Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 26
- Ðủ rồi An, em nên ngừng lại trước lúc anh buộc phải nói những câu khó nghe, anh không thuộc mẫu người phóng khoáng đâu.
Thúy An ngỡ ngàng nhìn anh. Không dám nói tiếp nữa. Khi Huy Bình khắt khe như thế này, cô hiểu là phải im lặng.
Huy Bình cũng không nói gì nữa. Anh lầm lì lái xe. Thúy An rất muốn ghé quán café nào đó để nói chuyện. Nhưng anh đã trở lại công ty. Nên cô đành nén lòng không nói.
Khi dẫn xe ra sân, cô đứng lại. Huy Bình nhướng mắt chờ cô nói chứ không hỏi. Thuý An hơi nản chí, nhưng vẫn cố gắng :
- Tại sao anh chỉ đưa em đến một chút, rồi về. Em tưởng anh muốn giới thiệu em với gia đình anh, nhưnh hình như không phải, anh chỉ muốn giới thiệu em với anh Huấn thôi.
Huy Bình trả lời câu hỏi của cô bằng cách nhìn đồng hồ:
- Em về đi, trưa lắm rồi, anh muốn nằm nghỉ một chút, chiều nay anh phải làm việc nữa.
- Anh đối xử với em theo kiểu thất thường thế này đến bao giờ hả anh Bình? Hình như anh lợi dụng em cho một mục đích nào đó của anh.
- Anh mệt lắm An, em về đi.
Môi Thúy An run lên vì giận, cô nhìn Huy Bình một cách giận dữ. Rồi đẩy xe ra cổng, không chào anh một tiếng.
Có một cái gì đó kỳ lạ trong cách cư xử của Huy Bình. Cô lờ mờ cảm thấy anh đưa cô đến nhà Huấn với mục đích dằn mặt hai người. Chẳng lẽ anh...
Ý nghĩ đó làm Thúy An bàng hoàng, trong đầu vụt qua câu chuyện về Thiên Kim. Huy Bình đã chinh phục cô ta vì ghét ông anh thứ ba. Bây giờ đến lượt ông anh thứ hai. Lẽ nào anh dùng cô để dằn mặt Huấn?
Một luồng chấn động như rung giật tận tâm can khiến Thuý An bị rúng động. Cô tưởng mình có thể chết được với ý nghĩ đó.
Cô hấp tấp quay trở lại công ty Huy Bình,cánh cửa chỉ khép hờ nên cô có thể đẩy vào, trong sân một chiếc xe đanh dựng, cô biết đó là xe Huấn. Anh đến đây làm gì trong khi nhà đang có khách?
Thuý An dựng xe cạnh đó. Rồi đi vào trong phòng khách không có ai, nhưng nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng trong. Thuý An lặng lẽ đến đứng dựa tường lắng nghe. Cô cần biết bí mật của hai anh em Huy Bình.
Bên trong , tiếng Huấn vọng ra rõ ràng:
- Thúy An có thể không hiểu chú, nhưng tôi thì không lầm, tất nhiên tôi không làm gì được chú, nhưng tôi không im lặng để chú lừa cô ta đâu, Thiên Kim một lần là đủ rồi .
Giọng Huy Bình vừa ngạo mạng vừa châm biến:
- Anh bức xúc tới nỗi phải lập tức đến tìm tôi sao, nhà đang có khách mà, đó không phải là tính cách của anh, bình thường anh biết dấu mình hơn.
Huấn không hề bị khiêu khích, giọng anh vẫn nghiêm khắc:
- Ðể trả thù anh em mà đem hai người con gái ra làm vật hy sinh, tôi thấy chú thiếu lương tâm quá đấy.
- Thế gia đình anh có lương tâm lắm sao?
- Ðừng nói về chuyện gia đình, nói về chuyện trước mắt đi.
- Tôi không thích nói về Thúy An lúc này, đó là chuyện riêng của chúng tôi.
Trong phòng có tiếng đập bàn mạnh, không biết là ai, hình như là Huấn, giọng anh giận dữ.
- Chú biết tôi thích Thúy An, nên muốn giành lấy cô , nhưng giành rồi để rồi bỏ rơi người ta, con người chú là vậy đó sao?
- Này, đây là phòng làm việc của tôi, đừng có đập bàn ghế như vậy, tôi không ưa những người thô thiển.
- Chú đưa Thúy An đến để dằn mặt tôi, để chứng tỏ mình là người chiến thắng, đừng có vô lương tâm như vậy.
