Truyện tiểu thuyết

Chia Ly Là Màu Tím - Hoàng Thu Dung

chương: 14
- Alô.
- Anh Minh phải không ? Ngọc Thanh đây.
- Nghe giọng nói là nhận ra ngay, có chuyện gì không Thanh?
- Anh về bấy giờ chưa?
Khắc Minh nhìn đồng hồ, gần năm giờ . Anh mỉm cười:
- Sắp về.
- Lát nữa anh xuống quán nước nghe, em chờ anh dưới này.
- OK, mười phút nữa tôi xuống.
- Dạ.
Khắc Minh gác máy, dọn giấy tờ trên bàn cho vào ngăn tủ, vừa nghĩ về Ngọc Thanh . Từ lúc ra viện đến giờ anh và cô khá thân nhau . Hầu như ngày nào cô cũng đến công ty tìm anh . Đến nỗi anh xem điều đó thành thói quen . Lâu lâu cô không đến anh đâm ra thấy vắng.
Khắc Minh xuống quán cà phê trước công ty, vô tình nơi đây biến thành điểm hẹn của anh và cô . Anh thoáng cười khi thấy ly cà phê đã gọi sẵn . Ngọc Thanh lúc nào cũng chu đáo trước những sở thích của anh.
- Sao hôm nay Thanh về sớm vậy ?
Ngọc Thanh cười lắc đầu như không muốn trả lời . Cô nũng nịu:
- Chiều nay đừng ngồi đây nữa, anh đưa em đi chơi được không ?
- Đi đâu.
- Đi lung tung, và đến chỗ nào mình thích.
- Cũng được.
Khắc Minh gọi tính tiền rồi cũng kéo ghế cho cô bước ra . Cả hai đi song đôi ra đường.
Ngồi phía sau anh, cô nghiêng người tới trước, gần như áp mặt lên vai anh . Sự va chạm làm cô vui thích . Cô hơi nhắm mắt thả mình trong sung sướng . Khắc Minh bây giờ là của cô, của chỉ một mình cô . Anh đã đoạn tuyệt với Phương Nghi thì không lý do gì lại không đón nhận cô . Cô yêu anh nhiều hơn khi biết mình có quyền hy vọng.
- Đi đâu đây Thanh ?
- Cứ chạy đi, em chỉ cho.
Cả hai đi ra bờ sông . Ngọc Thanh khẽ liếc Khắc Minh, cô tìm hiểu ý nghĩ của anh . Cô biết đây là nơi mà trước kia anh và Phương Nghi thường hay ra chơi . Việc anh đưa cô ra đây chứng tỏ anh rất chiều cô . Nhưng liệu cảnh vật có gợi cho anh nhớ Phương Nghi không ? Hay sự hiện diện của cô sẽ xóa tan đi những ấn tượng về Phương Nghi.
Thấy Khắc Minh nhình mông lung ra xa, Ngọc Thanh hỏi khẽ:
- Anh nghĩ gì vậy, anh Minh ?
Khắc Minh quay lại cười:
- Sống ở thành phố ồn ào quá . Được những phút thi giãn thế này thật quí.
- Anh thường ra đây không ?
- Lúc trước có . Nhưng sau này thì không ?
- Sao vậy ? Ở đây có kỷ niệm gì đó làm anh buồn à ?
- KHông, tôi đã quên nó lâu rồi.
Ngọc Thanh nhìn anh, sung sướng lâng lâng trong lòng . Bất giác cô đứng sát anh hơn.
- Đi chơi thế này em thấy hạnh phúc quá.
Khắc Minh quay lại nhìn cô . Vẻ mặt rạng rỡ của cô làm anh thấy ngạc nhiên . Anh nhìn Ngọc Thanh chăm chú, cố hiểu xem cô nghĩ gì . Cô cũng ngước lên nhìn anh . Cặp mắt tình tứ quyến rũ . Cái nhìn làm anh chợt hiểu.
- Anh có biết cả tháng nay em làm gì không ? Suốt ngày chẳng có việc gì ngoài đi ra đi vào, cho chiều xuống để gặp anh . Cuộc sống của em bấy giờ chỉ có anh là niềm vui .
Khắc Minh ngạc nhiên:
- Vậy Thanh không đi làm sao ?
Ngọc Thanh cúi mặt, chớp mắt như muốn khóc:
- Em bị đuổi việc lâu rồi anh Minh ?
- Sao vậy ?
- Tại anh Đông biết em lo cho anh, ảnh không tin em nữa.
Cô úp mặt vào tay:
- Em đã xin nhiều chỗ, nhưng người ta không nhận . Mà em không đi làm thì không có lương, ngày nào cũng bị mẹ dằn vặt em khổ sở lắm.
