Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 27
Huy Bình chào mọi người. Rồi lặng lẽ đến ngồi chiếc ghế cạnh Huấn, Huấn hơi nhích người nhường chỗ, rồi nói nhỏ:
- Ba mới hỏi chú đó, ở lại đi.
Huy Bình đưa mắt về phía giường, thấy ông Tú đang ngủ lim dim, anh hỏi lại:
- Ba ngủ lâu chưa?
- Mới, chắc mê đi thôi, từ sánh giờ mấy lần rồi. Chú ở lại chờ ba tỉnh cho ba thấy mặt.
Rồi anh ngồi im. Huy Bình cũng yên lặng nhìn về phía giường, anh không hiểu Huấn giữ anh lại đây, hay ông Tú thật sự hỏi anh, ông không có vẻ gì là tỉnh táo, làm sao đủ sức nghĩ tới cái khác. Nhất là nghĩ tới thằng con bất trị như anh.
Dù vậy anh vẫn ngồi lại chờ, anh không có cảm giác khó chịu khi ở giữa gia đình của má lớn, mà hình như ai cũng không tâm trí đâu để ý mà soi mói anh. Tất cả đều dồn tâm trí vào người bệnh. Những chuyện mâu thuẫn đời thường đều không đáng kể.
Ðến quá trưa, mọi người về bớt, chỉ còn bà Vân ngồi miết bên giường, thấy Huy Bình vẫn còn đó, bà lên tiếng:
- Con về nghĩ đi một mình má ở lại được rồi.
- Con cũng không bận gì, má cứ mặc con.
Bà Tú không nói gì nữa, chỉ qua tiếp tục nhìn ông Tú.
Ðến giờ bà vẫn bang hoàng, khi câu chuyện lại xảy ra nhanh như thế, mới tối hôm bà và ông còn cãi nhau chuyện chia gia tài, thế rồi khuya ông lên cơn đau, vào bệnh viện mới phát hiện ông bị ung thư, khi biết là ông có thể sống được vài tháng, bà nghe như đó là chuyện xa vời, không ý thức nổi tai vạ mà mình đang gánh.
Ðến chiều bà mệt mỏi quá nằm bên ghế, rồi ngủ thiếp đi.
Huy Bình định về. Nhưng thấy không còn ai nên anh ở lại. Gần đến tối ông Tú mới tỉnh táo hoàn toàn.Thấy người ngồi bên cạnh mình là Huy Bình, ông có vẻ hài lòng rất nhiều.
Huy Bình bước qua ngồi cạnh giường:
- Ba thấy trong người ra sao? Có cần gọi y tá không?
- Mẹ con đâu?
- Mẹ tới hồi sáng, nhưng về rồi, mẹ bảo chút nữa vô.
Anh quay đầu nhìn qua giường bên kia, rồi nhìn ông yên lặng:
- Má lớn đang ngủ, ba có cần gọi không?
- Ðừng gọi để bà ấy ngủ. Còn con, con vô hồi nào vậy, ai cho con hay vậy.
- Dạ, anh Huấn.
Ông Tú im lặng một lát, rồi nói với vẻ bằng lòng:
- Như vậy là nó còn nghĩ tới con, ba vui lắm.
- Dạ.
- Chuyện xích mích giữa hai anh em con, ba đau lòng quá.
Huy Bình hơi cúi đầu suy nghĩ:
- Lúc này ba chỉ nên nghỉ ngơi thôi, đừng lo chuyện nhà ba à.
- Ba phải lo, thậm chí không nhắm mắt được, nếu anh em con cứ đối đầu nhau, nhất là tư tưởng thù nghịch của con.
- Bây giờ không còn nữa đâu ba, con không còn lòng nào mà ghét anh ấy, mà con nghĩ mấy ảnh cũng vậy.
- Tại bây giờ ai cũng tập trung lo cho ba, nhưng sau đó thì sao đây, sau khi ba chết thì sao?
- Ðừng nghĩ tới nó ba à, ba chưa già tới mức chết đâu.
Ông Tú chợt hỏi:
- Con có biết tại sao ba gấp chi tài sản không? Ba chuẩn bị đấy Bình.
Huy Bình nhìn ông đăm đăm:
- Lẽ nào ba...
- Ba phát hiện bệnh của ba lâu rồi, có điều ba không ngờ là nó tới sớm thế.
Huy bình bang hoàng:
- Sao ba không nói với cả nhà?
Ông Tú thở dài:
- Hai gia đình thù nghịch như vậy, làm sao ba an tâm mà nói, hai mẹ con chắc chắn sẽ giành gật tài sản nếu ba con thế này, cho nên ba phải lặng lẽ sắp xếp trước.