- Anh nghĩ vậy à?
- Còn nữa, mà điều này thì thật là ích kỷ, bây giờ thì tôi hiểu tại sao Thúy An muốn nghỉ dạy, chú bức bách người ta đến vậy sao?
Huy Bình thản nhiên .
- Tôi không thích người yêu của mình quan hệ với người của gia đình mà tôi không ưa, tôi là vậy đó.
- Vậy chú có nghĩ tới nghề nghiệp của cổ không?
- Tôi phải trả lời câu chất vấn của anh nữa sao?
- Ðồ khốn nạn.
- Nói thế chưa đủ, phải nói thêm là đồ con hoang, chuyên phá hoại gia đinh người khác, đó cách nói của nhà anh, anh nói thế là thiếu rồi đấy.
- Chú cũng đáng bị nói như vậy lắm.
- Cho nên tôi phải làm cho xứng cách nói đó thôi.
- Nếu cứ tiếp tục sống như thế, chú sẽ phải trả giá.
- Cám ơn lời khuyên của anh. Giờ tới lượt tôi khuyên anh đây, thứ nhất, hãy bớt lam tham lại, thứ hai, đừng bao giờ đeo đuổi Thúy An nữa, anh và anh Thông hãy tránh xa tôi đi. Cũng như tôi đã tránh xa các người vậy.
- Chú nghĩ tôi sẽ để yên cho chú lường gạt Thúy An sao?
- Nếu anh rảnh, anh có thể làm cái gì anh muốn.
- Tôi sẽ ngăn chận, tôi sẽ không để chú thành công như với Thiên Kim đâu.
Giọng Huy Bình mỉa mai:
- Cứ làm, nếu anh muốn, vì thật ra chuyện đó, trước đây anh Thông cũng đã làm rồi.
Không nghe tiếng Huấn trả lời, cánh cửa bị đẩy bật ra, rồi Huấn lao ra ngoài, Khiến Thúy An giật bắn người.
Cô đứng như pho tượng nhìn Huấn, anh cũng nhìn lại cô ngạc nhiên, rồi anh nói một cách nhẹ nhàng:
- Em đến đây từ lúc nào vậy?
- Em...
Thấy cô ấp úng không dám nói thật, anh nhìn cô nghi ngờ:
- Em nghe chúng tôi nói chuyện rồi phải không?
- Vâng . - Thúy An thú nhận.
Nghe tiếng nói chuyện. Huy Bình bước ra.Anh cũng có vẻ ngạc nhiên khi thấy Thúy An. anh bước lại gần cô:
- Em chưa về sao?
Thúy An chưa kịp trả lời thì Huấn đã đẩy cô tới trước:
- Em nên về đi, anh muốn nói chuyện với em, đừng để bị lừa nữa.
Huy Bình gạt tay huấn ra, kéo Thúy An về phía mình:
- Ðừng có cử chỉ như vậy đối với bạn gái của em mình, khó coi lắm.
Anh khẽ đẩy Thúy An về phía cửa:
- Em vào phòng đi, muốn gì sẽ nói sau, đừng đứng ở đây nữa.
Huấn nóng nảy:
- Anh sẽ cho em biết sự thật, đừng để mình bị lừa nữa Thúy An. Rồi em sẽ hối hận vì đã không tin anh.
- Ðừng có quá đáng như vậy anh Huấn. Còn em, vào đây nói chuyện với anh, anh không thích em đứng đấy, lúc nãy anh đã nhượng bộ em nhiều rồi đấy.
Huấn nhìn Thúy An chằm chằm:
- Thúy An.
Thúy An mím môi nhìn Bình, rồi quay qua Huấn, nhẹ nhàng:
- Em xin lỗi anh, nhưng em cần nói chuyện riêng với anh Bình.
Nói xong cô đi qua hai người, bước vào phòng, cô đến phía sa lon ngồi đợi Huy Bình. Cả người run rẩy vì căng thẳng.
Huy Bình bước vô, anh khép cánh cửa sau cùng. Rồi đến ngồi gần cô:
- Nãy giờ em nghe tụi anh nói chuyện rồi phải không, nhìn em anh đoán vậy.
Thúy An ngồi thẳng người lên:
- Anh có ý định giải thích với em không?
Huy Bình xoay người về phía khác, giọng lạnh lùng:
- Giải thích về chuyện gì?
- Những gì anh Huấn nói có đúng không ?
- Nếu cảm thấy tin anh Huấn, thì em cứ việc tin, anh không cản.
Thúy An kêu lên:
- Anh có thể nói một cách thản nhiên về cách xử sự vô lương tâm như vậy sao?
Huy Bình quay phắt lại nhìn cô. Rồi cười khan:
- Em có cách ăn nói đó từ hồi nào vậy?
Thúy An nói mmột cách tuyệt vọng:
- Trên đường về em cứ nghĩ mãi hành động của anh, em bắt đầu nghi ngờ, cho nên em trở lại hỏi anh, không ngờ em đã nghe hai người nói chuyện...
Huy Bình ngắt lời.
- Nói đúng với ý nghĩ của em?
- Tại sao anh cư xử với em như vậy? Em có lỗi gì với anh chứ. Thì ra anh chưa hề yêu em.
- Em tin anh Huấn đến mức tuyệt đối vậy sao?
- Em tin tuyệt đối vì em không muốn bị lường gạt, vì em đã thấy gương của chị Kim.
Huy Bình gằn giọng:
- Ðược, vậy thì em cứ việc tin đi.
- Nếu em không quen với anh Huấn, thì anh có quay lại với em không?
Huy Bình cười lạnh.
- Nếu anh không quay lại với em thì em đã yêu anh ta rồi phải không?
Thấy Thúy An ngồi im anh nhún vai:
- Anh đoán không lầm chút nào, tình yêu của em hời hợt đến nỗi chỉ cần một chút thử thách nhỏ cũng sẵn sàng chia tay, và chỉ cần có người nào đó chăm sóc, là em dễ dàng ngã về anh ta.
- Anh nghĩ em như vậy đó sao?
- Anh thấy chứ không phải nghĩ.
Anh quay lại, quắt mắt nhìn cô:
- Em có đáng để anh tin không ?
Thúy An lạc giọng:
- Không ngờ anh nghĩ em như vậy, bây giờ thì em hiểu rồi, anh biết anh Huấn đến với em, và anh cố tình phá vỡ mối quan hệ đó.
- Anh là như vậy đó.
- Anh quay lại vì tự ái chứ không phải vì yêu em.
- Thế em có thật sự yêu anh không Thúy An, em có biết yêu là gì không? Cách em cư xử với anh không phải là tình yêu, nó chỉ là tình cảm hời hợt.
- Và anh muốn trả thù em?
- Em nghĩ anh có thể cho phép hai người đùa gưởn trước mặt anh sao?
Khuôn mặt Thúy An nhợt nhạt:
- Anh là người....
- Không thích và không cho phép ai qua mặt mình.
- Anh thù em hay thù anh Huấn?
- Nếu anh nói là cả hai?
- Em không ngờ.
- Em đã biết rồi, và anh cũng không phủ nhận từ đây về sau đừng hy vọng gì ở anh nữa.
Huy Bình ngừng lại một chút, khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ ngạo nghễ, châm biếm và thù ghét ngấm ngầm. Lần đầu tiên Thúy An ý thức hết con người đáng sợ của anh, cô có cảm giác mình bị chết đi một nữa.
Cô nói gần như không còn hơi:
- Khi quay lại với em là anh đã có mục đích, anh ác nhiều hơn em nghĩ, cho đến giờ em cũng không tin khi nhớ lại những lúc anh tỏ vẻ yêu em. Em sẽ nhớ bài học này.
Cô trở nên công phẫn:
- Không ai có máu lạnh như anh, đến nổi em nghĩ anh không còn tình người.Tội nghiệp chị Kim. Khi cố giữ một người ác như anh.
Huy Bình cười lạnh:
- Ðúng như em nói, anh cũng thấy anh ác, nhưng con người anh là vậy, và không hề muốn thay đổi.
- Vậy thì không còn gì để nói nữa.
- Khi ba anh chia gia tài, anh không phản đối thì thôi. Vậy mà bà vợ ông ta lại cố ý gom hết về cho hai ông anh bất tài đó, anh không cần tài sản, nhưng anh ghét tánh tham lam của họ.
Thúy An kêu lên:
- Nhưng sao anh lại lôi em vào cuộc?
- Vì em mà người anh Huấn thích, vì chính em cũng sắp phản bội anh.
Anh ngừng lại, gằn giọng:
- Anh hết tình cảm với em rồi, em có thể quay về với anh ta, lúc nào anh ta cũng chờ em đó.
- Cũng như anh sẽ tiếp tục với chị Kim chứ gì?
- Thiên Kim là người phù hợp với gia đình anh, anh biết mình của người nào. Em không thể bước vào gia đình anh được, cắt đứt là hay hơn cả.
- Em sẽ nhớ suốt đời bài học này, chào anh.
Thúy An lảo đảo đứng lên, cô đi ra cửa như người mù. Lần đầu tiên trong đời cô hiểu thế nào là nỗi cay đắng bị người tình lừa gạt. Cô về nhà mình mà cứ tưởng như đi về phía bóng tối của cuộc đời mình