Nói rồi cô úp mặt vào ngực Khắc Minh, cô khóc thật nhiều, nhưng đôi mắt cứ ráo hoảnh, cô bèn nói giọng tha thiết.
- Riết rồi em không biết phải trốn đi đâu. Nhiều lúc muốn chết cho rồi.
Khắc Minh vỗ nhẹ vai cô, tội nghiệp:
- Sao Thanh không nói với anh ?
- Em sợ làm phiền anh.
- Thanh đã giúp đỡ anh như vậy, thì việc lo cho Thanh một chỗ làm là bổn phận của anh, em không nên ngại.
Ngọc Thanh thì thầm:
- Em không muốn làm anh vướng bận.
- Tại sao lại vướng bận ? Mai anh sẽ nói với giám đốc . Có thể tuần sau em đến để phỏng vấn, đầu tháng vào làm luôn.
- Thật không anh ?
Cô nói với giọng mừng rỡ, và ôm cổ Khắc Minh ngã đầu trên vai anh . Cô làm tất cả mọi cử chỉ mời mọc để anh hưởng ứng, cô nói mơn trớn, giọng ngọt ngào, mơn man như rót vào lòng cảm giác xúc động.
- Không ngờ anh lo cho em như vậy . Anh là cứu cánh của đời em, không có anh em sẽ sống vô vị lắm . Em nhớ ơn anh suốt cả đời em.
Khắc Minh choàng tay qua ngang lưng Ngọc Thanh, giữ cho cô khỏi ngã.
- Đừng như vậy Thanh à . Thanh đã vì anh thì anh phải vì Thanh . Đây không phải là chuyện ơn nghĩa gì cả .
Anh đỡ cô ngồi lên, dịu dàng:
- Lẽ ra Thanh phải nói với anh chuyện này lâu rồi . Đơn giản như vậy sao em cứ tự đẩy vô mình . Từ đây về sau đừng làm vậy nữa nghe không ?
- Dạ.
Cô trả lời ngoan ngoãn, ngồi yên lặng bên Khắc Minh, thỉnh thoảng ngước nhình anh . Thấy Khắc Minh trầm tư nhìn ra xa, cô nhìn theo anh, không hề cảm nhận được gì ngoài sự sung sướng . Chẳng phải cô đang bắt đầu thay thế Phương Nghi trong lòng Khắc Minh sao ? Thật không có sự chiến thắng nào kiêu hãnh hơn chiến thắng của cô.
Cả hai ngồi bên nhau đến tôi . Rồi anh đưa cô về, như người yêu, như đã thật sự hò hẹn . Chia tay với anh ở cổng, cô hình dung đến một cái hôn thật cuồng nhiệt ... Và sau đó thì Khắc Minh thật sự là của mình cô . Chỉ còn thời gian mà thôi.
Hai tuần sau, Ngọc Thanh chính thức vào làm ở công ty Hiệp Hoa . Cô bán xe riêng của mình, để mỗi sáng chiều Khắc Minh đưa đón đi làm . Và tất cả những đối đầu của Khắc Minh với công ty Liên Cương cô đều theo dõi sát, với một niềm thích thú không giới hạn.
Khắc Minh xuất viện đã hơn một tháng nhưng anh không kiện Đông ra tòa, dù anh nắm tất cả bằng chứng của Đông . Anh muốn trả thù theo cách của mình.
Và Đông như con thú bị sa vào khung lưới mà Khắc Minh bủa vây . Hắn ra sức thuyết phục ông Trung vay vốn ngân hàng đầu tư cho một hợp đồng mới . Đối với Đông, đây là chuyện sống còn để cứu vãn hoạt đông của công ty Liên Cương . Đông đã ngang nhiên giải tán cách chi nhánh của tổng công ty khi ông Trung nằm dưỡng bệnh ở nhà rồi huy động tất cả vốn liếng qui về công ty Liên Cương . Hắn mang tâm trạng của người đặt hết tiền vào canh bạc cuối cùng, quyết sống chết một trận với công ty Hiệp Hoa.
Một tháng sau, toàn bộ xi măng và sắt thép công ty Liên Cương nhập về đều trở thành hàng tồn kho . Công ty Hiệp Hoa đã ngang nhiên chiếm lĩnh thị trường với giá chênh lệch đến 5%.
