Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 9
Khắc Minh bỏ đũa xuống bàn. Bà Liên nhìn anh:

- Sao tối nay con ăn ít vậy?

- Con mệt quá, không muốn ăn mẹ ạ.

Anh đi ra ngoài lấy gói thuốc, rồi trở vào ngồi xuống chỗ của mình, im lìm nhìn theo khói thuốc lan tỏa trong không khí. Cuối cùng anh lên tiếng:

- Chuyện đám cưới tụi con chắc không đi tới đâu mẹ ạ! Con đã quyết định rồi, từ đây về sau mẹ đừng lo nữa.

Bà Liên tái mặt nhìn Khắc Minh. Bà đoán được lý do rồi. Nhưng làm sao Khắc Minh biết chuyện đó. Ai nói? Giọng bà lạc đi:

- Sao vậy con?

Khắc Minh gạt tàn thuốc, mắt vẫn không nhìn lên:

- Bây giờ con mới phát hiện bác Trung là ông Hải Thành ngày trước. Mẹ còn nhớ chuyện của ba con chứ?

- Mẹ nhớ. Vậy bây giờ con tính làm sao?

- Trước mắt, con sẽ không làm ăn với ông ta nữa. Con sẽ giải quyết chuyện công ty càng sớm càng tốt. Rồi sau đó hủy bỏ đám cưới.

- Còn con Nghi thì sao?

- Con không biết mẹ ạ!

Một giọt nước mắt chợt tuôn xuống mặt bà Liên. Bà vội đứng lên, đến bên cửa sổ cố trấn tỉnh mình. Khắc Minh ngồi yên nhìn bà Liên, thái độ của bà làm anh thấy ngạc nhiên.

Bà Liên cảm thấy mọi chuyện như sụp đổ. Gần nửa tháng qua bà cứ sống trong tâm trạng phập phồng, lo sợ. Vì bảo vệ hạnh phúc của Phương Nghi, bà bắt buộc phải im lặng với Khắc Minh. Bà biết tính anh cương quyết, cứng rắn và độc đoán trong mọi việc. Chắc chắn anh sẽ không tha thứ ông Trung. Bà chỉ hy vọng kéo dài thời gian để Khắc Minh nhận ra mọi việc, khi đó Phương Nghi đã là vợ anh rồi, anh sẽ không nhẫn tâm đến mức bỏ vợ… Bà nghĩ cuống cuồng và lo sợ đủ mọi chuyện. Nhưng cuối cùng rồi nó vẫn xảy ra.

Nghĩ đến Phương Nghi phải chịu cảnh đổ vỡ hôn nhân, bà run lên vì lo sợ. Vì cô, bà sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả việc van xin Khắc Minh.

Cuối cùng bà Liên bình tĩnh lại, quay qua Khắc Minh đang tò mò nhìn từng cử chỉ của bà. Bà dịu dàng:

- Chuyện đã như vậy, mẹ sẽ không im lặng nữa. Con gọi điện bảo Phương Nghi qua đây. Mẹ muốn nói chuyện có cả hai đứa.

Khắc Minh đi ra ngoài gọi điện, rồi lên phòng thay đồ. Anh mang tâm trạng thù hằn, chán chường mọi việc, kể cả chuyện tình cảm giữa anh và Phương Nghi. Giờ thì cô không còn có ý nghĩa với cuộc đời anh nữa. Khắc Minh không muốn nhớ cô đã từng hiện diện trong đời anh.

Lát sau Phương Nghi đến. Cô vô tư ngồi trên chân Khắc Minh:

- Có chuyện gì không anh?

Khắc Minh hờ hững:

- Mẹ anh muốn nói chuyện với em.

- Chuyện gì vậy?

- Anh không biết.

Anh đặt Phương Nghi ngồi xuống và không nhìn cô:

- Để anh đi gọi mẹ.

Nãy giờ bà Liên đã đứng phía sau màn theo dõi cử chỉ của Khắc Minh, thấy anh đứng dậy, bà vội bước ra:

- Phương Nghi tới đó hả?

- Dạ.

