Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 18
Thúy An bước vào quán ăn Thành Tâm, cô đứng bên ngoài cửa nhìn vào trong tìm kiếm. Từ ngoài cô đã thấy ông Thìn giơ tay ra hiệu, cô len lõi qua các dãy bàn đi về phía ông.

Ông Thìn không ngồi một mình, trong bàn còn có một thanh niên. Thúy An chào anh ta rồi ngồi xuống cạnh ông Thìn:

- Ba gọi con chi vậy ba?

Ông Bình khoát tay về phía người thanh niên:

- Anh này lúc trước là học trò của ba, con không nhớ sao?

Thúy An đưa mắt nhìn anh ta, cô hoàn toàn không nhận ra một nét quen nào. Học trò ba thì có vô số, mà bây giờ họ cũng lớn hết, làm sao mà nhớ nổi.

Tuy vậy cô cũng gật đầu:

- Chào anh, chắc trước đây anh hay đến nhà em chơi lắm.

Ông Thìn nói như nhắc:

- Anh Huấn hay đến cộng sổ giúp ba hồi đó, gặp mặt cũng nhiều lần, con không nhớ sao?

Sợ bị mất lịch sự, cô nói:

- Dạ nhớ.

Và cô lịch sự hỏi:

- Bây giờ anh Huấn làm gì?

- Anh làm hiệu trưởng của một trường tư thục, trường cấp ba đó An.

- Vậy à.

Ông Thìn lên tiếng:

- Ba đang nhờ anh Huấn nhận con vào trường, cậu ấy đồng ý rồi đấy.

Thúy An ngỡ ngàng nhìn Huấn:

- Nhận dễ dàng vậy sao anh?

- Có gì đâu An, có đủ hồ sơ là được rồi.

- Nhưng em nghe nói mấy trường như vậy thường tìm giáo viên giỏi, có kinh nghiệm, còn em thì chưa đứng lớp bao giờ.

Huấn cười dễ dãi:

- Không sao, chỉ cần An có bằng là đủ rồi, thầy đã bảo, anh làm sao dám từ chối. Với lại ai cũng cần người có kinh nghiệm thì những người mới ra trường làm sao có việc làm?

Thúy An nhận xét hồn nhiên:

- Anh Huấn nhận xét thoáng ghê.

- Có gì đâu.

- Vậy bao giờ em bắt đầu được hả anh?

- Bây giờ cũng gần cuối tuần rồi, thứ hai tuần sau anh đến nhà lấy hồ sơ, và đưa An đến trường để dự giờ.

- Ôi, cứ để em tự đi, anh đến làm gì.

- Không sao, An chưa quen thì để anh hướng dẫn, với lại anh cũng đi ngang nhà mà.

- Vậy thứ hai là em dự giờ rồi? Run thật.

- Chỉ ngồi xem người ta dạy thôi, run gì, người dạy run với em thì có. Anh sẽ chọn người dạy giỏi hướng dẫn An, bao giờ cứng thì bắt đầu đứng lớp.

Thúy An cười sung sướng thật sự:

- Bỗng nhiên có người nhận em, lại được ưu ái như vậy, em may mắn thật đó, tháng lương đầu tiên em sẽ khao anh, em hứa thế.

Huấn cũng cười theo cô:

- Nói thì nhớ đó nghe, anh chờ đấy.

Ông Thìn xen vào:

- Có dạy được không mà đòi lương, ba sợ phải trả lương cho anh Huấn đấy.

Thúy An hỉnh mủi:

- Con đâu có tệ như vậy. Anh thấy em có tệ vậy không anh Huấn?

- Anh nghĩ Thúy An sẽ giỏi như...anh.

Thúy An cười phá lên:

- Thế mới gọi là khiêm tốn chứ, mà anh Huấn, anh là hiệu trưởng chứ không dạy hả? Anh có nhận lớp nào không?

- Công chuyện của anh bù đầu, không có thời gian đứng lớp.

- Vậy hả.

Ông Thìn lên tiếng:

- Con hỏi nhiều quá, tò mò thật.

Huấn cười rồi quay qua ông Thìn:

- Dạ không sao đâu thầy.

- Bây giờ thầy về, em bận công việc gì thì cứ đi đi.