o O o

Hạ Linh dựng xe trong sân, rồi xăm xăm đi lên lầu một, cô chặn một cô gái đang đi ngược hướng với mình lại, hỏi cộc lốc:
- Ông chủ đâu ?
Cô ta chưa kịp trả lời thi Hạ linh thấy Huy Bình từ căn phòng gần đó đi ra, cô bỏ mặc cô gái và đi thẳng về phía anh.
Cô đến trước mặt Huy bình, không hề nói một tiếng, cô vung tay lên thật mạnh, và Huy Bình chỉ hơi né đầu trước cái tát trời giáng của cô.
Anh bị choáng một giây. Nhưng không mất bình tĩnh hay phản ứng. Có lẽ anh hiểu và cho thái độ của Hạ Linh là tất nhiên.
Hạ Linh không chú ý có nhân viên há hốc nhìn cảnh tượng mình vừa gây ra, cô nói như quát:
- Thế này vẫn còn quá nhẹ so với việc làm của cậu, cậu giết người mà không cần dao, Thúy An nó dở sống dở chết vì cậu, chứ tôi thì không đâu, tôi bắt cậu phải trả giá đấy.
Huy Bình cười nhẹ, và nguẩy đầu một cái vì đau. Anh hoàn toàn không có ý định trả lời hay thanh minh, cử chỉ của anh làm Hạ linh càng thêm điên lên, cô quắc mắt:
- Cậu có thể vô lương tâm như vậy sao, đúng là con người thanh lịch của cậu là bộ mặt của quỷ, cậu có còn tình người không?
Nhìn thấy nụ cười trơ lì của Huy bình, cô điên lên hét tiếp:
- Cậu có biết cậu hủy hoại nó ra sao không hả, đồ sở khanh.
Cô lùi một bước ra sau, nheo mắt:
- Ðược rồi cứ làm cho thẳng tay đi, rồi đến lúc nào đó cũng phải mở mắt. Tôi không tin cậu mất hết nhân tính, nhưng coi chừng lúc đó muộn rồi.
Cô quay ngoắt người bỏ đi, cô nhân viên của công ty nãy giờ vẫn đứng chết sững ơ trên hành lang, rồi né qua một bên nhường đường.
Ra ngoài đường rồi, Hạ Linh mới nhớ lại cô gái lúc nãy. Vậy là cô ta đã làm cho Huy Bình mất mặt trước nhân viên. Nhưng cô không hề hối hận.
Thậm chí nghĩ đến cách phản ứng khinh mạn của anh, cô thấy tiếc là tại sao lúc nãy không cho tan hoang cái công ty đó.
Ði giữa đường, cô chợt đổi ý quay đầu xe để đến nhà Thúy An. Từ hôm xảy ra chuyện đó, cả tuần rồi cô không ghé chơi.
Hạ Linh vừa ngừng xe trước nhà thì Hoa Ðông vừa đi ra, cô cười với vẻ không vui:
- Vô chơi.
- Mầy tính đi đâu vậy?
- Ðịnh vô trường một chút.
- Thúy An có nhà không?
- Nằm trong phòng đấy. Vô chơi với nó đi. Có mày không chừng nó nói chuyện đấy.
Hạ Linh dắt xe vào sân, rồi đi thẳng vào phòng Thúy An.
Cô đang nằm trên giường, thấy Hạ Linh cô chỉ quay người ra ngoài, nằm kê mặt lên chiếc gối, giọng có vẻ bình thản:
- Chị có gặp chị Hoa ngoài cổng không, chị ấy mới ra ngoài đấy.
- Chị gặp rồi.
Hạ Linh ngồi xuống giường.
- Sao tối ngày ở nhà hoài vậy, đi siêu thị với chị không?
Thúy An lắc đầu:
- Thôi, em lười lắm.
- Em không nên nhốt mình ở nhà như vậy, cứ suy nghĩ hoài phát điên lên mất.
Cô im lặng một lát, rồi nói trầm tĩnh:
- Chị mới đến công ty nó.
Thúy An cười xa vắng, không có ý kiến gì. Hạ Linh nheo mắt nhìn cô:
- Chị đã tát cho nó mấy cái.
Ðôi mắt Thúy An lóe lên, bất ngờ và kinh ngạc, nhưng ánh lửa đó chỉ lóe lên một chút rồi tắt ngúm, cô thẫn thờ:
- Chị làm vậy để làm gì, một hai cái tát không là gì với anh ta, anh ta không hề đau đâu.
- Phải có phản ứng chứ, để nó làm gì cũng được sao, nó chỉ biết làm thẳng tay chứ không nghĩ đến cảm xúc của người khác, huy vọng mấy cái tát đó, khuấy động được nó.
- Chị không hiểu anh ta chút nào, con người có máu lạnh đó chỉ biết thù hằn, không có gì làm anh ta thay đổi được đâu.
Hạ Linh băn khoăn:
- Em phải làm một cái gì chứ, không lẽ cứ héo hắt thế này hoài sao, làm thế là đúng ý nó rồi. Em phải vững vàng lên chứ.
Thúy An cười khẽ:
- Em không biết, em phải làm thế nào, có lẽ em đã để anh ta thành công rồi, em hoàn toàn mất tất cả, bây giờ không muốn nghĩ đến cuộc sống nữa.
