lại chối là không yêu anh chớ gì. Em thật là ngốc. Rồi anh sẽ cho em biết em có yêu anh không ?

Bằng sức mạnh có được của một gã đàn ông sung sức đang khao khát tình yêu, Thức ép Tần sát vào tường rồi ngấu nghiến hôn cô. Tần không cử động cũng không chống trả được. Ca? người cô như bị khối thân thể lực lưỡng của Thức đè bẹp vào tường. Tần như mê muội vì những áp lực tâm lý lẫn thể xác đè nặng

Mím chặt môi, Tần cố từ chối nụ hôn của Thức, nhưng anh vẫn lì lợm không buông. Tần có thê? cắn anh thật mạnh như cô từng cắn Khai, nhưng không hiểu sao cô không thể làm ngay lúc đó

Đồ khốn nạn !

Rồi Thức bị xô bật ra, anh chưa kịp đứng vững đã bịu Khai liên tục đấm mấy cái vào mặt chúi nhủi xuống đất

Phương Tần hồn vía len mêy. Cô run rẩy bám vào tường, miệng lắp bắp

Đừng ...đừng đánh nữa

Mắt Khai quắc len trông thật dễ sợ. Anh nhìn cô bằng cái nhìn vừa căm ghét vừa khin bỉ, khiến Tần nát ca? lòng

Giọng Khai sắc lạnh:

Đúng là tồi tệ. Thì ra đang ngồi với tôi, em dứt khoát bỏ đi vì nhận điện thoại của nó. Thảo nào tôi hỏi đi đâu em cứ ấp a ấp úng bảo vào cong ty có chuyện đột xuất. Đây là chuyện đột xuất bẩn thỉu của em à ? Vậy còn bao nhiêu lần đến với nó bằng những cuộc hẹn không đột xuất nữa ?

Phương Tần chết sửng vì những lời cáo buộc của Khai, cô líu ca? lưỡi:

Mẹ anh hẹn em tới đây chớ không phải Thức

Khai cười gằn:

Em muốn ám chỉ gì mà nhắc tới mẹ tôi ? Bà mà thèm tới chổ bẩn thỉu này sao ?

Thức khệnh khạng đứng dậy, giọng đang lại:

Anh cút mẹ anh đi. Tôi đếch mời anh tới, đừng đứng đó sủa rân trời như thế

Tay nắm lại, Khai sấn sả:

mày thử nhắc lại câu vừa nói xem

Thức vênh mặt len:

Mẹ kiếp anh ...nãy giờ tôi nhịn đó

Khai nhào tới, tay vung len, nhưng thật bất ngờ Thức vật anh ngã bằng một đòn judo thuần thục. Khai nhanh nhẹn nhổm dậy xong vào Thức với tất cả sức có được

Đứng ben ngoài, Tần rối như tơ vò, cô nói như khóc:

Đừng đánh nữa mà. Em xin hai người

Hai gã đàn ông lom khom lườm nhau. Thức lại lớn tiếng:

Anh xéo đi. Đừng làm phiền Phương Tần nữa. Những gì anh đã thấy, chứng tỏ Tần yêu ai rồi

Tần hét len:

Anh đừng nói nữa

Khai nhìn thẳng vào Tần, miệng bật ra:

Toi ghê tởm cô

Rồi anh đi như chạy ra ngoài, Phương Tần hốt hoảng đuổi theo. Cô giữ chặt tay anh:

Nghe em nói. chíng mẹ anh đã hẹn em ơ? đây

Đừng bày điều. Mẹ tôi không đời nào đặt chân tới nhà chú Chanh. Em nói thế là si? nhục cả mẹ tôi

Phương Tần nhói ở tim. Cô thản thốt nhận ra mình đã bị gài bẫy

Cô gằn từng tiếng:

Anh phải tin em

Khai khô khan:

Trước kia thì có, nhưng từ giờ trở đi thì không bao giờ. Nếu không cô người bảo tôi tới đây, có lẽ trong mắt em, tôi vẫn là một thằng khờ bị cắm sừng

Hất mạnh tay Tần ra, Khai hùng hô? bước đi. Phương Tần ngồi rủ xuống hành lang. Khai vốn kiêu ngạo, anh đã ghen với Thức từ lâu, giờ thi hết rồi, Tần đánh mất niềm tin nơi anh, nếu không lật tẩy được vụ này, cô và anh chắc chắn vĩnh viễn chia xa

Giọng Thức vang len:

Vào nhà với anh

Phương Tần giận đến mức lắp bắp:

Anh ...anh thật là bỉ ổi khi gài bẫy tôi

Thức nhíu mày:

Anh gài bẫy em bao giờ

Anh đừng vờ vĩnh nữa. Tôi căm thù anh, căm thù anh

Thức ngần ngừ:

Thật ra, Khánh Như đã nói gì mà em chịu đến với anh ?

