Truyện tiểu thuyết

Đi Qua Nỗi Nhớ - Châu Liên

chương: 11
Đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, Nguyễn sốt ruột nhìn ra cửa quán . Đã hai tiến đồng hồ trôi qua trong sự bồn chồn đến tuyệt vọng của anh . Anh khôn biết Vũ Tùng có đến đúng như gã đã tuyên bố không , nhưng ít ra gã cũng đã đánh trúng được điểm yếu ở anh . Dù căm ghét Vũ Tùng cách mấy và không biết là gã có nói thật hay không , Nguyễn cũng phải đến đây để ngồi đợi gã.
Đợi thêm nửa tiếng nữa, khi mà trong quán chỉ còn một mình Nguyễn với điếu thuốc bốc khói trên tay thì Vũ Tùng đến .
Gã diện thật kẻng . Chiếc quần kaki chính hiệu của Úc và một chiếc áo chim cò sặc sỡ đã khiến gã có một vẻ đẹp điếm đàng . Nghênh ngang đi đến bàn của Nguyễn, gã phá lên cười sằng sặc:
-Chào ông anh . Tôi nhớ có một câu thơ nổi tiếng : \"Thời gian chờ đợi , ôi rét mướt .. \" Ha ... ha... ha... Còn gì là khổ hơn sự chờ đợi phải không ông anh , thấy tôi đến ông anh có mừng không ?
Nguyễn lạnh lùng nhìn gã . Anh thừa biết là không bao giờ Vũ Tùng cất công đến đây chỉ để thông báo tin tức Ngân Thủy cho anh biết .Gã muốn gì ở anh . Đó là điều mà Nguyễn suy nghĩ mãi nhưng chưa tìm rạ Nhưng anh có thể chắc chắn một điều là không nên đợi một điều gì tốt đẹp từ gã lưu manh như Vũ Tùng . Anh và Ngân Thủy chỉ là kẻ thù của gã . Gã sẵn sàng làm mọi điều xấu xa cho anh và cô.
Vũ Tùng tự động kéo ghế . Nhìn thấy gạt tàn đầy ắp những gọng thuốc lá, gã nói giọng khiêu khích :
-Ông anh đã xài hết trọn gói Dunhill rồi sao?
Nguyễn nhướng mày:
-Mày muốn gì, phun ra đi.
Ngả người trên ghế , Vũ Tùng cao ngạo:
-Đây chẳng muốn gì cả . Một cuộc sống vương giả chẳng thiếu một thứ gì , khiến đâu cảm thấy cuộc đời thật vô vị .
Giọng Nguyễn miệt thị :
-Thế sao?
Vũ Tùng xoa cằm:
-Thật tình mà nói , Ngân Thủy là cái thiếu duy nhất trong cuộc đời vô vị của tôi .
Nguyễn khinh bỉ phán:
-Mày không xứng đáng nhắc đến Ngân Thủy .
Vũ Tùng lý sự:
-Lẽ ra để biết được những tin tức liên quan đến Ngân Thủy , ông phải tập nhún nhường . Cứ khiêu khích như ông anh , đừng hòng biết một chút gì về Ngân Thủy cả .
Nguyễn giễu cợt:
-Mày thì tốt bụng với ai bao giờ.
Không hề tức giận , Vũ Tùng phá lên cười . Gã không cười sao được vì cứ nhìn vào vẻ mặt bơ phờ của Nguyễn thì rõ. Có lẽ Nguyễn đã qua một đêm mất ngủ vì nóng lòng gặp gã đó thôi . Vậy thì tội gì gã không chơi trò mèo vờn chuột . Càng làm Nguyễn đau khổ , gã càng khoái .
Giọng Vũ Tùng khoái trá:
-Tốt bụng với thiên hạ làm quái gì. Mạnh được yếu thua . Thời buổi bây giờ mà nói chuyện nhân nghĩa tình cảm là xưa như trái đất , phải không ông anh?
Nguyễn nhập đề:
-Ngân Thủy đang ở đâu ? Mày đừng dông dài nữa.
Vũ Tùng tinh quái nhìn Nguyễn :
-Nàng đang ở với ba mẹ của nàng, ông Vĩnh Phúc . Hay nói khác đi , ba mẹ nàng đang sống với nàng.
Nguyễn quắc mắc nhìn gã . Gương mặt đểu cáng và nụ cười của gã như càng làm anh nổi giận . Anh nói qua kẽ răng:
-Mày nên nhớ là tao không có nhiều thời gian để cho mày chơi trò tung hứng ở đây . Mày phun ra đi .
Vũ Tùng nháy mắt:
-Ông anh không hỏi thăm là tôi đang sống như thế nào và công ty ba mẹ tôi đang bành trướng đến cỡ nào sao?