Cô im lặng một lát, rồi thở dài:
- Em đã nhận bài học quá đắt từ anh ta.
- Rồi nó cũng sẽ nhận bài học từ cuộc đời thôi, không ai có thể mạnh tuyệt đối đâu.
- Nhưng anh ta thì cũng có thể đó chị.
Hạ Linh nhếch môi:
- Chị không tin, chị sẽ chống mắt chờ một ngày nó sụp đổ. Nếu không tình yêu thì cái khác nó không kiêu ngạo mãi được đâu.
- Em không biết, bây giờ em chỉ thấy đau vì trong lúc này anh ta không cô đơn như em, anh ta sẽ có gia đình, và phủi bỏ tất cả những gì liên quan đến em.
- Ðã biết vậy mà còn để mình khổ, em ngốc lắm.
Thúy An không trả lời, cặp môi hồng nhợt của cô nhếch lên nụ cười nhợt nhạt như thần sắc cô. Nhìn cô hoàn toàn mất sức sống, nó làm Hạ Linh cảm thấy mình có lỗi, lỗi vì xúi giục mù quáng.
Cô từng trải là thế mà cũng lầm về Huy bình, làm sao trách được cô gái non nớt như Thúy An .
Hạ linh ngồi một lát rồi về, khi cô ra phòng khách thì Huấn cũng vừa đến, cô quay vào gọi Thúy An. Rồi ngồi lại trong phòng. Cô muốn biết Huấn nói gì với Thúy An.
Thúy An chải sơ tóc rồi đi ra phòng khách. Huấn ngồi một mình với dáng điệu trầm tỉnh, anh ngước lên khi thấy Thúy An đi ra, và không ngăn nổi cái nhìn quan sát cô.
Thúy an đến tủ lấy ly nước, đặt trước mặt huấn:
- Anh Huấn uống nước.
- Ðể đó anh, nhìn em có vẻ xanh xao lắm đó An.
Thúy An cười gượng:
- Vậy hả, em thấy mình cũng bình thường.
Nói xong câu đó, tự nhiên cả hai rơi vào im lặng. Ai cũng đang nhớ tới cuộc gặp ở công ty Huy Bình, cả hai đều muốn nói chuyện đó, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng Huấn lên tiếng trước:
- Anh hỏi An câu này, và mong là em trả lời thật với anh, em chỉ cần nói có hoặc không thôi, không cần giải thích gì cả, có phải sau cuộc nói chuyện đó, em sụp đổ rồi phải không?
Thúy An cười khẽ:
- Anh nói đúng.
Huấn gật đầu như hiểu:
- Như vậy anh thấy nhẹ, để anh khỏi phải uất ức trong lòng.
- Anh Huấn uất ức về khía cạnh nào?
- Nhiều lắm, nhưng trước tiên là giận ghê gớm, nếu không nói được cho em hiểu.
- Em hiểu chứ, vì hiểu cho nên em mới đến hỏi anh ta.
- Và khi hiểu rồi thì em ra nông nỗi này?
Thúy An vô tình sờ lên cổ mình:
- Em có vẻ là người bệnh hoạn lắm sao?
- Nếu như vậy thì dễ quá, còn như thế này, thuốc nào trị được em, khi tim tan vỡ thì không có thứ thuốc nào giúp được em, trong khi anh rất muốn làm điều đó.
Thúy An lặng thinh một lát, rồi hỏi bằng một giọng đều đều:
- Cái gì làm anh ta thù ghét anh vậy, anh Huấn?
Huấn chưa kịp trả lời thì cô ta nói thêm:
- Em biết gia đình anh mâu thuẫn, em hiểu được tại sao anh ta ghét cha mẹ anh, nhưng anh tốt quá, em không tin người như anh có thể làm cho người khác thù ghét.
Huấn trầm ngâm:
- Anh có thể hiểu được lý do, cả anh cũng thấy gia đình anh không hoàn toàn vô tội, nhưng anh vẫn không chịu nổi tính cách của nó.
- Tính cách thế nào?
- Ngạo mạn, kinh thường mọi hòa giải của người lớn, và trên hết là lối trả thù tinh vi. Nó đã một lần chinh phục người yêu của em trai anh, trong khi nó không hề yêu cô ta.
- Em biết.
- Bây giờ nó quay lại muốn cưới cô ta, không hiểu nó muốn giở trò gì nữa. Có thể là để làm em đau khổ. Người như nó thì có thể yêu ai cho ra hồn chứ.
Thúy An cảm thấy thấm thía câu nói của Huấn. Người như Huy Bình chỉ biết đặt kiêu hãnh của mình lên trên. Và sẵn sàng hủy diệt mọi thứ tốt đẹp. Chỉ có cô là mù quáng yêu anh ta. Cô và Thiên Kim đều ngốc như nhau.
Huấn nhìn nhìn Thúy An:
- Em nghĩ gì vậy An?
Thúy An lắc đầu:
- Em thấy tuyệt vọng, đau khổ, mất niềm tin và trên hết là em cố quên đã từng coi anh ta là tất cả. nhưng em làm chuyện đó không được anh Huấn ạ.
