Truyện tiểu thuyết

Hạnh phúc xanh - Trần Thị Bảo Châu

chương: 12
Bà Van chăm chú quan sát Khai, dạo này con bà nhu có rất nhiều chuyen bực mình, nó luôn lầm lì, cáu gắt, đôi khi ngồi cả buổi trời khong nói với ai 1 tiếng. Tình trạnh trầm uất này y nhu lúc Kha chết. Hai anh em Khai rất thương yêu nhau, cái chết của Kha khiến Khai gần trở thành nguoi khác suốt 1 thời gian dài

Khai mới hăng hái làm việc chừng 1 năm nay, sao bây giờ nó bỗng lầm lì cáu gắt nhỉ ? Đàn ong cỡ tuổi Khai có vợ là đuoc rồi, nếu khong rất hay bực dọc, tính khí thất thường. Có lẽ bà nen cưới Cát Phuong về cho Khai là vừa lúc. Lần này bà sẽ bắt buộc chớ khong gợi ý nữa

Bước đến chỗ Khai, bà nhẹ nhàng ngôi xuống:

Con khong khỏe à ?

Dạ ...đâu có

Vậy thì có chuyen gì buồn bực ?

Khai gượng gạo:

Ai chẳng có lúc này lúc khác. Hơi đâu mẹ để ý, con ...già quá rồi, mẹ lo làm gì ?

Ba Van thở dài:

Giờ mẹ còn mỗi mình con, sao lại khong lo chứ ? Đã vậy nhà quá đơn chiếc, đi ra đi vào lắm khi chi? mình mẹ thui thủi. Mẹ khong những lo mà còn buồn nữa

Im lặng vài ba giây, bà Van nói:

Con cưới vợ đi. Cát Phuong thương con lắm, nó lại vừa hiền, vừa ngoan và rất mực chiều con. Mẹ ưng con bé này

Khai ngập ngừng:

Nhung mà con...

Bà Van nghiêm mặt:

Đừng nói là con chưa nghĩ tới chuyen lấy vợ. Con bay nhảy ngần ấy năm là đủ rồi. Hơn nữa, khogn thể để CAt Phuong chờ đợi mãi. Con gái chi? có 1 thời. Hai đứa quen nhau qúa lau

Nhung con khong hề hứa hẹn gì với cô ấy

Sao nói là hứa hẹn ? Nếu khong thích thì đừng gieo vào lòng nguoi ta niềm hy vọng. Mày cứ lơ lửng, mất duyên con bé, giờ ai dám lấy nó ?

Khai nhăn nhó:

TRời ơi ! Con có làm gì đâu mà mất duyên. Mẹ khoé nói lời ràng buộc, nghe sợ qúa

Bà Van thản nhiên:

Đúng là mẹ muốn ràng buộc con với Cát Phuong. Gia đình đôi ben thân với nhau, lại môn đăng hộ đối. Mẹ yen tâm khi biết rõ con dâu mình xuất thân từ đâu, là nguoi thế nào. Con khong nen từ chối nữa

Khai rành rẽ:

Nhung con khong hề yêu Cát Phuong

Mày khong yêu sao ôm ấp vuốt ve nó ?

Cát Phuong là con nhà lành, mày cũng khong fải hạng sở khanh, đểu cánh nen đâu thể chơi qua đường với con bé

Khai bực dọc đứng fắt len:

Hôn hít vuốt ve 1 cô gái fải cưới cô ta ư ? Mẹ thật buồn cuoi. Cưới vợ là chuyen của con, cho con, xin mẹ đừng xếp đặt, ép uổng

Ba Van tức tối:

Nhung con bé ấy là ai ?

Ai, con khogn nói. Nhung khong fải là Cát Phuong

Nếu khong fải là nó, còn lâu tao mới cưới cho mày. Thư? đứa nào dám bước vào ngôi nhà này, tao tống cổ ra khong kịp ấy chứ

Vậy thì con đi. Mẹ khỏi fải tống cô?

