Truyện tiểu thuyết

Chân Tình - Hoàng Thu Dung

chương: 10
Thúy An không trả lời, cô chỉ nép sát vào người Huy Bình, như một sự đồng tình. Biết rằng trước sau gì chuyện này cũng xảy ra, nhưng khi Huy Bình chủ động lên tiếng, cô cũng không khỏi thấy bàng hoàng lạ lùng .

******

Hạ Linh kéo Thúy An bước xuống xe, cô tò mò ngó vào gian tiền sảnh rực rỡ ánh đèn vàng, quan sát những dáng phụ nữ thấp thoáng sau bức rèm thủy tinh, rồi nìn lại cách ăn mặc của mình và Thúy An, bỗng nhiên cô thấy hơi thiếu tự ti .

Huy Bình bước xuống xe, đi vòng qua phía hai người, Hạ Linh nhìn anh một cách thán phục, hôm nay anh đẹp trai và có vẻ vững chãi trong bộ vest rất khéo, cô có cảm tưởng Huy Bình đổi lốt thành một công tử ở thế giới xa vời, khác xa với người thanh niên công chức mà cô đã biết trước đây .

Thật ra Huy Bình như hôm nay mới đúng thật bản chất của anh, còn cậu bạn trẻ làm chung với Lộc chỉ như một người giấu mình, nói theo kiểu cô là anh đã giả dạng thường dân để tránh né gia đình .

Hôm nay Hạ Linh đi theo hai người như là người bảo mẫu của Thúy An, vì Huy Bình đưa cô đến buổi chiêu đãi ở nhà cô gái lẽ ra là vị hôn thê của anh .

Hành động của anh đúng là cách trả lời quyết liệt đối với những người lớn. Khi anh nói với Thúy An điều đó , cô đã sợ phát khiếp lên và từ chối quyết liệt . Đến nỗi Huy Bình phải nhờ Hạ Linh đi theo để ủng hộ tinh thần cho cô .

Lúc ở nhà, Hạ Linh rất hăng hái, nhưng khi đến đây rồi, cô mới thấy mình cũng khớp như Thúy An .

Huy Bình bước đến nắm tay Thúy An:

- Vô đi em .

Thấy Hạ Linh cứ ngó nghiêng vào trong, anh mỉm cười:

- Sao vậy chị Linh ?

Hạ Linh khẽ nhăn mũi:

- Tự nhiên chị khớp quá .

- Có gì đâu mà khớp, chị cũng đâu có gì lạ với những chỗ giao tiếp thế này, chị làm Thúy An sợ thêm đó .

- Biết là vậy, nhưng mấy chỗ chị đến không quý tộc như ở đâu, không biết mình có nhìn kỳ không .

Huy Bình nhún vai:

- Ở đâu cũng vậy thôi, cũng là những hình thức giống nhau cả , chị đừng ngại .

Hạ Linh quay qua Thúy An:

- Em run không An ?

Mặt Thúy An có vẻ nhợt nhạt dưới lớp phấn sáng, cô hé miệng ráng cười nhưng rõ ràng rất run .

Ba người vượt qua khoảng sân rộng đi lên bậc cao cấp . Huy Bình đi phía trước, khi anh mới bước lên thềm, từ phía trong, một cô gái đi vội ra với vẻ mừng, hình như cô đang trông anh .

Cô chưa kịp nói thì Hạ Linh và Thúy An đi tới, nụ cười tươi của cô vụt tắt, nhường chỗ cho cái đen tối và hụt hẫng .

Nhưng vẻ ngỡ ngàng đó chỉ thoáng qua, nụ cười lại trên mặt một cách tài tình, cô mỉm cười với hai người và chủ động lên tiếng:

- Chào hai chị .

Cô quay qua Huy Bình:

- Bạn anh Bình hả ?

Huy Bình điềm đạm giới thiệu:

- Chị Linh và cô Thúy An, bạn anh, anh mời tới để quen với Kim đấy .

Anh quay qua hai người bên cạnh , giọng anh vẫn không thay đổi :

- Cô Thiên Kim là chủ nhân của chiêu đãi hôm nay đấy chị Linh .

Hạ Linh cười thật tươi, cô định nói thì Thiên Kim đã nói trước, giọng hết sức bặt thiệp:

- Chào chị, chào Thúy An, hôm nay có bạn mới vui quá, mình vô đi chị .

Và thật tự nhiên, cô kéo tay Hạ Linh đi vào, và không quên khoát tay mời Thúy An:

- Vào đi em, tự nhiên nghe, bạn anh Bình thì cũng là bạn chung, đừng ngại nha .

Thiên Kim đi giữa Hạ Linh và Thúy An, cô kéo hai người đi thẳng đến nhóm người lớn đang ngồi trên salon, giọng vui vẻ đúng với vai tròn chủ nhà, cô nói với một phụ nữ lớn tuổi:

- Mẹ có khách mới đến dự nè mẹ, chị Linh và Thúy An là hai người bạn anh Bình đấy .

Thúy An như bị ngộp vì quá đông người, cố nhìn mà như không thấy ai, và cô chào chủ nhà một cách máy móc . Đến lúc ngước lên, tia mắt cô chớp ngay cái nhìn sắt lẻm của bà Tuyết . Và mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cô vẫn phát sốt lên khi gặp mặt bà .

Huy Bình không có vẻ gì bị động hay khó xử, anh ra hiệu cho hai người ngồi xuống, rồi tự mình sang ngồi bên cạnh Thúy An, phớt lờ ánh mắt dữ dằn của mẹ, anh bắt chuyện với bà Lê một cách lễ phép:

- Lâu rồi cháu không được gặp bác, bác khỏe chứ ạ ?