Huy Bình cúi đầu, lặng lẽ suy nghĩ. Có một cái gì đó là hối hận trào anh, anh trầm ngâm:
- Ba cứ chia cho mấy anh, con không cản ngăn đâu, con đủ sức lo cho mình, con nói thật đấy.
- Nhưng ba không bất công như vậy đâu. Má lớn con có bụng tham, ba cũng vì thương con mà thôi, con nên thông cảm đừng chấp nhất mà làm gì.
Huy Bình làm thinh. Anh không biết là mình có đủ sức làm việc đó không, nhưng thật tình thì bây giờ anh không nghĩ gì vế chuyện đó.
Thấy anh cứ lặng yên, ông Tú cười vị tha:
- Ba biết đối với con, chuyện đó khó lắm, chính vì tính con quá tự ái, tự ái nên đâm ra kêu ngạo, ba hiểu điều đó lắm.
- Con không biết là con như vậy.
Ông Tú nhìn anh khá lâu:
- Trong mấy anh em, ba thương và kỳ vọng con nhất, con có biết tại sao không Bình?
Huy Bình khẽ lắc đầu:
- Con thật tình không hiểu ba ạ.
- Thằng Thông tính ích kỷ, không biết thương ngoài bản thân nó, đứng ở góc độ người cha thì thương nó, nhưng nếu nhìn như đàn ông với nó, thì ba bắt buộc phải khinh nó.
Huy Bình nhìn ông ngạc nhiên, không hiểu tại sao ông lại nói với anh điều đó, lầu đầu tiên hai cha ngồi nói chuyện tình cảm gia đình, anh không quen nghe những chuyện yếu mềm, nhưng vẫn thấy xúc động.
Ông Tú tiếp:
- Thằng Huấn hiền và không tham, nhưng nó nhu nhược quá, con trai như thế làm sao làm chỗ cho ai, mà ba cũng không tin nó đủ khả năng phát triển những thứ ba giao cho nó.
Ông ngừng lại, thở dài:
- Chỉ có con là bản lĩnh hơn cả, nhưng con lại quá khích, bất cứ ai xúc phạm đến con, con đều trừng phạt, lúc còn trẻ ba cũng như vậy đó, con giống ba lắm.
Huy Bình lặng yên ngồi nghe, tự nhiên anh cảm thấy buồn và không phân tích được đó là cái gì.
Ông Tú nói tiếp một cách mệt nhọc:
- Nhưng khi về già, ba bắt đầu nhận ra rằng có những chuyện mình phải chấp nhận, vì hạnh phúc người thân của mình.
Huy Bình hơi ngẩng đầu suy nghĩ, rồi nói thật lòng:
- Con biết mình đã thẳng tay với mấy anh đã từng làm vậy với mẹ con, nhưng có một điều con không muốn nói với ai, là làm như vậy con không hề thoải mái.
- Ba biết chứ, ba hiểu cả những ý nghĩ con không nói ra. Và ba biết, nếu má lớn không lấn lướt con, con sẽ không thẳng tay với thằng Huấn.
Huy Bình im lặng. Ông Tú đã hiểu ý nghĩ thầm kín của anh, anh không giải thích mà vẫn thấy nhẹ lòng. Anh nói như thú nhận:
- Chuyện con làm với anh Huấn, con không nghĩ như vậy là chiến thắng ba ạ, con không có ý định xin lỗi, nhưng...
- Ba hiểu rồi, con sẽ không hạ mình xin lỗi, nếu làm điều đó thì đâu còn là con nữa, nhưng anh Huấn sẽ hiểu, nó không cố chấp đâu, nó vị tha hơn thằng Thông nhiều.
- Con biết ba ạ.
Ông Tú nhìn Huy Bình, cái nhìn như cố thuyết phục:
- Ba sẽ không còn sống lâu nữa, ba đã chuẩn bị tinh thần rồi, chuẩn bị xong chuyện tài sản rồi, nhưng có một thứ mà ba không làm cho xong được, là xóa bỏ sự đối nghịch giữa mấy anh em con.
Huy Bình cúi đầu im lặng. Ðiều này nằm ngoài khả năng quyết định của anh, nên anh không thể nói.
Ông Tú lên tiếng:
- Thật con chính là người quyết định đó Bình, chỉ cần con chịu dung hòa, con sẽ xóa được thành kiến giữa mấy anh em.