Rồi khong đợi bà Van nói thêm lời nào, Khai hầm hầm bước ra sân và nhảy len xe. Anh fóng bạt mạgng tren fố vẫn khong vơi hết bực dọc trong lòng

Đang lúc Khai thất tình, mẹ lại bảo fải cưới Cát Phuong. Thật khong gì trớ trêu bằng. Mà chã lẽ Khai thất tình thật ?

ANh nhếch môi cuoi. Lòng vòng 1 lát, anh rẽ vào hẻm nhà Phuong Tan. Chờ mấy fút, Nhật ra mở cổng cho anh. Khai lễ fép chào bà Quy, trò chuyen xã giao dăm ba câu rồi ra sân ngoài, trong khi Tan còn lánh mặt vì lý do khong đuoc khỏe

Nhật ranh mãnh nhìn Khai:

Em hỏi thật. Tại sao anh fải ngồi đồng nhà em vậy ?

Khai ầm ự :

Anh thích khung cảnh này

Còn chị TAn là chúa ghét. Chị bảo sân nhà em nuôi muỗi. Vậy mà anh chịu nổi. Hay thiệt

Khai hỏi:

Em đã bao giờ tới nhà 1 cô gái và ngồi như anh chưa ?

Nhật gật đầu:

Có. Nung chưa bao giờ lặng lẽ ra về. Chị chằn nhà em đúng là khong có trái tim. Nhung anh đừng trách chị Hai, hôm nay chị em ...khong đuoc khỏe

Khai xa xôi:

Tan có tim chứ, tiếc rằng cô ấy trao tim khong nhằm chỗ

Nhật nhíu mày:

Chị em làm gì có ai để trao chứ

Sao em biết ?

Ngoài anh ra, chẳng ai tới nhà em cả. Mẹ em đang lo chị hai ế độ đó chứ

Khai bật cuoi khi Nhật hạ giọng:

Anh mà đưa chị Hai về dinh đuoc, em cám ơn nhiều...nhiều

thiệt khong ?

Nhật chưa trả lời, Khai đã nghe tiếng Tan;

Nhật

Thằng nhóc giật mình:

Da.

Không lo học, ngồi đó nói láo

Le lưỡi, nháy mắt với Khai, Nhật nói:

Trả khách qúy lại cho chị, em lo học ngay

Phương Tần lạnh lùng:

Sáng nay toi đã bàn giao tất cả sổ sách giấy tờ lại cho anh rồi. Chã lẽ còn thiếu gì à ?

Khai gật đầu:

Còn. Trái tim của anh, khổ sao nó vẫn còn ben em

Tan chớp mắt vì câu tra? lời bất ngờ của Khai. Cô ấp úng:

Làm ơn đừng...

Đừng đùa với em fải khong ? Tại sao em cố ép lòng nghĩ rằng anh đùa ?

Nếu thật tình với toi, chẳng lẽ anh đùa với Cát Phuong ?

Khai buông từng tiếng:

Đừng xen Cát Phuong vào giữa chúng ta. Toi xem cô ấy nhụ..nhụ..em gái. Toi biết Phuong từ lúc cô ấy còn bé xíu. Nếu yêu đuoc, toi đã khong khổ vì em thế này

Phương Tần nói thật nhanh:

Toi đã có nguoi yêu, xin anh đừng xen vào giữa chúng toi

Khai lì lợm:

Toi muốn biết ke? may mắn ấy là ai. Nếu gặp đuoc anh ta, nghe anh ta nói đôi điều về em, toi sẽ khong làm fiền về em nữa

Phương Tần nói:

Anh đã gặp rồi

Thức à ? Ơn chúa. Thức khẳng định với toi là có cảm tình với em, nhung em khong hề yêu thích gì cậu ấy

Mặt nóng bừng len, Tan giận dỗi:

Anh thiếu tế nhị đến mức hỏi Thức nhu vậy sao ?

Khai tha thiết:

Anh chi? khong muốn mình fải là kẻ thứ ba đágn ghét, cũng nhu khong muốn xảy ra chuyen bất hoà giữa anh em với nhau

Phương Tần mỉa mai:

Anh sợ lặp lại của chuyen hai ong bố à ?