Khắc Minh ngồi xuống salon, đối diện với Phương Nghi. Rõ ràng anh không muốn gần cô. Bà Liên khẽ thở dài ngồi xuống cạnh Phương Nghi:

- Mấy hôm nay ba con có nói gì với con không Nghi?

- Dạ không, ba con bảo con đi đặt thiệp. Nhưng con thấy chờ anh Minh về hay hơn.

Khắc Minh quay mặt nơi khác. Bà Liên khổ tâm không ít về thái độ của anh. Chỉ có Phương Nghi vô tình không nhận ra. Vẻ mặt hạnh phúc của cô càng làm bà Liên xót lòng. Bà dịu dàng:

- Phương Nghi bình tĩnh nghe bác nói nghe. Bác biết nói điều này ra đứa nào cũng khổ. Nhưng trước sau gì hai đứa cũng phải biết để tự mỗi đứa giải quyết cuộc đời mình.

Thấy Phương Nghi mở lớn mắt chờ đợi, bà vào chuyện ngay:

- Nghi à. Ba con ngày trước không phải như bây giờ đâu, ông ấy là Hải Thành, giám đốc của ba thằng Minh hồi xưa đó.

“Hải Thành”! Chỉ nghe nhắc tới cái tên đó. Phương Nghi đã giật thót người, cô khẽ kêu lên:

- Đó là ba con à? Anh Minh, như vậy là sao hả anh, em không hiểu gì hết?

Khắc Minh không trả lời. Phương Nghi nhìn anh trân trối:

- Anh ghét ba em lắm phải không? Em phải làm sao bây giờ đây? Sao tự nhiên lại ra như vậy, em…

Bà Liên nhẹ nhàng:

- Bình tĩnh đi Nghi. Minh cũng vậy. Hai đứa đừng nên vì chuyện người lớn mà tự làm khổ mình. Mẹ xin con đấy. Giờ thì mẹ sẽ nói hết. Đâu phải chỉ mình gia đình con. Hồi đó mẹ cũng là nạn nhân của ổng. Có điều là mẹ không thể đối nghịch ổng như con được vì Nghi nó cũng là con của mẹ.

Cả Khắc Minh và Phương Nghi đều nhìn bà chăm chú. Nhưng Khắc Minh không nói gì, xúc động đến choáng váng. Cô ngồi lặng và cảm thấy mình run lên. Cặp mắt không hề rời khuôn mặt bà Liên.

Bà Liên ráng nén sự xúc động cuốn thắt cả cổ họng nói đều đều:

- Hồi đó mẹ mới lớn, khi thương đâu có biết nghĩ xa xôi gì. Bà ngoại cho mẹ lên ở nhà người bạn của ngoại học may là mẹ của ông Hải Thành đấy. Mang tiếng là ở nhờ để đi học, chứ bà vợ của ổng coi mẹ như đứa ở, có mặt mẹ ở nhà là bà sai bảo đủ thứ. Mẹ ông Hải Thành thỉnh thoảng cũng rầy con dâu nhưng đâu có nói được. Sau đó ông Hải Thành bảo thương mẹ và cứ lén lút gặp nhau ở ngoài đường. Đến lúc mẹ có mang thì mọi chuyện mới vỡ lỡ. Bà ngoại bắt mẹ về quê. Và tất cả mọi người ép mẹ phải giao đứa bé cho ba nó để có chồng khác. Hai năm sau thì mẹ bị gả. Ông ấy lớn hơn mẹ đến hai mươi tuổi. Khi ổng chết mẹ có đi tìm gia đình ông Thành, lúc này bà Hải Thành cũng chết rồi, nghe đâu bà bị đau tim, trị không được.

- Thế tại sao mẹ không mang con về nuôi, mẹ bỏ con sống trong dằn vặt.

- Không phải lỗi tại mẹ đâu con. Lúc ấy ông Hải Thành bảo với mẹ con bệnh chết rồi. Mẹ thấy con ngồi sờ sờ đó mà không thể nhận là con. Chỉ biết nghi ngờ thôi. Mấy lần sau mẹ có trở lại nhưng ổng không cho mẹ vào nhà. Sau đó thì ổng trốn qua Thái Lan, mẹ không biết tin tức của ổng nữa.