Phương Tần kêu len:

Khánh Như ư ? Con bé ấy thì liên quan gì ? Chính bác Vân mẹ Khai đã bảo tôi tới số nhà này vì bác có chuyện quan trọng cần nói với tôi mà không muốn Khai biết. Đang ngồi với Khai ơ? nhà, nghe Thu Oanh gọi tôi đã qua nghe điện thoại rồi, giấu nhẹm anh ấy lý do, tôi tức tốc tới đây. Khong ngờ lại là nhà anh. Tại sao anh và bác Vân cố tình chia cách chúng tôi ? Trước đây, tôi xem anh là bạn, bây giờ thì hết rồi. Đừng để tôi trông thấy anh lần nào nữa

Phương Tần quay ngoắt đi trong nước mắt. Thức tất tả chận cô lại:

Hãy nghe anh. Anh không liên quan gì tới bác Vân hết

Rồi kéo cô ngồi xuống ghế đá, Thức kê? hết những gì Nghiêm và Như đã nói với anh cho Phương Tần nghe

Thức kết luận:

Dầu anh có uống rượu, nhưng trí nhớ anh không tồi đến mức lẫn lộn

Phương Tần lẩm bẩm:

Lẽ là Khánh Như lại như vậy

lâu rồi, Tần không gặp Nhu, cô nằm viện, con bé chẳng vào thăm. Chắc Như vẫn còn bực vì Tần không đáp ứng đề nghị hợp tác của Nhu, nếu đó là lý do để con bé ra tay với cô thì thật chả còn gì đágn nói

Thức đang giọng:

Anh sẽ làm sáng tỏ chuyện này. Hãy đi gặp Khánh Như với anh

Phương Tần lắc đầu. Cô biết chắc nó sẽ chối vì lúc nãy người điện thoại cho cô là bà Vân chớ không phải Khánh Như. Con bé sẽ cải chày cải cối chứ không đời nào chịu nhận chuyện cày có liên quan đến mình. Như sẽ viện lý do vì muốn Thức về, nên đã nói dối gọi Tần đến nhà anh, nhưng thật tế Như đã không làm thế

Giọng Thức thắc thỏm:

Em không tin anh sao ?

Phương Tần gục đầu vào tay:

Xin lỗi. Đừng bắt tôi phải trả lời. Trong tôi, niềm tin đã mất rồi

Tần nghe nước mắt mặn môi. Cô biết dù sự việc có sáng tỏ thì giữa cô và Khai vẫn còn tồn tại một khoảng cách không gì san lấp được.



chương: 15



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Hạnh phúc xanh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hanh phuc xanh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
12169 lượt đọc

Tiếng lòng ngân vang

Dựng xe đạp dựa vào chuồng bò, Nhiên mau mắn đẩy cửa lách vô nhà. Gã đàn ông đang ngồi trên giường với vẻ ngóng chờ.

Gã thở nhẹ nhõm :

- Có em bên cạnh tôi thấy an toàn hơn.

Út Nhiên
15487 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
7147 lượt đọc

Ấm mãi lòng ta

Bích Chiêu nhìn đồng hồ, nhìn trời rồi rồ ga, chiêc Dream vọt nhanh như muốn chạy đua với cơn mưa sắp ập tới .

Lại mưa . Áp thấp nhiệt đới hết đợt này đến đợt khác khiến thành phố
10175 lượt đọc

Lời Hát Cho Anh

Thanh Lam vừa lau mặt vừa bối rối hỏi Mai:

_Mọi người đi hết rồi sao?

Mai gật đầu:

_Đi lâu rồi!

Lam nhăn nhó:

_Sao chị không gọi em dậy ?

Mai nói:

_Cô Thư bảo cứ để cho em ngủ
6652 lượt đọc

Ước mơ xanh

Lãm uể oải nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia có tiếng ngập ngừng nhưng anh vẫn thừa biết là ai.

Lãm nhỏ nhẹ:

- Tâm hả ?

- Vâng.

Phải gần một phút sau cô mới nói tiếp:

- Anh chở em
17525 lượt đọc

Giọt Nắng Thiên Đường

****

− SU À... SU À!
Đang ngủ gà ngù gật với quyển vở trên tay, Khuê Tâm giật mình vì kiểu gọi giật ngược của ông .
Vứt quyển vở xuống chiếu, Tâm mím môi làm thinh. Nửa tiếc giấc ngủ
6987 lượt đọc

Theo Gót Chân Tình

***

Gia Uyên rón rén đi dọc hành lang băng ngang qua phòng ông Đạt . Cô thấy an tâm vì ông đang say sưa với quyển tạp chí trên tay.
Uyên thở phào nhẹ nhõm . Bước đầu thế là ổn . Cầm cái máy
11793 lượt đọc

Để Gió Cuốn Đi

Vứt cây cọ vào lon sơn rồi để cả hai lên bậc tam cấp, Mỹ Xuyên đứng dậy, vươn vai cho đỡ mỏi. Suốt mấy tiếng đồng hồ vật lộn với tấm pa-nô quảng cáo cao gấp đôi mình, cô thật sự
15549 lượt đọc

Có Em Bên Đời

Giọng Ngạn trêu chọc :

- Có lúc khác chứ ! Thí dụ như bây giờ nè, ăn nhỏ nhẹ, uốn tí tí như mèo trông nét lắm, dễ yêu lắm chớ bộ...

Hợp Phố thản nhiên :

- Em chưa lấy hột sa phô chê
8111 lượt đọc

xem thêm