Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 13
Thúy An dắt xe vào sân, cô vừa buớc lên thềm thì nghe tiếng xe đỗ xịch truớc nhà, cô quay ra nhin . Từ trên xe, bà Tuyết và hai nguời thanh niên buớc xuống, họ nhìn vô nhà như kiểm tra có đúng hay không, thấy Thúy An, bà Tuyết khoát tay ra hiệu:

-Đúng nhà rồi, vào đi .

Hai nguời thanh niên theo bà đi vô sân . Nhìn họ, Thúy An chợt thấy tay chân lạnh ngắt . Chắc chắn bà đến đây để kiếm chuyện, chắc chắn đay không phải là cuộc viếng tham thân tình . Gặp gỡ này, ba mẹ cô đều có ở nhà .

Thúy An cứ đứng sững sợ hãi, cô quýnh quáng và rối rắm, không biết phải làm gì trong tình huống này . Ngay cả bản năng tự vệ là gọi điện cho Huy Bình cô cũng không nghĩ ra .

Bà Tuyết đã vào trong nhà, vẻ mặt lạnh như tiền . Không them đáp lại cái chào của Thúy An, bà hỏi cụt ngủn:

-Có nguời lớn ở nhà không ?

-Dạ có . ( đồ ngu :fire: :fire: )

-Tôi muốn nói chuyện với ba mẹ cô, kêu họ ra đây ( đồ cá chớn, )

Thúy An rất bất mãn cách nói năng đó, nhưng cô không biết phản ứng thế nào, cô run giọng:

-Mời bác ngồi .

Thấy cô đứng yên, bà Tuyết nhắc lại:

-Tôi cần nói chuyện với ba mẹ cô, mời họ ra đây

-Vâng . ( ngu bạo tàn :angry: )

Thúy An đi vào như nguời mất hồn, cô gặp mẹ ở sau . Bà Thìn hình như biết có khách nên buớc ra:

-Ai tới vậy con .

Thúy An trả lời như hụt hơi:

-Mẹ anh Bình đó mẹ .

Bà Thìn ngẩn ra một lúc, rồi bối rối:

-Bà ấy tới thăm mình, sao thằng Bình không báo truớc để mình chuẩn bị . Tiếp khách sơ sài như vậy coi kỳ quá.

- Không vui gì đâu mẹ, hay là mẹ đừng ra.

-Tầm bậy, con nói vậy sao được, người Thúy An tới làm quen với nhà mình thì mình phải tiếp chứ, đáng lẽ con phải nói trước để chuẩn bị tiếp đãi, thế này bê bối quá.

Bà hối hả vào phòng gọi ông Thìn, đi được vài bước, bà quay qua bảo Thúy An:

- Con lo pha trà đi, để mẹ vô thay đồ.

Thúy An dở khóc dở cười đi pha nước. Sự vui vẻ của mẹ làm cô thấy mình có lỗi, và càng kinh sợ khi biết chuyện gì sẽ xảy ra. Cô chỉ còn biết hy vọng bà Tuyết sẽ mềm mỏng một chút, dù hy vọng đó rất mỏng manh.

Cô mang nước ra phòng khách, nói nhỏ nhẹ:

-Mời bác và mấy anh.

Ðáp lời Thúy An là vẻ mặt lạnh lùng của mọi người, không ai buồn mở miệng thể hiện sự lịch sự.

Một lát ông bà Thìn đi ra, chưa ngồi xuống họ đã chào niềm nở:

-Chào chị, qua đây chơi thế này quý hóa quá.

-Không dám.

Vẻ mặt lạnh như tiền của bà Tuyết làm ông bà Thìn khựng lại ngỡ ngàng. Nhưng bà cũng nói tiếp một cách vui vẻ:

-Mời chị dùng nước.

-Ðể đó đi.

Ðứng trong nhìn ra, Thúy An tức uất nghẹn, cô không chịu nổi khi thấy ba mẹ bị coi thường như vậy, nhưng cô vẫn đứng yên chịu đựng.

Ngoài phòng khách, không khí có vẻ trầm xuống hẳn, ông bà Thìn đã nhận ra vẻ kiêu kỳ lạnh lùng của bà khách, nhưng còn hoang mang chưa có thái độ ứng xử thích hợp, đúng hơn là không hiểu mục đích của bà đến đây.

