truyện tiểu thuyết - bên thềm hoa nắng rơi - VietCaDao.com

Truyện tiểu thuyết

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi - Hoàng Thu Dung

Giữa lưng chừng trên cao
Là cánh diều lơ lửng
Giữa dòng đời tấp nập
Tôi lưng chừng ở đâu?


Hôm nay là ngày đầu tiên vào ký túc xá nhận phòng. Tôi cầm tờ giấy trên tay, lơ ngơ đi theo mấy nhỏ bạn mới quen đến nơi tiếp nhận sinh viên. Chúng nó cũng thuộc loại sinh viên mới toanh như tôi, nghĩa là cũng ngơ ngơ như con nai rừng, gặp ai cũng níu lại hỏi, và ai bảo gì cũng làm theo, thái độ rụt rè như con thỏ.

Chiếc bàn giấy đặt ở góc phòng đông kín người. Tôi chỉ có thể nhón chân nhìn thấy ông thầy bận bịu thu hồ sơ của bọn sinh viên. Không cách gì có thể chen chân vào đấy được, tôi đành đứng nép vào góc phòng chờ đợi.

Tôi đứng dựa tường, cắn cắn ngón tay nhìn mọi người ồn ào chộn rộn trong căn phòng chật ních, cảm thấy lẻ loi vô cùng. Ở đây mọi người đều mới lạ làm tôi càng thấy sợ. Nếu chiều nay chưa nộp được hồ sơ chắc tôi chỉ biết khóc mà thôi.

Cứ đứng như thế nhìn hết người này đến người khác, chợt thấy phía góc tường đối diện, một nhóm con trai đang đứng nhìn về phía tôi với thái độ… không được nghiêm chỉnh cho lắm. Họ đang bình luận về tôi. Hơi quê quê, tôi len lén lùi vào góc phòng, chỗ khuất tầm nhìn của họ.

Họ vẫn ngoan cố nghiêng đầu tìm kiếm tôi, hình như đang bàn tán xôn xao hơn. Rồi một tên con trai dáng cao cao, hơi ngông nghênh bỗng sửa lại cổ áo, quay lại nháy mắt với đám bạn và bất ngờ đi thẳng về phía tôi.

- Sao bé không nộp hồ sơ đi?

Tôi lí nhí:

- Dạ tại người đông quá!

Hắn bật cười:

- Trời đất, cứ đứng chờ thì biết đến chùng nào mới nộp. Ðưa đây cho anh.

Vừa nói hắn vừa giật xấp giấy cuộn tròn trong tay tôi. Chẳng đợi tôi phản ứng, hắn quay người đi về phía dãy bàn. Thoắt cái hắn đã len vào đám đông, mất hút.

Tôi ngơ ngẩn nhìn theo, không hiểu gì cả. Càng sợ hơn nữa khi chẳng thấy hắn đâu cả. Chờ mãi vẫn không thấy, tôi bỗng thấy sợ lạnh toát cả người, nhỡ hắn lấy mất hồ sơ thì tôi biết làm gì bây giờ? Tôi có biết hắn đâu. Như thế là chẳng vào được ký túc xá, rồi có lẽ cũng không có giấy tờ vào học cũng nên. Càng nghĩ càng thấy sợ, nước mắt tự nhiên chảy ra. Tôi lặng lẽ lấy khăn lau mặt và thầm nghĩ “Có phải hôm nay là mười ba?”

Hắn bỗng bất ngờ xuất hiện, cứ như là từ dưới đất chui lên, trên tay chỉ là một mảnh giấy nhỏ xíu chẳng thấy giấy tờ của tôi đâu cả. Nước mắt tôi càng tuôn trên mặt. Bị bất ngờ, hắn nhìn tôi sửng sốt:

- Sao vậy? Sao lại khóc?

Tôi thút thít:

- Hồ sơ của tôi đâu anh trả đây, tôi không đùa với anh đâu.

Hắn đứng ngẩn người, rồi chợt cười phá lên làm mấy người đứng gần đó quay lại nhìn tôi tò mò. Lạy trời cho hắn đừng cười nữa. Tôi thấy có gì đáng cười đâu nhỉ, sao hắn có vẻ “tỉnh rụi” thế, sao hắn không sợ bị người khác nhìn chứ. Tôi cố bình tĩnh, lấy giọng nghiêm trang:

- Anh trả hồ sơ cho tôi.

