Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 22
Phương Nghi nhìn anh một cái rồi nghiêm mặt:

- Sáng nay tôi đến không phải để nói chuyện vớ vẩn đó đâu . Chỉ yêu cầu một việc .

- Nói đi .

- Tôi hỏi, hôm qua anh đến tìm ba tôi để làm gì ?

- Đơn giản là đi thăm .

- Nói dối, anh mà cũng biết thăm viếng người khác à ? Anh đến đó để làm gì ? Nói mau!

Khắc Minh khẽ nhún vai:

- Vậy ba em không nói gì với em à ?

- Có nói . Nhưng tôi không tin . Ba tôi thì lúc nào lại không bào chữa cho anh và nhận tội về mình . Cách hay nhất là đến hỏi anh .

Cô mỉa mai:

- Anh có tiếng là người can đảm mà . Việc gì phải chối chuyện mình làm, đúng không ?

Khắc Minh thản nhiên như không hề bị xúc phạm:

- Em muốn gì, nói ngay đi, ngắn gọn thôi .

Phương Nghi cau mặt:

- Hôm qua anh nói gì với ba tôi, tôi không cần biết . Nhưng tôi cảnh cáo anh, nếu mai mốt anh còn đến đó lần nữa, tôi sẽ không nhịn đâu .

- Em tưởng tượng cái gì vậy ?

- Không phải tưởng tượng, mà là chắc chắn có . Loại người như anh thì có thể làm cái gì khác hơn . Tôi nói trước, lúc trước anh mắng nhiếc tôi, điều đó có thể bỏ qua . Nhưng nếu anh giở trò đó với ba tôi thì không yên với tôi đâu . Người ta đã ngã ngửa rồi, đừng có chà đạp nữa, vô lương tâm vừa thôi .

- Em ăn nói lung tung gì vậy ?

Phương Nghi hét lên:

- Đừng có giả vờ thơ ngây, đừng làm tôi khinh thêm nữa .

- Này, nếu em tiếp tục la hét kiểu đó, tôi sẽ cho người đuổi em ra ngoài, nghe chưa ?

Phương Nghi trừng mắt:

- Và trước khi tôi ra khỏi đây thì văn phòng này cũng tan hoang với tôi . Tôi không nhịn như lúc trước đâu, đừng tưởng để dọs nạt .

Khắc Minh bực mình thật sự:

- Em muốn gì, nói thẳng ra đi .

- Không phải muốn mà là cấm, cấm anh đến chỗ ba tôi .

- Theo em thì tôi đến đó để làm gì ?

- Để tận mắt chứng kiến sự chiến thắng của mình .

- Còn gì nữa không ?

- Đó là điều tôi muốn hỏi anh đấy . Anh đã nói gì với ba tôi ?

Không để Khắc Minh trả lời, cô tiếp luôn:

- Khi anh miệt thị tôi thì cũng có thể miệt thị cả ba tôi . Nói thật, hiện tại tôi không làm gì được anh, nhưng một khi còn nói được, tôi sẽ không để cho đầu óc anh yên ổn đâu .

Khắc Minh ngửa người ra ghế:

- Em làm tôi mệt vì những chuyện vớ vẩn của em làm rồi, làm ơn về giùm tôi đi .

- Không về, nếu anh chưa hứa với tôi .

- Em muốn tối hứa cái gì ?

- Tuyệt đối không bao giờ đến làm phiền ba tôi .

Khắc Minh đập mạnh bàn:

- Tôi làm phiền ba cô à ? Cô hiểu hết chuyện chưa mà ăn nói lung tung vậy ?

- Này, đừng có la hét, tôi không sợ anh đâu .

- Bây giờ trả lời thẳng đi . Bác Trung đã nói gì với cô ?

- Ba tôi bảo anh tốt . Nhưng tôi không tin, không bao giờ tin . Nếu anh là người có lương tâm thì ba tôi đã không vô tù . Anh xô người ta xuống sông rồi đưa ra chiếc lá dừa bảo họ bơi vào bớ . Tôi ghét những người đạo đức giả lắm . Tôi hỏi, bây giờ anh còn muốn giở thủ đoạn gì nữa . Dám nói không ?

Khắc Minh lắc đầu ngán ngẩm:

- Đã khờ khạo, ngốc nghếch mà còn hay đa nghi . Từ đó đến giờ cô đã làm được chuyện gì đúng ? Nói đi!