Phương Nghi lạc giọng:

- Tại sao ba làm như vậy hả mẹ?

- Mẹ không biết. Nhưng sau này mẹ nghĩ, có thể vì ổng thương con quá, ổng sợ mẹ giành mất con.

Bà Liên im lặng hồi lâu, kín đáo quan sát thái độ của Khắc Minh. Anh chỉ ngồi yên, nét mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Còn Phương Nghi thì tủi thân khóc ngon lành. Bà Liên nói như thuyết phục:

- Nếu hai đứa không là vợ chồng thì cũng là anh em với nhau. Nếu thương mẹ, đừng vì thù hận người lớn mà hất hủi nhau con ạ.

Khắc Minh đứng dậy, lặng lẽ bỏ lên phòng. Bà Liên buồn rầu nhìn theo. Phương Nghi cúi nhìn tay mình, cô nín khóc:

- Vậy là đám cưới con sẽ không thành phải không mẹ? Con sẽ nói với ba.

- Đừng nghĩ quẩn con à! Chuyện vợ chồng đâu phải đơn giản. Thằng Minh không bỏ con đâu.

Phương Nghi quẹt nước mắt:

- Mẹ đừng an ủi con. Con biết tính anh Minh lắm. Ảnh không bao giờ yếu đuối. Con rất hiểu mẹ à, sau này dù có xảy ra chuyện tồi tệ đến mấy con cũng chấp nhận hết. Xem như số con phải như vậy.

- Con còn có mẹ nữa, không bao giờ mẹ để con khổ Nghi à! Không được lo vẩn vơ nghe con.

Phương Nghi ráng gượng cười:

- Con không buồn đâu. Mất tình yêu nhưng con đã được đền bù lại một người mẹ. Con hiểu mình còn có phước mà mẹ.

Nói xong cô lại khóc nức nở. Thái độ của Khắc Minh làm cô hiểu mọi chuyện không còn gì cứu vãn được. Và cô tuyệt vọng ghê gớm.

Bà Liên lau nước mắt cho cô:

- Con gọi điện về nhà cho hay con ở lại với mẹ đi. Tối nay ngủ với mẹ, mẹ không muốn con về nhà rồi buồn một mình.

- Dạ.

Phương Nghi đứng lên đến bên máy. Nhưng bà Liên đã giữ tay cô lại:

- Để mẹ nói cho. Con lên phòng mẹ đi.

- Dạ.

Phương Nghi lẳng lặng đi lên lầu. Cô tránh nhìn vào phòng Khắc Minh. Cô có cảm tưởng căn phòng đó bây giờ là một pháo đại kiên cố, khép kín mãi mãi. Vậy mà mới đây thôi nó đã sắp là của cô. Phương Nghi lặng lẽ nghe tim mình đập dồn dập. Cô không biết phải làm gì hơn là cố chịu đựng nỗi đau. Mà cũng không biết là nó sẽ đeo đẳng đến bao giờ.

Cả một đêm cô thức với bà Liên, hai mẹ con nói về những tình cảm thiếu thốn, khổ sở của ngày xưa. Phương Nghi cố tránh không nói tới nỗi đau hiện tại. Nhưng bà Liên thì hiểu, dù không nói ra nhưng nó làm bà khổ tâm không ít.

Sáng hôm sau Phương Nghi về nhà sớm, cô không muốn gặp Khắc Minh. Đúng hơn là không đủ can đảm đón nhận vẻ xa cách của anh.

Cô gặp ông Trung ở phòng khách. Nhìn nét mặt phờ phạc của cô, ông lo lắng:

- Con sao vậy Nghi? Có bịnh không con?

Phương Nghi tránh nhìn ông:

- Con không sao hết ba à. Nhưng từ đây về sau ba khỏi lo đám cưới cho con. Tụi con chia tay rồi.

- Tại sao? Chuyện gì vậy Nghi?

Ông Trung hỏi dồn dập. Ông đã lờ mờ đoán ra câu chuyện, nhưng chưa dám tin:

- Nói với ba đi con, đừng giấu.

