Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 6
Xui cho Thúy An, khi Huy Bình đưa cô về thì vừa lúc Hạ Linh cũng tới. Thấy hai người, cô nhướng mắt ngạc nhiên, rồi cười tủm tỉm:

- Hai đứa đi chơi về hả? Vui không?

Thúy An vội cải chính:

- Không phải đi chơi, tụi em có công chuyện.

- "Tụi em" rồi kia à?

Hạ Linh cố ý nhấn giọng rồi cười phá lên, làm Thúy An quê quê. Cô quay chỗ khác như lờ không nghe. Hạ Linh bèn quay qua Huy Bình, tinh quái:

- Hai đứa trở thành "tụi em" hồi nào vậy Bình?

Cách nói của cô làm Huy Bình không nín được cười:

- Em chở Thúy An đi công chuyện thật đấy.

- Chu choa, đã nhờ cậy nhau rồi à?

Huy Bình thản nhiên nhìn Thúy An:

- Cô có thể kể với chị Linh, nếu cô không ngại không cần phải giữ bí mật cho tôi.

Thúy An chưa biết nói gì thì anh ta chào hai người, rồi phóng xe đi. Cô quay lại, ngượng nghịu cười với Hạ Linh:

- Anh ta nói đùa đấy.

- Thật sao?

Hạ Linh hỏi với giọng cao vút đầy tinh quái, rõ ràng là cô nghi ngờ, dù làm ra vẻ không có gì đáng ngạc nhiên.

Thúy An đẩy cửa cho Hạ Linh dắt xe vô. Cô vọt nhanh vào nhà, nói lớn:

- Chị Hoa ơi, có chị Linh tới.

Rồi cô biến về phòng của mình. Còn bần thần cả người vì chuyện động trời của Huy Bình, không biết kể với ai mà gặp ngay chị Hạ Linh yêu quí, không biết rồi có được yên ổn không nữa.

Ðúng như cô đoán, Hạ Linh dễ gì bỏ qua. Chỉ một lát sau, cô đã nghe tiếng gõ cửa:

- Chị vô được không An?

Thúy An nói vọng ra:

- Chị vô đi.

Hạ Linh bước vào, không cười cợt như lúc nãy nữa, mà có vẻ nghiêm chỉnh:

- Có chuyện gì mà hai đứa đi chơi riêng vậy? Quen nhau thật rồi à? Chị mừng cho hai đứa đấy.

Thúy An thích cách nói nghiêm chỉnh và quan tâm kiểu này hơn, nên cô không có tâm lý đề phòng, cô hỏi tò mò:

- Bộ mẹ anh Bình khó lắm hả chị? Độc đoán lắm hả?

- Chị không biết, không nghe nó nói. Sao?

- Thế gia đình ảnh có đông không?

- Không biết.

Thúy An nhìn Hạ Linh trách móc:

- Chị chẳng biết gì về người ta mà làm mai cho em.

- Thì chị thấy nó dễ thương, cứ làm mai trước rồi tìm hiểu sau, không thì làm sao có cơ hội tìm hiểu.

- Chẳng lẽ chị và anh Lộc không biết gì về ảnh hả?

Hạ Linh có vẻ suy nghĩ:

- Thấy nó làm chung với anh Lộc, tính tình dễ thương nên chị thích, còn gia đình nó thì chị không biết, để chị tìm hiểu cho.

Thúy An xua tay rối rít:

- Thôi thôi, đừng tìm hiểu, đừng hỏi gì cả.

- Hai đứa đi chơi về, rồi em lại hỏi về nhà nó, em không phải đã thích nó rồi sao?

Thúy An nhăn mặt:

- Chị đừng có nói bậy, không phải đi chơi đâu.

- Ði công chuyện còn xa hơn đi chơi nữa. Nói thiệt đi, hai đứa quen nhau khi nào vậy?

Thúy An thở dài, rồi nói thẳng ra:

- Chị có hình dung được nó kỳ cục thế nào không? Tự nhiên anh ta nhờ em giả làm người yêu đến ra mắt gia đình anh ta, thật em xấu hổ chết được.

- Cái gì?

- Em nói thật chứ bộ. Mà em cũng không hiểu tại sao lại nhè em mà nhờ, lúc đó em sợ muốn chết luôn.

- Rồi có nhận lời không?

- Nghe không em đã khiếp, nói gì là nhận lời.