Như sợ Huy Bình không quan tâm, ông nói thêm:
- Anh Huấn con không hề phân biệt anh em, nó sẽ quên nhanh chóng những gì con gây ra, còn thằng Thông, thật ra nó cũng tình cảm và yếu đuối, tất cả là tùy ở con đó.
- Vâng.
- Má lớn với mẹ con có thể sẽ khó dung hòa được, nhưng anh em thì đừng bỏ nhau.
Huy Bình nói không cần suy nghĩ:
- Con hứa với ba, từ phi hai anh ấy chia rẽ, còn con thì không bao giờ bỏ anh em.
- Ba biết con cũng vị tha như anh Huấn con vậy, con không phải là thằng con bất trị, ba biết trước như vậy mà.
Ông không nói gì thêm nữa, như đã thấm mệt. Huy Bình hỏi một cách chăm sóc:
- Ba uống nước không ?
- Thôi khỏi, để ba nghỉ một chút, con về lo công việc đi, đừng ở đây nữa, bao giờ rảnh hãy vô.
- Dạ.
Huy Bình nhẹ nhàng đứng dậy, bước qua cửa sổ đứng, anh nhìn xuống đường, nhìn xe cộ tấp nập phía dưới, tính anh vốn không hay đa cảm. Nhưng chiều nay anh bỗng thấy một nỗi buồn ập đến.
Giống như anh vừa nghe những lời trăn trối. Rồi đây ba sẽ vĩnh viễn đi xa, không bao giờ trở lại. Và những bi kịch đã xé ông hơn hai mươi mấy năm nay, sẽ được rũ bỏ, anh hiểu lúc này. Ðiều duy nhất anh có thể làm, là giúp ông thanh thản với những ngày còn lại.
Buổi chiều anh rời bệnh viện. Nhưng không về nhà hay đến công ty, lần đầu tiên trong đời anh vào quán rượu một mình, ngồi lặng lẽ một mình đến tối.
Chưa bao giờ anh có nỗi day dứt pha lẫn bồn chồn như hôm nay, đúng ra cảm giác đó đã có từ lâu. Nhưng bị cuốn theo công việc cộng với bản chất kiêu hãnh, không cho phép anh nhìn trở vào lòng mình. Ðể rồi chiều nay, khi biết mình sắp mất mát, anh thấy mình sụp đổ như thân cây mục rỗng.
Huy Bình ngồi rất lâu trong quán rượu, đến tối anh mới rời quán, trong trạnh thái vảng vất nửa say nửa tĩnh, anh đến nhà Hạ Linh.
Cho đến lúc đứng trước cửa nhà cô, Huy Bình càng không hiểu tại anh lại đến đây, nơi mà anh biết chắc chắn mình sẽ không được đón như một người bạn.
Hạ Linh mở cửa. Phải nói là cô kinh ngạc khi thấy Huy Bình, dáng điệu lừng khừng và hơi rượu ở người anh làm cô đoán anh không bình thường khi đến đây. Cô lạnh nhạt:
- Cậu đi đâu vậy ?
- Có anh Lộc ở nhà không chị?
- Ảnh đi vắng rồi.
Cô định đóng cửa, nhưng Huy Bình cứ đứng lừng khừng không muốn đi. Cuối cùng anh dè dặt:
- Em có thể vô nhà không?
Ha Linh nhìn anh hơi lâu. thật lạ, cô thừa biết tính tình yêu quái của Huy Bình, biết cả những việc anh làm trước đây. Và đã từng điên tiết với anh. Nhưng bây giờ nhìn giương mặt vô tội vạ của anh, cô lại không tức được. Ðó là ưu điểm của Huy Bình, khi anh muốn cái gì thì người khác khó cưỡng lại. Hạ Linh phải thừa nhận anh có sức thuyết phục rất lớn:
Cô đẩy rộng cửa:
- Cậu vô đi.
Huy Bình đứng giữa phòng nhìn quanh:
- Em có thể ngồi đây không?
Cái cách khiêm tốn như thế chẳng giống huy Bình chút nào. Nhưng nó làm Hạ Linh thấy tội, tự nhiên giọng cô cũng dịu lại:
- Cậu ngồi chơi đi, anh Lộc chắc đi không lâu đâu.
- Chị làm gì cứ làm, để mặc em.
- Vậy thì ngồi chơi nhé.
- Vâng.
Nói vậy, nhưng cô vẫn ngồi xuống như tiếp khách:
- Cậu tìm anh Lộc có chuyện gì không ?
- Không , lâu quá không gặp nên em chỉ muốn ghé thăm thôi.
Hạ Linh nhìn anh chăm chú. Rồi hỏi đột ngột:
- Nghe nói ba cậu đang nằm viện phải không?
