Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 15
Ông Trung gằn giọng:
- Muốn ngủ thì cứ việc ngủ, đi cho khuất mắt tao, tao không muốn thấy mặt mày nữa.
- Cái gì, đuổi hả ? Ba cũng không thèm gặp tui hả ? Biết ngay mà ! Còn mày, mày có muốn gặp anh mày không ?
Phương Nghi cố nén sự ngán ngẩm, cô nhỏ nhẹ:
- Anh lên phòng nghỉ đi, chừng nào tỉnh rồi nói chuyện.
- Nhưng tao chưa muốn ngủ.
Ông Trung chợt đứng dậy, quát lên:
- Đi cho khuất mắt tao, đi ngay!
- Làm gì dữ vậy ba ?
- Mầy không đi, tao giết mày!
Đông cũng quát lên:
- Giết đi, giết đi cho đỡ khổ . Có ngon cứ giết đi!
Ông Trung run lên bần bật, ông cầm chiếc gạt tàn ném mạnh vào tường rồi bỏ lên phòng . Đông cũng nhào tới gạt bình bông trên bàn.
- Đập đổ hả ! Đập này, đập này !
Rổn, rảng, choáng, ầm ...Những tiếng rơi vỡ chát chúa làm Phương Nghi muốn hóa điên . Cô bịt chặt tai hét lên:
- Tôi không chịu nổi mọi người nữa . Đừng làm tôi khổ nữa .
Cô khóc ròng, rồi bỏ đi ra sân.
Đứng ở cổng, Phương Nghi nhắm mắt thổn thức . Mọi thư đều quá sức chịu đựng, cô muốn trốn đi, muốn xa lánh ngôi nhà này . Cô nấc lên "mẹ ơi", rồi bỏ chạy ra đường.
Cô đi như người mộng du . Không biết là bao lâu, cô đã đến nhà bà Liên.
Cổng không đóng, Phương Nghi đi thẳng vào phòng khách . Trong phòng không có ai ngoài Khắc Minh và Ngọc Thanh, cả hai đang xem chung một tờ báo . Phương Nghi đứng chôn chân ở cửa nhìn hai người . Cô muốn hóa dại để nhìn cảnh đó . Khắc Minh và Ngọc Thanh đều ngẩng lên nhìn cô rồi anh hỏi chậm rãi :
- Cô đến có chuyện gì không ?
- Mẹ tôi đâu?
- Đi về quê đám giỗ, mai mới lên.
Không cần biết mình đang làm gì, Phương Nghi lạc giọng:
- Tôi muốn nói chuyện với anh.
Ngọc Thanh lên tiếng, giọng khó chịu:
- Chuyện gì, giờ này tối rồi còn chuyện trò gì nữa, mai không được sao ?
Phương Nghi như không nghe, cô lặp lại:
- Tôi muốn nói chuyện với anh.
Khắc Minh nhún vai:
- Cũng được.
Anh nhìn Ngọc Thanh, cô nhướng mắt, rồi trề môi bỏ vào nhà trong, Khắc Minh chỉ tay:
- Cô ngồi xuống đi.
Phương Nghi bước tới ngồi đối diện với Khắc Minh, im lặng nhìn anh, Khắc Minh cũng nhìn lại cô:
Giọng Phương Nghi như van lơn:
- Trong đời tôi chưa bao giờ biết xin xỏ ai điều gì, nhưng bây giờ tôi van anh, buông tha cho gia đình tôi đi anh Minh, chúng tôi đã tới bước đường cùng rồi.
Khắc Minh ngồi ngửa ra ghế:
- Lần này thì ai bảo cô tới đây ?
- Tự tôi đến, không ai bảo cả .
- Có thể tôi sẽ không tấn công ba cô nữa . Nhưng cô có dám bảo đảm rằng anh Đông không quấy rối tôi không ?
Phương Nghi im lặng, Khắc Minh cười khảy:
- Không dám hứa phải không ?
- Tôi...
0 Đừng nói nữa . Cô không hiểu gì cả mà cứ đòi đứng ra giải quyết chuyện người lớn . Nếu tôi có nghe cô đi nữa thì anh Đông cũng không vì thế mà biết điều với cô hơn . Đầu óc cô để ở đâu vậy hả?