Hạ Linh ngồi im, rồi không hiểu nghĩ gì mà chợt cười rũ ra, khiến Thúy An càng thêm xấu hổ, cô lầm bầm:

- Mai mốt chắc em trốn anh ta luôn quá.

- Ðừng trốn.

- Không như vậy, để anh ta nhờ thêm lần nữa hả, phải nói lúc đó là em như từ trên trời xuống vậy.

- Này, em có nghĩ đó là cách nó tỏ tình không?

- Chắc chắn là không, chẳng ai tỏ tình bằng cách làm người khác độn thổ như vậy.

- Này, nhìn thoáng hơn. Có khi nào nó nhờ người khác rồi bị trói buột luôn không? Con trai cũng thận trọng vậy?

- Em không biết, nhưng lúc nãy anh ta cũng nói điều đó.

- Có nghĩa là nó nhờ vô tư, không có ý gì.

Thúy An ngồi im một chút, rồi nói như rên:

- Sao tự nhiên em bị vướng vào chuyện kỳ thế này, tự nhiên một người không quen biết nhờ em làm vợ sắp cưới của anh ta, xấu hổ chết đi được.

- Sao em không nghĩ nó đang rối, nên xử dụng biện pháp tình thế, nghe thì kỳ thật, nhưng vô chuyện rồi thì mới hiểu người Thúy An được.

Thấy Thúy An không nói gì, Hạ Linh khuyến khích:

- Giúp nó đi An, chị nói thật đấy.

Thúy An co rút người lại:

- Thôi thôi quê lắm, tưởng tượng đến gặp mẹ anh ta, rồi họ tự nhiên nghĩ mình là bồ của con họ, quê chết được, sau đó về chắc em không nhìn anh ta luôn.

Nói đến đó, cô lại nhớ cái nhìn chăm chăm của Huy Bình khi nói chuyện đó, thật chỉ muốn nhắm mắt để mà quên.

Hạ Linh không thấy chuyện này kỳ chút nào, dĩ nhiên nó hơi táo bạo, nhất là đối với một người chưa thân như Thúy An . Nhưng Huy Bình nhờ thì chắc đó là chuyện cần thiết. Có thể cậu Thúy An không tìm được người nào đó tin tưởng. Bị từ chối thì cũng tội nghiệp.

Hình như cô bẩm sinh đã có tật tào lao, nên những chuyện này cô rất hứng thú. Và cô hào hiệp muốn giúp đỡ Huy Bình với tất cả nhiệt tình tào lao của mình.

Hạ Linh ngồi một chút rồi về. Cô chẳng khuyên Thúy An một câu nào nữa. Nhưng về nhà, cô lại hăng hái gọi điện cho Huy Bình.

Không hiểu Bình đi đâu mà lại tắt máy. Hạ Linh bèn nhắn vào máy một câu thu hút "đến nhà chị gấp, có chuyện vui cho Bình."

Buổi tối Lộc về, có cả Huy Bình đi theo, anh có thể đoán ra được chuyện gì, và hỏi thẳng:

- Lúc sáng chắc chị điều tra rồi phải không?

Lộc tò mò:

- Có chuyện gì vậy?

Hạ Linh phẩy tay:

- Chuyện chúng nó, để tối kể cho nghe, đừng hỏi.

Lộc nhún vai:

- Lại tào lao nữa chứ gì.

Anh vào nhà tắm, còn lại hai người, Hạ Linh ra hiệu:

- Ngồi xuống đi Bình.

Huy Bình chưa kịp nói thì cô đã nói luôn:

- Em kết nhỏ An rồi phải không?

- Sao chị nghĩ như vậy?

- Không kết thì sao nhờ nó chuyện đó, em có thiếu gì bạn gái, có phải kết rồi phải không? Nói thật.

Huy Bình mỉm cười:

- Không nhanh thế đâu chị.

- Thế sao nhờ nó chuyện kinh dị như vậy?

- Chính vì không là gì nên em mới nhờ, nếu có gì thì cứ đưa về ra mắt, thuyết phục làm gì.

- Tại sao em nhờ nó mà không nhờ người khác, lỡ nhà em chấm nó thì sao?

- Không có chuyện đó.

- Nói thật đi nào, tại sao em chọn nó?

