Truyện tiểu thuyết

Hạnh phúc xanh - Trần Thị Bảo Châu

chương: 11
Phương Tần đẩy cửa quán cà phê . Cô không phải tìm lâu đã thấy Thức đang ngồi ở gốc quán . Anh đang cười thật tươi và giơ tay ra hiệu cho Tan

Lách những hàng bàn ghế kê sát chật cứng người, Tần bước đến chỗ Thức . Anh chàng lịch sự kéo ghế mời cô

Gọi ca Phe xong, Thức hỏi ngay:

Hẹn tôi ra gấp như vầy chắc chắn đã xảy ra chuyện quan trọng ?

Phương Tần nói:

Tôi muốn những công việc anh hứa giới thiệu cho ngaỵ Có gì khó khăn không ?

Thức nhè nhẹ lắc đầu:

Không . Nhưng tại sao phải vội giữ vậy?

Tần thở hắt ra:

Tôi muốn thay đổi chỗ làm

Thức nheo nheo mắt:

Vì những gì tôi kể với em về bác Chu à ?

Phương Tần ậm ự:

Anh muốn nghĩ vậy cũng được

Thức uống ngụm caphe và nhìn vẻ nôn nóng của Tần đoán giá đoán non . Tối hôm qua, Tần đâu có thái độ gì, sao bây giờ l.ai quyết định thay đổi chỗ làm nhỉ ?

Anh nhìn thẳng vào mắt Tan:

Em gặp rắc rối từ anh Khai à ?

Nghe nhắc đến Khai, Mặt Tần đỏ bừng rồi tái xanh, cô ấp úng:

Không

Rồi cô nói dối:

Từ trước tới nay, tôi không hề biết tôi làm kế toán cho phòng trà, vũ trường . Giờ lộ tẩy rồi, tôi phải thay đổi chỗ làm nếu không muốn bị bà mắng

Thức gật gù:

Cũng có lý do, dù không mấy thuyết phục . Em nghĩ hẳn chỗ anh Khai, tôi sẽ gặp rắc rối đấy

Phương TAn liếm môi:

Anh không nói, tôi cũng không nói, làm sao ông Khai biết được

Thấy Thức im lặng, Tần bối rối:

Xin lỗi. Tôi đòi hỏi nhiều quá

Thức từ tốn:

Em có đòi hỏi gì đâu, tại tôi đề nghị giúp em mà

Nhìn đồng hồ, Thức bảo:

Chờ tôi điện thoại một chút

Tần gật đầu, cô uống cà phê từng muỗng nhỏ như để giết thời gian và để lòng bình thản lại

Chừng 5 phút sau, Thức trở về chỗ . Anh bảo:

Xong, ngày mai em bắt đầu làm

Tần tròn mắt:

Không cần hồ sơ, thủ tục gì sao?

Thức phẩy tay::

Người do tôi giới thiệu không cần thủ tục . Em yen tâm, đây là những cơ sở kinh doanh đàng hoàng . Rồi bác gái sẽ hài lòng với công việc của em

Mặt Tần rạng rỡ:

Cám ơn anh

Thức tủm tỉm cười. Ngay lúc đó, cửa quán bật mở . Khai bước vào và đang rảo mắt tìm một chỗ ngồi. Tần nghe tim đập như muốn rơi ra ngoài khi Khai đi về phía mình

Rất tự nhiên, Thức kéo anh ngồi xuống . Khai nhìn hai người, giọng lạnh ngắt:

Có phiền gì không đấy?

Thức lơ lững:

Phiền một chút thôi , nhưng chẳng sao. Tụi em đi ngay đây

Khai lặng lẽ ném ánh mắt vào Tan, cô rất tỉnh, nhưng anh thừa biết Tần đang bối rối. Hừ ! Thế là rõ, trái tim con bé không hướng về anh . Anh đã chậm chân hơn Thức và khó chịu với cảm giác bị phổng tay tren

Thức thân mật hỏi TAn:

Mình đi được chưa?