Phương Nghi bắt đầu thấy tự ái, môi cô mím lại , mắt trắng bệnh . Khắc Minh phẩy tay:
- Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cô nhớ không ? Cô không có chút hiểu biết gì cả thì đừng xen vào chuyện của tôi . Tôi không ác đến mức thẳng tay với cô . Nhưng cô phải biết mình là ai chứ.
Ngưng lại một lần, anh nói như bực mình:
- Tại sao không chịu về ở với mẹ ? Cứ bám theo ba cô lại thẩn thờ đau khổ, làm phiền người khác . Lòng tự trọng của cô để đâu.
- Đủ rồi, anh im đi!
Phương Nghi chợt cắt ngang, sự xúc phạm làm cô mất bình tĩnh, cô quắc mắt nhìn anh:
- Chà đạp một người đã ngã ngựa, anh tưởng vậy là cao thượng lắm sao?
- Không cao thượng, nhưng trong trường hợp này, không đến nỗi tồi tệ.
- Đừng làm tôi khinh bỉ nữa . Đừng nhắc đến điệp khúc cô không hiểu biết, cô không hiểu biết, có thể là ngoài đời tôi không bằng anh . Nhưng sự trong sáng, suy xét tôi hơn hẳn anh đấy.
- Vậy sao ?
- Anh làm gì còn tình người mà biết thông cảm với đau khổ của người khác . một người vô ơn như anh thì làm sao hiểu được thế nào là tình thương, sự hiếu thảo . Đồ vô lương tâm!
Mặt Khắc Minh sắt lại. Anh cười gằn:
- Còn gì nữa không ? Nói tiếp đi .
- Tất cả những điều anh làm trước đây, tôi đã im lặng chịu đựng . Nhưng bây giờ tôi không còn chịu được nữa, nếu còn chút lương tâm thì anh dừng lại đi.
Khắc Minh như giễu cợt:
- Đúng như cô nói, lương tâm là cái tôi không có, thế thì sao ?
- Đồ đểu!
Phương Nghi bật thốt, cô nhìn anh một cách căm hờn:
- Nếu không muốn bị tống ra khỏi cửa, đề nghị cô ăn nói cẩn thận lại đi!
- Ngược lại, anh mới là người cần ăn nói thận trọng, tôi cũng có thể tống anh ra cửa được đó.
Môi cô run lên:
- Tiếc rằng trước đây tôi ngốc quá, tự nhiên lại quen với một người đểu giả như anh . Rất may là tôi nhận ra sớm, còn hơn để gắn bó cuộc đời mình với một con người đáng khinh như anh.
- Tôi cũng cám ơn số phận không buộc tôi vào cô . - Khắc Minh nói ngắn gọn.
Phương Nghi đau điếng tâm hồn . Cô ước gì chết đi để đừng bị đau khổ như vậy . Sự thù hận, ghen giận, tuyệt vọng ... tất cả làm cô khốn khổ đến mất trí . Trong khi ở đây Khắc Minh ném vào mặt cô những câu xúc phạm thẳng thừng thì ở trong kia, chính ngôi nhà của mẹ cô, Ngọc Thanh thong dong chờ anh vào như chính nhà của mình . Cảm giác hất hủi chà đạp làm lòng cô tê điếng . Cô quắc mắt nhìn Khắc Minh.
- Thế rằng một ngày nào đó, tôi sẽ làm cho anh thân bại danh liệt như anh đã làm với ba tôi.
- Xin mời.
Khắc Minh ngừng lại một lát rồi cười khảy:
- Nếu tôi thân bại danh liệt thì cũng đến như ba cô là cùng . Cô nói điều đó tôi tin lắm vì như người ta bảo con nhà tông không giống lông cũng giống cánh . Ba cô độc ác như vậy, làm sao con gái ông ta không thừa hưởng dòng máu vô nhân đạo của ông ta.