Huy Bình lại cười:

- Vì em nghĩ sau việc này cô Thúy An không gây rắc rối cho em, sẽ chẳng có gì phiền phức cả, dĩ nhiên em sẽ không quên ơn cô ta.

Hạ Linh có vẻ thất vọng:

- Nói vậy làm em không bị sét đánh hả?

Huy Bình cười lớn, và nói một câu ai muốn hiểu thì hiểu:

- Thúy An dễ thương đúng như cách chị vẫn nói về cô ta.

Hạ Linh đập tay anh một cái:

- Thôi cậu ơi, đừng có thận trọng quá. Nói chuyện với chị mà giữ kẻ như đối thủ không bằng.

Huy Bình chuyển đề tài:

- Chuyện chị nhắn máy em là chuyện gì vậy?

- Nói thật đi mà, bây giờ còn ý định nhờ con An không?

- Lúc sáng em nói thật, nên bây giờ vẫn không đổi ý.

Vẻ mặt Hạ Linh linh hoạt hẳn lên:

- Ðấy, vấn đề là em không đùa, còn chị thì sẽ giúp em, bảo đảm nhỏ An sẽ chủ động gọi điện cho em đấy.

Huy Bình nhanh chóng hiểu ngay, nhưng vẫn hoài nghi:

- Chị tin là sẽ thuyết phục được Thúy An à?

- Với điều kiện là em không được đùa giỡn với nó đấy nhé.

- Em thuộc loại người như vậy sao?

- Ờ, thì chị lo cho nó quá nên không an tâm vậy mà.

Huy Bình hơi cười:

- Em không giải thiách được tại sao chị nhiệt tình với tụi em như vậy. Anh Lộc nói chị tào lao, còn em thì nghỉ chị vì một lý do nào đó.

- Thì cứ cho là tào lao đi.

- Thế thì em chịu thua thôi.

Cả hai cùng bật cười, rồi Hạ Linh đứng dậy:

- Chị nói trước đấy, nhỏ An có gọi thì cũng đừng ngạc nhiên. Thôi ngồi chơi đi, anh Lộc ra bây giờ đó.

Cô đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối, vừa làm cô vừa tủm tỉm cười một mình, những chuyện thế này làm cô thấy vui vui.

Huy Bình ở lại ăn tối, và chơi cờ với Lộc đến khuya, khi anh định về thì Hạ Linh giữ anh lại:

- Khoan đã, ở lại nghe chị với Thúy An nói chuyện đi.

- Hai người nói chuyện riêng, em nghe làm gì?

- Chuyện của em thì em phải nghe chứ, để biết đường nói chuyện với nó chứ.

Vừa nói cô vừa ấn Huy Bình ngồi xuống bàn điện thoại:

- Cầm máy đi nghe, để chị vô phòng chị gọi, nhớ là im lặng tuyệt đối, nó mà nghe là nó cúp liền đó.

Huy Bình cảm thấy hơi bị khó xử, Hạ Linh thiệt tình kiểu này, anh với Thúy An có muốn ghét nhau cũng không được. Tự nhiên anh nghĩ, nếu sau này anh với Thúy An có gì với nhau, thì cũng là 90% do Hạ Linh quyết định.

Anh cầm máy, lặng im chờ với cảm giác khó chịu lẫn buồn cười của người nghe lén. Trong phòng Hạ Linh, cuộc nói chuyện bắt đầu, đầu tiên là giọng ai đó, sau mới đến Thúy An:

- Chị Linh hả? Có chuyện gì mà gọi em giờ này vậy?

- Lúc nãy chị nói chuyện với anh Bình, thấy tội nó quá, chịu không nổi nên mới gọi cho em.

- Sao vậy chị?

- Thì chuyện nó nhờ em đó.

Giọng Thúy An bắt đầu rối rít:

- Ðừng nhắc, đừng nhắc chuyện đó mà.

- Chị cũng không muốn nói, nhưng mà ...

Huy Bình gác máy, lặng lẽ bỏ về, thật tình anh không chịu được khi ngồi nghe lén như vậy. Tự nhiên anh thấy tội nghiệp cho Thúy An, tự nhiên dây vào chuyện như vậy, nghe cô tìm cách tránh anh biết cô xấu hổ đến mức nào.