Cô máy móc gật đầu. Khai bỗng ...ra lệnh:

Em ngồi lại. Tôi có chuyện muốn bàn

Phương Tần nhìn Thức . Anh nhún vai bày tỏ như muốn bảo tùy ý cô

Trước sau gù, Tần cũng nghĩ việc . Sẵn dịp này, nói luôn để khỏi mất công gặp gương mặt khó ưa của Khai thêm lần nữa

Giọng ngọt hơn thường ngày rất nhiều lần, Tần nói với Thuc:

Em sẽ về sau một mình vậy

Thức cười, nụ cười kiểu "Biết người biết ta" của anh làm cô hơi ngượng

Đợi Thức đi rồi Khai mới nói:

Anh không tin Thức là tình địch của mình

Phương Tần thản nhiên vuốt theo:

Tôi cũng không tin và anh Thức rất nghiêm túc trong tình cảm, chớ khogn hề đùa tren lòng tự trọng của người khác như anh

Khai trầm giọng:

Anh xin lỗi chuyện đêm qua

Môu nhếch lên, TAn cộc lốc:

Tôi quên rồi

Vẫn giận anh sao?

Tần tránh đôi mắt da diết của Khai, cô ngập ngừng:

Không biết anh muốn bàn với tôi chuyện gì, riêng tôi cũng có chuyện cần nói với anh

Khai dịu dàng:

Em cứ nói đi

Phương Tần xoay xâu chìa khoá trong tay va thấy khó mở lời

Khai tỏ vẻ khuyến khích:

Bất cứ yêu cầu, đề nghị nào của em, anh cũng chấp nhận cả, hãy nói đi

Phương Tần nói thật nhanh:

Tôi...tôi xin nghỉ việc

Khai nhìn sửng vào cô rồi im lặng . một lát sau anh nhỏ nhẹ:

Không cần phải như thế . Tối hứa với em chuyện hôm qua sẽ khogn bao giờ lập lại

Tần cứng rắn:

Tôi đã quyết định rồi. Tôi không thích hợp với môi trường chớ không phải chuyện đêm qua

Khai thản nhiên:

Vậy thì khogn sao. Tôi đang muốn bàn với em chuyện thay đổi hướng làm ăn . Vì thú thật, tôi cũng không thích môi trường xô bồ đó . Tôi nhất định chuyền nghề

Tần bối rối:

Nhưng mà tôi...

Khai nói:

Đã nhận công việc khác qua trung gian là Thức chứ gì . Đâu có sao. Em làm một lúc đôi ba chỗ vẫn được cơ mà . Tôi rất cần người như em, nên xin lỗi,không để mất em đâu

Phương Tần buôt. miệng:

Người như tôi rất nhiều. Anh dễ dàng kiếm ra hàng tá tren báo, trong mục tìm việc làm

Nhưng họ không phải là em . Tôi sẽ trả lương cho em gấp ba lần hiện tại. Thằng nhóc Nhật rất mê học kiến trúc, chẳng lẽ em không cần tiền cho nó ăn học ? Chẳng lẽ em để mặc nó vì tự ái của mình

Im lặng một chút như để thăm dò ý Tan, Khai nói tiếp:

Có lẽ em cho rằng tôi tính toán để ép em vào thế phải làm việc cho tôi vì tiền ? Tôi đúng là như vậy, nhưng nếu em không có khả năng, tôi cũng không vung tiền ra đâu

Phương Tần nhếch môi vì từ "vung tiền" được Khai cố ý nhấn mạnh . Nó khiến cô đâu lâng lâng tren mây té nhào xuống đất . Thì ra anh giữ Tần lại, thậm chí trả lương cao cho cô vì cô có khả năng làm việc, chớ không vì lý do nào khác

Đêm hôm qua với Khai chỉ là một trò đùa bốc đồng, anh ta hức sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Tần có thể tin được lời hứa đó không ?

Tần trầm giọng:

Lương càng cao, công việc càng khó . Sự ràng buộc chủ tớ càng căng thẳng . Tôi ghét nhất là sự ràng buộc

Khai lắc đầu:

Sẽ không có sự ràng buộc nào ca?