- Khỏe, cám ơn cháu, nghe nói cháu ra ngoài làm cho công ty nào đó phải không ? Đồng lương đủ không cháu ?

- Dạ, sống được bác ạ .

Thúy An ngồi cứng đơ bên cạnh Huy Bình, xung quanh đông và ồn ào nên dù ngồi cạnh anh, cô cũng chẳng nghe hai người nói gì, cô cảm thấy hoa mắt và nhức đầu, không biết vì căng thẳng hay là sợ, cô cũng đã từng ở chỗ đông người, nhưng bị như hôm nay thì không .

Nói chuyện một lát, Huy Bình đứng dậy chào hai người, rồi đưa Hạ Linh và Thúy An đi đến phía bàn ăn. Anh nói với Hạ Linh:

- Chị chọn món đi nhé chị uống gì để em đi lấy ?

- Gì cũng được .

Thấy Thúy An cứ đứng lơ ngơ, anh mỉm cười :

- Em lại ngồi đằng kia đi, chờ anh một chút .

Thúy An kéo Hạ Linh đi ra ngoài phía cửa sổ, ở đây thoáng và không có người, cô đã phát hiện ra chỗ này có thể tránh được tầm nhìn của bà Tuyết .

Hai người đứng nhìn ra sân , Hạ Linh huých tay Thúy An:

- Thiên Kim có vẻ tự tin quá hả , nhìn mẫu người là biết rất quen giao tiếp và thành đạt nữa .

- Chắc vậy .

- Bộ áo của nó đẹp thật, nhìn có vẻ biết cách ăn mặc .

- Vâng .

- Em sợ lắm hả , sao mặt mày bơ phờ vậy ?

- Chị có thấy mẹ anh Bình không, bà ấy làm em bị khủng hoảng , quen với anh Bình em sợ khủng khiếp quá chị ạ .

Hạ Linh định mở miệng, nhưng thấy Huy Bình đứng sau nên cô làm thinh . Không hiểu anh có nghe Thúy An nói không, mặt anh có vẻ không vui .

Thúy An đón lấy dĩa thức ăn trên tay Huy Bình, cô cầm hờ chứ không muốn ăn, phải dự một buổi tiệc đầy áp lực như thế này, cô ăn không nổi .

Bà Tuyết ở ngoài chợt xăm xăm đi về phía Huy Bình, giọng bà bặt đi:

- Ra ngoài kia nói chuyện một chút .

Bà quay qua Thúy An:

- Cả cô nữa .

Huy Bình bình tĩnh theo bà đi ra sân . Khi mọi người đứng torng bóng tối dưới gốc cây dương, bà hét lên:

- Mày muốn làm mất mặt mẹ mày phải không ?

Vừa nói bà vừa vung tay tát vào mặt Huy Bình . Thúy An kêu lên thảng thốt:

- Đừng mà bác .

Hạ Linh bấm tay bảo cô im, bà Tuyết cũng không đếm xỉa đến cô, chỉ tiếp tục quát nhỏ :

- Đồ mất dạy .

Cứ mỗi câu quát là một cái vung tay tát vào mặt Huy Bình. Anh đứng im không né tránh, cử chỉ bình tĩnh và trơ lì .

Thái độ gan lì thách thức đó làm bà Tuyết nổi giận thêm, bà nắm ngực áo Huy Bình , lắc mạnh:

- Mày muốn cái gì mà dẫn con nhỏ này đến đây, đem thứ trôi sông lạc chợ này đến để dằn mặt con Kim phải không, mày có thấy nó không bén như con người ta không ?

Giọng Huy Bình vang lên lạnh lùng:

- Đủ rồi mẹ, mẹ càng miệt thị cổ thì con càng muốn nhanh chóng làm đám cưới, cách hay nhất là mẹ để cho con yên đi .

Bà Tuyết gần như gào lên:

- Cút về hết đi, đi cho tao đừng bẩn mắt .

Huy Bình giữ tay bà khi bà định tát anh thêm, anh nhếch môi:

- Nếu mẹ dịu dàng và biết dừng lại đúng nơi, thì mẹ sẽ thành công hơn nhiều, với cả con và ba con nữa ...

Nói xong, anh kéo tay Thúy An bỏ đi . Hạ Linh đi vội theo, cô ngoái lại nhìn bà Tuyết . Bây giờ cô cũng bắt đầu thấy sợ bà . Lần đầu tiên cô gặp một phụ nữ hét ra lửa như thế, kinh dị thật .

Huy Bình đưa Hạ Linh về, rồi tìm một chỗ vắng đậu xe, anh quay qua nhìn Thúy An, từ nãy giờ, cô khóc sụt sịt chứ không nói gì . Huy Bình thở dài lên tiếng:

- Em ghét mẹ anh lắm phải không ? Tại sao em khóc, có phải em chán vì anh có người mẹ như vậy không ? Lúc nãy em đã nói như vậy rồi mà .

Thúy An chùi mắt, giọng đứt quãng:

- Em khóc vì đau lòng, mẹ anh đánh anh mạnh quá, em không chịu nổi, em đau lòng lắm .

Huy Bình thoáng sững người, rồi chợt nghiêng qua ôm chặt lấy cô:

- Em thương anh đến vậy sao ?

- Anh lớn rồi chứ đâu phải con nít, anh có thể tránh mà, tại sao để chịu đâu vậy, anh phải biết bảo vệ mình chứ .

Huy Bình áp mặt lên tóc cô, trong bóng tối, anh cười khan một mình:

- Đau hay không, không quang trọng, bà ấy muốn làm gì thì làm, anh chỉ cần em đừng sợ gia đình anh, thế là đủ rồi .

Thúy An lắc đầu:

- Mẹ anh như thế, em không thể không sợ, tại sao lại bảo em trôi sông lạc chợ, em có cha mẹ đàng hoàng mà .