Bà Thìn lúng túng xoắn tay vào nhau, hết nhìn qua ông Thìn lại nhìn qua bà Tuyết, cuối cùng, bà nhỏ nhẹ lên tiếng:

- Hai cháu nó quen biết lâu rồi, hôm nay mới được gặp mặt chị, tiếp đón sơ sài chị bỏ qua cho.

- Tôi không để ý chuyện đó, người lớn với nhau, có nhiều chuyện đáng nói hơn là những chuyện nhỏ nhặt này.

Cách nói khô khan đó làm ông Thìn có vẻ dị ứng, ông ho nhẹ một tiếng rồi nhìn ra sân, bà Thìn gật đầu gượng cười:

-Vâng.

Bà Tuyết nói với vẻ mặt khó đăm đăm:

-Nếu anh chị nghĩ tôi đến để làm quen thì lầm rồi, anh chị có thể thừa nhận con trai tôi, nhưng tôi không nhận con bé đó đâu, nói cho hai người biết mà giữ con.

Ông bà Thìn tái mặt không nói được tiếng nào, bà Tuyết cười mỉa nói tiếp:

- Dù thế nào thì con gái cũng lãnh phần thua thiệt, con trai không mất mát gì, ai cũng hiểu chuyện đó mà.

Bà Thìn lạc giọng:

-Ý chị muốn nói gì?

-Tôi không hiểu tại sao anh chị dễ dãi thế, chưa biết gia đình nhà trai ra sao mà dám để con gái mình đi đứng lung tung.

-Chị nói...

-Con gái chị đã theo con tôi đến nhà tôi một lần, tôi đã nói là không nhận nó, thế mà nó vẫn đeo lấy con trai tôi hoài vậy, chẳng lẽ nó không nói với anh chị, hay chính hai người cũng cố tình lơ đi.

Ông Thìn nghiến răng:

-Tôi không biết chuyện này, chị nhẹ lời chút đi.

-Thôi được, nếu không biết thì khác. Bây giờ biết rồi thì lo mà giữ con cho kỹ, chứ nếu có gì tôi không chịu trách nhiệm đấy.

Bà Thìn mím môi:

-Chị nói có gì là thế nào? Dù không nói ra tôi cũng hiểu đấy, con gái tôi được dạy dỗ đàng hoàng chứ không đến nỗi buông thả đâu.

Bà Tuyết nhún vai:

-Cũng không biết thế nào à, dạy dỗ kỹ mà một mình xông xáo đến nhà con trai ra mắt, bị nói nặng cũng không chịu buông, như vậy tôi nói thế nào đây.

Giọng ông Thìn bặt đi:

- Tôi hiểu chị muốn nói gì rồi, chị yên tâm, tôi đã nắm được ý gia đình chị thì sẽ có cách giữ con tôi, sẽ không có chuyện tôi cho phép con trai chị tới đây đâu. Chị về đi.

-Nói được vậy thì tốt, không ngờ anh chị cũng là người biết chuyện, coi như tôi giao chuyện này cho hai người, để biết mà giữ con. Ráng đừng để kéo dài đấy.

Bà Tuyết đứng dậy đi ra cửa, hai thanh niên theo sau như hộ tống làm ông bà Thìn bị xúc phạm nặng nề, cộng thêm câu chuyện đầy vẻ khinh miệt làm hai người choáng váng.

Ðợi khách về rồi, ông Thìn quát lên:

- Con An đâu, ra đây.

Thúy An rụt rè bước ra, nước mắt ràn rụa trên mặt. Nhìn cách khổ sở của cô, ông Thìn vừa tội vừa tức, ông quát lên:

- Chuyện tày trời như vậy sao không nói với ba mẹ để cho ra nông nỗi này. Con khóc có ích gì không? Tại sao con không nói với người lớn hả?

- Dạ con không dám nói.

- Con nói rồi thì sợ ba mẹ cấm con quen với thằng Bình chứ gì? Con giấu hoài có được không?

Bà Thìn sụt sùi:

- Ðể cho mẹ nó đến nói nặng, ba mẹ nhục nhã quá.

Câu nói đó làm Thúy An khóc dữ hơn, cô nức nở:

- Con sẽ không bao giờ quen với anh ta nữa, con ghét mẹ anh ta.

Nói rồi cô bỏ chạy vô phòng, nằm úp xuống giường khóc như mưa như gió.

