truyện tiểu thuyết - chữ trinh - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Chữ Trinh - Hạ Thu

- Đám cưới . A, đám cưới !
- A ! Cô dâu đẹp quá.
Tiếng trẻ nít reo vang ngoài ngõ . Dạ Thaỏ Buông cái chén đang rữa xuống , lau nhanh tay vaò một chiếc khăn treo trên vách , rồi vọt theo đám trẻ ra ngõ xem đám cưới .
Bà Tư nhìn theo con lắc đầu cười vui :
- Cái con, hai mươi mấy tuổi rồi mà cứ như con nít hổng bằng . Hễ nghe có đám cưới là lật đật chạy đi coi cô dâu , làm như lạ lùng lắm vậy ? Người ta như nó ít ra cũng con bồng con ẵm trên tay rồi .
Nói xong mấy câu đó , bà bỗng dưng thở dài buồn bã : "Tội nghiệp cho con bé , nhà nghèo nên nó mới phải háo hức chay đi xem cô dâu như vậy . Chứ phải nhà bà dư dã như người ta thì giờ đây nó cũng lên kiệu hoa làm cô dâu mới như ai ."
Bà hất chiếc khăn tay lên vai , khẽ ngồi xuống chiếc gường tre với lấy ô trầu nghĩ tiếp : So về nhan sắc con bà có thua kém gì ai . Chỉ tội quần áo mà bần hàn làm át hẳn đi vẻ đẹp tự nhiên trời phú. Giá mà nó có áo lụa quần là như bạn bè trang lứa thì nó đâu phải thui thủi một mình .”
Nói thì nói vậy chứ bà cũng tự hào về con lắm . Cả cái xóm này không có đứa nào được thằng bồ như nó , vừa đẹp trai , vừa khá giả , đàng hoàng , lại có học thức hơn người , nghe đâu nó học cái gì về dược thì phải . Mai sau ra trường làm ông dược sĩ chớ chơi đâu . Rồi bà lại mỉm cười so sánh . Đời đôi lúc cũng lạ lùng làm sao mà một ông sinh viên đẹp trai học rộng như vậy lại có thể yêu một cô gái nhà nghèo chư a học hết lớp ba.
- Bà Tư ơi . Chị Thảo chỉ bị xỉu rồi nè .
Có tiếng con nít kêu lên nheo nhéo, bà Tư giật mình ngẩng dậy , chợt hồn phách rụng rời khi thấy con gái của mình mặt may tái mét nằm lã người trong tay bọn trẻ .
- Trời ơi Thảo con , con làm sao vậy nè ?
Quýnh quáng bà đỡ con nằm xuống chiếc chõng tre ọp ẹp , giật tóc mai gọi con rối rít :
- Thảo , Thảo ơi tỉnh dậy đi con .
Thăng Tèo đứng trước sân đang giải thích oang oang cho mọi người trong xóm :
- Tự nhiên vừa thấy mặt chú rễ là chỉ xỉu liền hà . Ai mà biết sao …
Thảo cũng vừa mở mắt , kịp nghe lời thăng Tèo nói . Nước mắt trào ra ràn rụa , nàng úp mặt vào lòng mẹ òa khóc :
- Má ơi .
Thấy nàng đã tỉnh , mọi người lập tức trở về công việc thường ngày . Vì đây là xóm nghèo , lao động nên ai ai cũng đều bận bịu .
Bà Tư đưa tay vuốt mái tóc dài óng mượt của con khàn giọng hỏi :
- Thảo có chuyện gì vậy con ?
Nàng không ngẩng đầu dậy :
- Má ơi con khổ quá .
Bà lật người con lên âu yếm lau khô những giọt lệ long lanh, thương yêu hỏi :
- Tại sao con khổ ? Kể cho má nghe đi con .
Hàm răng ngọc cắn chặt bờ môi , lời nói được thoát ra từ lồng ngực nghẹn ngào .
- Má ơi anh Khải … anh Khải …
- Thằng Khải làm sao ? - Bà sốt ruột hỏi nhanh .
- Anh Khải cưới vợ rồi .
Nói xong câu này , nàng lại úp mặt xuống gối oà lên khóc nức nỡ bờ vai cứ rung lên từng chập. Chai dầu tên tay rơi xuống chiếu . Bà Tư sững sờ : “ Trời đất , cái thằng bà mới vừa khen đẹp trai học rộng đàng hoàng mà giờ đây nó đành đoạn phụ Con bà ? Không có lý một thường khi nó đến đây , bà thấy nó thương yêu quyến luyến con Thảo lắm mà . Bà lay vai con :
- Thảo con nghe ai nói ? Đừng tin thiên hạ con à ! Đôi khi họ ghét mình mà nói bậy .