- Đừng để ý những gì mẹ anh nói, và còn nữa, anh nói trước, nếu yêu anh thì em hãy chấp nhận hoàn cảnh của anh, anh không có được gia đình bình thường, em chịu được không ?

- Em không biết, mà em cũng không biết kể sao với gia đình em, em sẽ không nói với nhà em chuyện mẹ anh sĩ nhục, nhưng liệu chị Linh có im lặng không ?

Thấy Huy Bình im lặng, cô nói như khuyên:

- Anh nói với chị Linh đi, bảo chị ấy đừng kể với chị Hoa em, nhà em sẽ không cho em quen với anh đấy .

Huy Bình cắn mạnh răng, khuôn mặt lầm lì:

- Anh không bảo gì hết, anh có lòng tự trọng của anh, và anh không tìm cách che đậy hoàn cảnh của mình . Ngay từ đầu anh đã để em thấy , còn chấp nhận hay không là tùy em .

Thúy An khóc òa lên:

- Em không ngờ em lại gặp chuyện thế này .

Huy Bình buông cô ra:

- Em chán lắm phải không ?

- Em không biết, nhưng em không muốn mất anh đâu .

- Anh cũng vậy .

Thúy An ngước lên, cô nhìn mặt Huy Bình:

- Tại sao mẹ anh lại dữ quá vậy , và tại sao anh lại chịu để cho mình bị đòn như con nít, anh có thể phản kháng kia mà .

Huy Bình cười nhếch môi:

- Anh phản kháng theo cách của anh, còn chuyện bị vài cái tát, anh không cho nó là quan trọng .

- Nhưng điều đó chứng tỏ mẹ anh không thương anh, anh lớn rồi, có cách nhìn riêng rồi .

Huy Bình chợt cau mày:

- Từ đây về sau, mỗi lần gặp nhau em đừng bao giờ nói về mẹ anh được không, tránh càng nhiều càng tốt, vì nói tới hai đứa sẽ không vui đâu .

Thúy An hí hoáy lau mũi, giọng còn nghẹn đi vì khóc:

- Đâu có ai sống cách lìa gia đình được, làm sao mà không nói về gia đình được chứ ?

- Thôi được anh không nói nữa, thật ra anh đã chuẩn bị tinh thần là em sẽ không vui, nhưng anh không ngờ lại quá nặng nề như vậy . Về đi .

Thúy An đưa tay cố nhìn đồng hồ, rồi lắc đầu:

- Khoan về đi anh, đợi khuya hẵng về .

- Sao vậy ?

- Giờ này nhà em còn thức , em về thế nào mọi người cũng hỏi , em sợ nhà em thấy mắt em đỏ, để mọi người ngủ rồi hẵng về .

- Đến mức như vậy sao , anh giống tai ương của em quá phải không ? - Huy Bình nói với vẻ tự ái . Nhưng anh cũng chìu ý Thúy An . Ngồi yên một lát, anh mới nhớ ra :

- Em đói lắm phải không, từ chiều giờ chưa ăn gì cả, em muốn ăn gì ?
Posted: Tue Apr 29, 2003 7:35 Post subject:

--------------------------------------------------------------------------------

Thúy An không trả lời, cô chỉ nép sát vào người Huy Bình, như một sự đồng tình. Biết rằng trước sau gì chuyện này cũng xảy ra, nhưng khi Huy Bình chủ động lên tiếng, cô cũng không khỏi thấy bàng hoàng lạ lùng .

******

Hạ Linh kéo Thúy An bước xuống xe, cô tò mò ngó vào gian tiền sảnh rực rỡ ánh đèn vàng, quan sát những dáng phụ nữ thấp thoáng sau bức rèm thủy tinh, rồi nìn lại cách ăn mặc của mình và Thúy An, bỗng nhiên cô thấy hơi thiếu tự ti .

Huy Bình bước xuống xe, đi vòng qua phía hai người, Hạ Linh nhìn anh một cách thán phục, hôm nay anh đẹp trai và có vẻ vững chãi trong bộ vest rất khéo, cô có cảm tưởng Huy Bình đổi lốt thành một công tử ở thế giới xa vời, khác xa với người thanh niên công chức mà cô đã biết trước đây .

Thật ra Huy Bình như hôm nay mới đúng thật bản chất của anh, còn cậu bạn trẻ làm chung với Lộc chỉ như một người giấu mình, nói theo kiểu cô là anh đã giả dạng thường dân để tránh né gia đình .

Hôm nay Hạ Linh đi theo hai người như là người bảo mẫu của Thúy An, vì Huy Bình đưa cô đến buổi chiêu đãi ở nhà cô gái lẽ ra là vị hôn thê của anh .

Hành động của anh đúng là cách trả lời quyết liệt đối với những người lớn. Khi anh nói với Thúy An điều đó , cô đã sợ phát khiếp lên và từ chối quyết liệt . Đến nỗi Huy Bình phải nhờ Hạ Linh đi theo để ủng hộ tinh thần cho cô .

Lúc ở nhà, Hạ Linh rất hăng hái, nhưng khi đến đây rồi, cô mới thấy mình cũng khớp như Thúy An .

Huy Bình bước đến nắm tay Thúy An:

- Vô đi em .

Thấy Hạ Linh cứ ngó nghiêng vào trong, anh mỉm cười:

- Sao vậy chị Linh ?

Hạ Linh khẽ nhăn mũi:

- Tự nhiên chị khớp quá .

- Có gì đâu mà khớp, chị cũng đâu có gì lạ với những chỗ giao tiếp thế này, chị làm Thúy An sợ thêm đó .

- Biết là vậy, nhưng mấy chỗ chị đến không quý tộc như ở đâu, không biết mình có nhìn kỳ không .