Hắn nhướng mắt:

- Sao vậy, không vào ký túc xá nữa à, cô bé?

- Tôi tự nộp được, anh trả lại đây.

- Hồ sơ đâu nữa mà trả, anh mới nộp hết rồi, giấy vào phòng của cô bé đây này.

Thấy nhiều người nhìn, tôi hơi quê nhưng cũng chìa tay ra:

- Cám ơn anh, vậy anh cho xin lại.

Hắn vẫn cầm mảnh giấy, nghiêng đầu nhìn tôi:

- Kiểu này mai mốt nhớ mẹ chắc khóc ngập ký túc xá hết, ở đây đất khó thấm nước lắm đó.

Tôi làm ngơ chùi nước mắt, đưa mắt nhìn về phía đám đông. Mọi người vẫn cứ ồn ào bận rộn.

Hắn cười cởi mở:

- Thôi nín đi, đi theo anh nhận phòng.

Tôi ngơ ngác:

- Ði đâu?

- Ði nhận phòng mới, không chịu à?

Rồi hắn quay về phía đám con trai nãy giờ vẫn đứng nhìn, ngoắt tay:

- Ê lại đây.
Như chỉ chờ có vậy, cả bọn họ ùa vào một căn nhà rộng chứa đầy vạt giường, chọn một chiếc rồi kéo ào ra ngoài, mỗi người hỏi một câu làm tôi chẳng biết nghe ai, cứ lót tót đi theo như thể họ sắp biến mất đến nơi. Tôi vẫn chưa thấy an tâm lắm.

Chúng tôi bước vào một căn phòng trống với những khung giường trơ trọi, một tên trong nhóm lên tiếng:

- Mày chọn giường cho cô bé đi Phi.

Vậy là hắn tên Phi – tôi nghĩ thầm. Quay lại nhìn tôi, hắn hỏi:

- Bé thích giường nào? Phòng này chưa có ai vô, tha hồ bé chọn lựa.

Tôi lúng túng:

- Giường nào cũng được, em thấy chỗ nào cũng vậy.

Hắn quyết định:

- Ðược rồi, vậy thì nên chọn gần cửa sổ cho sáng, với lại con gái thường hay mơ mộng và thích ăn quà vặt, cửa sổ là tiện nhất.

Tôi định bảo hắn rằng đừng có mà nói lung tung như thế nhưng tôi kịp kiềm lại, dù sao thì cũng không nên cãi với những người tốt với mình. Vả lại có cãi cũng không qua được hắn bao giờ, nhìn mặt biết ngay hắn là vua bẻm mép.

Ðến chiều thì chiếc giường của tôi đã được trang bị đầy đủ tiện nghi. Bọn họ về phòng mang qua cho tôi nào tấm ván đóng kệ, nào giây mắc mùng và vài thứ lỉnh kỉnh khác mà tôi không hề nghĩ đến. Tôi nhìn họ bằng cặp mắt cảm động:

- Cảm ơn mấy anh nhiều lắm.

Một tên nào đó cướp lời:

- Không cần cảm ơn các anh, bé chỉ cần cám ơn anh Phi là đủ.

Tôi chưa kịp mở miệng thì một tên khác chen vào:

- năm nay cô bé là hoa khôi của tổng hợp đấy nhé. Bé xinh ghê!

Tôi quay phắt lại nhìn hắn. Thật có Chúa mới biết trong trường hợp này phải có thái độ như thế nào cho đỡ ngượng. Tôi bèn hếch mũi lên:

- Hôm nay xinh không bằng hôm qua, và ngày mai sẽ xinh hơn nữa.

Cả đám khựng lại một tí, tròn mắt nhìn tôi rồi gật gù bật cười. Thế Phi gật gù: (vietlangdu.com)

- Ðoán không sai mà, mới nhìn là biết ngay đây là một cô nhím. Ghê thật.

- Thế mà lúc nãy ở dưới kia nhìn bé hiền như con nai.

- Cô bé đáo để thật.

Bọn họ cứ đứng ngắm nghía tôi, vẻ thích thú như vừa phát hiện một điều gì mới lạ. Tôi hơi lúng túng nhìn họ rồi giận dỗi:

- Sao mấy anh cứ đứng nhìn người ta hoài thế. Làm như “người ta” không biết quê vậy. Bộ lạ lắm hả?

