Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 8
"Đi kiểu đó, chị ấy chọc chịu gì nổi" - Ý nghĩ đó làm Thúy An hơi cụt hứng, cô tìm cách nói khác đi :

-Thì em với chị đi chợ xong, rồi ghé chị Linh luôn .

Chị Hoa cười tủm tỉm :

-Nói gì đi với chị, hai đứa đi mới có ý nghĩa chứ . Chị chấm thằng nhỏ đó rồi .

Thúy An nhăn mặt :

- Khổ chị với chị Linh ghê, ảnh mà nghe đuợc thì em có nuớc trốn luôn, người trong cuộc không có gì, mà nguời lớn thì cứ xúc tác, chẳng tự nhiên tí nào .

- Nhưng mà em có thích nó không ? Nói thật coi .

Thúy An đứng dậy :

- Em thích đi làm , có chịu chưa ?

Nói xong, cô bỏ chạy vào phòng, cô tránh nhắc tới Huy Bình truớc mặt mọi nguời, không phải vì ngượng, cũng không phải là không thích, mà là sợ ai cũng chăm bẳm chuyện này . Nhà cô mà cũng giống Hạ Linh thì sẽ làm Huy Bình hiểu lầm cả cô nữa .

Nhưng nêu phải trả lời có thích Huy Bình không thì cô thật lòng không trả lời đuợc .

Một tuần trôi qua thật chậm, nhưng cuối cùng cũng tới ngày thứ hai . Buổi sáng Huy Bình đến đón cô khá xớm . Lúc đó cô còn chuẩn bị trên phòng . Chị Hoa mời anh vào phòng khách, rồi chạy lên hối Thúy An :

-Nhanh đi, đừng bắt nguời ta chờ lâu .

Thúy An hối hả thay áo, cô định đi xuống thì bị chị Hoa giữ lại :

-Xong công việc nhớ ghé chị Linh nói một tiếng nghe .

Đang gấp nên Thúy An chẳng có lòng nào để ý chuyện đó, cô dạ bừa rồi chạy nhanh xuống cầu thang .

Huy Bình đứng dậy khi thấy cô , anh không cần giữ ý, mà quan sát cô một cách công khai rồi gật đầu:

-Tốt lắm .

Thúy An không hiểu anh nói tốt cái gì . Nhưng cô không muốn hỏi, cách Huy Bình quan sát mình như đã thân nhau, làm cô có cảm giác lạ lùng lẫn xấu hổ .

Huy Bình đưa cô đến văn phòng công ty . Không hiểu ma xô quỷ khiến gì mà khi cả hai vào đến của thì gặp mẹ anh đi ra .

Phải nói là tim Thúy An đứng lại khi thấy bà , trong một phút, cô có ý định quay về ngay lập tức, nhưng Huy Bình đã nhanh trí nắm tay cô, kéo cô đi về phía mẹ, giọng anh hết sức thản nhiên :

- Mẹ đi đâu sớm vậy ?

Thúy An gật đầu chào bà, nhưng bà không nhìn cô, mà ngó sang Huy Bình :

- Con đi đâu đây ?

- Con có chút công việc

- Mấy ngày nay sao không về nhà, liệu có trốn đuợc mẹ hoài không, tối nay về nói chuyện .

Thúy An len lén rút tay khỏi tay Bình, nhưng anh dằn lại giữ yên . Cử chỉ đó không thoát khỏi ánh mắt bà Tuyết, bà cười khan một tiếng rồi bỏ đi .

Thúy An thở dài:

- Lần sau nếu có gặp như vầy, anh đừng làm như lúc nãy đuợc không, phải nói thật với bác đi thôi, tôi sợ bị liên lụy lắm .

- Đừng nói chuyện đó lúc này, đi theo tôi .

Thúy An không nói gì nừa, cô lẽo đẽo đi theo Huy Bình đi dọc dãy hành lang, anh ra hiệu cho cô vào căn phòng nằm ở góc cầu thang, rồi gõ cửa . Bên trong có tiếng vọng ra :

- Vào đi .

Huy Bình đẩy cửa , nhuờng Thúy An vào trước, cô tò mò nhìn vào phòng ...
Không có ai ngoài một nguời đàn ông lớn tuổi ngồi sau bàn . Chỉ thoáng nhìn ông ta, Thúy An nghĩ ngay đến một người suốt ngày cặm cụi bên chồng sách, cặp kính cận của ông ta dày cộm . Không biết sau này cô có bị như vậy không .