Huy Bình nhún vai:

- Ở đâu cũng vậy thôi, cũng là những hình thức giống nhau cả , chị đừng ngại .

Hạ Linh quay qua Thúy An:

- Em run không An ?

Mặt Thúy An có vẻ nhợt nhạt dưới lớp phấn sáng, cô hé miệng ráng cười nhưng rõ ràng rất run .

Ba người vượt qua khoảng sân rộng đi lên bậc cao cấp . Huy Bình đi phía trước, khi anh mới bước lên thềm, từ phía trong, một cô gái đi vội ra với vẻ mừng, hình như cô đang trông anh .

Cô chưa kịp nói thì Hạ Linh và Thúy An đi tới, nụ cười tươi của cô vụt tắt, nhường chỗ cho cái đen tối và hụt hẫng .

Nhưng vẻ ngỡ ngàng đó chỉ thoáng qua, nụ cười lại trên mặt một cách tài tình, cô mỉm cười với hai người và chủ động lên tiếng:

- Chào hai chị .

Cô quay qua Huy Bình:

- Bạn anh Bình hả ?

Huy Bình điềm đạm giới thiệu:

- Chị Linh và cô Thúy An, bạn anh, anh mời tới để quen với Kim đấy .

Anh quay qua hai người bên cạnh , giọng anh vẫn không thay đổi :

- Cô Thiên Kim là chủ nhân của chiêu đãi hôm nay đấy chị Linh .

Hạ Linh cười thật tươi, cô định nói thì Thiên Kim đã nói trước, giọng hết sức bặt thiệp:

- Chào chị, chào Thúy An, hôm nay có bạn mới vui quá, mình vô đi chị .

Và thật tự nhiên, cô kéo tay Hạ Linh đi vào, và không quên khoát tay mời Thúy An:

- Vào đi em, tự nhiên nghe, bạn anh Bình thì cũng là bạn chung, đừng ngại nha .

Thiên Kim đi giữa Hạ Linh và Thúy An, cô kéo hai người đi thẳng đến nhóm người lớn đang ngồi trên salon, giọng vui vẻ đúng với vai tròn chủ nhà, cô nói với một phụ nữ lớn tuổi:

- Mẹ có khách mới đến dự nè mẹ, chị Linh và Thúy An là hai người bạn anh Bình đấy .

Thúy An như bị ngộp vì quá đông người, cố nhìn mà như không thấy ai, và cô chào chủ nhà một cách máy móc . Đến lúc ngước lên, tia mắt cô chớp ngay cái nhìn sắt lẻm của bà Tuyết . Và mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cô vẫn phát sốt lên khi gặp mặt bà .

Huy Bình không có vẻ gì bị động hay khó xử, anh ra hiệu cho hai người ngồi xuống, rồi tự mình sang ngồi bên cạnh Thúy An, phớt lờ ánh mắt dữ dằn của mẹ, anh bắt chuyện với bà Lê một cách lễ phép:

- Lâu rồi cháu không được gặp bác, bác khỏe chứ ạ ?

- Khỏe, cám ơn cháu, nghe nói cháu ra ngoài làm cho công ty nào đó phải không ? Đồng lương đủ không cháu ?

- Dạ, sống được bác ạ .

Thúy An ngồi cứng đơ bên cạnh Huy Bình, xung quanh đông và ồn ào nên dù ngồi cạnh anh, cô cũng chẳng nghe hai người nói gì, cô cảm thấy hoa mắt và nhức đầu, không biết vì căng thẳng hay là sợ, cô cũng đã từng ở chỗ đông người, nhưng bị như hôm nay thì không .

Nói chuyện một lát, Huy Bình đứng dậy chào hai người, rồi đưa Hạ Linh và Thúy An đi đến phía bàn ăn. Anh nói với Hạ Linh:

- Chị chọn món đi nhé chị uống gì để em đi lấy ?

- Gì cũng được .

Thấy Thúy An cứ đứng lơ ngơ, anh mỉm cười :

- Em lại ngồi đằng kia đi, chờ anh một chút .

Thúy An kéo Hạ Linh đi ra ngoài phía cửa sổ, ở đây thoáng và không có người, cô đã phát hiện ra chỗ này có thể tránh được tầm nhìn của bà Tuyết .

Hai người đứng nhìn ra sân , Hạ Linh huých tay Thúy An:

- Thiên Kim có vẻ tự tin quá hả , nhìn mẫu người là biết rất quen giao tiếp và thành đạt nữa .

- Chắc vậy .

- Bộ áo của nó đẹp thật, nhìn có vẻ biết cách ăn mặc .

- Vâng .

- Em sợ lắm hả , sao mặt mày bơ phờ vậy ?

- Chị có thấy mẹ anh Bình không, bà ấy làm em bị khủng hoảng , quen với anh Bình em sợ khủng khiếp quá chị ạ .

Hạ Linh định mở miệng, nhưng thấy Huy Bình đứng sau nên cô làm thinh . Không hiểu anh có nghe Thúy An nói không, mặt anh có vẻ không vui .

Thúy An đón lấy dĩa thức ăn trên tay Huy Bình, cô cầm hờ chứ không muốn ăn, phải dự một buổi tiệc đầy áp lực như thế này, cô ăn không nổi .

Bà Tuyết ở ngoài chợt xăm xăm đi về phía Huy Bình, giọng bà bặt đi:

- Ra ngoài kia nói chuyện một chút .

Bà quay qua Thúy An:

- Cả cô nữa .

Huy Bình bình tĩnh theo bà đi ra sân . Khi mọi người đứng torng bóng tối dưới gốc cây dương, bà hét lên:

- Mày muốn làm mất mặt mẹ mày phải không ?