Hơi khựng lại 1 chút, nhung Khai lấy lại bình thản ngay:

Dường nhu fần này khong có trong hồi ký. Sao em biết đuoc nhỉ khi anh dám chắc dầu tình cảm cách mấy Thức cũng kong hé răng chuyen này

Trời đất bao la bí hiểm thật, nhung đâu có gì gọi là bí mật

Khai gật gù:

Anh có thê? đoán đuoc em nghe từ ai. Đúng là anh sợ chuyen cũ lặp lại, cả Thức cũng thế

Tan thản nhien:

Toi cha? nghĩ gì đến anh em anh, hai nguoi khong cần lo la9.p lại chuyen cũ

Khai im lặng. Có lẽ fải dùng cách khác đê? chinh fục Tan thôi

Anh thở dài:

Có lẽ anh khong nen nuôi y vọng nữa. Nhung chúng ta sẽ là bạn tốt chứ ?

Nhìn vẻ buồn bã của Khai, Tan khong đành lòng, cô khe khẽ gật đầu và biết lý trí mình đã đầu hàng trái tim. Tan tự trấn an:

"Khai đã lùi 1 bước, rồi anh ra sẽ quên, khong gì fải lo cả "

Tanlo gì cơ chứ ? Dường nhu cô cũng hụt hẫng khi Khai rút lui ? Con nguoi ta đúng là mâu thuẫn

Đầu cúi xuống, Tan nhếch môi cuoi. Ngay lúc ấy, cơn đâu bọng nãy giờ tạm lắng bỗng ập tới khiến cô đổ mồ hôi hột

Phương Tần đứng dậy giọng lạc đi:

Xin lỗi. Toi khong đuoc khỏe

Rồi cô bước vào nhà, nhung tới bậc thềm, Tan đã đổ nhào xuống trước ánh mắt hốt hoảng của Khai

Nhu mũi ten rời khỏi chỗ, Khai lao về fía cô. Mặt Tan tái mát dưới ánh đèn néon

Khia nắm lấy vai cô:

Em làm sao vậy ? Lại chóng mặt à ?

Tan nói đứt đoạn:

Toi đâu...bụng ...đâu qúa

Đau từ khi nào ? Đau fía ben nào ?

Tan bấu lấy cánh tay Khai, cô tra? lời anh trong nước mắt:

Phải vào bệnh viện ngay

Vừa lúc đó, Nhật và Bà Quy chạy ra. Tan đâu đến ù tai, hoa mắt, cô khong biết Khai nói gì mà mẹ gật đầu lien tục:

Thằng Nhật xốc cô dậy và dìu cô tới cổng

Khai rồ máy xe. tan thì thào:

Toi khong sao. Toi khong vào bệnh viện, khong đi đâu hết

Khai đanh giọng:

Giờ này còn bướng hả ? Nhỡ bị ruột thừa thì sao ? Hừ ! đừng chết vì ngu ngốc nhé

Ba Quy mếu máo:

Trời ơi ! Mẹ năn ni? con mà Tan. Đừng chướng khí nữa

Người chẳng còn chút hơi, Tan đế mặt Nhật và mẹmình len xe. Cô ngã đập vào lưng Khai, hai tay bấu chặt hong anh, Nhật ngồi sau giữ cô

Bỗng dưng nước mắt Tan ướt cả lưng Khai, răng cắn chặt Tan cố khong khóc, nhung cơn đâu mỗi lúc 1 dữ dội. Cô bật thành tiếng nức nở khiến ruột gan Khai nhu đứt đoạn

Anh gào len:

Cố chịu đựng 1 chút. Sắp tới nơi rồi. Nếu đâu quá, cứ cắn đại vào vai anh, em sẽ dịu chịu hơn

Nhật cũng hét :

Đừng làm em sợ mà chị Hai

Phương Tần cắn môi đến bật máu để đừng fải lo. Tới cổng bệnh viện, Khai bế cô tren hai tay chạy ào ào vào fòng cấp cứu