Chị Hoa đi vào ngồi xuống cạnh giường, thở dài:

- Biết mẹ nó không ưa em, sao em còn tới đó chi vậy, hồi nãy bà ta nói có đúng không?

Thúy An ngồi lên, hít mũi:

- Bà ta có tư cách gì mà khinh nhà mình chứ, ai khinh rẻ ba mẹ mình thì em sẽ căm thù người đó, bảo em trôi sông lạc chợ em còn cố chịu đựng, nhưng nói nặng ba mẹ em không tha thứ đâu.

Hoa nhìn Thúy An kinh hoàng:

- Bà ta mắng em như vậy?

- Vâng.

- Vậy mà em cũng im lặng, vậy mà thằng Bình để mẹ nó mắng em, trời đất ơi.

Hoa như muốn phát điên, cô đứng bật dậy:

- Vậy mà em yêu nó mù quáng, em có lòng tự trọng nữa không Thúy An?

Thúy An òa lên khóc, hai chị em mạnh ai nấy khóc. Một lát Hoa xoay người lại:

- Chị xin lỗi, tại chị tức quá, đừng giận chị.

- Em không giận chị, em chỉ ghét bà ta mà thôi. Bà ta làm bé giựt chồng người, không biết xấu hổ, vậy mà khinh miệt ba mẹ, bà ta đáng ghét lắm.

Hoa tròn xoe mắt kinh ngạc:

- Mẹ thằng Bình giựt chồng người ta à?

- Không hẳn là giựt, nhưng nếu giựt được không chừng bà ấy cũng làm, bà ấy làm vợ bé ba ảnh.

Hoa như té ngửa ra:

- Ôi trời ơi, khủng khiếp.

Cô ngồi im, càng hiểu ra, cô càng muốn nổ tung đầu óc:

- Sao em quan phải một thằng nhà cửa khủng khiếp như vậy chứ ? Vậy mà chị cứ yên chí em sẽ sướng khi gặp nó.

Thúy An cố biện minh cho Huy Bình:

- Mẹ ảnh như vậy thôi, chứ ãnh thì tốt lắm, ảnh không đồng tình với mẹ ảnh đâu.

Hoa nhếch môi:

- Làm sao biết được, ai dám khẳng định là nó sẽ không giống mẹ.

- Không phải đâu chị.

- Người ta nói mẹ nào con nấy, nhìn mã ngoài đẹp trai như vậy, ăn nói lịch sự, chắc chỉ để chinh phục con gái, làm gì không thừa hưởng giòng máu của mẹ.

- Chị đừng nói như vậy mà.

Nhưng Hoa đang tức nên nói cay độc hơn:

- Mẹ nó hồi còn trẻ chắc cũng lẳng lơ thế nào mới dụ được đàn ông có vợ, dòng máu nó làm gì không chảy trong người nó.

Thúy An muốn chết đi cho rồi, khi thừa nhận Hoa đã nói một phần nào đó về Bình. Anh phải quyến rũ thế nào đó nên Thiên Kim mới bỏ người yêu để điên đảo vì anh. Liệu rồi sau này cô có là nạn nhân không? Ai dám khẳng định sau này Huy Bình sẽ là người chung thủy?

Càng nghĩ cô càng chịu không nổi, cô nói như quát:

-Chị mà nói nữa, em cắn lưỡi cho coi.

Hoa hoảng hồn nói nhanh:

- Tại chị tức bả nên nói thế, chứ chị không đánh giá thằng Bình đâu.

Thúy An không trả lời, cô úp mặt xuống gối khóc rấm rức, mặc cho Hoa dỗ dành thế nào cũng không ngẩng lên.

Trong nhà chợt trở nên im ắng như vừa trải qua một tai họa ghê gớm. Không là tai họa sao được, khi bỗng nhiên cả nhà phát hiện ra sự bất hạnh của cô con gái bé bỏng được cưng nhất nhà. Những hy vọng tốt đẹp cho Thúy An giờ đây bị xụp đổ, đi kèm với sự nhục nhã lẫn khinh thị với người mà tưởng sẽ là thân thiết với gia đình.

---------------------

-Chị hãy cho em biết, có chuyện gì xảy ra với Thúy An vậy, mấy hôm nay em gọi điện mấy lần không nói chuyện được với cổ, đến chỗ làm cũng không gặp. Chị biết chuyện gì đó phải không?