Anh nghĩ Thúy An sẽ từ chối tiếp. Nên định nhờ người khác. Nhưng Thúy An làm cho anh vô cùng ngạc nhiên khi chiều hôm sau, chính ta gọi cho anh, giọng cô rụt rè:

- Anh Bình ạ ...tôi...tôi bằng lòng đấy, anh có thể đưa tôi đến gặp mẹ anh bao giờ cũng được, tôi bằng lòng thật mà.

Huy Bình không ngăn nổi giọng sửng sốt:

- Tại sao cô đổi ý nhanh vậy An, có chuyện gì vậy?

Thúy An có vẻ hoang mang:

- Thế ... anh đổi ý rồi sao?

- Không, tôi không đổi ý, tôi chỉ ngạc nhiên thôi. Nếu sợ quá thì thôi, tôi không ép đâu.

- Không sao đâu, tôi tự nguyện mà, thôi tôi cúp máy nha, khi nào đi thì cho tôi biết.

Huy Bình chưa kịp nói thì nghe tiếng tút tút trong máy, anh tư lự bỏ ống nghe xuống, rồi nhấc lên bấm số Hạ Linh:

- Alô.

- Bình đây chị Linh. Thúy An đã gọi cho em, em không biết chị nói thế nào, nhưng nếu cô ấy sợ quá thì thôi, chị rút lại đi, thật ra em có thể nhờ người khác mà.

Tiếng Hạ Linh cười khúc khích trong máy:

- Chị có cách nói cho nó nghe, con gái mà, đánh vào lòng thương hại là thành công thôi.

- Nhưng nếu ...

Hạ Linh ngắt lời:

- Không nhưng gì cả, cứ vậy mà làm đi, em mà hồi lại là mất mặt chị đó, miễn đừng làm nó buồn là được rồi, vậy hé, chúc hai đứa vui vẻ.

Huy Bình đặt ống nghe xuống, tự nhiên anh thấy buồn cười cho chuyện xảy ra với mình lẫn Thúy An.

---------------------

Thúy An đứng chờ Huy Bình dựng xe, cô tò mò ngó vào phía trong. Qua cửa kiếng, cô thấy các nhân viên làm chăm chú bên máy tính, không khí có vẻ lặng lẽ vì chẳng ai nói với ai. Hình dung một bà giám đốc bệ vệ lạnh lùng như công ty, cô thấy ớn người.

Huy Bình đi đến gần cô, khoát tay:

- Vào đi An.

Thúy An rụt rè đi theo sau Huy Bình, anh mở cửa đi thẳng vào trong, không hề ngó đến ai. Lúc đi gần cuối thang, anh ngừng lại nói với cô:

- Nắm tay nhé An.

Thúy An quê muốn chết được, nhưng cũng đưa tay cho Bình nắm, anh nói như động viên:

- Ráng nghe, đừng sợ. - Và anh tự nhiên đẩy cửa, kéo cô vào phòng.

Tim Thúy An đập loạn xạ trong ngực, cô thấy một bà mập mạp ngồi sau bàn, nhìn mặt biết ngay đó là người đàn bà không hiền. Bà Thúy An ngẩng lên khi nghe tiếng cửa mở, vừa thấy cô là khuôn mặt bà sầm lại lập tức, va dễ sợ hơn là khi bà nhìn chằm chằm vào An.

Huy Bình kéo chiếc ghế trước bàn, ra hiệu Thúy An:

- Em ngồi xuống đi.

Cho vàng Thúy An cũng không dám ngồi kiểu đó, cô rụt rè:

- Chào bác ạ!

Người đàn bà chỉ gật đầu đáp lại, rồi lập tức quay qua Huy Bình:

- Con đi đâu vậy?

- Vì mẹ gọi hôm nay con tới.

- Mẹ gọi con về nhà chứ không bảo đến đây.

Giọng nói như lệnh vỡ của bà khiến tim Thúy An muốn đứng lại. Mặt cô xanh mét, cô run đến mức Huy Bình đã nhận ra, anh bèn nắm tay cô, ấn cô ngồi xuống:

- Em ngồi đi - Giọng anh hạ nhỏ - Không sao đâu, đừng sợ.

Và anh thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện:

- Con bận lắm, nên chỉ ghé một chút rồi về.

Anh quay qua Thúy An:

- Giới thiệu với mẹ, đây là Thúy An, con đưa cô ấy đến giới thiệu với mẹ.