- Rồi em sẽ quên được, chỉ cần thời gian thôi. Và điều chủ yếu là em phải mở lòng đón nhận.
Huấn chợt ngừng lại, nhìn Thúy An dò xét. Thấy nét mặt không mảy may xúc động của cô, anh trở nên dè dặt hơn:
- Em nên tiếp tục đi dạy, đừng nghĩ là bỏ nữa.
Thúy An lắc đầu:
- Sau khi đã nhận lòng tốt của anh, em còn mặt mũi nào để nhận nó một lần nữa sao?
- Ðừng tự ti như vậy, em không có lỗi gì với anh hết, cứ coi như không có chuyện gì, trở lại trường đi An, coi như em bắt đầu lại tất cả đi.
Thúy An vẫn lắc đầu:
- Em không còn sức nữa anh Huấn ạ.
Huấn nhìn cô bằng một cách ý nghĩa:
- Trên đời này không phải chỉ có Huy Bình là em có thể yêu được đâu An. Còn nhiều người khác nữa . Chỉ cần em mở lòng ra đón nhận thì hạnh phúc khác sẽ tới với em.
- Cám ơn anh đã động viên em.
- Anh không nói suông, anh biết em hiểu lòng anh mà, phải không?
Thúy An có vẻ sợ nhìn vào sự thật, cô tìm cách né tránh:
- Em không biết, bây giờ em không đủ sức nghĩ về cái gì nữa.
- Cho dù là vậy, anh vẫn nói, anh muốn em đừng quên lúc nào anh cũng chờ em, thậm chí ở bên cạnh em, chỉ cần em chịu quay qua nhìn thôi.
Thúy An cười mơ hồ:
- Em không đủ sức anh Huấn ạ, bây giờ em sợ có tình cảm với người nào đó, em chỉ muốn xa lánh tất cả, và chỉ có một mình em.
Huấn hiểu ngay bây gìờ không nên thuyết phục cô điều đó. Anh biết cả tâm lý muốn né tránh của Thúy an. Và anh cố dằn lòng đứng lên:
- Thôi anh về, khi nào nghĩ lại thì gọi cho anh, cho dù là giữa năm học anh vẫn dành chỗ cho em.
Cách nói của Huấn làm Thúy An có vẻ xúc động. Mắt cô đỏ lên:
- Cám ơn anh, anh tốt với em quá, em biết em không xứng đáng đâu.
- Em xứng đáng hơn em nghĩ nhiều lắm. Chỉ có em là không ý thức hết về mình thôi.
Anh tần ngần muốn nán lại, nhưng thấy Thúy An không có vẻ muốn nói chuyện thêm, anh đành bước ra ngoài bàn:
- Anh về nghe.
- Vâng.
Thúy An tiễn Huấn ra cổng. Rồi chậm rãi đi vào.
Một trận cuồng phong đang chờ cô trong nhà. Khi cô bước vào phòng khách thì thấy mẹ đang ngồi bên cạnh Hạ Linh vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Thúy An không hiểu chuyện gì, cô nhìn Hạ Linh như hỏi, nhưng Hạ Linh chỉ lắc đầu ra hiệu, mà cô càng không hiểu được cái ý nghĩa cái lắc đầu đó.
Bà Thìn chỉ ngồi xuống ghế, giọng nghiêm nghị:
- Con ngồi xuống đó đi.
Chờ thúy An ổn định, bà hỏi ngay:
- Con nghĩ gì mà không chịu đi làm chỗ cậu Huấn. Người ta đã nói đến vậy mà còn từ chối, con muốn người ta làm sao nữa hả?
Thúy An có vẻ bất ngờ vì bị nghe lén. Cô ngồi im, không biết chống chế thế nào.
Cử chỉ lờ đờ của cô làm bà Thìn thương đứt ruột, càng thương bà càng tức. Tức vì cô ngu ngốc. Ðến nỗi bà mất hết kiên nhẫn.
- Con có biết chuyện con bị lường gạt làm khổ ba mẹ thế nào không , bây giờ có người muốn cứu vớt lại từ chối, con muốm ba mẹ khổ đến chừng nào đây.
Thúy An không mở miệng được, cô thấy khốn khổ đến mức muốn cắn lưỡi mà chết, chứ phải ngồi nghe trách móc chuyện đau khổ của mình, cô chịu không nổi.
Bà Thìn nói như quát:
- Con trả lời đi, đừng có im như vậy.
Thúy An cố không khóc, nhưng giọng cứ nghèn nghẹn:
- Lúc con xin nghỉ, ảnh có cố khuyên mà con không nghe, con mù quáng nghe lời người khác làm buồn ảnh. Bây giờ con còn mặt mủi nào nhận lòng tốt của anh, con nghĩ như vậy chứ chẳng muốn làm cao.
- Con xấu hổ, nhưng đó chỉ là lý do, lý do mà con không muốn nói, là con không muốn cậu ta thương con, con sợ bị đeo đuổi.
- Con không vậy mà mẹ.
- Mẹ mà không hiểu được con thì ai hiểu. Con biết là bị lường gạt, nhưng vẫn thương thằng tồi tệ đó.Vì vậy mà con từ chối người khác.