Huy Bình hỏi và nhìn Hạ Linh một cách đăm chiêu, khuôn mặt anh cau lại. Ðó là tâm lý chờ đợi một sự bất ổn nằm ngoài ý muốn của anh.

Hạ Linh biết tâm trạng đó, mấy hôm nay cô cũng có ý trông Huy Bình đến để nói, cả cô cũng thấy khó xử như anh.

Không nghe Hạ Linh trả lời, Huy Bình lên tiếng như nhắc:

- Em nghĩ Thúy An không dấu chị chuyện gì đâu, mà chị cũng đừng dấu em.

- Chị đâu có muốn dấu, mấy ngày nay chị đợi em để nói đó chứ.

- Chị nói đi, Thúy An giận em phải không?

- Chị không biết nó có giận em không, nhưng nó thì tức lắm, tại mẹ em đến nói nặng người ta, ba mẹ nó là người trí thức, không chịu được chuyện đó đâu.

Huy Bình nhíu mày:

- Mẹ em đến nhà An?

Anh đấm mạnh tay xuống bàn: Không thể được, quá đáng thật.

- Bác ấy bảo nhà Thúy An không biết dạy con để con gái bám theo con trai, hình như còn bảo là bả mắng nó, chuyện đó con An nó dấu gần chết, vậy mà cũng nói ra.

Huy Bình lầm lì:

- Ba mẹ Thúy An cấm cổ liên lạc với em phải không?

- Và không cho đi làm nữa, nói chung là họ tự ái không muốn con họ nhờ vả em.

Huy Bình thở hắt một hơi, môi mím lại giận dữ nhưng không nói gì. Anh ngồi yên một lúc rồi ngẩng lên:

- Chị gọi điện cho Thúy An giùm em, em muốn nói chuyện với Thúy An một chút.

Hạ Linh ngần ngừ ngồi im:

- Mấy hôm nay chị cũng không dám gặp riêng nó, hai bác không nói gì chị, nhưng chị cũng thấy ngại...

Huy Bình cắt lời:

- Em hiểu rồi, thôi đi, em cũng không muốn chị mang tiếng vì em.

Anh chợt cười khẽ một cách chua chát, tự ái ngập lòng mà không làm cho tan được. Anh đứng dậy:

- Em về đây, chị củng đừng ngại gì cả, chủ yếu là tại em mà. Thúy An có thế nào thì em chịu hết trách nhiệm, chị đứng ngoài chuyện này đi.

- Chị làm sao mà đứng ngoài được, thấy hai đứa vậy chị cũng khổ, em làm gì về sớm vậy, mới qua mà.

- Em cần giải quyết vài chuyện.

- Khoan về đã, ở lại đi, chị em mình tìm cách giải quyết.

Nói xong cô bước qua bàn, gọi điện cho Thúy An, một lát sau cô quay lại, ra hiệu cho Huy Bình:

- Em nói chuyện với nó một chút đi.

Huy Bình lắc đầu:

- Không cần phải làm vậy, em sẽ tìm cách gặp cổ sau.

- Nó muốn nói chuyện với em.

Huy Bình bước tới cầm máy:

- Anh đây Thúy An.

Hình như đang không bình thường, nên nghe tiếng anh, Thúy An chợt khóc lên, Huy Bình thở dài nói nhỏ:

- Mấy hôm nay em buồn lắm phải không? Anh không lường trước được chuyện xảy ra như vậy, sao lúc đó em không gọi cho anh?

- Em sợ quá, đấu óc rối tung lên, em không nghỉ ra được chuyện gì hết.

- Mai mốt có chuyện gì thì gọi cho anh biết, anh còn có thể giải quyết được, đừng đặt anh vào tình trạng như vầy.

- Em cũng không biết có làm vậy được không nữa.

- Tại sao?

- Em ...

Huy Bình nghiêm giọng:

- Anh biết gia đình anh có lỗi với em, và anh chỉ hỏi em một câu thôi, em trả lời thật lòng để anh giải quyết.

- Anh muốn nói gì?

- Em còn thương anh không?

- Em không biết, em hông muốn mất anh, nhưng ba mẹ em ... mấy ngày nay em chán lắm, em muốn bỏ hết đi đâu đó với anh, sao người lớn làm mình khổ quá.