- Không lạ, nhưng đặc biệt.

- Cô bé này chả biết sợ là gì cả.

- Ngang ghê chưa?

- Chắc dữ lắm ta ơi.

Họ cứ mỗi người một câu bình phẩm. Không thèm nhìn đến họ nữa, tôi lẳng lặng leo lên giường bắt đầu dọn dẹp.

Một tên đứng ở đầu giường cười làm lành:

- Bé còn thiếu thứ gì nữa không?

Tôi ngước lên háy hắn một cái rồi ngoảnh mặt vào tường:

- Không biết.

- Bộ giận mấy anh hả?

- Không thèm giận.

Hắn làm bộ thở dài, than thở:

- Nãy giờ phục vụ cô bé mệt phờ người, giá mà được bé cười một cái thì anh đỡ mệt biết bao. Cười đi Trân!

- Không biết cười.

Hắn làm ra vẻ ngạc nhiên:

- Trời ơi, cười mà không biết nữa rồi thì làm sao làm được việc lớn?

Thế Phi nãy giờ đứng yên, giờ bước lại:

- Thôi đừng chọc nữa mày!

Rồi hắn cúi xuống nói với tôi như một đứa trẻ:

- Trân ở đây đừng buồn nghe. Bây giờ mấy anh về. Có gì cần cứ gọi anh. Vài ngày nữa là có bạn mới thôi. Ðừng sợ.

Khi họ về rồi, tôi ngồi bó gối nhìn mấy nhỏ cùng phòng đang lui cui dọn giường. Chúng nó chả có ai giúp cả, cái gì cũng làm lấy. Tự dưng tôi thấy tội nghiệp đám bạn Thế Phi. Sao lúc nãy tôi lại giận họ một cách lãng nhác vậy nhỉ. Thật là vô ơn.


Thế Phi là một người rất lạ. Biết nhau đã hơn một tháng mà cứ mỗi lần gặp anh tôi lại thấy ngỡ ngàng về thái độ của anh khi gặp tôi. Ðôi lúc anh đến phòng tôi, mặt lầm lì rủ tôi ra quán ăn chè, anh gọi cho hai đứa tôi hết ly này đến ly khác và cứ cắm cúi ăn như thể chỉ có ly chè làm anh bận tâm. Mấy lúc đó tôi cũng chẳng biết làm gì hơn là nhỏ nhẹ nhai từng hạt đậu mềm và ngọt. Khi thấy tôi nhìn thì anh nói ngắn ngủn:

- Ăn đi.

Nói rồi anh lại lặng lẽ múc từng muỗng đầy cho vào miệng một cách ngon lành. Mấy lúc như vậy tôi thấy mình vô duyên không chịu được, làm như ra đây chỉ để ăn thôi vậy, ít nhất cũng phải nói một chuyện gì đó chứ. Vả lại tôi với anh đâu có là bạn thân đến mức ngồi suốt buổi mà chẳng cần nói gì. Có lần chịu hết nổi tôi lên tiếng:

- Anh Phi!

- Gì?

- Bộ lúc này anh rảnh lắm hả?

- Bình thường.

Chiều nay anh có vô trường không?

- Có.

- Khóa anh gần thi chưa?

- Chưa.

Nói chuyện thế thì còn nói gì được nữa. Im miệng cho xong. Tự nhiên tôi thấy tức muốn chết được. Làm như tôi ham ăn chè lắm vậy, làm như anh bắt buộc phải dẫn tôi đến đây để trả nợ vậy.

Có lần tôi ráng kiên nhẫn gợi chuyện:

- Hôm nay sao Trân không thấy anh Dũng đi với anh vậy?

- Nó bận.

- Bộ đi chơi một mình anh buồn lắm hả?

- Ðâu có.

- Anh Phi này!

- Gì?

- Anh có chuyện gì cần nói với Trân không?

- Không, chuyện gì đâu mà nói.

Tôi phát tức lên:

- Vậy anh rủ Trân ra đây chi vậy?

- Ra ăn chè.

Tôi bặm môi, đặt ly xuống bàn:

- Trân ngán chè lắm rồi, thôi về anh Phi .