Phương Tần nhún vai:

Vậy thì đừng ép tôi nữa

Khai nhìn cô đăm đăm:

Em không thích hợp với môi trường hay khogn thích hợp với tôi?

Tần đáp:

Cả hai

Tôi sẽ thay đổi môi trường lẫn con người để thích hợp với em

Phương Tần bật cười:

Làm sao tôi có thể tin anh, khi bản thân tôi chả là gì để đủ sức khiến anh thay đổi nhiều như thế

Khai nhấn từng tiếng:

Nếu anh thay đổi được thì sao?

Tần lúng túng bưng ly caphe đã vơi hơn phân nữa lên nhấp môi:

Điều đó tốt cho anh và nhiều người khác

Khai hạ giọng:

Anh cần mình em thôi

Tần nhăn mặt:

Tôi xin anh mà

Khai khổ sở:

Đêm qua anh không hề đùa

Đừng nhắc chuyện đó nữa. Tôi đã có người đàn ông của mình . Anh cũng có Cát Phương . Anh yêu kiểu tay đôi, tay ba vô đạo đức lắm

Sao lại gán Cát Phương cho anh ?

Phương Tần mỉa mai:

Nghe anh ...kêu oan ức lắm không bằng . Tại sao thì anh tự hiểu lấy. Bây giờ tôi đi được rồi chứ ?

Khai lì lợm:

Em đi đâu? Anh đưa em đi

Phương Tần buông thõng hai tay:

Như vậy là làm phiền người khác . Tôi năn nỉ anh mà . Kết qủa chẳng tới đâu đâu

Khai buồn bã:

1 ngày nào đó em sẽ nghĩ khác về anh

Tần nuốt tiếng thở dài. Cô xốc cái túi xách tren vai và lầm lũi bước ra cửa. Dắt chiếc 79 ra, cô đạp hơn chục cái máy mới nổ . Tần phóng xe đến nhà Khánh Như . Giờ này không biết nó ngủ dậy chưa, nếu chưa, Tần cũng "dựng" nó dậy

Cửa mở, Như ló đầu ra, mặt không mừng cũng không quạu, con nhỏ quay vào ngồi phịch xuống ghế, thái độ như một bà chủ trong chiếc kimônô lụa, song vẫn chưa bỏ hết góc nghèo nàn

Khánh Như uể oải hỏi:

Đi đâu mà sớm thế ?

Phương Tần thủng thỉnh:

Đi uống caphe với anh em nhà ông Khai

Như bỗng sinh động hẳn lên:

Khai còn ông em nào nữa à ?

tan khoát tay:

Anh em chú bác ấy mà

Như nheo nheo mắt:

Mày muốn nói đến Thức phải không ?



Hai gã ấy đâu ưa nhau, sao cả hai lại đi uống caphe với mày nhỉ ?

Tần tiếp tục lấp lửng:

Tình cờ thôi . Nhưng Thức là người thế nào hả Như ?

Khánh Như lừ mắt:

Hoi? Nhã Trúc ấy. Nó chắc chắn rành Thức hơn tao

Phương Tần đốp chát:

Hỏi duoc Nhã Trúc, tao đã chả hỏi mày

Nhưng tại sao mày quan tâm đến hắn ?

Thức tìm việc làm cho tao

Như ngạc nhiên:

Còn chỗ của Khai?

Tần chép miệng:

Tao nghỉ rồi. Mới nghỉ sáng nay

Khánh Như ngồi thẳng người lên:

Lý do?

Tần buông từng tiếng:

Tao không thích

Trời ơi ! Mày có điên không ? Tự nhiên đạp đổ chén cơm của mình . Tại sao mày tin vào tay Thức nhỉ ?