Vừa nói bà vừa vung tay tát vào mặt Huy Bình . Thúy An kêu lên thảng thốt:

- Đừng mà bác .

Hạ Linh bấm tay bảo cô im, bà Tuyết cũng không đếm xỉa đến cô, chỉ tiếp tục quát nhỏ :

- Đồ mất dạy .

Cứ mỗi câu quát là một cái vung tay tát vào mặt Huy Bình. Anh đứng im không né tránh, cử chỉ bình tĩnh và trơ lì .

Thái độ gan lì thách thức đó làm bà Tuyết nổi giận thêm, bà nắm ngực áo Huy Bình , lắc mạnh:

- Mày muốn cái gì mà dẫn con nhỏ này đến đây, đem thứ trôi sông lạc chợ này đến để dằn mặt con Kim phải không, mày có thấy nó không bén như con người ta không ?

Giọng Huy Bình vang lên lạnh lùng:

- Đủ rồi mẹ, mẹ càng miệt thị cổ thì con càng muốn nhanh chóng làm đám cưới, cách hay nhất là mẹ để cho con yên đi .

Bà Tuyết gần như gào lên:

- Cút về hết đi, đi cho tao đừng bẩn mắt .

Huy Bình giữ tay bà khi bà định tát anh thêm, anh nhếch môi:

- Nếu mẹ dịu dàng và biết dừng lại đúng nơi, thì mẹ sẽ thành công hơn nhiều, với cả con và ba con nữa ...

Nói xong, anh kéo tay Thúy An bỏ đi . Hạ Linh đi vội theo, cô ngoái lại nhìn bà Tuyết . Bây giờ cô cũng bắt đầu thấy sợ bà . Lần đầu tiên cô gặp một phụ nữ hét ra lửa như thế, kinh dị thật .

Huy Bình đưa Hạ Linh về, rồi tìm một chỗ vắng đậu xe, anh quay qua nhìn Thúy An, từ nãy giờ, cô khóc sụt sịt chứ không nói gì . Huy Bình thở dài lên tiếng:

- Em ghét mẹ anh lắm phải không ? Tại sao em khóc, có phải em chán vì anh có người mẹ như vậy không ? Lúc nãy em đã nói như vậy rồi mà .

Thúy An chùi mắt, giọng đứt quãng:

- Em khóc vì đau lòng, mẹ anh đánh anh mạnh quá, em không chịu nổi, em đau lòng lắm .

Huy Bình thoáng sững người, rồi chợt nghiêng qua ôm chặt lấy cô:

- Em thương anh đến vậy sao ?

- Anh lớn rồi chứ đâu phải con nít, anh có thể tránh mà, tại sao để chịu đâu vậy, anh phải biết bảo vệ mình chứ .

Huy Bình áp mặt lên tóc cô, trong bóng tối, anh cười khan một mình:

- Đau hay không, không quang trọng, bà ấy muốn làm gì thì làm, anh chỉ cần em đừng sợ gia đình anh, thế là đủ rồi .

Thúy An lắc đầu:

- Mẹ anh như thế, em không thể không sợ, tại sao lại bảo em trôi sông lạc chợ, em có cha mẹ đàng hoàng mà .

- Đừng để ý những gì mẹ anh nói, và còn nữa, anh nói trước, nếu yêu anh thì em hãy chấp nhận hoàn cảnh của anh, anh không có được gia đình bình thường, em chịu được không ?

- Em không biết, mà em cũng không biết kể sao với gia đình em, em sẽ không nói với nhà em chuyện mẹ anh sĩ nhục, nhưng liệu chị Linh có im lặng không ?

Thấy Huy Bình im lặng, cô nói như khuyên:

- Anh nói với chị Linh đi, bảo chị ấy đừng kể với chị Hoa em, nhà em sẽ không cho em quen với anh đấy .

Huy Bình cắn mạnh răng, khuôn mặt lầm lì:

- Anh không bảo gì hết, anh có lòng tự trọng của anh, và anh không tìm cách che đậy hoàn cảnh của mình . Ngay từ đầu anh đã để em thấy , còn chấp nhận hay không là tùy em .

Thúy An khóc òa lên:

- Em không ngờ em lại gặp chuyện thế này .

Huy Bình buông cô ra:

- Em chán lắm phải không ?

- Em không biết, nhưng em không muốn mất anh đâu .

- Anh cũng vậy .

Thúy An ngước lên, cô nhìn mặt Huy Bình:

- Tại sao mẹ anh lại dữ quá vậy , và tại sao anh lại chịu để cho mình bị đòn như con nít, anh có thể phản kháng kia mà .

Huy Bình cười nhếch môi:

- Anh phản kháng theo cách của anh, còn chuyện bị vài cái tát, anh không cho nó là quan trọng .

- Nhưng điều đó chứng tỏ mẹ anh không thương anh, anh lớn rồi, có cách nhìn riêng rồi .

Huy Bình chợt cau mày:

- Từ đây về sau, mỗi lần gặp nhau em đừng bao giờ nói về mẹ anh được không, tránh càng nhiều càng tốt, vì nói tới hai đứa sẽ không vui đâu .

Thúy An hí hoáy lau mũi, giọng còn nghẹn đi vì khóc:

- Đâu có ai sống cách lìa gia đình được, làm sao mà không nói về gia đình được chứ ?

- Thôi được anh không nói nữa, thật ra anh đã chuẩn bị tinh thần là em sẽ không vui, nhưng anh không ngờ lại quá nặng nề như vậy . Về đi .

Thúy An đưa tay cố nhìn đồng hồ, rồi lắc đầu:

- Khoan về đi anh, đợi khuya hẵng về .

- Sao vậy ?