Anh lau mặt cho Tan và luôn miệng trấn an cô bằng những lời hết sức âu yếm dịu dàng trong khi chờ bác sĩ khám

Mãi đến khi y tá yêu cầu anh ra ngoài, Tan mới thấy sợ. Cô nhổm nguoi len gọi Khai khi cánh cửa fòng đóng lại

Trong cơn đâu vật vã, Tan bỗng lo anh khong nghe tiếng cô gọi. Rồi khi bác sĩ bảO chuẩn bị fòng mổ, Phương Tần lại sợ ...cô sợ mình chết mà chưa thú thật với Khai là cô yêu anh



chương: 12



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Hạnh phúc xanh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hanh phuc xanh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Mắt Thuyền Xưa

Lăng đưa tay tìm gói thuốc nhưng nó đã biến mất từ đời nào. Anh chép miệng nhạt thếch. Thèm thuốc quá Lăng đành quay sang hỏi gã thanh niên có bộ mặt lưỡi cày đi cùng.

- Có thuốc không?
9033 lượt đọc

Tháng Sáu Trời Mưa

**************

Đang bưng tô cơm ngồi trên xa-lông coi Tam ca Áo Trắng hát, Nghi bỗng ngạc nhiên khi thấy Kiên hầm hầm từ ngoài đi vào . Cô chưa kịp hỏi, đã nghe anh chửi đổng :
- Đồ chó chết !
9925 lượt đọc

Giọt Nắng Thiên Đường

****

− SU À... SU À!
Đang ngủ gà ngù gật với quyển vở trên tay, Khuê Tâm giật mình vì kiểu gọi giật ngược của ông .
Vứt quyển vở xuống chiếu, Tâm mím môi làm thinh. Nửa tiếc giấc ngủ
6317 lượt đọc

Những Ngăn Tim Hồng

Nhìn Doanh Doanh ngồi ăn khế ngon lành, dì Năm rùng mình:

-Con nhỏ này ! Thấy con nhai mà ê răng . Một lát đừng than xót ruột nhé !

-Ngọt chớ đâu có chua dì Năm ! Ăn với con.

Lắc đầu quầy
22004 lượt đọc

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
10499 lượt đọc

Có Em Bên Đời

Giọng Ngạn trêu chọc :

- Có lúc khác chứ ! Thí dụ như bây giờ nè, ăn nhỏ nhẹ, uốn tí tí như mèo trông nét lắm, dễ yêu lắm chớ bộ...

Hợp Phố thản nhiên :

- Em chưa lấy hột sa phô chê
7154 lượt đọc

Ước mơ xanh

Lãm uể oải nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia có tiếng ngập ngừng nhưng anh vẫn thừa biết là ai.

Lãm nhỏ nhẹ:

- Tâm hả ?

- Vâng.

Phải gần một phút sau cô mới nói tiếp:

- Anh chở em
16504 lượt đọc

Phố Bụi Hồng

Bật cười trước cấu triết lý rởm của Cẩm Ly , Tuấn nhận xét:

- Tam cô nương đây có vẻ hận đời ?

Phương Thảo khoanh tay:

- Ngao ngán chút chút thôi , chớ hận thì chưa đến nỗi . Thế
6467 lượt đọc

Hạnh phúc xanh

Dừng xe trước một ngôi biệt thự cổ xưa, Tần chậm rãi nhấn chuông và bình thản ngắm những nụ tầm xuân xanh biếc buông lơi tren hàng rào

Đã chuẩn bị tinh thần, nên cô sẽ chả thất vọng
8781 lượt đọc

Một thời đã yêu

Tuấn lom khom cúi xuống . Anh đang sắp xếp quần áo, mền vào balô . Ngước lên nhìn Tường Vi , anh nói như trấn an chị:

- Coi vậy chứ nửa tháng lao động qua cũng nhanh thôi.

Tường Vi chép miệng:
13155 lượt đọc

xem thêm