truyện tiểu thuyết - chia ly là màu tím chuong 8 - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 8
Ông Trung mệt mỏi trở về công ty Liên Cương. Cuộc làm việc với Đông làm ông thấy căng thẳng, ngao ngán. Thằng con trời đánh chỉ biết phung phí tiền chứ chẳng biết làm kinh tế, càng ngày ông càng cảm thấy tinh thần bị lụn bại bởi tuổi già và sự khổ tâm về con cái. Ông đặt hết hy vọng vào Khắc Minh. Nhưng giờ đây thì cả Khắc Minh cũng trở thành mối đe dọa ghê gớm. Thời gian gần đây ông thấy mệt mỏi vô cùng. Ông bước vào văn phòng. Ở đó có người phụ nữ đang đợi ông. Bà Ngọc.

Cô thư ký Ngọc Thanh nhìn chăm chăm vẻ mặt hốt hoảng của ông chủ. Lần đầu tiên cô thấy ông như vậy trước một người khách. Nó làm cô tò mò ghê gớm.

Bà Ngọc đứng dậy, tươi cười:

- Không muốn tiếp tôi sao, ông Thành?

Ông Trung như sực tỉnh:

- Mời bà vô đây!

Cả hai vào phòng trong. Ngọc Thanh đứng dậy, nhón chân đứng lên ghế nhìn qua khung bóng. Ngực đập mạnh vì hồi hộp. Cô căng mắt hết nhìn ông Trung đến nhìn bà Ngọc.

Ngồi ngửa người ra ghế. Bà Ngọc nhìn ông Trung, cười đầy vẻ tự tin:

- Vậy là con trai tôi sẽ cưới con gái ông. Ông có thấy buồn cười không ông Thành? Tôi biết hết rồi đấy.

Ông Trung lầm bầm nhìn bà:

- Tôi thấy không có gì đáng cười hết. Bà muốn ám chỉ cái gì?

Bà Ngọc nhún vai:

- Con trai tôi có hiếu với ba nó lắm. Một khi biết ông là ai, nó sẽ không để ông yên đâu. Ông coi chừng đấy.

- Tôi nhắc lại, bà muốn gì?

- Theo ông thì tôi muốn gì?

Ông Trung nhếch môi:

- Tôi già rồi, nó có giết chết cũng không sao. Bà cứ nói với nó đi, xin mời bà.

- Đừng nói cứng như vậy ông Thành à, cái mạng già của ông thì kể gì. Nhưng còn con gái ông thì sao nhỉ? Chẳng lẽ con trai tôi chịu cưới con của một người… gì nhỉ ông Thành?

- Bà là người phụ nữ trơ tráo nhất mà tôi mới thấy.

Bà Ngọc nhún vai:

- Đâu có trơ tráo bằng ông. Đi dụ dỗ vợ người khác mới là đồ tồi tệ hơn. Tôi ngày xưa bất quá chỉ có tội là nhẹ dạ. Tội đó đâu có lớn bằng ông.

- Bà cần bao nhiêu tiền?

- Tiền hả? Tôi cũng không cần lắm.

- Bỏ bài xuống đi, tiền mới là thứ bà cần. Bà muốn bao nhiêu?

- Tùy ông.

- Tôi phải mua sự im lặng này đến bao giờ?

- À, cái đó cũng tùy ông.

Ông Trung ngửa ra lưng ghế, nhìn bà Ngọc một cách ghê tởm:

- Thế bà không nghĩ rằng nếu không cưới con gái tôi, thằng Minh cũng đau khổ à? Lương tâm người mẹ của bà để đâu?

Bà Ngọc điềm nhiên:

- Trên đời này không phải chỉ có con Nghi là người đẹp, tôi thừa sức tìm cho nó đứa con gái không thua con Nghi. Con trai tôi đâu có tệ phải không ông Thành?

Ông Trung không nói gì, chỉ mở tủ ký ngân phiếu, rồi khinh bỉ ném trước mặt bà Ngọc:

- Cầm lên và đọc xem bao nhiêu đó đủ chưa.

Bà Ngọc tỉnh bơ đọc kỹ mấy con số, rồi cười thản nhiên:

- Cũng tạm.

Bà đứng lên cầm xắc tay:

- Tạm biệt nhé.

Bà thong thả đi ra cửa. Ông Trung đi phía sau bà, đóng cửa nghe rầm một tiếng. Điều đó hình như không làm bà Ngọc bị xúc phạm lắm. Bà mỉm cười đầy thỏa mãn, vì dù sao cũng đã đạt được mục đích của mình.