Thế Phi im lặng trả tiền, rồi đứng dậy đi bên tôi, cũng chẳng hé miệng được một câu. Anh đưa tôi về phòng rồi tỉnh bơ:

- Anh về nghe.

Tôi “dạ” một tiếng ngắn gọn, không thèm tiễn chân anh. Người đâu mà vô duyên dễ sợ.

Vài hôm sau Thế Phi lại đến phòng. Thấy anh, tôi hấp tấp:

- Hôm nay Trân bận lắm, không đi ăn chè được.

Anh nhún vai:

- Tại sao phải đi ăn chè kia chứ. Bộ không còn gì để làm hết sao mà phải chui vào chỗ đó. Trân thay đồ đi.

- Chi vậy?

- Ði chơi.

Tôi đứng yên, phân vân. Nhưng Thế Phi không để cho tôi có thời gian suy nghĩ:

- Nhanh đi Trân, sao bắt anh chờ lâu vậy?

- Thế thì anh…

- Không nói nhiều, vô thay đồ đi. Sao con gái hay bắt người ta phải năn nỉ và chờ đợi thế nhỉ. Anh muốn em phải khác thói nữ nhi thường tình. Nhanh lên cô bé.

Tôi ngoan ngoãn vào phòng thay đồ. Khi tôi trở ra, Thế Phi đang thọc tay vào túi quần đi lại trên hành lang, miệng huýt sáo một điệu nhạc không lời. Anh gần như nắm tay tôi kéo đi, cứ như là một con bão đang đuổi theo sau đến nơi vậy.

Thế mà ra đường anh cứ đạp xe thong thả như đi dạo với người yêu. Cuối cùng anh dừng lại trước ngôi nhà lộng lẫy, bên trong vẳng ra tiếng cười nói la hét. Tôi chưa kịp hiểu gì thì anh tự nhiên đến mở cổng:

- Vào đây cô bé.

Tôi mở to mắt:

- Anh đi đâu vậy?

- Vô đây chơi, nhà bạn anh mà. Tối nay tụi nó tổ chức sinh nhật.

Tôi nhìn chiếc xe cọc cạch của anh dựng cạnh những chiếc xe hào nhoáng bóng lộn, sự ngăn cách thật là một trời một vực. Tự nhiên tôi ngại ngùng:

- Hay là mình về đi anh Phi, em thấy ở đây không hợp với mình, với lại… tại sao anh không chuẩn bị quà?

Thế Phi chỉ cười, nụ cười khó hiểu. Anh phẩy tay như chuyện đó chỉ là vặt vãnh, rồi anh nắm tay tôi:

- Vào đây, mình tới trễ rồi đó.

Tôi rụt rè đi theo Thế Phi. Anh tự nhiên đẩy cửa bước vào. Trong phòng tiếng cười nói vẫn không ngớt, vài cái đầu ngoái lại, rồi reo lên:

- Ê, Vũ đại ca đến kìa, sao đến trễ vậy đại ca?

- Tưởng đại ca xù tụi này luôn rồi chớ.

Họ chợt nhìn thấy tôi, rồi tò mò đưa mắt sang Thế Phi. Một cô gái ăn mặc thật kinh dị đang dán mắt chằm chằm vào tôi, lướt từ đầu đến chân như đánh giá vẻ ngoài của tôi. Tôi thấy mình thật quê mùa và ngờ nghệch giữa đám con gái. Tự nhiên tôi có cảm tường mình lạc vào động của bầy yêu nữ. Tôi bối rối đứng lên chờ thái độ của họ.

- Bồ mới hả Phi?

- Ðại ca có người mới rồi nhỉ.

Thế Phi trừng mắt:

- Ðừng có nói bậy. Bạn tao đó. Học cùng trường đó, không được ăn nói lung tung nghe chưa.

Tôi chờ Thế Phi giới thiệu họ, nhưng anh chẳng nói gì. Anh dẫn tôi đến ngồi ở góc phòng và mang bánh đến cho tôi:

- Trân ăn đi, cứ thoải mái, đừng sợ. Ở đây vui lắm.

Một tên con trai ngồi gần đó quay lại, đưa tới một ly rượu kèm theo một nụ cười “cầu tài” hết sức khó ưa:

- Ðại ca cho phép em mời cô bạn mới nghe…

Thế Phi gạt tay hắn ra:

- Thôi mày, Nghi Trân không biết uống rượu.