- Dạ để con đưa thầy và Thúy An về.

Thúy An khoát tay:

- Thôi khỏi, em có xe rồi, cám ơn anh Huấn nha.

- Có gì đâu, vậy tạm biệt An nha. Thứ hai chuẩn bị sẵn, anh đến đón An.

Thúy An định lắc đầu thì ông Thìn lên tiếng:

- Như vậy cũng tốt, thầy cũng yên tâm. Thầy giao nó cho em đấy.

- Dạ.

Huấn đứng lên:

- Thưa thầy em về, chào Thúy An.

- Dạ.

Chờ Huấn đi rồi, Thúy An quay qua ông Thìn:Thật sự là con không nhớ nổi ảnh, hồi đó ảnh hay đến nhà mình lắm hả ba?

- Lớp nó học là lớp ba chủ nhiệm đầu tiên khi về trường, nên ba nhớ hết từng đứa, năm nào tụi nó cũng về trường thăm ba cả.

Thúy An ngạc nhiên:

- Ra trường lâu thế mà vẫn còn về thăm à?

- Ừ.

- Không biết mai mốt đi dạy con có học trò thân như ba không. - Thúy An nói một cách tư lự, rồi như nhớ ra, cô nói thêm:

- Anh Huấn còn trẻ như vậy mà làm hiệu trưởng, hay chứ ba.

- Nó có gia đình đỡ đầu, thành công cũng dễ hơn là bắt đầu từ cái không có gì.

Ông chợt nghiêm khắc nhìn Thúy An:

- Lúc này con còn gặp thằng Bình không?

- Dạ không.

- Con nói dối ba mẹ nên mới có chuyện xô xát lần đó, lần này nếu con còn dối, ba mẹ sẽ không bỏ qua, nghe chưa?

- Dạ.

- Ba sẽ tìm chỗ khác tốt hơn cho con, chỗ này gia đình nề nếp, con không được dại dột quen mà không biết gốc gác người ta, để ba mẹ chọn cho con.

Thúy An xụ mặt xuống:

- Con không muốn có chồng đâu ba, không thương ai nữa thì làm sao lấy chồng, con sẽ sống một mình đến già.

- Không được nói bậy, con làm sao mà sống một mình chứ.

Thúy An định nói, nhưng ông đã khoát tay:

- Chuyện đó cũng còn sớm lắm, khoan hẳn nói, điều con phải làm giờ là cắt đứt hẳn với cậu Bình đó, ba không muốn sau này con gặp rắc rối.

Thúy An gật đầu một cách ão não. Thật ra ba không cần phải lo, cô có muốn yếu đuối cũng không được, vì Huy Bình đâu có tìm cách lung lạc cô.

Anh ta chấm dứt tình cảm này bằng cách quay lại tình cảm cũ. Con người tính toán như thế quên đi là hơn. Cuộc sống tinh thần của cô bây giờ chẳng khác nào địa ngục, tăm tối và trống rỗng. Huấn xuất hiện lúc này như một cứu cánh. Cô không quan tâm đến bản thân anh, nhưng cái mà anh mang tới lại rất cần, nó làm cô nghĩ và trông chờ anh nhiều hơn.

Sáng thứ hai Huấn đến đón Thúy An, anh đến sớm hơn giờ hẹn nên cô chưa chuẩn bị xong. Lúc đi ra thấy anh ngồi ở phòng khách, tự nhiên cô nhớ lại hình ảnh Huy Bình lần đầu khi đến đây. (owwww) Ðó là lần đầu tiên anh đến, và cũng để chở cô đi làm, hai người đều nhiệt tình như nhau. Có điều Huấn làm điều này vì ba cô hơn là vì thích cô. Nó không giống Huy Bình.

Lúc trên đường đi, Huấn gợi chuyện:

- Anh thấy hình như Thúy An thật sự không nhớ anh.

Thúy An hơi bất ngờ một chút, nhưng rồi cô ứng xử rất nhanh:

- Ðúng là em không nhớ anh thật đấy, nhưng ai là học trò của ba em thì em đều xem là thân nhau. Mà em biết anh cũng coi em là người thân phải không?

- Anh cảm thấy thân với An lâu rồi, nhưng hồi đó còn bé quá nên An khó biết.