Nguyễn khinh khỉnh :
-Dù mày có giàu đến đâu thì cũng là do những đồng tiền bất chính. Tao quan tâm đến mày để làm gì .
Vũ Tùng cười lớn:
-Tôi biết , biết rất rõ là ông anh rất cao ngạo . Nhưng cho dù ông anh không tìm hiểu về tôi thì tôi vẫn có nghĩa vụ quan tâm đến ông anh . Sau khi du học trở về, ông anh đã ngốn rất nhiều thời gain để tìm Ngân Thủy nhưng cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát biển đông . Những gì liên quan đến ông anh , tôi đều nắm rất kỹ .
N cười nhạt . Hóa ra Vũ Tùng vẫn quan tâm đến anh . Dĩ nhiên gã chỉ mong tìm cách để hại anh thôị
Anh nheo mắt:
-Mày muốn làm hại tao thì hơi khó đấy .
Vũ Tùng gõ mấy ngón ray xuống bàn với vẻ trịch thượng :
-Ông an thách đố tôi à . Thế có bao giờ ông anh chịu khó đi tìm hiểu vì sao ông Vĩnh Phúc bị sạt nghiệp không?
Nguyễn khinh khỉnh :
-Có lẽ đó là kết quả những thủ đoạn xấu xa của ông bà Đức Bảo , ba mẹ của mày ?
Không xấu hổ vì những lời tuyên bố của Nguyễn . Vũ Tùng đánh đét tay lên đùi:
-Kể ra ông anh cũng có bộ não ở chỗ đội mũ.
Nguyễn quắc mắt nhìn gã:
-Ông bà Đức Bảo và mày đã làm gì?
Ngả người trên ghế , Vũ Tùng cười ngất:
-Có gì đâu . Chỉ cần xúi lão Vĩnh Phúc buông hàng lậu một chuyến thật lớn rồi báo cho nhà chức trách hốt gọn là đủ đê\" cho lão ta trắng tay . Lão ta chưa bị tù là còn may đấy . Sau đó, ba mẹ tao còn tiết lộ những bí mật làm ăn của lão Vĩnh Phúc với những đối thủ của lão . Bị đánh từ nhiều phía , lão sạt nghiệp là cái chắc.
Nguyễn phán:
-Vô liêm sỉ .
Vũ Tùng trân tráo:
-Thế mày có đau khổ vì chuyện Ngân Thủy làm vũ nữ không?
Nguyễn như bật ra khỏi ghế:
-Mày nói sao?
Vũ Tùng cười hô hố:
-Tao đã chiếm đoạt em rồi đẩy em ra khỏi nhà một cách tàn nhẫn . Phần chán đời, phần thiếu tiền nên em đã lao đến mấy vũ trường kiếm sống . Dạo này em tả tơi lắm , mấy lần lái xe ngang qua vũ trường thấy em tao liền vọt xe chạy thẳng luôn .
Nguyễn hét lên:
-Không thể như thế được . Mày nói dối .
Vũ Tùng ngạo mạn:
-Nếu mày không tin thì thôi . Những gì tao kể đều là sự thật .
Nguyễn giận dữ nhìn Vũ Tùng . Anh không tin là Ngân Thủy có thể làm như thế . Thiên thần bé bỏng của anh . Anh hiểu cô hơn ai hết .
Anh đe dọa:
-Mày cút đi , nếu không tao sẽ đấm cho mày vỡ mặt .
Vũ Tùng trân tráo:
-Mày không muống nghe sự thật về Ngân Thủy à ? Dù sự thật tàn nhẫn đến đâu mày cũng phải biết chấp nhận . Ngân Thủy là vũ nữ. Em không có can đảm gặp lại mày nữa đâu .
Nguyễn hét lên:
-Cút !
Vũ Tùng cười nham hiểm:
-Tao chưa nói xong mà .
Nguyễn đấm mạnh tay lên bàn:
-Mày bịa đặt như thế để làm gì?
Vũ Tùng cười lớn:
-Tao không bịa đặt . Tao chỉ nói cho mày biết sự thật . Tao muốn nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của mày . Thế thôi .
Nguyễn vùng đứng dậy :
-Cút ngay ! Mày là một thằng đê tiện . Tao không tin .
Vũ Tùng cảnh giác nhìn Nguyễn . Gã đi lùi ra cửa , vẻ mặt nham hiểm . Gã biết gã không phải là địch thủ của Nguyễn .
Chỉ có một điều an ủi cho gã là gã đã làm được cái điều mà gã mong muốn. Nguyễn sẽ đau khổ vì những tin tức mà gã đã mang lại trong sáng nay ...