Thúy An cứng họng không nói được. Hạ Linh nhìn bà Thìn một cách ngạc nhiên và khâm phục. Ðúng là chỉ có mẹ mới hiểu tận ngõ ngách trong lòng con gái.
Bà Thìn cố dằn tức nói tiếp:
- Mẹ không phải không hiểu chuyện tình cảm. Nhưng ngoài nó ra người ta còn có lý trí nữa, không yêu thì không có thể mến, con phải có thực tế một chút chứ.
- Dạ.
- Dạ là thế nào, là nói cho qua chuyện, rồi con cứ đâu vào đó phải không ?
- Từ từ con sẽ suy nghĩ mẹ ạ.
- Không có suy nghĩ gì hết, vấn đề là tư tưởng chứ không phải thời gian.
Thúy An rụt rè:
- Là sao hả mẹ?
- Lúc nãy mẹ nghe cậu ấy bảo tuần sau bắt đầu vào trường phải không ? Vậy con cứ đi họp coi như không có chuyện gì xảy ra.
- Con...
Bà Thìn thản nhiên như không thấy cử chỉ lúng túng của cô:
- Và nhận lời cậu ta, và bắt đầu cho tình cảm mới, mẹ chỉ muốn gả con cho cậu ta ngay lập tức, mẹ không chịu được cách sống thế này của con.
Thúy An ngước cặp mắt tròn xoe nhìn mẹ. Hạ Linh cũng kinh ngạc nhìn bà Thìn, dù hiểu bà nóng ruột cho con gái, cô cũng không chấp nhận nổi sự vội vã như vậy. Có lẽ tình thương làm bà mất bình tĩnh.
Hạ Linh muốn nói vài câu. nhưng không dám. Dù gia đình không ai trách cô một tiếng. Nhưng cô vẫn luôn ái ngại mình là nguyên nhân tai hại của Thúy An.
Hạ Linh định về. Nhưng thấy Thúy An như vậy, cô không nỡ bỏ một mình. Thế là cô ở lại đến chiều.
Khi còn lại hai người, Thúy an bắt đầu khóc nức nở:
- Chuyện này chưa xong thì lại tới chuyện khác nên muốn chết cho rồi. Em phải làm sao đây chị Linh ?
- Thật ra người lớn chỉ lo cho em thôi.
- Em biết, nhưng thà bỏ mặc em, chứ trong nhà cứ chăm băm chuyện của em, em thấy quẫn trí quá, thà để em khổ một mình, để em tự do quyết định một mình.
- Chị biết, em bị nhiều áp lực quá. Nhưng tất cả là vì ba mẹ em quá thương em. Và chỉ yên tâm nếu em có chồng.
- Thật là khủng khiếp, cái đau còn quá lớn, lòng dạ nào em tiếp nhận người khác, nói gì đến chuyện lấy chồng .
- Em cần phải có thời gian yên tĩnh, dù sao bác cũng không nên vội quá, làm vậy chẳng khác nào bức bách em.
- Ước gì trong nhà ai cũng hiểu em như chị.
- Nhưng chị cũng muốn em quên Huy Bình đi, cậu ta vĩnh viễn cắt đường trở lại rồi, em phải tỉnh táo một chút, phải thực tế và lo cho tương lai của mình.
- Bằng cách lấy anh Huấn làm chồng? Trời ơi, em nhất thiết là phải có chồng sao, em muốn sống một mình, chứ áp đặt tình cảm như vậy em tiếp nhận không nổi.
Hạ Linh đăm chiêu:
- Em phải có cái gì đó thay đổi, cứ sống thế này, mọi người sẽ không để em yên, sẽ chạy đôn chạy đáo tìm cách gả em.
- Thật là xấu hổ, em đang ở vào tình cảnh thế này, bị người yêu bỏ rơi, là gia đình phải hấp tấp tìm cho một tấm chồng lố bịch chịu không nổi.
Hạ Linh mỉm cười:
- Không đến nỗi như em nghĩ đâu, đừng tự gán cho mình nhiều thứ quá. Cái đó làm em khổ nhiều hơn đấy.
Thúy An ngã mình xuống giường, buồn rầu:
- Sự thật là như vậy, trốn tránh làm gì. Em bây giờ sống không ra sống, chết không ra chết. Em không chịu nổi tình trạng này.
- Cố nghĩ đến Huấn đi An, cậu ta đáng để em gởi gắm cuộc đời lắm đấy.
Thúy An lắc đầu:
- Em không nghĩ tới tình yêu nổi, em không thoáng được như Huy Bình, anh ta dễ dàng yêu người khác, còn em thì không.
- Ðó là sự dại dột của em.
- Em biết, nhưng em không làm khác được.
Nói xong, cô gục đầu xuống gối, Hạ Linh nhìn mà còn chịu không nổi. Nói gì là bà Thìn. Nhìn Thúy An. Cô hiểu sâu sắc rằng sự thật tình là thuốc độc tàn phá người ta ghê gớm nhất, nhất là đối với những cô gái mới yêu lần đầu.
Càng nghĩ cô càng thấy Huy Bình ác đến mức không thể tha thứ được.