Phương Nghi trừng mắt nhìn Khắc Minh, tưởng như cô có thể giết được anh vì uất ức. Toàn thân cô run lên, căng thẳng như sợi dây dàn.
- Cũng như anh thôi, có một người mẹ lăng nhăng nên cũng giống mẹ, vừa chia tay với người này đã quen với người khác . Người ta bảo mẹ nào con nấy đâu có sai.
Khắc Minh nhìn như muốn nuốt cô:
- Câm miệng lại!
- Tôi không câm, còn nữa, lâu nay tôi yên lặng vì hy vọng một ngày nào đó anh nhìn lại mình . Nhưng anh càng ngày càng tỏ ra độc ác, anh bị ai giật dây vậy ?
Khắc Minh nghiến răng:
- Ra khỏi đây ngay . Tôi không muốn thấy mặt cô nữa!
Phương Nghi quát lại:
- Không ra, Hãy nghe đây, Anh thương ba anh sao không chịu nhìn lại con người của ông ta . Thấp tài thua trí ba tôi thì phải chịu thua thiệt , dùng tay người khác trả thù . Hèn lắm!
Khắc Minh như nổi điên . Chỉ bằng một bước, anh đã nhảy tới trước mặt Phương Nghi, thẳng tay tát vào mặt cô . Không phải một mà hai, ba . Anh lắc vai Phương Nghi một cách phũ phàng nhất:
- Từ đây về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi, nghe rõ chưa . Ra khỏi đây ngay!
Ngọc Thanh đứng tựa cửa từ lúc nào . Cô khoanh tay trước ngực, hất mặt về phía Phương Nghi:
- Sao không chịu đi ? Người ta đuổi mà còn đứng đó lì thật.
Qua phút choáng váng . Phương Nghi định thần lại, cô đưa tay lên môi . Một dòng máu tuôn ra bên miệng . Cô nhìn ngón tay dính máu của mình, rồi căm hờn nhìn Khắc Minh:
- Ngày nào, tôi còn sống, tôi sẽ còn nhớ buổi tối này . Hãy chờ đó, chính anh sẽ trả giá hành động này.
Cô quẹt môi mình, rồi quay người bỏ chạy ra ngoài.
Khắc Minh buông mình xuống ghế . Vẻ chán chường mệt mỏi . Ngọc Thanh ngồi sát vào anh.
- Đừng để ý đến nó nữa anh, anh buồn lắm phải không ?
Khắc Minh lắc đầu không trả lời .Anh để yên cho cô vuốt ve với tất cả sự âu yếm tình tứ nhất . Những cử chỉ đo làm anh thấy dễ chịu một chút, sự căng thẳng như dịu đi . Ngọc Thanh quàng tay qua cổ anh, rủ rỉ:
- Tối nay em ở lại với anh nha, anh chịu không ?
Khắc Minh nhìn cô ngạc nhiên, nhưng không phản đối, dù sao có một người biết chia sẻ cạnh mình vẫn hơn phải một mình đối diện với những ray rức của chính mình:
Ngọc Thanh thỏ thẻ nhắc lại.
- Anh chịu em ở lại với anh không ?
- Tùy em Thanh ạ.
- Để em làm cho anh hết buồn.
Cô đứng dậy uyển chuyển đi lại phía tủ lấy chai rượu và hai chiếc ly đặt trên bàn . Rồi vào bếp làm một đĩa thịt nguội . Cô ngồi xuống cạnh Khắc Minh.
- Tối nay em sẽ làm bạn với anh . Giọng như những mỹ nữ chuốc rượu cho đấng quân vương trong phim vậy đó . Anh chịu không ?
Khắc Minh cười khì:
- Em giàu tưởng tượng quá Thanh à.
- Anh có biết tại sao không ?
- Tại sao ?
- Vì ... mà thôi, lát nữa em sẽ nói . Bây giờ cụng ly nha.
Ngọc Thanh bắt đầu rót rượu ra ly . Cô không uống mà kề ly tận môi Khắc Minh:
- Uống đi anh.