o0o0o0
o0o0o

-Nguyễn ! Cậu biết gì chưa?
Đang làm việc với một đống hồ sơ , Nguyễn ngẩng đầu lên:
-Gì vậy ?
Khương cười vui vẻ:
-Một tin tốt lành cho tất cả những tên đàn ông trong công ty của chúng ta .
Nguyễn đùa:
-Tất cả phụ nữ đồng loạt biến mất sáng nay à ?
Đập vào vai Nguyễn thân mật , Khương cười lớn:
-Cậu biết không , công ty mình vừa tuyển thêm một hoa khôi còn đẹp hơn Yến Thu nữa đấy .
Nguyễn lắc đầu cười :
-Như thế có gì lạ đâu .
Khương sôi nổi :
-Chỉ mới mấy tiếng đồng hồ nhưng tụi mày râu công ty mình đã có một trích ngang lý lịch về nàng : quê Mỹ Tho nhưng thời trang không chịu được , có hai bằng đại học và điều quan trong nhất là chưa có bồ .
Nguyễn bật cười:
-Sao lại là quan trọng nhất ?
Khương tuyên bố:
-Cứ thử gặp nàng một lần rồi biết là sắc đẹp có... sức mạnh hay không. Tuyệt lắm.
Nguyễn nháy mắt:
-Cậu làm xong công việc sáng nay chưa?
Khương cười xòa:
-Tôi không thể tập trung làm việc được từ khi nàng xuất hiện .
Nguyễn xoay cây bút trong tay . Ngân Thủy vẫn hiện hữu trong ký ứa với một mối tình đẹp và buồn . Giọng anh chân thành :
-Thế cậu có cần tôi làm giúp công việc ngày hôm nay không?
Khương xoa tay:
-Còn gì tuyệt hơn nữa . Tôi sẽ man đến cho cậu chồng hồ sơ của tôi .