- Không má ơi ! - Dạ Thảo nức nở lắc đầu cắt ngang , con thấy rõ ràng mà , má ơi !
Nàng ôm lấy tay bà kêu lên uất ức .
- Má ơi , người ta đẹp lắm má ơi ! Đẹp hơn con gấp vạn lần . Hồi nãy … con đi ra xem đám cưới … con thấy anh Khải cặp tay người ta đi ngang qua đây .. Người ta mặc một chiếc xoa rê màu trắng … giàu mà đẹp lắm má ơi !
Sóng mũi cay xè, bà Tư len lén quay đi lau khô dòng nước mắt . Trong cảnh tình nay, bà chỉ Còn biết đổ lỗi cho mình . Tại bà nghèo nên con mới khổ, tại bà nghèo nên con phải lở dở duyên đầu .
- Má ơi , chắc con chết mất má ơi !
Chẳng phải Khải vô tâm hay ác ý khi cặp tay Trinh Trinh đi trên con đường đá đỏ . Làm sao mà chàng không nhớ con đường này dẫn mình tới nơi đâu ? Con đường quen thuộc , từng hòn sỏi nhỏ Mòn nhẫn dưới chân chàng . Nhắm mắt lại chàng vẫn có thể bước đi không hề vấp ngã kia mà .
Trời ơi ! Hòn đá này bao lần rồi chàng cùng Dạ Thảo ngồi bên nhau tình tự ? Chính tàn cây kia , chàng đã vụng dại trao cho nàng nụ hôn đầu đời tê dại bờ môi . Làm sao mà chàng chẳng đau lòng khi dẫm lên kỷ niệm .
Chỉ vì để đến nhà thờ làm lễ không còn con đường nào khác . Và chỉ vì con đường này hẹp quá , xe không thể chạy vào để chàng có thể kéo dài giây phút đi bộ mà nghe đau từng viên đá .
Dạ Thảo ơi ! khi đi qua con hẻm nhỏ quẹo vào nhà của nàng . Chàng theo một htói quen không kìm được , đưa mắt vào tìm kiếm . Giữa đám đông chen chúc nhau bên đường qua làn lệ long lanh , chàng như vừa nhìn thấy một bóng dáng thân quen gục xuống nghẹn ngào .
Tim thắt đau trong lòng ngực , mắt mờ lệ rưng rưng Lê Khải đưa tay lên chậm mắt . Ai đó vừa tung lên đầu chàng một nắm giấy hoa ? Và cô dâu trẻ đi bên cạnh nào biết được tâm sự của chồng mặt mày hớn hở nở nụ . Cười đẹp như hoa hàm tiếu .
Dạ Thảo ơi , anh có lỗi với em nhiều quá , anh đành phụ em rồi , hãy tha thứ cho anh Thảo ơi ! Duyên đã lỡ vì đâu ? Xin hãy xem như ta không duyên nợ .
Tiếng pháo reo vang giòn giã để chúc mừng cho hạnh phúc của cô dâu chú rễ ? Hay là xác pháo lạnh lùng vừa vùi chôn một trái tim rướm máu ? Thôi rồi , chẳng còn gì để mơ ước , câu hẹn hò từ đây lui vào quên lãng . Để anh thành kẻ phụ tình , để anh thành tên phản bội , anh giẫm lên trái tim emm để xây dựng cho mình một thiên đàng hạnh phúc .
Men bia nồng trong cổ chàng uống như điên như dại . Uống cho trời đất quay cuồng, uống cho tâm linh tê tái . Uống để quên một chuyện tình buồn, uống để quên bóng hình một cô gái ngây thơ .
- Nè Khải uống vừa thôi ! – Một thằng bạn kéo tay chàng khẽ nhắc – Dành sức cho một lát nữa vào phòng hoa chúc với cô dâu chứ .
"Động phòng hoa chúc." Lê Khải giật mình ngơ ngác . Bốn tiếng đo dường như xa lạ lắm , dường như chàng chưa nghe tới nó bao giờ . Nếu thằng bạn kia không nhắc có lẽ chàng cũng không biết mình phải làm gì với cô dâu mới trong đêm tân hôn nữa ? Tia mắt chàng khẽ đưa sang nhìn cô dâu trẻ , nàng như hiểu lòng chàng đôi má ửng hồng e thẹn .
Thế rồi tiệc cũng tan thực khách lần lược ra về . Ai cũng bắt tay chàng cười hớn hở , chúc cho đôi vợ chồng được trăm năm hạnh phúc , bách niên giai lão . Song đáp lại họ , chỉ có nhừng cái gật đầu hờ hững , nhừng cái bắt tay mệt mõi như mời khách về nhanh cho .