Thấy Phương Nghi không trả lời, anh cười khẩy:

- Chỉ chuyện ba cô vô tù oan uổng như vậy mà cô cũng không biết phải làm gì, không biết đi tìm luật sư bào chữa hay nhờ bạn bè giúp đỡ . Cái gì cũng không biết cả . Chỉ biết khóc và nói năng vớ vẩn . Đấy, cô tự nghĩ xem cô có chững chạc chưa ?

- …

- Đã vậy con tới đây gây chuyện, ngay cả cách điều tra cũng không khéo léo . Nếu không phải là tôi thì cô đã bị tống ra ngoài rồi .

Phương Nghi ngồi im, mở to mắt nhìn Khắc Minh, anh cũng nhìn vào tận mắt cô:

- Cô là con trong nhà, có biết anh mình gây nợ nần bắt ba cô gánh chịu, thế mà không biết phân xét hay làm gì cứu vãn gia đình . Sao cô ngốc quá vậy ?

Phương Nghi chop mat suy nghi:

- Chuyện đó cũng có thể cứu vãn được sao ? Thế mà tôi không nghĩ ra, tôi biết phải làm sao bây giờ ?

Khắc Minh không trả lời, anh đứng chống tay lên bàn, im lặng quan sát cô . Thấy cái nhìn giễu cợt của anh, Phương Nghi tự ái đứng bật dậy:

- Cám ơn sự gợi ý của anh, tôi sẽ tự mình lo tất cả . Xin chào .

- Khoan . Cô lo như thế nào vậy ?

- Đó là chuyện của tôi, không ảnh hưởng gì đến anh .

Khắc Minh chế giễu:

- Có cần tôi giúp gì không ?

- Không bao giờ . Tôi không bao giờ ngu ngốc đến nỗi đặt sinh mạng của mình vào tay con cáo . Chào .

Khắc Minh đứng trước mặt cô:

- Khoan về . Bây giờ cô đang ở đâu ?

- Ở đâu mặc tôi .

Vừa nói, Phương Nghi vừa lách người chạy nhanh ra ngoài . Khắc Minh gọi cô thư ký vào:

- Cô đi theo cô gái lúc nãy, tìm xem nhà cô ta ở đâu về cho tôi biết .

- Dạ .

Cô thư ký đi rồi, Khắc Minh ngồi vào bàn định làm việc, nhưng đầu óc cứ lởn vởn chuyện của Phương Nghi . Anh ngửa người ra ghế nhìn lên trần nhà, suy nghĩ miên man, lúc nãy anh rất bực mình cô, nhưng giờ thì không . Phương Nghi mãi mãi chỉ có thể là đứa bé để người ta chiều chuộng, bảo vệ . Cô không hiểu tí gì về cuộc sống . Anh mới nói có mấy câu mà cô đã hoang mang lúng túng, vậy mà lúc mới đến thì hung hăng cấm đoán anh đủ chuyện . Thật buồn cười .

Đã vậy tính lại hay tự ái . Chờ thử xem cô ta sẽ làm gì để cứu vãn gia đình . Khắc Minh biết chắc một điều Phương Nghi sẽ không đến lần thứ hai để hỏi anh, cũng không tự mình làm được điều gì . Thậm chí nghĩ ra thôi mà cũng không làm nổi rồi, nói gì đến thực hiện .

Không hiểu tại sao lúc nào cô cũng nghi kỵ, thù ghét anh . Chẳng lẽ chuyện lúc trước đã in sâu vào tâm trí cô, trở thành ấn tượng, cho nên cô không tin anh thật tình lo lắng cho cô . Lại còn hoài nghi phủ nhận, thật là bực mình .

Đến tận trưa cô thư ký mới trở về, cô ta có vẻ mệt mỏi:

- Thưa, tôi đã đi theo cô ấy . Nhưng cô ta cứ đi lang thang vào chợ và các quầy hàng . Cuối cùng cô ấy gặp một người bạn và đi đâu đó, tôi theo không kịp ạ!

Khắc Minh khoát tay:

- Không sao . Cô đi làm việc đi .

- Dạ .

Anh nhìn đồng hồ rồi đứng dậy dọn dẹp các thứ vào tủ . Vậy là mất một buổi sáng không làm được gì . Đành phải hẹn lại buổi chiều . Có lẽ giờ này Ngọc Thanh đang đợi anh . Nghĩ đến cô, anh thờ dài chán chường . Cô làm anh mệt mỏi lắm rồi .