Vì tao cảm thấy Thức là người có thể tin được

Khánh Như cáu kỉnh:

Cảm thấy...cái mốc xì . Mày đạp đổ cả chén cơm của tao đấy. Mau rút lại ý định ngu ngốc ấy đi

Phương Tần xụ mặt . Như vội phân bua:

Tao dám cá không chỗ nào trả lương cao bằng phòng trà, vũ trường . Thấy mày nghỉ ngang, tao xót nên mới nói thế . Không thích cũng phải cố . Có vậy mới sống được

Tần ngập ngừng nói dối:

Thú thật, tao không thoải mái khi làm với Khai. Anh ta vừa hợm hĩnh, vừa quyền hành, khiến người khác phải tự ái

Như reo lên:

Chủ nào lại không thế ? Nhiều khi gặp thằng cha có máu ba lăm còn khốn nạn, khốn khổ hơn nhiều nữa kìa. So ra, Khai vẫn tốt hơn ức tỷ lão chủ khác . mày xin nghỉ ổng không ý kiến gì sao?

Nhơ" tới gương mặt của Khai lúc cô về, Tần hơi chạnh lòng . Nhưng ngay sau đó cô gạt ngay hình bóng Khai ra khỏi hồn mình . Cô nói:

Dĩ nhiên là Khai giữ tao lại, nhưng đã suy nghì cả đêm rồi, tao đâu thay đổi được

Khánh Như hất hàm:

Lão Thức xúi mày phải không ?

Làm gì có . Tại mẹ tao không thích làm ở mấy chỗ đó

Xạo. Tao không hề nghe bác nói gì cả . Thật ra vì lý do gì ?

Phương Tần nói đại:

Tao thích Thuc

Như thảnh thốt:

Chúa ơi ! Nhã Trúc sẽ xé mà ra như xé phay gà . Mày tìm thấy gì ở gã đàn ông đó ngoài cái mã đẹp tai bẽm mép

Tần rầu rĩ:

Tao không biết

Thế hắn có hứa hẹn gì với mày không ?

tan ngơ ngác:

Hứa hẹn gì cơ chứ ?

Khánh Như:

Xời ! Mày đâu phải con nít để không hiểu ý tao

Phương Tần buột miệng:

Thì Thức đã tìm việc làm cho tao đó

Chỉ vậy thôi mà đã cảm động . Đúng là khờ . Mày biết Nghiêm phải tốn cho tao bao nhiêu thứ tao mơi yêu anh ta không ? Hà ! Cứ nhìn toàn bộ ben trong căn nhà này rồi tính ra tiền . Nay mai tao sẽ gắn máy lạnh đó . Thời buổi này yêu một người, thích một người nào đó đều phải tính toán . Gàn gàn dở dở như mày chỉ thiệt thân

Rồi như bắt đầu huyên thuyên về triết lý cuộc sống thế nào là hiện đại là phù hợp với xu hướng phát triển của xã hội

Phương Tần lịch sự ngồi nghe mà ngấy tận cổ . Cô đợi Như nói hết mới bảo:

Bây giờ mày kể cho tao nghe về gia đình Khai được rồi đó

Khánh Như lại ca cẩm:

Tao không hiểu nổi mày. Vì muốn tìm hiểu ông Chu, nên vào làm cho Khai. Chưa tìm được khỉ gió thì đã nghỉ để bây giờ bắt tao kể .Tốt nhất, mày nên tiếp tục làm

Tần nhẹ nhàng:

Tao mà làm tiệp mày và ông Nghiêm sẽ bị bể mánh đấy

Khánh Như khựng lại:

Mày nói gì vậy?

Tần nhỏ nhẹ:

Làm kế toán cho Khai đúng là "chăm" nhưng mày từng dọa tao trước đây, nhưng không chỉ ...chăm tao. Ông Khai đang để ý đến mày và Nghiêm, liệu mà ngừng chuyện bỏ túi riêng đi

Như tỉnh rụi:

Làm gì có chuyện đó . Mọi thứ ế ẩm, mày làm như muốn bỏ túi riêng dễ lắm không bằng

Tần bắt bẻ:

Ế ẩm sao mà rủ rê tao về làm chung với mày, chứ đừng làm với Khai? tao kiểm tra sổ sách dĩ nhiên phải biết doanh thu hàng đêm thật là tren giấy tờ chênh lệch cỡ nào, và khỏan tiền chênh lệch đó rơi vào tay ai

Khánh Như khinh khỉnh:

Nếu khogn làm như vậy, sống đâu có nổi. Hơn nữa, công sức tao và Nghiêm bỏ ra khogn có nhỏ trong khi cha con ông Khai ngồi mát mà hưởng bát vàng. Ông Chu chả xứng đágn hưởng những gì đang có, nó thuộc về ben ngoại của Khai và Nghiêm . Suy cho cùng, anh Nghiêm chỉ lấy lại những gì của ảnh

Phương Tần khó chịu:

Đó là luận điệu của mày hay của Nghiêm mà ngang ngược quá vậy?