- Giờ này nhà em còn thức , em về thế nào mọi người cũng hỏi , em sợ nhà em thấy mắt em đỏ, để mọi người ngủ rồi hẵng về .

- Đến mức như vậy sao , anh giống tai ương của em quá phải không ? - Huy Bình nói với vẻ tự ái . Nhưng anh cũng chìu ý Thúy An . Ngồi yên một lát, anh mới nhớ ra :

- Em đói lắm phải không, từ chiều giờ chưa ăn gì cả, em muốn ăn gì ?
Em muốn mai típ hén

- Em không muốn ăn gì hết.

Huy Bình gằn giọng:

- Tại khóc no rồi chứ gì?

Thúy An ngỡ ngàng:

- Anh nói cái gì?

- Có lẽ anh đúng là tai ương của em thật đó, từ lúc quen em đến giờ em chỉ có chuyện buồn thôi, ngay cả chuyện tiệc tùng như hôm nay cũng hóa ra chuyện buồn.

Thúy An định nói thì anh nói tiếp:

- Có lẽ quen với anh, em khóc nhiều hơn đó.

- Anh nói cái gì vậy?

- Anh nói đúng bản chất mối quan hệ của hai đứa, em không thấy như vậy sao?

- Ngay cả anh mà cũng muốn tra tấn tinh thần của em nữa sao?

Huy Bình ngả người vào nệm, cười với vẻ chán nản:

- Em thấy như vậy à? Nếu quen với anh chán quá, em có thể chia tay, để sau này tránh phải khổ.

Thúy An kêu lên:

- Lẽ ra bây giờ anh phải an ủi em, chứ không phải nói giọng bất cần như vậy, anh là người gây ra không khí nặng nề chứ đâu phải em.

Giọng Huy Bình trở nên khô khan:

- Ðúng, anh luôn gây ra chuyện nặng nề, ai quen với anh đều khóc nhiều hơn cười, lẽ ra lúc trước anh không nên kéo em vào chuyện của anh.

Ðang giận nên Thúy An nói không cần suy nghĩ:

- Ðáng lẽ anh phải biết chuyện đó sớm hơn để đừng làm khổ người khác.

Huy Bình nhìn sững cô, rồi gật gù:

- Hay lắm, em đã nói vậy thì không còn chuyện gì để nói nữa.

Và anh bật công tắc cho xe chạy đi, không nói gì suốt quãng đường về mặc cho Thúy An khóc sướt mướt.

Hôm sau Thúy An đến nhà Hạ Linh, Hạ Linh cũng có vẻ nóng ruột muốn gặp Thúy An, cô hỏi dồn dập:

- Hôm qua về em với thằng Bình có nói gì không? Nó có xin lỗi em chuyện mẹ nó nói không?

"Xin lỗi à!" Thúy An cười buồn.

- Chẳng những không an ủi, ảnh còn nói nếu chán thì chia tay.

- Trời, sao ngang thế?

- Em chán quá, mẹ ảnh khi dễ ảnh, ảnh không an ủi mà còn đòi chia tay, mỗi lần nghĩ tới em lại chảy nước mắt.

Hạ Linh trầm ngâm:

- Nếu nhà em biết được chuyện ngày hôm qua, chắc sẽ cấm em quen với nó.

Thúy An lo lắng:

- Chị đừng kể với chị Hoa, em không muốn nhà em bất mãn với anh Bình.

- Em thương nó lắm hả An?

Thúy An ngượng nghịu:

- Em không biết nói thế nào, nhưng em sợ nhà em cấm em quen với ảnh.

Hạ Linh lẩm bẩm:

- Mẹ nó mà ghét ai thì người đó khó sống, giàu nên khinh người quá, nhà em mà biết bả chửi em như vậy, chắc cấm em liền.

- Em biết, ba mẹ em tự ái lắm, thế nào hai gia đình cũng đối chọi nhau, chưa cưới nhau nhưng đã thấy mâu thuẫn rồi.

Hạ Linh thở dài:

- Chị muốn đem lại chuyện tốt đẹp cho em, nhưng hóa ra là hại em. Nếu biết thế này chị không dám làm mai cho em.

- Chị đừng nghĩ như vậy, làm mai đâu phải bắt buộc phải yêu, tại tụi em tự yêu nhau chứ bộ, không thích nhau thì chị nói bao nhiêu cũng vậy thôi.

- Nhưng dù sao chị cũng có trách nhiệm, ai mà ngờ gốc gác thằng Bình như vậy, giá nó đúng là nó trước kia thì hay hơn.

Thúy An rơm rớm nước mắt:

- Em có cảm tưởng anh Bình không thương em lắm, anh ấy mặc kệ em buồn khổ ra sao, nếu thương thì phải biết an ủi những lúc như vậy chứ.

Hạ Linh hoang mang:

- Chẳng lẽ cả chị cũng lầm nó, chị nghĩ nó rất thương em.

- Chị là người lớn, chẳng lẽ chị nhìn mà không biết người ta yêu thật hay giả sao?

- Nếu như con trai mà quá khéo, trời cũng không biết được, nói chi là người.

- Nói như vậy, ảnh cần em như một công cụ thật, một công cụ để đối chọi với mẹ ảnh.

- Chị nghĩ không đến nỗi như vậy đâu An.

Nhưng Thúy An không còn tinh thần để nghe, cô thẫn thờ đứng dậy, với tay lấy chiếc giỏ đi về, quên cả chuyện chào Hạ Linh.

Buổi tối cô nằm một mình trong phòng, nghiền ngẫm lại chuyện hôm qua, lần đầu tiên cô thấy tinh thần bị suy sụp vì chuyện tình cảm, dù biết trước là mình sẽ khốn đốn khi gặp một người như mẹ của Huy Bình.