- Vâng.
- Phát hiện trễ quá hả?
- Dạ.
Thấy Huy Bình cứ trả lời cho xong chứ hình như không muốn nói chuyện. Hạ Linh cũng yên lặng.
Hôm nay cô thấy anh có vẻ lạ mà không hiểu tại sao. Cũng không đoán được lý do anh đến đây. Ngồi im lặng như thế này cô thấy ngượng. Nhưng Huy Bình thì không để ý điều đó, anh cứ lặng thinh, và không chừng không buồn mở miệng, nếu chủ nhà không gợi chuyện.
Hạ Linh nói như hỏi thăm:
- Lúc này cậu thế nào? Nghe nói công ty cậu phát triển mạnh lắm phải không?
- Hình như vậy.
- Công việc ổn định rồi, định bao giờ đám cưới, nếu cậu mời thì chị sẽ đến đấy.
Huy Bình không trả lời, anh lặng thinh một lúc, rồi nhìn Hạ Linh:
- Thúy An có khỏe không chị, lúc này cô ấy ra sao?
Hạ Linh hơi bị bất ngờ, cô trả lời mà người ta vẫn nói xã giao:
- Cũng bình thường.
Huy Bình lại lặng yên khá lâu, rồi nói chậm rãi:
- Theo chị nếu bây giờ gặp lại em, cô ấy sẽ làm gì?
Hạ Linh chợt nhếch môi:
- Chị nghĩ cách hay nhất là đừng xảy ra tình huống đó.
Huy Bình gật đầu như hiểu, anh cười lặng lẽ:
- Em cũng đoán chị sẽ nói như vậy.
- Nếu đoán vậy rồi, thì cậu hỏi để làm gì?
- Em không biết, có lẽ em cần hỏi vì không thể im lặng.
- Cách hay nhất là cậu quên phứt mấy cái chuyện đó coi như không có chuyện gì, và cứ để yên như vậy cho con An nó yên.
Huy Bình cười tư lự:
- Cả em và cổ, liệu có làm nổi chuyện đó không?
Hạ Linh nhíu mày:
- Cậu nói cái gì?
Huy Bình không trả lời. Anh cúi gục đầu tì bàn tay. Dáng điệu chán chường và có chút gì đó ray rức. Hạ Linh chưa bao giờ thấy, và cũng không hình dung được con người quá khích như anh, lại có thể yếu mềm thế này. Và cô không nói gì, chỉ ngồi đó quan sát.
Huy bình chợt ngẩng lên, nói như thú nhận:
- Chị nghĩ em hài lòng với những gì em có sao? Không phải vậy đâu, em không muốn như vậy, ngay cả trong lúc em gây cho mọi người sự khốn đốn, trong thâm tâm em cũng không muốn.
- Không muốn mà vẫn làm?
- Ðúng, em đã như vậy, em làm cho Thúy An chết dở sống dở, lúc đó em chỉ muốn trừng phạt, muốn cho thỏa mãn sự căm giận. Nhưng rồi em cũng không có được cảm giác chiến thắng.
Anh ngừng lại cười tư lự:
- Thậm chí em tự hỏi tại sao mình làm như vậy, vậy mà em đã làm, dù hất hủi Thúy An thì chẳng khác nào em tự tát vào mặt mình.
Hạ Linh hơi bàng hoàng:
- Tại sao cậu phứt tạp như vậy, sao không cố gắng kiềm chế bản năng ngang ngược, rồi bây giờ phải làm sao đây?
- Em cũng không biết, em chưa quyết định hay tự biết mình phải làm gì. Mà làm gì đó, thì chắc chắn Thúy An cũng không thể tha thứ.
Hạ Linh nhìn huy Bình chăm chăm:
- Nhưng cậu ràng buộc quá nhiều với Thiên Kim. Rốt cuộc cậu muốn gì chứ, làm sao trong lòng có một lúc hai người đuợc.
- Chỉ có một người thôi chị ạ.
- Thúy An à?
Huy Bình đăm chiêu:
- Chị có nhớ buổi sáng ở nhà chú Quan Trác không ? Sau này nhớ lại, em cứ nghĩ đó là định mệnh, em thích Thúy An ngay lúc đó, và quyết định Thúy An sẽ là của em.
Hạ Linh thở hắt ra:
- Muốn một người là của mình mà không hề có thiện chí giữ gìn, chị không hiểu nổi cái gì cho cậu ngu ngốc như vậy. Sao dễ dàng tàn phá như vậy chứ.