Thúy An gật nhẹ đầu chào, nhưng người đàn bà không buồn nhìn đến cô, chỉ nhìn Huy Bình ra lệnh:

- Tối nay về nhà nói chuyện, có ba con với anh qua đó.

Thúy An giương mắt nhìn bà, lạ thật, trong gia đình mà bảo "qua", chắc họ không ở chung một nhà.

Cô còn đang thắc mắc thì chợt giật bắn mình vì tiếng quát của bà:

- Mày mà chống đối tao thì mày đi luôn không được về nhà nữa.

Thúy An nhìn qua Huy Bình, cô sợ muốn chết mà Huy Bình thì tỉnh bơ:

- Thì con có nói là về đâu, tự mẹ gọi con mà.

- Mày có biết ba mày nhằn tao thế nào không, lúc nào tao cũng yếu thế vì mày, nuôi mày tới lớn mày trả hiếu như vậy phải không?

Huy Bình thản nhiên:

- Tất cả những chuyện đó là tự mẹ gây ra, con không chịu trách nhiệm, mẹ và gia đình ba tự thu xếp đi.

Trong khi Thúy An còn đang kinh dị cách nói của Huy Bình, thì tim cô lại muốn nhảy ra ngoài vì tiếng đạp bàn cái rầm:

- Thằng mất dạy.

Và bà chĩa mũi dùi về phía Thúy An:

- Cháu là con gái, sao lại tự chuyên đi theo con trai vậy, lòng tự trọng của cháu đâu rồi, cha mẹ cháu thiếu quan tâm đến cháu vậy sao?

Thúy An tối tăm mặt mũi vì tràng súng liên thanh của bà, chưa biết phản ứng thế nào thì Huy Bình đã lên tiếng, giọng vẫn thản nhiên:

- Cô ấy không biết gì về gia đình mình cả, dù mẹ không nhận thì con cũng sẽ cưới cô ấy thôi, con đã đến ra mắt gia đình cô ấy rồi, chỉ còn định ngày cưới thôi.

"Trời ơi, không phải vậy!" Thúy An muốn la lên giải thích, nhưng Huy Bình đã đứng lên kéo tay cô:

- Về đi em, chào mẹ đi.

Thúy An quay qua nhìn người đàn bà, nhưng ánh mắt rực lửa của bà khiến cô khiếp đến nỗi không dám cả chào, trong lúc còn chưa kịp định thần thì Huy Bình đã kéo cô ra cửa.

Thúy An đâu có ngờ chuyện lại trầm trọng như vậy. Xuống đến sân cô vẫn chưa hoàn hồn, không biết mặt mũi cô thế nào mà thấy Huy Bình có vẻ ái ngại, anh lên tiếng:

- Xin lỗi nghe An.

- Mẹ anh dữ như vậy sao? - Thúy An buột miệng.

Huy Bình không trả lời, anh đưa Thúy An vào một quán nước, trong lúc chờ người phục vụ, anh nhìn cô:

- Bây giờ hoàn hồn chưa?

- Tôi không hình dung là mẹ anh có thể nói chuyện như thế, tôi cứ nghĩ...

Huy Bình nói tiếp:

- Cô nghĩ chúng tôi cũng nhẹ nhàng như gia đình cô chứ gì?

Thúy An liếm môi:

- Mẹ anh dữ quá, tôi nói thật đấy.

Huy Bình làm như không nghe:

- Cô muốn uống gì?

- Uống cam.

Huy Bình quay qua nói với cô phục vụ, rồi im lặng lấy thuốc ra, châm lửa. Sau đó anh tiếp tục im lặng như có điều gì đó không vui.

Thúy An hỏi tò mò:

- Liệu mẹ anh có tin vở kịch này không.

- Tin hay không, không quan trọng.

Thúy An kêu lên:

- Nếu không quan trọng thì anh đưa tôi đến đây làm gì?

Huy Bình chưa kịp trả lời thì cô tiếp:

- Anh không sợ mẹ anh sao? Lúc nãy thấy anh tỉnh bơ còn tôi sợ run cả người.

Huy Bình thản nhiên:

- Tôi quen rồi, chuyện đó là thường, chỉ khi nào bị bà ấy nói ngọt tôi mới sợ.

- Anh khác người thật.

Huy Bình nhún vai:

- Chẳng có gì khác cả, tôi sợ nhất nước mắt của bà ấy. Ơn trời là bà ấy không khóc, chỉ quát nạt.