- Vâng, con không giấu nhưng anh Minh đã biết ba là ai. Ba hãy chuẩn bị tinh thần đối phó với ảnh đi.

Cô đi tránh một bên và lặng lẽ lên phòng mình. Cô bỏ học nguyên ngày và nằm dật dờ trên giường với nước mắt.

Hai ngày sau cô gượng đi học trở lại. Buổi chiều Khắc Minh đón cô ở cổng trường. Cả anh cũng có vẻ thay đổi. Nhìn Khắc Minh, cô hiểu anh cũng trải qua những đêm mất ngủ và đau khổ ghê gớm.

Khắc Minh nói với cô như với một người xa lạ:

- Chiều nay anh muốn nói chuyện với em, em có rảnh không?

Phương Nghi gật đầu và im lặng ngồi lên xe. Khắc Minh đưa cô đến một quán nước vắng người. Anh chọn một chiếc ghế đối diện với cô. Cử chỉ đó làm Phương Nghi thấy đau. Nhưng cô chỉ thầm lặng chịu đựng.

Khắc Minh tránh không nhìn cô, anh nói một cách xa vời:

- Chuyện xảy ra như vậy rồi, dù không muốn làm em buồn nhưng anh cũng không thể làm khác được. Vậy thì mình hãy can đảm nhìn vào thực tế nghe Nghi.

Phương Nghi lẳng lặng gật đầu. Khắc Minh nói tiếp, mắt vẫn nhìn lảng ra ngoài:

- Anh không dối lòng anh vẫn còn yêu em. Nhưng tình cảm đó không còn thiêng liêng đối với anh nữa. Anh không thể nhìn em bằng cái nhìn của ngày trước, dù biết em không hề có lỗi. Hãy thông cảm cho anh.

- Em biết.

- Anh cũng không thể sống bằng tình cảm nửa vời gượng ép. Nhất là không muốn có những mâu thuẫn ngay chính bản thân mình. Nếu chúng ta lấy nhau thì chuyện gì sẽ xảy ra? Cả hai đứa đều bị những tình cảm đối nghịch chi phối và rồi sẽ hành hạ nhau suốt đời.

- Em biết.

- Vậy thì hai đứa nên chia tay Nghi ạ. Quên anh đi, và đừng nhớ có một thời mình đã thương nhau. Anh sẽ làm như vậy, và sẽ sống đúng như vậy.

Phương Nghi buông chiếc muỗng, ngước lên nhìn Khắc Minh. Cô hiểu anh muốn nói gì. Chẳng phải anh đã từng nói với cô về sự hận thù của mình sao? Ước gì cô có thể đứng ngoài những xung khắc dữ dội đó. Tự nhiên cô thấy nghèn nghẹn nơi cổ.

Khắc Minh nhìn vào mặt cô:

- Em nghĩ gì vậy?

Phương Nghi lắc đầu:

- Khi đã quyết định như vậy rồi, anh không cần quan tâm đến em làm gì. Việc em nghĩ gì, vui buồn ra sao đã trở thành vô nghĩa rồi. Em không có ý kiến về những quyết định của anh, không giận hờn trách móc. Nhưng em xin anh, đừng quên ba em đã già rồi.

Mặt Khắc Minh chợt đanh lại:

- Và ba anh cũng đã già, một ông già lây lất sống với bệnh tật và sự cô đơn mất mát. Em còn gì để bào chữa không?

Phương Nghi hơi nhắm mắt, cô hiểu mình đã nói cái điều không nên nói:

- Vâng, em không bào chữa, em không nên làm như vậy. Và nhất là không nên biến cuộc chia tay thành trận gây gỗ. Trước đây mình đã có quá nhiều lần như vậy rồi. Em muốn khi chia tay mình sẽ không để lại ấn tượng xấu về nhau.

- Anh cũng mong như vậy. Cám ơn em đã giúp anh tránh được chuyện khó xử.