- Giời! Lúc này đại ca sao khó tính quá.

Giọng một cô gái chanh chua:

- Người đẹp thế kia mà, lại còn học cùng trường nữa, anh Phi không giữ sao được.

Tôi quay lại tìm kiếm, nhưng Thế Phi khoát tay:

- Trân đừng để ý, cứ ngồi đây chơi cho vui.

Không cách gì tôi vui cho nổi. Quả thật tôi không thể nào quen được “không khí” phóng túng ở đây, nó khác với những buổi tụ họp bạn bè của tôi ở trường. Làm sao Thế Phi lại quen với những người bạn này nhỉ? Và tôi cũng không hiểu sao họ lại xem trọng anh đến thế. Anh thoải mái vì anh đã quá quen với môi trường này, trong khi tôi thì không thể nào hòa hợp được. Cứ thấy mình lạc lõng làm sao.

Tôi níu tay anh:

- Về trường đi anh Phi . Trân không thích ở đây.

- Sao vậy, ở đây vui lắm, lát nữa anh dạy em nhảy, thích không?

Tôi lắc đầu:

- Thôi em không thích.

- Thì thôi về vậy.

Thấy chúng tôi đứng đậy, một vài người nhao nhao:

- Về hả đại ca, sao sớm vậy?

- Lát nữa có tiết mục mới, vui lắm đại ca.

Nhưng Thế Phi vẫn nắm tay tôi bước ra cửa:

- Thôi, tao về. Hôm khác gặp lại. Bye!

Lại giọng cô gái lúc nãy mát mẻ:

- Người đẹp muốn về mà, anh Phi ở lại làm chi.

Thế Phi như không để ý đến cô gái, mở cửa bước ra ngoài. Trong kia họ đang chuẩn bị mở dancing, tiếng nhạc dồn dập thật cuốn hút. Tôi nhìn vào mặt Thế Phi:

- Anh có muốn trở vào không, để em tự về một mình được mà.

Anh quay lại nheo mắt:

- Làm chi! Trân không thích thì thôi. Ði chơi với Trân không thích hơn à?

Chúng tôi đã ra đến ngoài đường. Anh dẫn xe đi bộ bên tôi. Cũng như mọi lần, tôi bắt đầu muốn được “giải đáp thắc mắc”:

- Mấy người lúc nãy học trường nào vậy anh Phi?

- Chẳng trường nào cả.

- Vậy chứ người ta làm gì?

- Làm báo, toàn là nhà báo cả.

- Trời ơi, vậy hả? Từ đó tới giờ em chưa tiếp xúc với nhà báo lần nào hết. Mà sao em thấy mấy người đó kỳ sao ấy.

Hình như Thế Phi cố nén cười, tôi thấy anh cúi đầu xuống thật nhanh làm một động tác giả:

- Kỳ là sao?

- Thì… là không được… bình thường chứ sao?

Bấy giờ Thế Phi không “làm tỉnh” được nữa. Lần đầu tiên anh cười thành tiếng trước mặt tôi:

- Trời ơi! Sao bé Trân ngây thơ quá vậy. Anh muốn nói tụi nó toàn là dân ăn bám cha mẹ, đó, hiểu chưa cô nai?

Tôi vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn lắm nên không để ý:

- Vậy hả?

- Mà em cũng đừng tưởng mấy người đó là bạn anh, cả em cũng vậy. Bọn nó không là đối tượng để kết bạn đâu.

Tôi kêu lên:

- Anh này lạ thật. Ðến nhà người ta chơi mà không xem người ta là bạn, thế thì là gì?

- Là nơi để giải trí.

- Vậy hôm nay anh dẫn em đến đó giải trí đó hả?

Anh gật đầu:

- Ừ, môi trường sinh viên chật hẹp lắm nhỏ. Em nên đi chơi nhiều cho biết.

Và- trời đất ơi- anh quay sang búng nhẹ lên mũi tôi:

- Kẻo em khờ quá, chỉ giỏi bướng với anh.

Tôi giương mắt nhìn Thế Phi, chẳng biết gì mà trả lời. Hôm nay anh làm tôi ngạc nhiên muốn chết được. Tôi không hiểu nổi vì sao anh có được mấy người bạn “kỳ dị” đến như vậy. Và họ lại có vẻ sợ anh nữa chứ, như vậy nhất định là anh phải chơi thân với họ lâu rồi, nếu không chẳng có ai tự nhiên như thế bao giờ. Vậy mà còn bảo không xem người đó là bạn, vậy chứ là cái gì nhỉ? Mấy con rối à?