Giọng Huy Bình chùng xuống:

- Vậy là được rồi, chỉ cần em không thay đổi, để mọi chuyện anh giải quyết. Chiều nay em gặp anh được không?

- Em không dám, ba mẹ em còn giận, biết em gặp anh sẽ giận hơn nữa.

- Vậy làm sao anh liên lạc với em?

- Em không biết, nhưng lúc nào nhà không có người em sẽ gọi cho anh.

- Ði làm lại đi An, đừng ở nhà khóc mãi như vậy, em điên mất, đi làm đỡ buồn hơn, mà anh cũng có thể gặp em. Ba mẹ em chắc không nỡ thấy em buồn đâu.

Thúy An hít mũi:

- Em cũng không biết nữa, để em thuyết phục mẹ em thử, bao giờ được em cho anh hay. Thôi em cúp nghe, mẹ em nghi đó.

- Anh nhớ em lắm An.

- Em cũng vậy, đêm nào cũng nằm mơ thấy anh.

Không hiểu có chuyện gì mà Thúy An cúp máy, chắc có ai nên cô sợ.

Yêu nhau mà phải lén lút như thế này, Huy Bình vừa thấy xấu hổ lẫn tự ái, ý nghĩ đó làm anh nổi nóng dằn mạnh ống nghe xuống.

- Chuyện gì vậy? em với nó cãi nhau à?

Huy Bình cười nhếch môi:

- Muốn gặp nhau phải lén lút như thế này, thật muốn điên lên được, có vẻ như em quan hệ bất chính, riết rồi em giống như người không ra gì, đến nỗi người ta sợ giao con gái cho em, chị có hiểu em tự ái thế nào không?

Hạ Linh gật đầu:

- Chị biết, với một người như em, chuyện đó khó chấp nhận lắm.

- Không phải chỉ mình em, mà không ai có thể chấp nhận được.

- Nhưng với em thì trầm trọng hơn, vì em thiếu tính chịu đựng, và em quá kiêu ngạo.

- Em kiêu ngạo?

- Dĩ nhiên em không thấy được tính tình của mình, nhưng chị và Thúy An thì thấy rất rõ, chị vẫn lo sau này Thúy An khổ vì tính kiêu ngạo của em.

Huy Bình lắc đầu ngán ngẫm:

- Em có nhiều khuyết điểm vậy sao? Của em, và của gia đình, như vậy quen với em, Thúy An bất hạnh quá phải không?

- Có đôi lúc người ta yêu vì những cái làm người ta khổ, tình yêu mà, làm sao giải thích được, có thể em thấy, mà nó không thấy, hoặc thấy nhưng vẫn cứ chấp nhận. Yêu đi rồi sẽ bỏ qua hết được.

Cô đặt tay lên vai Huy Bình, nói như khuyến khích:



chương: 13



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
14142 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
5262 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
8600 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
16150 lượt đọc

Mùa Thu Hoa Tím

Thiên Hương loay hoay soạn đồ vào giỏ .Chỉ với vài bộ đồ và một chồng tập sách vừa đủ để học thi .Tối qua,dì Hân đích thân xuống để đón cô lên thi đại học .Thiên Hương không muốn như
8607 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
20667 lượt đọc

Ngõ Vắng Mênh Mông

Lúc nầy bận học thi nên Tử Lan và Hài Trâm đăng ký cơm tập thể . Chiều nay hai cô gái đi lãnh cơm . Đây là lần đầu tiên họ bước vào nhà ăn của trường.

Vào giờ tan học, nhà ăn đông
11312 lượt đọc

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
8104 lượt đọc

Những Ngày Hoang Vắng

Đêm đã khuya , xa xa tiếng chó sũa vang lại, khuya đong su thinh lặng ban đêm. Giang Thoại và Vũ Thường ngồi dưới sàn, trước mắt là hai tách cafe đã nguội.

- Cô kể cho tôi biết về cô đi, kể
8535 lượt đọc

Những Mảnh Đời Vụng Dại

Đêm nay, ngôi biệt thự vốn tĩnh lặng của bà Khả Nhu rực sáng ánh đèn . Phòng khách hôm nay cũng được trang hoàng lộng lẫy, bắt mắt . Mọi người trong nhà ai cũng ăn mặt đẹp, nhất là Tâm Đan .
9762 lượt đọc

xem thêm