Chuyen khogn lien quan tới mày đâu, đừng chõ mũi vào

Tao nghĩ là đúng phải không ?

Khánh Nhưi văng tục như tay chơi chính hiệu :

Mẹ...mày bới móc mọi thứ lên rồi nghỉ . Đứa khá thế vào chỗ của mày càng phiền cho tụi tao hơn

Tần cau mày:

Sao mày lại trách khi Khai thuê tao là để làm mỗi chuyện đó

Như làm thinh . Con bé lấy gói thuốc tren bàn, châm một điếu hút hết sức rành rẽ, khiến Tần phải tròn xoe mắt nhìn

Rít mấy hơi thuốc, Khánh Như nói:

Tao nghĩ mày nên làm trở lại. Chúng ta sẽ la `1 bọn . Khai không biết đâu. Mày sẽ được chia phần trăm thoa? đáng . OK ?

Phương Tần sửng sốt vì đề nghị trắng trợn của Như . Cô buột miệng:

Mày thay đổi nhiều quá

Mặt Khánh Như thản nhiên:

Có vậy mới thích nghi cuộc sống này. Sao? Trả lời đề nghị của tao đi chứ

Phương Tần thảng thắn:

Tao cần tiền thật, nhưng không mạo hiểm như mày. Cho tao xin đi

Khánh Như khinh khỉnh:

gàn dở . Tao tạo cho mày cơ hội kiếm tiền, chê thì thôi vậy

Dứt lời cô ngồi tréo chân rít thuốc . Phương Tần ngao ngán quay đi

Giọng Như vang lên đều đều:

Mẹ Khai và mẹ Nghiêm là hai chị em cùng cha khác mẹ . Ông Ngoại Nghiêm trước kia là chủ vựa gạo rất lớn trong chợ Bình TÂy. Ông ham thằng con trai nối nghiệp, nhưng bà ngoại Nghiêm chỉ sanh được mỗi mẹ Nghiêm, thế là ông chủ vựa gạo kiếm them bà hai vơí mong muốn có được người nối dõi, nhưng trời xui đất khiến thế nào, bà hai cũng sinh gái. Thế nhưng bà ngoại của Khai rất khon ngoan, thủ đoạn lại đẹp nên bà giữ rịt ông chồng và tóm thâu quyền bính . Bà hai thường lấn áp chồng và bà cả trong việc quản lý điều hành vựa gạo

Phương Tần lặng thinh . Cô từng nghe Thức kể như thế . Như lại nói tiếp:

Bà hai có điểm yếu là thích nghe lời tâng bốc, bởi vậy bà rât' thích ông Chu, lúc đó đã là một tay khá có máu mặt chuyêun đứng ra dàn xếp chuyện bến bãi, bốc vác . Bà mềm lòng trước miệng của hắn nên đã gã con gái rượu cho mình

Môi nhếch lên như một người từng trải chuyện đời, Khánh Như nói tiếp:

Ông Chu có người em song sanh ten Chánh . Hai anh giống nhau như hai giọt nước . Ông Chu mồm mép giảo hoạt bao n hiêu thì ngược lại, Ông Chanh hiền lành, ít nói bấy nhiêu. Bà VAn, mẹ Khai yêu ông Chanh, nhưng phải lấy ông Chu

Phương Tần thảng thốt:

Có chuyện này nữa sao?

Hừ ! Đời mà, chuyện gì lại không có

Nhưng tao hoàn toàn không biết . Phải đó là ly do sau này họ ly dị nhau không ?

