truyện tiểu thuyết - chia ly là màu tím chuong 7 - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 7
Phương Nghi ngồi chống cằm bên bàn học. Từ chiều đến giờ cô cứ loay hoay trong phòng, cảm giác hồi hộp, là lạ làm cô không làm gì được.

Cửa phòng chợt hé mở. Rồi dì Năm ló đầu vào:

- Cô Nghi, có cậu Minh và bà gì đó đến. Cô xuống ngay không?

Phương Nghi quay lại:

- Dạ, dì để con tự lo. Ba con xuống chưa dì?

- Dạ, tôi chưa nói với ông.

- Dì qua cho ba con hay giùm.

Cô đứng dậy, chải lại tóc rồi đi xuống phòng khách. Bà Liên và Khắc Minh ngồi ở salon. Dì Năm đã bày sẵn bộ trà ra bàn, kèm theo bình hoa tươi nho nhỏ thật chu đáo. Phương Nghi chưa kịp ra đến ngoài thì ông Trung đã từ phòng bên cạnh đi ra. Ông cất giọng vui vẻ:

- Chào chị.

Bà Liên quay lại. Trong mắt bà lóe lên một tiến sửng sốt kinh ngạc đến đờ người. Cũng tia nhìn như thế, ông Trung đứng lặng nhìn bà. Cả hai không thể mở miệng dù là chào một câu bình thường.

Khắc Minh và Phương Nghi hơi lạ trước cử chỉ của hai người. Rồi anh chủ động lên tiếng:

- Thưa bác con mới tới. Con đưa mẹ con đến thăm bác.

Ông Trung còn bối rối chưa tìm được thái độ thích hợp. Ông giấu cử chỉ lúng túng của mình bằng cách rót trà ra ly, một việc mà đáng lẽ Phương Nghi phải làm. Còn bà Liên, sau phút sững sờ, đã tìm ngay một thái độ thích hợp. Bà nhìn ông, mỉm cười khách sáo:

- Hai cháu nó quen nhau lâu rồi mà gia đình vẫn chưa có dịp đến làm quen với anh. Nay tôi đến thăm trước là cho biết nhà, sau là để hai bên sui gia có quan hệ thân mật hơn.

Ông Trung chưa kịp thích ứng với cách ứng xử của bà Liên, ông cười một cách thụ động:

- Dạ.

Bà Liên nhìn về phía góc bàn. Nơi đặt một hộp quà choáng hết cả một góc, bà nói một câu tao nhã:

- Gia đình tôi có chút quà mọn gọi là ra mắt anh.

- Dạ, cám ơn chị.

- Vài tháng nữa coi vậy chứ nhanh lắm. Gì thì gì, chứ tôi cũng phải chuẩn bị đám cưới cháu cho chu đáo. Tôi nghĩ chắc anh cũng quan niệm như vậy.

- Dạ, dạ.

- Nên tôi định đợi cháu Minh đi Nhật về sẽ đến trình ngày làm lễ hỏi. Dạ, ý anh thế nào ạ?

- Dạ, chị tính sao cũng được.

Ông Trung trả lời như trong mơ. Ông đang trong tâm trạng bấn loạn nên không thể chủ động nói bất cứ điều gì. Chỉ thụ động diễn cho đạt vai kịch mà bà Liên đã cố ý đặt ông vào. Cả bà Liên cũng vậy, cũng cố diễn cho xong vai của mình. Cuối cùng bà xin phép ra về.

Ông Trung và Phương Nghi tiễn mẹ con bà ra cổng. Buổi đến thăm xem như diễn ra tốt đẹp và hai bên đều có ấn tượng tốt về nhau. Khắc Minh và Phương Nghi sống trong tâm trạng lâng lâng hạnh phúc, cả hai đều cảm thấy sung sướng và có cảm giác cuộc hôn nhân của mình thật tuyệt vời, vượt lên trên cả những hạnh phúc bình thường khác. Không ai đọc được trong mắt ông Trung và bà Liên một nỗi lo khắc khoải mà chỉ có hai người thầm lặng chịu.

Khắc Minh đưa bà Liên về nhà rồi trở lại với Phương Nghi. Bà đi lên phòng, ngồi trầm tư bên bàn thật lâu. Và suốt đêm bà không chợp mắt được. Dự đoán nỗi bất hạnh giáng xuống Khắc Minh và Phương Nghi làm bà rối bời và thấy đau khổ tuyệt vọng.