Huy Bình ngồi xuống salon, anh ra hiệu cho Thúy An ngồi phía đối diện . Rồi nói với nguời đàn ông :

-Con đưa cô Thúy An đến làm quen với công việc, chú chuẩn bị sẵn rồi phải không ?

Anh quay qua Thúy An:

-Cô sẽ làm chung với chú Mười, phòng này hơi buồn một tí nhưng điều kiện làm việc không tệ đâu ,

Thúy An không biết nói gì hơn là gật đầu . Cô nhìn nhìn chú Mười . Ông cũng nhìn cô mỉm cuời dễ chịu :

-Chỗ này yên tịnh quá, không vui như mấy phòng khác, nhưng làm từ từ sẽ quen thôi cháu à .

-Dạ .

-Cháu tốt nghiệp sư phạm phải không ?

-Dạ .

-Làm cô giáo thì tiếp xúc với học trò, còn dịch sách thì tối ngày ngồi một chỗ, chán lắm, cháu chuẩn bị tinh thần nghe .

-Dạ cháu cũng được, miễn có việc làm thôi, con không xin được chỗ dạy, nên làm cái gì con cũng thích cả . Dạ, chừng nào làm được hả bác?

-Cháu muốn chừng nào?

-Dạ, ngay hôm nay được không bác?

Huy Bình lập tức lên tiếng:

-Ngày mai bắt đầu cũng được, không việc gì phải gấp, hôm nay chỉ đến cho biết chỗ thôi.

Chú Mười bật cười:

-Mai bắt đầu cũng được, không gấp đâu.

-Dạ.

Huy Bình khoát tay một vòng:

-Cô thích chỗ này không?

-Dạ.

-Tốt, vậy bây giờ về, ngày mai tự đến một mình được phải không?

-Ðược chớ, tôi lớn rồi mà.

Huy Bình nhìn cô một cái, rồi đứng dậy. Thúy An cũng cười chào chú Mười, rồi đi theo anh.

Ra ngoài, Huy Bình bắt đầu lên tiếng:

-Cho dù cô có cần việc đến mức chết đi được, cũng không nên gấp như thế, nếu người nào đó không phải là chú mười, chắc cô sẽ bị lợi dụng.

-Tại sao?

-Chẳng tại sao cả, đơn giản là vì khi đi làm, người ta không thích nhường nhịn lắm đâu. Có gì thì nên hỏi bà chị, cô có hơi nhiều chị để hỏi đó.

-Tôi cũng thấy vậy, cả anh nữa.

Huy Bình chợt quay lại:

-Cả tôi nữa à, cô cũng thấy cần cả tôi sao? Thật hân hạnh.

Thúy An đã nói thật, nhưng cách trêu chọc của Huy Bình làm cô bất mãn, thế là cô làm thinh.

Hôm sao cô đến chỗ làm thật sớm, công việc của cô là dịch những tài liệu tiếng Anh sang tiếng Việt. Công việc không dễ cũng không khó, nói chung là không có gì phải phàn nàn. Huy Bình tìm cho cô việc làm thật thích hợp.

Ngày đầu tiên cô đã thể hiện mình là một nhân viên cần mẫn, đến nỗi hết giờ cũng không muốn về.

Buổi chiều Huy Bình ghé qua, hình như là xem cô làm việc như thế nào. Thấy chú Mười đã về mà cô còn ở lại, anh ngạc nhiên:

-Tôi ghé nhưng không chắc cô còn ở đây, sao giờ này chưa về?

-Phải ở lại dịch cho hết trang này, mai qua phần sau mới hứng.

Huy Bình nhún vai:

-Không cần phải cố gắng thế đâu, cứ làm bình thường thôi.

-Tôi mà lười biếng quá thì sẽ mất mặt anh đấy, cho nên tôi phải làm coi cho được.

Huy Bình ngồi ngả lưng vào thành ghế, giọng đùa đùa:

-Tôi làm gì có uy tín mà sợ mất, cô có làm gì đi nữa, uy tín của tôi cũng không lớn thêm đâu, cứ làm bình thường thôi, này, có gấp về không?

-Chi vậy?

-Ði qua chị Linh với tôi.