Chuông điện thoại vang ngoài phòng khách, cô lờ đờ đứng dậy bước ra cầm máy:

- Em phải không An?

Thúy An ngồi phịch xuống ghế:

- Em đây, anh gọi em có gì không?

- Hôm qua về em buồn lắm phải không?

- Anh mà cũng quan tâm đến em buồn nữa hả? Em tưởng anh vô tư lắm.

Huy Bình im lặng hơi lâu, rồi anh trầm ngâm:

- Không ngờ hôm qua lại nặng nề như vậy, anh không muốn em buồn, em có tin là anh rất yêu em không?

- Nếu anh thể hiện tình yêu bằng cách bỏ mặc lúc người yêu khổ sở vì mình, thì thà anh đừng yêu thì em đỡ khổ sở hơn.

- Ðừng buồn An, lẽ ra hôm qua anh không nên nói như vậy, cho anh xin lỗi, hôm qua anh buồn quá. Ðể mình là tai họa cho người mình yêu, không biết mình là người thế nào nữa.

Thúy An thấy dịu lại, nói như thế có nghĩa là Huy Bình không vô tình với cô, nhưng tâm lý anh kỳ quá, cô không hiểu được.

Cả hai nói chuyện rất lâu, tới khuya Thúy An mới gác máy. Cả hai không nói gì về bà Tuyết, cũng thừa biết mình không thay đổi được hoàn cảnh, nhưng Thúy An thấy lòng nhẹ đi rất nhiều, Huy Bình yêu cô mới là điều quan trọng, còn chuyện vui buồn sau đó, nó chưa xảy ra nên cô không nghĩ tới.

Chuyện không vui ở buổi tiệc không làm cô bị ám ảnh nữa, nhưng rồi cô không thể tránh đối diện với sự thật khác còn phũ phàng hơn.

Buổi trưa khi cô chuẩn bị về thì Thiên Kim đến. Phải nói là cô vô cùng ngạc nhiên, cứ đứng ngỡ ngàng nhìn.

Thiên Kim có vẻ khô khan, xa vời chứ không hoạt bát như ngày hôm qua. Hôm qua cô giữ thái độ chủ nhà với khách, bây giờ vẻ thân thiện không còn nữa, cô nhìn Thúy An một cách lãnh đạm:

- Cô về bây giờ phải không? Tôi muốn nói chuyện với cô.

Thúy An tiện tay kéo chiếc ghế trước mặt:

- Mời chị ngồi, chị là Thiên Kim phải không?

Thiên Kim có vẻ khó chịu:

- Mới gặp nhau hôm qua, cô mau quên nhanh vậy.

Thúy An lắc đầu:

- Tôi không quên đâu, chỉ không dám chắc chắn hôm qua gặp buổi tối.

Thiên Kim không nói gì, cô ngồi xuống trước mặt Thúy An nhìn cô hơi lâu. Ðến nỗi Thúy An đâm ra lúng túng:

- Có chuyện gì vậy chị Kim?

Thiên Kim bặm môi suy nghĩ một lát, rồi với vẻ lãnh đạm khi nãy, cô nói:

- Chuyện cô đi theo anh Bình hôm qua, đó là vở kịch hay thật đấy.

- Hả?

Thúy An hỏi một cách ngỡ ngàng. Thiên Kim nhìn cử chỉ của cô, rồi nhếch môi cười lạt:

- Cô đã nói với dì Tuyết cô và anh Bình không là gì, sao cô cứ chịu để ảnh sắp đặt như vậy, một lần đủ rồi, sao để chi nhiều lần, mà cũng có gạt được ai đâu.

Thúy An ngẩn người một chút, rồi thở nhẹ:

- Tôi hiểu chị nói gì rồi.

- Vậy hai người diễn như vậy đến bao giờ, cô không nghĩ vậy là thiệt thòi sao, cứ đóng giả làm người yêu người khác, cô không định có người yêu à?

Thúy An nói một cách cố gắng:

- Chúng tôi... thật ra là không phải đóng kịch nữa, trước đây thì có, nhưng bây giờ thì... yêu thật rồi chị ạ.

Thiên Kim kêu lên như lạc giọng:

- Không thể được.

Thúy An bối rối quay mặt chỗ khác. Huy Bình đã từng nói về cô tiểu thư này, nhưng hình như anh chưa nói hết, cô ta có vẻ yêu anh chứ không phải như người lớn muốn. Nếu không thì không việc gì cô ta đến tìm cô.

Ý nghĩ đó làm Thúy An thấy xao xuyến. Và cô nhìn Thiên Kim một cách bồn chồn:

- Tại sao chị tìm hiểu chuyện của chúng tôi, tại sao?

Cô im bặt trước cái nhìn sững sốt của Thiên Kim, và bối rối lặng thinh.

Thiên Kim như trấn tĩnh lại, cặp môi hồng hồng của cô nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Cô nói giọng đều đều:

- Hoặc là anh Bình không nói hết với cô, hoặc là cô quá mù quáng, hoặc là anh ta đã quá lão luyện trong cách mê hoặc con gái, đáng tội nghiệp hay đáng ghét, cô là người như thế nào đây.

Cách nói và cử chỉ của Thiên Kim làm Thúy An hoang mang, cô liếm môi:

- Tôi nghĩ anh Bình không dấu tôi chuyện gì, ảnh đã cho tôi biết về mẹ ảnh .

Thiên Kim nhìn cô như quan sát:

- Biết về mẹ thôi sao? Cô có vẻ là người trung thực, đừng đóng kịch nữa.

- Thật tình là tôi chỉ biết có vậy, tôi biết mẹ ảnh không ưa tôi, còn ảnh thì luôn đối kháng, chuyện chúng tôi không vui gì đâu.

- Nếu chỉ biết có vậy thì gần như bị lường gạt rồi.