Ông Trung bị Đông đặt vào tình huống đã rồi, không còn cách nào khác hơn phải tham gia với mức thấp nhất . Nhưng Khắc Minh đã ra tay trước ông . Anh cương quyết thuyết phục ông Dương tiếp tục giảm giá . Và ông Dương , dù xót ruột vì mất lời, vẫn nén lòng để Khắc Minh quyết định mọi việc . Ông hy vọng Khắc Minh sẽ loại trừ bớt một đối thủ ngang tầm với ông, vì anh luôn biết rõ điều mình làm.
Sáng nay công ty Liên Cương liên tiếp nhận điện thoại của các khách hàng . Họ rút lại các hợp đồng vì không cạnh tranh với cách khách hàng của công ty Hiệp Hoa .
Ông Trung ngồi chết lặng bên bàn làm việc . Choáng váng vì những cú điện thoại . Ông cảm thấy sự sụp đổ không tránh khỏi trước mắt . Sức năng của tuổi già, của thất bại như đè lên vai ông . Ông mệt mỏi đến không đủ sức để gọi Đông vào trút cơn thịnh nộ của mình mà ông chỉ ngồi lặng một mình hàng giờ trong văn phòng . một mình ông đối điện với đau khổ của mình.
Ở phòng đối diện . Đông cũng gục xuống bàn, lần đầu tiên anh khóc sụt sùi như đứa con nít . Rồi anh bấm số điện của Khắc Minh . Vừa nghe alô, anh đã gào lên:
- Minh, mày làm gia đình tao sạt nghiệp thế này chưa đủ hay sao, mày là thằng khốn nạn!
Giọng Khắc Minh bình thản:
- Có thể lắm.
Đông tức điên người:
- Nếu mày không ngừng hạ sát, tao sẽ giết mày.
- Anh Đông này, nếu anh không muốn vào tù thì đừng động vào tôi, khôn hồn thì hãy giữ lấy mạng . Chỉ cần anh rục rịch một chút là tôi sẽ cho anh vào tu . Đừng bắt tôi phải đưa chuyện hôm trước ra tòa.
- Mày ... mày là thằng ...
- Nếu không còn chuyện gì để nói thì tôi cúp nghe.
Cụp một tiếng . Khắc Minh đã gác máy . Đông điên tiết đấm mạnh tay xuống bàn rồi khóc rống lên huhu . Anh đứng dậy quăng ghế vào tường thét lên:
- Khốn nạn, khốn nạn quá mà!
Tiếng đập phá vang qua phòng ông Trung . Ông đứng dậy lặng lẽ bỏ về . Nếu bây giờ thằng con trời đánh đó có biến đi, ông cũng chẳng hoài công đi tìm nó . Giờ đây chỉ còn Phương Nghi là chỗ dựa tinh thần của ông mà thôi.
Buổi tối về nha, hai cha con ngồi lặng lẽ trong phòng khách thì Đông về . Anh say lúy túy . Vừa vào nhà anh đã lè nhè.
- Mất hết rồi, nát bét hết rồi . Bây giờ tới vợ con cũng không thèm nhìn . Tối nay con ngủ đây được không ba ? Okay đi.



chương: 14



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 |

truyện Chia Ly Là Màu Tím được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chia Ly La Mau Tim. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
14295 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
17511 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
9302 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
8868 lượt đọc

Có Một Ngày Biển Tím

Cô ngồi bên cạnh Huệ Linh mà có cảm giác như mình là con nha đầu bên cạnh vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Dĩ nhiên cảm giác đó rất khó chịu. Nhưng không thể trốn tránh, vì cô còn nợ Huệ Linh
4884 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
8000 lượt đọc

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
11974 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2727 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
7509 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
15038 lượt đọc

xem thêm