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 | 34 | 35 | 36 | 37 | 38 | 39 | 40 | 41 | 42 | 43 |

truyện Chữ Trinh được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chu Trinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Hoa Hồng Trên Thảm Cỏ Hoang

Hơm một năm rồi, chiều thứ bảy nào ông cũng đến đây. Ðến đúng bàn số bốn nằm khuất sau hàng cây kiểng gọi một chai whichky loại nhẹ, một dĩa đồ nhắm như đã thành thông lệ.

Nhìn cách
7430 lượt đọc

Thiên Thần Không Cánh

Úi da! Đau lưng quá . Lại thêm cái bụng đói như cào . Dùng tay chơi, Tâm Như vừa đấm đấm vào lưng, vừa than thầm trong bụng . Mổi sáng chưa ăn giá làm sao cô quét nỗi cái chung cư rộng thênh thang,
7140 lượt đọc

Chữ Trinh

Khi chỉ còn lại hai ngườI không khí bỗng ngập ngừng e thẹn . Trinh Trinh tần ngần đứng giữa phòng khách ngỗn ngang bàn nghế , bỡ ngỡ chẵng biết mình phảI làm gì . Thiên Trang bước lại gần nàng
21161 lượt đọc

Mùa Cỏ Thơm

Gây xong với viên phó Tổng giám đốc một hồi, ông Quốc nghe nóng ra cả mặt. Hai hàm răng cắn chặt vào nhau, mặt hầm hầm. Kiềm lắm ông mới không tung một cú đấm vào mặt hắn.

Sức người có
6837 lượt đọc

Nợ Tình

Theo chỉ dẫn của nhiều người, cuối cùng Tiểu Băng cũng tìm ra địa chỉ cô luật sư danh tiếng đương thời. Đó là một căn biệt thự nhỏ nằm xa ngoại ô thành phố, rất nên thơ, tĩnh lặng và
5409 lượt đọc

Mắt Giai Nhân

- Được, Anh đi đi ...
Hải Tâm chưa đi khỏi, cô gái đã bật lên cười thành tiếng, lè lưỡi và soi bóng mình trong tấm gương. Cô biết chắc, thế nào cũng bị nhỏ Như Nguyện chửi cho. Dám trù mẹ
8048 lượt đọc

Về Với Tình Thương

Nghe Mai Ka tả, Đức đã biết ngay là ai rồi. Nhưng chưa vội trả lời, anh hỏi:

- Bé là bà con của anh ta hả?

- Dạ không có - Mai Ka đáp thật thà - Em muốn trả tiền cho anh ấy. Hồi sáng ảnh cho
5090 lượt đọc

Mơ hoang

- Ngân Đài à, hôm nay tôi có k hách, phiền cô... - Đẩy cửa bước vào, Phan An nói một hơi d`i . Chợt nhìn thấy Ân Bình, anh gật đầu không biểu lộ chút ngạc nhiên nào: - À, Ân Bình , cô đến rồi
6847 lượt đọc

Hạnh Phúc Từ Đâu Tới

...
-Thôi đừng lo , tao có cách rồi - Tim cũng nhói lên vì một nỗi lo , nhưng Khả Doanh trấn tĩnh ngay.
-Cách gì ?
Nín ngay cơn gây cãi hai đứa sáng mắt nhìn lên chờ đợi . Không phải lần đầu ,
7064 lượt đọc

xem thêm