- Vậy hả anh? - Thúy An hỏi một cách lơ mơ.

Huấn có vẻ thích nói về đề tài này, anh tiếp:

- Anh nhớ lần đầu tiên tụi anh đến thăm thầy, người gặp đầu tiên là An, đang chơi búp bê trước sân.

- Anh nhớ dai quá nhỉ, chuyện đó lâu quá, chắc mười mấy năm rồi.

- Không lâu tới vậy đâu.

Thúy An nghiêng đầu nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu:

- Em còn chơi búp bê có nghĩa là còn nhỏ, em nghĩ là hơn mười mấy năm rồi đó chứ.

Huấn cười cười:

- An học lớp tám chứ không phải nhỏ.

- Ồ, sao anh nhớ hay vậy?

- Em biết lúc đó tụi anh nói với nhau thế nào không? Con gái thầy xinh quá, có thằng thắc mắc tại sao lớn rồi mà còn chơi búp bê.

Thúy An cười phá lên:

- Có chuyện đó nữa hả? Vui quá nhỉ.

Huấn nói như nhận xét:

- An lớn lên vẫn xinh như lúc nhỏ (thả dê rồi)

- Em nghĩ phải khác nhau chứ anh, người lớn rồi sao giống con nít được.

- Tất nhiên người lớn có cái đẹp khác, nhưng nói chung đại khái là như vậy.

Thúy An gật đầu:

- Em hiểu rồi.

Và cô nôn nóng hỏi sang chuyện khác:

- Khoảng bao lâu thì em bắt đầu lên lớp hả anh?

- Không lâu đâu, nhưng vì An vào giữa năm nên nhận một lớp thôi.

- Sao em hồi hợp quá.

- Ðừng lo, vào trường lúc nào cũng gặp anh mà. Cứ coi anh là người nhà, không có gì phải sợ.

- Em đâu có sợ anh Huấn, sợ đứng dạy thôi.

- Thúy An làm sao mà dạy không được chứ.

- Có phải anh nói em phải bắt chước ba em không?

- Anh nghỉ An không cần phải bắt chước.

Sao anh ấy cứ tìm cách khen mình thế? (khờ quá, đang thả dê mà) Rủi mình không được như vậy thì quê lắm. Thúy An nghĩ thầm trong đầu, tự nhiên cô thấy như bị áp lực. Thật ra có bóng che của ba cũng khổ. Lúc nào cũng phải cố gắng không muốn mất đi ý nghĩ tốt đẹp về mình.

Ðến trường, Huấn đưa Thúy An vào văn phòng, anh giới thiệu cô với một giáo viên hướng dẫn. Cô theo cô ta xuống lớp, còn anh vào phòng làm việc của mình.



chương: 18



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
13760 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
14179 lượt đọc

Một thời ta đuổi bóng

Cuối cùng thì cô kỹ sư quý tộc cũng đến nhận việc . Ngồi trong văn phòng , Hạ Lan đã thấy cô ta . Cũng như mấy lần đến nộp hồ sơ và phổng vấn , cô ta cũng lái chiếc xe và phong cách cũng quý
18509 lượt đọc

Hoa Hồng Mùa Xuân

- Vậy thì em cứ nghĩ rằng, nếu không có chỗ này em cũng tìm chỗ khác

Hải Vân kêu lên:

- Làm sao em nghĩ như vậy được. Em lo đến nhói tim luôn. Anh biết rồi, nếu không bị vướng lý lịch
5629 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2986 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
8554 lượt đọc

Ngõ Vắng Mênh Mông

Lúc nầy bận học thi nên Tử Lan và Hài Trâm đăng ký cơm tập thể . Chiều nay hai cô gái đi lãnh cơm . Đây là lần đầu tiên họ bước vào nhà ăn của trường.

Vào giờ tan học, nhà ăn đông
11348 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
20695 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
19875 lượt đọc

Người Còn Ở Lại

Phương Tuấn đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Anh vừa quay người định đi ra thì bà Chín bước vào

- Sao sáng nay con đi làm sớm vậy?

- Dạ, con có hẹn đi ăn sáng với thằng bạn, có
8311 lượt đọc

xem thêm