Thôi, mai mốt tôi sẽ hạn chế không chơi với Thế Phi nữa. Anh khó hiểu quá. Từ lúc quen anh đến giờ anh chỉ toàn gieo cho tôi đủ thứ thắc và tức mình. Quen một người mà không hiểu được người đó thì dứt khoát cho rồi.

Mai mốt Thế Phi có qua rủ tôi đến đó tôi sẽ không đi nữa đâu. Nhất định là như vậy.





Chương: 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | 31 |

truyện Bên Thềm Hoa Nắng Rơi được đăng bởi admin, chúc bạn được vui vẻ, mong bạn dành chút thời gian để chia sẻ ý kiến truyện Ben Them Hoa Nang Roi. Để có thể đăng và đọc thêm Truyện tiểu thuyết cấp nhật mới nhất, bạn có thể đăng ký nick ở diễn đàn và viết truyện.

Ánh Ban Mai

Cuối cùng thì Ban Mai cũng được chọn diễn ở nhà hát . Cô là người duy nhất trong nhóm học viên mới được chọn diễn chung với các người mẫu thật sư.

Hôm nay cô đến nhà hát tham gia tổng
6681 lượt đọc

Bên Thềm Hoa Nắng Rơi

Tôi buông quyển sách xuống, giơ tay nhìn đồng hồ . Gần bốn giờ . Vậy là tôi đã thức suốt cả đêm rồi .

Tôi nhắm mắt lại nhưng không tài nào ngủ được, đầu tôi lơ mơ mới những hình
11725 lượt đọc

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp. Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà.

Đa số
7260 lượt đọc

Ngõ Vắng Mênh Mông

Lúc nầy bận học thi nên Tử Lan và Hài Trâm đăng ký cơm tập thể . Chiều nay hai cô gái đi lãnh cơm . Đây là lần đầu tiên họ bước vào nhà ăn của trường.

Vào giờ tan học, nhà ăn đông
8275 lượt đọc

Điệu Buồn Tình Yêu

Hoàng Thúy bước vào phòng máy vi tính. Cô chọn một máy vừa ý và ngồi vào thực tập. Hơn một tuần nay cô hay đến phòng máy này học, vì nó nằm trên con đường có hàng cây vắng vẻ, dù từ đó
9317 lượt đọc

Ru Tình Xa Xôi

Lan Anh giật mình thức dậy, rồi nằm im, mắt chớp chớp nhìn ra cửa sổ, hôm nay chúa nhật không phải đến trường. Cô tự cho phép mình nằm chơi vài phút. Cô rất thích những buổi sáng, thức dậy
9955 lượt đọc

Thuở Tình Yêu Bình Yên

Như Hạnh dắt xe ra cổng trường. Giờ này ngoài đường đông nghẹt xe. Muốn đi nhanh thì phải luồn lách, nhưng cô lại thích như vậy. Cô khoái không khí ồn ào, vội vã và những tiếng động cơ inh
3944 lượt đọc

Như những gịot nắng

Cô ngồi xuống phía đối diện. Nhìn quanh như tìm ông Nhị, Hiệu Nghiêm lên tiếng:

- Ba cô mới vừa ra ngoài.

Thúy Văn thoáng cau mặt. Có khách mà ba vẫn bỏ đi, rõ ràng ba không hề lịch sự với
14142 lượt đọc

Người Trong Mộng

“Đồ nham nhở! Có nghĩa là anh ta gián tiếp chê mình xấụ Bất lịch sự.”- Thể Tần nghĩ một cách hung hăng. Nhưng cô không vội độp lại hắn, chỉ phản đối kiểu con nhà hiền
5951 lượt đọc

Hoa Hồng Mùa Xuân

- Vậy thì em cứ nghĩ rằng, nếu không có chỗ này em cũng tìm chỗ khác

Hải Vân kêu lên:

- Làm sao em nghĩ như vậy được. Em lo đến nhói tim luôn. Anh biết rồi, nếu không bị vướng lý lịch
4282 lượt đọc

xem thêm