Cô cười hài lòng nhìn anh nốc hết ly này đến ly khác . Vừa ngã ngớn, vừa dịu dàng săn sóc . Khắc Minh mở bớt nút áo cho đỡ nóng . Anh bắt đầu thấy cả người hừng hực, chếch choáng . Nhìn khuôn mặt Ngọc Thanh kề cận bên mình, anh kẽ ôm ngang người cô.
- Em dễ thương lắm Thanh . Em an ủi anh chứ không làm khổ anh . Cám ơn em lắm.
Cô liếc anh thật dài:
- Có thương em thật không ?
Khắc Minh lẩm bẩm:
- Em chỉ tôn thờ anh, chứ không thù nghịch khinh bỉ, không đày đọa tinh thần anh
- Tại em yêu anh.
Anh ngước lên nhìn cô . Ngọc Thanh đứng dậy, ngồi lên chân anh . Cô thì thầm bắt tất cả sự mơn trớn:
- Em yêu anh nhiều lắm, anh hiểu không ?
- Anh hiểu.
- Thế anh có yêu em không ?
- Chắc có.
- Anh nhắc lại đi.
- Anh yêu em.
- Vậy thì em là của anh rồi đó.
- Cám ơn em.
Ngọc Thanh chợt đứng dậy đóng cửa phòng khách, cô tắt đèn và dìu Khắc Minh lên phòng:
- Anh đi nổi không ? Em đỡ nghe . Anh mệt rồi đó, lên ngủ .
Lần đầu tiên vào phòng Khắc Minh, nhất là vào giờ này, Ngọc Thanh có cảm tưởng mình vừa đám cưới xong và đúng là cô dâu hạnh phúc nhất.
Khắc Minh yên lặng nhìn cô . Anh chợt nhớ cảm xúc lung lay cả tâm hồn khi vào buổi trưa đó, anh đã nhìn thấy một Phương Nghi tinh khiết đứng trước mặt . Đẹp như nữ thần, lúc ấy anh trân trọng gìn giữ chưa dám đụng đến trái cấm . Còn bây giờ, trước Ngọc Thanh táo bạo và chủ động . Khắc Minh chỉ còn thấy mình với cảm giác tham lam, muốn hưởng thụ vô trách nhiệm . Anh kéo cô ngã áp vào mình . Ngọc Thanh cuồng nhiệt hưởng ứng.
Trong cơn say, Khắc Minh trở thành thô bạo, ích kỹ thỏa mãn bản thân . Ngọc Thanh cam chịu điều đó . Vì cô biết đó là sự trói buộc vĩnh viễn anh vào cô . Có như vậy cô mới hất Phương Nghi ra khỏi đời anh một cách trọn vẹn.



chương: 15



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
7150 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
7795 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
7416 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
15096 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
17550 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
11275 lượt đọc

Mùa Thu Hoa Tím

Thiên Hương loay hoay soạn đồ vào giỏ .Chỉ với vài bộ đồ và một chồng tập sách vừa đủ để học thi .Tối qua,dì Hân đích thân xuống để đón cô lên thi đại học .Thiên Hương không muốn như
7945 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6374 lượt đọc

Ngõ Vắng Mênh Mông

Lúc nầy bận học thi nên Tử Lan và Hài Trâm đăng ký cơm tập thể . Chiều nay hai cô gái đi lãnh cơm . Đây là lần đầu tiên họ bước vào nhà ăn của trường.

Vào giờ tan học, nhà ăn đông
9947 lượt đọc

Hoa Hồng Mùa Xuân

- Vậy thì em cứ nghĩ rằng, nếu không có chỗ này em cũng tìm chỗ khác

Hải Vân kêu lên:

- Làm sao em nghĩ như vậy được. Em lo đến nhói tim luôn. Anh biết rồi, nếu không bị vướng lý lịch
5035 lượt đọc

xem thêm