Như không trả lời, cô hạ giọng:

Bà Ngoai Khai là người quyết đoán, vào cái thời ấy, muốn làm ăn yên ổn, phải được giới anh chị đỡ đầu. Có gì hơn khi gã anh chị đó là rễ đông sàn ? Thế là dầy biết con gái yêu người em, bà vẫn ép lấy ông anh, vì hắn ta là đại cạ Biết vợ yêu em trai mình, ông Chu không từ thủ đoạn kiếm chuyện tống khứ ông Chanh lên Buon Me Thuot . Rồi từ đó vựa gạo dần dà lọt vào tay ông ta

Phương Tần thắc mắc:

Chẳng lẽ ông ngoại Khai trả cho mẹ Ông Nghiêm chút của cải nào?

Dĩ nhien là có, nhưng chẳng bao nhiêu so với những gì bà Vân được hưởng, vì lúc ấy, ba ngoại Nghiêm đã mất, mẹ ảnh sống với dì ghẻ, nên đâu dám đòi hỏi phần mình

Tao có nghe Thức kể về cách làm giàu, phá sản của ông Chu cũng như cái chết thảm của anh Kha, nhưng không nghe anh ấy nói chuyện tình cảm của ba mình

Như bảo:

Đây ví như bí mật thâm cung . Ai lại kê?

Tần thở dài:

Tao Vô tình đã viết đẹp cho cuộc đời ông Chụ Thảo nào Khai kong ưa ba vụ hồi lý này. Toàn dối trá

Khánh Như chua ngoa:

Mày viết ăn tiền chứ đâu phải vô tình

Phương Tần thoánh đỏ mặt . Cô cứng miệng vì câu chăm chọc của Nhu

Cô lảnh đi:

Mày biết gì về ông Chánh không ?

Như gật đầu:

Nghe anh Nghiêm kể, Ông Chanh lên cao nguyên với hai bàn tay trắng và một trái tim tan nát . Nhưng vốn là người giàu nghị lực, ông khai khẩn đất, mở trang trại trồng caphe rồi lập gia đình ở đó luôn . Sau mấy mươi năm, tài sản của ổng không nhỏ đâu. Hầu như ở thành phố nào trong nước cũng có đại lý caphe Trung Chanh của ổng . Cơ nghiệp của ông ta bền vững hơn ông Chu nhiều

Tần bùi ngùi:

Song sức khỏe lại kém hơn ông Chu

Ông ta đâu tim vì mối tình ngày xưa ấy mà

Vừa nói, Như vừa cười thích thú

Tần nhăn mặt:

Mày nhảm nhí vừa thôi . Ông ta đâu còn trẻ trung gì

Như vênh mặt lên:

Bộ già không yêu được à ? Vợ Ổng chết mấy năm rồi, Bà Vân cũng đã ly dị chồng . Nối lại tình xưa để về già co người bầu bạn . Cũng tốt chứ

Phương Tần chép miệng:

Thật ra, giàu có chưa hẳn là sugn sướng

Nhưng cái khổ con người giàu vẫn sướng hơn cái khổ của người nghèo

Khổ mà cũng phân chia loại khổ nữa à ?

Như nhếch môi:

đương nhiên . Bởi vậy mày phải phấn đấu làm giàu bằng mọi cách, nhỡ có khổ thì cũng là ...khổ sướng

Nhìn Tần bằng nữa con mắt, cô nói tiếp:

Tao không tin tren đời có kẻ chê tiền . Hay tao đánh giá mày sai? Mày đang chơi trò thả mồi bắt bóng với ông Khai và ông Thuc, đúng không ?