Cô vô tình lập lại câu nói lúc nãy:
- Rồi bây giờ phải làm sao đây?
Thấy Huy bình im lặng, cô nói thêm:
- Chị không dám khuyên Thúy An phiêu lưu một lần nữa đâu.
Huy bình lắc đầu:
- Ngay lúc này em chưa quyết định chuyện gì nữa.
- Nghĩa là cậu không có ý định hàn gắn?
- Nếu có thì không phải là bây giờ.
Hạ Linh lắc đầu:
- Thật ra cậu không muốn mất cái gì hết, phải không ?
- Em không hiểu ý chị?
- Cậu không quên được Thúy An, nhưng lại muốn cả cô Thiên Kim của cậu, thế thì đừng có yếu đuối nữa.
Huy bình lắc đầu:
- Ðừng ghép cho em sự tham lam như vậy. Chị có hình dung em nghĩ về Thúy An nhiều đến thế nào không? Người ta chỉ có thể yêu một người mà thôi, dù em cũng mong mình đừng bị chi phối.
Hạ Linh không ngăn được nụ cười mỉa mai:
- Cậu đừng bị chi phối đi để lương tâm nhẹ nhõm, cứ biết cậu đã gây cho An điều gì, lương tâm cậu chịu không nổi đâu.
Huy Bình ngước lên nhìn cô im lìm. Hạ Linh tuôn ra một tràng:
- Sau chuyện đó, nó không thể nhìn mặt anh cậu, cũng không sống yên ổn với gia đình, cả việc làm cũng mất, tôi cũng mong con bé làm vợ anh cậu cho yên ổn, thế là nó không chịu, thật là...
- Chị nói tiếp đi.
- Mà thôi, có trách cũng không cứu vãn được gì, hy vọng thời gian giúp nó lấy lại quân bình, người chứ đâu phải dun dế gì mà dễ chết.
- Chị có biết bây giờ Thúy An làm gì không ?
- Ðang sống ở nhà chị nó.
Huy Bình nhìn cô chăm chú:
- Tại sao phải như vậy?
Hạ linh nhún vai:
- Nó không chịu nổi cảnh hối thúc của gia đình, nên thấy con nhỏ tránh mặt như vậy thì hay hơn.
Cô đột ngột chuyển giọng:
- Bây giờ cậu không bình thường phải không? Chỉ có lúc say cậu mới chịu thú nhận sự yếu đuối . Chỉ sợ khi tỉnh rượu cậu sẽ hối hận.
- Chị nghĩ như vậy à?
- Và chuyện cậu nó hôm nay, chị hứa như không nghe. Cậu không phải tự ái hay hối hận.
- Khi chị nói như vậy, nhưng gì em làm thật buồn cười, em không say đâu.
- Nhưng chắc chắn , nếu tỉnh táo, cậu sẽ không bao giờ nói ra, không đời nào.
Huy bình chưa kịp nói thì có tiếng chuông reo, Hạ Linh đứng dậy:
- Cậu chờ chị một chút, đừng về.
Rồi cô bước qua máy nói chuyện. Huy Bình vẫn ngồi im phía bàn. nhưng không hiểu nghĩ thế nào, anh lặng lẽ đứng dậy bỏ ra về.
Chưa bao giờ anh thấy mình buồn đến thế. Trước đây anh luôn sống trong tâm trạng bất mãn gia đình. Chỉ có sự nổi loạn thù hằn và cư xử thẳng tay với người thân, nhưng bây giờ anh bị chùn lại. Nghĩ nhiều về điều mình làm, về những người xung quanh. Nhất là về Thúy An.
Nhớ về cô. có một cái gì đó nhói lòng và day dứt. Nó làm anh chịu không nổi vì cảm giác bàng hoàng, không hiểu sao mình dửng dưng đập vỡ món pha lê.



chương: 27



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
10255 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
13591 lượt đọc

Có Một Ngày Biển Tím

Cô ngồi bên cạnh Huệ Linh mà có cảm giác như mình là con nha đầu bên cạnh vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Dĩ nhiên cảm giác đó rất khó chịu. Nhưng không thể trốn tránh, vì cô còn nợ Huệ Linh
5244 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6701 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
5142 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
15590 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
8773 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
8593 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
20268 lượt đọc

Mùa Thu Hoa Tím

Thiên Hương loay hoay soạn đồ vào giỏ .Chỉ với vài bộ đồ và một chồng tập sách vừa đủ để học thi .Tối qua,dì Hân đích thân xuống để đón cô lên thi đại học .Thiên Hương không muốn như
8414 lượt đọc

xem thêm