Không biết giờ này ông Trung nghĩ gì. Bà định đợi Khắc Minh vắng nhà sẽ gọi điện hẹn một cuộc gặp với ông.

Nhưng không đợi bà làm điều đó. Sáng hôm sau, khi Khắc Minh đi làm, ông Trung đã chủ động đến tìm bà.

Cả hai ngồi ở phòng khách, đối diện nhau, kín đáo quan sát nhau. Cuối cùng, bà Liên lên tiếng:

- Không ngờ cuối cùng cũng gặp ông, ông đổi tên từ lúc nào vậy?

Ông Trung phẩy tay:

- Lâu rồi, vì chuyện làm ăn phải làm vậy. Còn bà? Từ đó đến giờ bà sống ra sao? Kể chuyện của bà đi.

- Cuộc sống tôi tương đối bình lặng, không có gì để kể. Tôi có chồng, sau đó ông ấy chết và tôi nhận Khắc Minh về làm con. Tôi dồn hết tình thương vào nó để bù lại con bé đã mất, không ngờ cuối cùng nó lại cưới con ông.

- Tôi cũng không ngờ cuộc đời đưa đẩy như vậy.

- Tôi có nhiều chuyện muốn nói với ông. Còn ông tìm tôi chắc là ông cũng có chuyện?

Ông Trung nhìn bà như van nài:

- Sau này con Nghi sẽ về làm dâu nhà bà, tôi xin bà đừng kể gì với nó chuyện ngày xưa. Tôi không muốn nó thất vọng về cha mình.

Bà Liên cười châm biếm:

- Loại người như ông mà cũng sợ bị coi thường sao?

Ông Trung không trả lời, bà phẩy tay:

- Nhưng thôi, chuyện đó không quan trọng đâu. Đây mới là điều quan trọng. Ông bình tĩnh nghe tôi nói, và suy nghĩ xem làm cách nào tránh tai họa cho con ông.

- Bà nói gì?

Bà Liên ngồi thẳng lên:

- Ông Thành, ông có biết Khắc Minh là con ai không? Con của ông Bảy Ngọc đó.

Thấy ông Trung ngồi lặng. Bà Liên nhìn ông, nửa căm ghét, nửa thương hại:

- Ông chưa quên ông Bảy Ngọc chứ?

- Tôi chưa quên. Nhưng tại sao bà lại nuôi nó?

- Vì lòng thương người thôi, lúc nhận nó làm con, tôi không hình dung được sẽ có ngày này. Nó hận ông suốt mười mấy năm và lúc nào cũng muốn trả thù. Ông định sẽ làm gì với nó đây?

- Trả thù tôi?

- Thế ông tưởng tội lỗi của ông đối với gia đình nó là nhẹ lắm sao? Ông tưởng nó quên được sao? Làm việc với nó ông biết tính tình nó ra sao rồi mà.

Bà thở hắt ra:

- Không bao giờ nó tha thứ cho ông đâu, dù ông là ba của con Nghi cũng vậy. Vì thù ông, nó sẽ không cưới con ông đâu. Tội nghiệp con bé, nó có tội gì đâu chứ. Cả thằng Minh cũng vậy, nó cũng sẽ đau khổ vì lẩn quẩn giữa ông và con Nghi.

Ông Trung gục mặt trong tay. Trước mặt bà Liên, ông bỗng trở nên khiếp nhược, đau khổ, và sợ hãi sự trừng phạt tội lỗi của mình ngày xưa. Ông nói như hụt hơi:

- Tôi xin bà, bà đừng nói gì với thằng Minh cả. Tôi không sợ nó trả thù tôi. Nhưng còn con gái tôi. Phương Nghi nó còn khờ lắm, tôi không muốn con tôi khổ.

Bà Liên lạnh lùng:

- Ông nghĩ sao khi yêu cầu tôi làm vậy? Lòng tự trọng của ông để đâu? Tôi không ghét bỏ gì con Nghi, nhưng tôi là mẹ thằng Minh, làm sao tôi im lặng để cho nó vào gia đình kẻ thù của nó chứ.

- Tôi đã bị bà dồn vào đường cùng rồi. Tôi không giấu giếm gì nữa. Con Nghi là bé Loan đó, con gái bà đó. Bà có muốn giành nó về bà cũng được. Nhưng phải bảo vệ nó.