Buổi chiều .
Khi Nguyễn đang tập trung cao độ cào công việc thì có tiếng gõ cửa phòng.
Giọng anh thờ ơ:
-Vào đi .
Cánh cửa phòng được đẩy ra thật nhẹ . Rồi xuất hiện ở ngưỡng cửa là một cô gái có thân hình cân đối với đôi chân thuôn dài gợi cảm của một người mẫu .
Cô mặc mộ chiếc jupe ngắn màu kem, đi đôi giày bốt màu đen thật tân thời.
Ngỡ là Nguyễn sẽ ngẩng đầu lên , nhưng anh vẫn mãi say sưa với công việc nên cô gái đành lên tiếng:
-Chào anh.
Nguyễn dừng ngang công việc . Chợt nhận ra anh đang có khách, Nguyễn liền bảo:
-Chào cô ...
Cô gái cười duyên dáng:
-Xin lỗi, anh là anh Nguyễn ...
Nguyễn gật đầu:
-Vâng ... Thế còn cô , cô là khách hàng?
Cô gái chớp mắt:
-Em là Như Ngọc , vừa mới vào làm ở công ty .
Nguyễn lịch sự:
-Rất hân hạnh được biết cô .
Như Ngọc chúm chím:
-Công việc ở đây rất mới mẻ với em . Anh có thể vui lòng hướng dẫn công việc cho em không?
Nguyễn nhũn nhặn:
-Được thôi . Mời cô ngồi.
Như Ngọc yểu điệu ngồi xuống ghế . Trước mặt cô là một anh chàng kỹ sư đẹp trai . Vẻ đẹp mạnh mẽ . Đó là một điều vô cùng thú vị . Chỉ mới gặp anh lần đầu tiên nhưng cô đã dành cho anh nhiều cảm tình .
Nguyễn kín đaó quan sát cô gái . Đúng như những gì mà Khương đã mô tả . Rất đẹp . Rất ấn tượng . Nhưng trước vẻ đẹp lôi cuốn của cô , anh khá thờ ơ . Vẻ thờ ơ của một anh chàng không quen bị lôi cuốn theo sóng mắt của giai nhân.
Lịch sự . Mạnh mẽ. Lạnh lùng. Đó là những gì mà Như Ngọc cảm nhận về Nguyễn . Cô duyên dáng hỏi:
-Buổi trưa anh Nguyễn ở lại công ty hay về nhà?
Nguyễn trầm giọng:
-Thường thì tôi ở lại công ty .
Như Ngọc nghiêng đầu hỏi :
-Nhà anh xa lắm sao?
Nguyễn so vai:
-Không.
Như Ngọc chớp mi:
-Thế sao anh không về nhà?
Nguyễn mỉm cười:
-Tôi sống một mình nên cũng ngại dùng bữa trưa một mình , ở lại công ty dù sao cũng vui hơn.
Như Ngọcgoc cảm thấy vui vì những thông tin mà cô mới biết được . Cô vui vẻ bảo:
-Em cũng muốn ở lại công ty như anh .
Nguyễn nhã nhặn:
-Như thế có tiện cho cô không ?
Như Ngọc chúm chím:
-Khi có anh , em sẽ không thấy mình cô độc nữa . ( sao vô duyên vậy ?? con gái làm quen rồi tấn công anh ta khi gặp mặt lần đầu .... vô duyên tệ .... )
Bất chợt nhìn thấy ánh mắt long lanh của cô , Nguyễn hơi ngạc nhiên . Anh không nghĩ là chỉ sau mấy phút làm quen người ta có thể dễ dàng nói với nhau những lời thân mật như thế .
Liếc nhìn đồng hồ, anh trầm giọng:
-Đã hết giờ làm việc rồi . Giờ cô cũng về chứ ?
Như Ngọc yểu điệu đứng dậy :
-Lúc nãy em nhờ người nhà chở đi làm . Giờ định nhờ ai đó trong công ty chở về nhưng ngại ghê . ( Như Ngọc vô duyên quá đi ... )
Vờ như không hiểu Như Ngọc muốn nhắn gởi gì với anh, Nguyễn im lặng cho tất cả hồ sơ vào tủ .
Cắn móng tay , Như Ngọc ngập ngừng gọi khẽ:
-Anh Nguyễn nè...
Nguyễn nghiêm nghị :
-Gì thế cô ?
Như Ngọc cười duyên dáng:
-Em định nhờ anh chở em về luôn tiện biết nhà em , được không anh?
Trời đất ! Nguyễn không nghĩ là cô có thể bạo dạn như thế . Anh từ chối khéo:
-Xin lỗi ... tôi lại có một cuộc hẹn với một người bạn .
Như Ngọc không dễ gì từ bỏ một cơ hội mà cô đã tự tìm lấy:
-Anh có thể phone cho người bạn để dời lại cuộc hẹn . ( Con gái hư thân quá ... )
Nguyễn so vai:
-Tôi không thể làm như thế .
Như Ngọc chớp mi thật điệu:
-Vì sao thế anh ? Hay đó là một cô bạn gái?
Hơi khó chịu vì câu hỏi của cô , Nguyễn trầm giọng:
-Tôi có thể gọi taxi cho cô .
Như Ngọc trách:
-Anh chưa trả lời câu hỏi của em mà.
Nguyễn thẳng thắn:
-Vì tôi thấy câu trả lời của tôi cũng không cần thiết lắm .
Như Ngọc chúm chím:
-Thế thì em hiểu rồi . Chắc chắn đó là một cô bạn gái của anh .
Nguyễn lắc đầu cười . Sự vồ vập của Như Ngọc chỉ làm anh càng nhớ Ngân Thủy . Cô như một hạt ngọc tinh khiết . \"Có mất rồi mới biết là đã từng có \" . Chẳng hiểu sao anh cảm thấy bùi ngùi . Ngân Thủy luôn hiện hữu trong suy nghĩ của anh . Thật khó mà quên được cô .
Như Ngọc chăm chú nhìn Nguyễn:
-Em đoán vậy đúng không anh ?
Nguyễn so vai:
-Cô muốn nghĩ như thế nào cũng được .
Như Ngọc dẩu môi:
-Anh sẽ đưa em về nhà chứ ?
Nguyễn lạnh nhạt:
-Tôi không thể . Nhưng tôi sẽ gọi taxi cho cô .
Như Ngọc nũng nịu:
-Sao anh khó thế . Nếu em nhờ anh Khương hoặc ai đó, người ta rất vui là đằng khác . Lúc nãy anh Khương có dặn là để anh ấy chở về nhà nhưng em đâu đã nhận lời .
Nguyễn so vai . Giờ anh mới hiểu vì sao trái tim của anh vẫn dửng dưng trước Yến Thu và Như Ngọc . Ngân Thủy không hề giống với họ . Cô rất đẹp . Nhưng trong sáng và thanh khiết biết bao .
Như Ngọc đi ra khỏi phòng . Nhìn Nguyễn khóa cánh cửa lại với vẻ mặt lạnh nhạt , cô cảm thấy tự ái kinh khủng . ( đáng cho Như Ngọc lắm .... )
Dằn mạnh gót giày trên những bậc thang , cô đi xuống bên dưới . Nguyễn thở phào nhẹ nhõm . Một cuộc gặp gỡ không hề chờ đợi . Nhưng anh không ngờ rằng chính cô gái ấy đã đóng một vai trò quan trọng cho những sự kiện đáng nhớ trong cuộc đời anh . Nếu gọi là ân nhân cũng không biết là có đúng hay không .....