**********

Huy Bình đi dọc theo hành lang của bệnh viện, nét mặt đăm chiêu, buồn xa vắng, anh dừng lại ở phòng cuối dãy hành lang, đẩy cửa bước vào.
Mọi người quay lại nhìn ra, rồi trở lại tư thế cũ. Huy Bình đưa mắt nhìn mọi người, trong phòng khá đông . Bà Tú ngồi bên cạnh giường , Huấn và Thông ngồi gần đó. các cô em ông Tú đứng dưới chân giường . Vẻ mặt ai cũng nghiêm trang, căng thẳng. Ngay cả nói chuyện cũng rất nhỏ.



chương: 26



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
7816 lượt đọc

Điệu Ru Mùa Hạ

Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên
8593 lượt đọc

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
13286 lượt đọc

Màu Hoa Hạnh Phúc

Hồng Thảo cũng gật đầu:

- Xin lỗi anh nghe.

Rồi hai cô kéo Anh Thư đi. Ra khỏi căn tin Anh Thư cự nự:

- Ta nói chưa hết, tự nhiên kéo đi à, chưa biết tên ổng chứ bộ.

- Mi nói kiểu đó
10323 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
9508 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6701 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
15589 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
8028 lượt đọc

Chuyến Xe Cuối Năm

Tường Vi co chân ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ . Còn sớm chán . Cô lại buông người xuống giường, nhắm mắt lại . Nhưng mãi vẫn không ngủ được , cô nhớ đến mọi người và nghĩ đủ thứ
8773 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
8388 lượt đọc

xem thêm