Nhưng qua bàn Ngọc Thanh, bà khẽ vẫy tay:

- Bác về nghe.

Ngọc Thanh làm ra vẻ vô tư ngẩng lên:

- Dạ, bác về.

Còn lại một mình. Cô đứng dậy, mặt lộ vẻ hân hoan. Có nằm mơ cô cũng không tin nổi mình là người nắm giữ bí mật của gia đình ông Trung. Thậm chí nắm giữ cả hạnh phúc của Phương Nghi.

Bây giờ cô biết làm gì hơn là chờ Khắc Minh về.

Càng nghiền ngẫm mọi việc, cô càng thấy khấp khởi hy vọng. Như cuộc đời sắp lát sáng trăng. Cô nhất định tận dụng ưu thế mà mình có được để được Khắc Minh.

Hơn nữa tháng sau Khắc Minh về. Ngọc Thanh hồi hộp chờ gặp riêng anh. Nhưng Khắc Minh không về công ty, mãi hai ngày sau đó cô mới thấy anh đến. Buổi trưa cô đến trước mặt anh, nhỏ nhẹ:

- Trưa nay anh Minh có rảnh không?

Khắc Minh ngẩng lên nhìn cô, có vẻ ngạc nhiên:

- Tôi rảnh chút ít đến chiều, có chuyện gì không?

- Em có chuyện muốn nói với anh. Quan trọng lắm, chuyện của anh đó.

Khắc Minh hơi nhướng mắt ngạc nhiên, chuyện quan trọng của anh mà cô biết gì? Nhưng anh cũng lịch sự:

- Cô ngồi xuống đi. Tôi nghe đây.

Thái độ của Khắc Minh làm Ngọc Thanh cụt hứng, giống như nước lạnh vô tình rơi xuống lò than đang cháy rừng rực, và tắt ngấm.

Nhưng Ngọc Thanh phải tự nhen nó lên:

- Em nói điều này là vì anh, vì tình cảm của em đối với anh, từ trước tới giờ dù không nói ra, nhưng bao giờ em cũng nghĩ về anh và sẵn sàng làm tất cả mọi việc cho anh.

Khắc Minh hình như hết kiên nhẫn ngồi nghe, anh ngắt lời:

- Rất cám ơn cô. Nhưng xin cô hãy nói nhanh gọn giùm.

- Vâng, để em nói. Thế anh có biết ông Trung là ai không? Ngày xưa ông tên Hải Thành đó - Ông là cha của Phương Nghi.

Khắc Minh như bị điện giựt. Anh quay phắt lại nhìn Ngọc Thanh:

- Làm sao cô biết?

- Em tìm hiểu cho anh.

- Có biết gì về chuyện riêng của tôi mà tìm hiểu?

Ngọc Thanh cứng họng. Thật ra cô hiểu mọi chuyện rất lờ mờ. Nhưng bằng vào những gì đã nghe được ở bà Ngọc, cô đủ thông minh để biến nó thành huyền thoại của mình. Bây giờ bị Khắc Minh hỏi gặng nên cô đâm ra lúng túng.

Nhưng kinh nghiệm giao tiếp hàng ngày đã giúp cô, cô cười tự tin:

- Anh không cần biết tại sao. Nhưng vì anh, em đã làm mọi chuyện. Nếu không tin anh hãy đến hỏi mẹ anh.

Khắc Minh lầm lì:

- Cô biết cả mẹ tôi nữa à?

- Dạ.

- Cám ơn cô đã quan tâm đến tôi.

Ngọc Thanh cười nhẹ nhàng:

- Rốt cuộc anh đã tìm được kẻ thù của mình rồi đó. Em sẽ giúp anh làm bất cứ điều gì có liên quan đến ông Trung. Hãy tin em. Em trung thành với anh tuyệt đối. Anh bảo gì em cũng sẽ làm theo anh.

- Cám ơn cô. Cô có thể về được rồi.

- Dạ.

Ngọc Thanh ngồi nán lại chút nữa:

- Anh có cần em giúp gì không á?

- Được rồi, không cần, xin cám ơn.

Đợi cô thư ký đi ra. Khắc Minh ngồi ngã người ra ghế, chìm đắm trong mọi suy nghĩ chạy cuộn vào đầu. Anh không nghi ngờ Ngọc Thanh bịa đặt. Cô sẽ không dám làm chuyện đó đâu. Nhưng tại sao bà Ngọc giấu anh? Tại sao bà biết mà để yên cho ông Trung nâng đỡ anh. Thậm chí để anh cưới con gái của kẻ thù. Bà thật là vô liêm sỉ. Và ông Trung nữa, ông ta có biết anh là ai không?