- Quen quát nạt?

- Mẹ tôi không phải là người phụ nữ dịu dàng, có lẽ cuộc sống đã làm bà ấy như thế.

Thúy An nghiêng đầu suy nghĩ, lần đầu tiên cô thấy có kiểu nói chuyện như vậy giữa mẹ và con, như vậy làm sao mà thân nhau được.

Huy Bình im lặng quan sát nét mặt của cô, rồi hỏi với vẻ thản nhiên pha chút lạnh lạnh:

- Cô chắc chẳng bao giờ nghe mẹ cô nói nặng phải không?

- Cũng có lúc tôi bị mẹ la đấy, nhưng chỉ la lớn, và không đập bàn quát tháo.

- Nhìn cô tôi cũng đoán vậy.

- Nhân viên trong công ty chắc sợ bác lắm hả?

- Tôi không biết, tôi không tìm hiểu mấy chuyện đó.

- Vậy hả.

Rồi chợt nhớ ra, Thúy An tò mò qua chuyện khác:

- Lạ thật, sao nhà anh có công ty anh không làm, mà lại bỏ ra làm chỗ khác, phí thật đó.

- Tôi không muốn làm chung với mẹ tôi.

Thúy An ngồi im, rồi lại nhớ qua chuyện khác, cô thấy tò mò không chịu nổi. Mới tiếp xúc sơ sơ với Huy Bình mà cô thấy đời anh thật phức tạp, hỏi thì có vẻ tò mò quá, không hỏi thì cô chịu không nổi, thế là cô nhìn anh háo hức:

- Bộ ba anh không ở chung nhà với mẹ anh hả, lúc nãy nghe bác nói, tôi cứ nghỉ bác và anh trai ở riêng.

Huy Bình không trả lời, Thúy An lén liếc qua nhìn anh, thấy vẻ mặt lạnh lùng, cô hiểu là mình đã làm anh khó chịu. Cô vội nói nhỏ:

- Tôi tò mò không đúng phải không. Xin lỗi nha.

- Không có gì - Giọng Huy Bình khô khan. Anh ngồi yên, như không muốn nhắc lại chuyện lúc nãy.

Bỗng nhiên Thúy An thấy tự ái, cô có cảm tưởng sau khi nhờ vả xong, anh ta chẳng bị muốn hỏi lôi thôi phiền phức. Mà có lẽ anh ta cũng không ngờ câu chuyện lại xảy ra như vậy.

Bây giờ Thúy An mới hiểu tại sao Huy Bình muốn nhờ một người lạ, chính xác là anh ta sợ những người bạn hiểu được gia đình không mấy hay ho của anh ta.

Cô có cảm tưởng mình bị lợi dụng.

Khi Huy Bình đưa về, cô và Huy Bình chia tay nhau một cách nặng nề. Và cô tự hứa sẽ không để cho mình liên quan đến anh ta nữa.

Hình như Hạ Linh đang nôn nóng kết quả lắm, nên khi Thúy An về nhà được một lát, cô nhận được phone với vẻ nóng ruột:

- Sao rồi, chuyện ổn không, em về lâu chưa?

Thúy An nói một cách hờ hững:

- Em về nãy giờ. Chị Linh này, em đã thật sự giúp anh ta hết mình, từ đây về sau em không muốn liên quan đến anh ta nữa đâu.

- Sao vậy? Có chuyện gì không?

- Không có gì cả. Thôi em cúp nghe.

Không đợi Hạ Linh nói thêm, cô chủ động gác máy.



chương: 6



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
13286 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
19142 lượt đọc

Mùa Thu Hoa Tím

Thiên Hương loay hoay soạn đồ vào giỏ .Chỉ với vài bộ đồ và một chồng tập sách vừa đủ để học thi .Tối qua,dì Hân đích thân xuống để đón cô lên thi đại học .Thiên Hương không muốn như
8414 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
10255 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
5142 lượt đọc

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
7816 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
9508 lượt đọc

Chia Ly Là Màu Tím

Đến trưa thì buổi họp kết thúc . Ông Trung vừa ra khỏi phòng thì có điện thoại . Phương Nghi đứng chờ một bên . Lát sau ông quay lại, vỗ nhẹ vai cô:

- Ba phải đi gặp người bạn . Con về
12360 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
8283 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
8028 lượt đọc

xem thêm