Trưa nay anh đến thì cô đã ngồi chờ sẵn, vẻ mặt tươi tỉnh và quan trọng như muốn nói với anh chuyện gì đó . Khắc Minh ngồi xuống trước mặt cô:

- Em khỏe hẳn chưa, sao không nằm mà ngồi vậy ?

- Khỏe rồi . Em muốn nói chuyện với anh . Cả tháng nay em chờ hoài, nhưng anh không nói thì em phải hỏi thôi .

Khắc Minh thận trọng:

- Chuyện gì vậy ?

- Em muốn đi làm .

- Chuyện đó đâu có khó, làm gì em trịnh trọng vậy .

- Anh định xếp em làm chuyện gì ?

- Lúc trước ở công ty Hiệp Hoa em làm gì thì bây giờ ở công ty anh em vẫn làm việc đó .

Ngọc Thanh nhíu mày:

- Công ty anh ? Có nghĩa là anh xem nó là của riêng anh chứ không phải của hai đứa và em không có chút quyền hành nào hết phải không ?

Khắc Minh nhún vai:

- Em muốn nghĩ thế nào cũng được .

Ngọc Thanh nén giận, mím môi:

- Em muốn làm trợ lý cho anh . Anh cho nhỏ Thúy nghỉ đi .

Khắc Minh nhướng mắt:

- Cô ta làm việc giỏi lắm, anh không có lý do gì để cho nghỉ cả .

- Vậy còn em ?

- Em vẫn làm bên kế toán như cũ .

- Không, em không chịu .

- Tùy em, anh không có cách giải quyết nào khác được .

- Được rồi, nếu anh không giải quyết thì không có chuyện cưới xin gì cả . Dẹp luôn!

- Tùy em .

Vẻ thản nhiên của anh làm Ngọc Thanh chết điếng . Cô nói như hét:

- Anh nói vậy nghĩa là sao ?

Khắc Minh ngẩng đầu lên, nhìn cô, không chút âu yếm:

- Hôm nay em khỏe rồi, anh nghĩ chúng ta nên nói chuyện với nhau cho rạch ròi, em thấy sao ?

Ngọc Thanh lầm bầm:

- Chuyện rạch ròi là chuyện gì ?

- Có lẽ em hiểu anh từ lâu rồi, anh hy vọng em đừng né tránh .

- Né tránh cái gì ?

- Anh không yêu em .

Ngọc Thanh hãi hùng nhìn Khắc Minh:

- Anh nói cái gì ?

- Từ trước đến giờ chưa khi nào anh thấy yêu em . Thông cảm cho anh .

- Vậy thì tại sao anh lại chuẩn bị đám cưới .

- Tại sao thì em hiểu rồi, anh không cần giải thích mà .

- Tôi không hiểu gì hết!

Khắc Minh đứng dậy, đến đứng bên cửa sổ như để giữ một khoảng cách với cô .

- Anh hiểu em rất yêu anh . Nhưng cách để em trói buộc anh vào tình yêu đó làm anh ngao ngán Thanh ạ . Em chỉ sử dụng toàn thủ đoạn, những thủ đoạn bình thường nhất mà một đứa con nít cũng có thể nghĩ ra .

Ngọc Thanh cười nham hiểm:

- Biết vậy sao anh không tránh ? Lẽ nào anh không thông minh hơn con nít sao ?

Khắc Minh thản nhiên:

- Anh có nhận ra và anh khâm phục em ở chỗ em biết cách trói buộc . Em đặt anh vào hoàn cảnh đã rồi thì anh còn biết làm gì hơn là cam chịu tất cả, vì trách nhiệm của một người đàn ông .

Ngọc Thanh toan nói thì anh chận lại:

- Trước đây vì đứa con nên anh chấp nhận để em khống chế ràng buộc, anh không yêu em nhưng vẫn tự nguyện làm một người chồng , một người cha, vì con anh . Nhưng bây giờ đứa bé không còn nữa, chúng ta đâu còn gì để giữ mối quan hệ này . Em nghĩ sao ?

Ngọc Thanh hét lên:

- Vậy ra tôi đã giúp anh giải thoát chứ gì ? Rốt cuộc thì tôi đã tự hại mình . Trời ơi! Khi em phá thai, em chỉ nghĩ đến chuyện trả thù anh, làm khổ anh, bắt anh phải ngày ngày cận kề em để bỏ quên Phương Nghi .