Khắc Minh ngồi bật dậy… còn Phương Nghi thì sao? Cô có biết chuyện này không, hay cũng cố tình giấu anh? Khắc Minh có cảm tưởng mọi người liên kết nhau làm điều dối trá đối với mình. Anh chợt nổi nóng lên. Bản năng làm anh muốn tìm đến ông Trung chất vấn. Nhưng sự thận trọng bắt anh không được làm chuyện hồ đồ. Anh đứng dậy xuống sân lấy xe đến ngay nhà bà Ngọc.

Bà đang ăn trưa. Khắc Minh ngồi xuống đối diện với mẹ, đi thẳng vào đề:

- Mẹ cho con biết. Bác Trung là ông Hải Thành ngày xưa phải không?

Bị hỏi bất ngờ, bà Ngọc kinh hoàng ngồi yên, ngắc ngứ chưa biết trả lời làm sao. Bà nhìn Khắc Minh một cách hoang mang:

- Sao tự nhiên con hỏi vậy? Có chuyện gì vậy?

Anh nhìn thẳng vào mặt mẹ như áp đảo bà:

- Mẹ đừng hỏi tới lui, chỉ cần trả lời con ngay là có đúng vậy không?

- Ơ ơ…

- Đúng không?

- Thì đúng. Nhưng sao con biết?

Khắc Minh gằn giọng:

- Vậy mà từ đó tới giờ mẹ cứ im lặng. Mẹ làm vậy để làm gì? Mẹ nói đi.

Bà Ngọc lúng túng:

- Thật ra mẹ cũng chỉ mới biết, tại con Nghi chỉ nhà cho mẹ, mẹ định tới làm quen sui gia, ai ngờ lại là ổng.

- Biết vậy mà sao mẹ không nói với con?

- Hả? Ơ… nói ra rồi mất công con khổ. Vợ con là con ruột của ổng mà. Chẳng lẽ để con ghét ông già vợ của mình.

- Con sẽ không cưới cô ta đâu. Nhưng còn mẹ, con không tin mẹ cao thượng như vậy đâu. Cái gì làm mẹ im lặng thế?

- Mẹ sợ con với vợ con sống không có hạnh phúc.

Khắc Minh quát lên:

- Không phải, mẹ làm gì có tình mẫu tử mà nghĩ tới con. Có phải mẹ đã tống tiền ông Trung không?

Bà Ngọc không dám nhìn Khắc Minh. Biết chắc con trai đang căm ghét mình, điều đó làm bà sợ hãi. Khắc Minh quắc mắt nhìn bà:

- Trong khi đưa ba vào tù thì mẹ ở ngoài này sống nhởn nhơ với ông ta. Bây giờ mẹ phải nói thật, có phải thời gian ba mới ở tù, những buổi tối mẹ đuổi con lang thang ngoài đường là để tiếp ông ta, chính là ổng. Có đúng không?

- Con nhớ chi chuyện đau lòng đó vậy Minh?

- Mẹ mà cũng biết đau lòng nữa hả?

Anh nhìn bà một cách thù hận:

- Rồi đến bây giờ mẹ tiếp tục giấu giếm con, đẩy con vào gia đình kẻ thù của mình chỉ vì muốn kiếm tiền. Trời, con chưa thấy người phụ nữ nào như mẹ. Mai mốt ba ra tù mặt mũi nào để mẹ nhìn ba chứ? Chỉ có tiền mới sai khiến mẹ cao thượng kiểu đó. Con nói đúng không? Mẹ dồn con đến chân tường rồi.

Bà Ngọc gục mặt:

- Mẹ già rồi, con hiểu cho mẹ, tội gì mà không bắt nọn để ổng nuôi mình chứ? Ổng có bổn phận đó mà.

- Nhưng kiếm tiền như vậy thì thật ghê tởm.

Khắc Minh nói xong, đứng dậy bỏ ra cửa không chào bà một lời. Bà Ngọc nhìn theo anh, kinh hoàng hiểu ra rằng đây là lần cuối cùng anh tới đây. Trước mặt bà là một tương lai sụp đổ, đen tối và cô độc đến hãi hùng.



chương: 8



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
6913 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
6197 lượt đọc

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
9776 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
6839 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
10193 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
6308 lượt đọc

Một thời ta đuổi bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý
14435 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
5707 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
4024 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
12249 lượt đọc

xem thêm