Thúy An dè dặt:

-Chi vậy?

-Cô có việc làm, ít nhất cũng phải nói tới người quan tâm đến mình một tiếng chứ.

-Nhưng...

-Nhưng không dám đi với tôi, vì không thích.

Thúy An vội lắc đầu:

-Không phải vậy đâu.

-Vậy thì tại sao?

Thúy An ngồi im, thật ra cô rất thích đi với Huy Bình. Nhưng sợ gật đầu dễ dàng quá anh sẽ cười. Chưa kể đến chuyện đi như vậy đến nhà Hạ Linh thì khác nào thừa nhận mình chịu bị chọc.

Huy Bình nhìn cách đấu tranh tư tưởng của cô một cách tinh quái. Rồi nói như dục:

-Thế nào, quyết định xong chưa?

-Ði thì đi - Thúy An buông thõng.

Cô đứng dậy dọn dẹp, rồi đi ra ngoài khóa cửa. Huy Bình nhìn tác phong thành thạo của cô, gật gù:

-Mới đi làm mà có vẻ đảm đang quá.

-Không dám.

Ra đến sân, cô định lấy xe thì anh cản lại:

-Cứ để đây, đi cùng xe với tôi đi.

-Nhưng lát nữa phải trở lại mất công lắm.

-Khỏi cần trở lại.

-Vậy mai làm sao tôi đi làm.

-Tôi sẽ đưa cô đi. Tôi chúa ghét chạy kè kè bên một cô gái ngoài đường, ai nhìn sẽ tưởng tôi tán tỉnh cô ta. Mất công giải thích.

Thúy An tinh quái:

-Vậy để con gái chạy kè kè bên anh, anh chịu không?

Huy Bình bật cười:

-Càng quái dị hơn nữa.

Vừa nói anh vừa dắt xe ra đường, Thúy An tự nhiên ngồi lên phía sau anh, chạy một đoạn, Bình bắt đầu nói chuyện:

-Hôm đó đến gặp mẹ tôi về, sao cô có vẻ im lìm vậy, cô giận cái gì?

-Thôi, đừng nhắc chuyện đó nghe.

-Không, phải nói để giải tỏa chứ.

-Ðừng nhắc mà.

-Thì thôi không nhắc, nhưng nếu đến gặp lần nữa, cô chịu không?

Thúy An lo ngại:

- Phải đến lần nữa mới được hả? Một lần chưa đủ để mẹ anh tin sao?

- Lần này không phải chỉ có mẹ tôi, mà là họp mặt gia đình, tôi muốn tất cả mọi người biết người yêu của tôi là ai.

- Lạy Chúa, thế là đi sâu quá rồi.

- Sợ lắm hả?

- Thế rủi họ tưởng thật thì sao?

- Thì chúng ta đám cưới thật chứ sao.

- Tôi không đùa đâu đấy - Thúy An kêu lên.

Huy Bình chợt im lặng, Thúy An chờ anh nói tiếp, nhưng anh cứ tiếp tục im lặng trên suốt đường đi, thế là cô đành làm thinh một cách ấm ức.

Lúc lên nhà Hạ Linh cả hai vẫn không nói gì, Hạ Linh có vẻ cực kỳ ngạc nhiên khi thấy cả hai đi chung. Cô tròn xoe mắt:

- Hai đứa đi đâu vậy?

Huy Bình nói tự nhiên:

- Tụi em thăm chị không được sao?

- "Tụi em" kia à?

Làm như không nghe cách nhấn giọng của cô, Huy Bình đến ngối xuống ghế, nhìn quanh:

- Anh Lộc đâu rồi chị?

- Ði với mấy người kia rồi, nghe nói vô nhà ông Tỷ nhậu, Bình không đi sao?

- Không, hôm nay em hẹn đến đây mà.

Nãy giờ Thúy An ngồi yên, Hạ Linh chợt nhìn qua cô, cười cười:

- Hôm nay sao ít nói vậy, nhìn điệu bộ sao giống cô dâu về nhà chồng quá.

- Chị này.

Huy Bình quay qua nhìn cô, rồi lên tiếng:



chương: 8



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
5262 lượt đọc

Một thời ta đuổi bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý
18469 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
19829 lượt đọc

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
8104 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
12739 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6871 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
20669 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
8602 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
9763 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
8290 lượt đọc

xem thêm