- Và em đã đạt được mục đích rồi, em không thấy thỏa mãn sao ?

- Trời ơi! Sao tôi ngu vậy hở trời ? Tôi đã tính sai rồi .

Khắc Minh nhìn cô bằng ánh mắt ghê sợ:

- Dù em đã gây cho anh những điều khốn đốn, anh vẫn không vì vậy mà trả thù nhưng nếu em quấy rối Phương Nghi thì anh không bỏ qua cho em đâu .

- Tôi thích đấy, tôi sẽ cho nó ăn axít, anh làm gì được tôi .

Khắc Minh nhìn cô như đe dọa, anh điềm tĩnh:

- Anh hy vọng đây chỉ là lời hăm dọa suông .

Ngọc Thanh ngồi lặng người ngẫm nghĩ . Rồi cô rít lên:

- Bây giờ anh muốn bỏ rơi tôi phải không ?

- Em khoan kết luận điều đó . Anh muốn em bình tĩnh suy nghĩ lại tất cả những điều mình làm, những thủ đoạn mình xử dụng . Rồi công bằng phân xét xem một người đàn ông có đủ cản đảm yêu mẫu phụ nữ như vậy không ? Lúc đó em sẽ không thấy hận anh .

Thấy Khắc Minh chuẩn bị về cô nhìn anh chăm chăm:

- Chừng nào anh đến nữa .

- Em khỏe rồi, chắc chắn sẽ không cần đến anh, cho nên anh không đến, nhưng khi nào muốn đi làm thì cứ phone cho anh . Anh sẽ bảo cô thư ký sắp xếp .

Ngọc Thanh đứng trước mắt Khắc Minh, cô chống nạnh, dáng điệu thách thức:

- Đó là cách nói rào đón để tôi hiểu thân phận mình đó hả ? Tôi không cần .

- Tùy em .

Anh tránh cô và đi nhanh ra cửa . Ngọc Thanh xuôi tay đứng nhìn theo . Cô bỗng hét lên một tiếng, rồi xô ngã chiếc bàn, đập phá tơi bời trong phòng như một người điên . Và tiếng ồn do chính mình gây ra như kích thích cơn giận, cô khóc ngất:

- Mình sai lầm rồi, ngu quá, để thua trí họ rồi . Trời ơi, tức chết không hở trời ?

Cô khóc lên nức nở . Bây giờ mới nhận ra rằng mình đã phạm sai lầm không gì cứu chữa được . Chỉ một phút ghen tương mù quáng, cô đã tự hủy bao nhiêu công lao nhẫn nhịn, chinh phục, mưu kế … Mất Khắc Minh rồi cô không còn gì cả . Trở lại từ đâu cũng không thể được . Càng nghĩ cô càng muốn hóa điên vì tuyệt vọng .

-----------------

Có tiếng gõ cửa, Phương Nghi bước ra cửa, cô rất ngạc nhiên khi thấy thuyền trưởng Nguyên đứng đó . Không phải ngạc nhiên vì thấy ông, mà vì cách ăn mặc lịch thiệp và trịnh trọng . Cô mở rộng cửa rồi cười tò mò:

- Ông vừa đi đâu về thế ?

- Không đi đâu cả . Tối nay tôi muốn mời em đi chơi .

- Đi chơi hả ?

- Em có hẹn với ai không ?

- Không . Nhưng ông làm em ngạc nhiên quá .

- Ngạc nhiên cái gì ?

Phương Nghi định nói nhưng lại thôi . Nếu là Phúc thì cô sẽ tự nhiên nhận xét hắn . Còn với thuyền trưởng Nguyên thì cô không dám, vì ông thuộc lứa tuổi khác cô . Không thể tự do ăn nói lung tung được .

Cô thay đồ, rồi tung tăng đi theo ông ra xe . Nhưng vừa ra đường thì Phúc cũng vừa tới, hắn cố ý đậu xe sát đầu xe thuyền trưởng Nguyên, như đối đầu nhau . Hắn lầm lì bước xuống:

- Nghi đi đâu vậy ?

- Đi chơi . Phúc đến tìm Nghi đó hả ?

- Nghi thấy rồi đó .

- Sao Phúc không tới sớm hơn một chút .

Hắn nhìn thuyền trưởng Nguyên một cái, nói đầy ngụ ý:

- Có thế chiều nay Phúc là người tới sau . Nhưng xét cho cùng thì Phúc đã tới với Nghi trước, đúng không ?