Trò thả mồi bắt bóng gì ? tao khogn hiểu ý mày

Anh em nhà họ ai cũng lắm của nhiều tiền, và ai cùng đa tình . Mày thích lão Thuc, nhưng yêu luôn lão Khai cũng đã sao. một bước lên chức là dễ như trở bàn taỵ Mày thuộc hàng xinh đẹp, tội gì không sử dụng vốn tự có chứ

Phương Tần quát:

Thoi, đủ rồi. Mày càng lúc càng quá đáng . Tao về đây

Khánh Như ngồi trong nhà nói với ra:

Quay lại làm cho Khai đi. Tụi mình sẽ hợp tác vui vẻ . Mày vây vào Thức là không yen với con Nhã Trúc đâu. Buông hắn cho rồi

Tần không nói không rằng, mím môi đạp mạnh . Chiếc xe nổ máy ngay vì cơn giận của cô . tan phóng thẳng về nhà với trái tim nặng trĩu



chương: 11



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 |

truyện Hạnh phúc xanh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Hanh phuc xanh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Lấp Lánh Mưa Bay

Phải! Anh ấy rất nhiều tham vọng. một trong những tham vọng anh không giấu diếm là tham vọng làm giàu. Bao giờ anh cũng bận rộn vì tính toán, vì suy nghĩ các thủ doạn để làm giàu. Thuấn khác những
12721 lượt đọc

Lời Hát Cho Anh

Thanh Lam vừa lau mặt vừa bối rối hỏi Mai:

_Mọi người đi hết rồi sao?

Mai gật đầu:

_Đi lâu rồi!

Lam nhăn nhó:

_Sao chị không gọi em dậy ?

Mai nói:

_Cô Thư bảo cứ để cho em ngủ
6917 lượt đọc

Tiếng lòng ngân vang

Dựng xe đạp dựa vào chuồng bò, Nhiên mau mắn đẩy cửa lách vô nhà. Gã đàn ông đang ngồi trên giường với vẻ ngóng chờ.

Gã thở nhẹ nhõm :

- Có em bên cạnh tôi thấy an toàn hơn.

Út Nhiên
15704 lượt đọc

Hạnh phúc xanh

Dừng xe trước một ngôi biệt thự cổ xưa, Tần chậm rãi nhấn chuông và bình thản ngắm những nụ tầm xuân xanh biếc buông lơi tren hàng rào

Đã chuẩn bị tinh thần, nên cô sẽ chả thất vọng
10697 lượt đọc

Hoa Vàng Mấy Độ

Thấy Quang bước về phía mình, Lam Uyên bắt đầu ở vào thế thủ. Gã đàn ông có gương mặt đẹp trai này tỏ vẻ quan tâm chăm sóc cô ngay ngày đầu trình diện dầu không thích, cô cũng phải gặp anh
8014 lượt đọc

Tượng gỗ hóa trầm

Minh nhìn đồng hồ rồi nhấp một chút cà phệ Vị đắng không đường của chất nước nâu đen sóng sánh làm anh tỉng táo hơn. Tắt máy vi tính anh đứng dậy làm vài động tác thể dục cho đỡ mỏi.
19135 lượt đọc

Cỏ biếc

Vừa bước vô nhà, Khanh đã nghe giọng bà Ninh đắng nghét:

- Cuối cùng cũng lết về đây. Hừ ! Bộ trong thành phố này còn chỗ nào khác chứa mày sao ?

Im lặng ngồi xuống salon, Khanh tiếp tục nghe
11251 lượt đọc

Lời Yêu Thương

Vừa nhón một trái sơ-ri bỏ vào miệng , Bích Đông vừa hỏi:

- Thằng cha này ăn cơm tháng ở đây hả Đàn ?

- Mày muốn nói thằng cha nào ?

Hất mặt về phía Giang , Đông hạ giọng:

-
19174 lượt đọc

Hai Bờ Thương Nhớ

Đến khi nhận biết được xung quanh thì cái đầu tiên Tùng Chi nhìn thấy là gương mặt lo lắng và đôi mắt nhíu lại, căng thẳng của Thức. Tiếp theo đó là gương mặt quýnh quáng của Luyện và lố
8656 lượt đọc

Ngàn Năm Mong Chờ

Nhìn ông anh trai và cô em gái bằng cái nhìn vừa soi mói vừa ganh tỵ, Phong hỏi :

- Sao bỗng dưng dì Út lại cho hai người thêm một trăm đô nhỉ ?

Phớt lờ như không nghe hỏi, Quang tiếp tục dán
21369 lượt đọc

xem thêm