chương: 11



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |

truyện Đi Qua Nỗi Nhớ được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Di Qua Noi Nho. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Đường Biên Con Tim

Vừa dứt lời, bà Tịnh Quyên đứng lên mặt lạnh băng:

-Khách đến đã đông. Ta phải chụ trì tiệc trà ngay bây giờ.

Lam Đông rời khỏi chỗ ngồi. Cô đến bên Trường Khánh, vẻ mặt hơi hờn
9057 lượt đọc

Kỷ niệm trắng

Buổi tối, Huyền My bước vào phòng ăn với một chút ngượng ngùng . Biết là có Lâm Phú ở đó nên cô không mặc chiếc quần short như thường lệ mà mặc một chiếc đầm dài bằng vải hoa quá gối
8333 lượt đọc

Bên Ngọn Đèn Khua

Chiếc Chaly của Cát Đằng giở chứng không chịu nổ. Gồng người để đạp chiếc xe vẫn trơ ra.

Ôm lấy cặp , CD đâm bỏ nhào vào phòng khạch . Cô nhấc máy điện thoại :

- Alô... dạ cho cháu
12018 lượt đọc

Cho Một Nụ Hồng

Bà bắt gặp cái nhìn của Vĩnh Kha, bà Phú Tường chợt nhớ là Đông An vẫn cầm mãi bó hoa trên tay. Bà kêu lên :

- Đông An ... Cô không biết là mình phải làm gì sao ?

Đông An ngượng ngùng trao
13291 lượt đọc

Những sắc cầu vòng rực rỡ

Chiêu Dung thật bất ngờ khi thấy mọi người đông đủ trong phòng khách. Có cả mà Mỹ Thoại mẹ của Luân Vũ đang ngồi bên cạnh mẹ cô và anh Nhật Quang.

Luân Vũ nheo mắt nhìn cô, giọng anh vui vẻ
9908 lượt đọc

Đi Qua Nỗi Nhớ

Ba tháng làm việc cho gia đình cô là một thời gian không dài nhưng vẫn cho Nguyễn phần nào hiểu được tính cách mỗi người trong gia đình cô cho dù anh không quan tâm đến họ .
Ông Vĩnh Phúc, tính
9419 lượt đọc

Cỏ Hoa Và Tình Yêu

Trước mặt một chú bé như Thế Quân, Thiên Dung là một người lớn. Nhưng chỉ sau nửa giờ, cô thật nhí nhảnh với chiếc quần lửng màu kem và áo pull lửng ngang hông.

Sà vào bếp, nghiêng đầu
7867 lượt đọc

Chiều Tím  (Thiên Đường Mong Manh)

Cũng trong ngôi biệt thự sang trọng này, Vũ Khôi đã đưa cô và Hàn Vân đến dự sinh nhật của một chủ doanh nghiệp trẻ mà anh quen - đó chính là Nam Kha .

Nam Kha đã tổ chức một bữa tiệc linh
15280 lượt đọc

Trên Đỉnh Yêu Thương

Dương Quân lái xe thật nhanh nhưng không kém phần lả lướt điệu nghệ . Anh hắng giọng :

- Cô không có ý định phá hỏng chiếc xe đáng giá gần một tỷ đồng của tôi đấy chứ.

Tịnh Anh gây
6543 lượt đọc

Hạnh Phúc Trong Đời

Khải Nguyên huýt sáo một bản nhạc vui nhộn. Anh bước nhanh lên các bậc cấp và bất ngờ va phải một cô gái từ trong nhà lao ra.

-Ui da….

Uyên Trúc ôm lấy bả vai và xuýt xoa. Trước mặt cô là
9191 lượt đọc

xem thêm