Phương Nghi nhìn Khắc Minh, câu nói của anh làm cô đau nhói. Có lẽ khi bỏ rơi cô, Khắc Minh nghĩ anh sẽ phải nghe nhừng lời năn nỉ, khuyên lơn hoặc nước mắt. Anh sợ bị cô làm vướng víu. Còn nỗi đau mà anh gây ra cho cô thì anh không nghĩ đến…

Mọi cái đó cô có thể chịu đựng. Nhưng việc anh quên cô mà trái tim không thấy quyến luyến đã làm Phương Nghi đau khổ đến tuyệt vọng. Điều đó có nghĩa là anh chưa yêu cô sâu sắc đến mức phải đau khổ. Vậy mà đối với cô, tình yêu là thứ chi phối tất cả trong đời.

Khắc Minh không hiểu cô đã phải đem tất cả nghị lực yếu ớt của mình để chịu đựng hoàn cảnh. Cô không khóc lóc van xin vì biết cô làm như vậy cũng vô ích. Trong khi cô ước ao mình cũng được dửng dưng như anh.

Phương Nghi cười khẽ:

- Anh yên tâm, em đủ tự trọng để không làm phiền anh.

- Em tưởng anh không bị dằn vặt nhiều hả Nghi? Nếu em không là con của mẹ, có lẽ anh đỡ bị ray rứt hơn. Hãy tha thứ cho anh, một ngày nào đó anh sẽ trả ơn mẹ đã nuôi anh.

Phương Nghi bậm môi. Nước mắt viền quanh mi nhưng cô kìm lại. Cô đưa tay lên quẹt mắt:

- Mẹ em không quan tâm tới chuyện đó đâu, anh đừng nói nữa.

Khắc Minh xoay chiếc ly trên tay:

- Có thể anh đã không tế nhị khi nói điều đó trước mặt em. Nhưng dù sao đó cũng là sự thật. Và em…

Phương Nghi ngắt lời:

- Nói chuyện bao nhiêu đó đã đủ. Anh cho em về.

Khắc Minh gật đầu và gọi tính tiền. Phương Nghi ôm cặp đứng lên:

- Anh không cần đưa em. Em về trước nghe.

Không đợi anh trả lời, cô đi thật nhanh ra đường và gọi một chiếc taxi vừa trờ đến. Cô mở cửa ngồi vào xe, im lìm nhìn ra bên đường. Lát sau, cô thấy chiếc xe của Khắc Minh chạy vụt qua. Cô nhìn theo mà thấy lòng mình trống rỗng.

Về nhà đã thấy vợ chồng Đông ngồi ở phòng khách. Thấy Phương Nghi, Đông hỏi thăm ngay:

- Bên nhà thằng Minh định ngày cưới chưa Nghi?

Phương Nghi đứng lại:

- Em chưa biết.

- Sao lại không biết. Hôm đó tới nay cũng ba, bốn tháng rồi.

Ngọc Tuyết chen vào:

- Cô phải thúc cậu Minh lo nhanh chứ. Sao mấy tuần nay cậu ta biến đâu mất. Mấy lần qua bên công ty Hưng Vinh cũng không thấy. Đã đành là làm ăn quan trọng nhưng chuyện đám cưới cũng quan trọng vậy.

- Này, sao anh thấy cậu ta lơ là vậy. Hay cưới em mà chẳng được thứ gì làm cậu ta nản, đổi ý rồi.

Chịu hết nổi, Phương Nghi nói gần như hét lên:

- Chuyện của em, xin anh chị hãy để cho em yên.

Cô bỏ đi nhanh lên phòng, tai vẫn còn nghe giọng ngạc nhiên của Ngọc Tuyết hỏi Đông:

- Ủa, chuyện gì vậy anh, sao tự nhiên cổ làm gì kỳ vậy?



chương: 9



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
16870 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
7138 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
7762 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6215 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
11856 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
13800 lượt đọc

Màu Hoa Hạnh Phúc

Hồng Thảo cũng gật đầu:

- Xin lỗi anh nghe.

Rồi hai cô kéo Anh Thư đi. Ra khỏi căn tin Anh Thư cự nự:

- Ta nói chưa hết, tự nhiên kéo đi à, chưa biết tên ổng chứ bộ.

- Mi nói kiểu đó
8772 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
10871 lượt đọc

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
6875 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
7481 lượt đọc

xem thêm