- Ông nói cái gì?

Bà Liên gần như hét lên. Sự thố lộ của ông làm bà rúng động tận tâm can.

- Con Nghi là con ai?

- Con của tôi và bà. Nó không chết như tôi đã nói, giờ thì tôi giao nó cho bà. Trong tình thế này chỉ có bà mới có thể cứu vãn hạnh phúc của nó. Tôi bây giờ hết thời rồi.

- Trời ơi! Con tôi còn sống. Tôi biết ngay mà. Hèn gì khi gặp nó lần đầu, tôi quyến luyến nó không dứt ra được. Trời ơi trời. Nó là con ruột của tôi.

Bà Liên lẩm bẩm, nước mắt tuôn ròng trên mặt. Sự xúc động làm bà như mất trí. Nhưng không phải vì đau khổ, mà vì quá sung sướng. Và bà khóc nức nở.

- Sao ông ác quá vậy, ông Thành? Ông cũng biết thương con thì tại sao ông không hiểu tôi còn thương nó hơn ông, vì tôi là mẹ mà, mà ông tàn nhẫn tới mức để mẹ con tôi mất nhau suốt mười mấy năm. Tôi thù ông hơn cả thằng Minh nó thù nữa ông biết không?

Ông Trung cúi đầu, không trả lời. Bà Liên căm hận nhìn ông:

- Nếu ông không sợ con Nghi khổ thì ông cũng giấu nhẹm luôn chuyện này phải không? Ông trốn tội lỗi của mình để mặc tối buồn khổ suốt đời phải không?

Ông Trung nói nhỏ:

- Bà muốn mắng chửi tôi bao nhiêu cũng được. Nhưng hãy bảo vệ con Nghi. Đừng nói gì với thằng Minh hết. Tôi không muốn con gái tôi lãnh hậu quả chuyện tôi làm.

- Dĩ nhiên tôi phải bảo vệ nó rồi. Cũng may ông còn sót lại chút lương tâm của người cha đấy. Nhưng ông ráng mà giấu tung tích cho kỷ. Lo mà chuộc lỗi với nó đi.

Chợt nghĩ ra, bà lạnh người:

- Nhưng làm sao ông trốn được anh Bảy Ngọc, còn ba năm nữa ảnh mãn hạn tù đấy.

Ông Trung nhìn bà chăm chăm:

- Bà có cách nào thuyết phục ảnh không?

Bà Liên tư lự:

- Tôi nghĩ có thể ảnh sẽ im lặng. Dù sao thì ảnh cũng phải nghĩ tới hạnh phúc của con cái chứ.

- Tôi cũng hy vọng như vậy.

Ông Trung đứng dậy:

- Xem như tôi giao con Nghi lại cho bà. Bà hãy lo cho nó thay tôi. Tôi về.

Bà Liên đứng dậy tiễn ông ra cửa. Rồi quay vào, ngồi lặng một mình trong phòng khách, bỗng cảm thấy bất an như đứng trên miệng núi lửa. Không biết đến ngày nào nó sẽ bùng nổ. Bất giác bà thở dài.

Bà chợt đứng dậy, đến bên điện thoại bấm số máy của Phương Nghi. Nhưng cô đã đi học. Bà đành nhắn người nhà bảo cô đến. Rồi vội thay đồ đi chợ, quýnh quáng chuẩn bị bữa ăn trưa đón Phương Nghi. Khi giữa chừng công việc, bà trào nước mắt vì sung sướng.



chương: 7



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
5710 lượt đọc

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
9799 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
6226 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
12141 lượt đọc

Mùa Thu Hoa Tím

Thiên Hương loay hoay soạn đồ vào giỏ .Chỉ với vài bộ đồ và một chồng tập sách vừa đủ để học thi .Tối qua,dì Hân đích thân xuống để đón cô lên thi đại học .Thiên Hương không muốn như
6679 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
9708 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
17328 lượt đọc

Ngõ Vắng Mênh Mông

Lúc nầy bận học thi nên Tử Lan và Hài Trâm đăng ký cơm tập thể . Chiều nay hai cô gái đi lãnh cơm . Đây là lần đầu tiên họ bước vào nhà ăn của trường.

Vào giờ tan học, nhà ăn đông
8495 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2367 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
7516 lượt đọc

xem thêm