Thuyền trưởng Nguyên im lặng chờ thái độ của Phương Nghi . Nhưng cô không hiểu, cô ngơ ngác nhìn Phúc:

- Tới trước, tới sau là sao ? Nghi không hiểu Phúc muốn nói gì vậy ?

- Phúc chỉ nói vậy thôi, để người trong cuộc tự hiểu .

- Hôm nay Phúc lạ quá .

- Phúc muốn rủ Nghi đi nhảy .

- Ồ, không được, không được đâu .

- Sao vậy ?

- Tại lúc này Nghi không thích đến đó . Vả lại nghĩ bạn đi chơi rồi .

- Vậy thì Phúc về .

Nói xong hắn bỏ lên xe, rồ máy thật nhanh rồi phóng vút đi . Phương Nghi đứng yên suy nghĩ:

- Hôm nay Phúc lạ quá, ông không biết đâu nhiều lúc rủ đi chơi mà em không đi, anh ta cũng không hề giận vậy mà bây giờ lại nổi giận, em không hiểu được .

Thuyền trưởng Nguyên mỉm cười:

- Có thể cậu ấy không thích em có bạn . Nhưng thôi, mình đi chứ cô bé ?

- Vâng .

Ông đã đặt trước bàn ăn trong một nhà hàng sang trọng . Căn phòng có vẻ ấm cúng và đẹp huyền ảo vì những ngọn nến . Có cả bình hoa hồng thật lớn đặt trên bàn . Phương Nghi nhìn quanh:

- Đẹp quá! Ông đã chuẩn bị trước đấy à ?

- Em thích không ?

- Thích lắm .

Thuyền trưởng Nguyên ngồi đối diện với Phương Nghi tư lự:

- Ngày mai tôi đi rồi, cho nên tối nay tôi muốn nói với em một chuyện quan trọng .

Phương Nghi ngồi thẳng người, sẵn sàng nghe . Cử chỉ của cô làm Nguyên hơi chùn lại . Giá cô hiểu và có vẻ e thẹn, ông sẽ dễ bày tỏ hơn . Cô hồn nhiên quá làm ông khó mà nói . Nhưng ông vẫn điềm tĩnh nhìn cô:

- Em có đoán được chuyện tôi sắp nói không ?

Phương Nghi lắc đầu:

- Không, em nghĩ ông gặp chuyện gì đó ghê gớm lắm, nên ông muốn nói với em cho nhẹ .

- Tôi hoàn toàn không gặp chuyện gì ghê gớm cả . Nhưng khi nói với em rồi, tôi hạnh phúc hay đau khổ đều do em quyết định .

- Ui!

Phương Nghi tròn xoe mắt ngạc nhiên:

- Em quan trọng đến vậy sao ?
- Có lần tôi đã nói điều đó và bây giờ tôi lại nói thì em có cảm nhận được không Nghi ?

- Em hả ? Em …

- Tôi không còn trẻ để nói với em những câu tỏ tình lãng mạn . Mong em hiểu và miễn cho tôi phải chinh phục . Nhưng em nên hiểu một điều là trong đời tôi chưa bao giờ gặp một tình yêu say mê, sâu sắc như vậy .

Phương Nghi sợ run cả người, cô lắp bắp:

- Ông … ông yêu em ?

- Ngay từ lúc gặp đầu tiên, khi thấy em đi thơ thẩn trên tàu .

- Trời ơi, em không tưởng tượng được . Bây giờ em cũng không biết phải nói gì, thật tình là em …

- Sợ tôi lắm phải không ?

Phương Nghi lí nhí:

- Em cũng không biết nữa .

Thuyền trưởng Nguyên thở dài:

- Không ngờ chuyện này làm em sợ .



chương: 22



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
4658 lượt đọc

Màu Hoa Hạnh Phúc

Hồng Thảo cũng gật đầu:

- Xin lỗi anh nghe.

Rồi hai cô kéo Anh Thư đi. Ra khỏi căn tin Anh Thư cự nự:

- Ta nói chưa hết, tự nhiên kéo đi à, chưa biết tên ổng chứ bộ.

- Mi nói kiểu đó
8945 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
7880 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
7273 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
7595 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
12089 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6293 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
7727 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
8727 lượt đọc

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
11718 lượt đọc

xem thêm