Nếu trên đời có điều gì kinh khủng nhất, thì một trong những điều đó là phát hiện mình bị người lừa gạt, Thúy An nghĩ như vậy, cô choáng váng ngồi im, thật sự không biết nói gì.

Thiên Kim nhìn đăm một góc, giọng cô lãnh đạm kỳ lạ:

- Dì Tuyết là vợ bé chú Tùng, anh Bình luôn mặc cảm mình là con hoang, anh ấy ghét dòng lớn và hận mẹ, hai mẹ con họ chẳng bao giờ hòa thuận, và ảnh luôn làm những điều dì Tuyết ghét.

- Ôi lạy Chúa - Thúy An lẩm bẩm một cách kinh ngạc, cô không ngờ mẹ Bình là người xấu xa như vậy, bà ta chỉ là một người vợ bé.

- Ðừng quan tâm chuyện nhỏ nhặt đó, đây mới là vấn đề để cô quan tâm, nghe cho kỹ đi.

Thúy An vô tình ngồi thẳng người lên, chăm chú nhìn Thiên Kim:

- Còn chuyện gì tồi tệ hơn nữa sao?

- Trước đây khi người anh con của bà lớn yêu tôi, anh Bình đã tìm mọi cách để chinh phục tôi, mà cô biết sức quyến rũ cũa anh ấy thế nào rồi đó.

- Chị thích ảnh?

Thiên Kim cười lạt lẽo:

- Không chỉ là thích, tôi yêu như bị ma ám.

- Lạy Chúa.

- Cô đừng có mỗi cái lại gọi chúa như vậy, không giúp gì được đâu, cách hay nhất là tìm biện pháp đối phó với hoàn cảnh của mình.

- Chị có nói thật không?

- Nếu không tin, hãy đến hỏi ảnh. Ảnh không hèn nhát phủ nhận đâu.

Thúy An nói như hét:

- Nếu đã chinh phục chị, thì tại sao lại tránh né, tại sao còn bảo là yêu tôi, anh ta muốn cái gì đây ?

- Muốn dùng cô để đối kháng với mẹ anh ta.

- Ðồ sở khanh.

- Tôi cũng từng nghĩ về ảnh như vậy, chết tiệt là tôi không thể quên anh ta.

Cô đứng dậy, nói một cách lạnh lùng:

- Tôi đã nói hết rồi đó, cô hãy giải quyết dứt khoát đi, hãy hỏi lại xem anh ta yêu tôi hay cô, cũng có thể là chẳng yêu ai, anh ta chỉ muốn chọc tức bà mẹ thôi.

Nói xong, cô đứng dậy đi ra cửa.

Thúy An ngã người vào tường như người mất hồn, sự thật về Huy Bình còn khủng khiếp hơn điều cô đã biết. Con người anh đáng sợ như vậy sao?

Cô chợt vùng lên, bước qua bàn bấm số máy Huy Bình, giọng cô xa lạ đến mức chính cô cũng thấy ngạc nhiên.

- Thúy An đây, anh đang ở đâu vậy?

- Trưa nay anh ở công ty, có chuyện gì vậy An, sao giọng em lạ vậy?

- Anh có thể đến em ngay bây giờ không? Em cũng đang ở công ty, chỉ có một mình em, anh qua ngay đi.

- Thôi được, chờ anh một chút.

Hai mươi phút sau Huy Bình đến, anh tự đẩy cửa bước vào, giọng lo lo:



chương: 10



Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 | 32 | 33 |

truyện Chân Tình được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Chan Tinh. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
13591 lượt đọc

Chân Tình

Anh ta chợt xoay người về phía cô:

- Cô Thúy An đi làm chưa nhỉ?

- Tôi mới ra trường, chưa có việc làm.

- Ðã nộp đơn ở đâu chưa?

- Nộp ở sở giáo dục, nhưng người ta chưa phân
15593 lượt đọc

Bóng Thời Gian

Tú Vân nằm nhắm mắt thư giản . Trong khi Đan Thụy tò mò nhìn các loại hộp mỹ phẩm chất dọc trên bàn phấm . Ước gì cô có được cây son thì thích biết mấy.

Phục vụ cho Tú Vân xong khi đã
13286 lượt đọc

Mùa Lá Rơi

Huỳnh Nhiên ngồi một mình trong văn phòng . Cửa sổ đóng kín làm căn phòng tối mờ mờ . một vẻ hoang vắng im lìm phủ kín xuống anh . Mà không chỉ riêng trong căn phòng cả công ty cũng trở nên im
20268 lượt đọc

Hoa Hồng Mùa Xuân

- Vậy thì em cứ nghĩ rằng, nếu không có chỗ này em cũng tìm chỗ khác

Hải Vân kêu lên:

- Làm sao em nghĩ như vậy được. Em lo đến nhói tim luôn. Anh biết rồi, nếu không bị vướng lý lịch
5434 lượt đọc

Có Một Ngày Biển Tím

Cô ngồi bên cạnh Huệ Linh mà có cảm giác như mình là con nha đầu bên cạnh vị tiểu thư lá ngọc cành vàng. Dĩ nhiên cảm giác đó rất khó chịu. Nhưng không thể trốn tránh, vì cô còn nợ Huệ Linh
5244 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
19143 lượt đọc

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
8388 lượt đọc

Em Là Tình Yêu

Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững
6701 lượt đọc

Chuyến đi bão táp

Mỹ Linh quăng giỏ lên giường , cười hớn hở một mình . Rồi cô ngó qua giường của Phương Mai , Phương Mai đang tẩn mẩm thêu tấm khăn trắng tinh . Không biết nó thêu cho ai . Mỹ Linh tò mò :

- Mi
2925 lượt đọc

xem thêm